Truyen3h.Co

[Longfic - Kaiyuan][NC-17]Cưng chiều

Chap 14

LittleRoy_1108

Khi Nguyên quàng tay Vũ Hàng đi, Khải quay đầu lại nhìn.

Cả hai đã thân mật đến vậy rồi sao ?

Khải cứ nhìn chằm chằm theo bóng dáng đó cho tới khi đi khuất hẳn...

Khải tức giận, bàn tay siết chặt đến nổi cả gân xanh.

- Anh a~... Chúng ta đi đâu chơi đây ?_ Giọng điệu nũng nịu của con ả đang ôm Khải cứng ngắt.

- Buông ra, tôi không có hứng._ Khải đẩy ả ra, phủi phủi người.

- Nếu không muốn đi chơi, vậy thì đặt 1 phòng, tụi em sẽ biểu diễn cho anh xem..._Con ả còn lại lên tiếng, điệu bộ lẳng lơ.

Khải móc trong túi ra một tờ chi phiếu.

- Đủ chưa ?_ Khải đưa cho ả tờ chi phiếu.

Con ả cầm tờ chi phiếu trong tay mà há hốc mồm.

- Đủ rồi thì từ nay đừng bao giờ tìm tôi nữa.

Khải dứt lời bỏ đi.

Về đến ký túc xá, Khải ngã người trên giường...

Nhắm mắt lại.

Rồi hình ảnh Nguyên thân mật với thằng nhóc đó lại hiện lên...

Chết tiệt !

Khải không tài nào ngủ được, cứ nghĩ đến lại tức điên lên.

Cầm tấm ảnh của Nguyên...

1 giọt...2 giọt... rồi 3 giọt...

Nước mắt cứ thay phiên nhau chảy xuống...

Sắp tới sẽ không còn được nhìn thấy nữa.

Đau lòng...

Còn trách ai được nữa...Trách bản thân quá vô dụng.

Với kẻ như anh, đến người mình yêu thương còn không đem lại được cảm giác an toàn...

Vô dụng !

Phải, phải Nguyên rất yêu anh, rất lo lắng cho anh...Biết chứ !

Nhưng vì vậy lại càng làm anh thấy có lỗi.

Anh không muốn làm Nguyên phải cảm thấy khổ sỡ thêm nữa, chỉ còn cách CHẤM DỨT.

Những câu nói ban sáng...Phải, nó rất khó nghe ! Anh rất hối hận khi đã làm tổn thương Nguyên. nhưng hết cách rồi...

.

.

.

- Vũ Hàng, ta xin em...em muốn ta làm gì cũng được, nhưng đừng làm hại đến Tuấn Khải._Nguyên nắm chặt tay Vũ Hàng cầu xin.

Vũ Hàng cười nhẹ.

- Làm gì cũng được sao ?

-.....*gật đầu*

- Vậy ngủ với tôi. Dám không ?

Nguyên thẫn thờ nhìn Vũ Hàng.

Cứ im lặng...

Vũ Hàng lại cười, giật phắt tay ra khỏi Nguyên.

- Tôi biết thế nào cũng sẽ như vậy...

Vũ Hàng quay lưng bỏ đi.

Đi được vài bước thì Nguyên lên tiếng.

- Được, ta chấp nhận...nhưng ta xin em giữ lời hứa, giữa ta và Tuấn Khải đã chấm dứt hãy để anh ấy yên.

Vũ Hàng hơi ngạc nhiên...

Không xoay lại người lại, mà đi tiếp.

- Vậy đi thôi.

Cứ như vậy đi theo sau Vũ Hàng, Nguyên chỉ biết để Khải được bình yên thì chuyện gì cũng có thể làm.

"Phải, là vì tôi quá yêu anh..."

.

.

.

Dừng trước cổng một căn hộ. Nguyên nhìn xung quanh ngơ ngác.

Vũ Hàng móc chìa khóa trong túi, mở cổng rồi quay sang Nguyên.

- Là nhà em, vào đi.

Nguyên nghe lời theo Vũ Hàng vào trong.

Nguyên ngốc, phải ! Nhưng không ngốc tới nổi không biết chuyện xảy ra sắp tới là gì.

Rồi theo Vũ Hàng lên phòng ngủ.

Vừa đóng cửa phòng, Vũ Hàng liền ép sát Nguyên vào tường mà hôn.

Bàn tay Vũ Hàng cho vào lớp áo.

Sờ vào vùng bụng phẳng lì của Nguyên, cái tay hư hỏng tiến tới đầu nhũ thô bạo mà xoa nắn.

Nguyên cắn chặt môi, đến bật máu.

Vũ Hàng hưng phấn, say sưa mút mát, hôn lên cổ Nguyên còn bàn tay kia vẫn không ngừng xoa nắn.

Tay từ từ di chuyển xuống phía dưới, tay lần mò tới khóa quần thì...

- Vũ Hàng...dừng lại._Nguyên giữ tay Vũ Hàng, thở dốc, cố điều hòa lại nhịp thở.

