Chương 1
(Lưu ý: mọi dòng in nghiêng đều là suy nghĩ nhân vật)
Mưa Tokyo rơi không ngừng, những hạt nước nhỏ li ti đập lên kính cửa sổ cao tầng của tòa nhà Otemachi, như một bản giao hưởng buồn bã của thành phố không bao giờ ngủ. Đồng hồ kỹ thuật số trên tường văn phòng tầng 32 chỉ 2:03 sáng, con số đỏ rực nhấp nháy như lời nhắc nhở rằng đêm khuya không phải lúc để nghỉ ngơi, ít nhất không phải nơi này, nơi dữ liệu chảy như máu và con người chỉ là những bánh răng mòn mỏi. Ánh đèn bàn neon trắng lạnh chiếu lên khuôn mặt Yamamoto Kenji, anh nở một nụ cười nhẹ, mệt mỏi nhưng vẫn ấm áp, như thể anh đang cố gắng tự an ủi chính mình giữa đêm khuya.
Kenji ngồi thẳng lưng, vest đen chỉnh tề, cà vạt thẳng tắp, tóc chải ngược gọn gàng đến mức hoàn hảo, một sự hoàn hảo mà hắn duy trì hàng ngày, như một cách để nhắc nhở bản thân rằng cuộc sống vẫn còn hy vọng. Trên bàn là ly sake còn quá nửa, thứ hắn ít khi chạm đến, nhưng đêm nay dường như hắn lại cần chút ấm áp để xua đi cái lạnh thấm dần vào xương. Đáy ly để lại vệt tròn mờ trên giấy nháp, một trang giấy trắng, nơi hắn từng vẽ những sơ đồ hệ thống đơn giản để kiểm tra lại công việc. Hắn nhìn vệt tròn đó, ngón tay vuốt nhẹ mép ly, tạo thêm một vệt mới chồng lên. Những vệt nước chồng chất, mờ dần, như những lớp ký ức hắn cố giữ lại, ký ức về một gia đình từng hạnh phúc, giờ chỉ còn là những ký ức bị lấp đầy bởi công việc.
Kenji đưa mắt liếc nhìn ra cửa sổ rồi hắn nhìn vào màn hình laptop, như mọi đêm. Màn hình vẫn sáng, hiển thị log hệ thống những dòng code quen thuộc như bạn bè cũ. Kenji đã ở đây, tại công ty Mizuho, 18 năm trời. Công ty không chỉ là nơi làm việc, nó còn là gia đình thứ hai, là mục đích sống, là nơi hắn tìm thấy sự bình yên giữa những cơn bão cuộc đời. Kenji nhớ ngày đầu tiên bước vào tòa nhà Otemachi, hắn trẻ trung, đầy nhiệt huyết, với vợ anh ta bên cạnh mỉm cười: "Anh sẽ thành công mà, Kenji." Những ngày ấy, Kenji lạc quan, tin rằng công ty sẽ là nơi anh ta xây dựng tương lai.
Nhưng ba tháng trước, mọi thứ thay đổi. Bác sĩ thông báo rằng Kenji mắc ung thư giai đoạn đầu.
"Nếu tiếp tục làm việc như thế này, ông sẽ không qua nổi hai năm."
Ông ta nói, giọng lạnh lùng như dòng code lỗi. Kenji không khóc. Kenji chỉ cười, nói.
"Tôi sẽ ổn thôi. Tôi còn Mizuho cần tôi."
Vợ anh, người phụ nữ từng là nguồn sáng của cuộc đời anh, đã khóc thay anh. Cô ấy ôm Kenji, thì thầm.
"Anh phải nghỉ đi, Kenji. Chúng ta có thể bắt đầu lại."
Nhưng anh lắc đầu. Công ty cần anh. Hệ thống cần anh. Và rồi, một tuần sau, cô ấy bỏ đi, để lại bức thư.
"Em yêu anh, nhưng em không thể nhìn anh tự giết chính mình vì công ty. Hãy sống đi, vì em."
Kenji không trách cô ấy. Hắn hiểu. Cuộc sống ở Tokyo quá khắc nghiệt, tăng ca như một vòng lặp vô tận, áp lực KPI, karoshi rình rập như bóng ma. Kenji chỉ buồn, một nỗi buồn sâu lắng, nhưng anh không để nó đánh bại mình. Mỗi sáng thức dậy, anh vẫn cười vào gương, tự nhủ: "Hôm nay sẽ tốt hơn. Mizuho sẽ ổn, và anh cũng vậy." Kenji vẫn đến văn phòng sớm, vẫn sửa lỗi hệ thống, vẫn hướng dẫn đồng nghiệp trẻ với nụ cười ấm áp. Vì nếu anh dừng lại, ai sẽ bảo vệ nơi này? Ai sẽ giữ cho dữ liệu chảy suôn sẻ, cho khách hàng an tâm?
Anh nhấp một ngụm sake. Vị rượu cay xộc lên mũi, lan tỏa ấm áp qua cơ thể mệt mỏi. Anh đặt ly xuống, tạo thêm một vệt tròn mới. Anh nhìn vệt đó, rồi nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi, đều đặn, như một nhịp tim chậm rãi của thành phố. Kenji nghĩ về Sato Haruto, người đồng nghiệp tốt, đang vật lộn với nợ nần gia đình. Về Nakamura Yumi, cô thư ký tận tụy, luôn ở bên khi anh cần. Họ là một phần của Mizuho, và anh sẽ bảo vệ họ, như bảo vệ chính bản thân. Nhưng đêm nay, anh không ngủ. Kenji kiểm tra log hệ thống lần cuối, như thói quen. Và rồi, đồng hồ điểm 2:17. Báo động vang lên dưới tầng hầm. Anh bật dậy, tay run nhẹ vì mệt mỏi. Anh bật laptop lại, kiểm tra camera phòng server.
Dữ liệu đang biến mất. Từng byte một, biến mất một cách chậm rãi ngay trước mắt anh ta. Không có dấu vết xâm nhập từ ngoài. Không có IP lạ. Không có mã độc. Chỉ có sự im lặng đáng sợ của một hệ thống bị phản bội từ bên trong.
Kenji cảm thấy tim thắt lại. Anh không sợ hãi mà hắn đau lòng. Mizuho, công ty hắn yêu như gia đình, đang bị tổn thương. Anh ấy nghĩ về vợ, về cơn đau ung thư đang gặm nhấm anh từng ngày. Anh cầm điện thoại, gọi cho giám đốc. Giọng anh bình tĩnh.
"Sếp, hệ thống bị xâm phạm. Tôi sẽ ở đây để xử lý. Sếp nên đưa ra vài quyết định xử lý cho việc này."
Giám đốc đồng ý. Kenji tắt máy, ngồi xuống lại ghế. Anh nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn rơi. Anh nghĩ về những đêm thức trắng, về cơn đau đầu ngày càng dữ dội, về bức thư của vợ vẫn nằm trong ngăn bàn, nhưng Kenji không sợ. Sợ hãi vốn là dành cho kẻ yếu đuối. Anh là người bảo vệ Mizuho, và anh sẽ tiếp tục. Và trong bóng tối của tòa nhà Otemachi, Yamamoto Kenji ngồi im, ly sake trong tay, hơi thở đều đặn như một người cha đang canh giữ giấc ngủ cho con.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co