Truyen3h.Co

[longfic] Dark night - Yulsic - Full

Dark night - Chap 23

peridot210

Đôi cánh đen sải dài che ngang trời, một tầng vải trắng rủ xuống bay nhẹ... máu hồng quyện vào từng làn khói của bóng tối..

Môi ai khẽ cong nhẹ.

Tình yêu này vốn là đau đớn tột cùng... 

Vốn là phải chịu thương tổn đến ngàn thu, vạn kiếp...

Vốn chẳng có lời nguyền nào cần được hóa giải, chẳng có khoảng cách nào cần xóa bỏ...

Vốn đã là của nhau...

Thiên thần này, dẫu có là sa ngã, vẫn là của ngươi. Dù nàng không phải là thiên thần, ngươi vẫn yêu, đến cuồng dại.

...

Vì ngươi là Yuri.

...

Chap 23


Yuri đặt cơ thể nhỏ bé xuống thảm cỏ xanh rì... đêm nhạt dần, gió vờn nhẹ thinh không. Cảm giác này sao lại thân thuộc đến thế, khiến Yuri không thể ngăn mình đưa tay chạm vào bờ môi mềm mại kia, miết lấy nơi mềm đỏ.

Máu thơm lừng... chẳng có gì thay đổi, cô vẫn là một kẻ đầy khao khát.

"Nhưng nàng lạnh quá..."

Mái tóc lòa xòa rũ xuống bám vào gương mặt bên dưới khi cô cúi người, đôi cánh mở rộng ra mỗi khi gần hơn, ánh mắt trong đêm lóe sáng. Những khớp xương nứt đau đến rã rời...

Chát!

Yuri mở lớn mắt khi năm ngón quệt dài trên mặt mình một phát thật mạnh. 

Chát!

Chưa kịp phản ứng thì cái tát thứ hai lại quất mạnh vào bên còn lại của gương mặt bất động kia, khiến hai má Yuri đỏ rực.

Cô gái bên dưới lại đưa tay lên, nhưng nó đã run lập cập và dừng hẳn lại khi chỉ còn cách gương mặt kia một lớp không khí mỏng.

... đôi mắt của đêm, sâu thẳm, không chút động.

Cuối cùng thì nàng cũng bật khóc. Nước mắt chảy dài trên gương mặt trắng nhợt, lem luốc. Đôi tay mảnh khảnh lập tức luồn ra sau cổ Yuri, quấn chặt lại rồi ép cơ thể nặng trịch kia sát xuống thân mình.

_...Sica?!

Là giọng nói ấy khiến nàng nghẹn ngào chỉ có thể thốt lên một tiếng mà nàng tưởng như sẽ chẳng bao giờ có thể gọi nữa.

_Yul...

Nước mắt rơi xuống như những hạt ngọc trong suốt thấm vào lớp vải dày, ướt cả ngực áo cô, tựa như xoáy thẳng vào tim khiến cô đau xót.

"Yul" ...ra đó là tên của mình, ra đó là tên của mình... 

_Đừng khóc, sao lại khóc?!

Tiếng Yuri thì thầm bên vành tai Jess, rõ ràng và nóng hổi. Cơ thể khẽ rời ra để bàn tay dính đầy bụi cỏ lóng ngóng quệt đi những giọt mặn chát, nhưng lại càng khiến nó thêm nhem nhuốc.

_Đồ ngốc! Không phải như vậy.

Yuri thẫn người ra. Bị đánh. Bị chửi. Mà không phản ứng... lông nhím đã đâm ngược vào trong rồi.

 Jess muốn cười, nhưng chỉ có nước mắt là chảy được... Không, nàng không được khóc, không được vì đôi mắt ấy mà mềm lòng, giây phút này đáng quý đến nhường nào,nàng không được yếu đuối...

Jess nhắm chặt mắt lại, nước mắt vẫn cứ thế, thi nhau mà thấm xuống mái tóc nâu đen, thấm vào trái tim tan nát.... 

