[Longfic] Love
CHAP 1
Một ngày đầu tháng 7
SBS Inkigayo
Cộc, cộc
Yoona nhẹ nhàng gõ cửa phòng chờ của 2PM và ngay sau đó cánh cửa từ từ mở ra.
- Ah! Chào Yoona_ Junsu tươi cười.
- Dạ, chào oppa.
- Em đến có việc gì vậy?_Wooyoung đang ở bên bàn trang điểm liền với ra hỏi.
- Em đến tìm Taecyeon oppa để bàn về việc quay phim vào ngày mai_Yoona mỉm cười nói.
- Vậy sao?_ Chansung lên tiếng_ Nhưng anh ấy vừa ra ngoài mất rồi.
- Hay là em ngồi chờ vậy_ Junsu nói.
- Thế có phiền không ạ?
- Có sao đâu, bọn anh ra ngoài duyệt chương trình bây giờ_ Wooyoung vui vẻ nói.
- Vậy em sẽ đợi anh ấy_ Yoona mỉm cười lại với Wooyoung.
*
*
*
Phòng chờ SNSD
- Mọi người đã chuẩn bị kĩ rồi chứ?_ Taeyeon vừa chỉnh lại tóc vừa hỏi các thành viên.
- Ok, kid leader_ Sunny nhanh nhảu.
- Đừng lo, bọn này thuộc hết rồi_ Tiffany tiếp lời.
- Mà Yoona đâu rồi, sao tớ không thấy em ý đâu?_ Jessica nói.
- Tớ không biết, Seohyun, em có biết Yoona đâu không?_ Yuri quay sang Seohyun.
- Dạ, chị ấy qua phòng chờ 2PM rồi_ Seohyun gấp quyển sách cất vào trong túi và đi đến bàn trang điểm.
- Con bé qua bên đó làm gì vậy?_ Taeyeon thắc mắc.
- Chắc là tìm Taecyeon oppa chứ còn làm gì nữa_ Sooyoung nháy mắt đầy ẩn ý với Hyoyeon.
- Mà các cậu có để ý, dạo này Yoona lạ lắm_ Taeyeon tiếp tục nói khiến mọi người ngạc nhiên xúm lại gần cô.
- Lạ, lạ như thế nào?_ Sunny nói vội.
- Tớ không rõ nhưng mà tớ thấy Yoona có vẻ buồn_ Taeyeon quay sang Yuri, người ở cùng phòng với Yoona.
- Ơ, tớ cũng không rõ nữa_ Yuri nói.
- Không biết em ấy có chuyện gì nhỉ?
*
*
*
Phòng chờ 2PM
Trong phòng lúc ấy chỉ có Yoona, cô đang ngồi xem tạp chí thì Nichkhun bước vào. Anh tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy cô.
- Yoona, sao em lại ở đây?_ Nichkhun bước đến ngồi cạnh Yoona.
- Em đến tìm anh_ Yoona nhẹ nhàng trả lời, cô ngả đầu vào vai Nichkhun một cách tự nhiên.
- Em nhớ anh!
- Anh cũng rất nhớ em_ Nichkhun quàng tay qua ôm lấy eo Yoona.
- Thật khó khăn để có những giây phút như thế này_ Yoona nắm lấy tay Nichkhun, bàn tay thật dịu dàng và ấm áp.
- Anh biết, lịch làm việc của hai chúng ta quá dày đặc và...chúng ta còn là những idol_ Nichkhun ôm Yoona chặt hơn.
- Nhưng em không muốn chúng ta phải lén lút như vậy_ Yoona nói giọng không hài lòng.
- Anh hiểu nhưng mà..._ Nichkhun chưa nói hết câu thì Yoona đã cướp lời anh.
- Tại sao chúng ta cứ phải giấu diếm, yêu nhau là sai sao?_ Yoona ngồi dậy và nhìn thẳng vào mắt Nichkhun.
- Không sai nhưng em hãy nghĩ đến thân phận của chúng ta_ Nichkhun cầm lấy tay Yoona nhưng cô đã nhanh chóng bỏ ra.
- Em không muốn như vậy, em mệt mỏi lắm rồi_ Nichkhun tỏ ra bất ngờ với thái độ của Yoona.
- Hôm nay em sao vậy? Em không khỏe sao?
- Em đang rất bình thường, chỉ là em cảm thấy rất khó chịu_ Yoona gần như không kiềm chế được cảm xúc.
- Coi nào, Yoona của anh hôm nay sao lại như vậy chứ?_ Nichkhun kéo Yoona vào lòng, anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô.
- Một năm qua chúng ta đã chịu đựng được rồi mà, em hãy cố chờ nhé, không lâu nữa thì chúng ta sẽ được thoải mái hẹn hò_ Nichkhun thì thầm vào tai Yoona.
- Anh lúc nào cũng nói như vậy nhưng em sợ ngày đó sẽ không bao giờ đến.
- Đừng nghĩ lung tung, trong trái tim anh chỉ có mình em thôi_ Nói rồi Nichkhun trao cho Yoona một nụ hôn nồng nàn.
Cạch...
Taecyeon sau khi tổng duyệt bước vào và vô tình nhìn thấy tất cả, Yoona và Nichkhun nhanh chóng buông nhau ra.
- Xin lỗi, mình vô ý quá_ Taecyeon vội quay mặt đi.
- Oppa, em về đây, đến giờ SNSD biểu diễn rồi_ Yoona sau giây phút e ngại liền đứng lên tạm biệt Nichkhun.
- Anh sẽ nhắn tin cho em sau_ Nichkhun mỉm cười tiễn Yoona.
- Taecyeon oppa, hẹn mai ở trường quay nhé_ Yoona bước ra khỏi phòng và không quên chào Taecyeon đang ngại ngùng đứng đó.
- Ưh, mai gặp_Taecyeon cũng chào Yoona và khi quay vào trong anh bắt gặp Nichkhun đang cười một mình.
- Gặp cô ấy vui như thế sao?_ Taecyeon thắc mắc nhưng Nichkhun không trả lời anh mà vẫn tiếp tục cười.
"Lạ thật đấy, tình yêu không hiểu có sức mạnh gì mà khiến con người ta trở nên vui vẻ suốt ngày nhỉ?"
Chap 2
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hơn một năm. Yoona vẫn nhớ như in ngày đó, cái ngày mà Nichkhun đã tỏ tình với cô. Cô không thể nào quên giây phút đó, giây phút của sự hạnh phúc khi tìm thấy tình yêu của mình.
Thế nhưng từ đó đến nay không lúc nào Yoona không cảm thấy lo âu. Cô biết tình cảm của Nichkhun đối với mình là thật lòng nhưng việc cả hai đều là idol và đều có lượng fan lớn khiến cô càng thêm buồn phiền. Sau khi việc hẹn hò của SHINee’s Jonghyun và Shin Se Kyung công khai và gặp khá nhiều chỉ trích của fan, Yoona lại càng thêm mệt mỏi.
Sau một ngày làm việc vất vả Yoona thực sự muốn nghỉ ngơi nhưng cô không thể nào chợp mắt được. Trong đầu cô lúc này ngổn ngang suy nghĩ, cô vẫn sợ chuyện của mình và Nichkhun sẽ bị phát hiện.
- Yuri, unnie đã ngủ chưa vậy?_ Yoona cất tiếng hỏi.
- Có chuyện gì thế, em không ngủ được à?_ Yuri đang quay mặt vào phía trong từ từ quay ra khi nghe thấy tiếng Yoona.
- Vâng, chúng ta nói chuyện nhé_ Yoona đề nghị.
- Em muốn nói chuyện gì nào?_ Yuri vui vẻ.
- Em... Unnie có gì vui thì kể đi.
- Sao, em buồn à?_ Yuri thắc mắc_ Hãy chia sẻ với chị đi.
- Không, không, em thì có chuyện buồn gì chứ_ Yoona vội vàng trả lời.
- Thật chứ, nhưng mà chị thấy em lạ lắm_ Yuri vẫn gặng hỏi.
Không gian lúc này thật yên ắng, Yoona không đáp lại Yuri. Cô rất muốn nói tất cả với Yuri nhưng nói như thế nào bây giờ. Khi bắt đầu yêu Nichkhun cô đã đồng ý với anh là sẽ yêu nhau trong thầm lặng và không nói chuyện này với bất kì ai cả. Thế nên lúc này khi đang mông lung cô không thể chia sẻ với ai cả.
- Em đang yêu có phải không?_ Yuri bất chợt lên tiếng khiến Yoona giật mình.
"Hả, sao chị ấy lại hỏi mình câu đó?"
- Đúng không, trông em như đang tương tư vậy?_ Yuri tiếp tục hỏi Yoona.
"Tương tư? Có đúng là mình đang tương tư không đây? Yuri à, trông em như vậy thật sao?"
- Này, sao không trả lời chị vậy?_ Yuri cảm thấy khó chịu khi Yoona không lên tiếng.
"Chẳng lẽ chị ấy đã biết điều gì đó? Mình có nên nói cho chị ấy biết không?"
- Unnie...em..._ Yoona ngập ngừng khiến Yuri vô cùng sốt ruột.
"Không, mình không thể nói được. Nếu nói cho chị ấy thì tất cả mọi người cũng sẽ biết."
- Em sao?
"Tốt nhất là mình nên im lặng, đây chưa phải là lúc thích hợp để công bố chuyện đó."
- Không, mà sao chị bảo em tương tư, em vẫn bình thường mà_ Yoona cố trả lời một cách dứt khoát.
- Thì linh cảm thôi_ Yuri nói.
- Chị thật là, nếu đang yêu thì phải vui vẻ chứ. Mà em có gặp gỡ ai các chị cũng biết hết mà_ Yoona mỉm cười.
- Vậy em đang buồn về chuyện gì?_ Yuri vẫn chưa dừng lại.
- Ưhm...chỉ là lâu rồi em không được về nhà nên..._ Yoona tìm đại một lý do.
- Tưởng gì, yên tâm chúng ta sắp được xả hơi rồi_ Yuri động viên Yoona.
- Thôi đi ngủ đi, mai chúng ta phải quay sớm đó.
- Vâng_ Yoona nhẹ nhàng nói rồi quay vào phía trong.
"Xin lỗi unnie, em chưa thể nói mọi chuyện cho chị biết được, rồi đến lúc em sẽ kể tất cả."
*
*
*
*
*
Ngày hôm sau tại trường quay
- Như thế, cậu đi từ đây và cố gắng nói chuyện với cô ấy_ PD chỉ đạo cho Taecyeon diễn một cách tự nhiên nhất.
- Khun, sau khi Taecyeon lại gần thì cậu đi đến đây và nhìn theonhé_ PD quay sang phía Nichkhun căn dặn.
- Thôi hai cậu tự tập đi, lát nữa sẽ bắt đầu.
- Sao, được gặp nhau thế này vui không?_ Taecyeon trêu Nichkhun trong khi mắt vẫn đang chăm chú vào quyển kịch bản.
- Cậu này thật là_ Nichkhun đánh nhẹ Taecyeon.
- Có gì phải ngại chứ, mặt rạng rỡ thế kia cơ mà_ Taecyeon vẫn tiếp tục trêu trọc Khun.
- Thôi đi, mọi người nghe thấy bây giờ_ Nichkhun xua tay.
- Mà cũng lạ thật đấy, hai người giấu tất cả mọi người nhưng sao lại cho mình tớ biết_ Taecyeon thắc mắc.
- À...ờ...thì tại cậu tình cờ bắt gặp nên không còn cách nào khác_ Câu hỏi của Taecyeon khiến Nichkhun hơi lúng túng.
- Thế nếu tớ không bắt gặp thì cũng giấu luôn hả?_ Taecyeon nói giọng không hài lòng.
- Ừ, vì tớ nghĩ chuyện này không nên có nhiều người biết, như thế càng dễ bị lộ_ Nichkhun phân trần.
- Xin chào tất cả mọi người ạ!
- Chào các em_ PD niềm nở khi thấy SNSD đến.
- Taec, Khun, các cậu mau lại đây.
- Chào các oppa_ SNSD nhanh chóng chào hỏi.
- Chào các em.
- Mọi người chắc cũng biết nhau rồi nên chúng ta quay luôn nhé. Tất cả vào vị trí_ PD hô to.
Anh xin lỗi, chúng ta chia tay đi.
Anh...........
Anh chỉ mang lại đau khổ cho em thôi, anh không xứng đáng nhận được tình yêu của em.
Sao anh có thể nói với em những lời như vậy chứ?
Em hãy quên anh đi, hãy đi tìm cho mình một người tốt hơn anh.
...............
- Tốt, cut. Mọi người vất vả rồi_ Hiệu lệnh của PD khiến tất cả thở phào.
- Yoona, làm tốt lắm.
- Taecyeon rất tuyệt đấy.
- Yoona!_ Yoona đang sắp xếp đồ thì Nichkhun bất ngờ ôm lấy cô từng đằng sau.
-Oppa, anh làm gì vậy, nhỡ mọi người nhìn thấy thì sao_ Yoona lo lắng định bỏ tay Nichkhun ra nhưng anh đã ôm cô rất chặt.
- Làm gì có ai, giờ này mọi người đi ăn hết rồi_ Nichkhun từ từ xoay người Yoona lại.
- Thế anh không đi ăn sao?_ Yoona trêu Nichkhun.
- Chỉ cần ở bên em là anh no rồi_ Nichkhun đắm đuối nhìn Yoona, ánh mắt hớp hồn đó khiến Yoona không thôi bồi hồi.
- Anh chỉ khéo đùa thôi...._ Yoona chưa nói hết thì Nichkhun đã tiến tới hôn vào má rồi môi cô. Hai người trao cho nhau một nụ hôn thật say đắm mà không để ý rằng từ nãy giờ có người đã lặng lẽ quan sát cả hai.
Chap 3
SNSD dorm
- Hôm nay quay thế nào?_ Hyoyeon vội vàng hỏi khi thấy Yoona và Yuri trở về.
- Tốt lắm ạ_ Yoona vui vẻ trả lời trong khi Yuri mệt mỏi ngồi xuống sofa.
- Này các cậu, tớ có tin này hay lắm_ Sunny cuống chạy vào trong nhà nói với mọi người.
- Chuyện gì thế?_ Sooyoung ở trong bếp đang ăn mì cũng bỏ đấy chạy ra.
- Sao?_ Jessica cũng tỏ ra hứng thú.
- Tớ...tớ vừa nhìn thấy Taeyeon_ Sunny lấp lửng khiến mọi người càng hồi hộp.
- Taeyeon làm sao à?_ Tiffany thắc mắc.
- Taeyeon đang ở dưới nhà_ Sunny vẫn tiếp tục lấp lửng.
- Giờ này chị ấy đi quay về phải không ạ?_ Maknae từ trong nhà tắm đi ra lên tiếng.
- Ừ nhưng mà thế thì sao?_ Jessica tỏ vẻ sốt sắng.
- Có gì nói luôn đi chứ_ Hyoyeon khó chịu.
- Cậu ấy không về một mình mà có người hộ tống_ Tiết lộ của Sunny khiến mọi người há hốc mồm, đúng lúc đó thì Taeyeon bước vào, tất cả cùng kéo cô lại tra hỏi.
- Bọn tớ biết hết rồi_ Sunny lên tiếng trước.
- Biết gì cơ?_ Taeyeon tỏ ra vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của các thành viên.
- Nói thật đi Tae, đừng giấu bọn tớ_ Fany nói.
- Sunny đã nhìn thấy hết rồi_ Jessica tiếp tục.
- Hả, nhìn thấy gì?_ Taeyeon vẫn chưa thoát khỏi trạng thái lúc đầu.
- Thì cậu đi về cùng ai đó?_ Sooyoung nhanh nhảu nói.
- Nói đi, bọn tớ tò mò quá_ Hyoyeon lại gần Taeyeon năn nỉ.
- À, là Wooyoung, cậu ấy tiện đường cho tớ đi nhờ_ Taeyeon mỉm cười trả lời.
- Đi nhờ à, nhà của họ đâu có ở cùng hướng với chúng ta_ Jessica nói.
- Tớ đi ngủ trước đây_ Trong khi mọi người mải bàn luận về chuyện của Taeyeon và Wooyoung thì Yuri lẳng lặng về phòng. Ngày hôm nay đối với cô tưởng như dài một thế kỉ vậy. Nằm trên giường nhưng Yuri không tài nào ngủ được, trong đầu cô lúc này có hàng trăm suy nghĩ đang hiển hiện mà cô không thể nào có câu trả lời.
*
*
*
*
*
Trường quay
Anh không cho em một cơ hội sao...
- Cut. Dừng lại_ PD tỏ ra không hài lòng_ Yuri hôm nay em làm sao vậy, chẳng nhập tâm gì cả.
- Em xin lỗi, tại hôm qua em không ngủ được_ Yuri lo lắng.
- Thôi chúng ta tạm nghỉ, chiều quay tiếp_ PD quay ra nói với mọi người.
- Unnie không sao chứ?_ Thấy Yuri đi vào phòng thay đồ Yoona vội chạy theo.
- Không sao_ Yuri đáp cụt lủn.
- Chị mệt à, chị có muốn ăn gì không?_ Yoona tiếp tục hỏi.
- Không, em mặc kệ chị đi_ Nói rồi Yuri bỏ ra ngoài để mặc Yoona ở đó.
"Yuri, unnie làm sao vậy, sao lại trở nên lạnh lùng như thế?"
- Yoona!_ Nichkhun lên tiếng gọi khiến Yoona giật mình.
- Oppa mới đến à?_ Yoona cố tỏ ra tươi cười.
- Ưh, em đang là gì vậy?
- Không, em đang định nghỉ ngơi một lát_ Yoona nói.
- Chào hai người_ Taecyeon bước vào phòng với một nụ cười tươi.
- Chào oppa_ Yoona nhanh chóng chào lại anh.
- Có chuyện gì với Yuri vậy, sao anh trông cô ấy như không được khỏe?_ Taecyeon thắc mắc.
- Em cũng không biết nữa, từ hôm qua đến giờ chị ấy rất lạ_ Yoona quay sang nhìn Nichkhun với tâm trạng lo lắng.
- Em nói rõ xem nào_ Nichkhun lại gần quàng tay ôm lấy Yoona.
- Sau khi trở về từ trường quay chị ấy chẳng nói gì cả, cứ lạnh lùng như vậy đó_ Yoona giải thích.
- Cô ấy sao nhỉ?_ Taecyeon cũng cảm thấy khó hiểu.
"Yuri à, mày đang nghĩ cái gì vậy? Tại sao mày lại có những suy nghĩ lung tung như thế chứ? Làm ơn hãy quên chuyện đó đi và trở lại bình thường được không?"
- Anh ngồi đây được không?_ Taecyeon lên tiếng và ngay lập tức ngồi xuống cạnh Yuri.
- Oppa, anh cứ tự nhiên.
- Yuri à, em có biết là nếu có chuyện mà chúng ta không chia sẻ với người khác mà cứ giữ trong lòng thì sẽ rất khó chịu không?_ Taecyeon từ tốn nói.
- Nếu em có tâm sự gì thì hãy chia sẻ với anh được không?
"Taecyeon, em có nên nói ra không, em không biết phải làm gì vào lúc này cả?"
- Oppa, em hỏi anh điều này được chứ?_ Sau một hồi im lặng Yuri quay sang Taecyeon gượng cười.
- Anh, nếu anh có người yêu thì anh sẽ làm thế nào?
- À...anh..._ Taecyeon hơi bất ngờ với câu hỏi của Yuri.
- Anh sẽ chia sẻ điều đó với mọi người hay giữ im lặng?_ Yuri tiếp tục đặt Taecyeon vào thế khó.
- Anh nghĩ còn tùy nhưng... anh muốn nói ra điều đó_ Taecyeon thành thật trả lời.
- Vậy... nếu anh phát hiện thành viên trong nhóm mình yêu nhưng không nói thì sao?_ Yuri thêm một lần nữa khiến Taecyeon khó xử.
"Yuri, em hỏi vậy là có ý gì? Chẳng lẽ em đã phát hiện ra chuyện của Khun và Na hay chính bản thân em đang rơi vào tình huống đó?"
- Anh cũng không biết nữa, cũng có thể giận hoặc thông cảm.
- Thông cảm ư?_ Yuri hỏi lại vẻ mỉa mai.
- Nếu họ có lí do chính đáng thì được mà_ Taecyeon trả lời một cách khó khăn.
- Mà tại sao em lại hỏi anh chuyện này vậy?_ Taecyeon thắc mắc lại nhưng Yuri đã không còn ở đó nữa. Đột nhiên anh cảm thấy lo lắng cho Yuri, không hiểu tâm trạng thực sự của cô lúc này ra sao.
Chap 4
Yoona mệt mỏi trở về nhà sau buổi quay phim. Tất cả mọi người đều đã say giấc, Yoona cố gắng đi thật nhẹ nhàng lên phòng của mình. Hôm nay cô thực sự cảm thấy nặng nề, cảm tưởng có thể gục bất cứ lúc nào nhưng những lời động viên, những cử chỉ quan tâm của Nichkhun đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Nếu không có anh ở bên cạnh thì chưa chắc cô đã có thể làm tốt như thế. Nghĩ đến đây thôi cũng đủ làm Yoona mỉm cười, cô thấy mình thật hạnh phúc khi yêu anh cho dù đôi lúc cô cảm thấy day dứt vì đã không thành thật với chị em mình.
- Em đã về rồi đấy à?_ Yuri bất chợt lên tiếng khiến Yoona không khỏi giật mình.
- Vâng..., em làm chị thức giấc sao?_ Yoona lo lắng hỏi lại.
- Không, chị cũng chưa ngủ_ Yuri từ từ ngồi dậy và nhìn thẳng về phía Yoona_ Chúng ta nói chuyện được không?
"Phải làm thế nào đây, mình nên nói như thế nào đây?"
- Unnie, có chuyện gì sao?_ Yoona ngạc nhiên vì lúc này cũng không còn sớm.
"Hình như đã quá muộn, Yoona thật sự mệt mỏi và mình cần phải cho em ấy nghỉ ngơi. Nhưng còn những điều mình thắc mắc..."
- Unnie..._ Yoona lên tiếng khi thấy Yuri ngồi im không nói gì.
"Trời ơi, tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ? Nếu lúc đó mình không quên đồ và quay trở lại thì đã không..."
- Unnie, chị sao vậy, sao chị không nói gì?_ Yoona tiếp tục hỏi trong khi Yuri vẫn ngồi im như tượng.
"Mình thật sự không hiểu nổi bản thân mình nữa, mọi chuyện đã vượt qua tầm kiểm soát của mình mất rồi."
- Yoona..._ Yuri cất tiếng gọi trong khi Yoona vẫn đang rất chăm chú lắng nghe.
- Nếu không phải chuyện quan trọng thì mai nói được không unnie_ Yoona nói một cách khá khó khăn.
- Trông chị không được khỏe cho lắm.
- À…chuyện này_ Yuri ngập ngừng.
"Mình không nên nóng vội quá, chuyện này có lẽ cần thêm thời gian."
- Ừ, thôi cũng không có gì đâu_ Yuri nhanh chóng xua tay_ lúc khác nói cũng được.
- Unnie xin lỗi, đáng lẽ phải cho em nghỉ ngơi.
- Không sao mà, chị cũng đi ngủ đi nhé_ Yoona vui vẻ nói_ Chúc unnie ngủ ngon.
- Ngủ ngon_ Yuri đáp lại.
*
*
*
*
*
- Hôm nay là ngày quay cuối rồi nên mọi người cố gắng nhé_ Tiếng PD nói to_ Nào, “action”
…………………
- Xong rồi, cám ơn tất cả.
- Nichkhun oppa, chúng ta nói chuyện có được không?_ Cô gái đi về phía Nichkhun, khuôn mặt trầm tư thấy rõ.
- Tất nhiên_ Nichkhun trả lời ngay nhưng trong lòng anh cảm thấy rất lạ.
Hai người ở trên sân thượng, đứng đối diện nhau, mặt đối mặt.
- Oppa, anh hãy nói thật với em đi_ Cô gái lên tiếng trước_ Chuyện đó là như thế nào?
- Em đang nói chuyện gì, anh không hiểu?_ Nichkhun ngạc nhiên.
- Anh không hiểu chuyện em muốn nói sao_ Cô gái tiếp tục nói, giọng đầy đau khổ_ Từ lần đó đến nay chúng ta đã bào giờ nói chuyện riêng đâu.
- Em…anh thực sự xin lỗi nhưng anh…_ Nichkhun vẫn chưa hiểu điều gì cả.
- Nếu đã như vậy thì em sẽ nói thẳng_ Cô gái bắt đầu khó chịu.
- Anh và Yoona đang…yêu nhau có phải không?
*
*
*
*
Yoona nhanh chóng rời trường quay sau khi kết thúc. Cô đã cố gắng tìm Nichkhun nhưng anh đã biến mất một cách khó hiểu. Yoona đã gọi cả chục cú điện thoại nhưng Khun không hề nhấc máy.
"Không biết oppa đã ở đâu mà sao mình không liên lạc được vậy? Nichkhun à, đang có chuyện gì xảy ra vậy?"
SNSD dorm
- Yoona bước vào ngôi nhà quen thuộc của cô, SNSD đều đã ở đây trừ một người.
- Em về rồi à?_ Taeyeon là người đầu tiên lên tiếng.
- Vâng_ Yoona vui vẻ trả lời và ngồi xuống sofa cạnh Seohyun.
- Chắc là mệt lắm, mà Yuri không đi cùng em sao?_ Jessica đang trong phòng ngủ đi ra hỏi.
- Ơ...em tưởng chị ấy về rồi_ Yoona bối rối, quả thật sau khi quay xong cùng với Nichkhun Yuri cũng biến mất .
- Đâu có, hay là cậu ấy đi quay chương trình khác_ Sunny nói.
- Không, lịch làm việc trống mà_ Taeyeon vừa nhìn lịch vừa giở điện thoại ra gọi cho Yuri.
- Lại gọi cho Wooyoung hả?_ Tiffany trêu trọc Taeyeon.
- Linh tinh, tớ đang gọi cho Yuri_ Taeyeon nghiêm túc_ Cậu ấy không bắt máy.
- Không biết có chuyện gì nữa, để tớ gọi manager oppa.
*
*
*
*
Ngạc nhiên, bất ngờ, khó xử, ân hận, những cung bậc cảm xúc mà Nichkhun đã trải qua này hôm nay sao mà não nề đến thế. Buổi sáng anh còn đang rất vui vì sẽ được gặp Yoona nhưng bây giờ thì hoàn toàn ngược lại. Ước gì ngày hôm nay đừng tới và như thế anh sẽ không phải gặp cô. Cuộc nói chuyện cũng sẽ không diễn ra và lúc này đây anh cũng sẽ không phải tự dằn vặt chính mình. Làm sao anh có thể yên lòng khi nhìn cô như vậy, anh thấy mình có lỗi rất lớn. Dù có làm thế nào đi chăng nữa anh cũng không nghĩ rằng mình sẽ cười khi gặp lại cô.
Đi bộ dọc theo những con đường nhộn nhịp của thành phố Seoul, nhìn người ta vui cười, đi bên nhau hạnh phúc, cô ước chi mình cũng được như vậy. Nhưng làm sao điều đó có thể thành sự thật khi mà mỗi người một cuộc đời, một số phận. Cô tự cười với chính bản thân mình, cười cái sự mạnh mẽ, rạch ròi, thẳng thắn đã khiến cô rơi vào hoàn cảnh như bây giờ. Nếu cô bình tĩnh hơn, thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác.
Bầu trời tối dần đi, những hạt mưa bất chợt rơi xuống. Từng hạt từng hạt rồi cả cơn mưa ập đến. Trong khi người ta đang cố tìm chỗ trú mưa thì riêng cô vẫn tiếp tục đi. Cô không muốn dừng lại mà muốn đi nữa, để những giọt nước mưa hòa vào cùng nước mắt, xóa đi nỗi buồn đang tồn tại trong cô.
Chap 5
SNSD dorm
- Yaaaaaaaaaaaaaah, Kwon Yu Ri cậu đã đi đâu vậy?_ Taeyeon tức giận lên tiếng khi thấy Yuri trở về. Mọi người thấy vậy cũng nháo nhào chạy ra.
- Yuri, cậu đã ở đâu thế?_ Jessica ngay lập tức hỏi.
- Mà sao unnie lại ướt thế này, unnie không trú mưa sao?_ Seohyun sốt sắng nói.
- Yuri đã biến mất từ sau khi quay phim xong, không ai biết cô đã đi đâu. Lúc này Yuri đã trở về nhưng với tâm trạng hoàn toàn khác, cô mệt mỏi và thậm chí đã ngất. Tất cả cuống cuồng thay đồ, nấu cháo, mua thuốc cho Yuri. Yoona là người lo lắng nhất, cô đã không ngủ cả đêm để chăm sóc cho Yuri.
- Yoona…_ Taeyeon nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào_ Yuri thế nào rồi?
- Unnie, chị ấy hạ sốt rồi_ Yoona nói khẽ.
- May quá, nhưng cả đêm em không ngủ sao?_ Taeyeon vừa thở phào khi biết Yuri đã đỡ ngay lập tức lại lo lắng nhìn Yoona.
- Em không sao, cũng có chợp mắt một lúc rồi_ Yoona giải thích.
- Thôi, để Yuri nghỉ ngơi, chúng ta ra ngoài ăn sáng đi_ Taeyeon chậm rãi nói rồi ra hiệu cho Yoona. Cả hai nhanh chóng bước ra ngoài, cùng lúc đó Yuri đã tỉnh giấc.
*
*
*
*
Phòng tập của 2PM
- 1. 2, 3,4,…tốt lắm. Nào tiếp tục, 2, 2, 3, 4. Khoan đã_ Biên đạo không hài lòng nói lớn.
- Có chuyện gì thế?
- Nichkhun, cậu làm sao vậy?_ Biên đạo lại gần Nichkhun giọng khó chịu_ Cậu làm sai lần này là lần thứ bao nhiêu rồi có biết không?
- Em xin lỗi_ Nichkhun cúi mặt xuống lí nhí.
- Trời ạ, mọi khi cậu tập trung lắm cơ mà_ Biên đạo vãn chưa hết tức giận. Các thành viên cũng tỏ ra khó hiểu với thái độ của Nichkhun, mọi khi anh luôn làm rất tốt.
- Hay chúng ta nghỉ một lát ạ?_ Junho dè dặt đề nghị.
- Thôi, các cậu tự tập với nhau đi, tôi có chút việc phải đi rồi_ Biên đạo nói rồi xách túi quay đi_ Khi tôi về là phải xong rồi đấy.
- Chúng ta nghỉ một chút đi_ Taecyeon nhìn mọi người nói rồi lại quay sang Nichkhun, đã từ lâu lắm rồi anh không thấy Nichkhun như vậy.
*
*
*
*
Phòng tập của SNSD
- Taeyeon này, liệu để Yoona ở nhà với Yuri có ổn không?_ Jessica nói khi cả nhóm đang ở phòng tập.
- Sao, tớ nghĩ chắc là ổn_ Taeyeon đáp.
- Nhưng mà Yoona có vẻ mệt, bây giờ lại phải chăm sóc Yuri nhỡ ốm luôn thì sao?_ Hyoyeon ngồi cạnh đó nói.
- Ưhm, thế phải làm gì?_ Taeyeon thắc mắc.
- Hay một trong số chúng ta trở về và chăm sóc cả hai_ Sunny vui vẻ nói.
- Ừ, sau khi tập xong nếu ai không có lịch làm việc thì hãy trở về nhé_ Taeyeon nói và mọi người cùng tán thành.
*
*
*
*
Đã gần một ngày trôi qua anh vẫn chưa hề liên lạc với Yoona. Cô đã gọi cho anh rất nhiều nhưng anh không bắt máy. Anh cũng rất muốn gọi để cô khỏi lo nhưng tâm trạng anh bây giờ, anh sợ Yoona sẽ càng lo lắng thêm. Nỗi ám ảnh về cuộc gặp gỡ ngày hôm qua vẫn chưa thoát ra khỏi tâm trí Nichkhun, anh vẫn như đang đối diện với nó. Gương mặt cô lúc đó, ánh nhìn đó làm cho anh không khỏi đau lòng. Anh đã thực sự cố gắng để không làm tổn thương cô nhưng mọi thứ đã không diễn ra như anh mong muốn. Bây giờ thì phải làm sao đây, anh đã làm tổn thương sâu sắc đến một người con gái anh coi như em gái và có thể sẽ làm tổn thương thêm người con gái anh yêu hơn chính bản thân mình.
*
*
*
Yoona một mình ngồi trong căn phòng trống vắng, các thành viên SNSD đều đã đi luyện tập còn cô hôm nay được nghỉ. Từ hôm qua đến giờ mải lo cho Yuri mà cô quên mất Nichkhun vẫn chưa liên lạc với mình. Không hiểu đã có chuyện gì xảy ra bởi từ trước đến nay anh luôn chủ động gọi cho cô. Ngày nào cũng vậy, hàng chục tin nhắn, cuộc gọi đến máy của Yoona vậy mà lúc này đây một cuộc cũng chẳng có.
Kính kong!
- Ai đấy ạ?_ Yoona vội ra mở cửa khi nghe thấy tiếng chuông. Cô ngạc nhiên không thốt nên lời khi nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình.
- Chào em.
- Oppa… Sao anh lại ở đây?_ Yoona vẫn chưa hết bất ngờ.
- Xin lỗi vì anh đã đường đột nhưng anh cần nói chuyện với em_ Chàng trai nói với sự khẩn khoản.
- Vâng, anh đợi em nhé.
Hai người ngồi trong góc khuất nhất của quán cafe gần khu chung cư của SNSD. Lúc này quán chưa đông khách nên cả hai có thể nói chuyện thoải mái.
- Oppa, hôm qua anh đã đi đâu vậy?_ Yoona là người lên tiếng trước.
- Anh xin lỗi vì đã để em phải lo lắng_ Nichkhun ngẩng lên nhìn Yoona vẻ mặt ăn năn.
- Sao anh không trả lời điện thoại, ít ra thì cũng phải nhắn tin chứ?_ Yoona cảm thấy không vui.
- Anh có biết là em lo lắng...
- Anh đã đi gặp một người_ Nichkhun bất chợt lên tiếng cắt ngang câu nói của Yoona.
- Đi gặp một người á, anh đã gặp ai vậy?_ Yoona tò mò.
- Một cuộc gặp không đáng có..._ Nichkhun thở dài, tay liên tục khuấy cốc cà phê trên bàn khiến Yoona càng thêm khó hiểu.
- Thật ra là có chuyện gì vậy oppa, tại sao lại là cuộc gặp không đáng có?
- Anh không biết nên bắt đầu như thế nào, anh..._ Nichkhun lại thêm một lần thở dài. Từ khi yêu nhau đến nay Yoona chưa bao giờ thấy anh như vậy cả, cô không hiểu điều anh muốn nói.
- Anh hãy nói ra đi, hãy nói tất cả với em_ Yoona lại gần từ từ cầm lấy tay Nichkhun, cô siết chặt nó vào trong lòng mình.
- Yoona..._ Nichkhun ngước lên nhìn Yoona, anh từ tốn nói_ Hôm qua anh đã gặp Yuri.
- Sao, anh gặp Yuri unnie ư?_ Yoona vô cùng bất ngờ về câu nói của Nichkhun_ Có chuyện gì mà hai người lại gặp nhau?
Cô ấy đã biết về mối quan hệ của hai chúng ta..........
Chap 6
- Cô ấy đã biết về mối quan hệ của hai chúng ta.
- Anh...anh đang nói gì vậy?_ Giọng Yoona run lên khi nghe Nichkhun nói. Cô không suy nghĩ được gì trong lúc này cả mà chỉ cảm thấy vô cùng lo lắng. Chuyện cô và Nichkhun cô biết sớm muộn gì mọi người cũng biết nhưng theo cách này thì cô chưa hề nghĩ đến.
- Ngày hôm đó ở trường quay…_ Nichkhun từ từ cất tiếng_ …Yuri đã nhìn thấy anh và em ở cùng với nhau trong phòng hóa trang.
- Sao? Chị ấy… đã nhìn thấy tất cả ư?_ Yoona khó khăn thốt lên từng từ và nước mắt cô đã ngay lập tức rơi xuống khi bắt gặp cái gật đầu của Nichkhun.
- Anh không biết nói gì vào lúc này nữa_ Nichkhun buồn bã nói, anh vội ôm Yoona vào lòng khi thấy cô khóc nhiều hơn. Lấy tay vuốt mái tóc mềm mại của cô, Nichkhun chỉ muốn rằng chuyện này sẽ trôi qua thật nhanh.
*
*
*
*
Chung cư SM
- Xin chờ chút_ Yoona nói gấp khi thấy cửa thang máy sắp đóng.
- Ơ…Kyuhyun oppa?
- Chào em, Yoona_ Kyuhyun vui vẻ chào Yoona khi cô bước vào.
- Oppa vừa đi đâu về sao?_ Yoona thắc mắc khi thang máy đang lên tầng 2.
- Ừ, anh vừa quay Star King xong_ Kyuhyun tươi cười.
- Hôm nay em không có lịch làm việc à?
- Vâng, tai Yuri bị ốm nên em ở nhà chăm sóc chị ấy_ Yoona giải thích.
- Hả, thế em ấy có bị nặng không?_ Kyuhyun lo lắng hỏi.
- Oppa đừng lo quá, chị ấy đỡ rồi_ Yoona trấn an Kyu.
Ding
- Em xin phép về trước_ Yoona nhẹ nhàng cúi chào Kyuhyun và bước ra khỏi thang máy nhưng Kyu hình như vẫn chưa đi. Yoona liền quay ra đằng sau.
- Ơ, sao oppa không về?
- À, anh định gặp Seohyun một chút_ Kyuhyun thêm một lần nở nụ cười tươi rói khiến Yoona không thể không cười lại.
- Vậy sao oppa không nói luôn, mời oppa vào nhà_ Yoona niềm nở.
*
*
*
*
2PM dorm
Đường phố Seoul lúc nào cũng vậy, đông đúc và nhộn nhịp. Xe cộ nườm nượp, người người tấp nập qua lại, trông ai cũng rạng rỡ vui cười thoải mái. Anh đã từng có lúc cũng như vậy, vui vẻ và luôn tươi cười nhưng bây giờ thì đó là điều không thể. Làm sao anh có thể cười trong hoàn cảnh này cơ chứ, hình ảnh Yuri bật khóc và nghẹn ngào bỏ chạy khiến Nichkhun không khỏi day dứt. Mấy ngày hôm nay, lúc nào anh cũng nghĩ đến Yuri, không hiểu cô sao rồi và không hiểu Yoona của anh sẽ phải đối mặt với cô như thế nào đây.
- Anh và Yoona đang…yêu nhau có phải không?
Khuôn mặt Nichkhun thần ra khi nghe thấy lời nói từ miệng của Yuri. Làm sao mà cô lại có thể biết được bí mật mà anh với Yoona đã che giấu hơn một năm qua.
- Hãy trả lời em đi_ Yuri mạnh mẽ nói.
- Anh…_ Nichkhun ấp úng không nói thành lời, anh thực sự vẫn chưa khỏi bàng hoàng.
- Vậy là em hiểu rồi?_ Yuri nở một nụ cười lạnh lùng nói_ Im lặng là thừa nhận đúng không?
Nichkhun không nói lời nào, quay mặt ra phía ngoài để tránh ánh mắt sắc sảo của Yuri.
- Khun à, cậu có ý kiến gì không?_ Taecyeon bất chợt lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Nichkhun.
- Ơ..._ Nichkhun ngây người ra không hiểu chuyện gì.
- Hyung, anh sao vậy, từ nãy anh có nghe không?_ Wooyoung cảm thấy khó hiểu với thái độ của Nichkhun.
- Mấy hôm nay hyung lạ lắm đó_ Chansung nói.
- Xin lỗi, mọi người đang bàn gì vậy?
- Chuyện đi du lịch ấy mà, sắp tới chúng ta được nghỉ vài ngày nên cả bọn định xả hơi_ Taceyeon hồ hởi nói.
- Hyung thấy thế nào, từ khi debut chúng ta làm gì có cơ hội nào để đi_ Junho từ đâu xuất hiện ngồi xuống cạnh Nichkhun cũng hào hứng không kém.
- Tớ thế nào cũng được_ Nichkhun đáp ngắn gọn, xong đứng dậy đi về phòng_ Mình hơi mệt nên đi ngủ trước nhé.
Các thành viên nhìn theo tỏ ra vô cùng kì lạ.
*
*
*
*
SNSD dorm
- Hình như Seohyun chưa về?_ Yoona mở cửa đi vào trước, theo sau là Kyuhyun_ Anh đã gọi điện cho con bé chưa?
- Anh có nhắn tin rồi_ Kyuhyun đáp.
- Anh ngồi đi, đợi em lấy nước nhé_ Yoona toan đi vào bếp lấy nước mời khách thì Yuri bất thình lình xuất hiện. Cô hơi chút giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
- Unnie đã khỏe chưa?_ Trong khi Yoona nói thì Yuri chỉ im lặng, thậm chí còn không thèm nhìn Yoona.
- Mấy lon nước mới mua không biết Hyoyeon unnie để đâu, Yuri chị có biết không?_ Yoona tiếp tục hỏi nhưng Yuri chỉ im lặng. Yoona có cảm giác rất đau, cô biết lý do Yuri lạnh nhạt với mình nhưng không hiểu sao lại khó chịu thế này. Từ khi SNSD chưa debut, Yoona và Yuri đã thân thiết với nhau rồi và cho đến nay điều đó không hề thay đổi. Vậy mà bây giờ người chị em ấy lại không thèm để ý gì đến cô, thử hỏi làm sao Yoona lại không đau chứ?
- Em về rồi ạ_ Tiếng nói lanh lảnh của Seohyun làm Yoona quay trở về với thực tại_ Kyuhyun, oppa đợi em lâu chưa?
- Anh vừa mới đến thôi_ Kyuhyun mỉm cười nói.
- Xin lỗi anh, bây giờ em mới quay xong WGM_ Seohyun nhẹ nhàng nói và ngồi xuống cạnh Kyuhyun.
- Mời oppa uống nước_ Yoona lúc này đã tìm thấy mấy lon nước vội mang ra_ Hai người cứ tự nhiên, em lên phòng đây.
- Yoona, đó có phải là lí do không?_ Yuri vẫn tiếp tục hỏi dồn Nichkhun.
- Yuri, anh thật sự xin lỗi_ Đến lúc này Nichkhun mới đủ can đảm nhìn thẳng vào Yuri đang trong tâm trạng lẫn lộn_ Đáng lẽ bọn anh không nên giấu chuyện này…
- Xin lỗi?_ Yuri mỉa mai_ Anh đâu có lỗi gì?
- Anh cũng muốn mọi chuyện công khai nhưng anh sợ…_ Nichkhun ngập ngừng. Yuri vẫn yên lặng nhìn anh, ánh mắt đầy sự tức giận.
- Anh sợ em sẽ đau khổ nhiều hơn.
- Vậy anh nghĩ che giấu sẽ khiến tôi bớt đau khổ ư?_ Yuri căm phẫn.
- Anh hoàn toàn nhầm Nichkhun ạ_ Yuri đột nhiên nói lớn_ Anh làm thế tôi chỉ thêm đau và hận người đó thôi.
- Không, chuyện này không liên quan gì đến cô ấy_ Nichkhun vội vàng giải thích.
- Không liên quan thì tại sao anh lại lấy đó làm lí do?_ Yuri gần như không còn đủ tỉnh táo, cô tiến lại gần Nichkhun, ánh mắt như muốn “ăn tươi nuốt sống” anh.
- Yuri, hãy bình tĩnh_ Nichkhun vịnh tay lên vai Yuri, cố kiềm chế cô gái_ Hãy nghe anh nói đã.
- Tôi không muốn nghe gì nữa, như vậy là quá đủ rồi_ Yuri hất tay Nichkhun ra, quay mặt định bỏ đi thì anh đã kéo tay cô lại.
- Ngày đó khi em tỏ tình với anh, anh đã nói dối để từ chối em_ Giọng nói ấm áp nhẹ nhàng vang lên khiến Yuri dù muốn vùng bỏ chạy nhưng không thể_ Anh biết mình đã sai nhưng khi yêu Yoona rồi thì anh lại không muốn sai thêm một lần nữa...
- Anh biết ngày này rồi sẽ đến và anh cũng biết em sẽ căm hận anh...
- Anh là người mang đau khổ đến cho em chứ không phải là Yoona, vì thế xin em đừng hận cô ấy...
- Đáng ra lúc đó anh nên thẳng thắn với em nhưng anh chỉ muốn em bỏ cuộc nên bây giờ mọi chuyện mới ra thế này...
- Dù có nói gì thì cũng là anh sai, chỉ mong em hiểu cho anh…
Nichkhun vừa dứt lời Yuri liền gạt tay anh ra, cô quay lại nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ. Những lời nói vừa rồi mới chân thành làm sao nhưng điều đó chẳng thể giúp cô nguôi ngoai phần nào. Yuri nghẹn ngào chạy đi thật nhanh, bỏ lại Nichkhun với khuôn mặt ân hận nhìn theo.
Chap 7
Một, hai rồi ba ngày trôi qua, Yuri không hề nói chuyện với cô. Dù vẫn cố tỏ ra bình thường nhưng cô biết Yuri khó chịu lắm. Cô cũng không khá hơn là mấy, cô ghét cái cảm giác này, ghét nhìn thấy Yuri như vậy. Thà Yuri cứ mắng chửi cô còn hơn là im lặng, khiến cô tự dằn vặt mình như thế này.
Chung cư SM
- Cheer, cạn ly nào!
- Chúc mừng Soshi goodbye stage!
- Oppa, goodbye stage rồi còn chúc mừng gì nữa?_ Jessica phụng phịu nói.
- Vẫn nên chúc mừng mà_ Eeteuk đùa.
Trên sân thượng chung cư của SM, mọi người đang quây quần cùng tổ chức tiệc. Các thành viên Super Junior đã nảy ra ý tưởng này để chúc mừng các cô em.
- Bọn em đã vất vả rồi, bây giờ thì nghỉ ngơi đi_ Leeteuk cầm xiên thịt đưa cho Yoona.
- Cám ơn oppa_ Yoona nhẹ nhàng đáp.
- Lâu lắm rồi mới có dịp mở hội, hôm nay không ai được về sớm đấy_ Heechul hứng khởi ra lệnh.
- Nếu không làm theo thì sao?_ Jessica khựng lại.
- Thế thì em sẽ không yên với anh đâu_ Heechul nhìn Jessica với ánh mắt hình viên đạn.
- Sunny, cho em này_ Sungmin đưa cho Sunny xiên thịt anh vừa nướng vẫn còn nóng hổi, thơm phức và nhận được nụ cười tươi rói từ Sunny.
- Eo, hai người này làm gì đấy?_ Eunhyuk từ đâu chui ra phá đám.
- Đây là chỗ đông người đấy nhé!_ Shindong cũng hùa theo.
- Oppa, bọn em có làm gì đâu_ Những lời nói của Eunhyuk và Shindong làm Sunny bối rối, hai má cô đỏ bừng lên. Sungmin nhìn thấy Sunny thẹn thùng cũng không thể không cười.
