Truyen3h.Co

[Longfic|Chanbaek] - Thư tình

Chap 10

lanthanhhh

Càng đến cuối năm thực không có gì có thể nói. Cả lớp dưới sự ca cẩm cùng kêu gào của các vị thầy cô, trở nên nặng nề rất nhiều.

Xán Liệt cùng Bạch Hiền dù học cùng một lớp nhưng lại như đường ai nấy đi, không nói lời nào, chỉ là lượng công việc của hòm thư nhà Bạch Hiền tăng thêm rất nhiều, tình thư dần dần toàn bộ biến thành thỉnh giáo thư cầu cứu, thư than thở… Bạch Hiền đem tổng kết bài học cùng ghi chép của mình, từng bản từng bản photo lại, đưa cho Xán Liệt. Xán Liệt cũng từng bản từng bản bắt đầu khổ học, một lần nữa làm tổng kết. Thế nhưng muốn trong một học kì mà đem toàn bộ chương trình học nắm bắt thì phải gọi là khổ không nói nổi.

Xán Liệt càng lúc càng học hành chăm chỉ, thân thể cũng hao gầy không ít. Bạch Hiền càng lúc càng mơ thấy Xán Liệt và càng ngày càng theo chiều hướng đồi bại. Bạch Hiềnmặc dù bất đắc dĩ bất lực, nhưng cũng chẳng hơi đâu nghĩ mãi vấn đề này, chính mình cùng Xán Liệt tương lai xem ra là muốn dây dưa cùng một chỗ rồi, còn quản này đó làm chi.

Nói đến em trai Xán Liệt lại càng ngày càng giống bộ dạng gia sư, mỗi ngày chỉ còn thiếu nước lấy roi ở phía sau quất anh hai hối thúc học tập. Xán Liệt bây giờ thời lượng chơi bóng giảm mạnh, thời lượng làm bài tập bạo tăng. Ngay cả bán cá cũng làm cho Xán Liệt cảm giác là một loại nghỉ ngơi. Nhìn dao trong tay lóc đến lóc đi tự do trên thân cá, trong lòng lại kêu một tiếng khoái hoạt. Xán Liệt cảm thấy chính mình có điểm hơi biến thái. Nhưng mà thôi, cứ thế này còn tốt hơn học đến điên.

Lúc này, rốt cục cũng đến kì thi tốt nghiệp.

Lúc chụp ảnh tốt nghiệp ở cổng trường, Xán Liệt đứng phía cuối hàng đầu vụng trộm ngắm Bạch Hiền đang một khuôn mặt an tĩnh đứng bên cạnh thầy giáo. Một phòng học ngập tràn nỗi buồn ly biệt cảm xúc biệt ly, nhưng rồi còn phải chuẩn bị tinh thần đi thi thử đại học, rồi thi thực, cứ thế cứ thế, cuộc đời học trò thật không phải là người mà.

Những ngày thi đại học có cảm giác như treo thêm cục tạ mấy ngàn cân. Đến khi thi xong một môn cuối cùng, từ trường thi đi ra, Xán Liệt cố ý đi chậm rì rì, tìm kiếm Bạch Hiền giữa dòng người. Bạch Hiền tuy rằng không cùng trường thi với mình, nhưng cậu ấy sẽ sáng lên, chỉ tùy tiện quét mắt một cái, liền nhìn thấy được. Lặng lẽ đi phía sau bọn học sinh giỏi, Xán Liệt mặc cho gió thổi tóc loạn thành một đầu bù xù, trong lòng rất sung sướng, cuộc thi lần này, thật sự rất hy vọng đỗ vào Nhị Trung.

Một đường đi theo người ta, phát hiện Bạch Hiền có vẻ rất không yên lòng, mặt nhăn mày nhíu, dọc theo đường đi hết nhìn đông tới nhìn tây, dường như đang tìm kiếm cái gì. Xán Liệt lòng buộc chặt, sẽ không phải là cậu ấy không làm bài được chứ? Sau đó lại nhìn thấy một nhóm bạn huyên náo kéo Bạch Hiền bước vào quán nước. Xán Liệt cũng không muốn đi vào giúp vui, mình chỉ là muốn chuyên tâm mà nhìn Bạch Hiền đã bao lâu chưa cẩn thận nhìn, cũng không muốn nhiều lời. Tuy rằng nhóm bạn kia và mình cùng chung một lớp, nhưng đi vào nhất định phải nói đến nói đi một chút về cuộc thi, hơn nữa nói nhiều rồi có khi sẽ bị khó xử, thôi thà một mình tự nuôi mộng đẹp. Ngồi xuống ghế dài dưới bóng cây, sách vở để ở một bên ngước nhìn trời.

- “Bài thi thế nào?”

Xán Liệt chuyển mắt, nhìn thấy Bạch Hiền đứng bên người, đang duỗi tay đưa cho mình một chai coca lạnh. Có chút ngẩn người, chớp chớp mắt, người còn đây. Xác định bản thân không có nằm mơ, Xán Liệt nhận coca, trong đầu lại biến thành một mảnh keo sữa, ngốc hồ hồ nói:

- “Ách, cũng khá được, cậu thì sao?”

Bạch Hiền đẩy đẩy Xán Liệt sang bên cạnh, ngồi xuống, tỉ mỉ nhìn cái tên gia hỏa làm cho mình gặp vô số ác mộng này. Gầy rất nhiều, cũng hốc hác một ít, nhưng bộ dạng vẫn là ngây ngốc, ánh mắt rõ ràng đang nhìn mình lại có điểm vờ đi. Thật sự là cái đứa ngốc. Bạch Hiền đột nhiên cảm thấy có điểm mặt đỏ, vội vàng quay đầu qua, uống một ngụm coca, nói:

- “Tôi khẳng định đậu Nhị trung, cậu đăng kí trường nào?”