- Tại s...

Vũ Hàng định nói hết câu nhưng khi nhìn lên, khuôn mặt của Nguyên trở nên xanh xao, toát nhiều mồ hôi, còn môi thì chảy máu.

- Tới đây thôi, có thể để hôm khác rồi làm...được không ?_Nguyên nhìn Vũ Hàng mệt mỏi.

Vũ Hàng nhìn Nguyên như vậy, có chút thất vọng...Nhưng Nguyên là đang không khỏe, không thể ép.

- Ừ...hôm khác thì hôm khác._Vũ Hàng hôn nhẹ lên trán Nguyên.

- Ta xin lỗi...

- Khoan xin lỗi em đi, chưa xong chuyện đâu...Hôm nay tạm thời anh cứ ngủ ở đây._Vũ Hàng bế Nguyên nằm trên giường.

Nguyên im lặng, chờ chuyện sắp xảy ra.

Vũ Hàng đột nhiên tiến sát gần mặt Nguyên.

Nguyên theo phản xạ, co ro người nhắm chặt mắt lại như chịu đựng.

Vũ Hàng nhìn thấy bộ dạng này của Nguyên, liền cười phá lên.

- Anh tưởng em sẽ 'ăn' anh sao...em không phải loại người chỉ biết nói suông, đã nói hôm khác thì là hôm khác.

- à...ờ..._Nguyên cúi mặt, hơi đỏ mặt vì xấu hổ.

- Ngủ đi.

Vũ Hàng kéo chăn lên người Nguyên rồi quay đi.

Đi tới cửa thì...

- À quên nữa, ca nghe cho kỹ đây. Bắt đầu từ ngày mai em sẽ là bạn trai của anh, phải cùng em đi học, em sẽ đợi anh tan học. Nếu anh không nghe lời thì em sẽ không giữ lời hứa.

Vũ Hàng nói rồi đi ra ngoài.

Nguyên chỉ biết thở dài...

.

.

.

Sáng hôm sau, Vũ Hàng lôi kéo Nguyên đi chung cho bằng được. Suốt ngày đó, miễn có thời gian nghĩ chuyển tiết thì Vũ Hàng đều chạy tới lớp Nguyên.

Nguyên nhiều lần lén liếc nhìn sang Khải.

Khải vẫn lạnh lùng, bình thản, cho dù Vũ Hàng và cậu có làm ồn thì anh vẫn không chú ý, anh chỉ dán mắt vào sách hoặc màn hình điện thoại.

Còn về Khải...

Mẹ kiếp ! Anh muốn chạy lại đấm cho thằng nhóc kia một phát.

Không phải là không biết hai người họ đạng như thế nào, chỉ tại anh cố tỏ ra vẻ không quan tâm chứ thực chất là đang rất khó chịu.

Đến khi sắp không kiềm chế được nữa, Khải bỏ đi ra ngoài.

Nguyên nhìn theo bóng dáng Khải khuất đi sau cánh cửa lớp...

Thoáng buồn.

Toàn bộ cử chỉ của Nguyên, Vũ Hàng đều thu vào mắt...Nhưng cố tỏ ra không quan tâm, Vũ Hàng cứ vô tư chăm sóc Nguyên.

.

.

.

Nguyên trở về ký túc xá, cứ nghĩ thầm giờ này chắc Khải chưa về.

Mở cửa bước vào.

Căn phòng tối om, chưa bật đèn...

Nhưng...

Một bóng dáng quen thuộc.

Người con trai đó đứng quay về phía cửa kính nhìn ra bên ngoài thành phố lấp lánh đèn màu.

Là Khải ?

Anh có chuyện buồn sao ?

Không gian yên lặng, đột nhiên có tiếng động. Người con trai đó xoay lại.

Đèn bật sáng.

Nguyên chỉ biết đứng đó ngây người...

Khải nhìn Nguyên.

- Tôi...tôi xin lỗi đã làm phiền anh...tôi chỉ định..._Nguyên lúng túng.

Lại là cái nhìn đó...Lạnh như băng.

Anh không nói lời nào, cầm áo khoác bước qua mặt nó và bỏ đi....

Nó đứng yên, không nhúc nhích...Thực sự là chân nó không thể bước tiếp nổi.

Mắt nó cay cay.

"Anh ghét em đến vậy sao ?"

Nó bỗng khụy xuống nền.

Khóc.

Nó khóc tức tưởi.

Tim nó đau như bị ai đâm vào...

.

.

.

Khải lê bước trên đường phố.

Mắt anh đỏ hoe, phải ! Là anh đang khóc, mọi người trên đường đều nhìn chầm chầm.

Một thằng con trai lại vừa đi vừa khóc...Thật nực cười.

Trong lúc anh đang nhớ đến Nguyên, thì đột nhiên Nguyên lại xuất hiện.

Lúc nãy, xém chút nữa anh không thể kiềm chế được mà nhào đến ôm chầm lấy Nguyên.

Nhưng không thể...

