3-4
3
Tờ mờ sáng hôm sau, mã xa đã sẵn sàng đợi trước Khai Phong phủ, đội ngũ cồng chiêng đi đầu tiên, nhưng mà vì không muốn làm ảnh hưởng đến bách tính Khai Phong phủ nghỉ ngơi cho nên cũng thu cả lại.
Phía sau bảng hiệu Công Chính Liêm Minh chính là Âu Dương Thiếu Chinh dẫn đầu đoàn kỵ binh, tiếp đó là nhóm võ nhân cưỡi ngựa Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường. Ở giữa là mã xa của Bao Đại Nhân cùng Bàng Thái sư, thêm cả đám đội ngũ mã xa nữa. Dưới nữa là năm trăm nha dịch Khai Phong phủ cùng ba Trát đao rất đáng sợ của Bao Đại Nhân kia. Tiếp nối phía sau là xe chở hành lý cùng đoàn xe của hạ nhân, nha hoàn, chủ yếu đều là của Bạch phủ cùng Hãm Không Đảo. Cuối cùng là Trâu Lương suất lĩnh một ngàn bộ binh Triệu gia quân. Ngoài ra là ảnh vệ môn dẫn theo một trăm ảnh binh ẩn mình theo sau cùng.
Một trăm ảnh binh này chính là đội ngũ Triệu Phổ bồi dưỡng ra lúc nhàn rỗi ở Khai Phong phủ.
Muốn làm ảnh vệ, điều kiện tiên quyết chính là khinh công tốt, cũng phải nhanh nhẹn thông minh. Mà muốn tìm được người thông minh ở Triệu gia quân cũng rất dễ, nhưng mà muốn có khinh công tốt thì cần phải bổ túc thêm mới được.
Triệu Phổ liền mò đến thương lượng với Ân Hậu một chút, dù sao thì Ân Hậu cũng rảnh, nhờ hắn đi lòng vòng quanh quân doanh một lượt, chọn một trăm người có thiên phú khinh công tốt một chút, tùy tiện dạy mấy chiêu mà đám quân binh này đã "bay"
vèo vèo.
Triệu Phổ lại mon men đến hỏi thăm Thiên Tôn một chút về "Ảnh Độn"
thuật, tức là dạy cách làm thế nào ẩn mình đi để người ta không phát hiện được, Thiên Tôn cũng tùy tiện dạy mấy câu khẩu quyết khống chế khi tức, cho nên .... Chỉ sau hai tháng huấn luyện, đội ảnh vệ này đã thoát thai hoán cốt rồi.
Triệu Phổ đem một trăm người này phân phát cho các ảnh vệ, để bọn họ làm trợ thủ, rất tiện lợi.
Đội ngũ xuất tuần đi cũng rất thong thả, dù sao thì, ngoại trừ bách tính Khai Phong phủ ra thì dân chúng cũng rất ít khi được thấy Bao Thanh Thiên, vì vậy mọi người cũng nhân cơ hội này đến chiêm ngưỡng một cái.
Qua mỗi châu, phủ, quận Bao Đại Nhân đều thị sát một chút, cũng quan sát một chút dân tình địa phương, cứ như vậy cả đội ngũ đi đường cũng mất khoảng độ một tháng.
Hôm nay, mọi người đang đi trên đường lớn vào Thành quận, qua hết Thành quận là tới Ứng Thiên phủ rồi, bởi vì Hứa quận cùng Hồng Anh Trại đều ở phía nam Ứng Thiên phủ, mà lúc này trời vẫn còn sớm, mọi người suy nghĩ một chút, hay là không dừng lại ở Thành quận nữa, cứ đi thẳng đến Ứng Thiên phủ đi, như vậy thì có thể đến nơi trước khi trời tối rồi.
Trong mã xa.
Bao Đại Nhân khoanh tay, than thở.
Đối diện hắn lúc này chính là Bàng Thái sư vì không quen khí hậu mà miệng nôn trôn tháo, đang ăn uống rượu dương mai nóng mà Công Tôn đặc biệt chế cho hắn.
Đừng nói chứ, rượu dương mai này quả nhiên dùng để trị tả rất linh nghiệm a!Thái sư ăn vô cùng ngon, lại nghe thấy Bao Đại Nhân than thở, ngẩng đầu lên: "Ta nói này Hắc Tử, suốt đường đi ngươi đều than thở làm cái gì a? Không phải ở Tần Hoài đều rất tốt sao? Mưa thuận gió hòa, dân chúng ấm no, ngươi nhìn bách tính nơi này mà xem, ai cũng trắng trẻo mập mạp a."
"Chình là quá tốt cho nên mới kỳ quái."
Bao Đại Nhân khoanh tay nói: "Tần Hoài sung túc, đương nhiên là ta biết rõ, nhưng mà có trù phú đến đâu cũng không có nghĩa là không có án oan a! Ngươi nghĩ xem, trước ta chỉ diễu hành ở Khai Phong phủ thôi cũng có người chặn kiệu kêu oan, lần này ta khua chiêng, gõ trống giương cờ đi tuần sao lại không thấy ai chặn kiệu kêu oan?"
Thái sư hết nói nổi, thì ra Bao Đại Nhân đang buồn bực chuyện không có ai kêu oan a."Ngươi nói, có thể quan viên địa phương biết ta tới cho nên mới chặn những dân chúng có oan tình bắt đi hay không?"
Bao Đại Nhân nhiêm mặt hỏi.
Thái sư vô lực: "Ngươi cũng biết Vương gia có mang theo bao nhiêu ảnh vệ rồi, bốn phương tám hướng nơi đây đều có ảnh vệ, lại có người trước mắt họ mà bắt những dân chúng có án oan đi sao? Không muốn sống nữa à?"
Bao Đại Nhân sờ sờ râu: "Chẳng lẽ thực sự không có án oan?"
Thái sư bật cười: "Ai mà chẳng biết Bao Chửng ngươi lợi hại, những quan lại địa phương kia đã sớm điều tra xong án tồn rồi, lại còn chờ ngươi tới mới tra sao? Ngươi không thấy những quan viên địa phương kia ai cũng cung nghênh ngươi như ôn thần à?"
Bao Đại Nhân liếc hắn một cái, vén màn kiệu lên nhìn ra ngoài.
Bên cạnh mã xa chính là Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, hai người vừa lắc lư cưỡi ngựa vừa tán gẫu cái gì đó.
Bao Đại Nhân liền hỏi: "Triển hộ vệ, chúng ta sắp đến Thành quận chưa?"
"Đại nhân, đi khoảng nửa canh giờ nữa là đến."
Triển Chiêu trả lời.
Âu Dương Thiếu Chinh ở phía trước cũng chạy đến hỏi: "Bao Tướng, chúng ta có dừng ở Thành quận không? Nếu nghỉ lại ta sẽ dẫn người đến trước thăm dò chút, nếu không chúng ta cứ tiếp tục đi thẳng."
Bao Đại Nhân suy nghĩ một chút, gật đầu: "Vẫn nên nghỉ chân chút đi, qua mỗi địa phương trước đó chúng ta đề dừng lại, chỗ này cũng không ngoại lệ, cùng lắm thì chúng ta đến Ứng Thiên phủ muộn chút đi."
Âu Dương gật đầu, dẫn theo mấy tinh binh, lại mang theo một nhóm ảnh vệ rời khỏi đội ngũ chạy đến Thành quận.
Âu Dương vừa mới đi, từ một chiếc mã xa mà đen trong đoàn mã xa sau xe của Bao Đại Nhân kia, Triệu Phổ dẫn theo hai tiểu hài nhi Tiểu Tứ Tử cùng Tiểu Lương Tử đi ra, giãn gân cốt một chút, sau đó cùng ngáp một cái, động tác của một lớn hai bé này rất đồng bộ, hình như là vừa mới ngủ dậy.
Mọi người thấy đã gần đến trưa rồi, cũng cảm thấy khó hiểu.
Công Tôn Sách cưỡi một con lừa nhỏ đi bên cạnh cũng bất lực mà nhìn ba người, nói với bọn Triển Chiêu đang tò mò hỏi thăm: "Hôm qua ba người này chơi đoán thẻ bài cả đêm, sáng nay mới ngủ."
Khóe miệng mọi người co giật —— Triệu Phổ cũng nhàm chán ghê a, lại có thể chơi đoán thẻ bài cả đêm cùng hai tiểu hài nhi Tiểu Tứ Tử cùng Tiểu Lương Tử."Đoán thẻ bài?"
Bạch Ngọc Đường tò mò, trò này không phải là vừa uống rượu vừa chơi sao?"Tên đó còn dạy Tiểu Tứ Tử uống rượu nữa, nói cái gì mà sớm hay muộn cũng phải uống, dạy sớm chút sau này đỡ chịu thiệt."
