Truyen3h.Co

LOL × You

Clear

Andun_nu

Cơn mưa rơi lất phất bên ngoài cửa sổ những giọt nước đọng lại trên kính như những giọt nước mắt chưa kịp rơi.

Anh ngồi trên chiếc ghế sofa cũ mải mê nhìn ra ngoài lòng trĩu nặng những ký ức.

Anh nhớ đến Y/N, cô gái đã mang đến cho anh những phút giây hạnh phúc lẫn đau khổ.

"Không ai sai cả chỉ là tình yêu không vừa vặn" anh tự nhủ trong khi những hình ảnh của họ chồng chất lên nhau như những trang sách đã đọc qua.

Anh không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra về cách mà mọi thứ bắt đầu và kết thúc. Tình yêu của họ từng rực rỡ nhưng giờ đây nó chỉ còn là những mảnh ghép lộn xộn.

Anh gặp cô vào một buổi chiều thu cách đây ba năm tại một quán cà phê nhỏ ở góc phố. Hương cà phê nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt khiến không gian trở nên ấm áp.

Cô ngồi ở một góc đọc sách ánh đèn vàng hắt lên gương mặt thanh tú của cô tạo ra một vẻ đẹp bình dị nhưng cuốn hút. Làm anh không thể rời mắt khỏi cô.

Họ bắt đầu trò chuyện, những câu hỏi đơn giản trở thành những cuộc trao đổi sâu sắc. Y/N kể về ước mơ của mình, về những hoài bão chưa thực hiện. Anh cảm thấy như thể họ đã biết nhau từ rất lâu dù thực tế chỉ vừa mới bắt đầu.

Từ đó họ bắt đầu hẹn hò với nhau đi dạo trong công viên, xem phim, chia sẻ những bí mật, nỗi buồn và cả những giấc mơ.

Nhưng rõ ràng giữa những phút giây hạnh phúc đó có một điều gì đó không ổn. Anh cảm nhận được sự xa cách trong những lần Y/N nhìn ra xa như thể có điều gì đang đè nén trong lòng cô.

Thời gian trôi qua và mối quan hệ của họ trở nên căng thẳng. Anh bắt đầu nhận thấy rằng Y/N thường không muốn nói về tương lai, về những gì sẽ đến. "Giá như nỗi buồn cũng biết đi đi như cách người chưa từng trở lại" anh thầm nghĩ khi mỗi lần anh đề cập đến tương lai của cả hai thì cô lại chuyển chủ đề hoặc chỉ cười mỉm.

Một ngày nọ khi cả hai ngồi bên quán cà phê như thường lệ Y/N nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô có chút lo lắng. "Clear, em cần phải nói chuyện với anh."

Tim anh đập mạnh. Anh biết rằng điều này không tốt. "Có chuyện gì vậy, Y/N?"

Cô hít một hơi sâu rồi nhẹ nhàng nói, "Em cảm thấy mình không xứng đáng với tình yêu này. Em không thể làm anh hạnh phúc."

Anh muốn phản đối muốn nói rằng cô là ánh sáng trong cuộc đời anh nhưng những lời đó đã không thể thốt ra. "Sao em lại nghĩ vậy?" anh hỏi cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.

"Em có những nỗi sợ hãi mà em không thể vượt qua" Y/N nói. "Em không muốn kéo anh xuống với em."

"Chúng ta có thể cùng nhau vượt qua" anh nói cố gắng thuyết phục cô. Nhưng Y/N chỉ lắc đầu nước mắt lưng tròng. Cô cảm thấy như một gánh nặng đè lên vai mình và không thể chịu đựng được nữa.

Mối quan hệ của họ dần trở nên căng thẳng. Anh cố gắng tìm cách nhưng cô luôn giữ khoảng cách. Họ không gặp nhau thường xuyên như trước, những tin nhắn cũng trở nên ít ỏi. Anh cảm thấy như mình đang đánh mất một phần của cuộc sống, một phần mà anh không biết phải làm gì để cứu vãn.

Cuối cùng một buổi chiều nọ khi không thể chịu đựng được nữa anh quyết định phải nói ra những điều chất chứa trong lòng.

Anh mời Y/N đến quán cà phê nơi họ đã gặp nhau lần đầu tiên. Cô đến với vẻ mặt buồn bã như thể đã biết trước rằng đây sẽ là một cuộc trò chuyện khó khăn.

"Clear" cô bắt đầu giọng nói ngập ngừng. "Em nghĩ chúng ta nên dừng lại."

Tim anh như ngừng đập. Anh đã chuẩn bị cho cuộc nói chuyện này nhưng khi nghe những từ đó mọi thứ dường như sụp đổ. "Tại sao? Em không thể nói như vậy."

