Chương 7
“Ai là người nhà người bệnh?” Bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra vừa tháo khẩu trang vừa hỏi.
Y tá phía sau đẩy Gia Thụy còn đang hôn mê đi ra, Thừa Lỗi vẫn cẩn thận chú ý Gia Thụy căn bản không có nghe rõ bác sĩ hỏi gì, càng không ý thức phải để ý tới bác sĩ. Một lòng nghĩ Gia Thụy, khom người nhìn chằm chằm khuôn mặt của Gia Thuy, gọi tên cậu. Thế nhưng Gia Thụy vốn ngủ không có nghe thấy tiếng kêu của hắn, càng không có trả lời hắn.
Gia Thụy được đưa đến trong phòng bệnh thu xếp ổn thoả, mặc dù y tá đã nói cho Thừa Lỗi người bệnh chỉ là đang ngủ, nhưng hắn vẫn căng thẳng ngồi ở một bên, cầm thật chặt tay của Gia Thụy.
Thừa Lỗi nhìn chăm chú vào người đáng thương trên giường bệnh, vì sao cho dù sinh bệnh, mang theo vẻ mặt bệnh trạng mà ngủ cũng dễ thương như vậy chứ. Nghĩ nghĩ liền không kìm lòng nổi dựa sát lại hôn lên khóe miệng Gia Thụy.
"Khụ, khụ!"
Nghe được có người ho khan, Thừa Lỗi lập tức thẳng người dậy, bước chân có chút hoảng loạn còn đá trúng cạnh bàn.
“Thừa Lỗi, anh ra đây một chút, em có việc nói cho anh.” Học Nghĩa đứng ở cạnh cửa nói.
Buổi tối ở bệnh viện rất yên tĩnh, hai người một trước một sau lên tới sân thượng. Bình thường sân thượng cũng chính là nơi người ta phơi chăn, buổi tối vốn không ai sẽ đi lên.
Học Nghĩa dựa ở bên tường, lấy gói thuốc tự mình cắn một điếu, đưa cho Thừa Lỗi một điếu. Đốt thuốc lá hai người đều yên lặng hút, ai cũng không nói gì.
"Gia Thụy tới cùng bị bệnh gì? Học Nghĩa cậu mau nói cho anh biết đi!" Hút hết một điếu thuốc, rốt cục nhịn không được yên lặng Thừa Lỗi mở miệng hỏi.
“A ~ Thừa Lỗi, anh từ khi nào thì bắt đầu quan tâm Điền Gia Thụy như vậy?” Học Nghĩa vừa mở miệng nói, lời nói liền mang theo gai nhọn, “Biết em tại sao lâu như vậy không nói lời nào không? Bởi vì em không biết phải mở miệng như thế nào với anh – người anh em của mình. Anh! mẹ nó biết không, Điền Gia Thụy mang thai!”
Thừa Lỗi nghe xong những lời này thì hoàn toàn ngây người, cái gì, Gia Thụy mang thai, Gia Thụy, mang thai…
Lưu Học Nghĩa nhìn thấy Thừa Lỗi không hề có động tĩnh gì, vẫn cứ duy trì vẻ mặt kinh ngạc, tiến lên túm áo hắn, kéo hắn hướng về phía mình, hung tợn mà nói: “Thừa Lỗi, tôi rất khẳng định nói cho anh biết, đứa nhỏ không phải của tôi! Anh cũng đừng nói cho tôi anh không biết đứa nhỏ trong bụng Điền Gia Thụy là của ai!”
Thừa Lỗi còn chưa từ việc này khôi phục lại, Học Nghĩa lại nói cho hắn chuyện càng khiếp sợ hơn.
Nói như vậy đứa bé này là —— của mình! ! !
Cũng đúng, Học Nghĩa vẫn yêu Chi Quang, y từng cùng hắn nói qua chưa từng chạm qua Gia Thụy. Lúc ấy mình còn cảm thấy khó tin, còn năm lần bảy lượt cho rằng Học Nghĩa lừa mình, một tiểu mỹ nhân như vậy ở bên người nào có đạo lý không ăn. Lấy tính cách Gia Thụy, sau khi kết hôn sẽ có nề nếp ở trong nhà làm vợ tốt, cậu tuyệt đối sẽ không đi ra ngoài xằng bậy, nói như vậy…
Đắm chìm ở trong thế giới hạnh phúc “Đã làm cha rồi”, Thừa Lỗi căn bản không để ý tới Học Nghĩa dùng ánh mắt hung ác nhìn hắn.
"Như thế nào, anh sợ đến choáng váng sao Thừa Lỗi, hử?" Học Nghĩa khiêu khích vỗ vỗ khuôn mặt Thừa Lỗi, buông Thừa Lỗi ra.
Thừa Lỗi lấy lại tinh thần lập tức ý thức được, cho dù Học Nghĩa không thương Gia Thụy, nhưng Gia Thụy vẫn là vợ của y, hơn nữa, ở trong khoảng thời gian này bọn họ vẫn là vợ chồng, mình cùng vợ của anh em phát sinh quan hệ, còn khiến cho cậu ấy mang thai, bất kể nói như thế nào đều là lỗi của mình.