Công Tôn nói: "Nhưng cũng dùng rượu đế thay cho rượu thường."
Mọi người dở khóc dở cười, vị Đại nguyên soái Triệu Phổ này cũng rất không chính thống a.
Triệu Phổ còn đang duỗi lưng a, đột nhiên cảm thấy bên cạnh có ai giật mạnh y phục hắn, hắn loạng choạng một cái, cũng may mà không có bị ngã khỏi mã xa. Vừa mới quay đầu nhìn lại, chỉ thấy có một cái mặt ngựa đen thui xuất hiện trước mắt.
Khóe miệng Triệu Phổ co giật, Hắc Kiêu đang lườm hắn, ý như muốn nói —— Triệu Phổ! Người ta đều cưỡi ngựa, chỉ có ngươi lại ngồi xe! Gia gia ta đã lâu bao lâu không được chạy rồi ngươi biết không a? Cái bụng cũng sắp phệ luôn rồi này!Triệu Phổ đưa tay vỗ vỗ Hắc Kiêu, tỏ ý an ủi nó: "Được rồi, được rồi, chạy một lát là được."
Hắc Kiêu hí vang xổ lông mao, ý là —— Nhanh lên!Triệu Phổ phi thân lên ngựa, còn chưa kịp cầm dây cương Hắc Kiêu đã phi lên trước rồi.
Cùng lúc với Hắc Kiêu xông lên, trong mã xa sau lưng Tiểu Tứ Tử cũng vang lên tiếng hổ gầm, Tiểu Ngũ nhào ra, cũng chạy ra ngoài.
Triển Chiêu liền gọi với sau lưng: "Tiểu Ngũ, không được hù dọa người ta a!"
Tiểu Ngũ kêu một tiếng tỏ ý nghe rồi, sau đó chạy theo Hắc Kiêu vượt lên dẫn đầu đội ngũ.
Quan đạo này vừa dài vừa thẳng, cũng không có mấy người đi đường cho nên một ngựa một hổ chạy như điên cũng không sợ đụng phải a, chúng cứ chạy thật nhanh như vậy mà không chú ý thấy một hắc ảnh lóe lên. Đột nhiên, mọi người liền nghe thấy Hắc Kiêu hí dài một tiếng, Tiểu Ngũ cũng gầm lên, sau đó mọi người tiếp tục nghe thấy một tiếng "ùm"
vang dội, hình như có cái gì đó rơi xuống đầm nước rồi.
Mọi người giật thót.
Bao Đại Nhân ghé đầu ra nhìn: "Không phải đụng vào cái gì rồi đó chứ?"
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường phi thân rời lưng ngựa, thi triển khinh công đuổi theo .... Các ảnh vệ cũng nhanh chóng chạy đến.
Chờ khi hai người đến gần rồi, liền nhìn thấy Triệu Phổ đang vỗ vỗ cổ Hắc Kiêu.
Tại chỗ Hắc Kiêu đứng, có hai vết chân ngựa kéo lê thật dài, hình như là thắng gấp.
Mà Triển Chiêu lại không thấy Tiểu Ngũ đâu, kinh ngạc hỏi Triệu Phổ: "Tiểu Ngũ đâu rồi?"
Triệu Phổ đưa tay chỉ vào trong một mảnh ruộng.
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đảo mắt nhìn lại, chỉ thấy hai bên đường đều là ruộng nước, không biết tại sao Tiểu Ngũ lại rơi xuống ruộng nước, này được chứ, toàn thân ướt sũng, chẳng khác nào một con mèo nghịch đất dính bùn.
Tiểu Ngũ bò dậy từ đống bùn đất, lắc lông, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lại thấy hình như trong miệng nó đang ngậm thứ gì như một cái giỏ, cái giỏ đó lại không dính chút bùn đất nào.
Tiểu Ngũ nhảy lên bờ, đặt cái giỏ xuống trước mắt Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, sau đó đi sang bên cạnh rũ lông.
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đã xác định được đây là một cái giỏ, bên trong hình như còn có thứ gì đó, đặt đầy cả giỏ rồi, còn đang định ngồi xổm xuống vạch ra xem thì đột nhiên một tiếng "Oa Oa"
vang lên.
Hai người giật mình, Hắc Kiêu cùng lùi lại phía sau mấy bước, từ bên trong giỏ truyền đến tiếng khóc của trẻ con.
Triệu Phổ nói: "Vừa rồi mới chạy đến đây, trên đường đột nhiên có một cái giỏ, bên trong lại có anh hài, thiếu chút nữa thì đã bị Hắc Kiêu đạp phải, lúc ta nghĩ là đã không hịp nữa rồi thì thật may là Tiểu Ngũ nhào lên tha cái giỏ đi. Nhưng mà nó chạy nhanh quá không dừng lại được, hơn nữa nếu dừng lại sẽ đụng phải Hắc Kiêu cho nên cứ thế lao thẳng xuống ruộng."
Triển Chiêu gật đầu một cái, xoa đầu Tiểu Ngũ khen nó thông minh.
Bạch Ngọc Đường ngồi xổm xuống, mở chiếc khăn xốc xếch trong giỏ ra, liền thấy bên dưới khăn là một tiểu oa nhi chừng một tuổi đang khóc."Thật nhỏ a!"
Triển Chiêu cũng dán lại xem: "Tại sao lại bỏ lại ven đường chứ?"
"Là ở lòng đường."
Triệu Phổ vừa nói vừa ngồi trên lưng ngựa nhìn bốn xung quanh: "Ai lại thất đức như vậy chứ? Để thế này ngộ nhỡ mã xa không phát hiện ra cán chết thì làm sao?!"
Triển Chiêu cũng nhảy lên cây tìm kiếm bốn xung quanh, nhưng mà nhìn Tiểu Ngũ rất bình tĩnh ngồi yên liếm lông thế này —– Chứng tỏ bốn phía cũng không có ai khác hết. Là con nít bị bỏ rơi sao?Bạch Ngọc Đường thấy đứa bé kia cứ khóc không ngừng, liền đưa tay ôm nó lên, giơ ra trước mắt nhìn.
Đứa nhỏ kia nhìn Bạch Ngọc Đường, không khóc nữa.
Triển Chiêu tiến đến gần nhìn: "Rất đáng yêu a!"
Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu một cái, oa nhi trắng trắng mập mập, hai mắt tròn xoe, mà nhìn lại y phục của bé lúc này, hẳn là được chăm sóc rất tốt, không giống trẻ bị bỏ rơi a."Nam hay nữ vậy?"
Triệu Phổ cũng xuống ngựa, tới gần hỏi.
Ba đại nam nhân còn đang nhìn chằm chằm tiểu hài nhi kia cùng nghiên cứu, đột nhiên oa nhi kia hơi giật giật, sau đó "oa"
một tiếng, khóc vang.
Bạch Ngọc Đường theo bản năng mà nhét bé vào tay Triển Chiêu.
Triển Chiêu đỡ bé, thấy bé vẫn còn đang khóc, thuận tay vội nhét vào lòng Triệu Phổ.
Triệu Phổ hoảng hốt, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhìn hắn —— Ngươi không phải là hài tử vương sao? Giải quyết nó đi!Triệu Phổ nhanh chóng đặt đứa nhỏ lại vào trong giỏ, nhưng nó vẫn cứ khóc mãi không ngừng."Ai nha, các ngươi không được mạnh tay như vậy a!"
Phía sau, mã xa của đám người Bao phu nhân cũng đã đến rồi, Bàng Dục chạy từ trên mã xa xuống, chạy tới ôm lấy oa nhi kia, vỗ vỗ mấy cái, lại dỗ dành mấy câu, oa nhi đó liền ngừng khóc, hắn dỗ dành Hương Hương nhiều, rất có kinh nghiệm.
Bao Đại Nhân cũng xuống xe, sau đó tất cả nữ quyến đều xuống cả.
Thần Tinh Nhi cầm theo cái chăn mềm chạy tới, đón lấy hài tử trong tay Bàng Dục: "Là một nam hài nha!"
"Trong ngực nó có cái gì đó!"
Nguyệt Nha Nhi ở bên cạnh đưa tay ra, lấy một phong thư từ trong ngực oa nhi.
Triển Chiêu đọc thư, tất cả mọi người đều ghé vào xem.