"Em không xứng đáng với tình yêu của anh" Y/N nói nước mắt bắt đầu rơi. "Em không thể tiếp tục như thế này."

"Em không hiểu. Tình yêu không phải lúc nào cũng hoàn hảo. Chúng ta có thể làm việc cùng nhau" anh thuyết phục nhưng sâu thẳm anh biết rằng Y/N đã quyết tâm.

"Vậy chúng ta sẽ không còn nói chuyện với nhau nữa" anh nói giọng anh đã nặng trĩu. Y/N chỉ im lặng ánh mắt cô chứa đựng nỗi buồn sâu sắc.

Họ ngồi đó giữa quán cà phê quen thuộc nhưng không còn không khí ấm áp như trước. Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng như thể đã mất đi một phần không thể thay thế. Khi họ ra về anh nhìn cô tim đau nhói khi biết rằng có thể đây sẽ là lần cuối cùng họ gặp nhau.

"Em sẽ nhớ anh" Y/N nói khẽ ánh mắt cô lấp lánh nước mắt.

"Anh cũng vậy" anh đáp nhưng không thể nói thêm gì nữa. Tình yêu của họ mặc dù đẹp đẽ nhưng đã không đủ để vượt qua những nỗi sợ hãi và rào cản.

Những ngày sau đó anh sống trong nỗi cô đơn. Anh không còn đến quán cà phê đó nữa, không còn nghe những bản nhạc cũ mà cả hai đã từng yêu thích. Mỗi buổi chiều khi trời đổ mưa anh lại nhớ đến Y/N. "Giá như nỗi buồn cũng biết đi" anh thầm nghĩ mong muốn có thể buông bỏ tất cả.

Mỗi lần nhận được tin nhắn từ cô trái tim anh lại nhói lên. Y/N thường hỏi thăm nhưng mỗi câu hỏi đều như một nhát dao cắt vào vết thương chưa lành. Họ đã từng gần gũi nhưng giờ đây, mỗi cuộc trò chuyện chỉ còn là những lời hỏi thăm lạnh lùng, xa lạ.

Anh bắt đầu viết nhật ký ghi lại những cảm xúc mà anh không thể chia sẻ với ai. Những ký ức về Y/N về tình yêu đã qua những câu chuyện mà họ đã từng kể cho nhau. Mỗi trang giấy đều ngập tràn nỗi buồn nhưng cũng chứa đựng những khoảnh khắc hạnh phúc mà anh không bao giờ muốn quên. "Không gặp thì nhớ, gặp rồi càng nhớ" anh viết cảm nhận được sự cô đơn đang bao trùm.

Thời gian trôi qua anh cố gắng tiếp tục cuộc sống của mình. Anh gặp gỡ bạn bè, tham gia các hoạt động nhưng tất cả đều chỉ là những màn che cho nỗi nhớ. Anh cảm thấy mình đang sống trong một thế giới không có màu sắc nơi chỉ có những ký ức mờ nhạt về Y/N.

Một ngày nọ khi anh đang lang thang trên phố anh bất ngờ nhìn thấy Y/N ở bên lề đường. Cô đứng đó ánh mắt hướng về một cửa hàng sách như đang chìm đắm trong thế giới riêng.

Anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh một phần muốn chạy đến bên cô nhưng một phần lại sợ hãi.

Cuối cùng anh quyết định tiến lại gần. Khi Y/N nhận ra sự hiện diện của anh ánh mắt cô ánh lên sự ngạc nhiên. "Clear, lâu quá không gặp."

"Ừm" Clear nói cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Em vẫn khỏe chứ?"

Y/N gật đầu nhưng rõ ràng là có điều gì đó lẩn khuất sau ánh mắt ấy. Họ trò chuyện về những điều nhỏ nhặt nhưng không khí giữa họ dường như nặng nề hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy như họ đã xa cách quá lâu không thể trở lại như trước.

"Em…em nhớ những ngày chúng ta bên nhau" Y/N thừa nhận giọng nói có chút ngập ngừng. "Dù sao cũng đã qua lâu rồi, đúng không?"

Anh gật đầu lòng chua xót. "Đúng vậy. Nhưng em cũng biết chúng ta không thể quay lại."

Y/N cúi đầu ánh mắt cô trĩu nặng. "Em cũng biết nhưng em vẫn không thể ngừng nhớ về anh."

Họ đứng đó giữa dòng người hối hả nhưng cảm giác như thời gian đã dừng lại. Những kỷ niệm ùa về như một cuốn phim quay chậm. Anh muốn ôm Y/N muốn nói rằng anh vẫn yêu cô nhưng tất cả chỉ là những điều không thể.