- Đấy, lại còn nói không có gì_ Shindong tiếp tục trêu Sunny khiến cô phải chạy ra chỗ Sooyoung để tránh bị trêu chọc thêm.
Một khóc trên sân thượng
- Em thấy chúng ta hát như vậy là được rồi_ Seohyun cảm thấy kì lạ khi Kyuhyun kéo cô ra chỗ khuất để bàn về việc song ca.
- Ờ... anh cũng thấy ổn_ Kyuhyun bối rối nói.
- Thế oppa gọi em ra đây làm gì vậy?_ Seohyun thắc mắc.
- Anh…muốn nói chuyện với em_ Kyuhyun nói một cách khó khăn.
"Mình sao thế này, tại sao khi ở cạnh cô ấy mình lại không nói được gì. Kyuhyun ơi, mày hãy tự nhiên hơn được không, nếu không người ta sẽ bỏ về đấy."
- Nói chuyện á, tại sao không nói ở kia mà phải ra đây?_ Seohyun vẫn chưa hiểu.
- À…chỗ đó ồn ào lắm mà anh muốn yên tĩnh_ Kyuhyun chậm dãi nói và Seohyun cũng từ từ gật đầu.
- Seohyun…em thích ngắm sao chứ?
- Vâng_ Seohyun vui vẻ trả lời.
- Em thấy không bầu trời hôm nay có rất nhiều sao_ Kyuhyun vừa nói vừa chỉ tay lên trời.
- Oppa cũng thích ngắm sao, hay thật đấy_ Seohyun cũng nhìn lên bầu trời theo hướng tay của Kyu.
- Như vậy là chúng ta có điểm chung đấy nhỉ?_ Kyuhyun quay sang nhìn Seohyun, khoảng cách giữa hai người lúc này sao lại gần một cách kì lạ.
- Vâng_ Seohyun ngại ngùng nói, cô vội lùi ra khi thấy mình và Kyuhyun đang ngồi quá gần.
"Tiếp tục đi Kyu, mày đang làm rất tốt đó."
- Anh hỏi em câu này không biết có riêng tư quá không nhưng mẫu người của em như thế nào?_ Kyuhyun đánh liều hỏi, cảm giác tim mình đập nhanh lạ thường.
- Ơ..._ Seohyun sửng sốt với câu hỏi của Kyu. Mẫu người lí tưởng ư, xưa nay cô đã bao giờ nghĩ đến điều này. Trái ngược với các chị, Seohyun khá nhút nhát trong giao tiếp và cũng không chơi với các idol nam nên cô tỏ ra rất bất ngờ.
- Em có thể nói cho anh biết được không?_ Kyuhyun có vẻ sốt ruột khi thấy Seohyun không trả lời.
"Trời ơi phải làm sao đây, làm sao mình có thể trả lời Kyuhyun oppa trong khi mình…Kyuhyun tại sao anh lại hỏi em câu này, anh có ý gì vậy?"
- Em… em không có_ Seohyun ngập ngừng, cô chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức mà thôi.
- Anh xin lỗi, đáng ra không nên hỏi em như vậy_ Nhận thấy sự ngại ngùng trên gương mặt Seohyun Kyuhyun vội vàng nói, giọng ăn năn.
- Không, không có gì đâu oppa_ Không muốn Kyuhyun khó xử, Seohyun lắc đầu.
- Có lẽ chúng ta nên trở vào với mọi người_ Kyuhyun nói rồi liền đứng dậy, Seohyun cũng theo phía sau. Hai người đi vào mà không hề nhận thấy có người đã nghe lén và cười thầm cuộc nói chuyện ngây ngô của hai maknae.
Một góc khác
- [Em đang làm gì vậy?]_ Nichkhun cất tiếng hỏi khi nghe thấy giọng Yoona.
- Em đang trên sân thượng cùng mọi người dự tiệc_ Yoona nói, cố che dấu sự mệt mỏi.
- [Tiệc ư?]
- Các oppa Suju nói là để mừng bọn em goodbye stage_ Yoona nhẹ nhàng nói tiếp.
- [Ưhm…vậy em với Yuri… thế nào rồi…?]_ Nichkhun ngập ngừng hỏi.
- …_ Yoona thở dài khi nghe thấy câu hỏi của Nichkhun.
- [Anh xin lỗi, tất cả là tại anh mà ra]_ Giọng Nichkhun lo lắng, dù chỉ nói chuyện qua điện thoại nhưng anh có thể đoán được tâm trạng Yoona lúc này.
- [Anh không nên đẩy em vào tình huống như vậy.]
- Oppa, đâu phải lỗi của anh, em biết ngày này rồi cũng đến mà_ Yoona chán nản.
- [Nhưng sẽ không nghiêm trọng nếu anh không nói dối]_ Câu nói của Nichkhun khiến Yoona im lặng, cô biết lúc đó anh không cố tình nhưng cũng vì thế mà bây giờ Yuri mới hiểu lầm cô. Cô không hề trách anh nhưng cô cũng không biết làm sao để “chiến tranh lạnh” giữa cô và Yuri kết thúc.
*
*
*
SNSD dorm
- Hôm nay vui thật đấy_ Sunny nói khi SNSD trở về nhà của mình.
- Thôi đi, cậu không cần khoe mọi người cũng biết hết rồi_ Sooyoung ngồi xuống sofa vớ lấy remote nhưng cũng không quên châm chọc cô bạn.
- Công nhận, Sunny sướng thật_ Hyoyeon tiếp lời.
- Này các cậu, tớ có làm gì đâu_ Sunny nói lớn khi thấy hai người kia cứ trêu mình.
- Hyoyeon à, tớ cũng rất muốn được như ai kia_ Sooyoung vẫn không chịu buông tha.
- Sungmin được đấy chứ?_ Tiffany từ bếp đi ra cùng hùa vào khiến Sunny mặt đỏ bừng bừng, cô biết không thể nói lại nên bỏ về phòng, để ba người lại với những tiếng cười không ngớt.
- Có ai thấy Yuri với Yoona đâu không?_ Giọng Taeyeon với ra từ phòng tắm.
- Hai đứa đấy chưa về sao?_ Jessica thắc mắc.
- Yoona em ở đâu vậy?_ Yoona vừa bước vào đã bị Hyoyeon chất vấn.
- Ơ...em, em đi xuống nhà vứt rác cùng Eeteuk oppa_ Yoona tìm đại một lí do.
- Còn Yuri đâu?_ Taeyeon vừa bước ra từ phòng tắm nhìn Yoona hỏi ngay.
- Em không biết, cả tối nay em không nhìn thấy chị ấy_ Yoona nói.
- Cậu ấy đi đâu nhỉ, vừa mới khỏi ốm đã đi linh tinh rồi_ Taeyeon cằn nhằn.
- Này mọi người, kia có phải Yuri không?_ Tiffany ra ban công và vô tình nhìn thấy Yuri ngồi bên xích đu.
*
*
*
Bầu trời lúc này tối đen chỉ có những vì sao sáng lấp lánh mà thôi. Không gian xung quanh cô cũng vậy, chỉ có ánh đèn yếu ớt từ trong sảnh hắt ra. Nhưng cô chẳng quan tâm, càng tối càng tốt, như thế cô sẽ không nhìn thấy gì cả. Cô cũng chẳng cần phải để ý nét mặt người khác, chẳng cần nhìn thấy những điều không nên nhìn. Ở đây là thế giới của cô, cô có thể làm gì mình muốn, sống thật với chính mình.
Những cơn gió nhè nhẹ thổi, những cơn gió của buổi tối mùa hè, có chút hơi nóng nhưng cũng có chút man mát. Thế mà chẳng hiểu sao cô thấy lạnh ghê gớm, toàn thân tê buốt vô cùng. Cô hơi thu mình trên chiếc xích đu, lúc này nếu có một bờ vai để dựa vào thì…
- Giờ này em còn chưa về nhà sao?_ Một giọng nói vang lên khiến Yuri giật mình, cô quay ra đằng sau nhưng không thấy ai cả, khi quay lại thì người đó đã ngồi cạnh mình.
- Anh thấy em lạ lắm đó, có tâm sự hả?_ Người con trai tiếp tục lên tiếng, mắt vẫn nhìn thẳng vào khuôn mặt thanh tú của Yuri.
- …_ Yuri im lặng lắc đầu.
- Có thể chia sẻ với anh không?_ Giọng nói vẫn nhẹ nhàng vang lên.
- Kyuhyun oppa, em xin lỗi, em không thể_ Yuri nói giọng buồn bã. Kyuhyun vẫn chăm chú nhìn Yuri, anh rất thắc mắc bới chưa bao giờ anh thấy cô như vậy.
- Anh hiểu nhưng chịu đựng một mình thì càng khổ tâm hơn đó_ Kyuhyun đặt tay lên vai Yuri thông cảm.
- Em biết, em cũng không muốn giấu trong lòng chỉ là chuyện này không thể nói ra_ Yuri quay sang Kyuhyun với ánh mắt cám ơn.
- Nếu vậy em có thể nghe chuyện của anh không?_ Kyuhyun nhìn Yuri chờ đợi.
- Anh cũng có tâm sự sao?_ Yuri ngạc nhiên hỏi lại.
- …_ Kyuhyun gật đầu, anh nhìn lên bầu trời, những vì sao vẫn đang sáng lấp lánh.
Anh đã thầm yêu một người con gái…………………..
Chap 8
SNSD dorm
- Từ bây giờ đến hết tháng các em sẽ được nghỉ ngơi…_ Manager chưa nói hết câu thì các thành viên Soshi đã hét ầm lên vì sung sướng.
- Oa, vui quá_ Sooyoung nhảy tưng tưng trên sofa.
- Tuyệt vời_ Sunny với Hyoyeon cũng tập tay liên hồi.
- Trật tự nào_ Manager lắc đầu ngán ngẩm với các cô gái_ Các em có thể về thăm gia đình hoặc đi chơi.
- Nhưng không được làm gì quá giới hạn, nên nhớ thân phận của mình.
- Bravo, tớ chờ ngày này lâu lắm rồi_ Sooyoung hào hứng.
- Đúng vậy, tính ra gần một tháng chứ ít gì_ Jessica tiếp lời.
- Cậu sẽ về thăm nhà chứ Fany?_ Taeyeon quay sang hỏi Tiffany đang vui mừng không kém.
- Ưh, nhưng đừng buồn, tớ sẽ nhanh chóng trở lại_ Tiffany vui vẻ nói.
- Ai buồn chứ, tớ cũng muốn cậu được ở với gia đình lâu hơn mà_ Taeyeon nói giọng giận dỗi khiến Tiffany không khỏi bật cười với cô bạn.
- Có ai muốn đi du lịch không?_ Hyoyeon lên tiếng cắt ngang.
- Du lịch á, đi đâu?_ Sunny nhanh nhảu.
- Thì đi nơi nào có thể nghỉ ngơi được_ Hyoyeon đáp.
- Thôi, tớ về nhà với bố mẹ cơ_ Sooyoung nói giọng ngây thơ.
- Jessica, cậu thì sao ?_ Taeyeon nhìn sang Jessica từ nãy giờ vẫn đang loay hoay với cái tivi.
- Ưhm, tớ cũng chưa biết nữa_ Jessica bình thản nói.
- Còn cậu, Yuri ?_ Tiffany chợt nhớ đến Yuri từ nãy giờ vẫn ngồi im lặng không nói gì.
- Tớ sẽ về thăm nhà_ Yuri lạnh lùng trả lời.
*
*
*
*
Quán cafe
- Nếu vậy chúng ta về nhà anh đi_ Nichkhun vui vẻ đề nghị.
- Sao, về nhà anh á ?_ Yoona ngạc nhiên trong khi Nichkhun tỏ ra bình thường.
- Ừ, thời gian này bọn anh cũng không có hoạt động gì.
- Này, nói như vậy có nghĩa là anh muốn em về ra mắt sao?_ Yoona vẫn chưa hết bất ngờ, quay sang người yêu hỏi một cách nghi ngại.
- Cũng không hẳn nhưng tiện thể tại sao lại không gặp_ Nichkhun nói giọng đùa khiến Yoona bực mình.
- Oppa…
- Lúc này mà anh còn đùa được sao?_ Yoona bỏ tay Nichkhun ra khỏi người mình, giận dỗi quay đi.
- Yoona..._ Nichkhun nhẹ nhàng nói, anh ngồi lại gần Yoona nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn của cô.
- Thật sự bây giờ em cảm thấy trống rỗng lắm và cũng thấy rất khó chịu nữa_ Yoona quay lại nhìn Nichkhun, đôi mắt của cô nhuốm đầy sự mệt mỏi.
- Anh hiểu tâm trạng của em nhưng chúng ta không thể làm gì vào lúc này, mọi chuyện sẽ chỉ được giải quyết chừng nào Yuri là người lên tiếng trước_ Nichkhun kéo Yoona vào lòng, vì hai người ở trong khóc khuất của quán café nên không ai có thể nhìn và nghe họ nói gì.
- Em biết là cần có thời gian nhưng chị ấy và em lại ở cùng phòng, ngày nào em cũng nhìn thấy khuôn mặt buồn bã đó_ Yoona thở dài, lúc này đây cô cũng chẳng thể hiểu nổi bản thân mình nữa.
- Vì thế anh mới muốn rủ em đi du lịch để giải khuây_ Nichkhun đặt lên trán Yoona một nụ hôn rồi từ từ nói.
*
*
*
*
*
Tối hôm sau
- Tạm biệt mọi người, tớ đi đây_ Hyoyeon vui vẻ nói rồi nhanh chóng kéo cái vali màu be bước vào thang máy. Như vậy là mọi người đều đã trở về với gia đình, ngôi nhà bây giờ chỉ còn lại ba người là Yoona, Yuri và Seohyun. Do còn bận quay WGM nên Seohyun chưa thể về, còn Yuri thì do chưa đặt được vé nên đành phải ở lại. Yoona có lẽ là người duy nhất được nghỉ ngơi nhưng lại không biết đi đâu.
- Unnie, chị không về thăm hai bác sao?_ Seohyun lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng do Yuri và Yoona tạo ra.
- Ừ, bố mẹ chị đi du lịch rồi_ Yoona nhẹ nhàng đáp, mắt vẫn không rời khỏi tivi.
- Vậy chị có dự định gì không?_ Seohyun tiếp tục hỏi.
- Ưhm… có thể chị cũng sẽ đi du lịch_ Yoona nói.
- Còn unnie thì sao?_ Seohyun quay sang Yuri đang ngồi gần đó cặm cụi đọc sách.
- Mai chị sẽ về nhà_ Yuri bình thản đáp.
- Mọi người đi hết rồi, sắp tới chúng ta cũng đi và như thế ngôi nhà sẽ trống trơn_ Seohyun buồn bã nói.
- Sao chứ, chúng ta đi rồi sẽ về chứ có phải đi luôn đâu_ Yoona cười khi nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ của Seohyun, bỗng nhiên cô cảm thấy giật mình khi Yuri đang nhìn cô chằm chằm.
- Yoona…chúng ta nói chuyện được không?_ Đã khá lâu rồi Yuri mới mở miệng trước khi ở cùng với Yoona nhưng mà sao Yoona cảm thấy nó ớn lạnh quá vậy.
“Yuri unnie cuối cùng cũng đã nói chuyện với mình nhưng sao mình lại có cảm giác sợ sệt. Mình không nghĩ là mọi chuyện sẽ được giải quyết mà có thể nó sẽ còn đi xa hơn nữa. Thật sự là mình không muốn như vậy đâu, mình chỉ muốn mọi chuyện được giải quyết thật nhanh mà thôi.”
Yoona lẳng lặng theo Yuri lên phòng còn Seohyun biết ý nên đã vào phòng học bài.
Không, chuyện này không liên quan gì đến cô ấy…
Ngày đó khi em tỏ tình với anh, anh đã nói dối để từ chối em...
Anh biết mình đã sai nhưng khi yêu Yoona rồi thì anh lại không muốn sai thêm một lần nữa…
Anh biết ngày này rồi sẽ đến và anh cũng biết em sẽ căm hận anh…
Anh là người mang đau khổ đến cho em chứ không phải là Yoona, vì thế xin em đừng hận cô ấy…
Đáng ra lúc đó anh nên thẳng thắn với em nhưng anh chỉ muốn em bỏ cuộc nên bây giờ mọi chuyện mới ra thế này…
Dù có nói gì thì cũng là anh sai, chỉ mong em hiểu cho anh…
Những điều Nichkhun nói ngày hôm đó vẫn cứ vang vọng trong đầu Yuri, cho dù cô đã cố xóa đi. Khuôn mặt chân thật, ân hận của anh vẫn cứ ảm ảnh cô, có phải là cô đã hiểu lầm, có phải là cô đã quá đáng với anh và cả người đó nữa.
Ngay từ lần đầu gặp Nichkhun cô đã có cảm tình với anh, nhìn khuôn mặt đẹp trai đó mà lòng cô xao xuyến, bồi hồi. Có biết bao nhiêu fan đã đổ gục dưới nụ cười thiên thần của anh và cô cũng là một trong số đó. Lấy hết can đảm, Yuri quyết định bày tỏ tình cảm của mình với anh nhưng trớ trêu thay anh lại nói với cô rằng trái tim anh đã có chủ. Yuri buồn, Yuri không vui, Yuri đau khổ nhưng người ta thường nói “Yêu một người là khi nhìn thấy người đó hạnh phúc, hạnh phúc của người đó cũng là hạnh phúc của mình” nên cô chấp nhận rút lui. Cô cầu mong anh hạnh phúc và cố chôn chặt tình cảm trong tim, tự dặn lòng phải quên anh đi.
Nhưng sao ông trời lại trêu đùa cô như vậy khi để cô chứng kiến cảnh anh và người đó thắm thiết bên nhau. Cô những tưởng đã quên được anh nhưng khi nhìn thấy anh bên người khác tim cô như thắt lại. Bất ngờ hơn là việc người con gái anh yêu lại chính là chị em thân thiết của cô. Làm sao Yuri có thể chịu đựng được cú sốc quá lớn này đây. Hóa ra bấy lâu này người chị em thân thiết đã nói dối cô, đã phản bội lòng tin của cô, làm sao cô có thể tha thứ.
Mọi thứ trong đầu Yuri cứ rối tung hết cả lên, câu chuyện ngày hôm đó khiến cô phải suy nghĩ quá nhiều. Cô biết Nichkhun chân thành nhưng liệu cô còn có thể tin anh sau lời nói dối đó. Còn Yoona nữa, Yuri cảm thấy vô cùng bế tắc.
“Mọi chuyện đang ngày càng trở nên rắc rối, mình không biết phải làm sao nữa. Những lời nói của Nichkhun có bao nhiêu phần trăm đáng tin đây? Mình có nên tin và bỏ qua tất cả không? Theo như Nichkhun nói thì Yoona không hề biết chuyện này, vậy có phải mình đã hơi quá với em ấy? Biết phải làm sao đây, mình không biết phải làm gì vào lúc nãy nữa?
Quyết định rồi, nếu mình còn im lặng thì những suy nghĩ trong đầu sẽ còn nhiều hơn gấp bội. Tốt nhất là cứ nói chuyện thẳng thắn, giải quyết tất cả mọi thứ luôn.”
Chap 9
SNSD dorm
- Em đang chuẩn bị một thứ bất ngờ cho anh_ Seohyun vui vẻ nói chuyện với Yonghwa.
- [Thật sao, em làm anh hồi hộp quá]_ Yonghwa hồ hởi nói khi nghe thấy giọng Seohyun.
- Em nghĩ anh sẽ thích nó_ Giọng nói trong veo của Seohyun khiến Yonghwa không khỏi xao xuyến. Quả thật từ khi tham gia WGM anh đã khám phá ra rất nhiều điều tuyệt vời ở cô. Lúc ban đầu những tưởng cô là người khô khan, không biết gì về con trai nhưng quả thật Seohyun đáng yêu hơn anh nghĩ rất nhiều. Càng tiếp xúc với cô Yonghwa càng thấy có tình cảm hơn, giữa hai người đã không còn cảm giác ngại ngùng mà thay vào đó là sự thân thiết gắn bó. Yonghwa thấy rất vui mỗi khi ngày quay WGM đến gần vì không được gặp cô anh cảm thấy nhớ nhung vô cùng.
Kính kong!
- Anh đợi một chút để em xem ai đến nhé!
- Ai đấy ạ?_ Seohyun rời khỏi phòng và đi ra cửa.
- Là anh, Eeteuk đây_ Vừa nghe thấy giọng Eeteuk Seohyun nhanh chóng mở cửa nhưng thật bất ngờ khi trước mặt cô lúc này không chỉ có mình anh.
- Chào các oppa_ Seohyun ngạc nhiên.
- Chào Seohyun_ Heechul, Donghae, Siwon, Ryeowook và Kyuhyun đồng thanh nói.
- Sao các anh lại cùng nhau tới vậy?_ Seohyun mời mọi người vào nhà nhưng lòng vẫn không khỏi thắc mắc.
- À, tại bọn anh đang rỗi nên xuống chơi với các em thôi_ Eeteuk giải thích.
- Mời các oppa uống nước_ Seohyun mang từ trong bếp ra sáu lon nước và một đĩa hoa quả để tiếp Suju. Cô định ngồi xuống nhưng chợt nhớ ra Yonghwa vẫn đang đợi mình nên vội xin phép vào phòng.
- Em xin lỗi, các oppa cứ tự nhiên, em phải vào trong một lát.
*
*
*
Sau khi từ chối Yuri, anh đã gặp em trong Star Golden Bell và nhận thấy em chính là người anh đang tìm kiếm...
Lúc bấy giờ anh mới nhận ra sự ngu ngốc của bản thân khi nói dối Yuri...
Anh thực sự không biết làm thế nào nên mới muốn chúng ta giữ bí mật chuyện này.
Tâm sự của Nichkhun làm cho Yoona càng thêm khó xử. Cô cứ nghĩ anh muốn giấu chỉ vì hai người đều là idol nhưng sự thật không phải như vậy. Chỉ vì anh không muốn tồn thương Yuri nên mới làm thế nhưng anh đâu biết kết cục lại còn tệ hơn những gì anh muốn. Yoona giờ đây đang ở vào thế khó, cô không biết Yuri đã từng ngỏ lời với anh nhưng Yuri lại hiểu lầm cô cố tình che giấu. Biết phải giải thích ra sao để Yuri hiểu, để Yuri bình thường trở lại, để Yuri và cô tiếp tục là chị em tốt. Cô biết nỗi đau mà Yuri phải trải qua nhưng cô cũng thấy rất đau mà. Mọi chuyện đâu phải do cô mà ra, cô chỉ sai khi đã không thành thật…
- Hãy ngồi xuống đi_ Yuri nói khi cả hai bước vào phòng, Yoona nhẹ nhàng đóng cửa và bước đến ngồi lên giường của mình, đối diện Yuri.
- Sau một thời gian suy nghĩ, chị nghĩ chúng ta cần nói chuyện thẳng thắn mới mong giải quyết chuyện này_ Yuri tiếp tục lên tiếng trước, cô không nhìn Yoona mà chỉ cúi gằm xuống.
- Vâng_ Yoona nhẹ nhàng nói_ Có chuyện gì chị cứ nói đi.
- Em có lừa dối chị không?_ Yuri bất thình lình nhìn chằm chằm vào Yoona.
- Unnie, em không có dối chị mà_ Yoona có vẻ hơi sợ khi Yuri nhìn cô như vậy.
- Không nói dối?_ Yuri nghi ngờ.
- Vâng, em rất xin lỗi khi không nói thật chuyện em và Nichkhun oppa đang yêu nhau_ Yoona chân thành nói.
- Còn chuyện kia?_ Yuri vẫn nói giọng lạnh lùng.
- Em không biết gì cả, Nichkhun không hề nói gì..._ Yoona dường như không kiềm chế được cảm xúc, nước mắt bắt đầu chảy trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
“Yoona”
Yuri nhìn Yoona buồn bã, không hiểu sao nước mắt cô cũng đang tuôn rơi mặc cho cô cố kìm lại. Yuri lại gần ôm lấy Yoona và cả hai cùng khóc, những giọt nước mắt chất chứa từ lâu nay mới có dịp trào ra. Thân thiết như chị em ruột thịt, không ai trong hai người muốn nhìn thấy người kia buồn cả, người này đau thì người kia cũng không thoải mái gì. Cứ thế hai cô gái ôm nhau và khóc thật lâu, có cảm tưởng nước mắt họ nhiều như sông Hàn vậy, chảy mãi không thôi.
- Yoona à, chắc em buồn lắm đúng không?_ Yuri là người lên tiếng trước, phá vỡ bầu không khí nặng nề tưởng mãi không dứt.
- Không, Yuri chị mới là người đau nhiều hơn_ Yoona lấy tay lau những giọt nước mắt trên má Yuri.
- Em xin lỗi vì đã không nói thật tất cả.
- Không phải, lỗi là tại chị_ Yuri nghẹn ngào_ Chị đã khiến em buồn, làm sao mà chị có thể nghĩ về em như vậy được chứ.
- Yuri..._ Lời nói của Yuri tiếp tục khiến nước mắt Yoona rơi, cô không thể nào kìm lại được.
- Đáng lẽ chị phải tin em và cả Nichkhun nữa, chị nên cho em cơ hội giải thích_ Yuri đứng dậy lại gần cửa sổ, giọng mệt mỏi.
- Em hiểu tâm trạng của chị, em chỉ giận bản thân đã không nói mọi chuyện cho chị biết mà cố giấu đến lúc này làm gì_ Yoona bước đến ôm Yuri từ phía sau, chân thành nói.
Yoong...
*
*
*
- Oppa em xin lỗi, nhà có khách nên em quên mất_ Seohyun rối rít nói.
- [Không sao đâu]_ Yonghwa nhẹ nhàng nói.
- Em thật là đoảng mà_ Seohyun vẫn không ngừng hối lỗi.
- [Anh biết mà, thôi anh cúp máy đây, em mau quay lại tiếp khách đi]_ Yonghwa ân cần.
- Vâng, tạm biệt oppa, hẹn mai gặp lại. Em rất xin lỗi vì lúc nãy..._ Giọng nói của Seohyun làm Yonghwa không thể không cười, đã nói không sao mà cô vẫn cứ xin lỗi liên tục.
Seohyun nhanh chóng quay trở lại phòng khách nói chuyện với Suju.
*
*
*
- Hyung, tại sao hôm nay chúng ta lại đến đây?_ Ryeowook thắc mắc khi Seohyun vừa đi khỏi.
- Nói nhỏ thôi_ Eeteuk ra vẻ bí mật_ Đến đây là có việc quan trọng đấy.
- Việc quan trọng ư?_ Đến lượt Donghae thắc mắc.
- Hyung mau nói đi_ Siwon cũng sốt ruột không kém. Mọi người xúm lại gần Eeteuk mà không để ý - Kyuhyun ngồi đó mặt đỏ bừng, trống ngực kêu thình thịch.
- Thế này..._ Eeteuk nói nhỏ đủ để tất cả nghe thấy.
- À..._ Heechul bây giờ mới vỡ lẽ_ Cái này thì khó gì, có Heechul ở đây là xong hết.
- Ưhm..._ Donghae nở một nụ cười ranh mãnh quay sang nhìn Siwon và Ryeowook cũng đang cười không nén được, Kyuhyun thấy vậy liền giận dỗi nói.
- Kìa, sao các hyung lại cười như vậy, chuyện này có gì đáng cười đâu_ Kyuhyun càng như vậy mọi người càng cười anh hơn.
- Không ngờ maknae của chúng ta bình thường mạnh mẽ vậy mà trong chuyện... thì lại nhút nhát quá_ Heechul phát biểu và nhận được sự đồng tình của tất cả.
- Em không biết đâu, em về đây_ Kyuhyun khó chịu khi Heechul trêu trọc mình.
- Này cứ như thế thì làm sao có được người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy_ Eeteuk cũng hùa vào, đúng lúc Seohyun bước ra nên mọi người mới thôi không trêu Kyu nữa.
- Em xin lỗi, em đang nói chuyện điện thoại dở nên..._ Seohyun ngồi xuống cạnh Ryeowook từ tốn nói.
- Không sao, mà mọi người đi hết rồi à?_ Eeteuk vui vẻ hỏi.
- Dạ, chỉ còn em với Yuri và Yoona unnie thôi.
- Thế hai đứa kia đâu rồi?_ Heechul cắn một miếng táo rõ to nhìn quanh tìm kiếm.
- Hai unnie đang ở trên phòng, hình như có chuyện gì đó_ Seohyun thành thật trả lời.
- Hay để em lên gọi các unnie.
- Thôi không cần đâu, bọn anh ngồi một lát rồi về_ Heechul cắt nhìn Seohyun đầy ẩn ý.
- Seohyun à, mà sao em chưa về vậy?_ Donghae giả vờ hỏi.
- Dạ, mai em có lịch quay WGM với Yonghwa oppa_ Seohyun ngây thơ trả lời trong khi Kyuhyun ngồi im một chỗ, trong lòng nóng như lửa đốt.
Chap 10
SNSD dorm
- Hình như chúng ta vừa có khách?_ Yuri hỏi Seohyun khi cùng Yoona đi xuống phòng khách.
- Dạ các oppa Suju đến chơi_ Seohyun đang thu dọn mỉm cười nhìn hai chị mình.
- Sao các oppa xuống chơi ư, ngạc nhiên ta?_ Yoona nhanh chóng giúp Seohyun nhưng vẫn không khỏi thắc mắc.
- Vậy có những oppa nào, Seohyun?_ Yuri cũng tò mò không kém.
- Có Leeteuk, Heechul, Donghae, Siwon, Ryeowook và Kyuhyun oppa_ Seohyun nhẹ nhàng trả lời.
- Bọn họ đến sao em không gọi các unnie?_ Yoona ở trong bếp rửa cốc nói vọng ra.
- Em xin lỗi, tại các oppa nói không cần thiết_ Seohyun giải thích.
- Mà sao mặt em lại đỏ vậy, các oppa trêu trọc em à?_ Yoona tiếp tục hỏi Seohyun trong khi Yuri chỉ ngồi im lặng.
- Anh đã thầm yêu một người con gái_ Câu nói của Kyuhyun khiến Yuri có thoáng giật mình. Cô không nghĩ rằng Kyu lại đem chuyện của mình kể với cô, người không thân thiết gì với anh cho lắm.
- Ban đầu anh không có ấn tượng gì với cô ấy nhưng càng tiếp xúc anh càng nhận thấy vẻ đẹp trong con người cô ấy_ Kyuhyun chân thành nói.
…
- Anh cũng không biết từ khi nào nhưng nếu không được gặp hoặc nhìn thấy cô ấy thì anh thấy rất nhớ_ Giọng nói ấm áp của Kyuhyun nhẹ nhàng vang lên khiến Yuri không thể không chăm chú lắng nghe.
- Chỉ cần nhìn thấy cô ấy cười là anh cảm thấy rất vui, mệt mỏi dường như tan biến hết.
- Anh đã yêu rồi Kyuhyun ạ_ Yuri đột nhiên cắt ngang làm Kyuhyun quay sang nhìn cô nghi ngại.
- Em cũng nghĩ vậy sao?
- Dựa trên những điều anh vừa nói thì em có thể khẳng định như vậy?_ Yuri tự tin đáp và cô nở một nụ cười tươi nhìn Kyu.
- Ưhm...anh không biết có nên nói ra không?_ Kyuhyun ngập ngừng.
- Sao, anh không tin vào tình cảm của mình ư?_ Yuri thắc mắc.
- Anh chỉ sợ cô ấy không đồng ý_ Giọng nói của Kyu chứa đầy những tâm sự, anh biết anh yêu cô rất nhiều nhưng quả thật bảo anh bày tỏ tình cảm của mình với cô thì anh không tự tin chút nào.
- Có thể cho em biết người đó là ai không, ai đã khiến Kyuhyun oppa trở nên như thế này?_ Yuri nói giọng đùa.
- Em thật sự muốn biết chứ?_ Kyuhyun nhìn Yuri e dè nhưng anh ngay lập tức mỉm cười khi nhìn thấy cái gật đầu nhanh chóng của cô.
- Người đó...là Seohyun_ Yuri ngạc nhiên vô cùng khi câu trả lời của Kyuhyun là Seohyun. Làm sao không ngạc nhiên cho được khi từ trước đến nay maknae khá khép kín và không có thân thiết mấy với Suju.
Yuri đứng dậy và tiến về phía Kyuhyun. từ từ đặt tay lên vai anh và nở một nụ cười.
- Anh hãy tự tin lên!
- Chị đang nghĩ gì vậy?_ Yoona lên tiếng khi thấy Yuri ngồi im mà không có phản ứng.
- À...không có gì_ Yuri xua tay.
- Seohyun, mai em quay WGM à?_ Yuri quay sang hỏi Seohyun.
- Dạ, mà sao hôm nay nhiều ngưởi hỏi em câu này thế nhỉ?_ Seohyun nói.
- Ý em là sao?_ Yoona ngạc nhiên.
- Tại lúc nãy Donghae oppa cũng hỏi em như vậy_ Seohyun nói.
- Vậy à, mọi người có nói gì nữa không?_ Yuri tiếp tục hỏi.
- Các oppa khen em và Yonghwa oppa đẹp đôi, rồi còn hỏi em thấy anh ấy như thế nào?_ Seohyun thẹn thùng trả lời.
- Còn em nói sao?_ Yoona lại gần nhìn chằm chằm khiến Seohyun có vẻ sợ.
- Unnie...em chỉ nói anh ấy rất tốt thôi_ Seohyun thật thà.
- Thế Kyuhyun oppa thì sao, em có chuyện với anh ấy chứ?_ Yuri cũng tiến về phía Seohyun vẻ mặt bí hiểm.
- Ơ...hình như là không, em thấy oppa chỉ ngồi im mà không nói gì cả, không hiểu có chuyện gì không?_ Seohyun nói và quay qua Yoona khó hiểu trong khi Yuri lại nở một nụ cười đầy ẩn ý.
*
*
*
*
*
Hai tuần sau
- Hồi hộp quá đi mất_ Nichkhun nói khi cùng Taecyeon đứng ở trung tâm Seoul.
- Trời ạ, cậu làm ơn yên lặng được không_ Taecyeon có vẻ mất kiên nhẫn với bạn.
- Sao họ lâu thế nhỉ?_ Nichkhun sốt ruột.
- Họ đến rồi kìa_ Taecyeon huých vào Nichkhun và chỉ tay về phía trước.
- Xin chào, các anh chờ lâu chưa?_ Yoona vui vẻ nói khi mọi người gặp nhau.
- Chưa, bọn anh mới tớ thôi mà_ Nichkhun xua tay rồi nhanh chóng giúp Yoona để hành lí lên xe.
Taecyeon nhìn Nichkhun ngán ngẩm xong quay sang Yuri.
“Đúng thật là, vừa mới sốt ruột nói đợi lâu mà bây giờ thấy Yoona đã thay đổi nhanh như chong chóng ý.”
- Chào em, Yuri.
- Dạ, chào oppa_ Yuri tươi cười chào lại Taecyeon.
Nhân dịp SNSD được nghỉ Nichkhun có ý định rủ Yoona đến Thái Lan nhưng không may ở đó hiện nay đang có bạo động. Chưa biết đi đâu thì bất ngờ Taecyeon rủ anh đi nghỉ ở Haeundae nên anh cũng rủ Yoona luôn. Vừa mới làm lành với Yuri nên Yoona cũng muốn nhân dịp này hai người sẽ được vui vẻ hơn và thế là bốn người cung nhau đi Busan chơi.
- Em chưa bao giờ đến Haeundae_ Yoona nói khi tất cả đang ở trong xe.
- Anh cũng đã đến đây đâu_ Taecyeon nói, phấn khởi không kém.
- Unnie thì sao?_ Yoona quay sang Yuri đang chỉnh lại dây an toàn.
- Chị chưa có đi_ Yuri trả lời.
- Thế đây sẽ là một chuyến đi thú vị đấy_ Nichkhun tươi cười nói và mọi người cũng vui vẻ cười theo.
*
*
*
Haeundae, Busan
- Oaaaaaaaaaaaaaaaa. Đẹp thật đó!_ Yoona sung sướng hét lên khi nhìn thấy vẻ đẹp của biển Haeundae.
- Yoona…Em có cần phải hét lên như thế không…_ Yuri bước ra ban công toan kéo Yoona vào thì cũng không nói được tiếp khi nhìn thấy biển Haeundae. Bãi biển rộng lớn với bãi cát dài chạy dọc theo và hải âu ở khắp nơi. Từng đàn, từng đàn xúm lại khi có khách du lịch mang thức ăn đến cho chúng. Cảnh tượng nhìn vui mắt vô cùng.
- Unnie, đẹp nhỉ, tiếc là chúng ta không thể đi tắm biển_ Yoona ngán ngẩm nói trong khi Yuri vẫn đứng im ngắm cảnh.
- Đâu có sao, không tắm được thì chúng ta đi lội nước_ Yuri vô tư đùa lại.
- Em không thích thế đâu_ Yoona nhõng nhẽo.
- Thôi mau đi xếp đồ đi_ Yuri phát phì cười với vẻ mặt của Yoona, đúng là biệt danh Yoong choding chẳng hề sai chút nào.
*
*
*
*
SNSD dorm
- Chào các cậu_ Jessica vui vẻ nói khi trở lại ngôi nhà thân yêu, cô vội vàng chạy lại ôm Sooyoung, Sunny, Hyoyeon và Tiffany.
- Sica, về nhà vui chứ?_ Sunny ngay lập tức hỏi han.
- Ừ, vui lắm_ Jessica vừa nói vừa lôi từ trong vali túi to túi nhỏ.
- Cái gì vậy?_ Sooyoung ngay lập tức xà vào đống đồ Jessica vừa mới bỏ ra.
- À, đây là đồ ăn mẹ tớ làm_ Jessica vừa nói hết câu thì Sooyoung đã ngay lập tức cầm lấy mấy gói và nhảy lên sofa xem xét.
- Yaaaaaaaaaa, sao cậu lại lấy hết vậy?_ Sunny tức điên lên được khi thấy Sooyoung ăn một mình mà không chia sẻ cho ai.
- Cái này ngon quá à!_ Sooyoung tấm tắc khen sau khi cho một miếng vào miệng nhưng cô không thể thoải mái ăn tiếp khi Sunny đang đuổi theo để lấy lại.
- Đưa đây mau lên Choi Soo Young!_ Sunny vừa hét vừa đuổi theo Sooyoung để giật lại mấy túi đồ ăn.
- Các cậu thôi đi_ Tiffany không thể nhịn cười khi nhìn thấy cảnh tượng này.
- Mà sao chỉ có các cậu, Yuri, Yoona, Seohyun và…Taeyeon chưa quay lại ư?_ Jessica cũng không thể ngừng cười nhưng cô bất chợt quay sang hỏi Tiffany.
- Ừ, họ vẫn đang đi chơi.
Chap 11
Tại nhà hàng trong khách sạn
- Các em thấy thế nào?_ Taecyeon lên tiếng khi tất cả đang cùng ăn tối tại khách sạn.
- Tuyệt lắm, oppa tuyệt vời!_ Yoona vui vẻ nói nhưng sau đó cô ngay lập tức sửa lại khi nhin thấy khuôn mặt khó chịu của Nichkhun_ Ý em là oppa chọn chỗ này thật tuyệt.
- Đúng vậy đó_ Yuri đồng tình.
- Anh mà lại, không đi thì thôi chứ đã đi thì phải chọn nơi thật đẹp_ Taecyeon cười khoái chí.
- Anh hài hước thật đấy_ Yuri nói.
- Hai người cứ tự nhiên nhé, bọn mình đi trước đây_ Nichkhun đưa mắt sang phía Yoona rồi nhanh chóng đứng dậy. Yoona thấy vậy cũng đứng lên đi theo Nichkhun.
- Em đi trước nhé.
- Đi chơi vui vẻ_ Taecyeon hào hứng nói to nhưng sau đó anh lại thấy mình khá vô duyên khi Yuri đang ở trước mặt.
- Anh xin lỗi, anh vô ý quá.
- Em không sao, anh không phải xin lỗi đâu_ Yuri cười gượng.
- Yuri này, bây giờ em thấy thế nào?_ Taecyeon mạnh bạo hỏi.
- Ý oppa là gì vậy?_ Yuri hơi bất ngờ với câu hỏi Taecyeon dành cho cô.
- Ưhm, thật ra là chuyện của em với Nichkhun ấy?_ Taecyeon dè dặt.
- Cám ơn anh đã quan tâm. Lúc trước em thực sự cảm thấy ghét hai người đó lắm nhưng bây giờ thì… khá hơn rồi_ Yuri nhẹ nhàng trả lời.
- Anh rất vui vì điều đó_ Taecyeon nhìn Yuri, vẻ mặt hiện rõ sự vui mừng nhưng rồi anh nhanh chóng nhận ra mình quá lộ liễu_ Ý anh nói anh rất vui vì em và Yoona đã làm lành.
- Em có thể nói là thân với Yoona nhất trong số mọi người nên em không hề muốn chỉ vì chuyện tình cảm mà mối thân tình này bị sứt mẻ_ Yuri chia sẻ.
- Anh hiểu, anh cũng nghĩ rằng em đã làm đúng_ Taecyeon cố gắng động viên Yuri vì anh biết cô đã phải kìm nén rất nhiều.
- Em đã phải đấu tranh tư tưởng rất lâu mới dám đi cùng Yoona đấy, em sợ khi phải đối mặt với Nichkhun_ Yuri cười nói.
- Vậy sao, thế mà anh nghĩ em là người mạnh mẽ cơ đấy?_ Taecyeon giả bộ ngạc nhiên.
- Anh đang trêu em đấy à?_ Yuri vặn lại.
- Không, chỉ là anh thấy em có một cá tính rất lớn và không ai có thể giống như em được_ Taecyeon thành thật.
- Em cũng hy vọng điều anh nói sẽ giúp em quên đi tất cả_ Yuri mỉm cười nhìn Taecyeon.
- Anh tin em sẽ làm được mà.
*
*
*
*
- Oppa, đi dạo bên bờ biển như thế này thật lãng mạn_ Yoona nói với Nichkhun khi hai người nắm tay nhau đi dọc biển Haeundae.
- Em có thích không?_ Nichkhun thì thầm vào tai Yoona.
- Đương nhiên rồi_ Yoona ngẩng lên bầu trời nhìn ngắm những vì sao.
- Yoona… Anh yêu em!_ Đột nhiên Nichkhun dừng lại, anh cầm lấy hai bàn tay cô nói.
- Anh xin hứa từ nay sẽ không để em phải buồn nữa, anh sẽ chỉ đem lại cho em niềm vui thôi.
- Khun…_ Yoona nhìn Nichkhun với ánh mắt cảm động, cô biết tình cảm anh dành cho cô sâu sắc đến nhường nào và cô cũng vậy. Cô yêu anh rất nhiều và thậm chí có thể hy sinh vì anh.
- Kìa sao em lại khóc?_ Nichkhun nhanh tay lau giọt nước nước mắt đang chảy trên má Yoona. Quá xúc động vì những lời nói của Nichkhun nước mắt Yoona đã rơi lúc nào không hay.
- Em cũng rất yêu anh, yêu hơn cả bản thân em_ Yoona nghẹn ngào nói trong khi Nichkhun đang ôm lấy cô, dùng bàn tay ấm áp vuốt mái tóc mềm mại của cô.
- Hãy hứa rằng từ nay chúng sẽ chỉ cười mà không khóc nhé_ Nichkhun từ từ buông Yoona ra, anh nhẹ nhàng hôn lên trán rồi mũi và cuối cùng là môi cô. Nụ hôn cháy bỏng, nồng nàn của Nichkhun càng giúp Yoona hiểu rõ hơn tình cảm của anh. Cô cũng đáp lại anh một cách nhiệt tình, say đắm như muốn chứng tỏ cô yêu anh nhiều không kém gì anh yêu cô. Khung cảnh tại bãi biển Haeundae lúc này và cả hai con người kia nữa như tô điểm thêm cho nhau, tạo nên một bức tranh vô cùng lãng mạn.
*
*
*
*
*
Ngày hôm sau cả bốn người cùng nhau đi tham quan những nơi đẹp nhất tại Busan và thưởng thức đặc sản ở đây. Không khí vui vẻ tràn ngập không chỉ ở đôi tình nhân Nichkhun – Yoona mà còn ở cả hai con người xa lạ Taecyeon – Yuri. Tuy nhiên chuyến đi chơi không kéo dài được lâu vì Nichkhun và Taecyeon phải trở về họp nhóm gấp. Thế là bốn người đành tạm biệt bãi biển Haeundae thơ mộng, tạm biệt Busan nhộn nhịp để trở về Seoul ồn ào và đầy áp lực.
- Không biết có chuyện gì mà Jinyoung hyung gọi chúng ta gấp vậy nhỉ?_ Nichkhun thắc mắc với Taecyeon trong khi Yuri và Yoona đang ngủ ở ghế sau.
- Hình như kế hoạch comeback được đẩy lên sớm nên chúng ta phải trở lại tập luyện_ Taecyeon giải thích.
- Chán thật đấy, mới có mấy ngày thôi_ Nichkhun nói giọng chán nản.
- Biết sao được, đành đợi lần khác vậy_ Taecyeon động viên bạn.
Thành phố bây giờ đã lên đèn, những khu phố tấp nập người qua lại. Nichkhun nhìn ra ngoài qua ô cửa, lòng chạnh lại. Anh thấy những người kia thật hạnh phúc biết bao khi có thể đi bên nhau thoải mái, không như anh và Yoona lúc nào cũng phải giấu diếm, lo sợ mối quan hệ sẽ bị phát hiện.
- Dừng ở đây đi, không đến kia dễ bị phát hiện lắm_ Nichkhun nhanh chóng bảo Taecyeon khi chiếc xe đang rẽ vào khu chung cư của SM.
- Đúng là đến đây thường xuyên có khác_ Taecyeon cười trêu Nichkhun.
- Thôi đi_ Nichkhun mỉm cười có phần ngại ngùng, anh quay ra sau gọi Yoona_ Yoona, dậy đi em, đến nhà rồi.
- Ưhm…Đến rồi sao anh_ Yoona từ từ mở mắt, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.
- Ừ, em mau gọi Yuri đi_ Nichkhun ân cần nói.
- Unnie, dậy thôi_ Yoona lay nhẹ Yuri đang ngủ mê mệt.
- Ưhm, sao thế?_ Yuri dường như vẫn còn muốn ngủ.
- Đến nhà chúng ta rồi unnie mau dậy đi_ Yoona mỉm cười nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Yuri, ngay cả trong lúc ngủ cô cũng rất đáng yêu.
- Vậy à_ Yuri mệt mỏi ngồi dậy nhưng ngay lập tức bừng tỉnh.
- Oppa, mau dừng xe lại đi.
- Sao thế?_ Taecyeon ngạc nhiên hỏi lại.
- Mau, mau dừng xe đi_ Yuri vẫn tiếp tục hối thúc.
- Unnie, có chuyện gì sao?_ Yoona ngồi cạnh cũng tỏ ra khó hiểu với thái độ của Yuri. Khi xe của Taecyeon tạt vào lề đường rồi Yuri mới nói rõ.