Nội dung trong thư đại khái viết, oa nhi này tên là Hồng Lộc, vừa tròn một tuổi, vì sinh vào thời khắc không rõ ràng nên bị Lưu Tiên Nhân phán là yêu nghiệt chuyển thế, nếu giữ trong nhà ắt gây họa diệt vong, phải bị chôn sống. Phụ mẫu của oa nhi này vô cùng mê tín, đưa hài tử này cho lão quản gia trong nhà mang đi chôn sống. Người viết lá thư này chính là vị lão quản gia kia, hắn không nhẫn tâm ra tay, cho nên đặt hài tử trên quan đạo, hy vọng có người hảo tâm nuôi dưỡng hài tử này."Hoang đường!"
Sau khi Triển Chiêu xem xong, nhìn hài tử kia: "Điên rồi a! Đứa nhỏ đáng yêu như vậy lại bị chôn sống chỉ vì mấy câu nói của người khác sao?"
"Không ai cần thì cứ để cho ta đi!"
Bàng Dục nói.
Vừa đúng lúc này Thái sư cũng xuống xe, cũng ghé sang xem: "Cái gì? Hài tử không ai cần sao? Ta cần!"
Tất cả mọi người vô ngữ, Thái sư cùng Bàng Dục hẳn là quá nhớ Hương Hương cho nên cứ thấy trẻ con liền muốn đi."Lưu Tiên Nhân được nhắc đến trong thư này."
Bạch Ngọc Đường nói: "Hình như là một tên giang hồ lừa gạt đi."
Công Tôn híp mắt chẩn mạch cho oa nhi kia, nói: "Tên lừa đảo này thật đáng ghê tởm! Hại người không gớm tay, mà phụ mẫu đứa nhỏ này còn đáng ghê tởm hơn, không biết suy nghĩ!"
Bao Đại Nhân gật đầu một cái: "Dựa vào bức thư này mà suy đoán, Lưu Tiên Nhân này khá có ảnh hưởng, hắn có thể khiến cho nhà này bỏ rơi con mình thì cũng có thể khiến nhà khác giết con mình, không thể tha thứ!"
"Giả Ảnh!"
Triệu Phổ gọi một tiếng."Vương gia."
Giả Ảnh cùng Tử Ảnh rơi xuống."Dẫn người đi hỏi thăm một chút, xem Lưu Tiên Nhân đó là ai."
"Tuân lệnh!"
Hai người dẫn theo một đám ảnh vệ, biến mất vô tung.
Bao Đại Nhân sai người cầm cái giỏ lên, hài tử thì giao cho nhóm nữ quyến chăm sóc, tiếp tục lên đường.
Triển Chiêu nhìn Tiểu Ngũ cả người đầy đất như vậy cũng không phải là biện pháp tốt, hơn nữa làm hỏng ruộng nương của người ta cũng phải đền tiền, cho nên mới nói với Bao Đại Nhân mình muốn mang Tiểu Ngũ đến phụ cận để nó tắm một chút, thuận tiện hỏi thăm một chút.
Bao Đại Nhân gật đầu, dặn dò một tiếng: "Cẩn thận!"
Vì vậy, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mang theo Tiểu Ngũ đi theo bờ ruộng về phía trước, đi thêm một đoạn đường nữa liền nhìn thấy mấy hộ dân gần đó, hình như là có một thôn làng thì phải.
Vừa vào thôn, vừa đúng lúc thấy một thôn dân vác cuốc ra ngoài, vừa nhìn thấy Tiểu Ngũ liền kinh hoảng, Triển Chiêu nhanh chóng đi lên giải thích mấy câu. Cũng may là hắn trông hiền hòa, người gặp người yêu, hơn nữa lão nông vừa nhìn thấy lệnh bài của Khai Phong phủ đeo bên hông hắn, hắn còn nói rõ muốn đến bồi thường, lão nông liền vui vẻ: "Ai da, người của Khai Phong phủ đúng là khác biệt nha, vừa đạp hỏng có mấy cây rau màu cũng đến đền tiền a, ha ha ha."
Lão nông cũng không có lấy tiền của Triển Chiêu, nói: "Đạp ngã rồi chỉ cần chăm sóc một chút là đã có thể tốt rồi, không sao."
Sau đó, hắn dẫn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đến ao cá nhà mình gần đó, Tiểu Ngũ nhảy xuống bơi mấy vòng, không những sạch hết đất trên người mà còn bắt được một con cá màu đen to đùng lên.
Tiểu Ngũ ngồi bên bờ ao ăn cá, thuận tiện hong khô lông một cái, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngồi uống trà cùng lão nông ở ven đường.
Triển Chiêu hỏi về chuyện của Lưu Tiên Nhân một chút.
Lão nông nhíu mày một cái: "À.... Lưu Tiên Nhân a. Lần này hắn lại gây ra chuyện gì rồi? Lại bảo người ta vứt con hay là bóp chết thê tử nữa a?"
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, đem chuyện nhặt được hài tử bên đường ban nãy nói cho lão đầu nghe, lão nông cười lạnh một tiếng, lắc đầu: "Thật là bậy a! Tên đạo sĩ chết tiệt đó sẽ không có kết quả tốt gì đâu!"
Triển Chiêu bảo lão hãy nói cặn kẽ chút, lão nông cũng rất cao hứng: "Triển đại nhân, có phải Bao Đại Nhân muốn làm thịt tên lừa gạt kia rồi không? Nhanh lên a, cho hắn thử chút cẩu đầu đao kia!"
Triển Chiêu cười cười: "Chỉ cần có tội chứng xác thực, đương nhiên sẽ không tha cho hắn!"
"Tốt lắm, tốt lắm!"
Lão đầu kia gật đầu một cái, liền kể cho Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường một số chuyện liên quan đến Lưu Tiên Nhân kia.
Nửa năm trước thì Lưu Tiên Nhân này đến Thành quận, hắn tự xưng là Thần y cùng Thần toán, người này biết giảng đạo, hơn nữa có biết một số tà môn ngoại đạo, hắn cũng chữa được không ít những căn bệnh nan y, cho nên ban đầu, người của Thành quận này ai cũng thích hắn, ngay cả người của Ứng Thiên phủ cũng đến nhờ hắn xem bệnh cho rất nhiều. Thế nhưng, người này lại không xem bệnh đơn giản như vậy, hắn hình như đã làm chút vu thuật gì đó mà đầu độc nhân tâm rất nhanh, người tin tưởng hắn càng lúc càng nhiều, có rất nhiều người chỉ vì một câu nói của hắn mà về nhà đã giết chết thê tử của mình, khiến nhà tan cửa nát còn cung phụng tiền bạc cho hắn, bản thân thì lại đi ăn xin. Tóm lại, hắn ở Thành quận nửa năm, khiến cho một nữa dân chúng Thành quận bị điên rồi!Nghe nói người của Thành quận bây giờ chia thành hai nhóm, một nhóm nhất mực tin tưởng hắn, ngày nào cũng theo hắn thắp hương bái phật y như bị trúng tà, còn gọi hắn là Tiên Nhân. Nhóm còn lại thì giống như lão nông này, kiên quyết không tin chuyện hoang đường của hắn, cho rằng hắn là một tên lừa gạt cướp của giết người, nhưng họ lại thường xuyên bị những tín đồ kia của hắn gây rối.
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe xong, liền hiểu được cơ sự rồi.
Triển Chiêu tò mò, hỏi: "Đại thúc, bọn họ gây rối ngươi thế nào?"
Lão nông nổi giận: "Đám người này cả ngày đều theo tên lừa gạt kia mà lạy chim thần gì đó, mỗi ngày đều đủ kiểu điên, hôm nay nói là không được ăn ngũ cốc, ngày mai nói đất này trồng ra cũng chỉ là uế vật, cần phải ăn những thứ bay trên trời hoặc là không dính đất, cho nên cả đám đều đi hái quả hoặc bắt chim ăn, lại còn đến ruộng của ta quấy rối, nói là tới cứu ta, cái thứ người cả ngày đều chăm uế vật như ta nhất định sẽ không được chết tử tế."
Triển Chiêu cũng Bạch Ngọc Đường đều co giật khóe miệng.
Bạch Ngọc Đường hỏi lão nông kia: "Ngươi giải quyết thế nào?"
"Người trong thôn chúng ta phần lớn đều không tin, cứ thấy bọn chúng đến là đuổi đánh, mà người tin tên lừa gạt đó phần lớn đều là những phú gia đạt quan. Cũng đúng a, chúng ta đều là những nông dân nghèo khổ, lấy đâu ra tiền cho hắn lừa gạt chứ."
Triển Chiêu hỏi lão nông: "Lưu Tiên Nhân đó trông như thế nào? Ở đâu vậy?"
"Hắn ở trong Thành quận, người Thành quận đều biết hắn, hỏi một câu là ra thôi."
Lão nông chỉ chỉ đầu mình: "Người này sao, có một đặc điểm, có mái tóc hôi sắc."
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sửng sốt: "Rất già rồi sao?"
"Khoảng bốn năm mươi tuổi đi."