Thừa Lỗi thở dài một hơi nói, “Học Nghĩa, tôi cùng với cậu từ nhỏ giống như anh em ruột vậy, tôi rất cảm ơn Lưu gia chiếu cố và bồi dưỡng tôi nhiều năm như vậy”, tạm dừng một chút lại tiếp tục nói, “Như cậu suy nghĩ, đứa nhỏ trong bụng Gia Thụy là của tôi. Từ lần đầu tiên trông thấy Gia Thụy tôi bắt đầu biết cảm giác của mình đối với em ấy rất đặc biệt, sau đó tiếp xúc khiến tôi khẳng định tôi thương em ấy. Chuyện này toàn bộ là lỗi của tôi, là tôi ép buộc em ấy, đừng trách em ấy! Có tức giận gì hướng về phía tôi đi!”
Thế nhưng nghe Thừa Lỗi nói như vậy xong, Học Nghĩa lại phá lên cười.
Thừa Lỗi khó hiểu nhìn Học Nghĩa, thấy y ném tàn thuốc trong tay xuống, dùng chân nghiền tắt tàn thuốc còn đang cháy. Quay đầu nhìn Thừa Lỗi, nói: “Thật sự không thể tưởng tượng được anh lại thích Điền Gia Thụy.”
“Là yêu! Không chỉ có thích thôi đâu!” Thừa Lỗi kích động phản bác.
"Hừ, Thừa Lỗi, đây chính là vợ tôi, anh cùng tôi nói những lời này là có ý gì?” (anh ăn vụn đc mà bắt vk thủ tiết vì anh? tin toai đúm anh khum?)
Nhìn không thấu tâm tình Học Nghĩa tốt hay xấu, Thừa Lỗi cúi đầu, “Xin lỗi, Học Nghĩa. Tôi thật sự yêu Điền Gia Thụy, xin cậu đem em ấy nhường cho tôi đi!” Nói xong còn hướng về phía Học Nghĩa gập người khom lưng.
Học Nghĩa khinh thường nhìn hắn: “Nếu như hyung quỳ xuống trước mặt tôi thì tôi ngược lại có thể suy nghĩ xem.”
Thừa Lỗi rõ ràng sửng sốt, cau mày nhìn Park Yuchun.
Kế tiếp là một màn khiến Học Nghĩa chấn động, anh trai nghiêm túc lại khí phách ấy hướng về phía y quỳ xuống. Hoàn hảo ngay lúc trước khi đầu gối hắn còn chưa có chạm đất, Học Nghĩa nhào qua giữ chặt hắn.
"Này anh trai của em ơi, anh đây là muốn em giảm thọ hả!"
Không quỳ xuống thành công, ngược lại bị Học Nghĩa bất thình lình nhào tới đụng nhau, va chạm quá lớn hai người đều té ngã trên đất.
Nhìn thấy Thừa Lỗi nghi hoặc, Học Nghĩa lại buồn cười nói: “Anh, em vốn cũng chỉ là muốn thử anh, nào biết anh thật sự làm như vậy, ha ha ha ha…”
Nhìn thấy mày của Thừa Lỗi cau càng sâu, ánh mắt sắc bén nhìn mình chằm chằm, giống như đem mình xiên lủng lỗ.
Thái độ Học Nghĩa xoay chuyển một trăm tám mươi độ, lập tức đứng lên vẫy hai tay, một bộ dáng sợ sệt, “Anh, anh! Anh là anh của em, chúng ta chính là anh em, anh, anh cũng không thể làm chuyện như giết em nha, Quang Quang của em còn có thai đó, em không thể chết được!!”
"Đừng làm rộn nữa Học Nghĩa, chẳng lẽ cậu không trách anh sao?" Thừa Lỗi thở dài một hơi, chăm chú nhìn Học Nghĩa.
Học Nghĩa cũng khôi phục bộ dáng đứng đắn, đem chân tướng nói cho Thừa Lỗi.
Thì ra, sau khi Thừa Lỗi vào ở đã cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng ngày hôm qua Gia Thụy còn nhiệt tình chào đón Thừa Lỗi, buổi sáng hôm sau liền cùng y đưa ra ý kiến để Thừq Lỗi dọn ra ngoài ở, sau khi bị cự tuyệt, thấy Gia Thụy vừa thương cảm vừa sợ hãi thì sinh nghi rồi. Sau đó có lần phải về nhà lấy tài liệu để quên, lại ngoài ý muốn nghe thấy trong phòng truyền tới tiếng rên rỉ. Vốn còn tưởng rằng Thừa Lỗi mang phụ nữ trở về, thế nhưng thanh âm càng nghe càng quen thuộc. Chợt ý thức được, Học Nghĩa hoảng sợ, Thừa Lỗi cùng vợ mình làm cái chuyện này? Vì chứng thực chuyện thật giả, Học Nghĩa nhẹ nhàng đẩy khe cửa ra một chút, quả nhiên cảnh tượng trong phòng càng làm mờ hai mắt của y. Học Nghĩa thấy trên giường của mình hai bóng người trần trụi quấn quít lấy nhau, anh của mình đang chồng lên người vợ mình làm vận động pít tông, hơn nữa vợ mình còn phát ra từng tiếng từng tiếng rên rỉ ngọt ngào.