- Mọi người nhìn kìa_ Yuri hướng mắt về chiếc xe Toyota màu đen ở phía trước và ba người kia cũng nhìn theo. Chiếc xe không có gì đặc biệt nhưng lạ là hai người đứng cạnh nó rất quen.
- Khun, đó có phải là…_ Taecyeon không tin vào mắt mình liền lay Nichkhun để hỏi.
- Tớ thấy quen lắm, đúng rồi_ Nichkhun ban đầu còn ngờ ngợ nhưng rồi khẳng định luôn.
- Là…là Wooyoung_ Taecyeon ngập ngừng nói.
- Thế người còn cô gái cạnh cậu ấy là ai?_ Nichkhun căng mắt ra cố nhìn nhưng anh không thể thấy rõ người đó.
- Taeyeon/ Taeyeon unnie_ Yuri và Yoona gần như đồng thanh, giải đáp cho thắc mắc của Nichkhun.
- Là Taeyeon sao?
*
*
*
- Anh xin lỗi, đáng lẽ có thể ở bên em lâu hơn nhưng tại lịch làm việc nên…_ Wooyoung chân thành nói.
- Không sao mà anh, công việc quan trọng hơn_ Taeyeon mỉm cười dịu dàng.
- Anh chỉ ước chúng ta có nhiều thời gian bên nhau_ Wooyoung nắm chặt tay Taeyeon nói.
- Thôi anh ạ, sẽ còn nhiều dịp khác mà_ Taeyeon thêm một lần nở nụ cười tươi rói.
- Lúc đó anh sẽ đưa em đi nơi nào em muốn_ Wooyoung hứa và anh nhìn Taeyeon một cách đắm đuối khiến cô e thẹn quay mặt đi.
- Anh mau về đi, đứng đây lâu có người nhìn thấy không hay đâu_ Taeyeon nhìn xung quanh rồi vội bảo Wooyoung về.
- Em đuổi anh đấy à, anh không muốn về đâu_ Wooyoung tỏ vẻ giận dỗi.
- Em không có ý đó, chỉ là…_ Taeyeon chưa nói hết câu thì Wooyoung đã ngắt lời cô bằng một nụ hôn chớp nhoáng vào môi. Taeyeon có thể cảm thấy sự lãng mạn và chân thành của anh, cô nở một nụ cười mãn nguyện sau khi Wooyoung buông mình ra.
- Em mau vào nhà đi, anh về đây_ Wooyoung nói trong khi mắt anh hướng về phía chung cư.
- Vâng, anh đi cẩn thận, bao giờ về nhớ gọi cho em nhé_ Taeyeon nói rồi đi về phía chung cư SM, Wooyoung nhìn theo cho đến khi bóng Taeyeon khuất hẳn mới bước vào xe. Anh mỉm cười sung sướng phóng đi, những cơn gió mát vi vu thổi trên suốt con đường về dorm.
Chap 12
2PM dorm
- Hyung về rồi à?_ Chansung hỏi khi thấy Wooyoung bước vào.
- Ừ, Taecyeon hyung và Nichkhun hyung vẫn chưa về sao?_ Wooyoung đặt vali xuống nhìn quanh hỏi.
- Chào mọi người_ Taecyeon lên tiếng ngay khi còn đang ở ngoài cửa.
- Hyung, đi chơi vui không?_ Junho hớn hở.
- Vui_ Taecyeon đáp cụt lủn trong khi Nichkhun vẫn không hề rời mắt khỏi Wooyoung.
- Sao anh nhìn em ghê vậy?_ Wooyoung chợt nhận ra vẻ khác thường của Nichkhun.
- Không, không có gì đâu_ Nichkhun vội vàng gạt đi.
- Mà hai người nói vui nhưng sao sắc mặt trông không được tốt lắm_ Junsu đi từ phòng ngủ ra hoài nghi hỏi.
- Wooyoung, chúng ta nói chuyện được không?
*
*
*
*
SNSD dorm
- Yaaaaaaah, mấy người đi chơi kĩ thật đấy_ Sunny hét ầm lên khi thấy Yuri và Yoona xuất hiện.
- Unnie, lâu rồi mới gặp_ Yoona nói giọng đùa.
- Lâu rồi á, mới có hai tuần thôi mà_ Giọng choe chóe của Sunny lại vang lên khiến Hyoyeon không nhịn nổi cười.
- Thôi đi Sunny, cậu có để hai người đó vào nhà không?_ Hyoyeon chạy ra xách đồ giúp YoonYul.
- Hai người đi chơi vui chứ?_ Taeyeon ngồi trên sofa ăn bỏng tươi cười hỏi trong khi Yuri và Yoona nhìn nhau vẻ e ngại.
- Vâng vui lắm ạ_ Yoona ngập ngừng nói.
- Ơ...maknae cũng quay lại rồi sao?_ Yuri ngạc nhiên hỏi khi thấy Seohyun đang nấu mì trong bếp.
- Dạ, hai chị có ăn mì không?_ Seohyun nói vọng ra.
- Thôi khỏi, em không cần nấu đâu_ Sooyoung bất chợt lên tiếng khiến mọi người nhìn nhau không hiểu gì.
- Tất cả hãy tập trung ở phòng khách đi.
*
*
*
*
Wooyoung theo Taeceyeon và Nichkhun lên phòng đã lâu nhưng không thấy xuống nên Chansung, Junho và Junsu liền lên nghe ngóng tình hình.
- Em xin lỗi nhưng sự thật là như vậy_ Wooyoung nói một cách khó khăn.
- Vậy…hai người đã hẹn hò được bao lâu rồi?_ Nichkhun cất tiếng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi Wooyoung.
- Năm tháng_ Wooyoung bình tĩnh đáp.
- Năm tháng sao?_ Taecyeon sửng sốt nhắc lại.
- Em giấu hơi kĩ đó_ Nichkhun mỉm cười nhìn cậu em.
- Hyung còn giỏi hơn em mà_ Wooyoung cười lại với Nichkhun, nụ cười có phần thán phục.
- Này, em đang nói gì vậy?_ Nichkhun giật mình hỏi lại.
- Hyung đừng cố giấu nữa, em biết anh và Yoona đang yêu nhau mà_ Wooyoung thêm một lần khiến Nichkhun ngạc nhiên.
- Em…sao em lại biết?_ Nichkhun cảm thấy khó hiểu khi Wooyoung biết chuyện anh với Yoona vì anh đã che giấu rất kĩ.
- Thôi đi hyung, chúng ta đều đang yêu mà_ Wooyoung lại gần vỗ vai Nichkhun.
- Hyung, chuyện này là thật chứ?_ Chansung thì thầm vào tai Junsu khi ba người đang nghe lén ở ngoài.
- Ưhm..._ Junsu khẽ gật đầu.
- Vậy hóa ra bấy lâu nay hai hyung ấy giấu chúng ta_ Lần này đến lượt Junho nói.
- Em không thể nào tin chuyện này_ Chansung thất vọng nhưng rồi anh chợt nhận ra mình đã nói quá to. Junsu với Junho nhìn nhau rồi nhanh chóng quay xuống nhà, Chansung cũng vội vàng đi theo nhưng không kịp nữa rồi.
- Ba người đang làm gì thế?_ Cánh cửa từ từ mở ra và Taecyeon, Nichkhun, Wooyoung xuất hiện.
Hyung..._ Junho quay lại với vẻ mặt vô tội.
- Bọn em chỉ muốn lên gọi ba người xuống ăn tối_ Chansung viện cớ.
- Ăn tối à, nhưng có cần phải cả ba cùng lên không?_ Taecyeon vẫn không cho qua.
- Thì..._ Junho ấp úng.
- Bọn này muốn xem các cậu làm gì mà lâu vậy?_ Junsu thẳng thắn.
- Hả, thế ba người...nghe hết rồi sao?_ Nichkhun hốt hoảng nhìn hai người kia.
- Ừ, nhưng bọn này thất vọng lắm khi hai người không thành thật_ Junsu nhìn Wooyoung rồi đến Nichkhun với vẻ mặt không hài lòng.
- Không phải như vậy đâu, chỉ là chưa có cơ hội thôi_ Nichkhun nhanh chóng giải thích.
- Hyung đừng nói như vậy chứ, năm tháng chứ ít gì đâu_ Chansung nhìn Wooyoung giận dỗi.
- Thôi mọi người, dù sao thì mọi chuyện cũng đã rồi, không nên trách họ nữa_ Taeceyon nói.
- Em không biết đâu, hyung phải mời bọn em ăn tối cơ_ Junho nũng nịu.
- Mời ăn tối á?_ Nichkhun hỏi lại.
- Thì để còn giới thiệu chị dâu chứ_ Chansung mỉm cười ranh mãnh trong khi Nichkhun gãi đầu xấu hổ còn Wooyoung thì lại lắc đầu ngao ngắn với mấy cậu em.
*
*
*
*
- Tớ thấy buồn lắm_ Sooyoung khó khăn nói lên từng từ.
- Sao, có chuyện gì vậy?_ Sunny ngay lập tức lên tiếng nhưng rồi im bặt khi bắt gặp ánh mắt của Taeyeon.
- Tớ nghĩ rằng thời gian chung sống với nhau như vậy là đủ để chúng ta trở nên thân thiết như một gia đình_ Sooyoung tiếp tục trong khi các thành viên vẫn chưa hiểu cô định nói chuyện gì.
- Nhưng tớ đã lầm khi mà các cậu không hề thành thật_ Giọng Sooyoung đầy phẫn nộ, cô nhìn tất cả một lượt rồi dừng lại trước Taeyeon.
- Tại sao lại có thể giấu diếm nhau khi mà chúng ta từng nói là coi nhau như chị em ruột thịt_ Sooyoung dường như không kiềm chế được bản thân nữa.
- Sooyoung, cậu đang nói gì vậy?_ Jessica là người đầu tiên đặt câu hỏi.
- Đúng đấy, cậu nói rõ hơn được không?_ Tiffany hối thúc.
- Hãy hỏi Taeyeon ấy?_ Sooyoung quay sang nhìn Jessica, Tiffany rồi lại quay lại điểm ban đầu.
- Tớ á?_ Taeyeon ngạc nhiên hỏi lại.
- Taeyeon, cậu đang che giấu chuyện gì?_ Tiffany nhìn Taeyeon đầy nghi hoặc.
- Tớ đâu có gì đâu_ Taeyeon ngây thơ trả lời.
- Rốt cục là chuyện gì đây?_ Hyoyeon khó chịu khi Sooyoung cứ lấp lửng.
- Sooyoung à, hãy nói thẳng ra đi_ Sunny tiếp lời.
- Ưhm..._ Sooyoung thở dài một tiếng rồi bắt đầu_ Lúc nãy khi xuống nhà đổ rác tớ đã nhìn thấy…Taeyeon và Wooyoung đang…hôn nhau.
- Cái gì?_ Tất cả gần như nói cùng một lúc, trừ Yoona, Yuri và Taeyeon.
- Cậu đang nói cái gì vậy?_ Tiffany bàng hoàng.
- Sooyoung có thật là cậu đã nhìn thấy hai người đó…không?_ Sunny sửng sốt kêu lên.
- Sooyoung à, đó là sự thật ư?_ Jessica vẫn không thể tin vào những điều mình vừa nghe thấy.
- Như vậy là hai người họ đang hẹn hò sao?_ Hyoyeon tự hỏi bản thân mình vì cái tin có thể nói là động trời mà Sooyoung nói.
Trong khi mọi người tỏ ra bất ngờ thì Yoona và Yuri im lặng ngồi quan sát tất cả. Cái cảm giác này hai người cũng đã từng phải trải qua khi vô tình nhìn thấy Taeyeon và Wooyoung ở trước cửa chung cư. Quả thật là khó tin khi mà từ trước đến nay Taeyeon không có biểu hiện gì khác lạ và cũng rất ít khi chơi với đồng nghiệp nam không cùng công ty. Yoona quay sang Yuri, hai người buồn bã nhìn nhau. Chợt Yoona cảm thấy lo lắng khi nghĩ về chuyện của mình, nếu bị phát hiện chắc mọi người sẽ còn kinh ngạc hơn như thế này nhiều.
“Trời, mình phải làm sao đây, mình đã cố giấu nhưng rồi lại để bị phát hiện. Sooyoung chắc chắn đang giận lắm đây, làm thế nào để giải thích cho cậu ấy hiểu. Mình cũng không muốn giấu mọi người, chỉ tại mình lo sợ nếu làm thế sẽ dễ bị phát hiện.
Taeyeon à, mày đã sai thật rồi, đáng ra phải nói thật chứ. Bây giờ nếu quay lại được thời gian thì tốt biết mấy.”
Taeyeon cứ ngồi thần ra đó, khuôn mặt lo lắng đến khổ sở. Cô có muốn chuyện này xảy ra đâu, bây giờ cô chẳng biết phải làm gì cả. Đầu óc Taeyeon cứ rối hết cả lên, trong tâm trí cô chỉ có hình ảnh Wooyoung mà thôi. Ngay lúc này cô rất muốn chạy đến bên anh để anh ôm cô vào lòng, an ủi cô bằng giọng nói dịu dàng. Taeyeon rất cần dựa vào bờ vai anh, để bờ vai ấy tiếp thêm sức mạnh cho cô. Nếu Wooyoung ở bên cô lúc này anh sẽ cho cô biết nên làm gì và cô sẽ thấy vững tin hơn.
Chap 13
SNSD dorm
Oh oh oh oh oh oh oh oppareul saranghae.
Ah ah ah ah ah ah ah ah manhi manhihae.
Chuông điện thoại của Taeyeon vang lên khiến mọi người thoát khỏi trạng thái mơ hồ và trở về với thực tại. Taeyeon cũng vậy, cô nhanh chóng cầm máy lên nhưng sao người gọi lại là Wooyoung.
"Sao anh ấy lại gọi cho mình vào đúng lúc này cơ chứ?"
- Unnie, chị không nghe máy đi_ Seohyun nhẹ nhàng nói khi thấy. Taeyeon chỉ nhìn chăm chú chứ không nghe.
- Taeyeon, nghe đi_ Đến lượt Sunny hối thúc.
"Làm sao bây giờ đây, mình có nên nghe không?"
- Unnie, chị sao vậy?_ Seohyun tiếp tục hỏi.
"Nghe hay không nghe đây, trời ơi..."
- Cậu mau nghe đi không Wooyoung chờ đấy_ Sooyoung bất ngờ lên tiếng làm Taeyeon hết sức ngạc nhiên.
"Sooyoung..."
- Vâng, em nghe đây_ Taeyeon nhỏ nhẹ.
- [Tae, em làm gì mà mãi mới nhấc máy vậy?]_ Wooyoung nói khá lớn, có cảm tưởng anh rất bực bội.
- Em xin lỗi, tại các thành viên cũng đang ở đây_ Taeyeon quay qua nhìn Sooyoung nhưng rồi nhanh chóng nhìn ra chỗ khác khi bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của cô bạn.
- [SNSD cũng đang ở đó ư, thôi chết anh có nói to quá không?]_ Wooyoung giật mình khi nghe Taeyeon nói.
- Dạ không sao đâu, anh về nhà an toàn chứ?_ Taeyeon dịu dàng hỏi, dường như cô quên mất mình đang ngồi ở phòng khách và các thành viên đang chăm chú nhìn cô.
- [Ừ, nhưng mà anh có chuyện này muốn nói]_ Wooyoung có phần ngập ngừng khiến Taeyeon càng hồi hộp.
- [Các thành viên trong nhóm đã biết chuyện của chúng ta rồi]
- Hả, anh nói gì cơ?_ Taeyeon sửng sốt trước tiết lộ của Wooyoung, cô thở dài khiến anh vô cùng lo lắng.
- [Tae, em không sao chứ, anh xin lỗi vì đã không…]
- Không, em không sao, chỉ là…_ Taeyeon nói một cách khó khăn
- Mọi người cũng đã biết.
- [SNSD biết rồi?]_ Wooyoung thêm một lần nữa nói lớn.
- [Em đừng nói với anh là họ cũng nhìn thấy chúng ta lúc ở chung cư SM]
- Em xin lỗi nhưng anh nói cũng là sao?_ Taeyeon thắc mắc.
- [Vì Taecyeon hyung và Nichkhun hyung nói các anh ấy nhìn thấy chúng ta ở đó mà]
Taeyeon buồn bã nhìn mọi người đang ngồi xung quanh cô, cô rất muốn giải thích nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Và cứ như thế chín người ngồi nhìn nhau im lặng không ai nói với ai câu gì.
- Chúng ta hãy thành thật đi_ Jessica là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
- Hãy nói xem ngoài Tae ra còn ai đang yêu nữa không?
Các thành viên Soshi lại im lặng nhìn nhau, một không gian rộng lớn nhưng yên ắng lạ thường. Có thể nghe thấy hơi thở của người ngồi kế bên mình, nhìn rõ mọi biểu lộ cảm xúc trên gương mặt người đối diện.
Phải mất một lúc sau câu chuyện mới được tiếp tục.
- Thật ra nếu ai trong chúng ta có người yêu thì đều vui cả nhưng mà tớ không thích bị giấu diếm_ Hyoyeon nói trước.
- Nói cho mọi người biết thì hay hơn đó_ Đến lượt Sunny.
- Có thể các cậu sợ bị phát hiện nhưng chúng ta là chị em cơ mà_ Hyoyeon nhìn quanh một lượt.
Lại thế rồi, đây có lẽ là lần đầu tiên cuộc nói chuyện của các cô gái căng thẳng như vậy. Chẳng ai dám nhìn người khác chứ đừng nói đến việc mở lời.
- Cậu đưa ra ý kiến thì hãy nói trước đi_ Sooyoung lên tiếng trở lại, chuyển sự chú ý sang Jessica.
- Ừ, cậu hãy nói đi, chắc cậu cũng đang yêu ai phải không?_ Sunny đồng tình.
- Ơ..._Jessica có thoáng bất ngờ nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày_ Tớ...tớ đang theo đuổi Donghae oppa.
- Gì chứ? Cậu nói thật không Sica?_ Sunny hét ầm lên.
- Hay thật đấy, bao lâu rồi?_ Hyoyeon cũng bất ngờ không kém.
- Mới thôi, từ khi quay Seoul Song xong tớ đã có cảm tình với anh ấy nhưng phải tới khi chụp ảnh cho SPAO tớ mới nhận ra tình cảm thật của mình_ Jessica thật thà chia sẻ.
- Ưhm, hy vọng anh ấy sẽ nhanh chóng thuộc về cậu_ Sooyoung lạnh lùng nói.
- Thế còn các cậu? Sunny?_ Jessica nhìn Sunny nghi ngờ.
- Ơ...tớ làm gì có ai chứ_ Sunny cười xòa.
- Thật không, tớ thấy cậu với Sungmin oppa thân mật lắm đó_ Jessica vẫn không cho qua.
- Vớ vẩn, tớ và anh ấy chẳng có gì cả_ Sunny vội thanh minh.
- Tớ thì các cậu biết rồi đấy_ Hyoyeon tiếp tục.
Như vậy chỉ còn Yoona, Yuri, Fany, Sooyoung và Seohyun. Trừ maknae vốn nhút nhát, không có chơi với con trai mấy thì những người còn lại rất đáng ngờ. Và tâm điểm chú ý được dồn vào Yoona và Yuri, hai thành viên có mối quan hệ khá rộng và được nhiều idol nam yêu mến.
“Phải làm thế nào đây? Có nên nói ra sự thật hay nói mình không có ai cả? Nhưng nếu một ngày nào đó mọi chuyện bị phơi bày thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Ôi thật khó nghĩ quá đi, nói hay không nói.”
Đúng lúc Yoona đang mải mê suy nghĩ thì có điện thoại kiểm tra của manager oppa, các cô gái đành dừng cuộc nói chuyện và đi ngủ để giữ gìn sức khỏe.
*
*
*
*
*
- Tất cả mau ra ăn sáng thôi_ Taeyeon nói lớn khi đang cùng Sunny bày biện thức ăn lên bàn.
- Ôi, trông ngon quá!_ Hyoyeon là người đầu tiên lại gần bàn ăn. Lần lượt sau đó Jessica, Seohyun, Yuri, Tiffany cũng xuất hiện, Sooyoung và Yoona là hai người cuối cùng ngồi vào bàn. Không khí lúc này mới nặng nề làm sao, không ai nói với ai câu gì, dường như dư âm của cuộc nói chuyện tối qua vẫn đọng lại trong tâm trí tất cả. Mọi người chỉ cố gắng ăn cho xong và rời khỏi chỗ này ngay lập tức.
- Hôm nay không có lịch làm việc, mọi người có thể tự do.
Taeyeon cố nở một nụ cười nhưng có cảm giác không một ai hưởng ứng điều đó. Cô nhanh chóng trở lại phòng mình để tránh ánh mắt của các thành viên, những ánh mắt đã làm cô mất ngủ cả đêm qua. Yoona sau khi ăn xong cũng về phòng để giấu đi tâm trạng buồn bã, vẻ mặt mệt mỏi của mình, đêm qua cô đâu có yên giấc. Phòng khách lúc này chỉ có Sooyoung, Tiffany, Jessica và Yuri trong khi Seohyun đến trường còn Sunny và Hyoyeon đi siêu thị.
*
*
*
*
Phòng tập 2PM
- Khun, cậu đi đâu vậy?_ Taecyeon ngạc nhiên hỏi khi thấy Nichkhun vội vàng bỏ đi dù buổi tập vẫn chưa kết thúc.
- À...mình có chút việc phải ra ngoài_ Nickhun ấp úng.
- Chuyện gì thế, không đợi đến giờ nghỉ trưa được à?_ Taecyeon tiếp tục.
- Ưhm, mình xin lỗi, mình đang vội lắm_ Nichkhun nói rồi nhanh chóng bước đi khiến Taecyeon không kịp phản ứng gì.
"Yoona…Anh đã hứa và sẽ không bao giờ để em phải buồn đâu."
- Hyung_ Giọng nói của Wooyoung vang lên khiến Nichkhun không khỏi giật mình.
- Sao vậy?_ Nichkhun từ từ quay lại và nhìn Wooyoung thắc mắc.
- Anh định đi đâu mà trông gấp thế?_ Wooyoung tiến lại gần Nichkhun tò mò.
- Không có gì, anh định ra ngoài một lát?_ Nichkhun cố che giấu lí do.
- Đến chỗ Yoona sao?_ Câu nói của Wooyoung làm Nichkhun hết sức bất ngờ.
- Em sẽ đi cùng anh.
- Sao…em biết?_ Giọng Nichkhun vẫn chưa thể trở lại bình thường, anh nhìn Wooyoung một cách khó hiểu.
- Biết nói sao bây giờ?_ Wooyoung chậm dãi nói_ Hôm qua SNSD đã nói chuyện thẳng thắn với nhau và chuyện của em với Tae đã bị phát hiện.
- Thế em đến đó để...?_ Nichkhun có vẻ đã hiểu ra.
- Cùng mục đích với anh thôi_ Wooyoung mỉm cười đáp.
"Bảo vệ người con gái chúng ta yêu, đem lại hạnh phúc cho họ, lau đi những giọt nước mắt và khiến nụ cười trở lại trên môi họ."
*
*
*
*
Ngày hôm qua có cảm tưởng Sooyoung mới là nhân vật chính khi mọi chuyện đều bắt đầu từ cô. Sooyoung là người tốt bụng, luôn quan tâm đến mọi người và chính vì thế cô rất ghét sự giả dối. Cô luôn muốn mọi người thành thật với nhau nên khi biết chuyện của Taeyeon cô thấy rất giận.
Lúc này đây Sooyoung cũng không thể hiểu bản thân mình nữa, tại sao lại có thể nghĩ về Taeyeon như thế. Đành rằng nên chia sẻ với nhau nhưng không phải chuyện gì cũng có thể nói được. Hình như Sooyoung đã hơi thái quá và khiến cho ngày hôm nay chẳng ai dám nói với ai câu nào. Bản thân cô không hề muốn như vậy nhưng lại không kiềm chế được cảm xúc của mình.
Kính kong! Kính kong!
- Để tớ mở cho_ Tiffany đứng lên và đi ra phía cửa.
- Xin hỏi ai đấy ạ?
- Xin chào_ Tiffany trố mắt ngạc nhiên trước sự xuất hiện của các vị khách lạ, cô chẳng nói được câu gì mà chỉ đứng thần ra.
- Fany, ai đến vậy?_ Không thấy Tiffany nói gì Jessica liền đi ra xem sao.
- Ơ..._ Jess cũng không thể thốt nên lời.
Chap 14
Cho mình xin chữ kí đi.
Kí cho mình nữa.
Hãy chụp ảnh với mình nhé!
"Thật là, mình muốn đi học một cách bình thường cũng không xong."
Seohyun ngao ngán sau khi rời khỏi trường học. Lần nào cũng vậy cứ đến trường là y như rằng cô bị bạn học bám riết để xin chữ kí và chụp ảnh, cô rất muốn được là một sinh viên bình thường nhưng điều đó đương nhiên là không thể.
Seohyun một mình đi dạo trên đường phố Seoul, ngắm nhìn các con phố nhộn nhịp người qua lại. Lâu lắm rồi cô mới có dịp được tự do như thế này. Seohyun ghé vào một quán nhỏ bên đường để ăn món bánh gạo cay mà cô rất thích, đột nhiên có một chàng trai xuất hiện trước mắt cô.
- Oppa…_ Seohyun có thoáng giật mình.
- Suỵt…nói nhỏ thôi_ Chàng trai đưa tay lên miệng ra hiệu cho Seohyun.
- Anh đang làm gì ở đây vậy?_ Seohyun cố gắng nói nhỏ.
- Anh có chút việc ở gần đây, tình cờ đi ngang qua và thấy em.
- Trùng hợp nhỉ_ Seohyun tươi cười.
- Em rảnh chứ, đi với anh một lúc được không?_ Chàng trai đề nghị.
- Vâng_ Seohyun đứng dậy và đi theo người đó.
*
*
*
*
SNSD dorm
- Bọn em thật sự xin lỗi.
- Không sao, để dịp khác cũng được mà_ Yunho xua tay khi Jessica cứ liên tục xin lỗi.
- Đáng lẽ bọn anh nên báo trước_ Changmin nói.
- Vâng, nếu được thì lần khác chúng ta cùng đi nhé_ Tiffany vui vẻ tiễn Yunho và Changmin. Các cô gái vẫn chưa hết bất ngờ khi hôm nay hai thành viên DBSK đến tìm họ. Từ khi chuyển về chung cư SM chỉ có Suju và thỉnh thoảng là SHINee đến nhà họ chơi trong khi DBSK tuyệt nhiên không. Thế nhưng những bất ngờ với các cô gái vẫn chưa dừng lại khi mà chỉ một lúc sau khi Yunho và Changmin về thì lại xuất hiện các vị khách lạ khác.
- Ơ...xin chào_ Jessica ngạc nhiên khi trước mặt cô bây giờ là hai thành viên 2PM.
- Xin chào_ Wooyoung điềm tĩnh nói.
- Hai người đến…có chuyện gì không?_ Jessica ấp úng.
- Có thể mời chúng tôi vào nhà chứ?
*
*
*
“Sao dạo lắm chuyện xảy ra thế nhỉ, đầu tiên là Yuri unnie phát hiện ra mình và Nichkhun oppa rồi lại đến chuyện Taeyeon unnie và Wooyoung oppa yêu nhau nữa.
Mệt mỏi quá đi thôi, mình chẳng muốn suy nghĩ nhưng không hiểu sao trong đầu luôn đầy rẫy vẻ mặt giận dữ của Sooyoung unnie. Không hiểu khi biết chuyện của mình phản ứng của chị ấy sẽ ra sao nhỉ? Liệu chị ấy có mắng mình té tát rồi không nói chuyện với mình không?
Ôi, mình không muốn chuyện đó xảy ra đâu.”
Yoona nằm một mình trong phòng suy nghĩ đủ thứ chuyện, cô không dám ở cùng các thành viên vì thực sự cô rất sợ bầu không khí tối hôm qua. Cái cảm giác nặng nề ấy vẫn chưa thoát ra khỏi người cô, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt của Sooyoung là Yoona lại thấy sợ hãi.
*
*
*
- Chào mọi người_ Wooyoung vui vẻ chào các thành viên SNSD khi cùng Nichkhun bước vào phòng khách. Các cô gái đều ngạc nhiên vì sự có mặt của hai thành viên 2PM trong nhà của họ. Sooyoung đang nằm trên ghế sofa ngay lập tức ngồi bật dậy, Yuri cũng cuống cuồng làm rơi cuốn tạp chí đang đọc trong khi Tiffany thêm một lần mắt chữ O, mồm chữ A.
- Sao…sao hai người lại đến đây?_ Sooyoung lắp bắp.
- Xin lỗi vì sự đường đột này nhưng chúng tôi đến đây vì có chuyện muốn nói_ Wooyoung nhìn Sooyoung nói một cách từ tốn nhưng vẫn không quên mỉm cười cảm ơn Jessica vì đang mời anh uống nước.
- Biết thế này là bất lịch sự nhưng xin hãy thông cảm vì chúng tôi không có lựa chọn nào khác_ Nichkhun tiếp tục trong khi SNSD chăm chú lắng nghe cả hai một cách kì lạ.
- Vậy chuyện của hai người là gì?_ Sooyoung ngay lập tức chất vấn.
- Trước tiên tôi muốn gặp…
- Unnie, quyển tạp chí mới mua…_ Wooyoung chưa nói hết câu thì tiếng của Yoona đã cắt ngang anh. Yoona từ trên gác đi xuống cũng đứng hình luôn. Cô không thể tin vào mắt mình khi anh đang ở đây, trong ngôi nhà của cô. Cứ như thế Yoona thừ người ra trong sự khó hiểu của các thành viên SNSD, ngoại trừ Yuri.
- Sunny này, tớ thấy…_ Cùng lúc đó Taeyeon từ phòng mình bước ra và giống Yoona, cô cũng không thể nói hết câu.
- Hai người mau lại đây đi, chúng ta đang có khách_ Yuri nhanh chóng đưa tất cả trở về trạng thái bình thường, thấy vậy Wooyoung liền nói luôn.
- Hôm nay tôi đến đây là muốn nói rõ chuyện của tôi với Tae, à Taeyeon_ Wooyoung nói một cách bình thản trong khi Taeyeon lại cảm thấy rất lo lắng. Ngồi cạnh cô Yoona cũng có tâm trạng y hệt khi luôn đưa mắt nhìn Nichkhun e ngại.
- Sự thật là chúng tôi đang yêu nhau, tôi nghĩ mọi người chắc cũng biết hết rồi. Chúng tôi xin lỗi vì đã che giấu nhưng hy vọng mọi người sẽ hiểu_ Các cô gái nghe Wooyoung nói xong tất cả cùng nhìn nhau, ánh mắt như đang trao đổi điều gì đó.
- Bao lâu rồi?_ Sooyoung lạnh lùng lên tiếng.
- Năm tháng_ Wooyoung đáp lại ngắn gọn.
- Cái gì?_ Tiffany bất chợt nói lớn khiến mọi người đều quay sang nhìn cô.
- Tớ xin lỗi.
- Vậy lí do của hai người là gì?_ Sooyoung vẫn tiếp tục hỏi.
- Chỉ là bọn tớ…
- Chúng tôi không muốn công khai vì càng nhiều người biết càng dễ bị phát hiện_ Taeyeon chưa nói xong thì Wooyoung đã trả lời thay cô, anh nhìn cô với một ánh mắt quả quyết.
- Còn Nichkhun oppa, anh đi cùng Wooyoung hay là…?_ Hyoyeon quay qua Nichkhun hoài nghi.
- Tôi cũng muốn thừa nhận một chuyện.
*
*
*
*
Sông Hàn
- Oa, đẹp quá!_ Seohyun mừng rỡ reo lên khi Yonghwa chở cô đến bên bờ sông Hàn.
- Coi em kìa_ Yonghwa mỉm cười khi thấy khuôn mặt đáng yêu của Seohyun.
- Em chưa đến sông Hàn và được nhìn cảnh đẹp thế này bao giờ cả_ Seohyun vui vẻ nhìn Yonghwa.
- Vậy hôm nay em sẽ được nhìn thấy, nó đẹp lắm, đẹp như em vậy_ Yonghwa nhẹ nhàng nói.
- Thật không oppa, anh đừng trêu em mà_ Seohyun tỏ ra khá phấn khích, cô đi lại xung quanh để tìm một chỗ ngồi ưng ý nhất.
“Biết bắt đầu từ đâu đây, mình nên nói với cô ấy như thế nào? Trải qua quãng thời gian vui vẻ bên nhau mình đã thực sự hiểu Hyun, cô ấy vẻ ngoài có vẻ khô khan nhưng bên trong lại vô cùng nữ tính và đáng yêu. Không lúc nào là mình không nghĩ đến cô ấy, chỉ cần được nhìn thấy khuôn mặt đó, được nghe giọng nói đó là bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến hết.
Cô ấy quả thật rất ngây thơ và thánh thiện, nhưng mình không thể tiếp tục ở bên cô ấy nữa. Bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc tàn, mình không thể mãi là chồng Yong~ của Hyun, cần phải chia tay để cả hai tìm cho mình một nửa đích thực.
Thời gian qua với ngần ấy trải nghiệm mình tin Hyun có thể tự tin và mạnh dạn hơn trong tình cảm. Mong rằng cô ấy sẽ quên đi tất cả và coi đó chỉ là những kỉ niệm đẹp mà thôi.”
- Oppa, mau lại đây đi_ Tiếng gọi của Seohyun làm cắt ngang những dòng suy nghĩ miên man của Yonghwa, anh mau chóng lại gần chỗ cô.
- Anh làm gì mà thừ người ra thế?
- Không, không có gì đâu_ Yonghwa chối ngay trước câu hỏi của Seohyun.
- Anh mau ngắm cảnh đi, đưa em đến đây mà chẳng ngắm nhìn cùng em gì cả_ Seohyun nói giọng giận dỗi.
- Anh xin lỗi.
*
*
*
*
- Hai người đã yêu nhau hơn một năm rồi sao?_ Sunny nói lớn trước tiết lộ động trời của Nichkhun.
- Che giấu giỏi đó_ Hyoyeon nhìn cả hai cười ranh mãnh.
- Xin lỗi, thành thực mà nói chúng tôi không hề muốn vậy nhưng vì có lí do riêng nên…_ Nichkhun bất chợt nhìn Yuri nhưng rồi nhanh chóng quay qua Yoona.
- Unnie, em rất xin lỗi mọi người.
- Hay thật đấy, tớ cứ tưởng nhóm chúng ta chẳng ai biết yêu đương là gì vậy mà bây giờ có đến hai người cơ đấy_ Sunny lắc đầu nói.
- Đây là chuyện vui chứ sao, dù tớ cũng hơi giận khi các cậu không nói thật nhưng vẫn chúc mừng cả hai_ Tiffany vui vẻ nhìn Taeyeon nói.
- Cám ơn cậu_ Taeyeon mỉm cười thật tươi ôm lấy Fany.
- Các cậu giỏi thật đấy, tớ thấy rất ngưỡng mộ khi mà có thể giấu được lâu như thế_ Sooyoung im lặng suốt từ khi Nichkhun nói giờ mới lên tiếng, lời nói của cô khiến ai cũng bất ngờ.
- Nhưng các cậu có nghĩ đến cảm xúc của bọn tớ khi biết chuyện này không_ Sooyoung tiếp tục, cô nhìn chăm chú vào hai đôi đang ở trước mặt mình.
- Sooyoung…_ Taeyeon nhìn bạn đầy ái ngại.
- Thấy các cậu có người yêu thương chăm sóc bọn tớ cũng vui lắm nhưng chỉ vì sợ bị phát hiện mà các cậu không nói thì…, như thế có công bằng không khi suốt thời gian qua chúng ta đã coi nhau như chị em?_ Khóe mắt Sooyoung cay cay, có cảm tưởng nước mắt sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào. Hạnh phúc của Taeyeon và Yoona cũng chính là hạnh phúc của Sooyoung, cô rất vui khi hai người đó tìm được chàng trai lí tưởng cho mình. Nhưng chỉ nghĩ đến việc suốt thời gian qua họ che giấu mọi người là cô lại thấy chạnh lòng.
- Unnie, thật lòng bọn em cũng không muốn vậy đâu_ Yoona lại gần nắm tay Sooyoung, giọng nói chân thành.
- Yêu và được yêu đều là niềm hạnh phúc đúng không và nó sẽ càng tuyệt hơn khi chia sẻ với mọi người_ Hyoyeon lại gần vuốt mái tóc Sooyoung mỉm cười nói.
- Từ nay nếu ai có người yêu thì phải báo cáo đấy_ Sunny nháy mắt với Sooyoung.
- Vậy chuyện của chúng tôi có cần phải báo cáo nữa không?_ Wooyoung nói giọng đùa và tất cả cùng nhìn anh cười tươi. Sooyoung nhìn mọi người rồi cũng phải cười theo, lúc này trông cô mới xinh đẹp làm sao.
Trong khi mọi người đang nói chuyện vui vẻ thì Yuri đi vào bếp nghe điện thoại. Lát sau cô đi ra với khuôn mặt lo lắng tột cùng, giọng nói run run.
- Các cậu, có chuyện không hay rồi.
Chap 15
Bệnh viện
- Xin hãy dừng bước, anh không thể vào đây.
Kyuhyun thất thần nhìn Seohyun được đưa vào phòng cấp cứu, anh thấy lo lắng vô cùng. Trên đường đi quay về anh đã nhìn thấy Seohyun, chưa kịp dừng xe để chào thì bất ngờ rầm một cái, Seohyun đã ngã xuống. Kyuhyun vội vàng đưa cô vào bệnh viện, trong lòng khắc khoải không yên. Không hiểu vì lí do gì mà Seohyun lại vội vã như vậy, băng qua đường mà không hề để ý.
“Seohyun, em đừng làm sao nhé.
Con cầu xin ông trời hãy thương lấy cô ấy, Seohyun là một cô gái trong sáng, hiền lành, cô ấy không thể làm sao được.
Cô ấy mới 20 tuổi, còn cả tương lai phía trước, xin ông dừng làm hại cô ấy, có gì hãy để con chịu thay.”
- Seohyun, Seohyun à!_ Giọng nói của Taeyeon và các thành viên SNSD phá ngang những dòng suy nghĩ của Kyuhyun, anh quay ra nhìn các cô gái với ánh mắt e ngại.
- Kyu, đã xảy chuyện gì vậy?_ Eeteuk bắt gặp SNSD ở bãi đậu xe với vẻ mặt hốt hoảng nên đã cùng các cô tới bệnh viện.
- Hyung, Seohyun…_ Kyuhyun nói không nên lời.
- Kyuhyun oppa, Seohyun làm sao vậy, tình hình bây giờ như thế nào?_ Sooyoung vừa dìu Taeyeon vừa hỏi Kyu.
- Anh cũng không biết nữa, anh đang đi trên đường thì nhìn thấy Seohyun trông có vẻ vội vã, anh định dừng xe để gọi cô ấy thì bất chợt có một chiếc ô tô lao đến…_ Kyuhyun nói một cách khó khăn, anh cố gắng để các cô gái không phải lo lắng quá.
- Ôi, Hyun…_ Taeyeon nấc lên từng tiếng khi nghe Kyuhyun kể lại, cô gục vào vai Sooyoung khóc nức nở. Ở bên cạnh Sunny, Tiffany, Jessica, Hyoyeon cũng không ngừng rơi nước mắt.
- Các em hãy bình tĩnh, chắc chắn Seohyun sẽ không sao đâu mà_ Eeteuk động viên các thành viên SNSD rồi anh gọi Kyuhyun ra góc hành lang để các cô gái được bên nhau.
*
*
*
*
2PM dorm
- [Oppa, em sợ lắm]_ Yoona run lên từng đợt, nước mắt cứ liên tục rơi xuống.
- Yoona, em hãy bình tĩnh lại nào_ Nichkhun cố an ủi.
- [Seohyun, không biết em ấy có sao không, em không biết phải làm gì nữa?]_ Yoona vẫn không khỏi lo lắng, giọng cô run run.
- Em đừng nghĩ lung tung, Seohyun sẽ không có chuyện gì đâu_ Nichkhun nhẹ nhàng nói, anh cũng thấy rất buồn khi nhìn Yoona như vậy.
- [Nhưng mãi mà không thấy bác sĩ ra, Khun em…]
- Yoona, hãy nghe anh nói này, em phải vững tin lên, Seohyun và cả SNSD đều cần em. Em phải mạnh mẽ để mọi người có thể an tâm hơn, hãy lạc quan lên, Seohyun sẽ không sao đâu mà_ Giọng nói ấm áp của Nichkhun khiến Yoona thấy nhẹ nhõm phần nào, lúc buồn chỉ cần nghe giọng nói của anh, chỉ cần được anh an ủi động viên là cô thấy vui trở lại ngay.
- Anh xin lỗi khi không thể ở bên em vào lúc này nhưng anh sẽ đến vào lúc thích hợp.
- [Vâng, cảm ơn anh, em cảm thấy khá hơn rồi]_ Yoona nhẹ nhàng nói.
- Em hãy giữ sức khỏe và chăm sóc cho mọi người nữa nhé, khi nào có tin gì thì hãy báo ngay cho anh_ Nichkhun căn dặn Yoona.
- [Vâng, em biết rồi. Tạm biệt anh, yêu anh]_ Yoona nói rồi nhanh chóng trở vào trong, nơi các chị cô đang hồi hộp lo lắng cho số phận cô em út.
- Khun, tình hình thế nào rồi?_ Taecyeon ngay lập tức hỏi khi thấy Nichkhun cúp máy.
- À, vẫn đang trong phòng cấp cứu_ Nichkhun trả lời một cách khó khăn.
- Vẫn chưa biết Seohyun ra sao ư?_ Đến lượt Junsu hỏi.
- Ừ, mọi người vẫn đang chờ đợi_ Nichkhun thở dài mệt mỏi.
- Hy vọng cô ấy không sao, cô ấy hiền lành như vậy ông trời sẽ không nỡ làm hại cô ấy đâu_ Wooyoung trong lòng nóng như lửa đốt, anh rất lo cho Seohyun và đồng thời cũng rất lo cho Taeyeon bởi anh biết người yêu mình yêu quý maknae như thế nào.
*
*
*
*
Phụt.
Đèn phòng cấp cứu vừa tắt, SNSD đã vội chạy đến cửa phòng. Khi bác sĩ vừa bước ra tất cả đã hỏi dồn dập.
- Bác sĩ, em tôi sao rồi?_ Sooyoung đang dìu Taeyeon vì quá xúc động nên không thể đứng vững hỏi đầu tiên.
- Em ấy có sao không bác sĩ?_ Sunny lên tiếng.
- Em ấy không bị gì nặng chứ?
- Bác sĩ, em chúng tôi bây giờ thế nào rồi?
- Seohyun sao rồi thưa bác sĩ?
- Mọi người hãy bình tĩnh, cô Seo Joo Hyun bị thương chủ yếu là ở phần mềm, tay với chân có bị thương nhưng không bị nặng lắm, chỉ có phần đầu do bị va đập...
- Hả, bác sĩ nói sao?_ Tất cả vừa chỉ mới thở phào đã ngay lập tức trở lại với tâm trạng lo lắng.
- Ôi, Seohyun của tôi!_ Tiffany không thể kiềm chế được cảm xúc, nước mắt của cô lại rơi. Các thành viên khác cũng cố gắng nhưng không thể ngăn những giọt lệ tuôn trào.
- Phần đầu bị va đập nhưng rất may là không quá nghiêm trọng, nên sẽ không để lại di chứng về sau. Có điều gia đình phải chuẩn bị tâm lí vì bệnh nhân sẽ không thể tỉnh lại ngay.
- Không thể tỉnh lại ngay ư?
- Bác sĩ, thế nghĩa là sao?
- Tai nạn khiến não đang hoạt động bình thường gặp phải chấn động nên cần thời gian để nó khôi phục hoàn toàn, phải mất vài ngày đến một tuần bệnh nhân mới tỉnh lại được.
Vị bác sĩ từ tốn giải thích trong sự vui mừng khôn xiết từ SNSD và cả Kyuhyun nữa. Anh đã lo lắng biết bao khi thấy Seohyun ngã xuống bên đường. Suốt bốn tiếng chờ đợi không lúc nào anh không cầu nguyện để Seohyun qua khỏi. Bây giờ thì vui quá rồi, Seohyun đã không sao, nếu cô có mệnh hệ gì thì làm sao anh có thể sống được.
*
*
*
- Thôi các cậu về đi, tớ và Yuri sẽ ở lại trông Seohyun_ Sooyoung nói với mọi người khi tất cả đang đứng trước phòng bệnh của Seohyun.
- Hai người liệu có ổn?_ Sunny lo lắng hỏi lại.
- Không sao đâu, dù gì Seohyun cũng chưa thể tỉnh lại ngay nên..._ Sooyoung mệt mỏi nói.
- Các cậu cứ về đi, mai vào thay cho bọn tớ_ Yuri ra hiệu cho mọi người về.
- Ừ, các cậu vất vả rồi_ Hyoyeon gật đầu rồi dìu Taeyeon đi ra ngoài, Jessica, Yoona, Sunny và Tiffany cũng theo sau.
- Vậy bọn anh về nhé, mai bọn anh sẽ vào thăm sau_ Eeteuk cũng tạm biệt Sooyoung và Yuri rồi kéo Kyuhyun đi.
*
*
*
*
*
CN Blue dorm
Anh xin lỗi, dù không muốn nhưng anh nghĩ đã đến lúc rồi.
Em tự tin lên và hãy tìm cho mình một người thức sự yêu thương em.
Không, anh đang nói dối em phải không? Em không tin điều đó đâu.
Seohyun à, dù thời gian qua chúng ta đã rất vui vẻ nhưng rồi cũng đến lúc phải chia tay.
Không, em không muốn nghe gì cả. Anh đừng nói nữa.
Hyun, Hyun, Seohyun…
- Seohyun, Seohyun à…
Yonghwa choàng tỉnh dậy, anh nhìn xung quanh và thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc. Anh bàng hoàng nghĩ lại giấc mơ vừa rồi, trong lòng thấy day dứt vô cùng.
“Sao mình lại mơ thấy chuyện hôm qua nhỉ? Không hiểu Hyun bây giờ thế nào rồi, cô ấy có về nhà an toàn không? Hay thử gọi hỏi thăm xem sao?
Nhưng mà mình đã nói như vậy thì làm sao có thể gọi cho Hyun nữa đây, cần phải để cô ấy bình tĩnh lại. Thôi cứ đợi đến hôm quay tập cuối rồi mình sẽ nói cho cô ấy hiểu.”
Yonghwa lật đật bước xuống giường, anh đi ra phòng khách và bắt gặp khuôn mặt thẫn thờ của các cậu em.
- Mấy đứa sao vậy, sao lại ngồi thừ hết cả ra thế kia?_ Yonghwa ngạc nhiên hỏi.
- Hyung…_ Minhyuk ấp úng.
- Hyung à, chị dâu…_ Đến lượt Jungshin lấp lửng khiến Yonghwa càng thêm khó hiểu.
- Chuyện gì vậy, Seohyun sao?
- Huyng đọc cái này đi_ Jonghyun đưa tờ báo cho Yonghwa và khuôn mặt anh ngay lập tức biến sắc.
“Chuyện gì thế này, đây có phải là thật hay mình đang mơ? Seohyun, tại sao lại như vậy chứ?”
