[Longfic](Chanbaek) Mặt dày mày dạn
40
Nhưng hắn cảm thấy Lộc Hàm ngay lúc này, chắc không có khả năng ở chỗ này đâu.
Bởi vì chuyện này không hợp với sự phát triển nội dung của cốt truyện.
Trương Nghệ Hưng thần khí bình tĩnh, loại cảm giác này thật khiến người ta khó chịu. Bất kể đó là ai, Trương Nghệ Hưng đều không hy vọng người đang nằm đó là Lộc Hàm.
Suy cho cùng, nếu đúng là như vậy thì thực sự quá tàn nhẫn.
Hắn hy vọng người đó không có quan hệ gì với mình, chỉ có như vậy thì trong hắn mới có thể dễ chịu chút ít. Theo phương diện nào đó mà nói thì loại ý nghĩ này rất không đúng đắn, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, Trương Nghệ Hưng chính xác là đã nghĩ như vậy. Hắn hy vọng trong lòng mình được dễ chịu không có nghĩa là hắn hy vọng người khác khó chịu, chỉ là hắn...
Điều này thật khó nói thành lời.
Trương Nghệ Hưng không có nhiều tư duy minh mẫn và đa cảm như vậy.
Mà tư duy của hắn chính là trực tiếp nhảy xổ ra.
Giờ phút này hắn không muốn bi kịch xảy ra. Nhưng chính xác thì nó đã xảy ra, cho nên hắn đành phải hy vọng sự tình không đến nỗi hỏng bét như hắn nghĩ. Bạch Hiền còn ở trong xe, Trương Nghệ Hưng nghĩ, nếu như thực sự là chuyện không hay thì bản thân hắn sẽ đánh ngất cậu ấy, sẽ đem cậu ấy về nhà, rồi vờ như chuyện gì cũng đều chưa xảy ra, trên thế giới này kể từ đây về sau thiếu đi một người tên là Lộc Hàm, hắn cũng sẽ không dẫn cậu ấy đến tang lễ, càng sẽ không cố ý hay vô ý nhắc đến hắn.
Trong lúc suy tư, người mang phục trang màu trắng được mấy người kia dùng cáng khiêng ra, từ đầu đến chân được phủ một tấm vải trắng. Chính bản thân Trương Nghệ Hưng cũng không nhìn rõ người kia rút cuộc là mang trang phục màu trắng hay là được đắp vải trắng, tóm lại là bởi vì tuyết rơi rất nhiều, càng rơi xuống càng hăng say, Trương Nghệ Hưng phân biệt không rõ nữa, trước mắt hắn là một mảnh trắng xóa mù mịt.
Chuyện tiếp theo xảy ra, đối với Trương Nghệ Hưng mà nói rất đả kích.
Là Bạch Hiền, cậu ấy xuất hiện sau lưng hắn gọi một tiếng. "Nghệ Hưng ca."
"Thật là khó ngửi!" Cậu nói.
Trương Nghệ Hưng khịt khịt mũi, trong không khí là thứ mùi khiến người khác không thể nào thoải mái.
"Sao cậu lại ra đây?" Trương Nghệ Hưng chân tay luống cuống hết cả.
"Mau trở về!" Hắn nói xong liền nhanh chóng rời khỏi.
Trương Nghệ Hưng, cái kẻ hèn nhát này! Hắn hung hăng chế giễu chính mình.
Sau này Trương Nghệ Hưng kiểm điểm lại bản thân mình, vì cái gì mà mình phải chạy trốn trước chứ?
Hắn quay trở vào trong xe, thật lâu sau cũng không thấy Biện Bạch Hiền. Toàn thân hắn khẽ run rẩy, không muốn mở cửa xe, nhưng lại thúc giục bản thân mau chóng ra ngoài kia xem thử.
Trí nhớ của con người rất kỳ quái, có đôi khi một vài chuyện bạn cho rằng đã quên hết, thế nhưng đôi lúc lơ đãng lại đột nhiên nhớ tới.
Thật đáng chết!
Nó sẽ chi phối hành vi tiếp theo của bạn, bởi vì bạn sẽ nhớ lại chuyện trước đây.
Trương Nghệ Hưng co người lại thành một nhúm ở hàng ghế sau xe. Ngây ngốc.
Kỳ thật, hắn rất nhát gan, cũng rất nhu nhược.