"Đúng rồi."
Bạch Ngọc Đường hỏi: "Ngươi vừa mới nói bọn họ thờ điểu thần gì?"
Triển Chiêu mở to mắt nhìn —— A? Không phải chửi bậy à?Lão đầu nói: "À, ta đã nhìn thấy một lần, bọn họ thờ một tượng thần, nửa người nửa chim, cho nên chúng ta mới nói giỡn là thờ điểu thần."
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —– Nghe miêu tả thế này, chẳng lẽ lại là Tà Vũ sao?Lúc này, Tiểu Ngũ cũng ăn cá xong rồi, liếm mép trở lại cọ Triển Chiêu.
Triển Chiêu sờ sờ một chút, thấy lông nó cũng không có ướt nữa, liền ôm lấy dùng nội lực sấy khô một chút, Tiểu Ngũ rũ lông một lần nữa, toàn thân lông đen nhánh cũng rối bù lên, còn hơi nóng nữa."Ai nha!"
Lão nông cũng gan dạ hơn, sờ lông Tiểu Ngũ một cái: "Thần kỳ như vậy a! Triển đại nhân, ngài cũng có thể mở cửa lừa người như Lưu Tiên Nhân kia rồi đó!"
Triển Chiêu bất lực lắc đầu, cùng Bạch Ngọc Đường đứng dậy tạm biệt lão nông, lão nông không cho bọn họ đền tiền, cũng không cho trả tiền trà, ngay cả cá mà Tiểu Ngũ ăn hắn cũng nói hắn mời.
Vì vậy, trước khi đi, Bạch Ngọc Đường hỏi: "Ngươi có yêu cầu gì không?"
Lão nông gật đầu một cái, nghiêm túc nói: "Làm thịt tên lừa gạt kia đi! Loại này chính là gieo họa nghìn năm đi!"
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều gật đầu đồng ý, sau đó từ biệt lão nông kia, rời đi.
Hai người đi thẳng đến Thành quận.
Triển Chiêu liền hỏi Bạch Ngọc Đường: "Phải tin đến thế nào mà ngay cả con ruột của mình cũng vứt bỏ đây?"
Bạch Ngọc Đường cười lạnh: "Xem ra cũng không đơn giản là tên lừa gạt bình thường, không nghe Thái sư nói sao, tín đồ của Tà Vũ năm đó có hơn vạn dân chúng, hơn nữa đều rất điên cuồng."
"Ừ. Để người ta tin tưởng một chuyện như vậy hẳn là có lý do, không có cái gì tự nhiên sinh ra hết."
Triển Chiêu lắc đầu, đi mấy bước xong lại quay đầu nhìn lại.
Bạch Ngọc Đường cũng đứng lại, quay đầu lại nhìn, Tiểu Ngũ đi trước hai người bọn họ, nhìn rừng cây xa xa, sau đó quay đầu nhìn hai người.
Chân mày hơi nhíu của Bạch Ngọc Đường cũng giãn ra, nói với Triển Chiêu: "Vừa rồi trong rừng có người theo dõi chúng ta."
Triển Chiêu gật đầu: "Khá cẩn thận, trốn rồi!"
Bạch Ngọc Đường xoay người đi tiếp, nhưng Triển Chiêu thì vẫn nhìn chằm chằm rừng cây kia."Miêu nhi!"
Bạch Ngọc Đường gọi hắn."A?"
Triển Chiêu quay đầu lại."Sao vậy?"
Bạch Ngọc Đường khó hiểu."Ách ... không có gì, ta đang tò mò không biết người nào theo dõi chúng ta."
Triển Chiêu trả lời xong liền xoay người đi cùng Bạch Ngọc Đường, vừa đi vừa cau mày —– Trước khi cảm nhận được có người theo dõi, hắn lại lần nữa bắt gặp ánh mắt oán độc kia.
Loại ánh nhìn này, từ trước đến nay Triển Chiêu nhận được ba lần, đầu tiên là cùng Bạch Ngọc Đường đến Khổ Bi tự tìm Huyền Trữ, lần thứ hai là ở núi Thanh Trúc bái tế Khuất Trọng Viễn, lần thứ ba chính là vừa rồi! Vẫn là ánh mắt bất thiện như thế, hơn nữa .... Hình như mỗi lần ánh mắt đó xuất hiện, hắn đều ở cùng Bạch Ngọc Đường.
4
Gần trưa, đội ngũ xuất tuần của Bao Chửng đã tới Thành quận, vì không muốn làm ảnh hưởng đến bách tính, nhóm nhân mã lớn liền nghỉ chân bên ngoài cửa thành. Tất cả mọi người đều là quân binh, có mang theo cả phu quân, Âu Dương liền phái người đi mua đồ ăn về, chúng tướng sĩ lập tức nấu cơm ăn bên ngoài bãi đất trống gần cửa thành.
Vương Triều Mã Hán cùng Âu Dương đi cùng Bao Đại Nhân và Bàng Thái sư đến nha môn một chuyến, một đám quan viên cùng Huyện lệnh địa phương đã xếp hàng chờ sẵn ngoài cửa thành, cung kính đón chào, những người khác đều tìm khách điếm gần đó ăn cơm trưa. Thiên Tôn nhìn thấy bên đường có một cửa hàng bán đàn tỳ bà hiếm thấy, nghe nói đàn tỳ bà chính là một trong những đặc sản thịnh hành ở Thành quận, cho nên Thiên Tôn liền chạy vào trong xem. Ân Hậu cũng đi theo vào, trông chừng Thiên Tôn, tránh cho hắn lát nữa lại lạc lung tung mất công tìm kiếm khắp nơi.
Vốn dĩ Triệu Phổ cũng phải đến nha môn, nhưng mà từ trước đến giờ hắn đều chẳng thèm lo mấy chuyện này, tất cả đều giao cho Âu Dương làm. Lại nói tới, Thành quận chỉ là một trấn nhỏ, các quan viên địa phương cũng không biết phải tiếp đãi vị Hoàng thân quyền cao chức trọng này thế nào. Để tránh cho người ta phải khổ sở, Triệu Phổ rất tự giác mà dẫn theo Tiểu Tứ Tử cùng Tiểu Lương Tử đến khách điếm ăn cơm.
Vẫn là câu nói cũ, vùng Tần Hoài đều rất trù phú, ngay cả nơi nhỏ thế này mà tửu lâu cũng rất được, mọi người chọn một tửu lâu gần phố, ngồi gần cửa nhã gian lầu hai, cũng tiện để ý Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường.
Trước đó Tiểu Tứ Tử đã nghe Triển Chiêu lẩm bẩm cái gì mà "Thịt vịt tẩm muối bột, đậu hũ xào hạnh nhân, bánh mận khô nấu nhuyễn, khoai môn đường nấu ốc, bánh sen gạo nếp hấp, bao bao nhân trứng cá ...."
Cho nên vừa mở miệng bé đã gọi rất trôi chảy.
Vốn dĩ bé rất đáng yêu, gọi món lại rất ngọt khiến cho đám hỏa kế kia nhất hô hậu ủng luôn, ngay cả những thực khách trong tửu lâu cũng cười mãi không ngừng.
Bao phu nhân đi cùng nhóm nữ quyến, đội mũ trùm kín mặt, Thần Tinh Nhi còn ôm Tiểu Hồng Lộc vừa mới nhặt được kia, tiểu oa nhi hình như đã đi bụng nên vẫn không yên ổn được.
Vừa mới ngồi xuống một lát, Thanh Ảnh đã chạy tới đưa cho Bao phu nhân một cái túi chứa đầy sữa dê.
Bao phu nhân ôm lấy Tiểu Hồng Lộc, thấy trên túi sữa dê kia có một núm vú nhỏ được ghim trên thân túi, Thanh Ảnh kéo sợi dây một cái, ở đầu núm vú mà Tiểu Hồng Lộc đang ngậm kia liền xuất hiện mấy cá lỗ nhỏ li ti, Tiểu Hồng Lộc bắt đầu hút, được ăn ngon nên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hồng hào.
Bao phu nhân cảm thấy rất thú vị: "Cái này hữu dụng."
Thanh Ảnh nhìn tiểu oa nhi vẫn còn đang thời kỳ bú sữa một lát, ghé vào bên cạnh Triệu Phổ nói nhỏ: "Vương gia, chúng ta tìm được nơi ở của Lưu Tiên Nhân kia rồi, hắn ở gần nha môn, còn có một ngôi đạo quan, rất nhiều người tới dâng hương nữa, thế nhưng không cho người bình thường, phải là tín đồ mới được vào."
"Tín đồ?"
Mọi người cau mày."Lưu Tiên Nhân này làm không ít chuyện xấu."