Chap 16
“Seohyun thành viên SNSD gặp tai nạn nghiêm trọng.”
“Maknae xinh đẹp của SNSD bị tai nạn giao thông.”
“Cô vợ của Yonghwa(CN Blue) bất ngờ phải nhập viện.”
“Hàng nghìn fan SNSD đang cầu nguyện cho Seohyun.”
“Sone cùng nhau gấp hạc giấy để Seohyun tỉnh lại.”
“Các nghệ sĩ K-pop gửi lời chúc bình an đến em út Seohyun.”
“Super Junior, SHINee, DBSK, f(x), Kara, BEAST, 2PM, 2AM, Big Bang,… lần lượt đến thăm SNSD Seohyun.”
…
Mấy ngày trôi qua những tin tức về Seohyun tràn ngập các trang báo của Hàn Quốc. Khắp các diễn đàn âm nhạc đều có bình luận của khán giả và hầu hết đều mong muốn em út của SNSD mau chóng tỉnh lại. Các K-sone đã gấp một nghìn hạc giấy để gửi tặng Seohyun, Sone quốc tế còn làm hẳn video với vô số những lời chúc dành cho Seohyun. SNSD cũng luôn túc trực bên giường bệnh, mong cho em gái mình mau chóng tỉnh lại. Thế nhưng, hai, ba rồi bốn, năm ngày trôi qua vẫn không có tiến triển gì, Seohyun vẫn nằm im. Mọi người vô cùng lo lắng nhưng không thể làm gì ngoài việc chờ đợi, chờ đợi điều kì diệu sẽ đến.
Bệnh viện
- Không biết lúc nào Hyun mới tỉnh lại đây?_ Hyoyeon chán nản nói.
- Unnie, bác sĩ nói cần thời gian mà_ Yoona động viên Hyoyeon.
- Biết vậy nhưng mà năm ngày rồi_ Tiffany cũng cảm thấy thất vọng.
- Mà có ai biết vì sao hôm đó Hyun lại vội vã dẫn đến…, bình thường con bé rất cẩn thận cơ mà?_ Hyoyeon tiếp tục nói.
- Tớ không rõ_ Tiffany lắc đầu.
- Unnie, chúng ta mau vào thôi_ Yoona hối thúc Hyoyeon và Tiffany vào thăm Seohyun. Đột nhiên cả ba khựng lại khi thấy Yonghwa đang đứng trước cửa phòng.
- Mau qua đây đi_ Hyoyeon nhanh chóng ra hiệu cho Tiffany và Yoona quay lại chỗ rẽ.
- Unnie, tại sao phải nấp?_ Yoona thắc mắc.
- Ưhm, hai người không thấy lạ sao? Từ khi Hyun bị tới giờ đây là lần đầu tiên cậu ấy tới thăm_ Hyoyeon nói khẽ.
- Ừ đúng rồi, CN Blue cũng không đến thì phải?_ Tiffany chợt nhớ ra.
- Họ không đến nhưng có gọi điện và gửi lời chúc còn anh ấy thì không_ Yoona nói thêm.
- Đấy, chị thắc mắc mấy hôm nay rồi nhưng chưa có lúc nào để nói_ Hyoyeon nhìn hai người kia gật gù.
- Tại sao lại như vậy nhỉ?
- Hình như có chuyện gì đó giữa hai người_ Tiffany nói.
- Có thể Seohyun đã gặp Yonghwa trước khi gặp tai nạn_ Hyoyeon nói vẻ chắc chắn.
*
*
*
Cạch…
Yonghwa từ từ đẩy cánh cửa và đập ngay vào mắt anh là Seohyun bé nhỏ đang nằm ngay ngắn trên giường bệnh. Trên người cô không có quá nhiều chỗ phải băng bó nhưng vẫn có thể nhận thấy sự đau đớn cô phải chịu đựng. Yonghwa ngắm Seohyun thật lâu, nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp của cô. Chợt những giọt nước mắt của anh rơi xuống, Yonghwa đang khóc.
Những ngày qua, không ngày nào anh có thể ngủ yên, mỗi khi nhắm mắt lại là hình ảnh Seohyun lại hiện lên. Anh nhớ cô, lo lắng cho cô rất nhiều nhưng anh lại không đủ can đảm để đến thăm cô. Không phải vì sợ phóng viên hay fan mà là anh sợ chính bản thân mình. Cái cảm giác nặng nề cứ theo Yonghwa mãi, anh không thể nào quên khuôn mặt Seohyun lúc đó, khuôn mặt xinh đẹp nhưng đã bị nước mắt làm nhòa đi. Dù không trực tiếp nhưng chính anh là người khiến Seohyun trở thành như vậy. Yonghwa thấy bản thân mình có lỗi rất nhiều, anh đã sai khi làm tổn thương Hyun bé bỏng. Anh không đủ can đảm để đối diện với cô sau những gì anh đã gây ra.
Ngày hôm nay đã là ngày thứ năm sau sự việc đó, Yonghwa mới đến thăm Seohyun. Anh không thể kiềm lại nỗi nhớ nhung, sự lo lắng nên đã đến đây. Anh thấy nhớ vô cùng, nhớ những kỉ niệm của cả hai khi quay WGM. Seohyun luôn quan tâm đến anh, động viên anh nhưng anh chẳng làm được gì cho cô cả. Thậm chí anh còn khiến cho cô phải chịu nỗi đau lớn như thế này.
“Hyun, anh xin lỗi. Đáng ra lúc đó anh không nên nói chuyện chia tay, anh thực sự xin lỗi. Anh không nghĩ tình cảm em dành cho anh lại sâu đậm đến vậy và anh cũng không thể ngờ em lại phản ứng như thế.
Anh ân hận vô cùng, anh không biết phải nói gì cả. Tất cả là do anh, anh đã mang lại đau khổ cho em nhưng xin em hãy mong chóng tỉnh lại, đừng làm anh và mọi người lo lắng nữa.”
Cứ thế Yonghwa ngồi bên giường Seohyun một lúc lâu, những giọt nước mắt vẫn chảy dù anh cố ngăn lại. Anh nắm thật chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, cầu mong thời gian quay trở lại để anh có thể chuộc lại sai lầm của mình.
- Hyun, xin lỗi em. Anh không xứng được em đối xử như vậy, anh là một thằng tồi_ Yonghwa nói một cách khó khăn.
- Anh biết cho dù có nói thế nào thì cũng chẳng cứu vãn được nữa nhưng anh vẫn phải xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em. Anh không mong được em tha thứ, anh chỉ muốn em tỉnh lại thôi. Hãy mau chóng tỉnh lại và trở lại là Seohyun như ngày nào nhé.
Yonghwa chỉnh lại chăn cho Seohyun rồi anh quay bước ra phía cửa. Ngoảnh mặt lại nhìn Seohyun thêm một lần nữa, Yonghwa cười một cách đầy đau khổ.
“Tạm biệt Hyun, mong em sớm tỉnh lại và sống thật hạnh phúc.”
*
*
*
Seohyun, đã đến lúc chúng ta nên chia tay để trở lại với cuộc sống thực tại.
Dù chỉ là kết hôn giả nhưng anh vẫn thấy hạnh phúc vô cùng. Cám ơn em đã cho anh được trải nghiệm cuộc sống vợ chồng.
Yonghwa oppa, anh đang nói gì vậy?
Anh xin lỗi, dù không muốn nhưng anh nghĩ đã đến lúc rồi.
Em tự tin lên và hãy tìm cho mình một người thức sự yêu thương em.
Không, anh đang nói dối em phải không? Em không tin điều đó đâu.
Seohyun à, dù thời gian qua chúng ta đã rất vui vẻ nhưng rồi cũng đến lúc phải chia tay.
Không, em không muốn nghe gì cả. Anh đừng nói nữa.
- Không, em không muốn nghe gì cả…
Seohyun giật mình tỉnh lại, cô mơ hồ nhìn xung quanh căn phòng.
“Đây là đâu vậy, sao mình lại ở đây? Á, đau quá! Sao người mình lại bị thương như thế này, đầu cũng rất đau nữa? Unnie, các chị đang ở đâu vậy?”
Seohyun cố gắng nhúc nhích nhưng thật sự là vết thương của cô vẫn chưa hồi phục nên vô cùng khó khăn để cử động. Seohyun đành nằm yên, cô cố nghĩ nguyên nhân tại sao mình lại có mặt ở đây.
"Nơi này trông giống phòng bệnh nhưng tại sao mình lại ở trong bệnh viện, đã thế lại còn bị thương nữa? Tại sao mình lại không thể nhớ gì cả, ôi đau đầu quá!"
*
*
*
- Lát nữa Taeyeon và Yuri sẽ đến_ Hyoyeon nói khi đang cùng Yoona và Tiffany rảo bước qua hành lang. Lúc trước vì Yonghwa đến nên ba người đã cố tình đi ra ngoài để tránh mặt.
- Yoona, em để mang mấy thứ này vào trước đi_ Tiffany đưa cho túi đồ cho Yoona.
- Unnie…
- Yoona unnie…
Yoona trố mắt ngạc nhiên, đánh rơi túi đồ đến rầm một cái. Không tin vào mắt mình nữa, Seohyun, cô em gái bé bỏng của cô đã tỉnh lại rồi. Yoona thử véo má mình, không phải mơ mà là thật, Seohyun tỉnh lại rồi.
- Hyoyeon unnie, Fany unnie, Seohyun…_ Yoona lắp bắp, giọng cô run lên.
- Có chuyện gì thế?_ Nghe thấy giọng Yoona, Hyoyeon và Tiffany hốt hoảng chạy vào.
- Seohyun…tỉnh rồi_ Vừa nói hết câu Yoona đã chạy ngay lại ôm chầm lấy Seohyun, không để cô bé nói được câu gì trong khi đó Hyoyeon và Tiffany thì đứng thần ra, có lẽ vì quá đỗi vui mừng nên hai người cũng không thể phản ứng.
*
*
*
- Tình hình bệnh nhân khá hơn rồi nhưng vẫn phải ở lại bệnh viện để theo dõi thêm_ Vị bác sĩ từ tốn nói sau khi khám cho Seohyun.
- Mừng quá, cám ơn bác sĩ ạ_ Taeyeon lau nước mắt mỉm cười nhìn Seohyun.
- Hãy cố bồi bổ để cô ấy mau lại sức.
- Vâng, chúng tôi biết rồi ạ_ Taeyeon tiễn bác sĩ ra khỏi phòng, không quên cúi người thật thấp để cảm ơn.
- Seohyun, em có biết là bọn chị lo như thế nào không?_ Jessica mắng yêu em gái.
- Em xin lỗi_ Seohyun nói một cách yếu ớt.
- Sica, đây không phải là lúc nói chuyện ấy, hãy để Seohyun được nghỉ ngơi_ Taeyeon trách móc Jessica, cô lại gần nắm tay Seohyun.
- Mọi chuyện đã qua rồi, việc của em bây giờ là phải tĩnh dưỡng để mau khỏe lại.
- Yên tâm, các unnie sẽ luôn bên em_ Yoona cười tươi nhìn maknae.
- Vâng nhưng…_ Seohyun ngập ngừng.
- Sao vậy Hyun?
- Tại sao… em lại bị thương và… phải vào bệnh viện vậy?
Chap 17
Trụ sở SM
Kyuhyun tỏ ra rất vui mừng sau khi buổi tập kết thúc, anh nhanh chóng thay đồ và bước ra khỏi phòng tập. Từ lúc biết tin Seohyun đã tỉnh lại Kyuhyun vui mừng khôn xiết, anh dường như đã tìm lại được nụ cười ngày nào. Các thành viên Suju nhìn cậu em cũng thấy buồn cười nhưng không ai có thể hiểu nỗi lòng của Kyuhyun, chỉ riêng Eeteuk là người biết rõ nhất.
- Kyu, đi đâu mà vội thế?_ Eeteuk đã chờ sẵn ở thang máy.
- Sao hyung lại ở đây?_ Kyuhyun ngạc nhiên.
- Anh đang đợi em_ Eeteuk nở một nụ cười nhìn Kyuhyun.
- Hả, anh đợi em sao?
- Nào chúng ta cùng đi thôi_ Không để cho Kyuhyun kịp hiểu chuyện gì Eeteuk đã kéo anh vào thang máy và đi xuống.
*
*
*
*
Bệnh viện
- Có thể trước khi bị tai nạn bệnh nhân đã gặp phải cú sốc nào đó_ Vị bác sĩ từ từ giải thích trong sự lo lắng của Taeyeon và Yoona.
- Chuyện đó khiến cô ấy đau khổ nên cô ấy không muốn nhớ lại nó.
- Bác sĩ, điều đó có nghĩa là Seohyun chỉ có thể hồi phục hoàn toàn nếu em ấy vượt qua được chướng ngại tâm lý?_ Yoona hỏi lại.
- Đúng vậy, nếu tái hiện được kí ức đó thì bệnh nhân sẽ nhớ lại tất cả_ Taeyeon và Yoona nhìn nhau, thật khó để biết Seohyun đã làm gì hay gặp ai trước khi xảy ra tai nạn.
- Vậy chúng tôi nên làm thế nào?_ Taeyeon dè dặt hỏi.
- Ưhm, tôi nghĩ tạm thời gia đình nên lo cho sức khỏe bệnh nhân hồi phục hoàn toàn đã còn việc kia thì phải cần thời gian.
- Không phải một sớm một chiều là có thể nhớ ra tất cả.
“Chắc Seohyun đã gặp Yonghwa rồi mới bị tai nạn, khổ thân con bé quá.”
Yoona bồn chồn suy nghĩ khi cùng Taeyeon trở lại phòng bệnh của Seohyun. Là người hiểu Seohyun nhất, Yoona biết chắc chắn nếu không phải là nỗi đau lớn thì em cô sẽ không cố quên đi đâu.
Đi bên cạnh Yoona Taeyeon cũng lo lắng không kém, khuôn mặt không còn giữ được nụ cười tươi hàng ngày nữa. Nhìn thấy Seohyun như vậy cô xót xa lắm, chỉ vì cô không quan tâm nhiều hơn đến Seohyun mới khiến maknae xảy ra chuyện.
“Taeyeon à, tại sao dạo này lại lơ là không chú ý đến Seohyun vậy, nếu để tâm đến con bé hơn thì sẽ chẳng ra nông nỗi này đâu.”
Cả hai tiếp tục đi, trong đầu vẫn đầy rẫy các suy nghĩ, nên nói thế nào với các thành viên và đặc biệt là Seohyun, để cô em út không phải quá sợ hãi. Tất cả những gì đang diễn ra đã là vết thương quá lớn cho Seohyun rồi.
*
*
*
*
- Hyung, dừng xe lại đã_ Kyuhyun ra hiệu cho Eeteuk khi xe của hai người đi ngang một cửa hàng bán khoai lang. Kyuhyun mở cửa xe chạy lại mua thứ mà Seohyun rất thích.
- Em làm anh ngưỡng mộ quá_ Eeteuk mỉm cười khi Kyuhyun trở lại xe với một túi to toàn những thứ làm từ khoai lang.
- Hyung, đừng trêu em mà_ Kyuhyun bối rối.
- Nhưng mà Kyu này, anh nghĩ đã đến lúc rồi đó_ Eeteuk vừa lái xe vừa nói.
- Sao ạ?_ Kyuhyun còn đang vui mừng với những thứ vừa mua nên không hiểu ý Eeteuk.
- Anh nghĩ em nên tỏ tình đi_ Eeteuk nói thẳng ra luôn.
- Hyung, lúc này đâu có thích hợp_ Kyuhyun phản đối ngay.
- Vậy em nghĩ lúc nào thì thích hợp?_ Eeteuk không hài lòng, giọng anh có vẻ lớn.
- …_ Kyuhyun không nói được gì cả, anh chỉ ngồi im.
- Kyu à, Seohyun mới tỉnh lại nên tình yêu và sự chăm sóc của em có thể sẽ làm em ấy mau khỏe hơn đó_ Eeteuk tiếp tục nói, giọng anh đã trở lại như bình thường.
- Em, em không biết phải làm thế nào?_ Kyuhyun lắp bắp.
- Em đã chờ đợi ba năm rồi, chẳng lẽ em cứ muốn mình mãi đứng sau dõi theo Seohyun sao?_ Eeteuk nhìn Kyu đầy thông cảm. Là leader và là anh cả của nhóm, anh luôn cố gắng quan tâm và chăm sóc cho tất cả các thành viên. Chuyện của Kyu cũng không qua được mắt anh, anh thậm chí còn lo lắng hơn cả chuyện của mình.
- Em đương nhiên không muốn như vậy_ Kyuhyun khẳng khái đáp.
- Vì thế em phải dũng cảm lên, hãy nói cho Seohyun biết tình cảm thực sự của mình đi_ Eeteuk động viên Kyu.
- Anh luôn ở bên em mà.
*
*
*
*
Phòng bệnh của Seohyun
- Unnie, bao giờ em sẽ được xuất viện?_ Seohyun cất tiếng hỏi Jessica. Trong phòng lúc này chỉ có hai người mà thôi, SNSD đã ra ngoài để nói về bệnh tình của Seohyun.
- Yên tâm, khi nào khỏi em sẽ được về_ Jessica ân cần nói, cô đưa cho Seohyun một miếng cam.
- Em muốn về luôn cơ, ở đây chán lắm_ Seohyun nũng nịu.
- Ngoan nào, em cứ như thế thì còn lâu mới được về_ Jessica trấn an.
- Nhưng unnie, sao có rất nhiều chuyện em không thể nhớ được?_ Seohyun không ngừng hỏi Jessica.
- Ờ...
- Bác sĩ nói tại sau chấn động vừa rồi não em chưa thể hoạt động bình thường lại ngay nên mới thế_ Taeyeon cùng SNSD đi vào đỡ lời hộ Jessica.
- Đừng lo, chỉ một thời gian ngắn nữa em sẽ nhớ lại tất cả thôi_ Yoona đến bên giường vuốt mái tóc Seohyun, mỉm cười nói.
Cộc...Cộc...
- Chào các em_ Eeteuk vui vẻ chào SNSD khi Tiffany mở cửa cho anh.
- Chào các oppa_ SNSD cũng chào lại.
- Seohyun, em đã đỡ chưa?_ Kyuhyun lại gần hỏi thăm.
- Cám ơn oppa, em thấy khá hơn rồi_ Seohyun tươi cười đáp.
- Anh có đem một thứ đặc biệt cho em này_ Kyuhyun giơ ra trước mặt Seohyun túi đồ anh mua lúc trước. Seohyun cười sung sướng vì biết đó là khoai lang, món ăn cô rất thích. Kyuhyun nhanh chóng giở từng món ra, Seohyun cũng chăm chú vào đó mà quên mất sự có mặt của Eeteuk và SNSD. Thấy vậy Eeteuk liền ra hiệu cho các cô gái ra ngoài để dành không gian riêng cho hai maknae.
*
*
*
*
CN Blue dorm
Yonghwa ngồi một mình trong phòng, anh cảm thấy nặng nề vô cùng. Từ hôm đi thăm Seohyun về, anh lại càng mệt mỏi hơn. Không biết phải làm sao để thoát khỏi tình trạng này đây, lòng Yonghwa trĩu lại.
Seohyun đã tỉnh rồi, anh vui lắm nhưng không đủ can đảm để đối mặt với cô. Anh đã làm tổn thương cô quá nhiều, anh đã phụ niềm tin cô dành cho anh. Seohyun chắc chắn sẽ không tha thứ cho anh, anh hiểu điều đó nhưng hai đứa sẽ vẫn phải gặp lại nhau. Làm sao để đối diện nhau mà có thể coi như không có chuyện gì xảy ra.
Anh không thể làm được việc đó vì chỉ nghĩ đến những đau đớn mà Seohyun đang phải trải qua là anh lại thấy bản thân mình có lỗi ghê gớm. Đã không quan tâm, không chăm sóc Seohyun được trọn vẹn nay anh lại reo rắc cho cô nỗi đau quá lớn về tinh thần và một phần nào đó là thể xác nữa.
Yonghwa cứ mải miết suy nghĩ mà không để ý Minhyuk đang gọi mình.
- Hyung, Yonghwa hyung.
- Hả, Minhyuk à?_ Yonghwa giật mình.
- Anh sao vậy?_ Minhyuk lo lắng hỏi.
- Không, anh không sao. Có chuyện gì thế?_ Yonghwa đổi chủ đề.
- PD của WGM muốn gặp anh_ Minhyuk hướng mắt ra ngoài phòng khách.
- Họ muốn bàn về chuyện quay WGM.
*
*
*
*
Ngoài sân bệnh viện
- Oppa, điều anh nói là thật chứ?_ Sunny hoài nghi hỏi.
- Trông anh giống đang đùa lắm sao?_ Eeteuk cau mày.
- Nhưng anh nói chuyện này với bọn em làm gì?_ Yoona đăm chiêu ra vẻ khó hiểu.
- Thì anh muốn mấy đứa..._ Eeteuk ngập ngừng.
- Giúp Kyuhyun oppa tỏ tình_ Câu nói của Yuri làm tất cả há hốc mồm trong khi Eeteuk mỉm cười gật đầu.
- Tỏ tình á?_ Sunny lại hỏi lại.
- Ừ, anh nghĩ bây giờ là thời điểm thích hợp cho cả hai_ Eeteuk bình tĩnh giải thích.
- Oppa, Seohyun vừa mới bị tai nạn..._ Taeyeon e ngại nhìn Eeteuk.
- Anh cũng có nghĩ đến nhưng anh thấy nếu bây giờ có một người luôn quan tâm, chăm sóc thì Seohyun sẽ mau quên đi chuyện buồn này_ Eeteuk nói với vẻ nghiêm túc lạ thường. SNSD nhìn nhau, ai cũng muốn Seohyun sớm vui vẻ trở lại nên có lẽ làm như Eeteuk sẽ có hiệu quả.
- Nhưng chúng ta đâu có biết tình cảm của Seohyun với Kyuhyun oppa là như thế nào?_ Câu nói của Tiffany làm tất cả ngớ người ra, đúng rồi, họ chẳng hề biết Seohyun có tình cảm với Kyuhyun hay không mà.
- Em nghĩ con bé rất quý mến Kyuhyun oppa nhưng em không chắc nó đủ lớn để giúp cả hai gần nhau hơn_ Yoona nói không tự tin cho lắm.
- Chính vì thế mà Suju và S9 sẽ phải nhúng tay vào, chúng ta sẽ biến hai người đó thành một cặp tuyệt vời_ Eeteuk hào hứng.
- Đúng đó, hãy làm Seohyun vui vẻ và quên đi những chuyện không hay_ Yuri đồng tình.
- Ok, đồng ý_ Sooyoung gật đầu tán thành.
- Được rồi, chúng ta hãy cùng lên kế hoạch nhé.
*
*
*
*
Trụ sở JYP
- Hyung, anh gọi em_ Nichkhun đẩy cửa bước vào, Park Jin Young đã ngồi sẵn đợi anh.
- Khun, cậu ngồi đi_ Park Jin Young niềm nở.
- Có chuyện gì mà anh gọi em gấp vậy?_ Nichkhun tò mò.
- À, cũng không có gì, chỉ là chuyện đi show thôi_ Park Jin Young lấp lửng khiến Nichkhun càng khó hiểu hơn.
- Đi show ạ, show gì vậy anh?
- WGM.
NGOẠI TRUYỆN
PART 1
WOOYOUNG _ TAEYEON
Cuối tháng 1/2010, SNSD trở lại sân khấu với full album Oh! và giành được được rất nhiều giải thưởng. Các thành viên tỏ rõ sự vui mừng và phấn khích khi bài hát của mình được yêu mến.
Taeyeon cũng vậy, hôm nay đã là chiếc cúp Music Bank thứ 4 cho Oh! rồi nhưng thoáng đâu đó trong ánh mắt cô lại phảng phất nỗi buồn.
“Xin lỗi cậu, hôm nay tớ bận mất rồi nên không đến được. Chúc mừng SNSD lại chiến thắng nhé.” Taeyeon buồn bã gập điện thoại lại, cô chán nản nhìn các thành viên đi lại trong phòng. Đã hẹn đi hẹn lại như vậy rồi nhưng rốt cục lại không đến, cô thấy thất vọng lắm. - Taeyeon à, đi thôi_ Tiếng manager làm cắt ngang những dòng suy nghĩ của Taeyeon, cô nhanh chóng rời khỏi KBS để đi đến MBC, nơi chương trình radio của cô sẽ diễn ra. Ngồi trong xe một mình Taeyeon thầm nghĩ về người đó, mới tham gia cùng nhau chưa lâu nhưng cô thấy hai đứa nói chuyện hợp lắm. Ở bên cạnh người đó cô thấy rất vui và thoải mái. Nhưng chẳng hiểu sao dạo gần đây Taeyeon lại có cảm giác ngại ngùng, mặt thường xuyên đỏ, tim thì đập nhanh lạ thường. “Tại sao dạo này mỗi khi gặp cậu ấy mình lại bối rối như vậy nhỉ? Chẳng lẽ mình đã… Không, không thể nào, chắc chỉ là mình…vui quá thôi. Nhưng vui quá đâu có biểu hiện như vậy, trước có sao đâu mà bây giờ lại…? Trời ơi! Kim Tae Yeon mày đang nghĩ linh tinh gì vậy, đây đâu phải là lúc nghĩ về chuyện đó?” Cứ thế Taeyeon mải mê suy nghĩ mà không hề biết đã đến nơi. Chỉ đến khi manager gọi cô mới giật mình và xuống xe. - Xin chào các bạn, tôi là DJ Taeyeon. - Còn tôi là DJ Kangin. … Sau khi buổi phát thanh kết thúc, Taeyeon mệt mỏi thu xếp đồ và ra về. Nhưng khi đi xuống cô lại chẳng thấy manager đâu cả. Bình thường xe luôn chờ sẵn, cô chỉ việc vào đó và về nhà thôi mà hôm nay năm rồi mười phút trôi qua, vẫn không thấy xuất hiện. Cạch… Tiếng động khiến Taeyeon chú ý, cô rời khỏi cổng đài MBC và đi về phía bên trái. Một bông hoa hồng được đặt một cách ngay ngắn trên đường. Taeyeon cầm lên đầy khó hiểu nhưng cô vẫn đi theo chỉ dẫn của tờ giấy gắn trên bông hoa. Thêm một bông hoa nữa, trí tò mò của Taeyeon được đưa lên đến đỉnh điểm. Cô tiếp tục rẽ vào một ngõ nhỏ và lại thấy thêm một bông hoa nữa. Tổng cộng là ba bông hoa rồi nhưng chẳng thấy người bày ra trò này đâu cả. Taeyeon nhìn ngó xung quanh một hồi nhưng không hề có bóng dáng ai hay điều gì. Định quay lại cổng MBC thì một giọng nói vang lên khiến Taeyeon giật mình. - Em có biết hoa hồng chính là biểu tượng cho tình yêu. - Số lượng hoa cũng mang một ý nghĩa riêng. Khi người đó dần xuất hiện, Taeyeon đứng ngây ra không thể nói được câu gì. Cô chăm chú lắng nghe một cách kì lạ, tự nhiên mấy cảm giác gần đây lại xuất hiện. - Một bông là “Only you”. - Hai bông là “Thế giới chỉ có hai ta”. - Ba bông chính là điều anh muốn nói nhất. - I LOVE YOU!!! “Ôi không, chuyện gì đang xảy ra vậy, đây là thật hay là mơ? Sao mình lại nghe rõ tiếng tim đập vậy, mặt cũng thấy nóng hơn nữa.” Taeyeon bối rối, cô nhìn người đó với ánh mắt có chút bất ngờ xen lẫn hạnh phúc. - Wooyoung à..._ Taeyeon ngại ngùng nói. - Đồng ý làm bạn gái anh nhé_ Wooyoung lại gần và đưa cho Taeyeon một chú gấu bông thật lớn màu trắng, trước ngực có hình trái tim màu đỏ thêu chữ “I love you”. Taeyeon vẫn chưa hết ngạc nhiên, cô không biết mình nên làm thế nào đây. Mặc dù quen biết khá lâu rồi nhưng thời gian gần đây hai người mới trở nên thân thiết. Khi làm việc cùng Wooyoung thay vì sự mệt mỏi Taeyeon lại thấy mình cười rất nhiều. Lúc không thể gặp anh dù chỉ một ngày thôi cô cũng thấy nhớ, hàng chục tin nhắn đến và đi cũng chẳng giúp cho cảm giác đó trong cô vơi đi chút nào. Đã không dưới một lần Taeyeon nghĩ rằng mình đã thích Wooyoung nhưng rồi cô cũng nhanh chóng gạt đi. Chỉ là một vài cảm xúc lạ thường thôi làm sao có thể là cô thích anh cơ chứ. Wooyoung mỉm cười và chờ đợi câu trả lời của Taeyeon. Không dễ dàng để có thể thổ lộ tình cảm của mình nên anh rất hy vọng cô sẽ không từ chối. Ngay từ lúc mới gặp Wooyoung đã có cảm tình với Taeyeon rồi, việc hai nhóm khá thân thiết với nhau cũng tạo điều kiện cho anh và cô gần nhau hơn. Càng tiếp xúc Wooyoung càng nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong con người Taeyeon, khác với vẻ bề ngoài trẻ con nhí nhảnh là một tính cách chín chắn, chững chạc, luôn quan tâm và lo lắng cho mọi người. Thời gian quay show Win Win với nhau càng khiến Wooyoung thêm yêu mến Taeyeon và không biết từ lúc nào anh đã yêu cô mất rồi. Anh có thể khẳng định là yêu chứ không chỉ đơn thuần chỉ là thích. Mỗi khi gặp Taeyeon Wooyoung thấy rất vui nhưng anh luôn phải kiềm chế cảm xúc bởi anh không tự tin vào tình cảm của mình. Và đến hôm nay, sau bao lần suy nghĩ, tự hỏi bản thân Wooyoung đã quyết định rằng anh sẽ phải nói cho Taeyeon biết tất cả. Wooyoung đã cố nghĩ ra một cách thật đơn giản nhưng không kém phần lãng mạn và chân thành để có thể diễn tả được hết nỗi lòng của mình. Đến giây phút này anh đã làm điều đó rất tốt nhưng anh vẫn chưa thể nở nụ cười hạnh phúc bởi Taeyeon vẫn chưa có gật đầu đồng ý. Ánh mắt Wooyoung chăm chú nhìn Taeyeon, năm rồi mười phút trôi qua, không gian xung quanh cả hai thật yên ắng. Taeyeon cũng nhìn Wooyoung, trong lòng thấy xao xuyến vô cùng. “Nên nói thế nào bây giờ, mình đã nghĩ đến tình huống này đâu. Tại sao cậu ấy lại tỏ tình với mình một cách… Ôi, Taeyeon à, mày hãy nghĩ thật kĩ đi, nghĩ thật kĩ đi rồi hãy trả lời.” - Wooyoung, cậu...những lời cậu nói là thật lòng chứ?_ Taeyeon dè dặt hỏi lại và Wooyoung đã gật đầu ngay. - Thật ra tớ, tớ không biết nói thế nào cả_ Taeyeon lại nhìn Wooyoung e thẹn nói, Wooyoung cũng ngạc nhiên nhìn lại. - Khi không gặp cậu tớ thấy rất nhớ, lúc được gặp rồi tớ thấy vui lắm. Nhưng tớ không biết liệu đó có phải là yêu hay không? Wooyoung nở một nụ cười thật tươi, anh cầm lấy tay Taeyeon đặt lên ngực mình và nói. - Hãy cảm nhận nhịp đập nơi trái tim anh và sau đó hãy nghe cả tiếng nói của trái tim em nữa. Wooyoung vẫn tiếp tục chờ đợi và cuối cùng sự kiên nhẫn của anh đã có kết quả. Taeyeon đã nhận lấy con gấu bông, điều này chứng tỏ cô đã đồng ý. Wooyoung chớp ngay lấy cơ hội này, dù con gấu có hơi vướng chút nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của Taeyeon và cả tiếng trái tim cô đang đập loạn nhịp nữa. Niềm hạnh phúc như đang dâng trào trong cả hai, khi hai con tim cùng chung nhịp đập thì nó sẽ dẫn con người ta vào một thế giới mới, thế giới của tình yêu. Từ nay Wooyoung và Taeyeon sẽ luôn bên nhau, chia sẻ vui buồn với nhau, cùng nhau bước đi trên một con đường. Mặc cho con đường đó có khó khăn, gập ghềnh thế nào thì hai người vẫn sẽ vượt qua vì trong tim họ luôn có nhau, trái tim luôn hướng về nhau dù khoảng cách giữa cả hai có xa đến đâu đi chăng nữa. Quán cafe - Dạ vâng, em sẽ đợi. Taeyeon cất điện thoại vào túi rồi quay qua Wooyoung, anh đang nắm tay cô thật chặt. - Tae à, từ nay anh sẽ luôn ở bên em, chăm sóc bảo vệ em_ Wooyoung chân thành nói. - Vì thế em hãy dựa vào vai anh, để đôi vai này tiếp thêm sức mạnh cho em nhé_ Wooyoung nhìn Taeyeon trìu mến, anh vòng tay ra sau kéo cô lại gần mình hơn. Như hiểu thấu tấm lòng Wooyoung Taeyeon ngay lập tức ngả đầu vào vai anh, nhỏ nhẹ nói. - Em biết rồi nhưng hãy hứa là đừng bao giờ buông tay em ra nhé. - À mà sao anh chỉ tặng có ba bông hoa vậy?_ Taeyeon ngồi dậy thắc mắc. - Thì anh nói rồi đó, ba bông hoa là tượng trưng cho câu nói “I love you” mà_ Wooyoung giải thích. - Ưhm, em cứ nghĩ là phải nhiều hơn cơ. - Vậy sao, được rồi lần sau anh sẽ tặng e nhiều hơn nhé_ Wooyoung nói. - 101 bông em thấy thế nào? - 101, anh nói thật chứ? Nhưng nó có ý nghĩa gì không anh?_ Taeyeon ngạc nhiên. - Bí mật, tới lúc đó em sẽ biết_ Wooyoung lại kéo Taeyeon vào lòng mình, lần đầu tiên anh có thể được gần cô đến vậy. Còn Taeyeon cô hỏi vậy thôi chứ bao nhiêu bông hoa không quan trọng, với cô chỉ cần anh thật lòng và đối xử tốt với cô là cô đã mãn nguyện lắm rồi. Một lát sau - Mà Tae này, chuyện của chúng ta_ Wooyoung ngập ngừng. - Sao vậy anh? - Anh nghĩ tạm thời chưa nên công bố_ Wooyoung đề nghị. - Anh biết S9 rất thân với nhau nhưng anh cũng rất sợ mọi chuyện bị phát hiện. - …_ Taeyeon thở dài, cô nhìn Wooyoung đầy khó xử. Thật lòng thì cô rất muốn nói chuyện vui của mình cho các chị em biết nhưng nếu Wooyoung đã nói vậy thì cô sẽ đồng ý. - Em hiểu, em sẽ giữ kín nhưng mà nói thật là em chẳng muốn che giấu chút nào_ Taeyeon nói một cách khó khăn. - Anh xin lỗi vì đã đề nghị em làm một việc khó như vậy nhưng em yên tâm là sẽ không có lâu đâu_ Wooyoung nhẹ nhàng nói, anh lại nắm lấy bàn tay Taeyeon thật chặt. - Vâng_ Taeyeon gật đầu. Cuộc trò chuyện của đôi tình nhân mới chắc chắn sẽ vẫn diễn ra nếu như không có sự chen ngang của manager. Taeyeon đành tạm biệt Wooyoung vì không muốn manager phải chờ mình. - Em về trước đây, anh cũng về đi nhé. - Ừ, em đi cẩn thận, về nhà nhớ nhắn tin cho anh đấy_ Wooyoung căn dặn, Taeyeon mỉm cười rồi quay bước đi nhưng chưa được hai bước cánh tay cô đã bị anh kéo lại. Chụt… Wooyoung hôn nhanh vào má Taeyeon khiến cô ngượng ngùng mà không dám nhìn anh nữa. - Em về đây_ Taeyeon lí nhí, cô đi thẳng ra xe luôn, trong lòng thấy xấu hổ vô cùng. Khi lên đến xe manager có hỏi nhưng Taeyeon không thể trả lời một cách trơn tru nhất. - Fan tặng em ấy mà. - Thật không vậy?_ Manager cười nói, anh nhìn Taeyeon đầy ẩn ý. Taeyeon không nói gì nữa, cô chăm chú ngắm con gấu bông. Nở một nụ cười thật tươi Taeyeon nghĩ lại lúc Wooyoung tỏ tình với cô, lúc đó sao mà tim cô đập dữ dội vậy. “Sao mà tim mình lại đập nhanh quá thế, bây giờ cũng vẫn nhanh. Chẳng hiểu Wooyoung có nghe thấy không nữa, nếu anh ấy nghe được thì ngại chết mất.” Nhìn các con phố đang tắt dần đèn, trong lòng Taeyeon hạnh phúc vô cùng. Từ nay đã có thể gần anh hơn, được nghe giọng nói ấm áp của anh cô thấy vui lắm. Hóa ra yêu là như vậy đó, cô thật sự không thể giấu được niềm vui sướng đang lan tỏa khắp người. Tất cả với cô như là một giấc mơ vậy nhưng cô tin và cũng mong giấc mơ này sẽ không bao giờ kết thúc. Chờ cho đến khi chiếc xe chở Taeyeon đi khuất hẳn Wooyoung mới lên xe và trở về dorm của mình. Ngày hôm nay là một trong những ngày hạnh phúc nhất trong đời anh, anh sẽ không bao giờ có thể quên giây phút đó, khi Taeyeon nhẹ nhàng cầm lấy con gấu bông từ tay anh. Về đến nhà rồi mà nụ cười trên môi vẫn chưa hề dứt, Wooyoung khiến các thành viên thấy rất khó hiểu nhưng anh chẳng bận tâm. Từ nay đã là bạn trai của Taeyeon rồi nên anh cần phải có trách nhiệm hơn, cần phải luôn chăm sóc, bảo vệ cho cô. Như thế mới xứng đáng với niềm tin và tình cảm cô trao cho anh. Chap 18 SNSD dorm - Mau treo cái này lên đi Eunhyuk, Shindong bê cái bàn qua đây, Siwon, Donghae, Ryeowook vào giúp Soshi đi_ Eeteuk hối thúc Suju và SNSD chuẩn bị để đón Seohyun xuất viện. Hôm nay sau gần hai tuần nằm viện, sức khỏe Seohyun đã gần như bình phục nên bác sĩ cho về nhà để tiện chăm sóc, ai cũng vui mừng đặc biệt là Kyuhyun. - Hyung cái này để đâu?_ Yesung vừa buộc bóng vừa hỏi hộ Shindong đang bê bàn quá nặng nên không nói được. - À, để đó đi_ Eeteuk chỉ về phía góc phòng. Một lát sau tất cả đã hoàn thành, phòng khách của SNSD trông rực rỡ hẳn lên. Mọi người cùng cười vì những gì họ đã làm, hy vọng Seohyun sẽ thích. - Mệt quá, không ngờ chỉ có trang trí thôi mà cũng mệt như vậy_ Heechul ngồi xuống sofa than vãn. - Oppa có làm gì mấy đâu_ Jessica bắt bẻ. - Sao lại không làm gì, anh làm rất nhiều là đằng khác đấy_ Heechul bất ngờ nói lớn. - Thôi, hai người trật tự đi_ Eeteuk lườm Heechul và Jessica, anh lấy điện thoại ra gọi cho Taeyeon. * * * * - Vâng, em nghe đây_ Taeyeon nhẹ nhàng nói. - [Mấy đứa sắp về chưa?]_ Eeteuk hỏi. - Sắp rồi ạ, khoảng 10’ nữa_ Taeyeon vui vẻ. - [Ừ, anh biết rồi, thế thôi đi đường cẩn thận nhé]_ Eeteuk ân cần nói. - Vâng, tạm biệt oppa, hẹn gặp oppa ở nhà_ Taeyeon dập máy rồi quay sang Seohyun. - Em vẫn ổn chứ? - Vâng_ Seohyun mỉm cười trả lời. - Ai vừa gọi vậy unnie?_ Yoona hỏi. - Là Eeteuk oppa_ Taeyeon đáp, cô nhìn Yoona đầy ẩn ý. - Chúng ta cũng chuẩn bị xuống xe thôi. * * * * 2PM dorm - Đi show ạ, show gì vậy anh? - WGM_ Park Jin Young trả lời điềm nhiên. - Sao ạ?_ Nichkhun ngạc nhiên hỏi lại. - Tôi vừa nói chuyện với PD bên đó, do Yongseo sắp kết thúc nên họ muốn mời một thành viên 2PM tham gia_ Park Jin Young giải thích. - Yongseo kết thúc nhưng sao lại là em?_ Nichkhun dường như vẫn rất bất ngờ. - Tại trong nhóm những người có thể tham gia được thì đều đã tham gia các show khác rồi, Junho với Chansung chưa đến lúc kết hôn. Xét ra cậu là lựa chọn hợp lí nhất. - Nhưng…em không tham gia được không?_ Nichkhun e ngại, anh chẳng muốn quay WGM tí nào. - Sao, lí do của cậu là gì?_ Park Jin Young nhìn thẳng Nichkhun hỏi. - Em...chỉ là em không thích thôi_ Nichkhun nói một cách khó khăn. - Không thích á, cậu đang đùa với tôi đấy à?_ Park Jin Young nói giọng không hài lòng. - Em xin lỗi nhưng anh chọn người khác được không?_ Nichkhun cố nài nỉ nhưng không có tác dụng, Park Jin Young vẫn rất cương quyết. Nichkhun đành lẳng lặng đứng dậy và đi ra ngoài. - Nhớ là đầu tuần bắt đầu quay đấy. - Khun, sao ngồi thừ ra vậy?_ Taecyeon lay vai Nichkhun. - Taec à, mình không sao_ Nichkhun cố tỏ ra bình thường. - Vẫn nghĩ về chuyện tham gia WGM à?_ Taecyeon như nhìn thấu suy nghĩ của Nichkhun. - Ừ, mình chẳng muốn một tí nào_ Nichkhun thở dài ngao ngán. - Không biết Yoona sẽ nghĩ thế nào khi biết tin này. - Sao cậu bi quan thế, show này cũng có gì đâu_ Taecyeon bình thản nói. - Cậu nói hay nhỉ, tự nhiên gặp nhau rồi trở thành vợ chồng, chắc chắn phải có những cử chỉ thân mật_ Nichkhun lo lắng nói. - À, nhưng mà cậu với Yoona yêu nhau lâu rồi thì còn sợ gì, cô ấy không nhỏ nhen như vậy đâu_ Taeyeon mỉm cười nhìn khuôn mặt khổ sở của cậu bạn. - Dù sao thì không tham gia là tốt nhất_ Nichkhun quả quyết. * * * * - Tất cả xong chưa, Seohyun về rồi đó_ Eeteuk nhìn quanh hỏi mọi người. - Mau về vị trí thôi. - Ơ, sao tối vậy_ Seohyun mở cửa bước vào nhưng trong nhà tối om, cô định quay ra gọi Taeyeon với Yoona thì bỗng âm nhạc nổi lên. Neorago Neorago (Là em. Chính là em.) Neorago Neorago (Là em. Chính là em.) Nan neoppoonirago Neorago (Là em mà thôi. Chính là em.) Neorago Neorago (Là em. Chính là em.) Daeun sarampiryo eobseo naneun geunyang neorago (Anh không cần một ai khác, chỉ mình em thôi.) Dashi hanbeon mooreo bwado naneun geunyang neorago (Dù em có hỏi lại lần nữa thì cũng chỉ là em thôi.) ... Đó là bài It’s You của Suju và Kyuhyun đang dần bước ra từ trong bóng tối. Seohyun hoàn toàn ngạc nhiên, cô không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Phụt... Ánh đèn được bật sáng, phòng khách của SNSD chỉ toàn ảnh của Seohyun thôi. Kyuhyun tiến lại gần Seohyun hơn, anh nhìn cô thật trìu mến. - Seohyun, anh có điều muốn nói với em_ Kyuhyun từ từ cất tiếng. - Chuyện này anh đã giấu kín từ lâu, bây giờ mới đủ can đảm để nói. - Từ lần đầu gặp em trái tim anh đã xao xuyến, lúc đó anh không hiểu đó là gì. - Nhưng dần rồi gặp em thường xuyên hơn và anh đã nhận ra tình cảm mình dành cho em. - Rất nhiều lần anh muốn bắt chuyện với em nhưng em dường như lại không muốn. - Không gặp em anh thấy nhớ vô cùng, khi gặp nhau, dù em chỉ chào thôi nhưng anh cũng thấy rất hạnh phúc. - Anh luôn tìm cách để gặp em hàng ngày ở thang máy nhưng... - Chỉ cần nhìn thấy em cười là anh thấy vui. - Sao cậu út của chúng ta si tình vậy_ Eunhyuk thì thầm. - Ha ha, bây giờ em mới biết đó_ Kibum tiếp lời. - Mấy đứa trật tự nào. - Khi thấy em buồn, em rơi lệ là anh thấy đau lắm. - Anh không muốn em buồn đâu, anh chỉ muốn em mãi vui vẻ thôi. - Hãy để anh được chăm sóc em, được mang đến nụ cười cho em. - Seohyun, làm bạn gái anh nhé! Kyuhyun trao tặng Seohyun bó hoa hồng đỏ thắm, vì quá xúc động nên Seohyun chẳng có phản ứng gì. Cô không nghĩ anh lại dành cho mình nhiều tình cảm như vậy. Nước mắt Seohyun từ từ lăn dài trên khuôn mặt cô nhưng cô thể lau chúng vì lúc này Kyuhyun đã ôm cô thật chặt. Nước mắt Seohyun vẫn tiếp tục rơi, cô không thể kiềm chế được cảm xúc của chính mình. SNSD đứng trong góc cũng khóc, họ khóc vì từ nay sẽ có người lo cho Seohyun còn tốt hơn cả mình. Kyuhyun buông Seohyun ra, anh dùng bàn tay ấm áp lau đi những giọt lệ đang vương trên má cô. - Đừng khóc, em phải cười lên chứ. - Từ nay anh sẽ không để em phải rơi lệ đâu. - Kyuhyun oppa!_ Seohyun nghẹn ngào nói. - Em đồng ý chứ?_ Kyuhyun nhẹ nhàng hỏi, anh nhìn Seohyun chờ đợi. Seohyun không trả lời, cô chỉ mỉm cười một cách thẹn thùng. - Bravo, chúc mừng hai người_ Giọng Shindong vang lên đầu tiên. - Hura, chúc mừng_ Tiffany tiếp lời Shindong. Lúc này thì tất cả mọi người đã bước ra vỗ tay chúc mừng đôi trẻ, ai cùng cười tươi rói. Kyuhyun ban đầu không hiểu gì nhưng anh lập tức nhận ra là Seohyun đã đồng ý rồi. Kyuhyun vui mừng đến nỗi không thể ngừng cười, anh cứ tủm tỉm suốt buổi tiệc hôm đó. - Kyu à, hôm nay không say không về đấy_ Eunhyuk vỗ vai Kyuhyun. - Hyung, em không uống được nữa đâu_ Kyuhyun vội từ chối. - Vui như thế này mà, uống đi_ Đến lượt Kangin nài ép. - Này, hai đứa uống vừa thôi, say hết rồi_ Eeteuk lắc đầu ngán ngẩm nhìn hai cậu em. - Bọn em có say đâu_ Miệng thì nói không say nhưng sự thực thì cả Eunhyuk và Kangin đều không thể đứng vững nữa. - Muộn rồi, mau về để Soshi còn nghỉ ngơi_ Eeteuk ra lệnh. - Hyung còn sớm mà_ Shindong cũng đã ngà ngà. - Nhanh, đi về thôi_ Leeteuk nói lớn, các thành viên Suju giật mình kéo nhau đứng lên nhưng hầu hết là không thể đi nổi. SNSD đành cùng Eeteuk và Kyuhyun dìu họ về. Trước khi đi, Kyuhyun không quên tạm biệt Seohyun. - Anh về nhé, em mau đi nghỉ đi, mai anh sẽ xuống thăm em_ Kyuhyun ân cần nói. - Vâng, tạm biệt anh_ Seohyun vẫy tay mỉm cười. * * * * Sân bay quốc tế Incheon - Hyung nhanh lên?_ Jungshin giục khi thấy Yonghwa còn chần chừ. - Ừ, được rồi_ Yonghwa vội kéo vali đi theo. - Đợt này chắc chúng ta đi lâu đấy nhỉ?_ Minhyuk vui vẻ nói chuyện với Jungshin. - Ừ, có thể vài tháng_ Jungshin gật đầu. - Chưa đi đã muốn về sao?_ Jonghyun trêu trọc hai cậu em. - Đâu có, tại lần đầu đi lâu như vậy mà hyung?_ Minhhyuk vội giải thích. Chuyến bay KAB 100-885 Seoul-Tokyo chuẩn bị cất cánh, đề nghị quý khách nhanh chóng làm thủ tục lên máy bay…
Chap 19
Tình yêu mang lại cho con người ta thứ cảm xúc kì lạ, cảm thấy mình hạnh phúc, yêu đời hơn. Khi yêu ai cũng vậy, lúc nào cũng tươi cười, hai chữ “hạnh phúc” hiện rõ trên mặt. Cô cũng vậy, khi biết tình cảm mình dành cho anh là tình yêu, cô cũng đã rất vui. Chỉ cần nghĩ đến anh là cô lại mỉm cười, được nhìn thấy anh là cô cả đêm không ngủ được. Ôi sao yêu lại nhiều cảm xúc như vậy chứ?