Cho đến khi một người phụ nữ lạ mặt kéo cửa xe mở ra. "Ngài khỏe chứ, xin hỏi người kia là..." Người kia chỉ tới cách đó không xa.
Trương Nghệ Hưng bình tĩnh lại, theo hướng tay người kia chỉ.
_______ Nguy rồi!
Biện Bạch Hiền.
Biện Bạch Hiền.
Trương Nghệ Hưng lảo đảo chạy tới, đúng lúc đó Biện Bạch Hiền định xốc tấm vải trắng lên. Xung quanh cậu một vòng người bao vây chỉ trỏ. Không một ai ngăn cậu lại, đại khái là bởi vì nhìn cách cậu ăn mặc như một tiểu thiếu gia con nhà quyền quý, không nên đắc tội.
Trương Nghệ Hưng rất nhanh đã phát hiện ra, suy nghĩ của hắn sai rồi.
Bắt đầu có người cầm điện thoại chụp ảnh. Trời lạnh như vậy, mùi máu tươi khó ngửi vẫn bốc lên, mà bọn họ vẫn như cũ chụp lấy chụp để không biết mệt là gì.
______Em xem cái đứa ngu đần này.
______Lớn lên đẹp mắt như vậy, thật đáng tiếc.
______Haha.
Mấy kẻ kia lấy tay che mũi che miệng, lộ rõ vẻ xem thường cùng lòng thương cảm đạo đức giả. Thỉnh thoảng có đám còn nhỏ giọng bình luận.
_____Thật đáng thương a.
"Thế Huân Thế Huân." Biện Bạch Hiền trong miệng không ngừng lẩm bẩm.
Nhân viên y tế bên cạnh đang bận bịu rút cuộc cũng không thể tiếp tục kiên nhẫn, một tay đẩy cậu ra, còn hùng hùng hổ hổ mắng mấy câu. Sau đó bọn họ vội vã chạy về báo cáo kết quả.
Người đi đường cảm thấy cậu rất buồn cười, đám người trên xe lại cảm thấy cậu rất vướng mắt.
Nhưng Biện Bạch Hiền một chút cũng không bận tâm, liên tục lẩm bẩm.
"Thế Huân, Thế Huân, các người không thể mang em ấy đi!"
Cậu dốc sức liều mạng lắc đầu, thanh âm rất nhẹ, hồ như không thể nghe thấy.
"Cậu nói cái gì?" Một người đàn ông trong đám người kia dùng tay hung hăng nắm cằm cậu xách lên.
Biện Bạch Hiềnbị đau nhưng miệng vẫn tiếp tục gọi.
"Thế Huân, Thế Huân."
Đường bị chặn lại hơn nửa tiếng.
Sự nhẫn nại của tất cả mọi người trong quá trình chờ đợi đều bị tiêu hao dần, hiện tại hầu như không còn nữa.
Trương Nghệ Hưng trông thấy người đàn ông kia giơ nắm đấm lên muốn giáng xuống liền vội vàng rẽ đám đông chạy vào.
"Đợi đã." Vừa dứt lời, nắm đấm kia đã hung hăng đánh vào bụng cậu.Biện Bạch Hiền đau đớn nằm nghiêng trên mặt đất, cả cơ thể không ngừng run rẩy.
Xung quanh truyền đến những tiếng vỗ tay cổ vũ.
Tên ôn thần kia vừa đánh ở chỗ nào đó? Nếu như là đánh vào dạ dày sẽ bị chảy máu ngay.
Trương Nghệ Hưng lại quản không được nhiều chuyện như vậy, đầu óc hắn rất hỗn loạn, hắn suy nghĩ, hắn cần phải gọi điện thoại cho Phác Xán Liệt, bằng không thì hắn không còn biện pháp nào khác nữa.
Cuống quít lấy điện thoại di động ra rồi bấm số gọi, nhưng lại không có người nghe máy. Trương Nghệ Hưng đành phải dàn xếp ổn thỏa trước.
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, cậu ấy là em trai tôi, đầu óc cậu ấy có chút vấn đề, thực xin lỗi, thực xin lỗi." Hắn nói không ngừng nghỉ.
Người vây xung quanh ngày càng đông dần lên.
Trương Nghệ Hưng phát hiện raBiện Bạch Hiền không biết từ lúc nào đã xốc tấm vải trắng lên. Người kia chính xác là Ngô Thế Huân.
