[Longfic - Kaiyuan][NC-17]Cưng chiều
Chap 7
Khải bị cai s.e.x đến nay đã được 1 tháng.
Một tháng đối với Nguyên thì trôi qua rất nhanh, nhưng đối với Khải thì cả tuần nay y như một cực hình.
Nhưng không có nghĩa là Khải không đụng đến Nguyên.
- Bảo bối của ta, ngủ rồi sao ?_Khải từ trong nhà tắm bước ra.
-..................
Khải lên giường nằm cạnh, ôm Nguyên và rồi...tay bắt đầu mò vào lớp áo.
Nguyên bắt đầu rên nhỏ, vì tay Khải đang sờ soạng bên trong đầy kích thích.
Tay Khải bóp nắn bờ ngực Nguyên, ngón tay trêu chọc đầu nhủ khiến Nguyên không tài nào ngủ được.
- Ư..a...urm..ta muốn ngủ a~
- Ta rất thích nghe tiếng em rên rỉ đó bảo bối à_ Khải không ngừng dày vò 2 đầu nhủ mẫn cảm của Nguyên.
Sau một hồi cái tên Khải mặt dày, nằm lỳ, ôm cứng ngắt không chịu buông. Nguyên cố gắng dùng sức đẩy Khải ra rồi đứng dậy.
- Đáng ghét ! Ngủ một mình đi._ Nguyên ôm chăn gối lót tót đi.
- Ê nè ! đi đâu vậy ? Tới giờ ngủ rồi.
-................_ Nguyên không thèm trả lời, đi tới một góc trải chăn gối ra.
- Mau lên giường !
- Không !!_ Nguyên trùm chăn qua khỏi đầu.
- Làm ơn đi !
-..................
- Quyết định là không lên đúng không ?
-...................
- Được ! Vậy mai đừng có mà đòi ta mua bánh trôi.
- Yah~ ta lên giường nè._Nguyên gào lên, rồi cũng đứng dậy.
- Nhanh lên đứa trẻ hư._ Khải vỗ mông Nguyên.
.
.
.
*Ding*
Điện thoại của Nguyên thông báo tin nhắn. Đang giờ học, nên Nguyên lén lén mở điện thoại ra xem.
Từ “Khải Khải”:
- Ta xin lỗi, vì hôm nay ta bận mất rồi :( Nên không thể dẫn em đi ăn bánh trôi được. Đừng giận ta T^T~
Nguyên cau mày, rồi nhắn lại:
"Bận gì ? Đi với ai ? Bao giờ về ? :<"
*Ding*
Từ “Khải Khải”:
- Công việc, đi với quản lý, không chắc mấy giờ về, nhưng ta sẽ ráng về sớm với em. Thôi ta bận rồi, nói sau. Thương Bảo bối ♥.
Nguyên thoáng buồn buồn, rồi reply tin nhắn.
"về sớm, ta đợi."
Sau đó, suốt buổi học Nguyên không tài nào học vô được. Mà cứ nghĩ tới Khải.
"Khải a, ngươi thì cứ lao vào công việc suốt, dạo này ngươi ốm ra...Cứ bận suốt như này sẽ đỗ bệnh mất và cả ta...cũng nhớ ngươi. Nhưng biết sau được, đấy là công việc của ngươi, ta không thể ích kỷ."
Nguyên thật sự lo lắng, đầu óc cứ rối tung lên...tất cả vì Vương Tuấn Khải.
.
.
.
Đã là 8 giờ tối, Nguyên ở ký túc xá đợi nhưng Khải vẫn chưa về.
Bỗng điện thoại reo lên, Nguyên tưởng rằng là Khải gọi nên nhanh chóng bắt máy.
- Tuấn Khải ! Sao ngươi chưa về ?
- Nguyên à là tớ Khải Văn đây.
Nguyên xem lại màn hình, thì ra là số Khải Văn không phải là Vương Tuấn Khải. Có chút hụt hẫn.