Nhưng rồi cô cũng không để điều đó tồn tại lâu bởi cô muốn biết anh có như cô không, có cười khi nghĩ đến cô không, có vui đến không ngủ được khi nhìn thấy cô không? Cô đã quyết định định tỏ tình nhưng trớ trêu thay anh từ chối một cách phũ phàng.
Cô thấy buồn lắm, đau khổ lắm, cô đã khóc rất nhiều. Lần đầu tiên cô tỏ tình và bị từ chối, cái cảm giác đó thật là, vừa xấu hổ vừa đau nhói. Cô đã cố quên đi, cố vùi đầu vào công việc nhưng làm sao có thể quên anh khi thỉnh thoảng lại gặp nhau, những lúc như thế tình cảm cô cố chôn chặt trong tim lại trỗi dậy. Cô đã kìm nén nhưng bản thân hiểu mình vẫn nhớ anh, trái tim luôn đập loạn nhịp khi gặp anh.
Rồi một ngày cô phát hiện anh và người chị em thân thiết yêu nhau, cái cảm giác của ngày hôm đó lại trở về. Cô thấy tim mình thắt lại, đau lắm nơi lồng ngực. Cô khóc nhưng nước mắt không thể chảy ra được, dường như cô đã hết nước mắt rồi. Buồn bã, chán nản cô đã cảm thấy như vậy suốt một thời gian, cô không nói cho ai hết, chỉ một mình âm thầm chịu đựng, gặm nhấm nỗi đau.
Nhìn hai người đó đi bên nhau cô thấy khó chịu lắm nhưng chẳng biết làm thế nào để bản thân thấy nhẹ nhõm hơn. Cô đã yêu anh quá nhiều, quá sâu đậm nên thật khó khăn để quên anh. Ông trời đúng là muốn trêu đùa cô, sao người anh yêu không phải là ai khác mà lại là chị em của cô. Người ta bảo “Yêu một người là cảm thấy vui khi người đó hạnh phúc”, và cô đang rất cố gắng để làm điều đó.
*
*
*
*
Quán cafe
Thời tiết hôm nay thật đẹp, anh vui vẻ đến quán cafe quen thuộc và tất nhiên là gọi đồ uống ưa thích rồi. Từ từ nhấm nháp thưởng thức, anh có thể cảm nhận được cả vị ngọt và đắng. Sao mà lại giống tình yêu vậy nhỉ, ngọt có mà đắng cũng có. Chẳng hiểu vì sao từ lúc đó đến bây giờ anh vẫn uống thứ này dù nó mang lại cho anh những ký ức buồn thật buồn.
Anh cười nhẹ khi nghĩ lại khoảng thời gian ấy, anh đã yêu cô biết nhường nào nhưng lại không đủ tỉnh táo để nhận ra. Anh đã quá ngốc nghếch, không cảm nhận được để rồi cô đã rời xa anh. Nếu như lúc đó anh quan tâm hơn, để ý hơn thì bây giờ hai người sẽ không chỉ là bạn.
Cô đã từng thích anh rất nhiều nhưng với anh thì việc học là ưu tiên hàng đầu, đến khi cô quyết định từ bỏ thì anh mới vỡ lẽ tất cả. Lúc cô rời xa anh cũng chính là lúc anh nhận ra mình đã yêu cô mất rồi, yêu một cách sâu sắc.
Thế nhưng đã muộn quá rồi, anh đã có cơ hội nhưng đã không nắm bắt nó, để giờ đây phải một mình lặng lẽ. Đã có lần anh thử nói với cô nhưng cô đã thẳng thắn từ chối, đối với cô bây giờ anh chỉ còn là quá khứ, một quá khứ đẹp nhưng không trọn vẹn.
- Taecyeon oppa, đợi em lâu chưa?
- Fany à, anh mới đến thôi_ Taecyeon tươi cười chào Tiffany.
- Em xin lỗi, tại đường đông quá. Mà anh vẫn thích thứ này sao?_ Tiffany vui vẻ nói, đôi mắt cười của cô thật đẹp.
- Ừ, nó rất tuyệt mà_ Taecyeon nói giọng có vẻ buồn bã.
- Đúng là ngon nhưng bây giờ nó đã không còn phù hợp nữa rồi_ Tiffany nhẹ nhàng nói, cô ngay lập tức lảng tránh khi bắt gặp ánh mắt Taecyeon.
- À, em dạo này thế nào, xin lỗi vì anh không gọi cho em thường xuyên_ Taecyeon vội đổi chủ đề khi nhận thấy sự lúng túng nơi Tiffany.
- Em vẫn bình thường, đợt trước về em có ghé qua thăm hai bác, họ nói anh không gọi điện gì cả?_ Tiffany lo lắng nhìn Taecyeon.
- Ừ, anh bận quá nên..._ Taeceyon giải thích, anh trông khá căng thẳng.
- Bận lắm sao, nhưng dù gì anh cũng nên gọi hỏi thăm hai bác chứ?_ Tiffany không hài lòng.
- Ưhm, anh biết rồi_ Taeceyon thở dài nói, Tiffany nhìn anh buồn bã. Lúc nào cũng vậy, cứ gặp anh là cô thấy lo lắng hơn, anh thật khác xưa. Bây giờ Taecyeon có vẻ lảng tránh, chẳng muốn nói chuyện nhiều với cô nữa. Cô rất muốn chia sẻ với anh nhưng anh không nói gì cả, cứ lẳng lặng vậy thôi. Tiffany thấy có lỗi vô cùng, chỉ vì cô mà anh trở nên như vậy, cô phải làm gì đây để giúp anh trở lại là Ok Taecyeon hài hước như ngày nào.
*
*
*
*
Yuri bước đi chậm rãi qua các con phố của Seoul và tất nhiên là cô phải cải trang nếu không muốn bị nhận ra. Yuri cười buồn nhìn mọi người qua lại, nếu cô có thể hòa mình vào đó thì hay biết mấy. Đột nhiên có một người xuất hiện trước mặt làm Yuri không khỏi giật mình.
- Yuri, em đi đâu vậy?
- Nichkhun..._ Yuri ngạc nhiên .
- Sao anh lại ở đây?
- Anh vừa đi mua đồ, tiện thể đi dạo luôn_ Nichkhun vui vẻ nói.
- Vậy à? Quên, chúc mừng 2PM comeback_ Yuri cười nhạt.
- Cám ơn em, anh mời em uống nước được không?_ Nichkhun niềm nở.
*
*
*
- Chúng ta đi với nhau thế này anh không sợ Yoona hiểu lầm sao?_ Yuri nói, không hiểu cô đang đùa hay mỉa mai nữa.
- Yoona không như vậy đâu, mà sao em lại nói thế, anh và em trong sáng mà?_ Nichkhun thắc mắc, anh thấy không vui vì câu nói vừa rồi của Yuri.
- Thì tại em đã từng tỏ tình với anh_ Yuri trả lời tỉnh bơ.
- Yuri, em đang có ý gì vậy?_ Khuôn mặt Nichkhun tỏ rõ vẻ không hài lòng, giọng anh có phần lớn hơn.
- Sao anh nổi nóng vậy, em chỉ đùa thôi mà?_ Yuri ngay lập tức xoa dịu.
- Anh xin lỗi, lần sau em đừng có đùa như vậy?_ Nichkhun hạ giọng.
- Nichkhun này, anh yêu Yoona lắm phải không?_ Yuri bất ngờ hỏi làm Nichkhun tròn xoe mắt, không hiểu cô gái cá tính này lại muốn trêu gì đây.
- Yuri, anh nghĩ mình không nên nói_ Nichkhun điềm tĩnh nói.
- Sao, chẳng lẽ anh không yêu Yoona nhiều như em ấy yêu anh sao?_ Lần này đến lượt Yuri không hài lòng.
- Anh yêu Yoona còn hơn chính bản thân mình, anh có thể làm mọi việc vì cô ấy_ Nichkhun khẳng khái đáp.
- Nhưng em hỏi chuyện này làm gì vậy?
- Em chỉ tò mò muốn biết thôi_ Yuri lại làm Nichkhun bất ngờ với sự ngây thơ lạ thường trên khuôn mặt.
- Em sao vậy Yuri, có chỗ nào không khỏe sao?_ Nichkhun lo lắng hỏi.
- Em đang rất bình thường.
- Có vẻ anh không thích khi em nói về chuyện của anh với Yoona thì phải?_ Yuri mỉa mai.
- Đúng nhưng chỉ vì anh nghĩ cho em thôi_ Nichkhun thẳng thắn nói, anh nhìn Yuri với ánh mắt cương quyết nhưng đáp lại Yuri rất bình thản.
- Nghĩ cho em ư, tại sao anh phải làm vậy?_ Giọng Yuri trở nên lớn hơn, ánh mắt cô cũng sắc hơn.
- Yuri...vì hồi đó em..._ Nichkhun ngập ngừng, anh không thể hiểu vì sao Yuri lại cứ muốn nhắc đến quá khứ.
- Hồi đó em tỏ tình với anh nhưng không thành công chứ gì, em quên rồi_ Yuri nhoẻn miệng cười, cô quay đi chỗ khác như muốn giấu cảm xúc thật của mình.
- Em, hôm nay em lạ quá_ Nichkhun quá đỗi bất ngờ với thái độ của Yuri, cô không giống thường ngày gì cả.
- Thời gian trôi đi nhiều thứ thay đổi nhưng em vẫn không thể thay đổi được một điều_ Yuri uống một ít nước, buồn bã nhìn Nichkhun
“Em chưa thể quên được anh.”
*
*
*
*
SNSD dorm
- Cậu đi đâu về vậy?_ Tiffany mới bước vào Taeyeon đã tra hỏi.
- Tớ đi gặp Taecyeon oppa_ Tiffany mỉm cười nói.
- À, chắc tại bận quá nên anh ấy không liên lạc với cậu đúng không?_ Taeyeon cắn một miếng bánh to.
- Ưhm..., anh ấy nói bận nhưng có cảm giác anh ấy muốn tránh mặt tớ thì đúng hơn_ Tiffany nhìn Taeyeon âu lo.
- Sao, dạo trước hai người vẫn bình thường mà?_ Taeyeon lại gần Tiffany.
- Tớ cũng không biết nữa_ Tiffany lắc đầu ngán ngẩm.
- Các cậu, có ai gửi quà cho tụi mình nè_ Giọng Sooyoung vang lên từ ngoài cửa.
- Đâu, cái gì thế?_ Sunny từ trong bếp vội chạy ra.
- Đây này, tớ thấy để ngoài cửa_ Sooyoung đưa ra trước mặt mọi người một cái hộp khá lớn.
- Ơ, Fany lúc cậu về không thấy ư?_ Hyoyeon quay sang Fany.
- Tớ không để ý lắm_ Tiffany ngây ngô trả lời.
- Mở ra nhé_ Sooyoung đề nghị.
- Nhưng chắc gì đã phải của chúng ta, lỡ không phải người ta bắt đền thì khổ_ Taeyeon thận trọng.
- Lo gì, để trước cửa là đúng rồi, tầng này có mỗi chúng ta ở thôi mà_ Sunny tự tin nói.
- Ừ, cậu mở đi_ Hyoyeon cũng tán thành. Sooyoung nhanh tay mở gói quà và tất cả trố mắt ngạc nhiên khi bên trong là một chiếc đèn ngủ vô cùng dễ thương, trên chiếc chụp đèn là rất nhiều ảnh của chủ nhân sắp tới của nói. Mọi người nhanh chóng đọc tấm thiệp đính kèm và sửng sốt vô cùng.
Chap 20
1 ngày sau cũng tại SNSD dorm
Yoona vui vẻ ngắm nhìn mình trong gương, cô đang cố chọn một bộ trang phục đẹp nhất. Lát nữa cô sẽ có cuộc hẹn với Nichkhun và cô muốn mình trông thật đẹp trong mắt anh. Yoona đang phân vân giữa hai bộ váy màu hồng phấn và màu trắng thì Seohyun bước vào phòng.
- Unnie đang làm gì vậy?_ Seohyun nhẹ nhàng hỏi.
- Seohyun hả, chị đang…chọn váy_ Yoona ngại ngùng nói.
- Chị hẹn hò với Nichkhun oppa sao?_ Seohyun cười tươi nhìn chị mình.
- Ừ_ Yoona nói nhỏ.
- Yoona unnie của em đã đẹp sẵn rồi nên mặc gì cũng chuẩn hết_ Seohyun nói khiến Yoona không thể dừng cười.
- Mà em không đi chơi với Kyuhyun oppa sao?_ Lần này đến lượt Yoona chất vấn Seohyun.
- Dạ, anh ấy bận lắm unnie_ Seohyun vô tư nói.
- Ừ, thế chuyện quay WGM thì sao, chị nghe manager oppa nói CN Blue qua Nhật rồi nên…_ Yoona đổi chủ đề liên tục, cô đang mải nhìn mình trong gương nên không để ý sắc mặt Seohyun.
- WGM, em đã tham gia nó sao unnie?
*
*
*
*
- Em thấy sao?_ Nichkhun ân cần hỏi Yoona khi hai người dùng bữa tại nhà hàng quen thuộc.
- Vâng, ngon lắm ạ_ Yoona tươi cười nhìn Nichkhun.
- Anh xin lỗi vì đợt này hơi bận nên không gặp em nhiều được_ Nichkhun nhìn Yoona ánh mắt phiền muộn.
- Không sao mà, em biết anh còn có rất nhiều việc_ Yoona thêm một lần cười thật tươi, chỉ cần Nichkhun khỏe mạnh và vui vẻ là cô hạnh phúc lắm rồi.
- Hôm nay em đẹp lắm_ Nichkhun cầm tay Yoona nói.
- Oppa…_ Yoona e thẹn nói. Mặc dù yêu nhau lâu rồi nhưng khi anh nói những lời như vậy không hiểu sao cô cảm thấy ngại ngùng vô cùng.
- Sao chứ, chẳng lẽ anh không được khen người yêu anh đẹp sao?_ Nichkhun nũng nịu, Yoona không thể không cười khi nhìn thấy khuôn mặt anh lúc đó. Trước mặt mọi người thì có thể không nhưng khi ở bên Yoona Nichkhun luôn cho thấy anh đáng yêu như thế nào.
*
*
*
Sau khi dùng bữa tối, Yoona và Nichkhun cùng đi ngắm cảnh bên sông Hàn. Hai người cùng trò chuyện thật vui vẻ, lúc này nếu có tay phóng viên nào mà chụp trộm thì quả là không thể chối cãi.
- Thật sao, Seohyun chắc vui lắm nhỉ?_ Nichkhun hào hứng khi nghe Yoona kể lại lần tỏ tình của Kyuhyun với Seohyun.
- Vâng, tất nhiên là vậy rồi nhưng…_ Yoona có phần ấp úng khiến Nichkhun lo lắng.
- Sao vậy em?
- Con bé chẳng còn nhớ gì cả. Hôm nay em có hỏi Seohyun về chuyện quay WGM nhưng nó lại hỏi là em đã từng tham gia sao?_ Yoona buồn bã nhìn Nichkhun, cô siết chặt tay anh hơn. Nichkhun cũng kéo Yoona lại sát mình, trong lòng anh đang rất khó nghĩ về chuyện WGM.
- Có nghĩa Seohyun không nhớ gì chuyện đó, vậy còn Jung Yong Hwa?_ Nichkhun hỏi.
- Vâng, con bé nói nó không biết Yonghwa là ai?_ Yoona thở dài thất vọng.
- Em đừng lo lắng quá, cần phải có thời gian Seohyun mới hồi phục trí nhớ_ Nichkhun động viên người yêu, anh có thể cảm thấy Yoona lo cho cô em út như thế nào.
- Em biết nhưng anh có nghĩ…Seohyun bị như vậy là do Yonghwa không?
*
*
*
*
SNSD dorm
- Ai vậy Fany?_ Jessica hỏi khi thấy Tiffany quay trở vào.
- Tớ không biết, không có ai cả, chỉ có gói quà này thôi_ Tiffany lắc đầu.
- Hay thật, gọi cửa mà không xuất hiện là sao?_ Hyoyeon cũng tỏ ra khó hiểu.
- Fany, đưa tớ xem nào_ Sooyoung ra hiệu cho Tiffany đưa gói quà cho mình.
- Ưhm...cùng kiểu cách gói, cùng màu, chắc là dành cho cậu rồi_ Sooyoung gật gật nhìn Fany.
- Tớ á, sao lại là tớ?_ Tiffany ngạc nhiên hỏi lại.
- Thì chắc là anh chàng gửi đèn ngủ, cốc với mũ cho cậu đó_ Sunny nói khá tự tin.
- Không hiểu lần này là gì đây?_ Hyoyeon nháy mắt với Jessica.
- Cậu mau bóc ra xem đi_ Tiffany nhìn tất cả với tâm trạng khó hiểu. Từ khi trở về Hàn Quốc, ngoài S9 và Sone thì cũng không có nhiều người tặng quà cô. Cô thấy rất vui nhưng mà cũng ngạc nhiên không kém, người đó vì lí do gì mà tặng cô nhiều thứ vậy.
Tiffany trở về phòng, cô ngắm nhìn đồ vật người đó tặng, chúng mới đẹp làm sao. Cô rất thích màu hồng nên trong phòng toàn màu hồng thôi, người này chắc phải tìm hiểu rồi nên mới biết cô thích mà tặng chứ. Nhưng có phải người đó đang theo đuổi cô không, nếu không thì tặng quà làm gì.
Tiffany cảm thấy vô cùng bối rối khi nghĩ đến điều đó. Trở về Hàn để theo đuổi ước mơ làm ca sĩ, cô tự nhủ sẽ gạt chuyện tình cảm sang một bên và chuyên tâm học tập. Bây giờ khi đã nổi tiếng cùng SNSD rồi thì Tiffany cũng chưa hề nghĩ rằng mình sẽ yêu một ai đó. Cô còn rất nhiều điều phải làm, nhiều điều phải học nhưng trên hết cô vẫn còn mặc cảm khi nhớ về quá khứ.
*
*
*
*
- Thôi em lên nhà đây, anh mau về đi nhé_ Yoona mỉm cười nói với Nichkhun khi xe của anh dừng cách chung cư SM không xa.
- Ừ, lúc nào lên nhớ gọi cho anh đấy_ Nichkhun căn dặn.
- Vâng, em biết rồi_ Yoona nhẹ nhàng hôn lên má Nichkhun rồi mở cửa xe bước ra, cô rảo bước về phía chung cư. Nichkhun nhìn theo Yoona, khuôn mặt anh phảng phất nỗi buồn. Anh vẫn chưa thể mở lời với cô về chuyện quay WGM, dù biết đó chỉ là show thôi nhưng không hiểu sao Nichkhun lại có linh cảm rằng nó sẽ khiến tình cảm của anh và Yoona gặp phải sóng gió.
Buổi đêm, đường phố vắng vẻ hơn, Nichkhun lái xe đi qua những con đường để trở về ngôi nhà thân quen. Ngày hôm nay anh đã rất vui khi được ở bên Yoona, được cùng cô hẹn hò thật lãng mạn. Mặc cho mai phải dậy sớm để quay show thì Nichkhun vẫn cứ muốn trò chuyện với Yoona, anh muốn được nghe giọng nói ngọt như kẹo của cô. Lúc này đây anh mặc kệ tất cả, chỉ cần Yoona mãi ở bên anh là được.
*
*
*
*
*
Ngày hôm sau tại địa điểm quay WGM
- Ơ...có phải món ăn yêu thích của em là...?_ Nichkhun ngạc nhiên khi gặp “vợ” của mình, anh lúng túng nên mãi mới nói được câu hỏi PD đã đưa cho.
- Vâng, đúng rồi ạ_ Cô gái tươi cười nói.
- Xin chào, từ nay anh sẽ là chồng của em, anh là Nichkhun_ Giọng nói ấm áp của Nichkhun vang lên.
- Vâng, em là Victoria, rất vui vì chúng ta đã trở thành vợ chồng_ Victoria cũng đáp lại một cách thân thiện nhất.
…
*
*
*
*
Trụ sở SM
- Từ ngày hôm nay chúng ta phải chăm chỉ hơn đó_ Taeyeon ra lệnh đúng chất leader, tất cả cùng cố gắng luyện tập cho những hoạt động sắp tới của SNSD.
Hộc… Hộc…
- Unnie… đưa em chai nước_ Yoona thở dốc quay sang Hyoyeon, từ sáng đến giờ tất cả đã rất nỗ lực nên bây giờ ai cũng mệt mỏi.
- Sao họ lâu mang đồ ăn đến thế nhỉ?_ Sooyoung xoa bụng than vãn.
- Tớ đói quá à?_ Sunny cũng đang cố chịu đựng.
- Krystal, Sulli_ Jessica gọi khi thấy các thành viên f(x) đi ngang qua.
- Chào các unnie_ Krystal và Sulli lễ phép.
- Mấy đứa đi đâu vậy?_ Taeyeon hỏi.
- Dạ, bọn em đi ăn trưa_ Sulli vui vẻ nói.
- Ơ, sao chỉ có hai đứa, Vic unnie với Luna đâu rồi?_ Jessica thắc mắc.
- Hai người đó bận đi quay show rồi ạ_ Krystal trả lời một cách thất vọng.
- Hay ở lại ăn chung với các unnie đi_ Taeyeon đề nghị.
- Thật sao unnie, bọn em đang lười đi_ Sulli hí hửng, SNSD không thể nhịn được cười với vẻ mặt của cô bé.
- Mà quay show gì vậy, trước nay hình như Vic unnie chưa có đi show một mình thì phải?_ Đến lượt Sunny tò mò.
- Dạ, omma đi quay WGM_ Krystal nói khi Jessica đang vuốt tóc cô.
- WGM ư, quay với ai vậy mấy đứa biết không?_ Sunny thích thú lại gần Krystal để hỏi rõ hơn.
- Là một thành viên của 2PM, Nichkhun oppa đó unnie_ Sulli ngây thơ trả lời trong khi các cô gái SNSD nhìn nhau tròn xoe mắt. Rồi tất cả cùng nhìn về một phía, đó là nơi mà Yoona đang ngồi.
Im lặng, không một biểu cảm trên khuôn mặt, không một lời nói nào cả. Soshi khiến cho Krystal và Sulli thấy rất khó hiểu. Đúng lúc đó thì nhân viên giao hàng mang đồ ăn đến, các cô gái liền kéo hai thành viên f(x) ra nhận đồ ăn để Yoona được yên tĩnh.
“Hôm nay anh ấy đi quay WGM với Vic unnie thật sao, tại sao lại không hề nói gì với mình vậy? Cả buổi tối hôm qua rồi những ngày trước đó nữa sao lại không nói? Anh đang lo sợ điều gì vậy Nichkhun, anh có biết làm như vậy em sẽ càng thêm buồn không? Nếu anh nói cho em biết trước thì… ngày hôm nay em sẽ không trở thành một con ngốc như thế này.” Thẫn thờ nhìn mọi người chọn lấy đồ ăn cho riêng mình, trái tim Yoona quặn thắt lại. Dù biết đó chỉ là show thôi nhưng cô vẫn không thể nào lí giải được vì sao anh lại không nói gì với cô về chuyện này. Anh không tin tưởng cô hay anh lo sợ cô sẽ gây ảnh hưởng cho anh. Một giọt nước mắt chợt rơi xuống, Yoona nhanh tay gạt nó đi, tình yêu của cô đang rất tốt đẹp mà sao sóng gió lại đến nhanh như vậy chứ. Chap 21 SNSD dorm Yoona trở về nhà sau một ngày vất vả, cô đặt mình xuống giường, mắt trĩu lại nhưng không thể ngủ được. Chuyện Nichkhun quay WGM cứ ám ảnh Yoona mãi dù cô biết đó chỉ là công việc thôi. Yêu nhau lâu rồi, mọi chuyện đều chia sẻ với nhau nhưng tại sao lần này anh lại không nói gì cả. Đến tận bây giờ anh cũng không hề gọi cho cô, Yoona cảm thấy Nichkhun coi chuyện này như không có gì vậy. Bản thân rất muốn cho qua nhưng khi cô nhắm mắt lại thì hình ảnh Nichkhun và Victoria bên nhau lại cứ hiện lên. Cho dù chỉ là diễn thì họ vẫn sẽ nắm tay, thân mật với nhau. Yoona ghét điều đó lắm, cô chỉ muốn Nichkhun là của riêng mình, chỉ muốn anh cầm tay, quan tâm đến mình cô thôi. Nhưng Yoona hiểu rất rõ tính cách Nichkhun, anh là người ân cần và sâu sắc nên tất nhiên anh vẫn sẽ chăm sóc Victoria hệt như một người “chồng” vậy. You better run run run run run Chuông điện thoại của Yoona vang lên, cô khó chịu vươn mình cầm lấy nó từ trên bàn trang điểm. Là Nichkhun, mọi ngày cô luôn vui vẻ mở máy và nói chuyện tíu tít với anh nhưng hôm nay thì hoàn toàn ngược lại. Yoona có chút chần trừ nhưng rồi cô cũng quyết định nhấc máy. * * * * Đài truyền hình - Hôm nay làm tốt lắm. - Dạ vâng, tạm biệt mọi người_ Taeyeon vui vẻ chào ê-kíp làm show Win Win. Cô tranh thủ sắp xếp lại đồ đạc trong lúc chờ manager oppa. Cạch… Cánh cửa phòng từ từ mở ra, một bóng người xuất hiện, chầm chậm tiến đến dùng vòng tay ấm áp của mình vòng qua eo Taeyeon. - Wooyoung_ Taeyeon có thể cảm nhận được người yêu của mình dù cô không hề quay lại. Mùi hương quen thuộc đó, cánh tay rắn chắc đó làm sao lẫn với ai được. - Anh chưa về sao? - Anh đang đợi em_ Wooyoung xoay người Taeyeon lại. - Sao thế, anh vẫn còn phải luyện tập mà?_ Taeyeon tròn mắt ngạc nhiên nhìn Wooyoung. - Vì anh nhớ em_ Wooyoung nhìn Taeyeon một cách đắm đuối, anh kéo cô sát vào mình hơn. Khoảng cách giữa hai người là không đáng kể, chỉ cần Taeyeon hơi ngẩng mặt lên thì môi cô sẽ chạm vào môi của anh. Wooyoung chậm rãi hôn lên trán rồi mũi và cuối cùng là môi Taeyeon. Nhắm mắt lại để có thể cảm nhận rõ hơn sự cuồng nhiệt, cháy bỏng trong nụ hôn của anh, Taeyeon mỉm cười hạnh phúc khi Wooyoung buông cô ra. - Chúng ta về thôi_ Wooyoung nói. - Ơ, em phải đợi manager oppa_ Taeyeon hơi bất ngờ. - Đừng lo, anh đã nói với anh ấy rồi, anh sẽ đưa em về_ Wooyoung cười tươi nhìn Taeyeon, anh cầm túi xách rồi kéo cô đi luôn. * * * * - Anh bây giờ bạo gớm nhỉ?_ Taeyeon trêu trọc Wooyoung khi hai người đang trên đường về nhà. - Không sợ bị phát hiện sao? - Không, anh tự tin để đối mặt với tất cả_ Wooyoung khẳng khái đáp. - Thật sao?_ Taeyeon có phần ngạc nhiên với câu nói của người yêu. - Ừ, để được ở bên người con gái anh yêu anh không sợ gì cả_ Wooyoung nắm chặt tay Taeyeon. - Nhưng…em sợ lắm, nếu một ngày nào đó…_ Taeyeon nói có phần lo lắng. - Yên tâm đi Tae à, anh sẽ luôn ở bên em cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa_ Wooyoung động viên Taeyeon khiến cô vững tin hơn rất nhiều. * * * * 2PM dorm - Yoona, em phải hiểu anh chứ?_ Nichkhun nói giọng bực tức. - Anh chỉ yêu em thôi mà. - [Oppa, em thật sự mệt lắm, em không muốn nói đến chuyện này nữa]_ Yoona nói một cách khó khăn. - Chẳng lẽ em không hề tin anh sao, thời gian chúng ta yêu nhau không đủ để em hiểu và tin tưởng anh ư?_ Nichkhun dường như không kiềm chế được, anh thấy rất khó chịu. Từ đầu đến giờ Yoona luôn tỏ ra lảng tránh và có thái độ rất kì lạ, anh biết là do chuyện quay WGM nhưng anh đã giải thích rất nhiều. Nichkhun cảm thấy thất vọng khi Yoona không nghe mình nói. - [Oppa, em nghĩ tốt nhất chúng ta không nên nói chuyện này nữa, khi nào anh bình tĩnh lại thì…]_ Yoona thở dài, cô cũng đang kiềm chế rất nhiều. Thực sự cô luôn tin tưởng anh nhưng tại sao anh nói WGM chỉ là diễn mà lại không dám nói cho cô biết. Sớm muộn gì thì mọi chuyện cũng sẽ được công bố nhưng Yoona muốn chính anh nói cho cô biết. - Hiện tại anh đang rất bình tĩnh_ Nichkhun nói lớn, anh không còn để ý đến xung quanh nữa. - [Em xin lỗi, khuya rồi em cần nghỉ ngơi, lúc khác chúng ta hãy nói chuyện tiếp]_ Nói rồi Yoona nhanh chóng cúp máy, cô đã quá mệt nên không muốn tiếp tục tranh luận với anh nữa. Đây là thời điểm cả hai đều không là chính mình nên cần thời gian để suy nghĩ nếu không sự việc sẽ còn lớn hơn. * * * * * Tối hôm sau Suju dorm - Nhanh lên, mau mang ra đây nào_ Eeteuk thúc giục mọi người. Chẳng là hôm nay Suju và S9 tổ chức tiệc kỉ niệm một năm chuyển về chung cư SM. Do các nghệ sĩ cùng công ty là DBSK, SHINee, f(x) có lịch làm việc nên chỉ có hai nhóm thôi. - Hyung, được rồi đó_ Kangin nhìn quanh gật đầu nói. - Tất cả mau vào tiệc thôi_ Heechul hô hào, mọi người thấy vậy liền nhanh chóng chạy tới. - Yoona, mau lên chứ_ Thấy Yoona ngồi thần trên ghế, Yesung lay mạnh cô. - Nào, để kỷ niệm một năm chúng ta chuyển về sống chung, cạn ly_ Eeteuk vui vẻ nói. - Hy vọng đại gia đình SM sẽ luôn bên nhau_ Taeyeon cũng hứng khởi. - Cạn ly! - Chúc mừng! Suju và SNSD vui vẻ cùng nhau ăn uống, hát hò mà không biết có một vị khách đặc biệt ghé thăm họ. Khi người đó xuất hiện thì tất cả cùng tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng bất ngờ hơn cả là thái độ của người đó, lạnh lùng xen lẫn tức giận, khác hẳn sự ân cần thường ngày. - Giờ này mà các cô cậu còn tiệc tùng được ư? - Thầy…_ Taeyeon ấp úng khi nghe thấy giọng của Lee So Man, chủ tịch SM Ent. - Thầy, có chuyện gì vậy ạ?_ Eeteuk cũng có phần dè dặt. - Các cậu mau dọn dẹp chỗ này đi, còn các cô mau theo tôi về nhà_ Lee So Man nhìn Suju và SNSD nói lớn. Tất cả không ai dám nói câu gì, chỉ răm rắp làm theo. * * * - Các cô dám qua mặt cả tôi, giỏi thật đấy?_ Lee So Man nhìn một lượt chín cô gái, những người ông đã dày công đào tạo, hy vọng vào họ để rồi hôm nay họ khiến ông quá thất vọng. - Thưa thầy…đã có chuyện gì vậy ạ?_ Sunny mạnh dạn nói. - Trước khi tôi thực sự nổi giận thì hãy nói thật đi, bao nhiêu người đang hẹn hò?_ Lee So Man ngay lập tức vào thẳng vấn đề, câu nói của ông khiến S9 lo lắng không yên. - Thầy, thầy đang nói gì vậy?_ Taeyeon cố tỏ ra bình tĩnh. - Không nghe tôi nói gì sao?_ Lee So Man tức giận đùng đùng, ông không kiềm chế được nên chưa đợi S9 trả lời đã quăng tờ báo ra trước mặt họ. Các cô gái ngạc nhiên không thốt nên lời khi thấy người xuất hiện trong đó… * * * - Hyung, không hiểu thầy có chuyện gì mà tức giận vậy?_ Kangin thắc mắc khi Suju đang thu dọn những thứ còn lại của bữa tiệc. - Anh cũng không biết nữa_ Eeteuk lắc đầu ngán ngẩm. - Lần này có vẻ nghiêm trọng, tội của Soshi nặng lắm đây_ Heechul nói, câu nói của anh khiến Kyuhyun càng thêm sốt ruột. - Hyung, em xuống đó xem thế nào đây_ Kyuhyun vội vàng bỏ đống đồ xuống. - Khoan đã, các hyung sẽ đi với em_ Eeteuk đề nghị và Suju nhanh chóng xuống tầng 9. * * * - Oppa_ Tiffany nhẹ nhàng nói khi mở cửa cho Suju. - Chuyện gì đã xảy ra vậy?_ Eeteuk hỏi ngay khi vừa bước vào, trước mặt anh các thành viên SNSD đang ngồi túm tụm lại, hình như ai cũng vừa mới khóc. - Seohyun, em không sao chứ?_ Kyuhyun vội tìm bạn gái. - Oppa, em không sao_ Seohyun lau nước mắt không để Kyuhyun thấy. - Sao mắt mấy đứa đỏ vậy, thầy đã nói những gì?_ Eeteuk gặng hỏi, cho dù S9 đã nhanh tay gạt đi nhưng anh vẫn có thể nhận thấy những giọt nước mặt đọng lại trên khóe mi các cô. - Không, thầy chỉ nói…_ Sooyoung cố gắng trả lời nhưng cô không biết nói như thế nào. - Mau nói đi, chẳng lẽ mấy đứa không coi bọn anh là anh sao?_ Kangin có phần hơi nóng. - Hyung, em nghĩ là do chuyện này_ Sungmin nói và các thành viên Suju nhanh chóng vây quanh anh. Tờ báo Lee So Man mang đến lúc nãy đang ở trên tay Sungmin và vẻ mặt của Suju cũng không khác S9 lúc đấy là bao. Ai cũng mắt tròn mắt dẹt khi nhìn thấy ảnh Taeyeon và Wooyoung ôm nhau hạnh phúc. Chap 22 SNSD dorm - Tôi đã rất tin tưởng vào em nhưng mà em làm tôi thất vọng quá. - Chuyện yêu đương tôi không cấm nhưng làm gì cũng phải có giới hạn chứ. - Tôi nghĩ em đã lường được hậu quả của việc này rồi. - Từ bây giờ em và cả Soshi sẽ không được yên đâu. - Hãy ở yên trong nhà và không được ra ngoài cho đến khi tôi tìm ra phương án giải quyết.
Những lời nói của Lee So Man cứ văng vẳng vang lên trong đầu Taeyeon, cô thật có lỗi khi đã để thầy mình lo lắng như vậy. Đáng ra cô nên cẩn thận hơn, đáng ra không nên thân mật với Wooyoung tại nơi công cộng như vậy. Khi quyết định yêu anh cô hiểu là mình sẽ phải đối mặt với những khó khăn như thế nào khi 2PM là idol group rất được yêu thích. Cả SNSD cũng vậy, rồi đây antifan và những fan cuồng sẽ không để hai người được yên, đặc biệt là cô. Vụ việc của SHINee’s Jonghyun và Shin Se Kyung là minh chứng rõ nhất.
Taeyeon buồn bã nhìn tầm hình cô và Wooyoung trong điện thoại, nước mắt cứ thế rơi xuống. Lúc này đây cô thấy bối rối vô cùng, giá như anh có thể ở bên an ủi động viên cô thì hay biết mấy.
*
*
*
- Anh hiểu rồi, mấy đứa thật là, làm gì cũng nên cẩn thận chứ_ Eeteuk nhìn Soshi đầy thông cảm.
- Thế Taeyeon đâu rồi?_ Kangin nhìn quanh hỏi.
- Cậu ấy ở trong phòng, từ lúc thầy về cậu ấy cứ ở mãi trong đó_ Sunny chỉ vào căn phòng cạnh bếp nơi Taeyeon và cô ở.
- Chắc con bé buồn lắm, dù sao thì fan cũng sẽ không để yên chuyện này đâu_ Heechul nói.
- Hay để anh vào xem thế nào_ Eeteuk đột nhiên đề nghị nhưng anh chưa kịp làm gì thì Taeyeon đã bước ra vui vẻ chào hỏi.
- Các oppa đến từ lúc nào vậy?
- Ừ, bọn anh định xuống xem mấy đứa thế nào_ Eeteuk nhanh chóng đáp lại.
- Em không sao chứ Taeyeon?_ Kangin lại gần hỏi thăm.
- Vâng, em ổn mà_ Taeyeon mỉm cười nhìn tất cả.
- Ừ, dù nói ra không đúng lúc lắm nhưng anh vẫn muốn chúc mừng em_ Eeteuk chân thành nói.
- Dạ, cám ơn oppa_ Taeyeon cúi đầu cảm ơn.
*
*
*
*
*
Sáng hôm sau
Trụ sở JYP
- Em xin lỗi ạ.
- Các cậu thật là, nếu có yêu thì cũng phải kín đáo một chút chứ_ Park Jin Young nhìn học trò một cách ngán ngẩm.
Reng…Reng…
- Vâng, Park Jin Young nghe!_ Chủ tịch JYP vui vẻ chào hỏi, ông nhanh chóng ra hiệu cho 2PM ra ngoài để mình nói chuyện thoải mái hơn.
*
*
*
- Hyung, anh Jin Young sẽ giải quyết chuyện này thế nào đây?_ Chansung nhìn mọi người hỏi.
- Anh cũng không biết nữa_ Taecyeon lắc đầu, anh quay sang Wooyoung đang ngồi im không nói gì.
- Đừng lo quá, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Em không sao, em đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, chỉ mong Taeyeon không có chuyện gì_ Wooyoung nìn Taecyeon bằng ánh nhìn đầy tự tin.
- Hyung, bọn em sẽ luôn bên anh mà_ Chansung động viên.
- Các cậu_ Park Jin Young bước từ phòng làm việc ra hắng giọng.
- Tôi vừa nói chuyện với chủ tịch Lee bên SM, trước mắt chúng tôi sẽ công nhận hai người đang yêu nhau_ Park Jin Young điềm tĩnh nói.
- Hyung, thật chứ?_ Wooyoung ngạc nhiên với câu nói của chủ tịch.
- Nhưng tạm thời hai người sẽ không được gặp nhau, khi nào chuyện này lắng xuống sẽ tính tiếp_ Park Jin Young nói rồi quay bước trở về phòng. Các thành viên 2PM liền xúm lại chỗ Wooyoung chúc mừng.
- Hyung, hay quá à!_ Chansung hớn hở nói.
- Tốt lắm, từ bây giờ hai người không phải lén lút nữa rồi_ Junsu cũng vui vẻ đập vai Wooyoung.
- Cám ơn mọi người_ Wooyoung mỉm cười nói.
*
*
*
*
Trụ sở SM
- Vậy là sẽ đi Nhật luôn ạ?_ Manager ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy, đã đến lúc xâm nhập thị trường Nhật Bản rồi_ Lee So Man điềm tĩnh nói.
- Tôi sẽ đi báo ngay để họ chuẩn bị_ Manager nói rồi đi ra ngoài, Lee So Man vẫn ngồi đó khuôn mặt trầm tư thấy rõ. Không hiểu ông đang suy nghĩ gì vào lúc này, chỉ biết rằng ông đang rất lo cho S9, những cô gái ông đã mất bao công sức đào tạo nên.
*
*
*
*
Buổi tối
Chung cư SM
- Nichkhun, sao anh lại ở đây?_ Yuri thoáng giật mình khi trông thấy Nichkhun ở gần chung cư SM.
- Yuri à, anh…_ Nichkhun ấp úng.
- Anh đến tìm Yoona? Sao không lên nhà?_ Yuri hỏi dồn dập.
- Thật ra bọn anh đang có chút vấn đề_ Nichkhun chân thành nói.
- Hai người cãi nhau, chuyện là thế nào vậy?_ Yuri tò mò.
- Chỉ vì chuyện anh quay WGM thôi_ Nichkhun cười gượng, dù cố tỏ ra bình thường nhưng Yuri biết chắc anh đang buồn lắm.
- À, em hiểu rồi_ Yuri nói giọng cảm thông.
- Anh không muốn giấu cô ấy nhưng lúc đó anh không biết mở lời như thế nào_ Nichkhun nhìn Yuri đầy buồn bã, ánh mắt anh tỏ rõ sự mệt mỏi. Mấy ngày nay anh chỉ nghĩ đến Yoona mà thôi, trong đầu lúc nào cũng có hình ảnh cô. Nichkhun thật sự rất muốn gọi điện nhưng không hiểu sao anh lại không đủ tự tin, anh rất sợ làm Yoona buồn thêm.
Hôm nay cũng vậy, anh đến đây chỉ vì muốn gặp Yoona và xin lỗi cô nhưng dù đã đứng trước cửa anh vẫn không đủ can đảm để bước vào. Anh muốn giải thích mọi chuyện với Yoona nhưng giọng nói của cô tối hôm đó anh không muốn nghe chút nào, anh chỉ muốn Yoona nhỏ nhẹ, dịu dàng với anh như thường ngày thôi.
- Nichkhun oppa!_ Yuri gọi khi thấy Nichkhun đang đứng thần ra.
- Nếu anh muốn nói gì thì hãy nhanh lên đi vì mai bọn em đi Nhật rồi.
“Đi Nhật sao, sao cô ấy lại đi Nhật vào lúc này?”
Nichkhun suy nghĩ miên man khi đang trên đường về nhà, cuộc nói chuyện với Yuri càng làm anh phải suy nghĩ hơn. Ngay lúc đó anh đã rất muốn cùng cô lên nhà nhưng rồi anh đã thay đổi quyết định. Anh không biết nói gì với Yoona, gặp cô anh sẽ như thế nào đây.
Nichkhun rõ ràng cần thời gian nhưng Yoona lại không cho anh điều đó. Mai cô đi Nhật rồi, một tháng nữa mới trở về. Nếu không giải quyết nhanh có lẽ mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn. Nhưng Nichkhun không biết làm thế nào cả, những gì cần nói anh đã nói hết rồi.
"Yoona à, anh phải làm sao đây? Mai em sẽ ra nước ngoài, phải một thời gian nữa chúng ta mới được gặp nhau. Làm sao anh có thể chịu đựng được khi xa em? Anh nhớ em vô cùng, dù chỉ một ngày thôi là anh đã thấy khó chịu rồi nay lại đến tận một tháng. Hãy cho anh biết anh phải làm gì để em hiểu anh, để em có thể ra đi một cách vui vẻ.
Anh lúc này thấy bế tắc vô cùng, anh rất muốn chạy ngay đến bên em, ôm em vào lòng nhưng anh không thể. Anh đã sai rồi, sai rất nhiều, anh đã hứa sẽ không bao giờ để em buồn nhưng anh đã không thể thực hiện nó. Anh thực sự rất xin lỗi, nhìn em như vậy anh cũng đau lắm.
Yoona, sẽ thế nào nếu ngày mai anh xuất hiện ở sân bay, em có vui không, có chạy đến ôm anh hạnh phúc không? Anh cũng không biết nữa, anh muốn nhìn thấy em, để xem em ra sao. Anh rất muốn có mặt ở đó nhưng nếu em nhìn thấy anh thì sao? Có lẽ em sẽ không vui, vậy anh phải làm thế nào để có thể mỉm cười nhìn em ra đi đây?
Yoona, hãy nói cho anh biết đi, anh chỉ muốn mỉm cười tạm biệt em và anh sẽ chờ, chờ ngày em trở về."
*
*
*
*
*
Tối hôm sau
Sân bay quốc tế Incheon
- Kyuhyun anh mau về đi_ Seohyun nhẹ nhàng nói khi Kyuhyun tỏ ra lưỡng lự.
- Được rồi mà, em cứ lên máy bay rồi anh sẽ về_ Kyuhyun mỉm cười nói.
- Nhỡ có ai trông thấy thì sao?_ Seohyun có vẻ lo lắng, cô thật sự không muốn chuyện của mình và Kyuhyun bị phát hiện.
- Đừng lo, sẽ không sao đâu mà. Em hãy nhớ giữ gìn sức khỏe và liên lạc thường xuyên với anh nhé_ Kyuhyun ân cần nói.
- Vâng, anh cũng hãy tự chăm sóc mình_ Seohyun cười dịu dàng, ánh mắt cô thoáng chút buồn khi phải xa Kyuhyun. Nhưng biết làm sao bây giờ, công ty đã quyết định như vậy và cô phải làm theo thôi.
- Anh sẽ luôn dõi theo em_ Kyuhyun nói rồi đặt lên trán Seohyun một nụ hôn, cô ngại ngùng quay đi ngay sau đó.