-“Tớ…tớ cũng thi Nhị Trung.” Xán Liệt cảm giác chính mình tim đập muốn không thở nổi, thật sự là vô dụng, một tuần một phong thư tình, chính mình cũng viết ra, như thế nào còn vô dụng như vậy? Tuy rằng thư tình viết nhiều lắm, nhưng trên thực tế số lần nói chuyện lại đếm trên đầu ngón tay.

Xán Liệt lấy lại bình tĩnh, thừa dịp Bạch Hiền nhìn phía trước, nhìn chòng chọc cậu ta không chớp mắt. Sao mà càng ngày càng dễ nhìn, thật kì quái. Làn da trắng trẻo, không giống như mình luôn một thân mồ hôi, cậu ấy có bao nhiêu khoan khoái. Nhìn từ bên mặt, lông mi cậu ấy thật dài, chớp một cái, làm cho chính mình tâm thần không phải của mình nữa. Còn có… đôi môi vừa uống coca, màu nhạt nhạt, môi dưới còn đọng một giọt coca, nửa muốn rơi nửa không… Xán Liệt chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, tim như nổi trống. Thật muốn…thật muốn cắn một ngụm lên đôi môi ấy.

Bạch Hiền biết Xán Liệt nhìn chằm chằm mình, cái ánh mắt kia so với bình thường thoạt nhìn hung mãnh rất nhiều, một bộ muốn ăn tươi luôn chính mình. Làm hại mình không dám quay đầu, đành phải cứ nhìn xa xa phát ngốc. Qua chừng năm phút đồng hồ, Bạch Hiền thật sự chịu không nổi loại áp lực này, đột nhiên quay đầu lại, híp mắt, chậm rãi hỏi:

- “Tôi thật dễ nhìn lắm sao?”

Xán Liệt đang còn đang nhìn cậu ta say đắm, chậm rãi gật gật đầu, nói:

- “Ưm, cậu là đẹp mắt nhất.”

Bạch Hiền thấy cái mặt ngốc nghếch của Xán Liệt, không khỏi cảm thấy thú vị, cố ý dùng thanh âm chậm rãi thấp giọng hỏi:

- “Cho nên, cậu thích tôi?”

- “Ưm, thích.” Nói xong Xán Liệt mới có phản ứng lại, mạnh rụt về sau, mắt trợn trừng, nhìn biểu tình của Bạch Hiền muốn cười không cười, khẽ chớp mi, nhìn mình, hình như không có gì chán ghét, mới buông lòng. Vội vàng xua tay giải thích:

- “Tớ…tớ…ý tớ nói thích là, là, là thích bạn học.”

- “Ồ?” Bạch Hiền biết rõ đứa ngốc này vì che dấu mà nói lời nói dối, nhưng nghe lời nói như vậy, vẫn là thấy trong lòng không thoải mái mà không rõ nguyên do. Con ngươi xoay xoay, nói:

- “Thi xong rồi, cậu tính ăn mừng như thế nào?”

Ăn mừng? Mẹ nhất định sẽ làm món cá Hoa Cúc mình thích ăn nhất, nhưng cái này đối với Bạch Hiền mà nói, khẳng định không tính là ăn mừng rồi. Vì thế lắc lắc đầu, nói:

- “Không nghĩ tới.”

- “Tôi định buổi tối sẽ đi, cậu đi cùng tôi đi.” Bạch Hiền nói là câu trần thuật, ngay cả cái cơ hội để Xán Liệt phản bác cũng không cho.

- “Đi đâu?”

- “Đi sẽ biết. Tôi sẽ đến nhà cậu rồi chúng ta cùng đi” Bạch Hiền cái gì cũng không nói, bởi vì nếu nói, tên ngốc này nhất định sẽ rút lui. Đừng nhìn hắn cao ráo trai tráng như vậy chứ kỳ thật nhát như ruồi. Bạch Hiền không khỏi trong lòng oán thầm.

- “Không, không cần đâu, tớ tự đi ra là được rồi.” Xán Liệt vội vàng xua tay, từ nghĩ lúc trước bạn đến nha mình đều kém xa Bạch Hiền đến vạn dặm, nếu mẹ mà nhìn thấy Bạch Hiền còn không bị gặng hỏi đến mười tám đời tổ tông sao.

Đối với cự tuyệt này, Bạch Hiền lại nhăn mày, trong lòng thầm hừ, đối xử với tôi như vậy, cậu chờ xem. Bĩu môi, đứng dậy, vỗ vỗ vai Xán Liệt:

- “Buổi tối chín giờ, cậu có thể ra ngoài không?”

- “Ah, không tiên cho lắm.” Xán Liệt do dự, đến chín giờ tối viện lý do gì với mẹ mà ra ngoài được đây.

- “Nếu không tiện thì bảy giờ đi, chúng ta cùng đi ăn cơm rồi chúc mừng luôn

Ăn cơm cùng Bạch Hiền? Hai mắt Xán Liệt sáng lên, gật đầu lia lịa.

Ước hẹn rồi, chỉ chờ ban đêm đến đây thôi.

(Có cảm giác như em Liệt mới là mỹ thụ bị dụ dỗ bán đi =]]~)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co