...thấm vào đôi môi vội vàng lau đi những giọt nước mắt, vụng về lướt trên gương mặt đang dần ấm nóng, không tự chủ mà chạm vào bờ môi kia...

Jess ưỡn cong người khi bàn tay kia bắt đầu vờn trên lớp vải mỏng rồi tiến hẳn vào trong, nhẹ nhàng miết lên từng khỏang da lạnh ngắt đang đỏ hồng trở lại.

 Đôi tay luồn vào mái tóc đen nhánh chuyển xuống tấm lưng với đôi cánh mịn, siết lấy khớp xương và nắm lông vũ đen huyền ẩm ướt.

_A~~

Jess giật mình buông tay mình ra, mở mắt nhìn chằm chằm vào lớp chất lỏng tanh nồng ướt đẫm trên tay rồi đến gương mặt tái lạnh của Yuri.

Chát!

Bàn tay đầy máu lại giáng lên gương mặt tội nghiệp kia, nhưng ngay sau đó hối hận ưỡn người dậy, dùng lưỡi liếm sạch máu trên gương mặt đỏ hồng, Jess khẽ gằn giọng, từng đợt hơi phả vào gương mặt còn ẩm ướt.

_Nếu vết thương của Yul không lành, đừng hi vọng vào những "chuyện ấy".

...

_Chuyện ấy là chuyện gì?

Jess nhếch môi cười, cắn vào tai Yuri.

 _Yêu em. Ác thần đáng ghét.

-----------------

 _Em có tin vào điều kì diệu không Fany?

Tae Yeon thẫn ngươi nhìn lên trời, đều đều giọng nói. Cả cơ thể vô lực nằm trong vòng tay Tiffany. 

Cô gái bên trên im lặng không nói gì, chỉ là không biết phải mờ lời như thế nào... có những chuyện, mà ta phải chấp nhận, dù có phải đau đớn đi chăng nữa.

_Ta có phải trả giá cho những phép màu không, Fany... 

Boom!!!

Tae Yeon vừa dứt lời thì trên trời, một quả cầu lửa đỏ xoáy phóng thẳng xuống đất nổ tan tành. Chưa kịp phản ứng với hơi nóng như thiêu đốt thì một quả cầu khác lại ập mạnh đến ngay sau lưng Tae Yeon.

Boom!!

_Khốn khiếp!

Tae Yeon gằn lên, hai má nóng bừng bừng. Cô không suy nghĩ thêm một khắc nào nữa, vội nắm lấy tay lôi tuột Tiffany lao khỏi đỉnh đồi.

Dù cho đó là gì, thân ảnh mờ mờ phía xa, cũng đang cố cướp lấy mạng của cô.

...

Trong làn khói mịt mù, kẻ cuối cùng xuất hiện.

Kẻ bắt đầu đêm tối...

----------------

Yuri khó khăn thu đôi cánh lại, đôi mắt vẫn dán chặt lên tấm gương trước mặt, ánh mắt u mờ cố lục tìm trong trí nhớ...

Tất cả chỉ là một khoảng trắng vô định... Cô nhắm mắt vào, vẫn chỉ có những xúc cảm giấy lên tận sâu trong trái tim, hạnh phúc và vui sướng, thù hận và đau khổ, tội lỗi và cay đắng...

Mọi suy nghĩ ngưng lại khi một bàn tay mát lạnh chạm vào đôi cánh rỉ máu, phía sau, Jessica nhẹ nhàng vuốt lên những lớp lông vũ mềm mượt ướt sũng, những khớp xương nứt rạn run rẩy.

Một sự chua xót và đau nhói khẽ làm cho giọt nước trong vắt trên mi mắt nàng rơi xuống, chạm vào vết thương chưa lành của Yuri. Có cái gì đó nghẹn đắng dâng lên làm nàng như không thể thở nổi. 

Tại sao lúc nào cũng là vì nàng, do nàng mà sinh, mà tử...

Để rồi những giây phút cuối cùng bên nhau lại khiến nàng đau đớn như thế này.

_Yuri à, có phải là... không nhớ  ra hay không?