Thanh Ảnh nói: "Khiến mẫu tử ly tán chỉ là bình thường, chuyện tan cửa nát nhà mới xảy ra nhiều hơn."
Triệu Phổ nhìn trời: "Lát nữa đốt ngôi đạo quan của hắn đi!"
Thanh Ảnh nói nhỏ: "Nhưng mà có rất nhiều người tin hắn a, đến thắp hương cũng phải xếp hàng dài, ta ở Khai Phong phủ cũng chưa thấy có đạo quan nào hương khói lại vượng như vậy cả."
Triệu Phổ cau mày.
Bao phu nhân lắc đầu một cái, nói: "Xem ra đúng là có rất nhiều tín đồ, Vương gia không thể quá vội vàng được, cần đợi thời cơ."
Triệu Phổ gật đầu, nếu lúc này làm căng có thể xảy ra bạo loạn, quan trọng là phải tìm được tội chứng của tên đạo sĩ kia, lập kế để nhân tang đều bắt được mới tốt.
Công Tôn hỏi Thanh Ảnh: "Chẳng phải tên đạo sĩ kia cũng ra ngoài chẩn bệnh xem phong thủy cho người ta sao? Chúng ta cứ mời hắn tới là được rồi."
Thanh Ảnh gật đầu: "Nghe nói phí ra ngoài chẩn khá đắt."
Tất cả mọi người đều vui vẻ: "Sợ cái gì, chúng ta có biết bao nhiêu tiền."
Vừa nói vừa cùng nhau chỉ dưới cửa sổ ngoài kia.
Thanh Ảnh nhìn theo hướng ngón tay mọi người chỉ, thấy được Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đã tới rồi, đương nhiên, mọi người chỉ ở đây chính là Bạch Ngọc Đường.
Thanh Ảnh dở khóc dở cười.
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa mới vào thành, thiếu chút nữa Triển Chiêu đã bị mùi cơm thơm lừng ở quân doanh của Triệu Phổ dụ đi mất, Bạch Ngọc Đường liền kéo lại hắn dẫn vào thành. Đi một lát thì có ảnh vệ nói cho bọn hắn biết bọn Triệu Phổ đang ở khách điếm trong thành, cho nên đến tìm mọi người.
Vừa mới lên lầu ngồi xuống, mọi người nói chuyện muốn mời Lưu Tiên nhân, Bạch Ngọc Đường thoải mái móc ra hai tờ ngân phiếu đưa cho Thanh Ảnh, hỏi: "Đủ chưa?"
Thanh Ảnh nhìn chữ số trên mặt tờ ngân phiếu, gật đầu: "Đủ! Ngay cả mời thần tiên thật cũng đủ."
Nói xong nhanh chóng đi mời Lưu Tiên Nhân.
Triển Chiêu còn đang tiếc tiền, hai tờ ngân phiếu này ăn được biết bao nhiêu bát bảo Tần Hoài đây chứ, lát nữa phải nhớ lấy về mới được.
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nói chuyện gặp được lão nông khi nãy cho mọi người nghe.
Mọi người cau mày.
Triệu Phổ khoanh tay: "Nói như vậy, Lưu Tiên Nhân này chính là Tà Vũ giáo rồi?"
......................
Lúc tiểu nhị mang đồ ăn lên, mọi người cũng hỏi hắn chuyện Lưu Tiên Nhân.
Khác với vị nông phu kia, tiểu nhị này lại vô cùng tin tưởng, nói Lưu Tiên Nhân này rất linh, vừa là thần y vừa là thần toán, còn có thể cải tử hồi sinh nữa!Từ vụ án của Vương Phong trước đây, Công Tôn đều rất nhạy cảm với mấy từ "cải tử hồi sinh"
này, trong bụng thầm chửi một câu —— Chỉ cần có liên quan đến cải tử hồi sinh đều là phường lừa gạt hết.
Mọi người ăn cơm, Bạch Ngọc Đường hỏi: "Sư phụ ta đâu rồi?"
Triển Chiêu ban nãy còn nghĩ Ân Hậu cùng Thiên Tôn chỉ đi đâu lát thôi, nhưng mà đợi mãi cũng không thấy người đâu hết."Tôn Tôn đi mua Tỳ bà."
Tiểu Tứ Tử vừa ăn một cái bánh bao vừa nói: "Ân Ân đi cùng người rồi."
Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật đầu, nhất là Bạch Ngọc Đường, có Ân Hậu đi cùng hắn cực an tâm.
Chỉ lát sau, Thanh Ảnh lại chạy về, nói: "Lưu Tiên Nhân không có ở đó, người trong đạo quan nói hắn đi xem phong thủy cho người ta, chiều mới về, bảo chúng ta chiều tối hãy đến, tiền xem bệnh là mười lượng, xem phong phủ là mười lăm lượng, trừ ma đuổi quỷ năm mươi lượng, giải hạn đoán tương lai còn phải tùy từng tình huống thu tiền, cầu nguyện bình an tất cả đều một trăm lượng."
Bạch Ngọc Đường ngẩn người.
Triệu Phổ cũng buồn bực: "Không phải nói cần rất nhiều tiền sao? Cũng bình thường mà."
Thanh Ảnh gật đầu: "Ta nói lão gia chúng ta là người nơi khác, đặc biệt muốn mời Tiên Nhân giúp một tay, sau đó đưa cho Tiểu đạo sĩ kia một tấm ngân phiếu, nói đây là chút lòng thành, hắn liền cười ha hả nói không cần nhiều như vậy."
"À ..."
Lâm Dạ Hỏa ăn một miếng bánh bên cạnh cười: "Cái này gọi là thả dây dài câu cá lớn, hắn đoán được người có thể ra nhiều bạc như vậy nhất định là người có tiền, cho nên ban đầu đòi ít thôi, chuẩn bị mồi ngon chút để câu cá lớn đây mà."
Thanh Ảnh cũng gật đầu: "Đúng vậy, trước đó ta cũng nghe đạo sĩ trong đạo quan nói, tiền xem bệnh bên ngoài rất đắt hẳn là để thăm dò một chút xem chúng ta có tiền hay không đây."
Triệu Phổ gật đầu, cười lạnh một tiếng: "Ăn cơm trước đã, ăn xong hãy nói."
Thanh Ảnh gật đầu, đi ăn cơm cùng ảnh vệ.
Tiểu Tứ Tử kéo hắn lại, hỏi hắn có muốn ăn cơm ở đây không. Thanh Ảnh có chút chán ghét mà nhìn một bàn chỉ có mấy món điểm tâm nho nhỏ, nói chỉ có từng này ăn sao đủ a, hắn phải ra ngoài thành ăn bát lớn gặm đùi dê! Cho nên chạy đi mất.
Triệu Phổ cũng định chạy đi, Công Tôn liền kéo hắn lại, nói với tiểu nhị: "Mang hai trăm cái bánh bao tới."
Tiểu nhị cũng hít một ngụm khí lạnh.
Công Tôn dán đến hỏi Triệu Phổ: "Đủ chưa?"
Triệu Phổ tâm nói, Thư ngốc này, ngươi thực sự nghĩ ta là thùng cơm hay sao a, nói với tiểu nhị: "Một tô mỳ thịt bò, bát to ấy, cho ta thêm hai quả trứng gà nữa."
"Ách ...."
Tiểu nhị do dự một chút, hỏi: "Khách quan, chỗ chúng ta có mỳ gà mỳ heo đều rất dễ ăn, hay là ngài dùng thử chút?"
Triệu Phổ khó hiểu: "Không có thịt bò sao? Còn gân bò?"
Triển Chiêu cũng nói muốn ăn, muốn mỳ sợi to, còn nói muốn ăn cả mỳ xào thịt bò, cả đám bị Triển Chiêu hấp dẫn, đều nói muốn ăn.
Tiểu nhị lúng túng, xua tay: "Không thể ăn mỳ thịt bò a."
Mọi người nghiêng đầu: "Tại sao?"
"Huyện chúng ta trước đây đắc tội Ngưu Vương ...."
"Phốc....."
Tiểu nhị còn chưa nói xong, Tiểu Lương Tử đang uống một ngụm canh cũng phun cả ra ngoài, há to miệng hỏi: "Ngưu Vương?!"
Tiểu Tứ Tử cũng phồng mặt: "Cảm giác thật lợi hại nha! Có Miêu Vương không?"
Triển Chiêu vừa bóp má Tiểu Tứ Tử vừa hỏi: "Các ngươi đắc tội Ngưu Vương thế nào?"