Toàn thân là máu.
Màu đỏ chói mắt khiến Trương Nghệ Hưng nhớ tới mứt thảo quả cùng vết đao trên tay Biện Bạch Hiền.
"Thế Huân, Thế Huân, em tỉnh dậy a."
Biện Bạch Hiền quỳ trên mặt đất, thần sắc cuống quít. Trên mặt hồ như trắng tựa bông tuyết từ trên trời đang bay xuống. Trời rất lạnh, cậu lại chỉ mang một cái áo lông, áo khoác đã bỏ lại trên xe, cậu ấy không mang theo.
Trên mặt đất thật lạnh, với nhiệt độ hiện tại ở nhiều nơi đã đóng thành băng.
Trương Nghệ Hưng run run rẩy rẩy đi về phía Biện Bạch Hiền, thấy thần sắc cậu mờ mịt. Hắn đem áo khoác của mình cởi ra phủ lên người cậu, mà cậu lại đón lấy rồi che lên người Ngô Thế Huân.
"Thế Huân rất lạnh." Cậu nói. "Nghệ Hưng ca, Thế Huân rất lạnh."
Trương Nghệ Hưng gật đầu, đem Biện Bạch Hiền ôm vào trong ngực. Cơ thể cậu run rẩy vô cùng lợi hại, lời nói cũng mơ hồ không rõ. Cậu ấy bị sốt rồi.
Trương Nghệ Hưng có thể cảm giác được nhiệt độ trên trán người kia nóng đến dọa người.
"Thế Huân, lạnh." Nói lui nói tới cũng chỉ có chừng đó chữ. Trương Nghệ Hưng nghe xong trong tâm giống như có lưỡi dao xuyên qua.
Đúng lúc này, chuông điện thoại lại vang lên, là Phác Xán Liệt.
"Cậu mau tới ngay, Thế Huân bị tai nạn giao thông... Bạch Hiền ở đây, cậu ấy không chịu đi...Tôi không có cách nào nữa rồi... Thực xin lỗi... Cậu mau tới."
"Các người đang ở đâu?"
Phác Xán Liệt có một ưu điểm đó là bất kể có xảy ra chuyện gì đều như có một loại ma chú khiến người khác cảm thấy an tâm.
Trương Nghệ Hưng cũng nhanh chóng tỉnh táo lại, nói vị trí hiện tại của bọn họ.
"Này! Tránh ra khỏi đường đi!" Vẫn là người đàn ông hung dữ trong đám người kia.
Hắn dùng sức đẩy Biện Bạch Hiền.
"Chỉ là một người chết thôi mà..." Hắn còn nói thêm.
"Thế Huân không chết!" Biện Bạch Hiềnchăm chú nhìn hắn nói.
"Hắn đã chết, ha ha." Người nọ cười nói.
"Không có!"
"Mọi người nhìn xem, nó không phải là một tên ngốc sao?" Người đàn ông đó nói với mọi người xung quanh. Lập tức một trận cười truyền đến.
"Hắn còn thở không?" Người đàn ông nọ hỏi.
Biện Bạch Hiền quả thật nằm sấp lên cái xác, tiếp theo lại một tràng cười vang lên. Trương Nghệ Hưng nhìn không nổi nữa, muốn đem cậu trở vào trong xe.
Mà cậu lại không chịu.
Vành mắt đã đỏ hồng lên.
Sau đó mờ mịt nhìn xung quanh. Bả vai cậu run đến lợi hại, nhưng vẫn chăm chú che chở cho cái xác của Ngô Thế Huân, không cho người bên ngoài mảy may tiếp cận.
"Thế Huân."
"Thế Huân Thế Huân."
Năm nay tuyết rơi đặc biệt lớn, khắp nơi đều phủ một mảng trắng xóa.
So với trận tuyết lớn năm kia thì nhiệt độ thấp đến đáng sợ.
Biện Bạch Hiềnvẫn như cũ quỳ trên mặt đất, chỉ mang áo lông đơn bạc, bông tuyết bay bay đậu xuống trên người cậu, bờ môi bị đông cứng không có chút huyết sắc nào. Các phóng viên nghe được tin vừa chạy đến cũng bắt đầu chụp ảnh, đưa tin tức về tòa soạn.
Trương Nghệ Hưng nhắm mắt lại.
Hắn nghe thấy ai đó nói rằng, xe cảnh sát đã đến.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co