[Longfic] CV - Icy Killer - SNSD
Chap 3.4
Tàn nhẫn, độc ác cô đã có đủ. Chỉ duy nhất còn thứ tình cảm vẫn còn động lại trong tim. Thời gian trôi qua có thể xóa bỏ nó được hay không?
Lòng cô rối bời.
Vết thương của cô rất nặng nên cần phải tịnh dưỡng một thời gian dài mới có thể phục hồi lại hoàn toàn.
-Jessica à! Cậu thấy sao rồi?
Tiffany ngồi bên cạnh giường nắm chặc lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, ánh mắt thương sót.
Tiffany không biết có nên mở miệng hỏi rõ mọi chuyện khi xưa không? Hay là tự mình đi tìm cho câu trả lời còn ẩn chứa trong lòng.
-Mình khỏe nhiều rồi không sao cả.
Cô cố nở một nụ cười yếu ớt, sức không còn nhiều nên cũng chỉ nói được dăm ba câu.
Trong thời gian này TaeYeon và Tiffany luôn ở bên chăm sóc cho cô. Và còn thêm 2 người khác nữa đó là Sunny và SooYoung.
Họ là hai trong năm người sống sót. Trước đây tuy có từng tập luyện chung và cũng có nói chuyện vài câu nên tình cảm giữa mọi người cũng chưa tốt lắm.
Song qua chuyện này họ có thể hiểu nhau hơn và cùng nhau bước tiếp trên con đường này, bây giờ không chỉ riêng biệt một cá nhân và là toàn bộ mọi người.
SooYoung là con người có tính tình hài hước, lúc nào cũng khiến cô Tiffany và Sunny vui vẻ. Câu ta rất đơn giản hoàn toàn không thấy dã tâm bên trong cái vỏ bọc đó.
Sunny tuy không có nhiều đặc điểm nổi trội nhưng nhìn chung cô ấy là một người có tính tình hòa đồng và có phần hơi thánh thiện, ngũ quan xinh đẹp.
Cũng thật may mắn vì 5 người sống sót hoàn toàn không phải là người xấu đến mức phản bội bạn bè.
Có thể tin tưởng nhau đó là điều quan trọng nhất để hợp tác.
Sunny cầm chén thuốc từ bên ngoài đem vào phòng vừa đi vừa thôi nhẹ.
-Cậu khỏe là tốt rồi, cố uống thuốc cho đều vào các vết thương sẽ nhanh chống lành lại.
Sunny mỉm cười đưa chén thước vào tay cô, có phần gượng nhẹ sợ cô không đủ sức cầm chén thuốc.
-Cẩn thận nào.
-Mình không sao, cảm ơn cậu.
Cô gái này thật biết làm người khác cảm động.
-Khách sáo gì chứ, dù gì sau này bọn mình cũng sống chung một mái nhà mà.
Cô cười nhẹ, khẽ uống hết chén thuốc mà không nói gì.
Sunny đã ngưỡng mộ tài năng của cô từ lâu, một cô gái kiên cường không chịu thua và khuất phục bất cứ ai.
Được cùng nói chuyện với cô như thế này Sunny thấy rất vui vì trước nay Jessica là một người khó gần.
Tiếp xúc với Jessica cũng cần phải có một tâm lý vững vàng để đối mặt với sự lạnh lùng vốn có của cô.
Nhưng giờ đây mọi suy nghĩ trước đó hoàn toàn thay đổi, khi nói chuyện Sunny thấy Jessica là một người cũng khá hòa đồng chứ không như cái vẻ lạnh lùng khó gần bên ngoài. Nếu có thể hiểu hơn về cô Sunny có thể cảm nhận được nét thánh thiện qua ánh mắt đó.
-Thôi mình đi ra ngoài một chút, có thể sẽ về hơi muộn nên các cậu không cần chờ cơm mình.
Nói xong Tiffany đứng lên ra khỏi phòng.
-Cô ấy đi đâu thế?
SooYoung hướng mắt theo Tiffany tò mò hỏi.
Sunny nhìn SooYoung ánh mắt đầy tà ý.
-Cậu hỏi làm gì? Đừng nói với mình cậu thích Tiffany nha?
Qua câu nói của Sunny SooYoung có thể nhận thấy được sự trêu ghẹo của cô nàng.
-Cậu vừa phải thôi nha. Một người đẹp trai ga lăng như tớ không bao giờ đi thích cái bà chằn lửa đó.
Không bao giờ.
SooYoung trề môi khinh bỉ nhìn Sunny.
-Hahaha
Sunny thấy biểu hiện của anh chàng hứng thú cười lớn, SooYoung vừa tức vừa thẹn gương mặt trở nên đỏ ửng.
-Thôi đừng ghẹo cậu ta nữa, sắp có gấc ăn rồi.
TaeYeon từ nãy giờ ngồi bên cạnh cô không nói gì, nhưng khi nhìn thấy hai người cãi nhau không nhịn được cười nên phải lên tiếng.
-Thẹn quá hóa giận à?
Sunny đi lại phía SooYoung đang ngồi, lấy tay khiều vai anh chàng cười cười.
SooYoung trừng mắt lên nhìn Sunny rồi tự nhiên biểu hiện thay đổi 360 độ. Hắn ta kéo cô nàng ngồi xuống đùi mình nở một nụ cười dâm đãng.
-SooYoung không thích Tiffany, SooYoung thích Sunny cơ.
Tiếng cười lớn vui vẻ vang lên trong phòng và tiếng chưởi bới tức giận của cô nàng nào đó vừa bị SooYoung chọc giận.
………………………….
Khu rừng nằm sau phòng tập khá xa nên Tiffany phải đi khoảng 30 phút mới tới nơi phát hiện ra cái xác cô gái đó cách đây 6 năm.
Cảnh vật thô sơ không có gì đặc biệt, ở đây cũng rất lâu rồi không có người bước chân đến. Cỏ mọc trải dài hay bên đường, trên những cành cây cao vang lên đầy những tiếng chim cú.
Trời đã lờ mờ tối Tiffany cứ men theo con đường mà mình đã từng đi qua mà bước tiếp.
Cũng đã 6 năm kể từ cái ngày đó Tiffany không còn đi vào đây nữa, nhưng hôm nay vì muốn biết rõ mọi chuyện cô không ngại sợ hãi tiến vào đây.
Bỗng nhiên khi đứng dưới gốc cây cao to Tiffany nghe được tiếng khóc thảm thiết của một người con gái.
Tiffany men theo con đường tiến lại phía phát ra âm thanh ghê sợ đó.
Ở khu rừng hoang sơ thế này làm sao lại có người sinh sống được, tiếng khóc đó rất lạ. Bi thương vô cùng như chất chứa rất nhiều nỗi oan không thể giải được vậy.
Thoáng cảm thấy ớn lạnh, một làn gió không biết từ đâu bay tới thổi vào mặt.
Cơ thể khẽ rung lên vì lạnh.
“Không lẽ là tiếng khóc của cô gái năm xưa”
Khi Tiffany sắp đến gần thì không còn nghe tiếng khóc đó nữa, ngay cả âm thanh kì lạ khi nãy cũng không còn.
-Ai?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co