- À, Cậu gọi tớ giờ này có gì không ?
- Tớ vừa gặp Vương Tuấn Khải ở quán Bar.
- Chắc cậu nhìn nhầm rồi, Khải đang bận công việc mà.
- Không nhầm lẫn được, chính mắt tớ thấy cậu ấy đang ôm một cô gái trong quán Bar.
- Thật sao ? Ở đâu ?
- Tớ sẽ dẫn cậu đến đó.
- Sao cũng được.
.
.
.
- Khải Văn, cậu có chắc đó là Tuấn Khải không ?_ Nguyên vẫn nghi ngờ.
Khải Vănngó nghiêng một hồi rồi chỉ tay về hướng kia.
Nguyên trợn tròn mắt, nhưng vẫn không tin đó là Vương Tuấn Khải, mặc dù phía sau rất giống.
- Tuấn Khải à..._ Nguyên lên tiếng.
Người đó đẩy cô gái sang một bên, xoay lại nhìn.
Đúng là Vương Tuấn Khải...
Nguyên như rơi xuống vực.
Tức giận có, muốn quát mắng có, muốn hỏi đủ thứ, muốn tiến lại gần đánh Khải. Nhưng mà vô ích, chân Nguyên dường như không nhấc nổi.
- Nguyên à, không phải vậy đâu ta...
- Công việc đấy sao ?_ Nguyên hỏi một câu và dường như không cần biết câu trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh mà bỏ đi nhanh ra khỏi quán Bar.
Khải chạy theo nhưng khi tới cửa chính thì không thấy Nguyên đâu nữa.
.
.
- Làm tốt lắm, cô diễn giỏi đến nổi tôi còn tưởng Vương Tuấn Khải đang chủ động ôm hôn cô đấy._Khải Văn cười nữa miệng.
- Cậu ta đẹp trai thật, nhưng tôi không hiểu ? dù tôi có cố quyến rũ, thì cậu ta vẫn không thèm để ý. Là tôi cố tình quàng tay cậu ấy và cưỡng hôn đấy *cười*, dĩ nhiên mọi người sẽ tưởng cậu ta đang ôm hôn tôi.
- Được rồi, cầm tiền và biến đi.
.
.
.
Nguyên lê bước trên đường, như người mất hồn, gương mặt nước mắt chảy đầm đìa khiến ai đi ngang cũng nhìn chằm chằm.
Không phải Nguyên không muốn nghe Khải giải thích, mà tại vì mọi việc đã quá rõ ràng còn gì.
"Tuấn Khải chán ghét ta rồi sao ? có phải do ta vô dụng không làm được gì ? Suốt thời gian qua là do ta không chiều hắn nên hắn tìm người khác thõa mản ? Vậy rốt cuộc hắn chỉ vì tình dục thôi sao ?"
Nguyên tự hỏi bản thân, rồi khóc nấc lên khi nhớ đến cảnh tượng Khải ôm hôn cô ta và nếu như cậu không bắt gặp thì tiếp sau họ sẽ làm gì nữa...
.
.
.
Nguyên đến tận sáng hôm sau mới về phòng ký túc xá.
Phát hiện có một tờ giấy ghi chữ đặt trên bàn, Nguyên nhìn vào.
"Nguyên à, cả đêm qua em đi đâu vậy ? Ta tìm em khắp nơi, nếu đã về nhà đọc được tờ giấy này thì gọi ngay cho ta, hôm nay 7 giờ rưỡi ta về, em nhất định phải nghe ta giải thích."
Nguyên đọc xong cũng chẳng gọi cho Khải, nhìn vào đồng hồ bây giờ đã hơn 9 giờ sáng, trễ học rồi.
Nguyên ngã người ra giường, mệt mỏi.
Suốt đêm qua Nguyên lang thang ngoài đường cả đêm, không biết đi đâu và giờ đã thấm mệt.