Jess lại gần hơn, luồn tay ra trước ôm lấy thân hình cao gầy kia, nén tiếng khóc mà hỏi.

_Yul xin lỗi...

...

_Không sao... Tốt nhất là Yul đừng nhớ... để em có thể ra đi một cách nhẹ nhàng.

Những tiếng sau càng lúc càng nhỏ, như bị nuốt vào trong, khó khăn cùng hơi thở yếu ớt,  tất nhiên chẳng thể để Yuri nghe được.

Cảm nhận được vòng tay ôm mình siết chặt cùng với cơ thể run nhẹ đằng sau, Yuri vội vã quay lại, hai bàn tay áp vào gương mặt đẫm nước bên dưới, nhẹ nhàng đẩy lên. Cô muốn nói với nàng rất nhiều, nhưng lại không biết nói gì, chỉ bất lực an ủi, trong lòng thấy đau nhói.

_Đừng khóc nữa, Sica.

Chỉ còn có thế, và nàng lao vào lòng cô như một con mèo nhỏ bị thương, òa khóc. Nước mắt ướt đầy áo cô, ngập trong trái tim nàng một mảng hồn chua xót.

--------------

Thiên Hoàng nhìn đống tàn tích trước mặt mình, trong lòng nặng trĩu, quay lưng bước đi. Vừa lúc đó, mảng nước trong vắt phản chiếu hình ảnh của một người, tấm áo đen dài kéo những sợi khí     xanh u mờ trong không trung đang đáp xuống đỉnh đồi phía dưới...

Người thở dài, hai mắt nhắm lại.

_Được rồi, lần này ta sẽ không can thiệp nữa... sẽ không can thiệp nữa... màn cuối cùng, sẽ để lại cho các ngươi, và ngươi, Jung thần.

...

Dáng người cao lớn ẩn mờ trong làn sương tối.  Có người phải chết đi thì cũng có người được hồi sinh. Thiên Hoàng động lòng không hủy diệt , thì ông sẽ là người ra tay kết thúc tất cả. 

...

Lửa bao trùm lấy hai bên đường, cháy rực và bốc lên như những bức tường cao vút. Nóng đến bỏng rát, đến nghẹt thở...

 Tae Yeon không kịp quay ra sau nhìn, chỉ cố đâm đầu về phía trước, chạy thật nhanh. Nhưng Tiffany thì không thể. Cô là người bình thường, không phải là một vị thần như Tae Yeon.

Và cô biết, có chạy đến cuối đường, cũng không phải là lối thoát, chỉ còn cách là đương đầu với nó. Đánh cược, một lần cho tất cả.

Vì người trong truyền thuyết kia... người mà tất cả đều tưởng rằng đã chết... nay đã xuất hiện.

Jung thần.

_Dừng lại .. Tae Yeon, đừng chạy nữa...

Tiếng kêu phía sau làm Tae Yeon khựng lại, bàn tay kéo ngược Tae Yeon về, kiên quyết.

Tae Yeon thở hồn hển, bờ môi khô khốc bị ướt bởi mồ hôi không cất lên thành tiếng. Cô quay ra sau, nhìn Tiffany cùng mình bị vây lấy bởi lửa, cái nóng bức, sợ hãi toát ra từ trong tâm hồn... Tae Yeon run rẩy.

_Có phải là lúc này không... Fany?!

Tiffany không nói gì, chỉ mỉm cười. Lửa đã bén vào, cháy một góc vảy mỏng của cô. Tất nhiên nóng đến bỏng rát...

_Hãy tin vào chính mình, Tae Yeon. Và tin vào em.

Tae Yeon cảm thấy một giọt nước rớt xuống, tan ra trong vòng xoáy lửa cuồn cuộn như đang gáo thét. Nơi này đã không còn thuộc về cô...

Hai tay với ra trước, Tae Yeon ôm lấy thân hình trước mặt, mỉm cười nhắm mắt lại, để đôi môi chạm vào Tiffany, thì thầm.

_Được, Tae tin.

Vì Tae yêu em.

