Truyen3h.Co

[LỗiThụy] Ràng Buộc

Chương 14

giathuyjiejie

Sáng sớm ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào phòng, trên giường lớn có người như thiên sứ đang ngủ say, lông mi thật dài, cái mũi thẳng mà còn xinh đẹp, môi hoa đào hơi hơi chu ra, như là một bức tranh mỹ lệ.

 

Không biết tiếng vang nơi nào truyền đến, quấy nhiễu giấc ngủ của Gia Thụy, chậm rãi mở to mắt, dường như vẫn không thể thích ứng với ánh sáng. Một bàn tay chống người, một bàn tay nhẹ nhàng dụi mắt ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía mới bừng tỉnh hiểu ra mình đang ở đâu.

 

Nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, đã hơn 9 giờ sáng. Mỗi ngày thói quen thức dậy sớm, hôm nay vậy mà lại ngủ rất sâu. Nghĩ đến tối hôm qua Thừa Lỗi đem cậu mang về nhà, mình vậy mà… Nghĩ nghĩ khuôn mặt liền đỏ lên. Thật tốt là giờ Thừa Lỗi phải đi làm, bằng không thật sự không biết nên như thế nào đối mặt với hắn mới tốt.

 

"Gia Thụy, thức dậy à, anh bưng bữa sáng cho em!” Nói xong còn giơ giơ cái khay trong tay lên.

 

Gia Thụy nghe thấy âm thanh mở cửa phòng, trông thấy Thừa Lỗi bưng bữa sáng đang hướng về phía cậu, vốn tưởng người đã đi làm bất thình lình hiện ra ở trước mặt, thật hết hồn.

 

Người đàn ông trước mặt, mặc sơ mi màu trắng tay áo xăn đến trên cánh tay, quần âu màu đen tôn lên đôi chân vừa dài vừa thẳng, kiểu tóc cũng chải lên rất đẹp trai, đang mỉm cười nhìn cậu.

 

Mở cái bàn xếp, đặt vào trước mặt Gia Thụy, đem bữa sáng dọn xong, “Nè ~ bảo bối ~ Anh vội vàng đi công ty, em phải ngoan ngoãn đem bữa sáng chồng tự mình làm ăn hết nha!”

 

Nói xong hôn lên trán Gia Thụy một cái, đứng dậy vừa mặc áo khoác vào, vừa nói: “Buổi trưa cùng cơm tối anh đã sắp xếp người giúp việc đến làm, buổi tối hôm nay có một tiệc rượu, anh không trở lại ăn cơm, em ăn xong thì nghỉ ngơi cho khỏe biết không?”

 

Gia Thụy từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu lên nhìn Thừa Lỗi, nghe xong lời Thừa Lỗi nói, gật gật đầu.

 

Thừa Lỗi nhìn thấy khuôn mặt Gia Thụy từ từ chuyển hồng, cảm thấy đáng yêu quá chừng, thật là một người rất hay ngượng ngùng nha!

 

Đi đến bên giường ngồi xổm xuống lấy tay xoa xoa tóc Gia Thụy, lấy tay nâng cằm cậu lên, bé đáng yêu bị ép cùng mình đối diện.

 

Gia Thụy có chút khẩn trương nhìn chằm chằm Thừa Lỗi, thế nhưng ở trong mắt Thừa Lỗi, ánh mắt kia lại có vẻ điềm đạm đáng yêu, không ngừng bị hấp dẫn hôn lên môi Gia Thụy.

 

Đầu lưỡi của người đàn ông luồn vào trong miệng Gia Thụy sục sạo, mang theo vị bạc hà tươi mát. Nhìn thấy người đàn ông bởi vì hôn môi mà nhắm hai mắt, thoạt nhìn động lòng người như vậy, Gia Thụy cảm thấy mình thật hạnh phúc, cuối cùng người đàn ông mình yêu cũng đang thật yêu mình, tình yêu như vậy thật tốt đẹp!

 

****0o0****

 

Khi về đến nhà có chút muộn, lúc ở huyền quan đổi giày nghe phòng khách truyền đến tiếng quảng cáo trong TV, gọi tên Gia Thụy cũng không thấy trả lời.