Lúc này Học Nghĩa đứng ở ngoài cửa quả thực tức giận đến phổi sắp nổ! Anh cả bình thường đối với bên ngoài nói năng thận trọng ấy vậy mà chiếm lấy vợ mình, vợ ngày thường chỉ biết dịu dàng cười đối với y vậy mà sau lưng mình lén cùng đàn ông!
Ngay lúc Học Nghĩa thiếu chút nữa sẽ trực tiếp đẩy cửa vào, một tia lý trí chạy trở về, không đúng nha, người mình yêu là Chi Quang, huống hồ cùng Gia Thụy kết hôn, sau đó mình cũng là lén Gia Thụy vụng trộm chạy đi tìm Chi Quang mà, nghĩ như vậy, còn giống như là mình sai trước, cho dù Gia Thụy phản bội mình, dường như cũng không thể đi trách móc cậu ấy. Hơn nữa mình cũng không thương Gia Thụy, trước đây đối với cậu đều là xuất phát từ tình bạn chăm sóc, ai biết cha mẹ lại bởi vì bọn họ thích Gia Thụy, liền ép mình cưới Gia Thụy. Haizz ~ Hơn nữa anh Thừa Lỗi đối với mình có ơn, nếu như vạch trần bọn họ thật không phải là cử chỉ sáng suốt, không bằng…
Nảy ra ý hay Học Nghĩa lặng lẽ đóng cửa lại, dường như không có việc gì đi làm. Y bảo tồn tư lợi, bởi vì có nhược điểm này, về sau cho dù Gia Thụy không chịu ly hôn, mình cũng có biện pháp khiến cậu ký tên.
Cho nên lần đó Học Nghĩa kêu Gia Thụy ký thoả thuận ly hôn, khi y cảnh cáo Gia Thụy thì nói lời này.
Cho nên Thừa Lỗi, em biết phương pháp này của mình rất tệ, đó là bởi vì em cũng bất đắc dĩ mà, em cũng không muốn để Gia Thụy thương tâm, thế nhưng cậu ấy không ký tên em liền không thể cùng Chi Quang kết hôn…" Sau khi đem nguyên nhân hậu quả cũng nói cho Thừa Lỗi, Học Nghĩa còn rất nghiêm túc giải thích một phen, bởi vì y cảm thấy ông anh này rất phúc hắc, thật đáng sợ, nếu Thừa Lỗi biết Gia Thụy là bởi vì chuyện này mà trở nên kinh hồn bạt vía như hiện nay, hắn nhất định sẽ không tha cho mình. Huống hồ, mình vừa rồi còn trêu đùa hắn như vậy, mặc dù nói mình xuất phát từ tư lợi muốn nhìn một chút bộ dáng yếu ớt của anh trai bình thường làm việc sấm rền gió cuốn ấy, nhưng như thế này mạo hiểm quá nhiều, mình thiếu chút nữa ngay cả mạng nhỏ cũng không có, quả là Thừa Lỗi không phải dễ chọc. Mình không bao giờ làm loại sự tình này nữa, mình phải về nhà tìm Quang Quang cầu an ủi T-T…
"Cho nên, cậu đã sớm biết chuyện của tôi và Gia Thụy thế nhưng vẫn đều không có làm rõ. Sau đó Chi Quang mang thai, cậu muốn Gia Thụy ly hôn nhưng mà Gia Thụy không đồng ý, vì thế cậu ra hạ sách này ép Gia Thụy ly hôn với cậu?” Nghe xong Học Nghĩa lộn xộn kể, Thừa Lỗi tự mình tổng kết lại.
“Á, không đúng mà, anh Lỗi anh đừng làm oan em được không, em chỉ là nho nhỏ nhắc nhở một chút mà thôi, cũng không có đem chuyện nói ra, dù sao cũng là em có lỗi với Gia Thụy!” Học Nghĩa phản bác.
“Cậu vốn không nên lấy em ấy, cậu cùng Chi Quang cho tới bây giờ đều chưa bao giờ chia tay, cậu khômg cảm thấy cậu đang làm lỡ dỡ cuộc đời của Gia Thụy sao?” Ý là, người của Thừa Lỗi tôi, hiện tại lại bị cậu chiếm danh phận, thiếu đánh sao Lưu Học Nghĩa!
Với ánh mắt muốn giết người kia của Thừa Lỗi, Học Nghĩa vẫn còn to gan đưa ra yêu cầu: “Anh, em có một kế hoạch…”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co