Anh đang cố gắng !

Chỉ còn ngày mai nữa sẽ hoàn tất thủ tục chuyển trường.

Tới lúc đó anh sẽ chuyển đến một nơi khác, Nguyên sẽ không còn thấy anh nữa...và Nguyên sẽ không phải khó xử nữa, sẽ chóng quên anh thôi.

Nghĩ tới đây lòng anh thắt lại.

.

.

.

Hôm sau.

- NGuyên a~ anh đâu rồi...

Vũ Hàng bước vào phòng ký túc xá tìm Nguyên.

Từ trong phòng tắm Nguyên nói vọng ra.

- Ta đang tắm, em ngồi chơi đợi ta.

- Vâng !

Vũ Hàng ngồi xuống sofa, nhưng vì đợi lâu quá. Vũ Hàng đi xung quanh phòng xem.

Tới bàn học của Nguyên, Vũ Hàng tò mò ngồi vào bàn, rồi kéo ngăn bàn ra.

Vũ Hàng phát hiện một cuốn sổ.

Mở quyển sổ ra xem...

Thì ra đây là nhật ký !

Vũ Hàng thấy vậy định cất lại vào ngăn bàn, nhưng từ trong cuốn sổ rơi ra một tấm ảnh.

Nhặt lên xem...

Đó là hình của Khải.

Vũ Hàng bắt đầu tò mò, mở nhật ký ra đọc.

.

.

.

Từ trong phòng tắm Nguyên bước ra. Lúc này Vũ Hàng đang bước tới cửa.

- Vũ Hàng a...Em đi đâu vậy ? Không phải tìm ta à ?

*Rầm*

Cánh cửa đóng lại. Vũ Hàng không nói lời nào bỏ đi.

Nguyên cảm thấy có điều bất thường, nhưng không biết là chuyện gì đang xảy ra.

.

.

.

Tối đến Nguyên sang nhà của Vũ Hàng.

Nguyên phát hiện trên bàn và dưới đất đầy vỏ chai bia...

Vũ hàng đang say.

- Hàng à, sao em uống nhiều vậy hã ?

- Bỏ tay ra khỏi tôi đi_Vũ Hàng hất mạnh tay Nguyên ra.

- Em làm sao vậy ? Vũ Hàng ?

Vũ Hàng bỗng bế thốc Nguyên lên đi vào phòng.

- Vũ Hàng...em làm gì vậy ??? Thả ta ra đi !!_Nguyên vũng vẫy.

Vũ Hàng ném Nguyên lên giường.

Nhanh chóng kéo quần Nguyên xuống.

- Em điên rồi à !!! Vũ hàng đừng...đừng..._Sức phản kháng của Nguyên vô ích.

- Tại sao còn nhớ tới tên khốn đó chứ ?

- Em nói gì vậy...buông ta ra...ta không ...ưm...ư..

Vũ Hàng túm lấy cậu bé của Nguyên mà bóp nắn.

- Hắn có gì tốt hơn tôi ?? Lúc ở cạnh tôi, anh luôn nhớ tới hắn.

Vũ Hàng không buông tha cho cậu bé đáng thương của Nguyên, mà liên tục bóp mạnh.

Nguyên cắn chặt môi, nước mắt chảy ra dàn dụa.

- Mau rên lên... tôi nói anh có nghe không ? Mau rên lên._Vũ Hàng liên tục bóp mạnh cậu bé, làm cho Nguyên hét lên vì đau.

Nhưng Nguyên cương quyết không nghe lời, cứ cắn chặt môi chịu đựng.

Nước mắt Nguyên dàn dụa, thân hình co ro đến tội nghiệp...

Vũ Hàng nhìn thấy vậy...từ từ buông Nguyên ra.

Nguyên thở dốc, kéo chăn lên người.

Vũ Hàng vẫn thái độ tức giận, đôi mắt đỏ ngầu bỏ Nguyên ở lại rồi bước ra khỏi nhà.

Nguyên đột nhiên cảm thấy bất an...

Vội mặt lại quần áo, đuổi theo Vũ Hàng.

Nhưng khi bước xuống nhà thì Vũ Hàng đã lái chiếc xe ô tô đi mất.

Nguyên bắt đầu lo cho Khải...nhất định là Vũ Hàng đi tìm Khải.

Rất lâu...Nguyên mới bắt được một chiếc taxi.

.

.

.

Tới trước cổng trường.

Nguyên đã nhìn thấy bóng dáng Khải.

Anh chuẩn bị băng qua đường...

- Tuấn Khải...không được .

Khải quay đầu lại nhìn.

Đồng thời lúc này từ đằng xa Vũ Hàng lái xe, lao nhanh tới....

Đèn pha rọi thẳng vào mắt, khiến Khải không kịp phản ứng.

Nguyên đẩy Khải vào lề...

- VƯƠNG NGUYÊN....

*RẦM*

_____________________________________________

Hóng Chap sau, cmt và 1* sao cho ta, để ta có tinh thần đi ạ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co