"Chuyện là thế này, trước đây có mấy con bò không hiểu tại sao lại chạy ra phố làm người ta bị thương, Lưu Tiên Nhân bấm tay tính toán một chút, nói là chúng ta ăn mất nhi tử của Ngưu Vương, kể cũng đúng, trước đây các tửu lâu đều làm cả các món thịt bò, sinh ý rất tốt, chắc là ăn phải bò nhỏ không nên ăn nào đó."
Mọi người há to miệng, nhìn đám tiểu nhị kia."Vì vậy cho nên Lưu Tiên Nhân nói, cần phải bồi tội với Ngưu Vương, năm nay Thành quận không thể ăn thịt bò hoặc là những bộ phận khác của bò."
Tiểu nhị nghiêm túc nói.
Khóe miệng mọi người giật tưng ——- Vậy cũng được a? Quan trọng là như vậy mà vẫn có người tin tưởng a?!"Khách quan, hay là chúng ta ăn mỳ thịt heo đi, ăn rất ngon đó!"
Tiểu nhị nói.
Triệu Phổ không nói, cũng không có tâm trạng ăn mỳ nữa.
Tiểu nhị còn đang giới thiệu mỳ, lại cảm thấy có cái gì đó đầy lông đụng phải chân hắn một cái, vừa mới cúi đầu nhìn đã ngã ngồi trên mặt đất, miệng hét "Nương nha!"
Mọi người cúi đầu, thấy Tiểu Ngũ đã dán tới rồi, đang cọ cọ Triển Chiêu, ngẩng mặt lên ý là ——— Chưa được ăn cơm à? Người ta muốn ăn giò heo hoặc chân bò? Hay là gà cũng được.
Lâm Dạ Hỏa trêu ghẹo hỏa kế kia: "Ai, tiểu nhị, đây chính là Hổ Vương, Hổ Vương nói muốn ăn Ngưu Vương, các ngươi thử đem Ngưu Vương kéo tới so với nó một chút xem ai lợi hại hơn."
Tiểu nhị cà lăm: "Đại .... Đại gia, các ngài đừng nói chơi nữa, đây chính là con cọp đó!"
Cuối cùng, Triển Chiêu nói muốn một cái chân giò cho Tiểu Ngũ, còn gọi thêm một con gà quay, cả đám cũng không còn tâm trạng nào ăn mỳ nữa, chuyển sang ăn cơm."Lại có thể kiến người cả một thành không ăn thịt bò nữa, hắn hạ độc bọn họ sao?"
Triệu Phổ cau mày.
Tiểu Tứ Tử vẫn còn lăn tăn: "Thực sự có Ngưu Vương sao?"
"Ngưu Vương, Trư Vương cái gì."
Công Tôn lắc đầu: "Nói lời vô căn cứ mà thôi."
Triển Chiêu ăn canh, trong đầu đột nhiên này ra một ý tưởng, sau đó cười cười.
Bạch Ngọc Đường thấy Mèo của hắn cười, cũng biết hắn có chủ ý xấu gì đây, hỏi: "Miêu Nhi, có tính toán gì vậy?"
Triển Chiêu cười "a a"
, nói: "Ta đang nghĩ xem lát nữa trêu đùa tên Tiên Nhân này một trận thế nào đây."
Tất cả mọi người cùng nhìn hắn.
Triển Chiêu cười híp mắt, nói: "Ăn trước, ăn xong rồi ta lại đi Thích Quán, như vậy cũng có thể tìm được đấu pháp rồi."
Mọi người bật cười, tiếp tục ăn cơm, Tiểu Tứ Tử cùng Tiểu Lương Tử lần đầu tiên được đến 'Thích Quán' lại cực kỳ mong đợi..................
Mà lúc này, trong quán Tỳ bà cách khách điếm đó không xa, Thiên Tôn đang nghiên cứu hai cây tỳ bà.
Ân Hậu chờ đến đói cả bụng, bất đắc dĩ giục hắn: "Ta nói này, ngươi làm gì soi mói vậy a, cảm thấy tốt thì mua đi, không thì mua hết, dù sao đồ đệ nhà ngươi cũng nhiều tiền mà."
Thiên Tôn liếc Ân Hậu một cái: "Ngươi nói cứ như ta tiêu tiền rất phung phí vậy, ta cả đường cũng đâu có mua cái gì."
Ân Hậu thật muốn đạp hắn một cái: "Ngươi có phát hiện chúng ta đi mỗi ngày đều nhiều mã xa hơn không a? Trên mã xa đó đều là đồ ngươi mua cả dọc đường đi."
Thiên Tôn nháy mắt mấy cái: "Các ngươi cũng mua mà."
Ân Hậu gật đầu: "Đúng vậy, chúng dọc đường đều mua thổ sản địa phương, ngươi lại đi mua các loại đổ cổ ngoạn chơi."
Thiên Tôn liếc hắn một cái, cuối cùng giơ hai cây ra: "Cái nào tốt?"
"Cái nào chả được!"
Ân Hậu tùy tiện chỉ một cái."Ừm...."
Thiên Tôn lại bắt đầu nghiên cứu."Ai."
Ân Hậu cảm thấy hắn lại nghiên cứu nữa chắc mình chết đói thật mất, vì vậy cầm luôn cả hai cây đặt lên trên quầy, nói: "Lấy hai cây này."
Thiên Tôn lại cầm thêm một cây nữa, nhìn Ân Hậu.
Ân Hậu cũng cầm luôn đặt lên trên quầy, để tiểu nhị tính tiền một lượt.
Thiên Tôn sờ cằm: "Có phải mua hơi nhiều rồi không?"
"Lúc ngươi không thích nữa thì cho người khác, dù sao trong phủ cũng nhiều nữ, sẽ có người thích đàn tỳ bà."
Ân Hậu lấy túi tiền mà Bạch Ngọc Đường cho Thiên Tôn để trả tiền tỳ bà.
Tiểu nhị vui vẻ nhận bạc, sung sướng lấy hộp gấm cùng giấy gói thượng hạng cẩn thận gói đàn cho Thiên Tôn. Lúc này, lại thấy bức rèn ngăn nội thất được vén lên, một người mặc đạo bào màu xám, có một mái tóc hôi sắc, cầm theo bàn bát quái phong thủy đi ra. Mấy người đi sau, người đẫn đầu giống như là chưởng quỹ, ăn mặc rất lịch sự, sau lưng hắn là hai tiểu tư."A."
Đạo sĩ kia chỉ về góc tường hướng Đông Bắc: "Chỗ đó phải đặt một chậu nước, cần đun sôi, đây gọi là phong thủy sinh khởi, rất tốt."
"Vâng, vâng."
Chưởng quỹ nhất mực gật đầu, sai tiểu tử phía sau đi đun nước."Ngoài cửa xây hai cái bể cá! Thần tài thờ trong phòng. Sau đó mặt tường phía đông ...."
Đạo sĩ kia chỉ vào mặt tường phía đông, cau mày: "Cây tỳ bà màu đen đâu rồi?"
Tất cả mọi người đều ngẩn người, tiểu nhị đang cầm cây tỳ bà kia, chuẩn bị bỏ vào hộp bọc lại cho Thiên Tôn."Cây tỳ bà kia không được bán!"
Đạo sĩ lắc đầu: "Cây tỳ bà này để trấn trạch, cần phải luôn treo ở mặt tường phía đông, còn tốt hơn cả tỳ hưu bảo ngọc, có thể giữ cho phòng ốc của nhà ngươi được bình an, cũng giúp sinh ý càng phát đạt."
Chưởng quỹ vội vàng sai tiểu nhị: "Ai, nhanh treo lại, treo lại."
Tiểu nhị há to miệng, Thiên Tôn ở bên cạnh chỉ mình: "Ta đã trả tiền rồi."
"Vậy đổi sao cây khác, thế nào?"
Chưởng quỹ lại hỏi.
Thiên Tôn còn chưa mở miệng, Ân Hậu đã nói: "Không được!"
Mọi người đều sửng sốt.
Thiên Tôn nhìn bên ngoài vẻ mặt hiền hòa, tóc trắng thân hình hơi gầy, nhìn tư văn nhã nhặn rất dễ thương lượng. Nhưng Ân Hậu thì không giống, Cung chủ Ma cung cũng không có Tiên khí như Thiên Tôn, mà tràn đầy Yêu khí! Hắn vừa đảo mắt một vòng, nhìn Chưởng quỹ kia: "Tiền đã trả thì không còn là đồ của điếm nhà ngươi nữa, nếu muốn, dùng vạn lượng vàng mua về đi."
Chưởng quỹ cũng hít vào một ngụm lãnh khí: "Ai nha, sao ngươi lại không nói lý lẽ như vậy a? Đồ trong điếm của ta, ta không bán cũng không được sao?"