Câu nói vừa dứt thì bức tường lửa đã đổ ập xuống, cuốn lấy tất cả. Lửa cháy rực một khoảng đất rộng, những tia lửa mạnh quất vào không trung rồi tắt ngấm ngay tức khắc.

Không khói bụi...

không dấu vết.

Bầu trời vẫn thế, cỏ xanh rì...

...

Jung thần chậm rãi rải bước chân trên nền đất ẩm, phẩy nhẹ tay.

... như chưa từng có gì xảy ra.

-------------------

Yoona đứng như trời chồng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi tưởng chừng như đó không phải sự thật.

Soo Young tan biến của Sunny... Tae Yeon và Tiffany cũng không còn sau biển lửa cao hừng hực. Không lẽ đã đến lúc vùng đất này phải biến mất, Thiên Hoàng, Thiên Hoàng đã không còn chế ngự được nó hay sao.

Cô gái đứng phía sau khẽ động đậy, hai mắt cũng mở lớn. Lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy cảnh này... Ngọn lửa ma quỷ ấy, cô chưa bao giờ thấy ở Thiên giới... thế mà mới vừa rồi đã bùng lên ngay trước mặt, như một ảo giác nhanh như chớp cuốn lấy hai người kia đi mất.

Seohuyn không thể tin được, Thiên Hoàng cuối cùng cũng không thể giữ lại thế giới này...

"Người kia, sao lại bàng hoàng như vậy, có lẽ nào... "

Vị tiểu thần còn đang suy nghĩ thì Yoona chạy vụt đi.

"Không được rồi, vậy còn Jessica và Yuri thì sẽ như thế nào?! Đây không thể là kết thúc được!!!"

...

Jessica mở mắt ra. Ngay bên dưới là cơ thể mềm mại và ấm áp của Yuri.

Nhẹ nhàng đưa ngón tay thon nhỏ lên từng góc cạnh xinh đẹp trên gương mặt yên bình đang say giấc, từng chút từng chút một vuốt ve, để những kỉ niệm chợt hiện lên như thước phim quay chậm trong trí nhớ.

"Em không được ghét tôi!

... Đừng ghét Yul..."

"Yul sẽ bỏ qua, nếu em cài hết hàng cúc này cho Yul... Và đã nói là phải xưng em gọi Yul cơ mà. Nào, nói Yul nghe đi"

"Em muốn giết Yul sao...

Đúng vậy thì sao! Em có biết những kẻ như em và anh trai em đã làm gì tôi không?! Phải, họ rất tài năng và tốt đẹp! Tốt đẹp đến nỗi quăng tôi vào lồng sắt cho bọn quỷ khát máu cắn xé để tôi trở thành một trong số chúng. Suốt cuộc đời chui nhủi trong rừng đêm và uống máu. Tàn nhẫn, độc ác. Vô cảm! Em hài lòng chưa?!"

"SICA… Sica… đừng bắt cô ấy…buông ra… Sica…"

"Đi đi. Em không cần thương hại tôi! Đi đi nếu em coi tôi là một ác quỷ… nếu như tôi chỉ là kẻ làm em khinh sợ… Đi ngay đi!"

"Có biết Yul đã đi đâu không? ...Yul gặp một Sica lạnh lùng quyến rũ..."

"Sica..

 ...Yul yêu em....Yul nói là, Yul yêu em..."

"Dù có chuyện gì xảy ra... em cũng phải tin Yul nhé..."

"Yul muốn em."

...

"Sica, đừng sợ..."

...

Lồng ngực trái nhói lên.

Jess mím môi, bàn tay run rẩy nắm lấy vạt áo của Yuri. Cơn đau nơi dấu ấn thiên thần sa ngã cứ  đỏ rực và nhói lên mỗi khi lời nói của Yuri vang vọng lại từ kí ức.

_Sica, đừng sợ...

Giọng nói ấm áp bỗng nhiên vang lên, lan tỏa vào không trung khiến Jess bừng tỉnh. Nàng ngước lên nhìn đôi mắt lóe xanh sáng ấm áp đang lo lắng nhìn mình.