- Seohyun à, mau đi thôi_ Taeyeon thúc giục Seohyun, cô vội tạm biệt Kyuhyun.
- Em đi nhé_ Seohyun đeo túi lên và chào tạm biệt bạn trai.
- Đi cẩn thận, saranghae_ Kyuhyun vẫy tay chào lại.
*
*
*
- Yoona, em còn làm gì vậy?_ Hyoyeon thắc mắc khi Yoona vẫn còn chưa vào cửa.
- Dạ, không_ Yoona trả lời một cách khó khăn.
- Em đang đợi Nichkhun oppa sao?_ Hyoyeon lại gần nói.
- Không, unnie chúng ta đi thôi_ Yoona nhanh chóng đưa vé cho nhân viên và cùng Hyoyeon bước vào. Cô đi vội vã mà không hề ngoảnh lại. Ở phía sau Nichkhun vừa chạy tớ nơi nhưng không kịp mất rồi, Yoona đã vào khu cách ly…
Chap 23
Sân bay quốc tế Incheon
Hộc… Hộc…
Nichkhun thở dốc, đảo mắt nhìn xung quanh nhưng không hề có bóng dáng cô. Anh đã chạy thật nhanh đến để có thể tạm biệt Yoona nhưng không kịp nữa rồi. Yoona đã đi Nhật, cơ hội dành cho anh dường như đã tan biến, anh thầm tự trách bản thân đã không sáng suốt để mọi chuyện thành ra thế này.
*
*
*
Nichkhun thất vọng quay về, anh tập luyện nhưng không hề tập trung. Đầu óc anh bây giờ chỉ có Yoona mà thôi.
- Khun, Khun…Làm gì mà thừ người ra thế?_ Taecyeon lay lay Nichkhun.
- À, không có gì_ Nichkhun định thần lại.
- Hyung, đưa em chai nước_ Chansung tiến về phía Taeceyon lên tiếng.
- Cầm lấy nè_ Taecyeon đưa cho Wooyoung nhưng vẫn quay sang Nichkhun hỏi.
- Cậu đang nghĩ đến Yoona à?
- …_ Nichkhun thở dài, anh thực sự không muốn nói gì vào lúc này.
- Khun, đi thôi, đến giờ quay rồi_ Tiếng quản lý vang lên làm cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Taecyeon và Nichkhun. Nichkhun nặng nề tiến ra phía cửa, không quên vẫy tay chào các thành viên.
Taecyeon cũng vui vẻ cười lại, anh hiểu tâm trạng của Nichkhun dù anh chưa từng yêu. Không, không phải anh chưa từng yêu mà đúng hơn là dù anh chưa có người yêu. Taecyeon đã yêu rồi, yêu một cách sâu sắc nhưng anh lại không thể ở bên người đó. Thời gian trôi qua những tưởng sẽ chữa lành vết thương lòng trong anh nhưng không phải thế. Anh vẫn rất buồn, vẫn tự trách bản thân mình, nhìn thấy cô vui vẻ bên người khác anh đau lắm. Nhưng anh không thể làm gì được vì chính anh đã đẩy cô ra xa mình hơn.
*
*
*
*
Nhật Bản
- Yonghwa oppa, chúng ta nói chuyện được không?_ Seohyun nhẹ nhàng nói và Yonghwa mỉm cười gật đầu với cô.
- Em…thời gian qua cám ơn anh đã chăm sóc cho em_ Seohyun từ tốn nói.
- Em rất vui vì điều đó.
- Hyun, đừng có khách sao với anh_ Yonghwa cảm thấy hơi lạ vì những lời của “vợ” mình.
- Từ trước đến nay em không có chơi với con trai, tính tình lại rụt rè nhút nhát nên…
- Nhưng từ khi gặp anh em đã thay đổi rất nhiều, em đã cởi mở hơn, học được nhiều thứ hơn và…
Seohyun ngập ngừng, cô nhìn Yonghwa với ánh mắt tràn đầy cảm xúc.
- Đã biết rung động là như thế nào.
Yonghwa ngạc nhiên tròn mắt nhìn Seohyun, có phải cô đang thổ lộ với anh không? Seohyun vì quá bối rối đã không dám nhìn anh, chỉ cúi gằm mặt xuống. Yonghwa không biết nên nói gì cả, anh cứ nhìn cô mà thôi, tâm trạng vô cùng lẫn lộn.
Dù khoảng cách với Hàn Quốc không là bao, văn hóa cũng không khác mấy nhưng sao Yonghwa cảm thấy nơi đây xa lạ vô cùng. Hai tháng, làm sao thời gian có thể trôi nhanh để anh có thể trở về quê nhà và gặp lại cô. Mặc cho anh có cố lao vào công việc, cố xóa đi hình ảnh của cô thì điều đó là không thể. Hôm nay anh đã đến đây, nơi hai người từng cùng nhau viết lời hẹn ước. Anh nói với cô nơi này rất linh thiêng, anh tin điều đó và chắc chắn là cô cũng tin.
Có thể lúc đầu anh chỉ coi WGM là một show thôi nhưng dần rồi tiếp xúc với cô nhiều hơn anh đã nhận ra tình cảm mình dành cho cô. Nó không giống như một người anh đối với em gái mà nó sâu đậm hơn, tha thiết hơn. Không nhìn thấy cô anh nhớ, không được nghe giọng nói của cô anh rất buồn. Tuy vậy anh lại không thể bước đến bên cô, anh biết tình cảm cô dành cho anh là rất nhiều nhưng anh không thể đón nhận nó. Biết là làm tổn thương cô một cách sâu sắc nhưng anh không biết mình còn lựa chọn nào khác nữa không.
Yonghwa rảo bước qua các con phố, mọi người không nhận ra anh, anh đã cố cải trang để mình có thể được tự do đi lại. Càng đi Yonghwa lại càng thấy buồn hơn, anh nhớ về những kỉ niệm của lần quay WGM tại Nhật. Cô đã chủ động khoác tay anh, khoảnh khắc ấy mới ngọt ngào làm sao. Cả hai cũng đã lần đầu tiên nói chuyện thẳng thắn với nhau và mối quan hệ sau đó cũng dần trở nên gắn bó hơn.
Trái tim Yonghwa như thắt lại khi những ngày tháng vui vẻ ấy ùa về trong anh. Anh đã rất muốn cô thân thiết với mình hơn nhưng điều đó với cô thật là khó. Cô luôn dùng kính ngữ với anh và anh không thấy vui chút nào. Thế nhưng anh không hề biết đó chỉ là bề ngoài mà thôi, vì cô muốn che giấu đi tình cảm thật của mình nên đã làm như thế.
- Hyun, em nói như vậy là có ý gì?_ Yonghwa nói một cách khó khăn, Seohyun ngập ngừng nhưng rồi cô cũng ngẩng lên nhìn anh, nhìn vào đôi mắt cuốn hút đó.
- Em…thích anh_ Oa thật là bất ngờ, Seohyun vốn trầm lặng, nhút nhát nay lại nói được những lời tưởng như không bao giờ nói được. Gương mặt Yonghwa không phải là ngạc nhiên nữa mà là vô cùng ngạc nhiên. Cho dù có nghĩ mĩnh đã thay đổi được Seohyun thì anh cũng chưa hề nghĩ đến việc cô lại mạnh dạn như vậy. Một Seohyun táo bạo, chủ động hoàn toàn khác cô gái e thẹn, rụt rè anh gặp lần đầu tiên. Yonghwa mỉm cười, anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Seohyun, khuôn mặt cô bỗng đỏ ửng lên khi anh cất tiếng.
- Hyun à, anh thấy rất vui vì được gặp và làm “chồng” em nhưng anh muốn em hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi nói_ Yonghwa nói một cách chậm rãi.
- Em đừng hiểu lầm chỉ vì anh quan tâm đến em, chăm sóc em nhiều như thế.
- Yonghwa oppa…_ Seohyun nhìn Yonghwa đầy chăm chú, khóe mắt cảm giác cay cay.
- Anh muốn mình là một người “chồng” thật tốt, chỉ là chồng Yong của vợ Hyun thôi.
Seohyun nghẹn ngào lắng nghe Yonghwa nói, không hiểu nước mắt cô đã rơi từ lúc nào. Một giọt rồi nhiều hơn, Seohyun cố dùng tay gạt đi nhưng nước mắt lại càng rơi. Yonghwa dùng tay định lau nước mắt cho Seohyun nhưng cô đã nhanh chóng quay đi.
- Em xin lỗi.
- Không, em không có lỗi gì cả_ Yonghwa nhẹ nhàng nói.
- Oppa, hãy coi như em chưa từng nói gì được không?_ Seohyun ngại ngùng đề nghị.
- Anh hiểu_ Seohyun nhanh chóng chạy đi trước khi nước mắt chảy nhiều hơn còn Yonghwa thì vẫn đứng đó, tâm trạng rối bời.
SNSD, chúng tôi yêu các bạn!
I love you, Yoona.
Taeyeon, Taeyeon.
SNSD no.1.
SNSD dorm
- Unnie, các fan Nhật làm em bất ngờ quá_ Seohyun vui vẻ nói trong khi SNSD đang thu dọn hành lý.
- Công nhận họ cuồng nhiệt thật_ Hyoyeon tiếp lời.
- Mà sao họ biết chúng ta đến mà ra đón nhỉ, tớ tưởng chúng ta đi bí mật_ Sunny thắc mắc.
- Không biết nữa, chắc họ tìm hiểu được_ Sooyoung lắc đầu trả lời.
- Mọi người nhanh chóng phân chia phòng rồi cùng nhau sắp xếp đồ đạc. Yoona cũng làm rất chăm chỉ nhưng nếu tất cả trò chuyện huyên náo thì cô chỉ im lặng mà thôi. Trong đầu cô lúc này là vô vàn những suy nghĩ, cô muốn đi Nhật để bình tĩnh hơn nhưng xa anh lại khiến cô rất khó chịu.
*
*
*
- Yoona, em dọn xong chưa?_ Yuri cất tiếng hỏi, hai người đang ngồi trong phòng mình thu xếp nốt.
- Dạ, em xong rồi. Unnie có cần giúp gì không?_ Yoona mỉm cười quay sang phía Yuri.
- Thôi, unnie cũng xong rồi đây_ Yuri vui vẻ nói.
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên yên ắng, cả Yoona và Yuri đều không nói gì cả. Yuri dường như có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng không hiểu sao cô không thể mở lời. Cô thực sự quan tâm đến chuyện của Yoona và Nichkhun, cô không muốn hai người giận nhau. Nhìn Nichkhun đau khổ, buồn bã cô không cầm lòng được, cô chỉ muốn anh mãi vui vẻ, hạnh phúc thôi. Cho dù điều đó khiến cô đau hơn gấp bội thì Yuri vẫn sẵn sàng chấp nhận. Cô vẫn còn yêu anh, điều đó không thể phủ nhận nhưng cô luôn mong anh hạnh phúc, điều đó cô có thể khẳng định. Và Yuri nguyện đứng sau dõi theo bước đi của Nichkhun, âm thầm và lặng lẽ.
- Unnie đang suy nghĩ gì vậy?_ Yoona bất chợt lên tiếng, phá đi bầu không khí tĩnh lặng.
- Không, à unnie muốn hỏi điều này. Em vẫn giận Nichkhun oppa sao?_ Yuri đánh liều hỏi.
- Ơ, em..._ Yoona ấp úng, cô chẳng biết nói với Yuri thế nào cả
- Unnie xin lỗi nhưng mà Yoona, yêu nhau là phải có giận hờn ghen tuông nhưng nếu không dừng đúng lúc thì sẽ mất tất cả đó_ Yuri chân thành nói.
- …_ Yoona thở dài, cô lẳng lặng bước đến ngồi cạnh Yuri.
- Unnie không muốn em buồn và cả Nichkhun oppa nữa_ Yuri nhẹ nhàng vuốt tóc Yoona.
- Unnie…_ Yoona vội ôm lấy Yuri, lúc này đây cô rất cần có người để chia sẻ.
- Hôm qua unnie đã gặp Nichkhun oppa đó.
Chap 24
Ngày hôm sau
Yoona cùng Seohyun đi dạo thăm quan Tokyo, quả thật Nhật Bản có rất nhiều điều thú vị. Những tòa nhà cao ốc mọc lên san sát nhau nhưng vẫn không che lấp được những cửa hàng nhỏ bán các đồ lưu niệm. Đi dạo một lúc, cả hai đều thấy đói bụng và quyết định đi tìm quán ăn. Không hiểu do có phải từng đến đây rồi hay không mà Seohyun lại kéo Yoona đi vào một con phố nhỏ nơi bán rất nhiều khoai lang.
Yoona thật sự thấy ngạc nhiên, cô nhìn Seohyun với ánh mắt toát lên vẻ kì lạ. Nhưng có vẻ như Seohyun thực sự không nhớ gì cả, cô vô tư chọn các món mình yêu thích. Trong đầu Yoona tràn ngập các câu hỏi, liệu cô có nên giúp maknae tìm lại những kí ức đã mất hay không. Sau khi rời khỏi cửa hàng bán khoai lang hai chị em tiếp tục đi dạo qua hết con phố này đến con phố khác. Bỗng Yoona dừng lại trước một cửa hàng bán đồng hồ.
- Cho tôi xem chiếc này với_ Yoona nhẹ nhàng nói với người bán hàng sau khi đã xem rất lâu.
Một chiếc đồng hồ thật đẹp màu nâu với mặt hình tròn. Nó có thể mở ra và khi đó thì nhạc sẽ vang lên. Yoona mỉm cười, cô đang nghĩ đến vẻ mặt của Nichkhun khi nhìn thấy món quà này. Những lời nói của Yuri ngày hôm qua đã khiến Yoona thay đổi suy nghĩ, phải chăng cô đã hơi quá khi không cho anh cơ hội giải thích. Đã yêu nhau ngần ấy thời gian thì Yoona phải hiểu anh hơn chứ không thể chỉ vì một chuyện cỏn con như vậy mà giận anh.
Cô quyết định mua chiếc đồng hồ đó và tự nhủ sẽ gọi điện cho anh để làm lành trước.
*
*
*
*
SNSD dorm
Tút…tút…Thuê bao quý khách gọi tạm thời không liên lạc được…
“Sao lạ vậy chứ, anh ấy làm gì mà không nghe máy vậy?”
Yoona chán nản quẳng điện thoại qua một bên, lúc chiều cô đã rất háo hức nhưng bây giờ thì. Yoona thở dài thất vọng, cô định lên giường nằm nhưng chợt nhớ ra chuyện của Seohyun nên vội sang phòng maknae.
*
*
*
Tiffany mỉm cười ngắm nhìn chiếc đèn ngủ màu hồng, chẳng hiểu từ bao giờ nó đã trở thành vật bất ly thân của cô. Không có nó chiếu sáng bên cạnh cô không thể nào ngủ được. Những hình ảnh của cô trên đó thật đẹp, càng nhìn Tiffany lại càng thấy vui
“Đẹp thật đó nhưng không hiểu ai là người tặng mình những món đồ này nhỉ? Mình thích chúng lắm nhưng làm sao để biết về người đó. Mình thấy tò mò vô cùng, người đó chắc phải biết rất rõ về sở thích của mình. Phải chăng là oppa?
Không, không thể là anh ấy, mình và anh ấy đâu còn gì. Nhưng theo như Sooyoung nói thì người này muốn theo đuổi mình nên không thể loại trừ anh ấy. Biết phải làm sao nếu là anh ấy thật, mình sẽ khó xử vô cùng. Quá khứ đối với mình có những điều đẹp đẽ nhưng cũng không ít chuyện buồn, mình thật sự muốn quên nó đi.
Mình bây giờ với ngày đó đã không còn giống nhau nữa rồi, mình đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cho dù người có đang theo đuổi mình là anh ấy đi chăng nữa thì mình…cũng sẽ không bận tâm. Đối với mình bây giờ chỉ có công việc là quan trọng nhất.”
- Fany, ra đây tớ nhờ chút_ Giọng nói của Taeyeon vang lên khiến Tiffany giật mình thoát khỏi những suy nghĩ miên man, cô nhanh chóng đi ra vì không muốn Taeyeon gọi thêm một lần nữa.
*
*
*
- Seohyun, em đang làm gì vậy?_ Yoona gõ cánh cửa phòng nhẹ nhàng nói.
- Unnie, có chuyện gì thế ạ?_ Seohyun cười tươi mời Yoona vào phòng.
- Hyoyeon unnie đâu rồi?_ Yoona ngồi xuống giường hỏi.
- Dạ, chị ấy ra ngoài với Sunny unnie rồi_ Seohyun cũng ngồi xuống chiếc giường đối diện.
- Ừ, unnie có chuyện này muốn hỏi_ Yoona vào thẳng vấn đề.
- Lần trước khi unnie hỏi em về chuyện quay WGM, em thật sự không nhớ gì chứ?
- Vâng…_ Seohyun nhanh chóng trả lời.
- Mà sao unnie lại hỏi chuyện đó?
- Vì…em nhớ tất cả mọi người nhưng riêng một người thì không_ Yoona có vẻ ngập ngừng nhưng rồi cô cũng nói cho Seohyun biết.
- Đó là Jung Yong Hwa, người quay WGM với em.
Tiết lộ của Yoona khiến Seohyun bất ngờ vô cùng. Cô cố lục lại trí nhớ để xem Jung Yong Hwa là ai nhưng càng nghĩ đến thì đầu cô lại thấy đau buốt hơn.
- A…đau đầu quá_ Seohyun thất thanh la lên.
- Seohyun, em không sao chứ?_ Yoona cuống cuồng chạy qua chỗ Seohyun.
- Unnie, em thấy đau đầu lắm_ Seohyun nói yếu ớt.
- Đừng nghĩ về chuyện đó nữa, em hãy thư giãn đi_ Yoona động viên.
*
*
*
*
Hàn Quốc
2PM dorm
Taecyeon trở về ngôi nhà thân yêu với tâm trạng thật khác lạ. Anh vừa nói chuyện với bố mẹ xong, họ vẫn khỏe nhưng điều khiến anh phải suy nghĩ là họ lại hỏi về chuyện giữa anh và cô. Không hiểu đây là lần thứ bao nhiêu bố mẹ hỏi anh rồi nhưng lần nào cũng vậy, câu trả lời duy nhất của anh là “Vẫn bình thường ạ”. Anh không giỏi trong việc nói dối nên không thể nào che giấu được tình trạng của mình bây giờ còn bố mẹ anh, vì hiểu rõ tính con trai mình nên họ thực sự thấy rất lo.
Taecyeon đặt mình xuống giường, từ hôm đó đến nay mới có ba ngày thôi, làm sao để một tháng qua nhanh đây. Cô đi rồi anh thấy trống vắng lắm, cho dù khi cô ở bên anh lại cố tình lảng tránh. Anh muốn được nhìn thấy “mắt cười” đó, được nghe giọng nói quen thuộc của cô ấy thế nhưng chuyện đó bây giờ thật khó khăn.
Cho dù cô không ra nước ngoài thì mối quan hệ giữa hai người vẫn đang đi vào ngõ cụt. Anh là người muốn níu giữ, muốn trở lại như ngày xưa trong khi cô nhất mực muốn quên đi. Bề ngoài vẫn quan tâm đến anh nhưng anh biết trong thâm tâm tình cảm cô dành cho anh không còn như xưa nữa rồi.
Mà cũng đúng thôi, làm sao cô còn có thể đối xử với anh như trước khi anh đã thẳng thừng từ chối cô. Anh lúc nào cũng day dứt, dằn vặt chính bản thân mình nhưng điều đó chẳng thể thay đổi được gì. Thời gian không bao giờ có thể quay trở lại để anh có thể sửa chữa sai lầm. Điều nên làm lúc này là anh sẽ làm như cô ngày đó, chủ động theo đuổi người mình yêu.
- Em thế nào, có quen với thời tiết bên đó không?_ Taecyeon lịch sự hỏi thăm.
- [Vâng, bên này thời tiết dễ chịu lắm]_ Tiffany vui vẻ trả lời.
- Em nhớ chăm sóc bản thân đấy_ Taecyeon căn dặn.
- [Em biết rồi, oppa cũng giữ sức khỏa nhé]_ Tiffany nói.
- Ừ, lúc nào rảnh gọi cho anh nhé_ Cuộc nói chuyện của Taecyeon chỉ có vài ba câu ngắn ngủi thế thôi. Thật sự thì anh có rất nhiều điều muốn hỏi, nào là “Em ngủ có được không?”, “Em ăn uống có được không?”, “Em tập luyện có vất vả không?”,…nhưng không hiểu sao anh lại không thể mở lời.
Trước khi gọi anh đã chuẩn bị rất kĩ thế mà không hiểu sao lúc nói chuyện với cô thì chữ nghĩa bay đi hết. Lần nào cũng vậy, cô luôn là người chủ động nói còn anh chỉ trả lời thôi. Đến khi cô cúp máy rồi thì anh mới ngớ ra là mình còn rất nhiều điều chưa nói. Chán thật đấy, cứ tình trạng như thế này thì không hiểu bao giờ mong muốn của bố mẹ anh sẽ thành hiện thực đây.
*
*
*
*
Nhật Bản
SNSD dorm
Yoona chăm chú nhìn vào màn hình laptop, cô đang tìm kiếm thông tin về WGM. Seohyun không nhớ gì về Yonghwa cả, cô cần phải tìm mọi thứ để kể lại cho con bé. Đang say sưa tìm video các tập của Yongseo thì bất ngờ Yoona nhìn thấy một tin nóng hổi.
“Hả, sao sao lại như vậy chứ?”
Yoona không còn tin vào mắt mình nữa, cô dụi mắt để xem có phải mình đang mơ không. Nhưng đó là sự thật, những gì Yoona nhìn thấy là thật.
“Không đây không thể là thật được.”
Yoona xem đi xem lại những bức hình, càng xem cô lại càng thấy đau hơn. Nước mắt Yoona đã rơi xuống từ lúc nào không hay.
“Phải làm sao đây, tại sao mình lại nhìn thấy những thứ này cơ chứ?”
Yoona nấc lên từng đợt, cô đã cố để hiểu, để thông cảm nhưng mà như thế này thì hiểu với thông cảm như thế nào đây.
“Mình…đã sai lầm thật rồi, mình đã quá ngu ngốc mà.”
Yoona vội vàng gập laptop xuống, nước mắt cô vẫn chưa ngừng tuôn rơi. Cô bất giác quay sang cầm điện thoại lên nhưng không hiểu sao không thể bấm nút gọi. Cô rất muốn làm rõ chuyện này nhưng mà phải bắt đầu từ đâu đây. Yoona vẫn khóc, cô không thể kiềm chế cảm xúc của mình lại được. Cứ thế Yoona chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
*
*
*
*
CN Blue dorm
- Mai sẽ quay WGM sao ạ?_ Yonghwa đột nhiên nói lớn khiến người quản lý có thoáng giật mình.
- Ừ, PD bên đó vừa gọi cho anh.
- Vâng nhưng chẳng phải chúng ta còn bao nhiêu hoạt động ở đây, làm sao em có thể về Hàn được?_ Yonghwa thắc mắc.
- À, em sẽ quay ở đây mà. SNSD mới sang Nhật nên MBC muốn quay luôn_ Người quản lý giải thích trong sự ngỡ ngàng của Yonghwa. Hóa ra cô đã tỉnh lại rồi, anh cảm thấy vui mừng khôn xiết nhưng gặp lại cô anh sẽ thế nào đây.
- Ơ...SNSD cũng sang Nhật rồi ạ, sao em không biết nhỉ?_ Yonghwa vẫn chưa hết bất ngờ.
- Cậu thì có để ý gì đâu, dạo này tâm hồn cứ để đâu ý_ Người quản lý nói giọng đùa, anh đứng dậy vỗ vai Yonghwa.
- Chuẩn bị đi nhé, mai sẽ vất vả đấy.
NGOẠI TRUYỆN
PART 2
DONGHAE _ JESSICA
Những ngày được trở về thăm gia đình khiến Jessica cảm thấy rất vui, được ở trong vòng tay yêu thương của bố mẹ là điều cô thấy hạnh phúc nhất.
Trở lại Hàn Quốc để bắt đầu những guồng quay mới, cô càng thêm tự tin khi có những người thân yêu luôn ủng hộ mình.
- Em nhuộm màu này trông có ổn không ạ?_ Jessica lo lắng hỏi manager.
- Ưhm, vẫn rất xinh đẹp_ Manager tươi cười trả lời.
- Vậy ạ, nhưng mà em cứ thấy thế nào ý_ Jess vẫn thấy không yên tâm.
- Anh nói mà em còn không tin à?_ Manager nói vẻ không hài lòng.
Hôm này Jessica đã đến salon để nhuộm màu tóc mới, không còn là màu vàng cá tính nữa mà thay vào đó là một màu nâu trầm quý phái hơn. Cô cứ soi đi soi lại mái tóc của mình trên suốt đường về, chỉ sợ trông mình xấu đi.
- Chờ đã!
Jessica vội chạy lại bấm nút thang máy và cánh cửa từ từ mở ra. Cô ngại ngùng ngẩng lên và thấy anh đang đứng đó.
- Sica, mau vào đi.
- Donghae oppa! À…vâng_ Jessica có thoáng bất ngờ, không thể ngờ cô lại được đi cùng Donghae.
- Em mới đi đâu về…à salon tóc đúng không?_ Donghae sau khi nhìn thấy mái tóc mới của Jessica đã đoán ra ngay.
- Dạ_ Jessica nhỏ nhẹ đáp, cô lo lắng không biết Donghae sẽ nhận xét ra sao.
- Màu này cũng hợp với em đó_ Donghae mỉm cười nhìn Jessica.
- Thật không oppa?
- Ừ, em rất đẹp_ Câu nói của Donghae khiến Jessica mặt đỏ ửng lên, trống ngực đập thình thịch. May là lúc đó thang máy vừa đến nơi nếu không cô sẽ xấu hổ đến chết mất.
Trở về dorm Jessica vẫn không giấu được tâm trạng hạnh phúc, điều này khiến các thành viên thắc mắc vô cùng. Sau khi nhận ra tình cảm của mình đối với Donghae cô đã lên kế hoạch để chinh phục anh nhưng sự thực là cô chưa làm được gì cả. Ngồi tựa vào chiếc gối ở đầu giường, Jessica miên man suy nghĩ. Cô nên làm thế nào để tiếp cận anh một cách bình thường nhất và quan trọng để anh biết tình cảm cô dành cho anh.
Studio
- Tốt lắm, Jessica nghiêng đầu thêm một chút nữa nào.
Jessica miễn cưỡng làm theo lời của nhiếp ảnh, dù rất muốn bộ ảnh đẹp hơn nhưng cô cứ thấy thế nào ý khi phải chụp cùng Heechul. Chẳng hiểu sao Yoona toàn được chụp với Donghae còn còn cô lúc thì Heechul lúc lại là Sungmin.
Jessica đi về phía bàn trang điểm, cô len lén ngắm Donghae. Anh đang bắt đầu chụp hình cũng Yoona, dù ở góc độ nào anh trông cũng thật đẹp trai. Cô mỉm cười một mình, người ta gọi anh là Cá ngố đấy nhưng với cô anh chẳng ngố chút nào cả. Trái lại cô thấy anh rất chu đáo và hiểu biết.
Jessica cứ thế ngắm Donghae, khuôn mặt cô hơi đỏ lên khi bắt gặp cái nhìn của anh. Nụ cười của anh làm trái tim cô xao xuyến lạ thường.
Trong lúc Jessica còn đang ngại ngùng vì ánh nhìn của Donghae thì Taeyeon bất thình lình xuất hiện ở phía sau, cô nhìn bạn mà không nhịn được cười.
- Này làm gì mà ngồi ngẩn ngơ thế?
- Á… là cậu sao?_ Sau khi bị đánh một cái vào vai Jessica quay ngay ra sau nhíu mày nhìn Taeyeon.
- Tự nhiên đánh tớ vậy?
- Thì thấy cậu ngồi thần ra nên tớ phải xem có sao không chứ?_ Taeyeon kéo ghế lại gần Jessica và nhìn cô bạn đầy ẩn ý.
- Tớ có làm sao đâu?_ Jessica thanh minh ngay.
- Theo tớ thì không phải vậy, chuyện với Donghae oppa thế nào rồi?_ Taeyeon như nhìn thấu tim Jessica, cô nói thật nhỏ với bạn. Jessica nhìn Taeyeon rồi lại về phía Donghae, anh vẫn đang chụp ảnh thật nghiêm túc. Thở dài một tiếng, Jessica im lặng nhìn mình trong gương, mọi chuyện quả thật vẫn đang dậm chân tại chỗ. Tình cảm cô dành cho anh rất nhiều nhưng cô lại chẳng biết làm sao để nói cho anh biết cả. Cô cứ mãi đứng nhìn anh một cách lặng lẽ mà không dám nói cho anh biết nỗi lòng của bản thân mình.
Taeyeon nhìn bạn đầy ái ngại, cô biết Jessica giành cho Donghae rất nhiều tình cảm nhưng cô không biết nên giúp Jess thế nào đây. Cô muốn Jessica được hạnh phúc nhưng trong chuyện này để Jess tự giải quyết có khi là tốt nhất. Taeyeon vỗ vai bạn động viên, cô tin nếu mạnh dạn hơn thì bạn cô sẽ có được trái tim Donghae mà thôi.
Trụ sở SM
Oyobidesuka
Nee iikaketa SOS wa mại da
Hora masa ni koko de sunao janakya
Nani ka negau nara
Kimi to koi ni ochita Genie Yo
Kirei gototte yori mo
…
- Á… đau quá.
Trong khi đang luyện tập bài Genie Jessica bất ngờ bị ngã, S9 vội vàng chạy lại chỗ công chúa ngay. Khuôn mặt cô tỏ rõ sự đau đớn, các thành viên thì vô cùng lo lắng, cuống cuồng đi tìm manager. Tình cờ lúc đó một số thành viên Suju trong đó có Donghae đi qua, thấy vậy Soshi liền nhờ đưa Jessica đến bệnh viện.
- Cô Jung Soo Yeon không sao, chân bị trật nhẹ nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. Nhưng nhớ hạn chế đi lại trong mấy ngày này_ Bác sĩ bước ra khỏi phòng trong sự thở phào nhẹ nhõm của S9 và đặc biệt là Donghae. Từ lúc thấy Jessica bị vậy anh đã rất lo lắng, chính anh đã bế cô từ phòng tập xuống xe rồi lại bế cô từ xe vào đến phòng khám. Chỉ đến khi bác sĩ nói Jessica không sao khuôn mặt Donghae mới thực sự giãn ra.
- Em cẩn thận, để anh dìu em_ Donghae nhẹ nhàng dìu Jessica rời khỏi bệnh viện để trở về dorm, nhìn cách anh chăm sóc cho cô nếu không biết chắc sẽ lầm tưởng hai người đang yêu nhau mất.
Mọi hành động của Donghae ngày hôm nay đều không thể nào qua khỏi mắt của Soshi, các cô có thể nhận thấy là Donghae cũng dành cho Jessica thật nhiều tình cảm nhưng lại không hề nói cho Jess biết. Có lí do gì chăng hay chính bản thân anh cũng không hề biết là mình có tình cảm với Jessica.
Buổi tối tại Suju dorm
Donghae vừa nhắn tin cho Jessica xong, biết cô đã đỡ hơn, chân không còn đau như lúc chiều nữa anh vui lắm. Hồi chiều lúc mới thấy cô bị vậy anh đã rất lo, chỉ sợ cô sẽ bong gân và phải nghỉ thật lâu thôi. Thật may là Jessica không sao, điều này làm anh thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Để điện thoại lên bàn Dongahe đặt mình xuống giường, tự nhiên trong đầu anh xuất hiện những ý nghĩ thật lạ.
“Tại sao biết Jessica không sao mình lại vui đến thế nhỉ, mà hình như mình đã quan tâm đến cô ấy rất nhiều thì phải? Tại sao mình lại làm vậy, vì Sica là em gái của mình?
Không, không đúng. Sooyoung cũng là em mình mà nhưng lần trước em ấy bị ngã mình có như vậy đâu?
Chẳng lẽ mình đã thích Sica rồi sao?
Thật ra thì chuyện gì đang xảy ra đây, mình chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa.”
Trong khi Donghae đang mải mê suy nghĩ thì Eeteuk và Hankyung đẩy cửa bước vào, anh ngẩng lên nhìn hai anh của mình vẻ mặt đầy tâm sự. Eeteuk và Hankyung dường như nhìn thấu tim Donghae, cả hai cố gặng hỏi và cuối cùng Donghae đã kể hết mọi chuyện.
- Em đã yêu rồi đó_ Eeteuk gật gù, anh mỉm cười nhìn Donghae.
- Nhưng liệu Sica đối với em có như vậy không?_ Hankyung dè dặt hỏi.
- Cái thằng này thật là, nếu biết được tình cảm của Sica thì Hae cần gì phải như thế này?_ Eeteuk đánh một cái vào vai Hankyung ra vẻ anh cả. Donghae nhìn hai anh của mình nói chuyện mà chỉ ngồi im lặng, anh bâng quơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Mùa hè đã sắp trôi qua rồi, một mùa hè oi bức sắp sửa nhường chỗ cho mùa thu mát mẻ hơn.
Trong lòng anh lúc này có thật nhiều ưu tư, từ lần đầu tiên gặp cô 9 năm về trước anh đã bị ấn tượng bởi cô gái đến từ San Francisco với một giọng hát thật cao và trong veo. Bảy năm cô làm trainee là bảy năm cố gắng không ngừng để được debut dưới cái tên SNSD và trở thành ca sĩ được mọi người yêu mến. Dù không thể dõi theo cô suốt thời gian ấy nhưng anh biết là cô đã nỗ lực như thế nào.
Anh yêu cái quãng thời gian cả hai được gần nhau nhiều như thế bởi qua đó anh đã hiểu được thật nhiều điều về cô. Càng tiếp xúc, càng nói chuyện anh càng nhận ra được những nét đẹp tiềm ẩn mà cô dường như muốn che dấu đi. Vẻ ngoài lạnh lùng, biệt danh Ice Princess ư, đối với anh điều đó không phải là thật. Anh biết cô là một người con gái dịu dàng, thuần khiết và có một tâm hồn trong sáng. Cô luôn quan tâm rất nhiều đến mọi người, quan tâm có khi còn nhiều hơn bản thân mình. Chỉ là cô chẳng bao giờ lộ ra điều đó, đặc biệt là khi lên truyền hình hay tiếp xúc với người lạ. Dù không muốn nói ra nhưng anh biết cô đối với anh là một tình cảm rất sâu sắc, chân thật. Nhưng để khẳng định là cô thích anh thì anh không thể nào khẳng định được.
Không được gặp cô anh thấy nhớ, được gặp rồi anh vui lắm. Nhìn thấy cô cười dù không biết là vì chuyện gì nhưng anh cũng cười theo thật hạnh phúc. Nhiều khi thấy cô luyện tập vất vả quá anh chỉ muốn chạy ngay đến để mang đồ ăn, nước uống đến cho cô thôi. Khi cô bị ốm anh lo lắng lắm nhưng lại chẳng thể quan tâm đến cô một cách sâu sắc nhất. Bởi anh sợ mọi người sẽ phát hiện ra và bởi bên cô còn có rất nhiều người khác nữa. Tuy nhiên ngày hôm nay anh đã có sự thay đổi, vừa nhìn thấy cô bị thương là anh đã vội vàng đưa cô đến bệnh viện rồi. Chính anh cũng thấy mình hành động kì lạ nhưng mà nhìn thấy Jessica đau đớn anh không thể nào chịu được. Cứ để mọi người biết có sao đâu, điều quan trọng với anh là cô không sao và nụ cười trên khuôn mặt cô mãi luôn rạng ngời.
Hôm sau tại studio
- Sica, em đã đỡ chưa?_ Donghae hỏi.
- [Cám ơn oppa, em đã đỡ rồi ạ]_ Jessica nhẹ nhàng đáp.
- Ừ, em nhớ nghỉ ngơi, hạn chế đi lại đấy_ Donghae ân cần dặn dò.
- [Dạ vâng]_ Jessica mỉm cười nói, cô để điện thoại xuống bàn, trong đầu tự dưng hình ảnh anh lại xuất hiện. Anh thật đẹp trai, khuôn mặt khôi ngô, đôi mắt cuốn hút, nụ cười thiên thần. Càng ngắm anh cô lại càng thấy yêu anh hơn.
- Này, làm gì mà ngồi thần ra thế?_ Eeteuk bước lại gần vỗ vai Donghae.
- Hyung, không có gì.
- Thật không, đang nhớ Sica hả?_ Eeteuk lém lỉnh hỏi, Donghae nhìn anh ngại ngùng không nói gì.
- Hôm nay làm xong thì về thăm đi, dù sao em cũng không có lịch mà_ Hankyung từ đâu chui ra nói.
- Em…_ Donghae có phần ngập ngừng.
- Quan tâm thì phải thể hiện, yêu thì phải nói chứ không ai người ta biết được_ Hoàng tử cơm chiên có vẻ rất am hiểu về tình yêu.
- Ưhm… bây giờ anh mới phát hiện ra em là chuyên gia tình yêu đấy_ Eeteuk lại gần khoác vai Hankyung mỉm cười ranh mãnh nhìn Donghae. Xong cả hai bỏ đi và để Cá ngố lại đó một mình mơ tưởng về những gì sắp xảy ra.
SNSD dorm
- Cám ơn oppa, em đã đỡ rồi_ Jessica vui vẻ nói khi tiễn Jaejoong về.
- Ừ, em vào đi, đừng đi lại nhiều kẻo lâu khỏi đấy_ Jaejoong nói.
- Vâng_ Jessica cười thật tươi nhìn Jaejoong.
“Hy vọng cô ấy sẽ thích.”
Donghae mải mê suy nghĩ trong thang máy, khi nó dừng lại một lúc rồi anh mới ngớ người ra. Thế nhưng Donghae lại không thể bước ra khỏi thang máy vì ngay trước mắt anh, một tình huống khó xử đang diễn ra. Vội vàng bấm nút đóng, người Donghae dần dựa vào thành thang máy. Đang vui vẻ là thế mà tự dưng anh lại thấy khó chịu thế này. Cứ nghĩ rằng sẽ được gặp và nói chuyện với cô thật nhiều nào ngờ lại không phải như thế. Hóa ra bấy lâu nay anh đã lầm tưởng, đã tự huyễn hoặc mình rằng cô cũng có tình cảm với anh. Nhưng mà không phải như thế, anh thực sự đã lầm thật rồi.
Ding
- Donghae oppa.
- Ơ... Taeyeon, Fany_ Donghae ngạc nhiên khi thấy hai thành viên SNSD đứng trước mặt mình.
- Cánh cửa… _ Tiffany vội nói khi thấy cửa thang máy đang dần đóng lại, Dongahe ấn nút mở lại rồi bước ra ngay.
- Oppa có chuyện gì phải không?_ Taeyeon tinh ý nhìn ra sự khác lạ của Donghae, anh nhìn hai cô em gái mà không biết mở lời ra sao.
- Em tưởng anh đến thăm Sica?_ Lần này đến lượt Tiffany hỏi.
- Anh… _ Donghae ấp úng_ Nhưng cô ấy đang bận tiếp khách mất rồi.
- Khách ư?
- Là Jaejoong oppa mà_ Tiffany giải đáp ngay cho thắc mắc của Taeyeon, hai cô gái đều mỉm cười nhìn Donghae.
- Anh không tự tin về bản thân mình sao hay anh không biết là mình cũng có tình cảm với Sica?_ Câu nói của Taeyeon khiến Donghae tròn mắt nhìn cô, hóa ra Soshi đã nhìn rõ tâm can anh rồi. Các cô ấy nói như vậy phải chăng là Jessica cũng có tình cảm với anh. Nếu điều đó là đúng thì tại sao anh lại phải tự ti, tại sao lại không dám bày tỏ với cô cơ chứ. Nói ra là điều tốt nhất, nói ra anh sẽ không phải khó chịu như thế này nữa.
SNSD dorm
Sica, mai chúng ta hãy gặp nhau nhé.
Jessica mỉm cười hạnh phúc cất điện thoại đi, ngày mai cô sẽ được gặp anh rồi. Không biết anh muốn gặp vì chuyện gì nhưng chỉ cần được gặp anh là cô thấy vui lắm. Thời gian gần đây cả hai đều bận rộn với công việc nên không thể gặp nhau thường xuyen. Lần này sẽ là cơ hội để cả hai có thể nói hết được nỗi lòng của mình.
Ngày hôm sau
Jessica ăn vận thật đẹp để chuẩn bị cho cuộc gặp với Donghae. Cô mặc chiếc váy màu trắng, trên đầu có thắt một chiếc nơ thật xinh xắn. Jessica vừa bước vào quán café đã thấy Donghae đợi sẵn ở đó. Cô vui vẻ bước đến nhưng vẻ mặt của Donghae lại rất căng thẳng. Anh ấp úng và nói mãi cũng không vào được trọng tâm của câu chuyện. Phải mất 15 phút sau đó những tâm sự bấy lâu mới được Donghae giãi bày.
- Sica, thật sự thì cái cảm giác này đã xuất hiện từ rất lâu trong anh rồi.
- Ban đầu anh không biết nó là gì nhưng bây giờ thì anh đã rõ.
- Được nhìn thấy em vui, được trò chuyện với em chính là điều anh mong mỏi nhất.
- Anh đã đứng sau dõi theo em từ lâu nhưng anh lại chẳng có chút can đảm nào để nói ra cả.
Jessica im lặng lắng nghe Donghae, nếu nói cô không bất ngờ thì điều đó hoàn toàn sai. Cô biết tình cảm mình dành cho anh là như thế nào nhưng cô không ngờ anh cũng dành cho cô nhiều sự yêu thương đến thế. Nghe anh nói cô thấy vui và hạnh phúc lắm.
- Anh đúng là Cá ngố mà_ Jessica mỉm cười ngại ngùng nói.
- Ngần ấy thời gian tại sao anh lại im lặng và không nói gì.
- Anh có biết làm như thế không chỉ anh mà còn có một người khác cũng thấy khó chịu lắm không?
Donghae thoạt đầu có chút ngạc nhiên nhưng sau đó anh hiểu ngay nhưng lời Jessica muốn nói với mình. Nhẹ nhàng cầm lấy tay Jessica, Donghae chân thành nói.
- Hãy để mối quan hệ của chúng ta tiến xa thêm nhé.
- Đó là điều em mong muốn từ lâu rồi.
Chap 25
Thái Lan
- Nichkhun, anh đang làm gì vậy?
- Không, không có gì cả_ Nichkhun giật mình khi Victoria xuất hiện bất ngờ.
- Mau đi thôi, chúng ta phải chào tạm biệt gia đình nữa_ Victoria hối thúc, Nichkhun đành cất điện thoại và đi theo cô. Mặc dù được về Thái Lan để quay WGM và tiện thể thăm gia đình nhưng không hiểu sao anh chẳng thấy vui gì cả. Bố mẹ anh luôn tấm tắc khen cô “con dâu” nhưng Nichkhun lại thấy buồn vô cùng. Anh đã từng nói với bố mẹ về Yoona nhưng khi anh trở về lần này thì người đi cùng anh không phải là cô. Victoria là một cô gái tài giỏi và tốt bụng nhưng thật tiếc khi cô không phải là người anh chọn. Tâm trạng Nichkhun lúc này thật khó diễn tả, anh đi cùng Victoria nhưng đầu chỉ có hình ảnh Yoona thôi. Anh nhớ cô rất nhiều nhưng không thể nào liên lạc với cô. Yoona vẫn giận anh, cô không hề nghe máy. Nichkhun tự trách bản thân đáng ra anh nên can đảm gặp cô tối hôm đó để bây giờ anh có thể nghe giọng nói quen thuộc của cô.
***
**
*
Nhật Bản
SNSD dorm
Kính kong! Kính kong!
- Vâng. Xin hỏi ai đấy ạ?_ Taeyeon lục đục chạy ra mở cửa, chẳng hiểu ai mà đến sớm vậy?
- Xin chào!
- Ơ...chào các oppa!_ Taeyeon ngạc nhiên với sự xuất hiện của các vị khách.
- Bất ngờ lắm sao, các oppa có thể vào chứ?_ Một chàng trai đề nghị.
- Vâng, mời mọi người_ Taeyeon mỉm cười thật tươi.
***
**
*
- Cho dù em không nhớ gì về Yonghwa thì đừng có tỏ ra nhé_ Yoona dặn dò_ Hãy cứ coi như em vẫn nhớ tất cả.
- Vâng, em biết rồi_ Seohyun nhẹ nhàng đáp.
- Hãy cứ thể hiện bình thường thôi_ Yoona tiếp tục nói.
- Nhưng unnie, em sợ mình sẽ không làm tốt. Em không thể nhớ gì về anh ấy nên…_ Seohyun e ngại nhìn Yoona.
- Seohyun, em phải bình tĩnh và làm tốt vào, đây là lần cuối rồi
*
*
- Chúng ta bắt đầu nhé!
Lời căn dặn của Yoona giúp Seohyun vững tin hơn, dù cô cảm thấy người đang đối diện mình đầy xa lạ. Có thể có chút cảm giác kì lạ tồn tại trong cô lúc này nhưng sự thật là cô vẫn không thể nhớ ra Yonghwa là ai. Tuy vậy Seohyun vẫn cố gắng tỏ ra thân thiết với Yonghwa, cùng anh ôn lại những kỷ niệm cũ. Khi chia tay anh đã tặng cho cô thật nhiều món quà, nào là đàn ghi-ta, nào là gấu bông, nào là hoa. Dù không nhớ ra anh nhưng cô có thể cảm nhận được sự chân thành của anh ở trong đó, trong cô cũng có chút gì đó cảm động vì những gì nhận được từ anh.
Buổi quay phim diễn ra vô cùng thuận lợi, Seohyun đã làm rất tốt những gì cô cần làm. Từ này cặp đôi Yongseo sẽ chính thức không còn tồn tại, khán giả chắc chắn sẽ cảm thấy hụt hẫng và đau lòng. Nhưng cuộc sống là như vậy, không điều gì có thể là mãi mãi. Bữa tiệc nào rồi cũng phải đến lúc tàn, cả Yonghwa và Seohyun đều cần trở lại với cuộc sống trước kia.
Sau khi quay xong Seohyun nhanh chóng xin phép ra về nhưng Yonghwa lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô.
- Hyun, nói chuyện với anh nhé.
***
**
*
- Yesung oppa, Ryeowook oppa, Kyuhyun oppa, sao các oppa lại ở đây vậy?_ Sunny hét lên khi nhìn thấy các chàng trai Suju xuất hiện trong nhà mình.
- Chào em Sunny_ Yesung tươi cười.
- Các oppa đến Nhật để biểu diễn concert_ Taeyeon vội giải đáp thắc mắc của Sunny.
- Concert ư, thế các oppa kia đâu ạ?_ Jessica cũng thắc mắc.
- Không, đây là concert của Suju K.R.Y nên chỉ có bọn anh thôi_ Kyuhyun nhìn các cô em gái mỉm cười nói.
- À vâng, em hiểu rồi_ Sunny cũng đáp lại bằng một nụ cười.