Ân Hậu lại cười, chỉ đạo sĩ kia nói: "Đạo sĩ kia tùy tiện phóng thí một câu ngươi cũng cho là thật, nếu như hắn nói ngươi đập đầu chết ở phía tường đông thì mỗi ngày đều có một đấu vàng chạy vào nhà, ngươi cũng sẽ đi đập đầu chết chứ?"
Thiên Tôn vỗ tay: "Nói rất hay a Lão Qủy, bé Mèo kia bẻm mép như vậy chắc chắn là giống ngươi đi!"
Ân Hậu cấm ngữ.
Đạo sĩ kia quan sát trên dưới Ân Hậu một lát, cười lạnh một tiếng, lắc đầu: "Tiểu tử ngu ngốc."
Ân Hậu cùng Thiên Tôn nhìn nhau một cái, tên đối diện này cùng lắm cũng chỉ khoảng bốn mươi tuổi, lại đi gọi hai người bọn họ là Tiểu Tử .... Nhưng cũng khó trách, nhìn bọn họ đúng là trẻ hơn tuổi mà."Ai, hai vị gia."
Tiểu nhị kéo Ân Hậu cùng Thiên Tôn: "Vị này chính là Lưu Tiên Nhân, là thần tiên chuyển thế, hắn nói đều đúng hết, không nghe sẽ phải chịu tội đó."
"Thật sao?"
Thiên Tôn nghiêng đầu.
Ân Hậu theo bản năng nhìn tên đạo sĩ kia một chút, thì ra đây chính là tên lừa gạt hại người không ghớm tay kia, hôm nay không thể bỏ qua cho hắn! Mà quan sát thêm lần nữa, nội lực người này cũng rất tầm thường, xem ra chẳng qua chỉ là dùng cái miệng cùng mấy trò tiểu xảo để lừa người mà thôi.
Thiên Tôn nhìn Lưu Tiên Nhân một chút, lại nhìn cây tỳ bà kia một chút, nheo mắt lại, cười.
Ân Hậu đúng lúc nhìn thấy nụ cười này trên mặt Thiên Tôn, bất đắc dĩ mà gật đầu —— Đạo sĩ kia xui xẻo rồi!Lúc này, chỉ thấy Thiên Tôn cầm cây tỳ bà kia lên, đưa cho tiểu nhị, nói: "Ngươi treo lên đi."
Ân Hậu nhìn Thiên Tôn một cái.
Thiên Tôn cười híp mắt, nụ cười cực kỳ ngây thơ, cảm giác thế gian đẹp hơn biết bao nhiêu, tiểu nhị nhìn thấy cũng phải ngượng ngùng.
Chưởng quỹ thở phào nhẹ nhõm, tiến lên nói tiếng cảm ơn với Thiên Tôn: "Đa tạ vị đại gia này thông cảm, hay là ngươi xem thử những cây tỳ bà khác xem? Nếu không ngài cứ lấy thêm hai cái nữa, ta sẽ giảm giá cho ngài?"
Thiên Tôn tiếp tục cười thật tươi: "Không cần."
Tiểu nhị kia lấy cái ghế ra chuẩn bị treo cây tỳ bà lên, Thiên Tôn lại nói tiếp: "Này Chưởng quỳ à, ta cũng biết chút thuật phong thủy, cây tỳ bà này của ngươi một khi được treo lên, không những không mang lại tài phú cho ngươi mà còn chiêu tai họa cho ngươi đó."
Chưởng quỹ ngẩn người."Chẳng hạn như, một khi treo cây tỳ bà này lên, tường đông sẽ đổ ...."
Vừa nói, Thiên Tôn vừa chỉ một cái, ý bảo —- Ngươi nhìn xem.
Tất cả mọi người đều nhìn sang hướng tay hắn chỉ....
Đúng lúc đó, tiểu nhị vừa mới đặt tỳ bào lên tường, liền nghe thấy "ầm"
một tiếng.
Tiểu nhị đứng ngốc lăng trên cái ghế, tường đông bỗng nhiên biến mất, mấy công tượng đang làm tỳ bà phía sau tường cũng ngoảng mặt sang, há to miệng nhìn mọi người, ý là ——- Chuyện gì xảy ra vậy a? Mở rộng đại điện à?Thiên Tôn nhìn Lưu Tiên Nhân cũng đang trợn mắt há miệng, nói: "Ta nói vị Tiên Nhân này a, lời của ngươi cũng không có chuẩn nha."
Ân Hậu nhìn trời, khuôn mặt của Thiên Tôn kia cũng rất lừa người, Lão Qủy này ngoan mà hư đó!"Ngươi.... Ngươi có yêu pháp?"
Lưu Tiên Nhân kia chỉ Thiên Tôn.
Thiên Tôn cười lạnh: "Sao ngươi không nói ta mới là thần tiên thực sự, ngươi chỉ là tên treo biển lừa gạt mà thôi?"
"Ngươi ....."
Thiên Tôn thiêu mi một cái: "Nếu không chúng ta so tài thử xem?"
"So.... So cái gì?"
Lưu Tiên Nhân nhìn Thiên Tôn."À, so định thân pháp đi?"
Thiên Tôn nói: "Thần côn tất bị, xem tướng, cầu phúc, định thân pháp, vu thuật, chú thuật, trừ yêu đoạt mệnh gì đó chẳng hạn. Không bằng ta nói một chữ "định"
, ngươi nói một chữ "định"
để xem ai không nhúc nhích được? Hoặc là ngươi đọc một chú văn, ta đọc một chú văn xem ai chết trước đi? Ta xem mệnh cho ngươi ngươi xem mệnh cho ta, ta nói ngươi chết khi nào, chết lúc nào chẳng hạn, hai ta thử một chút đi?"
Lưu Tiên Nhân lùi về sau một bước, Thiên Tôn đưa tay ra: "Chết hay là bất động?"
"Ngươi .... Ngươi là yêu nghiệt, ngươi chờ đó."
Lưu Tiên Nhân ý thức được người này không dễ đắc tội, nhanh chóng tránh thoát tay Thiên Tôn, xoay người chạy ra ngoài."Muốn chạy sao?"
Thiên Tôn cười lạnh một tiếng, lách người biến mất.
Ân Hậu đưa tay, chọc chọc chưởng quỹ đang há miệng hóa đá bên cạnh, hỏi: "Ngươi còn muốn treo cây tỳ bà kia nữa không?"
Chưởng quỹ há to miệng: "Ách ....."
"Không bán vậy ta đi."
Ân Hậu định đi."Bán! Bán!"
Chưởng quỹ giậm chân, quát tiểu nhị còn đứng ngây ngốc trên ghế: "Còn không nhanh mang Tỳ bà đến cho đại gia đây!"
Lúc này, có hai tiểu nhị bưng hai bể cá tới: "Chưởng quỹ, chậu cá để ở đâu?"
"Để cái rắm a! Đổ đi cho ta!"
Chưởng quỹ giận dữ giậm châm, cũng ý thức được Lưu Tiên Nhân kia chỉ là tên lừa gạt, vừa rồi còn không dám so tài cùng Tiên Nhân tóc bạc, cứ thế mà cúp đuôi chạy mất.
Ân Hậu cầm đàn tỳ bà rời khỏi cửa hàng, lại thấy được trên bãi đất trống cách đó không xa, Lưu Tiên Nhân đang chạy vòng vòng tại chỗ, hắn cứ chạy hướng nào là Thiên Tôn xuất hiện ngay trước mặt hắn ở hướng đó, Lưu tiên Nhân lại hoảng hốt xoay đầu chạy, cho nên cứ vòng vòng tại chỗ.
Trên đường có rất nhiều người bị hấp dẫn, rối rít vây xem, không hiểu hôm nay Lưu Tiên Nhân làm sao vậy? Đang đi đụng tường hay là đang luyện thần công đây? Sao cứ hết chạy đông lại chạy tây vậy?"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Lưu Tiên Nhân bị đuổi không còn đường chạy, biết là mình đã chọc phải cao nhân, liền hỏi Thiên Tôn, ý muốn thương lượng cùng hắn, để hắn đừng đối nghịch mới mình nữa."Ngươi quỳ xuống dập đầu, vừa dập đầu vừa đi tới nha môn, nói cho tất cả mọi người biết ngươi là tên lừa gạt."
Thiên Tôn chỉ một ngón tay: "Nếu không ta sẽ điểm huyệt ngươi a! Ngươi chuẩn bị cả đời làm cây thần côn bất động chờ người đến dâng hương đi."
.........................
Trong khách điếm, mọi người còn đang ăn cơm đột nhiên lại nghe thấy bên dưới đột nhiên xôn xao lên.
Nhìn ra ngoài, liền nhìn thấy trên quan đạo bên dưới, có hai người đang đứng, một người tóc xám, một người tóc bạc."Đó không phải là Thiên Tôn sao?"