Cơn đau thắt lại nhói lên thêm lần nữa.

Jess mím chặt môi, rúc sâu vào ngực Yuri tránh đi ánh mắt ấy. Nàng sợ rằng mình sẽ yếu đuối, nàng sợ rằng mình sẽ bỏ phí những khoảnh khắc cuối cùng với Yuri vào nước mắt... 

Nàng không muốn khóc...

Nhưng nàng đau lắm... 

_Yuri ah... - giọng nói run rẩy phả vào cổ Yuri một làn hơi nóng, hai tay Yuri đang xoa lấy tấm lưng nhỏ nhắn chợt dừng lại khi nàng tiếp lời.- Đến đảo Thiên đường với em nhé.

"Đảo Thiên Đường"

...

Yuri chợt nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh bên dưới, một tia sáng xoẹt qua đầu.

"Chúng ta đã từng đến đó, phải không..."

...

_Được, Yul đưa em đi.

...

--------

Yoona chạy điên cuồng về ngôi biệt thự. Càng đến gần tim đập càng mạnh. Ngay khi nhận ra Kangta và Hyori trước mặt, Yoona hét lớn.

_Họ đâu! Bọn họ ... đâu?!! Jung thần... Jung thần đã đến rồi...

Yoona hỏi, nhưng cả hai người đều bất động. Lúc này cô mới thót người, ngoảnh lại phía sau.

Là kẻ đó.

Một thân áo đen dài, chiếc mũ trùm đầu che khuất cả khuôn mặt. Thần khí quanh người hực lên xông vào tận mây xanh.

Khiến con người ta như cảm thấy nghẹt thở...

_Ông không thể làm thế.

_...

_Họ đã sống chết vì nhau...

họ đã sống chết, chỉ để ở bên nhau...

...

Người đàn ông đối diện không nói gì, bàn tay to lớn sau lớp vải đen dày chỉ từ từ đưa lên, rồi trong nháy mắt nắm chặt lại.

Sức mạnh vô hình ập tới, phía sau 3 người đang kinh hoàng không thốt nên lời, ngôi biệt thự đồ sộ hàng trăm năm lập tức rung chuyển dữ dội rồi sụp ngay xuống thành một bãi đá nát vụn.

Ầm ầm ầm... 

Sau tiếng động đánh thủng màng nhĩ, phía sau lưng họ chỉ còn là đống tro tàn. 

_Ta chết đi, sống lại... chỉ để làm việc này.

Thiên Hoàng bắt đầu, thì Jung thần ta sẽ kết thúc.

-------------

Con kì lân trắng vút bay trên không trung... những cơn gió nhẹ nhàng luồn vào cơ thể Jess, mát rượi... hơi ấm của Yuri phía sau, ấm áp.

Cảm giác quen thuộc đã ăn sâu vào từng mạch máu, cảm giác khi chạm vào Yuri.

Khóe mắt Jesss chợt cay cay...

Con kì lân trắng đáp xuống ven hồ, nhẹ nhàng khi ánh nắng bắt đầu rút dần khỏi mặt nước, tạo nên màu sắc lung linh kì ảo... Khác trước rất nhiều, nơi đây trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

_Liệu những con cá bạc ấy có bay lên không...

_Sao?

Yuri ngẩn người nhìn Jess. Nhưng trước khi kịp thốt lên thêm lời nào nữa, thì nàng thiên thần đã chụm hai tai mình lại, hét lớn.

_KWON YURI!

...

im phăng phắc.

Ngực Jess thót lại, không có bất kì âm thanh nào khác, hình ảnh nào khác ngoài tiếng thở và đôi mắt ngỡ ngàng của Yuri.

Dù chỉ là một hi vọng nhỏ nhoi, giờ cũng đã bị dập tắt không thương tiếc.

Yuri nhìn thấy mái tóc rũ xuống che hết đi gương mặt kia, dù không thể nhìn rõ nó buồn như thế nào, nhưng cô ảm nhận được, kí ức bị đánh mất trong trí nhớ, ở nơi đây, Jessica đang cố mang nó về...