 

Đợi đi đến phòng khách mới phát hiện, thì ra bé đáng yêu đã ngủ ở trên ghế sa lon.

 

Để túi văn kiện xuống, cởi tây trang, đưa tay nới lỏng cravat, cảm thấy thoải mái hơn chút.

 

Ngồi xổm người xuống quan sát vẻ mặt ngái ngủ này của Gia Thụy, làn da mềm mại trắng bóng như trẻ sơ sinh, lông mi nhỏ dài cong vểnh, miệng ngủ thì có hơi mở ra lộ vẻ đáng yêu tột cùng, quả thật là một người làm cho người ta muốn yêu thương, Thừa Lỗi cảm thán nói ở trong lòng.

 

Thừa Lỗi nhẹ nhàng đem Gia Thụy ôm lấy, ngủ ở trên ghế sa lon dễ dàng cảm lạnh, cũng không biết tên nhóc này ở chỗ này ngủ đã bao lâu.

Tuy rằng động tác rất ôn nhu, nhưng Gia Thụy vẫn mơ mơ màng màng mở mắt.

 

“Ưm, Thừa Lỗi anh đã về rồi!”

 

Đưa tay ôm cổ Thừa Lỗi, mái tóc mềm mại lại ở trong lòng Thừa Lỗi cọ qua cọ lại, giống như một con mèo con mới vừa tỉnh ngủ.

 

"Đúng vậy, trở về thì chứng kiến con mèo nhỏ nào đó cuộn mình ngủ ở trên ghế sa lon… Bảo bối à, ông xã ôm em đến trên giường ngủ nhé."

 

Nhìn Gia Thụy giống như động vật nhỏ, trong lòng Thừa Lỗi hô to đáng yêu, bảo bối của mình quá moe. Tâm động không bằng hành động, lập tức liên tiếp hôn Gia Thụy vài cái, cái trán, con mắt, cái mũi, miệng, tất cả đều là hắn yêu nhất!

 

“Ưm… Thừa Lỗi… Em có lời muốn nói với anh.” Hai tay Gia Thụy đỡ khuôn mặt Thừa Lỗi, nhìn hắn nói.

 

"Làm sao vậy bảo bối?"

 

“Anh có thể không sắp xếp người đến trong nhà hay không?”

 

"Người nào? Em nói người giúp việc nấu cơm sao?… Nếu như không có người làm, anh đi làm, ai nấu cơm, quét dọn vệ sinh  cho em chứ? Bé ngốc!" Nói xong còn cưng chiều dùng chóp mũi mình cọ cọ chóp mũi của Gia Thụy.

 

"Nhưng, nhưng mà…" Có thể nói cho Thừa Lổi mình là bởi vì không dám để người ngoài thấy mình, cho nên cơm trưa, cơm tối đều là chờ người làm đi rồi mới xuống lầu ăn cơm không?

 

Thừa Lỗi nhìn ánh mắt Gia Thụy lộ vẻ bất an, đại khái biết là sợ người khác trông thấy tình trạng này của cậu, cho nên mới không muốn để cho những người khác vào trong nhà.

 

"Nếu không cho người làm đến trong nhà, em có thể chăm sóc bản thân thật tốt sao?" Thừa Lỗi hỏi.

 

"Có thể có thể, em cái gì đều có thể làm, em có thể chăm sóc bản thân mà!" Gia Thụy có chút kích động nói.

 

”"Đồng ý với em cũng được, thế nhưng anh muốn Gia Thụy hôn anh mới có thể nha ~” Thừa Lỗi cười nói.

 

Gia Thụy có chút xấu hổ nhìn Thừa Lỗi, rất mắc cỡ. Thế nhưng, nếu không nghe theo, nói không chừng Thừa Lỗi sẽ đổi ý.

 

Đỏ mặt chậm rãi dựa lại gần Thừa Lỗi, “chụt” một cái hôn lên môi của Thừa Lỗi.

 

Thừa Lỗi nhìn thấy đôi môi mê người trước mắt, chủ động làm sâu sắc nụ hôn này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co