"Clear, em cảm thấy mình không thể tiếp tục như thế này" Y/N nói ánh mắt cô đượm buồn. "Em không muốn làm anh đau khổ."

Anh hít một hơi thật sâu cảm giác như có gì đó đè nén trong lòng. "Đến một ngày nào đó chúng ta sẽ không còn nói chuyện với nhau nữa" anh thốt lên giọng nói nặng trĩu. "Nhưng em cũng biết tình yêu không phải lúc nào cũng hoàn hảo."

Y/N gật đầu nước mắt lăn dài trên má. "Em xin lỗi, Clear."

Họ đứng đó trong khoảng lặng của những cảm xúc chưa từng được thổ lộ. Anh biết rằng họ không thể quay lại như trước nhưng lòng anh vẫn không thể quên đi những gì đã trải qua.

Sau buổi gặp gỡ định mệnh đó anh lại cảm thấy trống rỗng. Những ngày tiếp theo anh không còn nhận được tin nhắn từ Y/N. Sự im lặng khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Anh biết rằng cô cũng đang phải đối mặt với những cảm xúc của chính mình nhưng nỗi nhớ về Y/N cứ day dứt trong lòng.

Cuối cùng anh quyết định sẽ gửi cho Y/N một tin nhắn. "Chúng ta nên gặp nhau một lần nữa."

Y/N đáp lại rất nhanh "Được thôi nhưng em không biết mình có thể nói gì."

Họ hẹn gặp nhau tại một quán cà phê khác nơi mà cả hai có thể thoải mái trò chuyện mà không bị áp lực từ những ký ức xưa. Khi  anh bước vào quán anh thấy Y/N đã ngồi chờ sẵn. Cô mặc một chiếc váy trắng với mái tóc xõa tự nhiên. Vẻ đẹp của cô vẫn như xưa nhưng sự buồn bã trong ánh mắt khiến anh không thể chịu nổi.

"Em vẫn ổn chứ?" Clear hỏi ngồi xuống đối diện cô.

Y/N gật đầu nhưng rõ ràng cô không hề ổn. "Em nghĩ mình cần phải nói về những gì đã xảy ra."

"Em có biết rằng bên nhau một phút cũng được miễn 60 giây đó là thật lòng" anh nói trái tim anh tràn đầy hy vọng.

Họ bắt đầu nói về những kỷ niệm, những khoảnh khắc đã qua và cả những nỗi đau mà mỗi người đang phải gánh chịu.

Anh nhận ra rằng Y/N cũng đang vật lộn với những cảm xúc của chính mình. Họ cùng cười, cùng khóc và những bức tường lạnh lẽo giữa họ dần dần được xóa bỏ.

Cuối cùng anh quyết định rằng họ cần phải nói về tương lai. "Chúng ta không thể tiếp tục như thế này mãi. Anh không thể sống trong ký ức."

Y/N gật đầu giọng cô nghẹn lại. "Em cũng vậy nhưng em không biết phải làm gì tiếp theo."

"Hãy để mọi thứ trôi qua" anh nói lòng anh cảm thấy nặng nề. "Đừng để quá khứ định hình tương lai của chúng ta."

Y/N nhìn vào mắt anh nụ cười yếu ớt hiện lên. "Anh nói đúng. Nhưng dù sao đi nữa em sẽ luôn nhớ anh."

"Anh cũng sẽ nhớ em" anh đáp lòng trĩu nặng. Họ đã cùng nhau trải qua rất nhiều và những kỷ niệm đó sẽ mãi mãi sống trong trái tim họ.

Cuối cùng họ đứng dậy quyết định rời khỏi quán cà phê nhưng không ai nói lời từ biệt. Họ biết rằng một ngày nào đó họ sẽ không còn nói chuyện với nhau nữa. Nhưng những ký ức, những giấc mơ và những khoảnh khắc đẹp đẽ sẽ mãi mãi là một phần của cuộc sống họ.

Anh nhìn theo bóng cô khuất dần trong đám đông lòng trĩu nặng nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Tình yêu không nhất thiết phải là một sự chiếm hữu nó có thể là một sự tự do, một sự chấp nhận. Và trong trái tim họ dù có xa cách những mảnh ghép của tình yêu vẫn sẽ luôn tồn tại là dấu ấn không bao giờ phai mờ.

*Note:
Truyện không có thật!
Hoan hỉ hoan hỉ cho mình nếu có chỗ viết không đúng, viết sai.

Chúc các bạn có 1 buổi đọc vui vẻ🙆🙆🙆

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co