Đang rất cố gắng để mang cô trở lại...

... một giọt nước từ gò má trắng mịn rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng...

Tong.

...

Vù...

Một luồng khí nhẹ nhàng lan tỏa rộng khắp nơi giọt nước rướt xuống. Từ ven hồ, Một điểm sáng nhỏ chiếu ánh sáng lấp lánh vươn rộng ra mặt hồ trong vắt. Yuri và Jessica ngỡ ngàng nhìn xuyên qua lớp nước phía dưới...

... hàng trăm...

...hàng ngàn...

...hàng triệu con cá bạc đẹp lung linh bừng lên màu sắc kì diệu khiến hồ nước trong một khoảnh khắc ngắn như rực sáng.

Jessica mỉm cười mãn nguyện. Đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Yuri đang mỉm cười rực rỡ.

Là tên của cô khiến cho mọi vật bừng lên sức sống...

hay là tình yêu của nàng mang lại ánh sáng rực rỡ cho đêm tối cô đơn của Yuri.

Làm cháy lên ngọn lửa vốn bị đóng băng trong khối đá lạnh vững chắc.

...

Yuri chợt bước nhanh về phía trước, vươn tay kéo lấy Jessica vào cơ thể mình. Một cám giác thôi thúc cô chạm vào nàng, chiếm lấy nàng.

Yuri không cần biết trước kia xảy ra chuyện gì, sau này sẽ ra sao, chỉ cần rõ một điều, cảm giác lúc này của cô đơn giản chính là yêu Jess, cơ thể cô muốn Jess và lí trí cô cần Jess.

Nụ hôn ập tới như một cơn bão lửa mạnh mẽ nồng nàn cháy bùng lên trong đêm tối. Cảnh tượng đẹp mắt khiến thiên nhiên phải thẹn thùng, cây cối phải rũ lá... hoa ngừng rơi. 

Chỉ có gió là miên man qua cơ thể nóng rực đầy ham muốn.

_Ưm ~

Jess rên lên. Mỗi lần Yuri chạm vào cô, vạn lần như một đều khiến cô kêu lên gợi cảm, thích thú như vậy. Những ngón tay ma mị không bao giờ ngừng lướt trên cơ thể thơm ngát ấy.

Yuri bao giờ cũng vậy, nồng nhiệt và mãnh liệt nhất...

Và chỉ có thể là với cô...

Một thiên thần... dù sa ngã... Với Yuri thì chỉ cần đó là Jessica.

-------------

Người đàn ông nhướn mắt nhìn đống đá nát vụn trước mặt, cười hài lòng. 

Chà, coi như cũng sắp hết, mọi thứ rồi sẽ trở về như ban đầu. Sạch sẽ và trắng bóc... mới tinh và khô cứng. 

Ba lọ thủy tinh trong tay ông rực sáng. Cất hai cái lọ màu nâu đục vào túi bên trái, chiếc lọ cuối cùng được quấn một sợi dây thừng nhỏ, Jung thần nhẹ nhàng đưa lên đầu định tròng qua, nhưng rồi chợt nhớ ra ai đó, ông khẽ mỉm cười.

_Tiểu thần Seo, lại đây.

Cô gái phía xa giật bắn, run cầp cập mà chôn chân tại chỗ. Gương mặt non nớt thể hiện một nỗi sợ vô cùng tận. Jung thần nhìn vào đôi mắt trong veo kia, chớp mắt, ông đã hiện ra trước mặt cô gái đó, đung đưa cái lọ thủy tinh chứa khí bay màu xanh sáng.

_Cái này cho con, đeo vào, rồi theo ta.

-------------

Trời mỗi lúc một lạnh hơn, đêm buông xuống bao trùm tất cả trong màu đen tối.

Giờ khắc cuối cùng, của thế giới này, là đây.

...

Chớp nhoáng một khắc, hai bóng người đã vụt đến đỉnh đồi, trườn dài ra mặt đất.