- Thế mấy đứa ở đây thấy thế nào, nhớ nhà không?_ Yesung hỏi.
- Dạ, nhớ lắm chứ_ Fany nói giọng buồn bã.
- Bọn em chỉ muốn nhanh nhanh để về thôi_ Sunny gật gù nói.
- Muốn vậy các em cần phải nỗ lực thật nhiều vào_ Ryeowook bây giờ mới lên tiếng.
- Mà sao chỉ có mấy đứa thôi vậy?_ Kyuhyun nhìn quanh hỏi.
- Hyoyeon với Sooyoung ra ngoài còn Yoona…_ Jessica chưa nói hết câu thì Fany đã huých cô một cái rõ đau, Sica vội quay sang lườm bạn nhưng chỉ thấy Fany cười một cách khó hiểu thôi. Cô quay ra phía sau thấy các thành viên còn lại cũng đang cười, thậm chí cả Yesung và Ryeowook nữa. Taeyeon thấy vậy liền lên tiếng
- Seohyun ra ngoài rồi ạ, con bé đi quay WGM.
- Ừ... thế à_ Kyuhyun ngại ngùng nói trong khi những người kia thì không thể nào dừng cười được.
***
**
*
- Em thế nào rồi, sức khỏe đã ổn định chưa_ Yonghwa từ tốn nói khi anh và Seohyun đang ngồi trong một quán café.
- Dạ, em không sao_ Seohyun nhẹ nhàng trả lời, không hiểu sao cô lại không thể nhìn thẳng vào mắt anh.
- À…hôm nay chúng ta đã quay tập cuối rồi nên…_ Yonghwa ngập ngừng.
- Từ bây giờ sẽ không còn thường xuyên được gặp nhau nữa.
- Dạ_ Seohyun gật đầu, cô không rõ Yonghwa muốn nói chuyện gì.
- Anh hy vọng em sẽ sống thật hạnh phúc và hãy coi những ngày tháng qua là một kỷ niệm đẹp_ Yonghwa tiếp tục.
- Và chúng ta vẫn sẽ là bạn được không?
- Vâng, cám ơn oppa thời gian qua đã chăm sóc em_ Seohyun cố tỏ ra vui vẻ, Yonghwa cũng cười lại với cô nhưng trong lòng anh lúc này có cảm giác lạ lắm. Từ tối qua anh đã chuẩn bị rất nhiều cho cuộc gặp ngày hôm nay vì anh sợ Seohyun sẽ ngại ngùng. Nhưng khi nhau anh thấy ngạc nhiên vô cùng vì cô bây giờ như một người khác vậy, cô không có chút gì là khó xử khi gặp anh. Yonghwa rất muốn hỏi rõ điều này nhưng khi ngồi với cô anh lại thay đổi, thà cứ để cô như vậy còn hơn là bới lại quá khứ, bắt cô phải chịu thêm nỗi đau. Anh đã khiến cô đau khổ nhiều rồi nên tốt nhất bây giờ không nên nhắc lại chuyện đó nữa. Hãy cứ để cô và anh chia tay nhau trong vui vẻ, để cô có thể coi anh như một người bạn.
Yonghwa thắc mắc vì sự thay đổi của Seohyun nhưng anh đâu có ngờ rằng cô không nhớ một chút gì cả về anh và WGM. Tất cả những gì cô thể hiện ngày hôm nay chỉ là diễn mà thôi, Yoona đã mất không ít thời gian để kể lại thì cô mới làm được như vậy. Seohyun chẳng có một chút cảm xúc nào cả, cô thấy anh như người xa lạ vậy. Tự nhiên phải quay phim với anh cô cũng thấy bất tiện lắm, nhỡ Kyuhyun biết thì sao nhưng vì Yoona nói đây là tập cuối nên Seohyun đành gắng hoàn thành nó. Xong việc cô chỉ muốn trở về nhà thôi nhưng không hiểu sao anh lại lôi cô ra đây để nói những điều thừa thãi như vậy. Seohyun ngán ngẩm ngồi một lúc lâu nhưng Yonghwa chẳng hề nói thêm câu gì cả.
- Oppa, em xin phép về trước đây_ Seohyun mệt mỏi nói, cô cầm túi xách và đứng dậy trong sự bất ngờ từ Yonghwa.
- Ơ...à, anh xin lỗi, em phải về rồi sao?_ Yonghwa cuống cuồng đứng lên, anh lắp bắp nói.
- Vâng, tạm biệt anh_ Seohyun nói rồi đi nhanh ra cửa, Yonghwa cũng vội chạy theo.
- Để anh đưa em về_ Yonghwa đề nghị.
- Dạ thôi, không cần đâu oppa_ Seohyun lịch sự từ chối.
- Em không muốn bạn trai em hiểu lầm.
Yonghwa như chết điếng với câu nói của Seohyun, anh đứng thần ra không nói được gì. Sau khi Seohyun bước lên xe và đi rồi thì Yonghwa vẫn còn đứng đó, anh không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Bạn trai ư, cho dù người đó là ai thì chắc chắn là tốt hơn anh nhưng sao anh lại cảm thấy đau quá. Nghe tin này từ cô anh phải vui mới phải, cô đã không còn vương vấn gì anh nữa mà. Chính anh đã đẩy cô ra xa khi cô muốn hai người gần nhau hơn nên bây giờ anh còn đau khổ nỗi gì nữa. Nhìn cô vui như vậy anh phải thấy mừng cho cô chứ, cô đã quên được anh rồi mà.
Đường phố vẫn nhộn nhịp người qua lại, ánh đèn điện vẫn sáng lấp lánh dọc các con phố, Yonghwa bước đi nhưng không hề chú tâm đến điều gì cả. Trở về dorm, tâm trạng anh chẳng hề khá hơn lúc trước là mấy. Các thành viên CN Blue tỏ ra rất ngạc nhiên với thái độ của Yonghwa nhưng chẳng ai dám hỏi gì cả. Anh cứ thế lặng lẽ trở về phòng, đặt mình xuống giường mà sao trong đầu anh chỉ có hình ảnh Seohyun mà thôi. Không hiểu sao khuôn mặt vui vẻ lúc đó của cô cứ in sâu trong tâm trí Yonghwa, dù anh có làm thế nào cũng không dứt ra được.
***
**
*
Hàn Quốc
2PM dorm
- Cậu về rồi à, đi vui chứ?_ Junsu vui vẻ hỏi khi thấy Nichkhun bước vào.
- Hyung, có quà cho bọn em không?_ Chansung hớn hở chạy ra.
- Hyung, anh mang gì qua không?_ Junho cũng hào hứng không kém.
- Ừ, ở nhà thế nào?_ Nichkhun cười nhạt.
- Bình thường thôi_ Junsu thản nhiên đáp.
- Tớ hơi mệt nên về phòng đây, có một ít đồ ăn ở đây mọi người cất đi nhé_ Nichkhun mệt mỏi nói rồi nhanh chóng đi lên phòng. Các thành viên 2PM nhìn anh với ánh mắt hoài nghi, không hiểu Nichkhun đang có chuyện gì nữa.
Cạch…
Nặng nề đặt túi đồ xuống, chẳng buồn thay quần áo, anh nằm xuống giường luôn. Từ lúc Yoona đi đến bây giờ anh thấy lo sợ lắm, chẳng biết vì sao nữa. Anh yêu cô rất nhiều nhưng anh lại không thể khiến cô hiểu mình. Sự việc vừa rồi giúp Nichkhun nhận ra rất nhiều thứ, từ trước đến nay anh cứ nghĩ tình cảm của mình và Yoona bền vững lắm, không chuyện gì chia cắt được cả hai. Nhưng không phải như thế, thời gian qua cả hai yêu nhau mà chẳng có biến cố gì cả và điều đó đã khiến anh lầm tưởng. Hóa ra chẳng phải anh và Yoona đã tin tưởng vào nhau để không bao giờ giận dỗi vì những chuyện cỏn con mà cả anh và cô đều không thực sự hiểu nhau. Bề ngoài thì bình thường nhưng nó không thể hiện được tất cả mọi thứ bên trong. Nichkhun yêu Yoona và cô cũng yêu anh nhưng giữa cả hai dường như vẫn có một sợi dây vô hình nào đó, để khi gặp phải sóng gió sợi dây đó lại càng “dài” ra thêm.
Chap 26
SNSD dorm
- Em về rồi ạ_ Seohyun từ cửa vui vẻ nói vọng vào.
- Về rồi hả em, chúng ta đang có khách_ Taeyeon chào đón em út.
- Ơ... chào các oppa_ Seohyun có thoáng ngạc nhiên.
- Chào Seohyun_ Yesung tươi cười chào lại.
- Các oppa mới sang ư?_ Seohyun ngồi xuống cạnh Tiffany, cô ngại ngùng khi bắt gặp ánh mắt của Kyuhyun.
- À, anh quên mất. Có mang mấy thứ cho mấy đứa nhưng lại để ở khách sạn mất rồi_ Yesung vỗ trán.
- Ơ kìa, sao oppa lại quên chứ?_ Sunny nũng nịu.
- Ờ, tại anh đi vội quá_ Yesung nhìn mọi người cười trừ.
- Hay chúng ta về lấy đi_ Ryeowook đề nghị ngay.
- Phải đấy, để tụi em đi cùng các oppa_ Taeyeon nhiệt liệt hưởng ứng.
- Mau đi thôi, Seohyun em tiếp Kyuhyun oppa nhé_ Fany tươi cười tạm biết maknae trong khi Ryeowook nháy mắt đầy ẩn ý với Kyu.
*
*
- Em… đi quay về có mệt không?_ Kyuhyun ấp úng, lúc chưa gặp cô thì anh sốt ruột vô cùng nhưng bây giờ gặp rồi thì cứ ngại ngùng sao ý.
- Dạ không, oppa đi đường xa mới mệt chứ_ Seohyun nhẹ nhàng đáp.
- Ừ à, chỉ cần nghĩ đến việc được gặp em là anh không thấy mệt mỏi gì cả_ Kyuhyun gãi đầu nói.
Tự nhiên căn phòng lúc này thật yên ắng, Seohyun và cả Kyuhyun chẳng ai nói gì cả. Bất chợt Kyu đứng dậy và lại gần chỗ Seohyun, anh ngồi xuống và cầm lấy bàn tay cô.
- Anh rất nhớ em, Seohyun à!
Seohyun ban đầu còn e ngại nhưng sau đó cô đã dần ngả đầu vào vai Kyuhyun, một cảm giác thật thoải mái. Vai anh thật vững chắc, cô cúi sát hơn để có thể nghe thấy nhịp đập nơi trái tim Kyu. Kyuhyun cũng nhanh tay kéo Seohyun sát vào mình, anh muốn che chở, bảo vệ cho người con gái này đến hết cuộc đời.
***
**
*
Công viên
- Yoona, em đi từ từ thôi chứ!_ Yuri nói lớn, cô khá mệt rồi nhưng Yoona vẫn không chịu dừng lại.
- Im Yoon A _ Yuri dùng nốt chút sức lực cuối hét lớn, cuối cùng Yoona đã đứng lại.
“Cái con bé này thật là, sao cứ phải để người ta hét lên chứ?”
- Này, em sao vậy?_ Yuri đi thật nhanh, rốt cục cô cũng đứng trước mặt Yoona
“Sao, sao lại thế này?”
- Yuri ngạc nhiên khi thấy gương mặt của Yoona, cô thấy bối rối vô cùng. Yuri vội ôm lấy em gái, vỗ về an ủi.
“Yoong đừng khóc nữa mà!”
- Nước mắt Yoona vẫn không ngừng rơi, cô đã làm ướt hết vai áo Yuri rồi.
- Em có chuyện gì vậy?_ Yuri từ từ buông Yoona ra, cô nhẹ nhàng lấy tay lau nước mắt em gái.
- Nói cho chị nghe đi_ Yuri hối thúc trong khi Yoona chỉ im lặng.
Yoona lặng lẽ đi về phía ghế đá, cô ngồi xuống một cách khó nhọc. Yuri thấy vậy cũng ngồi theo xuống. Yoona nhìn chị mình một cách chăm chú, cô chẳng biết mở lời thế nào. Những hình ảnh hôm đó cứ liên tục xuất hiện trong đầu Yoona, làm cô thấy mệt mỏi vô cùng. Cô đã tự nhủ rằng mình cần quên nó để tập trung vào công việc nhưng sao có thể quên được khi đó là người yêu cô.
“Yuri, lúc này đây em có cảm giác lạ lắm, chuyện của em và Khun sao mà rắc rối đến vậy. Thời gian qua cứ nghĩ rằng đã đủ để em tin tưởng anh ấy nhưng hình như không phải. Em thấy bất an lắm, chẳng hiểu sao em lại sợ chúng em sẽ chia tay. Vào một ngày rất gần đây thôi, em sẽ phải đau khổ tột cùng.
Yuri, sao cứ vào lúc em buồn thì unnie lại xuất hiện vậy? Unnie cứ hỏi thăm, động viên khiến em không thể không kể chuyện của mình. Nhưng mà unnie có biết là em thấy có lỗi như thế nào không? Chuyện của Nickhun oppa và unnie không thành vậy mà bây giờ unnie lại cứ phải nghe chuyện em và anh ấy cãi nhau. Sao unnie không mặc kệ em, unnie đừng làm như vậy nữa, em sợ unnie buồn lắm.”
Không gian xung quanh yên ắng lạ thường, bầu trời đang tối dần đi. Yoona và Yuri vẫn ngồi đó, chẳng ai nói điều gì cả. Một chiếc lá chợt rơi xuống trước mặt Yoona, cô liền nhặt nó lên. Chiếc lá đã heo úa hết rồi, cả cái cây cạnh Yoona nữa, lá của nó chỉ toàn màu vàng thôi.
Yoona cười nhạt, cô nghĩ đến tâm trạng mình lúc này đây. Không hoàn toàn giống nhưng mà cô cũng đang dần héo hon đi. Nếu lúc nào cũng phải chứng kiến những hình ảnh như thế thì làm sao cô có thể chịu được đây. Dù có muốn vui vẻ, lạc quan thì thật khó để Yoona được như ngày trước, lúc mà cô và anh đang yêu nhau thắm thiết.
Yuri chỉ ngồi đó thôi, cô chờ đợi Yoona lên tiếng. Nhưng mười, hai mươi rồi ba mươi phút trôi qua Yoona vẫn chẳng nói gì cả. Yuri cũng thấy phục bản thân ghê gớm khi mà cô có thể chịu đựng lâu vậy. Bình thường không quá năm phút thì cô sẽ bắt người đối diện với mình mở miệng. Nhưng sao lần này cô lại không nói được gì vậy, cô biết tâm sự của Yoona nhưng cô không muốn mình chủ động quá. Yuri cứ thế ngồi nhìn Yoona, những cơn gió thổi liên tục khiến cô cảm thấy lạnh điều đó không quan trọng bằng Yoona. Cô sẽ không đứng dậy chừng nào Yoona chưa chịu mở lời.
- Unnie, chúng ta mau về thôi_ Yoona bất chợt lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.
- Yoona, chị sẽ không về đâu_ Yuri ban đầu có chút giật mình nhưng ngay sau đó cô đã lấy lại bình tĩnh. Chưa thể về được khi mục đích của cô chưa đạt được.
- Unnie, về thôi không mọi người lo lắng_ Yoona quay sang phía chị mình, mắt trĩu xuống.
- Yoona, đừng có giữ trong lòng như thế, nói cho chị biết đi_ Yuri không hài lòng với thái độ của Yoona.
- …_ Yoona thở dài, ánh mắt có như đang chất chứa rất nhiều.
- Nói đi Yoona, chị không muốn nhìn em như vậy đâu_ Yuri như đang không kiềm chế được cảm xúc.
- Em…em…_ Yoona ấp úng, cô không thể nhìn thẳng vào Yuri.
- Chị đã ngồi đây rất lâu chỉ để nghe em nói thế thôi sao?_ Yuri đứng bật dậy, giọng cô có vẻ lớn hơn.
- Yuri, Nichkhun và Victoria…
***
**
*
SNSD dorm
- Chúng ta sẽ trở về Hàn sao oppa?_ Taeyeon nhìn manager của mình thắc mắc.
- Em tưởng phải ở đây một tháng cơ mà_ Sunny cũng không hiểu gì.
- Đúng vậy nhưng vì ngày kia có buổi biểu diễn ở Incheon nên các em phải trở về_ Manager từ tốn giải thích trong sự vui mừng của một số thành viên Soshi.
- Thế về bao lâu vậy oppa?_ Jessica hỏi.
- À, khoảng ba bốn ngày gì đó, sau khi các em chụp hình cho Elle xong_ Manager mỉm cười với “Công chúa”, anh nhanh chóng tạm biệt các cô gái để họ còn chuẩn bị.
***
**
*
Ngày hôm sau
Hàn Quốc
Sân bay quốc tế Incheon
- Mau lên các cậu_ Taeyeon thúc giục các thành viên khi họ đang lấy hành lý để về nhà.
- Đây đây_ Sooyoung nói.
- Nhanh lên các em, nhớ tỏ ra tươi cười đấy _ Manager bất ngờ xuất hiện sau các cô gái.
So Nyuh Shi Dae! So Nyuh Shi Dae!
My Soshi!
Rất nhiều Sone đã sân bay để chào đón SNSD, điều này khiến các cô gái rất vui. Họ liên tục mỉm cười và vẫy tay chào fan.
***
**
*
SNSD dorm
- Oa, cuối cùng cũng về đến nhà rồi_ Tiffany vui mừng nói.
- Nhớ quá à, ngôi nhà của tôi_ Sooyoung cũng vui không kém, cô chạy ngay vào phòng ngủ của mình.
- Các em nghỉ ngơi đi rồi còn chuẩn bị tập, mai diễn rồi_ Manager căn dặn.
- Vâng, tụi em biết rồi_ Hyoyeon mệt mỏi trả lời.
- Mà có ai thấy Taeyeon không?_ Tiffany hỏi khi không thấy cô bạn đâu.
- Chị ấy đã về phòng rồi ạ_ Maknae trở ra ngay sau khi cất hành lí.
- Sao, hình như có chuyện gì thì phải?_ Sunny nắm bắt tình hình rất nhanh.
- Ừ, chắc vì lúc ở sân bay_ Yuri chán nản nói.
- Ở sân bay sao, chuyện gì vậy?_ Jessica tò mò.
- Có một vài fan, chắc là Hottest đã có mặt ở đó và nói một số câu không hay_ Yuri tiếp tục giải thích.
*
- Trời, thật không Yul?_ Sunny không tin vào những gì mình vừa nghe.
- Đúng vậy đó unnie, em cũng nghe thấy_ Seohyun buồn bã nhìn về phía phòng Taeyeon.
- Sao họ quá đáng thế?_ Jessica bất bình.
- Khổ thân Tae của chúng ta!
“Sao anh lại không nghe máy vậy, anh có biết là lúc này em cần anh thế nào không. Em đang buồn lắm, Wooyoung à hãy nhấc máy đi. Em muốn nghe giọng của anh, nghe anh an ủi em.”
Taeyeon sau khi trở về đã lặng lẽ về phòng, cô không muốn các thành viên nhìn thấy mình như thế này. Là một leader làm sao cô có thể để mọi người nhìn thấy mình đang khóc chứ nhưng Taeyeon không thể ngăn những dòng nước mắt tuôn rơi. Tự dặn lòng là phải can đảm, phải mạnh mẽ, không để những lời nói không hay làm lung lay nhưng cô đã không thể làm được. Nước mắt cô đã rơi ngay sau khi nghe thấy nó, dù Taeyeon đã cố kiềm chế thì nó vẫn cứ rơi. Cô phải làm gì vào lúc này đây, có ai có thể chỉ cho cô cách nào để đối mặt với những định kiến nặng nề trong giới showbiz không?
Chap 27
Sân khấu ngoài trời tại Incheon
Các nhóm nhạc thần tượng đã có mặt từ rất sớm để tham gia tổng duyệt. Bên ngoài cũng đã có kha khá fan hâm mộ tụ tập chờ đến giờ xem thần tượng biểu diễn.
Trên sân khấu lúc này 2PM đang tổng duyệt.
- Ok, được rồi.
- Cám ơn mọi người_ 2PM nhanh chóng lui vào hậu trường. Nichkhun đi khá vội vã, anh muốn nhanh để gặp Yoona.
- Cậu làm gì mà vội thế?_ Taecyeon ngạc nhiên với biểu hiển của Nichkhun.
- À không, tớ chỉ muốn gặp Yoona thôi_ Nichkhun có phần ấp úng.
- Sao, cậu đùa à, ở đây nhiều người như vậy?_ Taecyeon vẫn chưa hết bất ngờ.
- Tớ biết nhưng mà… nói chung là tớ không có nhiều thời gian_ Nichkhun nói rồi quay bước đi luôn để Taecyeon ở lại với vẻ mặt khó hiểu.
***
**
*
Cộc… Cộc…
Nichkhun gõ cửa nhưng không có ai trả lời. Đang phân vân không biết nên làm thế nào thì Victoria xuất hiện.
- Anh đang làm gì ở đây vậy?_ Vic vui vẻ hỏi.
- Ơ… Vic, anh…anh đang định qua chào em_ Nickhun lắp bắp, anh cố nghĩ ra lý do hợp lý nhất.
- Vậy sao, mời anh vào, SNSD sunbae đi tổng duyệt rồi_ Victoria niềm nở mời Nichkhun, anh không thể từ chối nên đành theo cô vào.
- Như thế này có tiện không, anh sợ làm phiền mọi người?_ Nichkhun e ngại nói.
- Không sao mà, mọi người đều biết nhau rồi còn gì_ Trong khi Victoria và Nichkhun nói chuyện thì SNSD đột ngột bước vào.
- Ơ...xin chào_ Sunny thoáng giật mình.
- Xin chào_ Nichkhun cũng ngại ngùng chào lại.
- Lâu rồi mới gặp_ Hyoyeon nói.
- Mọi người khỏe chứ, mọi việc ở bên Nhật có thuận lợi không?_ Nichkhun cười gượng nhưng nụ cười đó ngay lập tức biến mất khi Yoona xuất hiện. Anh nhìn cô đầy e ngại nhưng cô lại tỏ ra rất bình thản.
- Xin lỗi, anh còn chút việc nên đi trước, tạm biệt mọi người nhé_ Nichkhun vội vàng rời khỏi phòng chờ của SNSD và f(x), anh không thể ở đây thêm một phút nào nữa. Anh rất sợ khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô và cũng lo cô sẽ hiểu lầm thêm.
***
**
*
- Em dạo này thế nào?_ Wooyoung ân cần nói khi anh và Taeyeon đang ngồi trong quán café gần nơi biểu diễn. Nơi này thật yên tĩnh, có thể vì thế mà nó không được nhiều người lui tới. Cả không gian được bao trùm bởi một màu xám nhàn nhạt, xen vào đó là những bức tranh kích thước lớn. Nếu không để ý kĩ chắc nhiều người cũng không biết đây là quán café. Thế mà chẳng hiểu sao Wooyoung lại tìm được nó, thậm chí còn dẫn người yêu đang trong tâm trạng rối bời đến nơi như thế này.
- Em vẫn thế_ Taeyeon đáp có phần mệt mỏi.
- Ừ, à anh xin lỗi vì đã không nghe điện thoại của em_ Wooyoung nhìn Taeyeon nói một cách chân thành nhất_ Lúc đó anh có chút việc bận nên…
- Không sao đâu ạ_ Taeyeon uống một hụm nước bình thản nói.
- Em hình như có chuyện gì phải không? Em đang giận anh?_ Wooyoung không thể không lo lắng khi thấy thái độ hời hợt của người yêu.
Taeyeon không nói gì, cô ngẩng lên nhìn Wooyoung một cách chậm rãi. Nước mắt Taeyeon không biết đã rơi từ lúc nào rồi, càng nhìn anh cô càng khóc nhiều hơn. Wooyoung ngay lập tức chạy sang phía Taeyeon, anh kéo cô vào lòng, ôm lấy thân hình bé nhỏ ấy.
*
*
Hai người cứ trong tư thế như vậy một lúc lâu, Taeyeon vẫn chưa hết khóc, cô cảm thấy tủi thân lắm. Khi chấp nhận yêu anh cũng có nghĩa là cô chấp nhận đối mặt với những lời chỉ trích nhưng chẳng hiểu vì sao cô lại khóc nhiều như vậy. Một chút ánh nắng len lỏi vào căn phòng u ám, chút ánh nắng cuối cùng của mùa thu. Nó mong manh và yếu ớt như chính tâm hồn của Taeyeon vậy. Taeyeon nhẹ nhàng rời khỏi người Wooyoung, cô lau nước mắt và cố mỉm cười với anh.
- Em xin lỗi vì đã để anh lo lắng như vậy.
- Không sao nhưng chuyện gì vậy Tae?_ Miệng thì nói thế chứ trong lòng Wooyoung lại lo lắm.
- Nói cho anh nghe đi.
- Hôm qua ở sân bay…_ Taeyeon có phần ngập ngừng, cô rất sợ nói ra anh sẽ càng làm anh thêm khó xử_ Có một vài fan…
- Tae, anh hiểu rồi_ Không để Taeyeon nói hết, Wooyoung nhanh chóng ngắt lời cô bởi anh biết sẽ là khó khăn vô cùng cho cô khi phải nói ra.
- Anh xin lỗi, anh không thể bảo vệ cho em.
- Không, em chỉ là có một chút bất ngờ thôi_ Taeyeon lắc đầu.
- Từ bây giờ em đừng bận tâm về những điều đó nữa, em chỉ cần biết là anh mãi yêu em thôi_ Wooyoung lại ôm Taeyeon vào lòng, anh muốn che chở, sưởi ấm trái tim bé bỏng của cô.
***
**
*
Phòng chờ SNSD
- Chúng ta mau đi ra thôi, sắp phải biểu diễn rồi_ Taeyeon thúc giục các thành viên.
- Mau đi thôi nào_ Sooyoung tiếp tục.
- Các thành viên SNSD kéo nhau ra khỏi phòng chờ và tiến về phía cánh gà. Lúc này trên sân khấu 2PM đang biểu diễn trong tiếng reo hò của fan. Yoona cũng theo dõi một cách chăm chú, cô muốn xem liệu Nichkhun có mãi như thế được không.
*
*
- Seohyun!_ Kyuhyun hớn hở khi nhìn thấy bạn gái, anh vội lại gần phía SNSD đang đứng.
- Xin chào sunbae_ Khi ở chỗ đông người S9 thường gọi Suju là sunbae.
- Em đi lại có vất vả không?_ Kyuhyun mỉm cười nói nhỏ với Seohyun.
- Dạ không, anh chắc mệt lắm, hôm qua vừa diễn ở Nhật xong_ Seohyun nhìn Kyu với nét mặt khá lo lắng.
- Ôi dào, Kyu của bọn anh khỏe lắm, không có mệt gì đâu_ Eunhyuk không biết từ đâu xuất hiện.
- Đúng đấy, maknae khỏe nhất nhóm mà_ Shindong cũng góp vui. Lần lượt sau đó các thành viên Suju đều có mặt ở chỗ S9.
- Dạ_ Seohyun ngại ngùng đáp trong khi Kyuhyun quay sang nũng nịu với các hyung của mình. Super Generation cùng cười nói vui vẻ với nhau chờ đến lượt biểu diễn của mình.
*
*
Lát sau
- Chị dâu làm tốt lắm_ Jungshin nói lớn khi thấy Seohyun từ sân khấu đi vào.
- Chị dâu tuyệt vời_ Minhyuk cũng hào hứng trong khi đó Seohyun ngạc nhiên vô cùng, cô thừ người ra chưa hiểu chuyện gì.
“Ơ...những người này sao trông quen vậy?”
- Chào em Seohyun_ Yonghwa bất ngờ xuất hiện và đã giải đáp phần nào thắc của Seohyun.
- Ơ...chào oppa_ Seohyun gật đầu chào lại.
“Mình nhớ rồi họ là thành viên cùng nhóm với anh ta.”
- Chúng ta lại gặp nhau rồi_ Yonghwa nói một cách khó khăn.
- Vâng, mọi người cũng làm tốt lắm_ Seohyun quay sang phía mấy cậu em chồng mỉm cười.
- Cám ơn chị dâu_ Minhyuk nhanh nhảu nói.
- Em xin phép đi vào trước đây_ Seohyun nói rồi bước đi, chẳng hiểu sao cứ gặp Yonghwa, đặc biệt là nhìn vào đôi mắt đó cô lại có một cảm giác rất lạ, nó quen thuộc như cô đã đối diện với nó rất nhiều rồi.
***
**
*
- Yoona!
Chưa kịp định hình xem ai đang gọi mình thì Yoona đã bị kéo vào một căn phòng trống không. Cô nhìn khắp xung quanh, căn phòng này chẳng có gì đặc biệt cả ngoài việc nó nằm trong góc cuối của dãy phòng chờ dành cho nghệ sĩ. Nhưng mà Yoona cũng chẳng có nhiều thời gian mà để ý đến căn phòng khi người ấy đang nắm tay cô rất chặt.
- Bỏ tay tôi ra đi_ Yoona cố vũng vẫy để thoát khỏi cánh tay rắn chắc.
- Anh đừng có làm vậy nữa_ Yoona càng cố rút tay lại thì anh lại càng nắm chặt hơn. Bất chợt anh kéo cô vào lòng mình, nhắm mắt lại để tận hưởng mùi hương quen thuộc ấy. Anh đã phải chịu đựng lâu lắm rồi, cái cảm giác nhớ nhung đó có ai hiểu được không. Mặc cho Yoona vùng vẫy, anh lại càng ghì chặt cô vào người mình, mùi hương từ cơ thể cô lan tỏa ra mới ngọt ngào làm sao.
- Anh nhớ em Yoona_ Nichkhun nhẹ nhàng nói, anh hơi lùi lại một chút để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh đẹp của người yêu. Thế nhưng Yoona đã tranh thủ chớp lấy cơ hội này để đẩy anh ra xa.
- Anh đang làm gì vậy?_ Yoona nhìn Nichkhun đầy tức giận.
- Anh… anh xin lỗi nhưng anh…_ Nichkhun ấp úng khi thấy vẻ mặt Yoona.
- Anh đã sai rồi, đáng ra anh nên nói trước với em_ Nichkhun chân thành, anh lại gần cầm tay Yoona nhưng cô đã giựt ra.
- Muộn rồi Nichkhun_ Một cảm giác lạnh buốt như đang xâm chiếm cơ thể Nichkhun, anh đứng thần ra không thể cử động gì. Lần đầu tiên Yoona nói chuyện với anh lạnh lùng như thế.
- Em hãy tha thứ cho anh có được không?_ Phải mất một lúc Nichkhun mới có thể nói tiếp.
- Đừng giận anh nữa.
- Đáng ra tôi định sẽ làm lành trước, thậm chí tôi còn mua thứ anh thích nhất để tặng anh nhưng anh làm tôi thất vọng quá_ Yoona nhìn Nichkhun đầy đau khổ, nước mắt chỉ trực trào ra.
- Em, anh thật sự xin lỗi mà_ Nichkhun van nài.
- Không đừng nói gì nữa, tôi không muốn nghe…
Chap 28
- Không đừng nói gì cả, tôi không muốn nghe_ Yoona định bỏ đi nhưng Nichkhun đã ngay lập tức giữ cô lại, anh muốn đến đây để gặp cô chứ không phải để nghe cô nói những lời như vậy.
Nichkhun kéo Yoona sát vào phía mình, anh nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. Dùng bàn tay mình Nichkhun giữ lấy khuôn mặt Yoona và hôn cô một cách tới tấp. Nichkhun hôn ngấu nghiến, quyết liệt như thể anh chưa bao giờ được hôn vậy. Nụ hôn của sự kìm ném xen lẫn chiếm đoạt.
Yoona cứ đứng im để cho Nichkhun “tấn công” đôi môi nhỏ xinh của mình. Dù rất muốn đẩy anh ra nhưng cô biết cô sẽ không thể chống lại sức mạnh của Nichkhun. Nụ hôn làm Yoona nhớ lại những kỉ niệm ngọt ngào lúc xưa, lúc đó anh còn hôn cô mãnh liệt hơn bây giờ. Yoona không hề đáp trả, cô chỉ đứng yên mà thôi.
Một chút mằn mặn nơi đầu lưỡi, Yoona giật mình mở mắt ra, là nước mắt nhưng chẳng lẽ cô khóc. Không, không phải, là Nichkhun, là nước mắt của anh. Yoona ngước nhìn Nichkhun, lúc này anh đã buông cô ra, trong lòng cô cảm thấy xót xa vô cùng. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh khóc mà sao anh lại khóc vào lúc này cơ chứ. Yoona nhẹ nhàng lấy tay lau giọt nước mắt đang đọng trên khuôn mặt tuấn tú của Nichkhun mà không cầm lòng được. Nước mắt cô lại rơi, rơi rất nhiều là đằng khác, làm sao cô có thể không đau khi thấy anh như vậy chứ.
Yoona bỏ chạy thật nhanh ra khỏi căn phòng đó, cô không muốn ở lại thêm một giây nào nữa. Những giọt nước mắt của Nichkhun chí khiến cô thêm đau lòng thôi, trái tim Yoona như thắt lại. Trước khi trở về cô luôn nghĩ mình sẽ không tha thứ cho anh, thậm chí cô sẵn sàng nói lời chia tay. Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ bộc phát thôi, trong lúc nóng giận Yoona đã không kiềm chế được cảm xúc. Nhìn thấy anh những cảm xúc yêu thương lại ùa về trong cô, cô dường như quên đi mọi nỗi căm hờn, chỉ muốn sà vào lòng anh, để anh ôm ấp chiều chuộng.
- Á, đau quá!_ Yoona do chạy quá nhanh đã va phải người khác.
- Sao cô lại đi nhanh…ơ, Yoona. Em không sao chứ?_ Chàng trai sau giây phút bực tực đã xuống giọng ngay khi nhận thấy đó là Yoona.
- Ơ, Donghae oppa_ Yoona cũng vội vàng đứng dậy.
- Em đi đâu mà nhanh dữ vậy?_ Donghae lại gần hỏi han.
- Dạ, xin lỗi oppa, oppa không sao chứ?_ Yoona cuống quýt xin lỗi.
- Lần này thì không nhưng lần sau thì anh không chắc đâu_ Donghae mỉm cười trêu Yoona.
- Em xin lỗi, lần sau em sẽ cẩn thận hơn _ Yoona nói giọng ăn năn, cô cùng Donghae đi ra phía sau nơi xe của SNSD và Suju đang chờ sẵn mà không hề nhận thấy Nichkhun đứng đó dõi theo cô rất lâu rồi.
***
**
*
2PM dorm
Cái khoảnh khắc ấy đọng lại trong anh thật lâu, anh không thể quên cảm xúc lúc đó. Chưa bao giờ cô từ chối anh và lần này cũng vậy nhưng anh vẫn thấy hoàn toàn khác. Cô không còn như xưa nữa, cái thái độ đó nó làm anh đau lắm. Như có hàng ngàn nhát dao cứa vào tim anh, chẳng lẽ cô đã thay đổi rồi sao, chẳng lẽ anh và cô không thể ở bên nhau nữa sao?
Nichkhun lặng lẽ giở món quà mà anh đã mua cho Yoona ra, một chiếc dây chuyền bằng vàng trắng sáng lóa. Mặt chiếc dây chuyền có hình trái tim, bên trong là dòng chữ “KhunA”. Anh cười nhạt, nhìn nó mà anh không cầm lòng được. Nếu không có chuyện kia thì chắc chắn Yoona sẽ vui lắm khi nhìn thấy món quà này, anh có thể tưởng tượng ra nét mặt đáng yêu của cô. Anh cũng sẽ vui rất nhiều bởi nụ cười của cô chính là nguồn sống của anh mà.
***
**
*
SNSD dorm
- Unnie, thật sự thì mối quan hệ của em và Jung Yong Hwa là thế nào vậy?_ Seohyun nhìn Yuri đầy hoài nghi.
- Em và anh ấy là vợ chồng_ Yuri đáp.
- Không, em muốn hỏi trên phương diện khác cơ_ Seohyun lắc đầu.
- Phương diện gì, chị không hiểu?_ Trong khi Yuri đang cố tìm câu trả lời cho Seohyun thì Yoona bước vào.
- Em và anh ấy rất thân thiết_ Câu nói của Yoona khiến Seohyun rất bất ngờ.
- Thân thiết lắm sao unnie…_ Seohyun hỏi lại một cách khó hiểu.
- Có được như em và Kyuhyun oppa không?
- Câu hỏi của Seohyun làm Yoona và Yuri chết lặng, làm sao con bé có thể hỏi như vậy cơ chứ. Yoona bối rối nhìn sang Yuri, hai cặp mắt đầy lo lắng gặp nhau.
- Unnie, hãy trả lời em đi_ Seohyun sốt ruột.
- Seohyun à, em muồn nghe thật chứ?_ Yoona hỏi lại và Seohyun ngay lập tức gật đầu.
- Hai người thậm chí còn hơn em với Kyuhyun bây giờ_ Yuri nói.
- Nhưng sau đó không hiểu vì lí do gì mà em trở nên trầm lặng hơn_ Yoona tiếp tục.
- Unnie, chẳng lẽ giữa em và anh ấy đã xảy ra chuyện gì?_ Seohyun ngay lập tức nhận ra vấn đề.
- Unnie không biết Seohyun à_ Yoona lại gần vuốt tóc Seohyun.
- Có lẽ em phải tự tìm hiểu thôi_ Yuri nói rồi kéo Yoona về phòng, trả lại không gian cho Seohyun.
- Chúc các unnie ngủ ngon!
***
**
*
Ngày hôm sau
Salon tóc
- Dạ vâng, cám ơn unnie_ Seohyun vui vẻ nói chuyện với nhân viên làm tóc, đúng lúc này thì Yonghwa bước vào.
- Ơ...Seohyun.
- Chào oppa_ Seohyun thoáng giật mình khi nhìn thấy Yonghwa qua tấm gương lớn.
- Chúng ta lại gặp nhau rồi_ Yonghwa cười gượng.
- Vâng_ Seohyun ngại ngùng đáp, cô cảm thấy rất khó khăn khi phải nói chuyện với Yonghwa.
- Cứ thế cả hai im lặng, không gian lúc này chỉ có tiếng máy làm tóc mà thôi. Cả Yonghwa và Seohyun đều không dám nhìn nhau, à không phải không dám mà là chỉ dám nhìn lén. Tấm gương có thể phản chiếu tất cả, Seohyun nhìn thấy hết những cử chỉ của Yonghwa nhưng anh lại không thể nhìn thấy hết được Seohyun.
Những gì cô thể hiện không phản ánh tất cả nội tâm bên trong. Lời nói của Yuri và Yoona khiến cô phải suy nghĩ rất nhiều, cố lục lại trí nhớ để tìm hình ảnh của anh nhưng Seohyun không thể. Mỗi lần nghĩ đến là đầu cô đau buốt, phải chăng anh là kí ức đau buồn mà cô muốn quên đi.
- Yonghwa oppa, trong suốt thời gian quay phim có khi nào anh giận em không?_ Seohyun mạnh bạo hỏi.
- Hả, anh… không có_ Yonghwa giật mình, anh lắp bắp trả lời.
- Vậy à nhưng em nghĩ chắc anh cũng có nhiều thứ không hài lòng?_ Seohyun mỉm cười nói.
- Không, anh rất vui, em thực sự là một cô gái tốt_ Yonghwa trả lời chân thật.
- Cám ơn anh_ Seohyun nhẹ nhàng nói.
- Seohyun à, đến em rồi.
Seohyun nhanh chóng đi vào phía trong sau khi nhân viên salon gọi. Yonghwa thì vẫn ngồi đó, anh còn đang thắc mắc về sự thay đổi của Seohyun trong thời gian gần đây.
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for you, boy!
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for your wish!
Yonghwa đang trầm ngâm suy nghĩ thì có tiếng chuông điện thoại. Không phải của anh mà là của… Seohyun, do vội đi vào trong nên cô đã để quên. Yonghwa thấy lưỡng lự, anh không biết có nên nghe hộ không.
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for your dream!
Naegaeman malhaebwa I’m Genie for your world!
Chuông vẫn đang kêu, Yonghwa đánh liều cầm điện thoại lên nhưng anh chưa kịp nghe thì chuông đã dứt. Yonghwa mỉm cười khó hiểu nhưng nụ cười đó đã biến mất ngay khi anh nhìn thấy tên người gọi.
“My Kyuhyun”
Yonghwa chết lặng, anh thấy tim mình đau nhói. Seohyun đã thay đổi thật rồi, cô đã quên hết những kỉ niệm với anh thật rồi. Yonghwa chăm chú nhìn vào tấm ảnh Kyuhyun trên điện thoại của Seohyun, một giọt nước mắt chợt rơi xuống. Anh khóc, khóc vì vui hay vì anh đã để tuột mất người con gái ấy.
- Oppa, đến lượt oppa rồi đó_ Seohyun trở ra nói, cô với túi xách rồi tạm biệt Yonghwa.
- Em về trước nhé.
***
**
*
Suju dorm
- Em đang làm gì vậy?_ Sungmin định vào bếp kiếm cái gì ăn thì thấy Kyuhyun đang loay hoay trong đó.
- Hyung, em… đang nấu canh_ Kyuhyun ấp úng trả lời, có vẻ anh rất lo lắng khi bị hyung của mình bắt gặp.
- Nấu canh á?_ Sungmin nói lớn.
- Hyung, anh làm gì mà la lớn vậy?_ Kyuhyun nhíu mày nhìn Sungmin trong khi tay vẫn đang khuấy khuấy nồi canh.
- Cho anh một bát đi_ Sungmin vô tư ngồi xuống bàn ăn chờ đợi, đúng lúc đó Shindong và Kangin bước vào.
- Hai đứa đang làm gì trong này thế?_ Kangin nói trước.
- Hyung mau lại đây uống canh đi_ Sungmin hào hứng mời.
- Canh sao, ở đâu vậy?_ Shindong như bắt được vàng.
- Kia kìa_ Sungmin chỉ vào chỗ Kyuhyun đang đứng nêm gia vị.
- Ôi tuyệt quá, anh đang đói chết đi được_ Shindong nuốt nước bọt ừng ực.
- Thôi đi, cậu thế này là đủ rồi không cần ăn đâu để tớ ăn hộ cho_ Kangin huých Shindong một cái.
- Kyu à, mang ra đây cho bọn anh đi_ Sungmin thúc giục liền sau đó Kyuhyun mang nồi canh ra. Ba anh chàng tỏ ra rất háo hức nhưng…
- Kyu, em làm gì vậy?_ Shindong trố mắt ngạc nhiên khi thấy Kyu đang múc chỗ canh vào phích giữ nhiệt.
- Bọn anh ăn bằng bát cũng được mà_ Kangin cũng tỏ ra khó hiểu.
- Cái này đâu phải dành cho các hyung_ Kyuhyun mỉm cười giải thích.
- Hả, thế dành cho ai?_ Shindong vẫn rất thèm món canh.
- Hyung, thôi đi, chúng ta không có phúc được thưởng thức đồ do maknae nấu đâu_ Sungmin lắc đầu ngao ngán.
- Cái này là cho Seohyun hả?_ Shindong hỏi một câu rõ như ban ngày trong khi Sungmin và Kangin đành ngậm ngùi bỏ ra ngoài.
- Xin lỗi nhé Shindong hyung, em đi đây_ Kyuhyun vẫy tay tạm biệt hyung của mình rồi nhanh chóng đi ra cửa. Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt bất ngờ của cô cũng khiến anh cười khoái chí rồi.
Chap 29
Seohyun ngồi trong xe ngắm nhìn đường phố, trời đầu đông se se lạnh. Những cơn gió nhè nhẹ lùa qua khe cửa kính, len lỏi vào trong xe khiến Seohyun phải kéo chăn lên cao hơn. Một mùa đông mới lại bắt đầu rồi, người ta thường nói mùa đông là mùa lạnh lẽo và cô đơn nhưng với cô thì mùa đông năm nay có lẽ sẽ ấm áp hơn rất nhiều.
Seohyun thầm nghĩ về những chuyện đã xảy ra, hình như mọi thứ là quá nhanh. Sau khi xuất viện, cô đã nhận lời yêu Kyu, được anh quan tâm chăm sóc mà dường như cô đã quên mất quá khứ. Cô không tìm hiểu lí do vì sao cô lại quên mất người đó, không bận tâm mình đã quên những gì. Những điều tuyệt vời trước mắt khiến Seohyun vui hơn và đó có phải là cái cớ để cô chon vùi đi kí ức. Nếu thế thì đó phải là kí ức đau buồn lắm, khiến một người lạc quan như cô muốn quên hẳn đi.
- Oppa quay xe lại đi_ Seohyun nói vội với manager_ Em chưa về nhà đâu.
***
**
*
Yonghwa nhanh chóng rời khỏi salon sau khi việc làm tóc hoàn thành. Chợt hình ảnh Kyuhyun và Seohyun vui vẻ bên nhau hiện ra, Yonghwa cười nhạt với bản thân. Đã tự nhủ lòng là không quan tâm đến mà sao anh cứ để điều đó làm mình sao nhãng vậy. Yonghwa lặng lẽ bước đi, anh cần phải trở về dorm lấy một vài thứ trước khi quay lại Nhật.
Vào lúc đầu giờ chiều này thì việc đi lại của idol không bị chú ý lắm. Yonghwa cứ thế bước đi, anh nghĩ thầm trong đầu giai diệu của bài hát mới. Nhưng không hiểu sao hình ảnh cô cứ xuất hiện trong đầu anh, cái ngày cô ngỏ lời với anh rồi ngày anh chia tay cô. Ôi sao trái tim lại như thắt lại vậy, Yonghwa ôm ngực ngồi xuống một cách khó khăn. Chẳng lẽ anh đang ân hận về những việc làm của mình, phải chăng đã sai lầm khi từ chối cô?
- Oppa!
Giọng nói của Seohyun lanh lảnh vang đên, Yonghwa ngẩng lên nhưng không có ai cả.
“Seohyun…chẳng lẽ mình đang mơ?”
- Oppa! Yonghwa oppa!
Vẫn giọng nói đó, không thể lầm được. Yonghwa lại nhìn lên nhưng trước mặt anh không hề có bóng dáng cô.
“Đâu phải là cô ấy, mình thật là…”
- Oppa có chuyện gì vậy?_ Seohyun đặt tay lên vai Yonghwa nhẹ nhàng hỏi.
- Seohyun, là em thật sao?_ Yonghwa vui mừng cầm lấy tay Seohyun nhưng cô đã rụt lại ngay.
- Oppa sao vậy?_ Seohyun vẫn ân cần hỏi.
- Không, anh không sao_ Yonghwa cố gắng đứng dậy xua tay nói_ Mà sao em lại ở đây?
- Em…em muốn hỏi anh một chuyện_ Seohyun có vẻ ngập ngừng.
***
**
*
SNSD dorm
- Sao Seohyun lâu về vậy nhỉ?_ Taeyeon thắc mắc khi đang ngồi trong phòng khách cùng Kyuhyun và SNSD.
- Có ai biết con bé đi đâu không?_ Jessica nhìn mọi người hỏi.
- Hôm nay em ấy đến salon tóc mà_ Fany trả lời.