Vừa chợp mắt, hình ảnh ấy lại hiện ra khiến Nguyên không tài nào ngủ được. Rồi ngồi một góc giường khóc.
.
.
.
*7:30 PM*
Khải về ký túc xá. Bước vào phòng đã vội tìm Nguyên, nhưng chẳng thấy đâu...Chỉ thấy cửa tủ quần áo mở tung ra.
Quần áo của Nguyên không ở đó nữa...
Khải thẫn thờ, dựa vào tường.
"Bỏ ta mà đi thật sao ? Tại sao không chịu nghe ta giải thích chứ hã ?"
.
.
.
Cuối cùng Nguyên cũng tìm được địa chỉ nhà.
Bấm chuông một hồi, cuối cùng cửa cũng mở.
- Vương Nguyên đấy à !
Nguyên không nói không rằng ôm chầm lấy mẹ, rồi khóc.
- Nguyên, con sao vậy ? Ai đã làm con trai của mẹ khóc ?
- Từ nay con sẽ không yêu nữa, hắn nói dối, hắn để con chờ đợi, hắn ta là đồ đáng ghét...Hắn ôm hôn người khác, hắn...bỏ rơi con,........mẹ ơi, tim con đau quá_ Nguyên khóc nức nở.
-.........................._ Mẹ Nguyên lúc này đã hiểu ra, không nói gì thêm chỉ xoa lưng trấn an.
.
.
.
Ngày thứ nhất.
Khải điên cuồng tìm Nguyên khắp nơi, gọi gần cả trăm cuộc.
Ngày thứ hai.
Khải đến Bắc Kinh để mong rằng tìm được Nguyên. Và rồi lại không thấy Nguyên...
Đã 3 ngày rồi, Nguyên không về ký túc xá, cũng không đi học.
Khảu cũng không nói, không cười nữa... Ở trường Khải lạnh lùng, không nói câu nào, thỉnh thoảng còn bỏ học. Các chương trình, talk show hay các buổi chụp hình Khải đều từ chối hết.
Và Khải càng ngày càng sợ cái cảnh phải về ký túc xá, bước vào căn phòng sự im lặng bao trùm đến đáng sợ.
Khải không muốn như vậy chút nào, nhưng biết sao được, dù đã gọi hơn trăm cuộc thì Nguyên đều không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời... Và giờ cả số điện thoại cũng không còn liên lạc được...
.
.
Ngày thứ năm.
Khải khóc...
"Ta nhớ em sắp chết rồi...".
Ngày thứ 7.
- Nguyên a~ con ra mở cửa giúp mẹ đi, mẹ đang bận._ Mẹ Nguyên nói vọng ra từ nhà bếp.
- Con biết rồi._ Nguyên đứng dậy.
*Ding...Ding...Ding...*
- Ra ngay đây, không cần bấm chuông nữa._ Nguyên ra mở cửa.
Nguyên vừa mở cửa ra.
- Tìm ai...._ Nguyên vừa ngước nhìn lên thì...
Khải đang đứng trước mặt.
Nguyên định đóng cửa thì Khải giữ tay lại.
- Em định trốn ta đến khi nào nữa đây, Vương Nguyên ?
-.........................
- Em có biết ta đã khổ sở thế nào không ? Tại sao lại bỏ đi không nói câu nào ? Ta chờ em trong vô vọng, ta không dám nghĩ về em, vì mỗi khi nghĩ đến em ta không thể giữ bình tĩnh được.
-......................
Khải dùng sức kéo Nguyên ôm vào lòng, dù cho Nguyên có vùng vẫy.
- Ta nhớ em đến phát điên, xin em đừng đi nữa, đừng trốn ta... Làm ơn, thiếu em ta không sống nổi nữa, em đừng đi...
_______________________________________
Au: Chap sau sẽ lại có chuyện xảy ra :(
Nhớ hóng a~
Cmt & 1★ cho ta có tinh thần nha edit nha ^^
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co