Những nụ hôn dài nồng nhiệt cứ nối tiếp nhau từ nơi này qua nơi khác trên cơ thể Jess. Yuri không ngần ngại cướp sạch dưỡng khí từ Jess, say mê đến loạn lạc...

Càng say đắm bao nhiêu, càng đau đớn bấy nhiêu..

_A~

Jess không kìm được mà bật lên tiếng rên trong sự khoái cảm, cũng vì cơn đau từ lòng ngực như muốn siết lấy trái tim yếu ớt đang kêu gào.

Chẳng lẽ đây là sự trừng phạt dành cho một thiên thần lỡ chân sa ngã hay sao... chẳng lẽ nào tất cả mọi cố gắng cuối cùng lại chỉ đưa đến con đường cụt hay sao...

Ầm ầm ầm...

Từ phía xa, âm thanh dồn dập vang lên. Jess túm chặt lấy vạt áo Yuri, cắn răng vào môi đế bật máu, nhưng tuyệt đối nàng không khóc, không khóc...

_A!

Thêm một lần nữa, và lúc này hoàn toàn do cơn đau từ sâu trong cơ thể bật ra thành tiếng gào. Jessica rúc vào cổ Yuri, hít một hơi thật sâu.

Yuri vì thế mà ngừng hết lại, rồi như tỉnh ra. 

Cô nhẹ nhàng vòng hai tay quanh cơ thể Jess, xoa nhẹ đôi vai run rẩy và cơ thể lạnh ngắt đang rút sâu vào người mình, dỗ dành.

_Cắn Yul đi.

_Không Yul... Aaaa!

Không nói thêm lời nào nữa, Yuri ngậm lấy môi dưới mình, cắn thật mạnh. Cái đau đến điếng người lan đến tận óc, máu từ bờ môi đỏ mềm tuôn ra. Cô kéo lấy gương mặt Jess, nhấn môi mình vào môi người bên dưới...

Từng giọt từng giọt quyện vào nụ hôn như mê hoặc. Tay Jess nới lỏng dần rồi vòng lên kéo người Yuri xuống, hoàn toàn mất tự chủ hút sạch máu từ môi người kia.

Ngọt đến đắng lại, nghẹn ngào.

...

Khi Jess rời ra thì cơ thể Yuri cũng mệt nhoài... cô gái tóc đen gục ngay xuống bên cạnh, thở mạnh... đôi mắt mờ dần.

Lúc này Jess không kìm được nữa mà bật khóc. Người quả là muốn trêu đùa nàng... không yêu Yul nàng sẽ chết, còn yêu Yul, thì cô phải chết... 

...

_Đó là lí do vì sao, ta nói với con, nhất định không được yêu một ác thần.

 ...

Đôi mắt ướt nóng ấm ngước lên, rồi như chết sững khi nhận ra người trước mặt. Cả người cô như cứng lại, đôi môi còn vương máu run rẩy kêu lên.

_Appa...

...

Yuri choáng váng ngẩng dậy, không tự chủ kéo chặt Jess vào lòng, siết lại. Hơi lạnh từ phía sau không ngừng phả về cô, người đó là ai... cô không cần biết, không muốn biết và thậm chí không thể nhìn thấy, cái bóng mờ phía sau chỉ đứng lặng ở đó, nhưng cô gái trong vòng tay cô thì không ngừng run rẩy.

_Appa... sao có thể là người...

...

_Đi với ta, Jessica. Nơi này không thuộc về con. Con không phải người của đêm tối, con không thẩm đắm chìm trong đó mãi được. Đi với ta... ta sẽ đem con trở về với chính mình, một thiên thần thực sự. Nào, lại đây...

...

Bàn tay Jung thần vươn ra chờ đợi, lơ lửng giữa không, nổi lên trên ánh trăng sáng rực, chờ đợi...

...

Hơi thở ngừng lại, chờ đợi...

...

_Appa... nếu người là appa của con, sao lại bắt con phải lựa chọn...

...

....

_Có những thứ không phải muốn, là có thể có được, Jessica. 

...