Triệu Phổ tò mò."Ai nha, đó không phải là Lưu Tiên Nhân sao?"
Tiểu nhị đưa đồ ăn tới cũng nhìn thấy, chỉ đạo sĩ tóc bạc kia nói.
Mọi người nhìn nhau một cái —– Trùng hợp như thế, đụng phải sao?Ở nơi xa, Ân Hậu một tay xách ba chiếc tỳ bà được dây buộc chắc, phất tay áo một cái, mọi người liền thấy Lưu Tiên Nhân kia "phịch"
một cái, quỳ xuống trước mặt Thiên Tôn.
Thiên Tôn hơi cười cười.
Ân Hậu dựa vào một cây cột trụ ở khách điếm, vẫy đầu ngón tay một cái, Lưu Tiên Nhân liền dập đầu với Thiên Tôn.
Thiên Tôn gật đầu một cái, đưa tay vỗ vỗ đầu hắn, ý là ——— Giờ mới chịu sao.
Lưu Tiên Nhân bất động nằm trên mặt đất, nhìn bên ngoài cứ như hắn cam tâm tình nguyện thần phục Thiên Tôn sát đất vậy. Nhưng điểm quan trọng chính là hắn có muốn thoát cũng thoát không xong.
Khóe miệng mọi người co giật, nhìn Ân Hậu đứng dưới khách điếm một chút, tâm nói Lưu Tiên Nhân gặp phải vận đen đến thế nào mới đụng trúng hai vị này đây a, có phải lúc xuất môn quên bấm tay tính hung cát mà đã xuất hành rồi không a?Người vây xem bốn phía cũng không biết chuyện gì xảy ra, Triển Chiêu nhanh chóng gọi ảnh vệ tới, để bọn họ đi tung tin đồn khắp nơi, nói là Lưu Tiên Nhân gạt người bị người của Khai Phong phủ vạch trần, bây giờ còn đang dập đầu nhận tội đây, những người bị hắn lừa gạt nhanh chóng đến báo án a! Nghe nói hắn còn có hàng trăm chiêu trò lừa gạt, những thứ như cải tử hồi sinh đều là lừa đảo, Bao Đại Nhân còn đang chuẩn bị trừng trị hắn đây.
Chỉ trong nhất thời, bốn phía đều nổi lên tin đồn.
Lúc này Lưu Tiên Nhân cũng đã có thể ngẩng mặt lên, nhìn Thiên Tôn đứng rực rỡ dưới ánh mặt trời, ống tay áo nhẹ bay theo gió.
Lưu Tiên Nhân khó khăn lắm mới hỏi ra được một câu: "Ngươi .... Ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Thiên Tôn cười lạnh: "Ngươi là tên lừa gạt táng tận lương tâm, hôm nay ngươi không xem thử số mình đã tuyệt sao?"
Lưu Tiên Nhân nhìn nam tử chẳng khác nào Trích Tiên trước mắt, cuối cùng đôi mắt cũng dừng lại trên mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời của hắn, trong óc lóe lên một người, há to miệng: "Ngươi chẳng lẽ là, Thiên ....."
Thiên Tôn giơ tay lên, vỗ nhẹ bả vai hắn.
Đột nhiên Lưu Tiên Nhân cảm giác ngực mình run lên.
Sau đó, hắn có thể động đậy, nhưng chân tay mềm nhũn, hắn theo bản năng kéo cổ áo mình ra nhìn một chút, chỉ thấy tại vị trí trái tim bên trái xuất hiện bảy chấm đỏ.
Trên lầu, Bạch Ngọc Đường lắc đầu một cái.
Triển Chiêu kinh ngạc hỏi Bạch Ngọc Đường: "Đây chính là Thất Thương Quyền của Thiên Tôn sao?"
Bạch Ngọc Đường gật đầu."Thất Thương Quyền?"
Triệu Phổ cũng hỏi: "Thất Thương Quyền có thể khiến trên ngực sẽ có bảy chấm đỏ như máu, mỗi ngày sẽ lặn đi một chấm, trong vòng bảy ngày nếu như không được giải thì sẽ đứt hết gân mạch, cả người héo rút, co lại chỉ bằng một trái dưa hấu mà chết sao?"
Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái."Ta cũng nghe qua."
Lâm Dạ Hỏa khoanh tay nói: "Thất Thương quyền chính là đệ nhất độc công trong mười độc công tàn nhẫn nhất võ lâm, đã nhiều năm Thiên Tôn chưa từng dùng đến, trước kia cũng chỉ dùng một lần với đám ác đạo tàn sát cả thành mà thôi."
"Ta cũng nghe qua."
Trâu Lương gật đầu: "Khi ta còn nhỏ, đạo tặc ở vùng Tây Nam vô cùng tàn nhẫn, giết hết mấy thôn trang gần biên thùy Tây Nam, ngay cả trẻ em và người già chúng cũng không tha, nha môn Tây Nam treo giải thưởng cực lớn nhưng vì võ công chúng quá giỏi nên ngay cả người giang hồ cũng không có biện pháp bắt. Đột nhiên có một ngày, có một vị Bạch y nhân giống hệt thần tiên tới, xách theo một cái túi ném trước cửa quan phủ, khi bọn nha dịch mở túi ra liền thấy bên trong có mười lăm trái dưa hấu thịt máu mê dầm dề. Ngỗ tác mất cả ngày kiểm tra mới phát hiện chính là đám đạo tặc kia, mà trên túi để lại mấy chữ, nói là đem tiền thưởng phát cho dân chúng nghèo khó trong những thôn trang bị hại kia, một đồng cũng không được thiếu."
"Đó là sư phụ ta hạ thủ lưu tình."
Bạch Ngọc Đường nhàn nhạt nói: "Nếu như hắn thực sự muốn dùng Thất Thương Quyền dạy dỗ đám ác nhân, lúc biến thành dưa hấu rồi người đó vẫn còn sống, hơn nữa còn phải sống đủ bảy bảy bốn chín canh giờ sau mới chết được."
Mọi người cũng hít vào một ngụm lãnh khí."Đừng nói chứ."
Lâm Dạ Hỏa sờ cằm: "Trên giang hồ có một số công phu vô cùng ác độc lại là do một số cao nhân danh môn chính phái cùng nhau sáng chế đó."
Triển Chiêu gật đầu: "Bởi vì có một số ác nhân nếu như cứ chỉ giết đơn giản như vậy có vẻ quá dễ dàng cho chúng rồi."
"Lúc cần thì phải dùng biện pháp nặng tay."
Triệu Phổ lạnh lùng nói: "Ăn miếng trả miếng, lão tử không tin cái gì mà cứ lấy đức báo oán kia."
"Sư phụ ta lớn tuổi, có rất nhiều việc hắn không muốn xía vào."
Bạch Ngọc Đường nói: "Chẳng qua lần này Lưu Tiên Nhân kia ngay cả hài tử còn bú sữa cũng không tha, có thể người muốn trừng trị hắn."
"Nhưng mà Thất Thương Quyền cũng cần phải bảy ngày sau mới phát tác đi?"
Triển Chiêu hỏi: "Cho nên ....."
Mọi người thấy Thiên Tôn chắp tay sau lưng lắc lư đi vào cùng Ân Hậu, Lưu Tiên Nhân lúc này cứ như một con chó con, ngoan ngoãn cúi đầu theo hai người lên lầu.
Thiên Tôn cùng Ân Hậu vừa mới ngồi xuống, Lưu Tiên Nhân liền quỳ xuống đập đầu với Thiên Tôn: "Lão thần tiên, là ta có mắt không thấy thái sơn, ngài tha cho cái mạng chó này của ta đi! Ngài trạch tâm nhân hậu hiệp danh vang dội, không cần phải chấp nhặt với ta a, ta cũng chỉ là nghe lệnh người khác mà làm việc thôi a."
"A.... thì ra là tiểu lâu la a."
Thiên Tôn thiêu mi với mọi người, ý là —— Hỏi đi.
Mọi người yên lặng gật đầu —– Qủa nhiên, nhà có một "lão"
như có một "bảo"
vậy.
Ân Hậu hỏi tiểu nhị: "Có mỳ thịt bò không?"
Tiểu nhị Lưu Tiên Nhân đang quỳ gối dập đầu kia, hung hăng mà phất khăn, nói: "Có!"
Chờ mọi người cơm nước xong rồi mang theo Lưu Tiên Nhân đến nha môn, Bao Đại Nhân cùng Bàng Thái sư nhìn Lưu Tiên Nhân đang quỳ gối bên dưới hỏi gì khai nấy kia, cùng sờ râu —— Ai nha, lại có thể thần tốc giải quyết a!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co