Jessica mỉm cười, nới lỏng vòng tay đang kìm lấy mình rời ra khỏi cơ thể, từ từ đứng dậy. Đôi mắt rưng rưng đỏ hằn lên gương mặt yếu ớt... Yuri nhíu mắt nhìn bóng người rời đi, hơi ấm biến mất, cố gượng dậy nhưng lại gục xuống.

Ngay lúc đó, Jessica nói.

_Con cần Yuri, không phải muốn. Con cần cô ấy.

...

Jung thần sững người, ánh mắt kiên quyết ấy, ánh mắt của đêm, sâu thẳm,tĩnh lặng mà mạnh mẽ...

_Chỉ cần có tồn tại một Kwon Yuri. Bất kể là thiên thần hay ác quỷ, chỉ cần đó là Kwon Yuri, con sẽ luôn yêu người ấy.

...

Jessica nói xong, một giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống, cay đến nóng hổi.

Không ngờ lại có ngày nàng lại yêu cô, nhiều đến như vậy...

Nhiều hơn những gì cô mong muốn... nhiều hơn những gì nàng có thể tưởng tượng.

...

...

Jung thần không phản ứng, nét mặt vẫn bình thản, nhếch khẽ khóe môi, giọng đều đều.

_Vậy nếu Yuri không tồn tại thì sao?!

Jess giật thót, quay ra sau...

Boom!

Ngay lập tức, tia sét chớp một phát đã phóng tới Yuri. Ánh sáng chói lóa cả vùng đồi rộng lớn, đánh vào không khí một lực mạnh khiến cơ thể Yuri mờ dần rồi như trong suốt. Jessica hốt hoảng chạy tới, nhưng dù cố gắng ra sao, dù có làm thế nào cũng không thể chạm vào Yuri...

_YURI!!!

_Sica ah...

Bàn tay như luồng khí lạnh chạm vào Jess, nhưng nhanh chóng lụi tàn. Cơ thể lấp lánh dưới ánh trăng đang tan dần ra. Jess hoảng loạn, nỗi sợ đến tột cùng dâng lên. Mọi cố gắng giữ lại Yuri đều vô vọng khi hình ảnh trước mắt Jess càng lúc càng mờ...

Nước mắt chảy đầm đìa trên gương mặt nóng ấm của Jess. Yuri chợt mỉm cười, chỉ còn vài giây nữa thôi, vài khắc nữa thôi...

_Sica... Thiên thần có thể yêu một ác quỷ không... nếu có kiếp sau, Yul có thể, yêu em thêm một lần nữa không...


_Em thuộc về Yul. Em yêu Yul, đừng hỏi gì cả, em yêu Yul. Ở lại đi... đừng đi, đừng đi ...

Sica lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt văng ra rớt trên lớp cỏ xanh mềm dưới chân Yuri...

... nóng hổi ... Yuri cảm nhận được... nóng như lửa cháy, rát vào tận tim...

Jessica khóc òa lên... Nước mắt của nàng khiến cô đau đớn.

Hóa ra đây là cảm giác cuối cùng trong chuỗi kí ức bị đánh mất...

đau...

Chính là cảm giác mà họ nhận ra được, họ không thể bên nhau ở thế giới này...

Yuri đã hiểu...

_Sica... hãy nói với Yul... rằng em sẽ quên Yul... em sẽ quên Yul, phải không...


_Không, em không thể... dù đó chỉ là nói dối, em không thể... đừng đi...

Jung thần quay đầu, phẩy tay áo.

Vù...

Một cơn gió mạnh bật đến, cuốn bay những chiếc lá phong khô ráp tung lên bầu trời, vụt qua trước mắt Yuri, đôi mắt của đêm, thứ cuối cùng Jessica nhìn thấy trước khi một luồng lửa ập tới, rồi như một cơn bão khổng lồ cháy bùng lên, nhấn chìm tất cả... tất cả mọi thứ...

... cuốn bay vùng đất thánh... 

Cuốn sạch đêm tối và thiêu rụi tất cả...

Nhưng một giấc mơ.

------------------------ 

Nếu như đó là một giấc mơ dài đằng đẵng trong đêm...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co