- Kyu, anh đã gọi cho Seohyun chưa?_ Yoona quay sang hỏi Kyu.
- À, tại muốn cô ấy bất ngờ nên anh không gọi_ Kyuhyun chán nản đáp.
- Chắc tại salon đông quá nên con bé mới lâu về thôi_ Yuri trấn an.
- Thôi, có lẽ anh về đây, vì còn một số việc nên anh không thể ở lại được_ Kyuhyun đứng dậy một cách miễn cưỡng.
- Xin lỗi oppa, khi nào Seohyun về em sẽ bảo nó gọi cho oppa ngay_ Taeyeon mỉm cười nói.
- Ừ, tạm biệt các em.
*
*
Một lát sau
Kính kong!
- Ai đấy?_ Giọng Taeyeon có phần bực tức.
- Là em.
- Seohyun, em đi đâu mà giờ này mới về?_ Taeyeon lại nói, giọng cô lớn hơn.
- Xin lỗi unnie_ Seohyun nhỏ nhẹ đáp.
- Hyun, em về rồi sao?_ Fany ở trong chạy ra theo sau là các thành viên.
- Kyuhyun oppa đến tìm em đó_ Sunny nhanh nhảu nói.
- Sao mắt em đỏ vậy, em khóc à?_ Yoona tinh ý nhìn ra sự khác thường của Seohyun.
- Dạ không, em hơi mệt nên về phòng trước đây ạ_ Seohyun vội vàng đi vào để tránh ánh mắt các chị,
- Ơ...cái con bé…_ Taeyeon chưa nói hết câu thì đã bị Fany bịt miệng lại.
- Nhớ gọi cho Kyu đó Seohyun_ Sooyoung cố nói vọng vào.
*
*
Hức…hức…
Chưa kịp thay đồ thì nước mắt Seohyun đã lại rơi xuống, cô cứ thế khóc, khóc thật nhiều. Sự thật sao mà phũ phàng vậy, nghe anh nói mà cô không tin nữa. Bao nhiêu kỉ niệm như vậy tại sao cô lại quên hết, không nhớ một chút gì cả.
- Em muốn hỏi chuyện gì vậy?_ Yonghwa chậm rãi nói khi anh và Seohyun đang ngồi trong một quán café.
- Em…anh có thể kể cho em về WGM không?_ Seohyun đề nghị một cách khó khăn.
- Sao, kể lại cho em?_ Yonghwa ngạc nhiên hỏi lại.
- Đừng đùa như vậy Hyun, à Seohyun.
- Em không có đùa_ Seohyun nghiêm túc nói.
- Nhưng sao tự dưng em lại muốn nghe anh kể_ Yonghwa vẫn thấy khó hiểu.
- Em…chỉ muốn biết ngày xưa như thế nào thôi_ Seohyun trả lời.
- Nhưng em đã có bạn trai rồi, nghe lại làm gì cho đau đầu_ Yonghwa gượng cười.
- Em… không nhớ gì cả_ Câu nói của Seohyun là Yonghwa giật bắn mình suýt làm đổ ly nước táo trên tay.
- Em đang nói gì vậy?_ Yonghwa lắp bắp_ Không nhớ gì là sao?
- Tai nạn đã khiến não em bị tổn thương và em nhớ tất cả nhưng riêng anh thì không_ Seohyun bình tĩnh giải thích.
- Em không nhớ gì về anh… nhưng mà hôm nọ…_ Yonghwa vẫn không tin những điều Seohyun nói.
- Em xin lỗi, hôm đó chỉ là diễn thôi.
***
**
*
Bầu trời tối dần đi, những cơn gió bỗng thổi càng lúc càng mạnh hơn. Đây là mùa đông mà, sao không lạnh cho được nhưng cho dù có là mùa hè thì khi biết được điều đó anh cũng thấy lạnh lắm. Chiếc áo mỏng không thể giúp Yonghwa ngăn cản cái lạnh, càng đi anh càng thấy tê buốt hơn. Trái tim như có hàng vạn mũi tên đâm vào vậy, đau đớn vô cùng. Lê bước một cách nặng nhọc cuối cùng thì Yonghwa cũng về đến nhà và nhấn chuông cho mấy đứa em biết xong anh ngã quỵ luôn. Cái lạnh xen lẫn nỗi đau đã làm Yonghwa gục ngã, tưởng như anh sẽ luôn vững vàng nhưng không, cuộc sống không đâu chỉ có màu hồng.
- Vậy em thật sự không nhớ anh là ai sao?_ Yonghwa nhìn Seohyun và cô ngay lập tức gật đầu. Anh lặng đi, sao cô lại không nhớ anh chứ, có phải vì anh đã làm tổn thương tâm hồn bé bỏng đó?
- Em muốn biết gì?
- Tất cả, anh hãy kể tất cả đi_ Seohyun cương quyết nói.
- Được rồi…_ Giọng nói của Yonghwa đều đều vang lên và Seohyun lắng nghe một cách chăm chú. Cô cần nghe anh kể để biết vì sao cô lại quên anh.
…
- Đó là những gì đã diễn ra_ Yonghwa mệt mỏi nói.
- Oppa, không có điều gì đặc biệt sao?_ Seohyun hoài nghi hỏi.
- Em muốn biết cả những chuyện bên ngoài nữa.
- Em… muốn nghe hết sao?
***
**
*
Căn phòng trống trải và yên tĩnh, nước mắt Seohyun đã ngừng rơi. Cô tiến về phía bàn học của mình và mở ngăn kéo ra. Rất nhiều những món quà, những hình ảnh của cặp đôi Yongseo. Seohyun xem đi xem lại rất kĩ, trong lòng bỗng dưng thấy bồi hồi. Trông anh đẹp trai và cũng phong độ đó chứ? Cô cười với bản thân mình, có phải vì sự ân cần, chu đáo đó mà cô đã đem lòng yêu anh không?
Seohyun thiếp đi trong khi tay vẫn cầm những bức hình đó, Hyoyeon và các thành viên đã phải rất khó khăn mới đưa được maknae lên giường. Họ cùng ngắm nhìn cô em út đáng yêu, ngay cả lúc ngủ cô cũng tỏa sáng như một thiên thần vậy.
***
**
*
Một ngày làm việc mới lại bắt đầu với SNSD, hôm nay các cô phải chụp hình cho tạp chí Elle. Dù phải thức dậy sớm nhưng ai cũng vui cười chào hỏi mọi người. Buổi chụp hình diễn ra rất suôn sẻ và các thành viên nhanh chóng trở về nhà để chuẩn bị quay lại Nhật.
- Oa, mệt thật đấy_ Sooyoung than vãn khi tất cả đang ngồi trên xe.
- Thôi đi, đâu chỉ có cậu mệt_ Sunny nói.
- Nhưng tớ nói cũng không được sao?_ Sooyoung phản kháng lại.
- Các cậu thôi đi_ Fany lên tiếng cắt ngang.
- Seohyun, hôm qua có chuyện gì vậy?_ Hyoyeon nhẹ nhàng hỏi.
- Đúng rồi, sao em lại về muộn thế?_ Taeyeon tiếp tục.
- Dạ em..._ Seohyun ấp úng.
- Tại hôm qua salon đông quá_ Manager đỡ lời hộ Seohyun, cô nhìn anh với ánh mắt cảm ơn.
- Dù thế cũng phải gọi điện chứ bọn chị và Kyuhyun oppa…
- Em đã gọi cho Kyuhyun oppa chưa?_ Taeyeon chưa nói hết câu thì Sooyoung đã chen ngang.
- Ơ...em quên mất_ Seohyun lúng túng trả lời.
- Trời cái con bé này, mau gọi đi_ Jessica nói giọng trách móc.
- Theo em thì không cần nữa đâu_ Khi Seohyun lấy điện thoại ra thì Yoona lên tiếng, cô chỉ tay về phía chung cư SM và tất cả cùng thấy Kyuhyun đang đứng đó. Có vẻ anh sắp đi xa vì hành lí đang được cất lên xe và các thành viên Suju cũng đang có mặt ở đó.
NGOẠI TRUYỆN
PART 3
SONG JOONG KI _ SUNNY
Vì em là fan của anh mà.
Câu nói ấy cứ ám ảnh Sunny mãi, tại sao lúc đó cô lại nói ra lời đó nhỉ. Đúng là cô đã ngưỡng mộ anh từ lâu rồi nhưng mà nói thẳng ra trên truyền hình như thế thật không hay. Dù gì cũng là con gái, phải nên giữ ý tứ một chút. Nhưng thật lòng lúc đó khi thấy anh hỏi cô lại rất muốn nói rõ lí do, cô muốn cho anh biết vì sao mình lại như thế. Khoảnh khắc khi bị anh đuổi theo cô đã không hề nao núng, đã quay lại ôm chầm lấy anh ngay. Giây phút đó cảm xúc trong cô thật lạ, có gì đó rất bồi hồi và xao xuyến. Bây giờ khi nghĩ lại Sunny bỗng thấy mặt mình dần nóng hơn, nhịp tim cũng đang đập không hề bình thường tí nào.
- Sunny, làm gì ngồi cười một mình vậy?_ Taeyeon lại gần hỏi han.
- Hai hôm nay cậu lạ lắm đó_ Tiffany tiếp tục.
- Unnie đang nghĩ về Joongki oppa sao?_ Câu hỏi của Yoona làm Sunny đang định mở miệng trả lời Taeyeon và Tiffany thì cứng đờ luôn, chẳng lẽ biểu hiện trên khuôn mặt cô rõ đến nỗi mọi người đều nhìn thấy hết sao.
- Làm gì… có chuyện đó_ Sunny ấp úng giải thích.
- Đúng thì cứ nhận đi, hai người trông đẹp đôi mà_ Jessica bất ngờ lên tiếng.
- Không có mà.
- Sunny bọn tớ rất ủng hộ cậu đấy_ Sau khi Yuri thì thầm vào tai Sooyoung cô liền nhìn về phía Sunny vừa cười vừa nói. Lát sau S8 cũng trong tình trạng tương tự vậy khiến Sunny rất xấu hổ, cô bỏ về phòng luôn để tránh bị trêu trọc thêm.
Ngồi một mình trong căn phòng yên ắng Sunny lại trầm ngâm suy nghĩ. Sao mà các thành viên đoán ra hết mọi chuyện như thế, cô đã quá lộ liễu sao. Nhưng thật sự thì ấn tượng anh để lại trong cô là rất nhiều và cô muốn thể hiện cho anh biết điều đó. Không biết anh thế nào chứ cô giành cho anh rất nhiều tình cảm tốt đẹp và rất hy vọng sẽ được nhanh chóng gặp lại anh.
Bíp… Bíp…
“Chào Sunny, anh là Song Joong Ki đây. Chắc em ngạc nhiên lắm khi nhận được tin nhắn của anh nhỉ? Lần gặp gỡ trước giữa hai ta đã để lại trong anh thật nhiều cảm xúc và anh thực sự muốn gặp lại em. Có thể anh đã quá đường đột nhưng em hãy thông cảm nhé, anh đã suy nghĩ rất lâu rồi mới dám nhắn tin cho em đấy. Chờ hồi âm của em.”
Sunny thừ người ra sau khi đọc xong những dòng tin nhắn, đây là thật hay mơ, anh nhắn tin cho cô thật sao. Cô chưa hề nghĩ đến chuyện này, anh… chủ động thật đấy. Nhưng mà cô thích vậy, nếu có tình cảm thì phải mạnh dạn bày tỏ, sao lại phải e ngại và giấu diếm. Mỉm cười có chút ngại ngùng, cuối cùng Sunny cũng bắt đầu soạn tin nhắn. Mặc dù thời gian của cả hai đều rất eo hẹp nhưng cô rất mong được gặp lại anh, dù chỉ là ít phút ngắn ngủi thôi. Cất điện thoại và lên giường đi ngủ, Sunny đang cố để mơ về một tương lai đầy tiếng cười và hạnh phúc.
***
**
*
- Sunny mua thêm cái này đi.
- Thôi, cậu mua nhiều quá rồi đấy_ Sunny nói giọng bực bội khi Sooyoung cứ chọn mãi đồ ăn cho mình.
- Đang tuổi ăn tuổi nhớn phải ăn nhiều chứ?_ Sooyoung cãi lại.
- Thế cậu có đủ tiền mua không?_ Sunny bắt bẻ nhưng Sooyoung không nói gì nữa mà vẫn tiếp tục đi chọn đồ cho mình. Sunny chẳng còn cách nào khác là phải đẩy xe đi theo.
- Các cô gái đang đi mua đồ thì gặp một vị khách, trong khi Sooyoung và Hyoyeon hớn hở chạy lại chào hỏi thì Sunny lại đứng trơ ra như tượng. Sao lại tình cờ thế nhỉ, hôm qua vừa mơ được gặp thì hôm nay đã gặp ngay rồi. Kì lạ thật đấy, giữa hai người phải chăng có duyên phận thật sự.
- Rất vui được gặp em Sunny.
- À vâng, em chào oppa_ Sunny ngại ngùng nói trong khi Hyoyeon và Sooyoung cứ đứng đó cười khúc khích.
- Các em được nghỉ hay sao mà lại có thời gian đi siêu thị thế này?_ Joongki hỏi.
- Vâng, anh cũng rảnh rỗi nhỉ?_ Sooyoung tươi cười hỏi lại.
- Ừ gặp nhau thế này chi bằng ta đi uống nước nhé_ Joongki đề nghị và ba cô gái gật đầu đồng ý ngay. À mà thật ra chỉ có Hyoyeon với Sooyoung thôi chứ Sunny đâu có đáp lại được câu gì.
*
*
Lát sau
Quán café
- Thôi chết rồi em nhớ ra còn việc chưa làm, em phải đi trước đây_ Sooyoung vừa ngồi chưa lâu đã vội đứng dậy, Hyoyeon biết ý cũng đứng lên luôn.
- Hyoyeon cũng về sao?
- Vâng hôm nay em còn phải đi chụp hình, nhờ anh lát đưa Sunny về nhé_ Hai cô gái nhanh chóng rời khỏi quán café trả lại không gian riêng cho hai người kia. Sunny chẳng kịp phản ứng gì với hành động của hai cô bạn, chỉ biết ngồi đó mỉm cười bẽn lẽn. Joongki có vẻ cũng căng thẳng không kém nên mãi mới tiếp tục được câu chuyện.
- Hôm qua sau khi đọc tin nhắn của em xong anh vui lắm, vui đến không ngủ được luôn.
- Thật sao ạ nhưng oppa phải giữ sức khỏe chứ_ Sunny nói có phần lo lắng_ Em cũng rất vui khi nhận được tin của oppa nhưng sao oppa biết số của em vậy?
- Cái này thì anh không thể cho em biết được, người cho anh số muốn anh giữ bí mật_ Joongki nhẹ nhàng nói.
- Vâng.
- Liệu chúng ta có thể cởi mở hơn với nhau không nhỉ, anh thấy thế này cứ ngượng sao ý. Bình thường em hoạt bát lắm sao bây giờ lại ít nói vậy?_ Joongki dè dặt hỏi.
- Dạ, thật ra em cũng muốn nói chuyện nhiều hơn nhưng chẳng hiểu sao ngồi trước mặt anh em lại không thể_ Câu nói của Sunny làm cả cô và Joongki đều thêm ngại ngùng. Trong lòng thì có rất nhiều điều muốn nói nhưng sao lại khó mở miệng đến thế.
- Sunny chúng ta đi thôi_ Joongki liền sau đó đứng dậy kéo tay Sunny ra khỏi quán, cả hai lên xe của anh và đi đến công viên giải trí.
***
**
*
- Oppa, sao chúng ta lại đến đây vậy?_ Sunny ngạc nhiên hỏi khi nhận ra nơi cô đang được đặt chân đến.
- Đến công viên giải trí để chơi và thư giãn mà_ Joongki nói rồi lại kéo Sunny vào trong và tham giam các trò chơi. Đầu tiên là xe đụng rồi đến trò cảm giác mạnh, rồi vào cả nhà ma nữa. Khi vào đấy Sunny dù không tỏ ra quá sợ nhưng Joongki vẫn nắm lấy tay cô thật chặt bước đi. Sunny cảm thấy rất vui và ấm áp, bàn tay anh không lớn nhưng hơi ấm từ nó toát ra đủ để làm cho con tim cô cảm thấy yên bình.
- Sunny, chúng ta chơi trò kia đi_ Joongki chỉ tay về phía bên trái nơi người ta đang tham gia trò rơi tự do. Sunny nhìn Joongki đầy ngạc nhiên, sao anh tự dưng lại muốn chơi trò này vậy. Mặc dù đã chơi rồi nhưng lúc này cô thấy không hợp lí cho lắm, nhỡ bị mọi người phát hiện ra thì sao. Tuy vậy Sunny chưa kịp lên tiếng thì Joongki đã đi về phía đó mất rồi.
- Đợi anh nhé, anh sẽ trở lại ngay.
Sunny nhìn theo cho đến khi bóng Joongki khuất hẳn nhưng cô chưa hiểu anh muốn làm gì cả. Đứng ở dưới cô có thể lờ mờ nhìn thấy anh, anh đang vẫy tay với cô. Một phút sau Joongki đã rơi xuống và Sunny nhắm mắt lại không muốn nhìn nhưng cô đã phải mở mắt ra ngay sau đó vì có một âm thanh thật lớn vang lên.
- Sunkyu, anh thích em!
Sunny quá bất ngờ mà thừ người ra chẳng cử động được gì, sao anh lại có thể nói ra điều đó chứ. Cô chẳng hiểu thế nào nữa, chỉ biết vào lúc này tim đang đập rất nhanh, mặt cũng bắt đầu nóng lên rồi. Mọi người xung quanh tỏ ra rất thích thú nhưng may mắn cho cả hai là không ai phát hiện ra thân phận của họ. Đến khi Joongki quay lại Sunny vẫn chưa hết ngạc nhiên, cô nhìn anh mà không thể nói nên lời.
- Anh biết là quá nhanh và quá đường đột nhưng anh không thể ngăn con tim mình đập loạn nhịp được.
- Trước khi gặp em chỉ là những cảm xúc bình thường thôi nhưng ngày hôm đó, cái ôm của em đã cho anh những cảm giác thật lạ.
- Được cùng đội với em tham gia trò chơi, hôm nay lại được nói chuyện với em càng khiến anh thấy xao xuyến hơn.
- Anh phải nói cho em biết vì anh không muốn mất em, anh sợ cơ hội qua đi rồi sẽ không có lại được.
Những lời nói của Joongki làm Sunny cảm động đến phát khóc, nước mắt chỉ trực trào ra. Không thể ngờ chỉ một trò chơi hay cụ thể hơn là một cái ôm mà lại gắn kết cả hai với nhau. Cô thấy kì lạ lắm nhưng cũng rất vui vì tình cảm anh giành cho cô. Từ lâu Sunny đã ngưỡng mộ và muốn làm quen với Joongki rồi, nụ cười của anh thật sự làm cô bồi hồi, nhìn anh cười nhịp tim cô đập rộn ràng thấy rõ.
- Joongki oppa, em…
- Không cần phải nói gì cả, anh hiểu mà_ Sunny chưa nói hết câu Joongki đã chen ngang.
“Hả?”
- Thật ra em…
- Anh biết, muộn rồi chúng ta về thôi.
“Joongki oppa, em cũng thích anh mà.”
Sunny đi theo Joongki mà tâm trạng rối bời, sao anh nói ra rồi mà lại không để cho cô cơ hội bày tỏ vậy, thật sự thì anh hiểu ý cô muốn nói sao. Anh có thể dễ dàng nhìn thấu tim cô, đọc được ý nghĩ đang tồn tại trong cô lúc này ư. Nếu là như vậy thì anh và cô quả thật có tâm giao, giữa cả hai có một mối lương duyên trời định rồi.
***
**
*
Trở về dorm tâm trạng của Sunny hoàn toàn khác lúc đi, cô cũng chẳng biết sao nữa chỉ là trong lòng cô khso chịu lắm. Biết anh có tình cảm với mình cô rất vui nhưng sao anh lại không nghe cô nói vậy, sao lại vội vàng bỏ đi. Chẳng lẽ chuyện của cả hai chỉ thế này thôi sao, kết thúc ngay khi nó chưa bắt đầu.
- Unnie_ Sunny đang miên man suy nghĩ thì Yoona, Yuri và Sooyoung bước vào phòng, cả ba nhìn cô bạn đầy kì lạ.
- Cậu đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy?_ Yuri hỏi.
- Hôm nay đi chơi với Joongki oppa vui chứ?_ Sooyoung tiếp tục.
- Vui_ Sunny nhìn một lượt rồi đáp lại cụt lủn, bình thường là người vui vẻ, nhí nhảnh nhất nhóm vậy mà lúc này trông cô buồn như đưa đám ấy.
- Unnie, vui mà sao unnie lại như thế?_ Yoona lại gần tò mò hỏi.
- Tớ thấy Joongki oppa rất tuyệt đấy, vừa đẹp trai, vừa vui tính lại dễ gần.
- Em nghĩ anh ấy có tình cảm với chị đấy, hôm quay Running man anh ấy cứ nhìn chị suốt thôi_ Yoona nhìn các chị cười ranh mãnh.
- Tớ mệt quá nên muốn đi nghỉ, các cậu về phòng đi nhé_ Vừa nói dứt lời Sunny đã đi nằm ngay, Sooyoung, Yoona và Yuri biết ý nên cũng ra ngoài. Tuy vậy thì trong đầu cả ba có rất nhiều câu hỏi, rõ ràng là Sunny có tâm sự nhưng lại không muốn nói ra, phải chăng mọi chuyện quá khó để chia sẻ.
Nằm trong phòng Sunny trằn trọc mãi nhưng không ngủ được, sao ngày hôm nay trôi qua chậm thế. Đi ra ngoài uống nước cô hy vọng giấc ngủ sẽ mau đến nhưng không phải như vậy, mắt cô vẫn cứ trơ ra. Ngồi một mình trong phòng khách, Sunny thở dài đầy khó nhọc. Liệu ngày là quá dài hay đó là do bản thân cô thôi, vì chuyện tình cảm riêng tư nên cô mới cảm thấy thế này.
Tạch...
- Sao cậu lại không bật đèn lên vậy?_ Giọng Yuri nhỏ nhẹ vang lên nhưng Sunny không hề quay lại, cô vẫn ngồi im với cốc nước lọc trên bàn.
- Là chuyện với Joongki oppa phải không, nói cho tớ biết đi_ Yuri ngồi xuống đối diện với Sunny, ánh mắt chờ đợi nhưng Sunny lại một lần nữa thở dài, cô không hề nhìn bạn mình.
- Đừng lo cho tớ, tớ không sao đâu.
- Tùy cậu thôi nhưng nếu là chuyện tình cảm mà cố giấu sẽ lại càng phản tác dụng đấy_ Yuri nhẹ nhàng nói rồi quay bước về phòng mình.
- À mà tớ nghĩ trong tình yêu ấy, nếu thích thì cứ bày tỏ thôi, dù mọi chuyện có ra sao thì ta vẫn sẽ thấy nhẹ nhõm.
***
**
*
Câu nói của Yuri càng khiến Sunny phải suy nghĩ nhiều hơn, cả đêm cô không chợp mắt nổi nên sáng nay người thấy khá là mệt mỏi. Hôm nay S9 và Suju tổ chức tiệc mừng một năm chuyển về chung cư SM nhưng Sunny lại khá hờ hững. Cô ngồi im lặng 1 góc không chơi mà cũng không trò chuyện với ai cả. Đã thử lấy điện thoại ra rồi nhưng Sunny lại chẳng dám gọi, cô với anh đã là gì của nhau đâu, gọi cho anh hình như là không hay lắm. Anh nếu thực sự muốn thì đã gọi rồi, nếu coi trọng chuyện của cả hai thì sẽ liên lạc lại chứ không bặt vô âm tín như thế này đâu.
Những ngày sau đó vì sự việc của Wooyoung và Taeyeon nên Sunny cũng chẳng có thời gian để mà lo nghĩ chuyện của mình. Chuyện Tae bị đưa lên mặt báo khiến cả nhóm rất bất ngờ và lo lắng vì phản ứng của fan là không tốt chút nào. Chạnh lòng khi nghĩ về chuyện của mình, Sunny thở dài đầy chán nản. Cô đã sang Nhật mấy ngày rồi nhưng sự việc của ngày hôm đó chưa bao giờ thoát ra khỏi tâm trí cô cả, cô vẫn nhớ như in câu nói của anh.
Sunkyu, anh thích em.
“Sunny à, mày đang làm sao vậy, sao cứ để chuyện đó ám ảnh thế? Gần một tuần rồi anh ấy đâu có liên lạc gì, sao mày cứ pahir vẫn vơ suy nghĩ vậy?
Làm ơn hãy trở lại là một Sunny vui vẻ, hoạt bát đi, đừng có để ba cái chuyện yêu đương này làm ảnh hưởng nữa.”
***
**
*
- Sunny, bánh sữa cậu thích này_ Hyoyeon gọi nhưng Sunny lơ đễnh không hề đáp lại.
- Unnie, Hyoyeon unnie gọi kìa_ Yoona phải đụng vào người Sunny mới giật mình quay lại nhìn Hyoyeon nhưng cô lắc đầu từ chối ngay.
- Sao thế, mọi khi cậu ăn nhiều lắm mà?_ Hyoyeon lại gần thắc mắc.
- Bây giờ tớ không muốn ăn. Mà các cậu mua xong chưa, chúng ta về thôi.
Sunny nói rồi đi thẳng ra quầy tính tiền, Hyoyeon và Yoona nhìn nhau tròn mắt chẳng hiểu chuyện gì cả. Về đến dorm Sunny lại chui ngay vào phòng mà không giúp các thành viên chuẩn bị tiệc. Ngày hôm nay không có sự kiện gì đặc biệt nhưng các cô gái vẫn muốn liên hoan để không khí vui vẻ hơn trước khi bước vào những ngày làm việc căng thẳng. Ấy thế mà Sunny lại chẳng giúp gì, chỉ ngồi trong phòng một mình thôi. S8 hình như cũng biết Sunny đang có tâm sự nên chẳng ai nỡ gọi cô bạn, cứ để cô ấy yên tĩnh thì hơn.
Nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, dù số của anh đang ở trước mắt nhưng Sunny chẳng biết có nên bấm nút gọi hay không. Thực sự cô thấy mệt mỏi lắm, chỉ mong tình trạng này được giải quyết thôi. Và nếu như vậy thì gọi cho anh là biện pháp tốt nhất nhưng gọi rồi thì nên nói thế nào đây, chả lẽ lại hỏi thẳng anh à. Không, không làm như thế được nhưng có cách nào khác để khiến tâm hồn cô thanh thản hơn đây.
“Mình không thể chịu nổi nữa, mình rất khó chịu nhưng lại chẳng biết làm thế nào nữa. Chán thật đấy, lần đó đang ra không nên đi chơi cùng oppa để không phải nghe những lời đó và bây giờ mình sẽ không rơi vào hoàn cảnh này.
Tại sao oppa đã nói ra rồi mà lại không muốn nghe cảm nhận của mình, đã thế lại không gọi cho mình lấy một cuộc. Oppa quên nhanh thế sao, oppa coi tất cả chỉ như cơn gió thoảng qua thôi ư?”
- Unnie, mau ra thôi.
- Sunny, ra dự tiệc nào_ Sunny đang ngập chìm trong những suy nghĩ thì Yoona và Sooyoung chạy vào kéo cô ra ngoài phòng khách. Sunny đành cất điện thoại đi và đi theo hai cô bạn.
Kính kong!
Bữa tiệc đang diễn ra có phần sôi nổi thì có chuông gọi cửa, Soshi nhìn nhau có phần khó hiểu vì không biết ai lại đến vào lúc này. Tranh cãi một hồi cuối cùng Jessica là người phải ra mở cửa.
- Xin hỏi ai đấy ạ? Ơ…_ Vừa mới mở cửa Jessica đã ngạc nhiên không thể nói tiếp.
- Chào em, anh vào nhà được chứ?_ Chàng trai đề nghị.
- À vâng…_ Jessica lễ phép mới khách, vừa bước vào đến phòng khách S9 tỏ ra rất bất ngờ, ai cũng mắt tròn mắt dẹt, riêng Sunny thì ngồi im bất động luôn.
- Joongki oppa!
- Oppa, sao oppa lại có mặt ở đây vậy?
- Sao anh biết chỗ chúng em mà đến.
Các cô gái hỏi liên tục mà không để cho Joongki kịp trả lời, anh nhìn một lượt rồi dừng lại ở chỗ Sunny, cô vẫn đang thừ người ra.
- Mấy đứa không hoan nghênh anh sao, anh đến thăm mấy đứa mà?_ Joongki tươi cười nói_ Hình như đang có tiệc hả, anh vinh dự thật đấy.
- Vâng, mời oppa ăn cùng chúng em luôn_ Taeyeon vui vẻ nói, bữa tiệc sau đó lại được tiếp tục, không khí có phần náo nhiệt hơn nhưng Sunny thì vẫn là người im lặng nhất. Cô chỉ thi thoảng nói chuyện với các thành viên trong khi chốc chốc lại đưa mắt nhìn về phía Joongki.
- Sunny, nói chuyện với anh nhé_ Khi S8 đang chăm chú vào mấy trò chơi thì Joongki lặng lẽ đến bên Sunny và nói nhỏ với cô, sau đó cả hai nhanh chóng rời khỏi dorm.
***
**
*
Tokyo về đêm thật là đẹp, những tòa nhà cao ốc sáng rực rỡ với những ánh sáng đủ màu sắc. Bàu trời hôm nay cũng rất đẹp, có rất nhiều vì đang lấp lánh tỏa sáng. Nhìn qua Tokyo chẳng khác mấy Seoul nhưng thực sự thì khác nhiều lắm, ở Seoul có những giây phút hạnh phúc nhưng Tokyo thì lại không được như thế.
- Sunny, qua bên này em có quen không?
- Dạ, không quen thì cũng phải cố quen thôi.
Sau hai câu nói không gian giữa hai người trở nên vô cùng yên ắng, một lúc sau Joongki mới lại lên tiếng.
- Anh xin lỗi vì thời gian qua đã không liên lạc gì với em. Thật ra anh rất muốn nhưng công việc bận quá vả lại anh đang muốn thử thách bản thân nữa.
- Là sao, em chẳng hiểu gì cả?_ Sunny nhìn Joongki ánh mắt khó hiểu.
- Chính anh còn không hiểu nữa là_ Joongki quay qua Sunny mỉm cười nói_ Anh biết là anh thích em và không muốn mất em nhưng anh lại cố tình không liên lạc để thử xem đó là tình yêu thực sự hay chỉ là cảm xúc thoáng qua thôi.
- Anh đã cố lao vào công việc và thôi nghĩ đến em nhưng càng làm thế thì hình ảnh em, nụ cười của em lại càng in sâu trong trái tim anh hơn.
- Ngày hôm nay khi qua Nhật anh đã quyết định phải tìm em và nói cho em biết tất cả.
- Sunny, Lee Sun Kyu, anh thực sự rất thích em.
Sunny đứng thừ người ra nghe Joongki nói, khuôn miệng cứng đờ không cử động được. Hóa ra mọi chuyện là như thế, không phải vì anh không muốn gặp cô nữa mà chỉ do anh muốn kiểm tra lại tình cảm của mình thôi. Cô cảm thấy vui lắm những gì anh vừa nói nhưng cũng có chút buồn khi nghĩ đến thời gian vừa qua. Cô đã rất chờ đợi, đặt nhiều hy vọng vậy mà anh lại quá thờ ơ, hôm nay nếu anh không đến và giải thích rõ chắc cô sẽ còn suy nghĩ nhiều thêm.
- Em không biết nói gì cả bởi lúc đó em hoàn toàn tin vào những điều anh nói_ Sunny chậm rãi lên tiếng_ Nhưng rồi sau ngày hôm đó em lại thấy thất vọng lắm, em cứ nghĩ mình sẽ có cơ hội bày tỏ với anh nhưng anh lại…
- Xin lỗi em, đáng ra anh không nên hành động như thế_ Joongki cầm lấy tay Sunny chân thành nói_ Xin lỗi vì để em phải buồn.
- Vậy bây giờ anh có thể nghe nói chứ?
- Không bởi anh thật sự đã biết rồi và anh nghĩ chỉ cần anh nói là đủ.
- Thật là anh biết?_ Sunny nghi hoặc hỏi lại nhưng Joongki không trả lời cô, anh chầm chậm tiến gần hơn và nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn. Mặt Sunny bỗng dưng đỏ ửng lên, tim cũng đập rất nhanh, ánh mắt cô ngại ngùng khi bắt gặp cái nhìn của Joongki. Sunny định quay đi nhưng Joongki đã nhanh tay kéo cô vào người mình, anh ôm cô thật chặt vì anh đã đợi giây phút này lâu lắm rồi. Sunny từ từ ngả đầu vào vai Joongki, khỏi nói cũng biết được cảm xúc đang tồn tại trong cô, vui sướng và ấp ám. Khoảnh khắc lúc này mới là đỉnh cao của sự hạnh phúc và chắc chắn cả hai đều muốn thời gian sẽ dừng lại tại đây thôi.
- Bắt quả tang nhé!
- Sunny unnie và Joongki oppa ôm nhau kìa!
- Sunny à, cậu đã yêu rồi sao?
Soshi léo nhéo nói khi đứng xem trộm trên sân thượng rồi sau đó tất cả cùng chạy ào ra. Joongki và Sunny giật bắn mình quay lại nhìn S8, gương mặt đầy xấu hổ.
- Hai người hơi bị được đấy, nếu bọn này không tình cờ đi lên đây chắc không bao giờ khám phá ra bí mật động trời này đâu nhỉ?_ Sooyoung trêu trọc.
- Thôi đi, có các cậu cố tình thì có_ Sunny vặn lại ngay, nụ cười đã trở lại trên môi cô rồi và đó chính là điều mà SNSD cũng như Joongki muốn nhìn thấy nhất.
- Joongki oppa, từ nay bọn em trao Sunny cho anh, anh phải chăm sóc thật tốt cho nhóc này đấy.
- Nếu cậu ấy bị mất một sợi tóc thôi anh sẽ không được yên đâu.
- Các cậu làm gì mà coi tớ như trẻ con thế, đâu cần oppa tớ cũng tự lo cho bản thân được mà_ Sunny cãi lại ngay khi thấy Taeyeon và Tiffany ra điều kiện với Joongki rồi tất cả cùng nhìn nhau mà cười thật vui vẻ.
Tokyo
hóa ra không hề chán như Sunny từng nghĩ, thậm chí nó còn rất tuyệt vời nữa. Tuy vậy với cô thì Seoul vẫn đẹp hơn vì đó chính là khởi đầu, là nơi bắt đầu cho chuyện tình của anh và cô. Cô sẽ nhớ mãi những giây phút hạnh phúc đó khi anh rơi từ trên cao xuống và gọi thật to tên của cô đầy yêu thương.
“Sunkyu, anh thích em.”
Chap 30
Bồn chồn, lo lắng không yên, đó chính là tâm trạng anh suốt từ hôm qua đến giờ. Mặc dù biết Seohyun đã về nhà an toàn nhưng không hiểu sao anh lại như vậy. Vì cô không gọi cho anh ư, không, không phải vì điều đó. Thế vì sao anh lại có cảm giác như vậy, cho đến lúc này vẫn thế, điều anh đang lo sợ là gì đây?
Kyuhyun đứng đó cùng các thành viên Suju, trong khi mọi người vui vẻ trò chuyện thì anh đăm chiêu suy nghĩ. Trong đầu anh ngổn ngang các câu hỏi vì một lí do mà chính anh cũng chẳng hay biết.
Chiếc xe chở SNSD dừng lại trước sân, các cô gái nhanh chóng bước xuống. Kyuhyun cũng vội đi lại phía đó, nơi Seohyun của anh đang chờ. SNSD và Suju biết ý nên đã tránh mặt để lại cho cả hai không gian riêng.
- Em có vất vả lắm không?_ Kyuhyun ân cần hỏi.
- Không ạ_ Seohyun nhẹ nhàng đáp_ Xin lỗi anh vì hôm qua đã để anh phải lo lắng.
- Anh không sao, chỉ cần em về nhà an toàn là được_ Kyuhyun cười nhẹ, anh nắm thật chặt tay Seohyun.
- Đáng ra em nên gọi cho anh nhưng vì mệt quá nên…
- Không sao đâu mà_ Seohyun chưa nói hết câu thì Kyuhyun đã lại gần ôm cô vào lòng, vòng tay qua người Seohyun Kyu khiến Seohyun có chút bất ngờ.
- Anh phải ra nước ngoài để biểu diễn, em nhớ tự chăm sóc bản thân nhé_ Kyuhyun nói trong khi vẫn ôm chặt Seohyun.
- Vâng, anh cũng hãy giữ gìn sức khỏe_ Seohyun nói nhưng đâu đó trong cô lại phảng phất nỗi buồn. Kyuhyun quả là một người tuyệt vời, được anh yêu thương và bảo vệ chính là vinh hạnh của cô.
- Anh đi đây, hẹn gặp lại em ở Nhật_ Kyuhyun buông Seohyun ra rồi từ từ đặt lên trán cô một nụ hôn. Seohyun mỉm cười tiễn Kyuhyun ra xe, mắt cô không rời khỏi chiếc xe cho đến khi nó khuất bóng. Anh thật là một người tốt nhưng sao anh không phải là người ngỏ lời với cô trước. Nếu điều đó xảy ra thì bây giờ cô sẽ không phải khó xử như thế này.
*
*
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for you, boy!
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for your wish!
Điện thoại đổ chuông cắt ngang dòng suy nghĩ của Seohyun, cô vội vàng lấy nó ra.
- …Vâng_ Seohyun có phần ngập ngừng.
- [Chị dâu, là em Jungshin đây]_ Đầu dây bên kia ngay lập tức nói, giọng có phần hoảng hốt.
- Ơ… xin chào_ Seohyun thoáng giật mình.
- [Em xin lỗi vì không có số của chị nên phỉa gọi bằng máy của Yonghwa hyung. Chị dâu có thể đến đây bây giờ không?]_ Jungshin nói.
- Sao, có chuyện gì vậy?_ Seohyun hỏi lại.
- [Yonghwa hyung không được khỏe…]
Một ý nghĩ lập tức lóe lên trong đầu Seohyun, tại sao họ lại bảo cô đến thăm anh, phải chăng vì sự thân thiết giữa hai người. Nhưng mà lúc này cả hai đâu còn là “vợ chồng” nữa, đến như vậy không phải là bất tiện sao?
- [Anh ấy cứ gọi tên chị thôi.]_ Jungshin tiếp tục nói trong khi đó Seohyun đứng thần ra giữa sân. Anh đang gọi tên cô sao, tại sao lại như thế chứ? Không phải anh đã từ chối cô rồi sao bây giờ lại còn như vậy. Lí do là gì đây, thực sự thì anh muốn cô phải hiểu thế nào về hành động của mình.
Những cơn gió cứ thế thổi, càng ngày càng lạnh hơn, Seohyun thì vẫn đứng im trong đầu miên man suy nghĩ. Phức tạp thật đấy, cái kí ức cô mới được nghe khiến cô bây giờ cảm thấy rất ngột ngạt. Cô biết niềm vui mà cô có được từ nó là không ít nhưng nỗi buồn cô phải nhận cũng đâu kém gì.
- Xin lỗi, tôi không thể đến được đâu_ Seohyun trả lời dứt khoát.
- [Chị dâu…]_ Jungshin ngạc nhiên.
- Hôm nay tôi sang Nhật rồi, còn rất nhiều việc phải làm. Tôi xin lỗi nhưng mọi người hãy chăm sóc anh ấy nhé_ Seohyun nói rồi cúp máy luôn, cô không thể đi được, nếu đến đó thì sẽ là sai lầm vô cùng lớn. Cho dù quá khứ có là như thế nào thì hiện tại cô đang là người yêu của anh, cô không thể để anh phải buồn vì cô. Vả lại mọi chuyện giữa cô và Yonghwa đâu có còn như trước.
***
**
*
Sân bay quốc tế Incheon
- Yoona!
Nichkhun gọi khi thấy Yoona đang đứng một mình ngoài khu cách ly, anh đã đi vội ra sân bay sau khi nghe Wooyoung nói SNSD sẽ sang Nhật. Bây giờ là buổi tối và sân bay vẫn còn khá nhiều hành khách nhưng Nichkhun không bận tâm đến điều đó, mối quan tâm duy nhất của anh bây giờ chỉ là Yoona mà thôi. Khi nhìn thấy Yoona Nichkhun vui mừng khôn xiết nhưng đáp lại chỉ là vẻ mặt lạnh lùng của cô. Nichkhun kéo Yoona vào một góc không ai để ý, anh ôm lấy cô thật chặt.
Vẫn cảm giác ấy, vẫn là mùi hương ấy, Nichkhun cảm nhận một cách rõ ràng. Cô vẫn không từ chối anh nhưng sao lại lạnh lùng như vậy. Từ từ buông Yoona ra, anh nhìn cô với anh mắt đầy đau khổ.
- Sao em lại như vậy, sao lại đối xử với anh như vậy?_ Nichkhun khó khăn thốt lên nhưng Yoona chỉ im lặng thôi, cô không hề nhìn anh.
- Yoona, anh sai rồi, hãy tha thứ cho anh_ Nichkhun nhìn Yoona với anh mắt khẩn khoản.
- Xin lỗi, đến giờ máy bay cất cánh rồi_ Giọng nói lạnh lùng của Yoona cất lên khiến Nichkhun bất ngờ vô cùng. Ngay cả đến bản thân Yoona còn ngạc nhiên nữa mà, sao cô lại vô cảm đến vậy.
- Không, đừng đi, anh còn rất nhiều điều muốn nói_ Nichkhun nắm thật chặt tay Yoona, anh không muốn để cô ra đi như thế này.
- Đừng như thế nữa, mọi người nhìn thấy không hay đâu_ Yoona định gạt tay Nichkhun ra nhưng anh đã lại ôm chầm lấy cô. Yoona không có phản ứng gì cả, cô chỉ đứng im mà thôi. Cái ôm này thật thân quen làm sao, cô cũng đã từng có lúc chờ đợi nó nhưng bây giờ sao lại cảm thấy xa lạ đến thế.
- Đừng giận anh nữa, chúng ta hãy lại như trước đây có được không?_ Nichkhun ôn tồn nói, anh đang rất chờ đợi câu trả lời từ Yoona.
- Xin lỗi, bây giờ thì không thể. Hãy tạm xa nhau để cả hai có thời gian suy nghĩ và đến khi thông suốt tất cả chúng ta hãy gặp nhau_ Yoona nói rồi cô lùi ra khỏi người Nichkhun, quay đi vội vàng. Đúng là cần thời gian đấy nhưng chẳng hiểu sao nghĩ đến nó thôi là nước mắt Yoona lại chực trào ra. Cô bỏ đi mà không hề ngoảnh lại còn Nichkhun thì vẫn đứng đó, gương mặt thẫn thờ.
*
*
Yoona buồn bã ngắm nhìn khung cảnh qua cửa sổ máy bay, những ngôi nhà mới nhỏ bé làm sao. Cô cười nhạt khi nghĩ đến anh lúc trước, sao anh lại trở nên như vậy chứ? Người thì mệt mỏi, khuôn mặt phờ phạc, anh có biết là cô đau lòng như thế nào không? Sao anh không chăm sóc bản thân mà lại để thành ra như thế. Cho dù có giận, có buồn thì Yoona cũng không thể thôi nhớ về anh. Hơn một năm không phải quãng thời gian dài nhưng nó cũng đủ để tạo cho cả hai những kí ức đẹp về nhau. Còn nhớ cách đây vài tháng Yoona và anh vẫn tay trong tay hạnh phúc mà sao bây giờ lại xa cách. Càng nghĩ Yoona lại càng thấy mệt mỏi hơn, cô thực sự chẳng hiểu nổi mình lúc này nữa. Giận anh, ghét anh vì những việc anh đã làm nhưng cô không thể thôi xót xa cho anh. Anh có cần phải làm như vậy không, có cần vì cô mà suy sụp đến thế không? Yoona chìm trong hàng loạt câu hỏi, cô thiếp đi lúc nào không hay. Chuyến bay không phải dài nhưng có lẽ những sự kiện gần đây đã làm cô căng thẳng.
***
**
*
Nhật Bản
SNSD dorm
- Dạ, em đến nơi rồi_ Taeyeon nhỏ nhẹ nói.
- [Ừ, em có mệt lắm không?]_ Wooyoung ân cần hỏi thăm người yêu.
- Không, em quen rồi. Anh đang làm gì vậy?_ Taeyeon vui vẻ nói.
- [Anh đang tập luyện với mọi người. Mà Tae này…]_ Wooyoung có phần ngập ngừng.
- Chuyện gì vậy anh?_ Taeyeon sốt sắng hỏi lại ngay.
- [… Thật ra cũng không có gì, chỉ là… chuyện của Nichkhun hyung và Yoona]_ Wooyoung nói khá khó khăn, có vẻ anh ngại khi phải nói với Taeyeon về chuyện này.
- Sao, anh đừng nói là hai người đang giận nhau và…_ Taeyeon đoán ra ngay vấn đề.
- [Ừ, hình như Yoona giận hyung khá lâu rồi và mọi chuyện đang dần trở nên nghiêm trọng]_ Wooyoung chán nản nói tiếp.
- Em hiểu rồi…_ Taeyeon thở dài, thời gian vừa rồi cô không để ý đến Yoona nhiều_ Em sẽ thử nói chuyện với con bé nhưng em không chắc lắm.
- [Cám ơn em, bọn anh đang rất lo cho hai người này. Thôi em nghỉ ngơi và giữ sức khỏe nhé, anh sẽ gọi cho em sau]_ Wooyoung nhanh chóng tạm biệt Taeyeon.
- Vâng, anh cũng thế nhé.
*
*
"Yonghwa và Seohyun có một chuyến trăng mật lãng mạn."
"YongSeo couple cùng nhau chụp ảnh cưới."
"Ảnh cưới đẹp lung linh của Yonghwa và Seohyun."
"Seohyun đã về Busan ra mắt mẹ chồng."
"Yonghwa khẳng định Seohyun chính là mẫu người lý tưởng của mình."
"Yonghwa sáng tác bài hát riêng cho Seohyun."
...
Chỉ trong một buổi tối mà Seohyun tìm được vô số thông tin về cuộc hôn nhân giả của cô và Yonghwa. Hóa ra cô và anh rất được mọi người yêu mến, hầu như trên khắp thế giới đều có fan của YongSeo. Seohyun mỉm cười khi nhìn những bức hình của cả hai, chúng quả thật rất đẹp. Trong đầu Seohyun có một cảm giác rất quen thuộc nhưng cô tài nào nhớ ra mình và anh đã gặp nhau khi nào, những bức hình này chụp vào thời gian nào. Dù có cố lục lại trí nhớ thì trong đầu Seohyun chỉ có các chị và Kyuhyun thôi, cô chẳng thể nào nhớ Yonghwa đã từng bước qua cuộc đời cô.
Cơn gió mùa đông lùa vào căn phòng, Seohyun vội chạy ra đóng cửa sổ lại. Đây là lần đầu tiên cô ra nước ngoài lâu vậy, mùa đông trên đất Nhật thật lạnh. Ở Hàn Quốc lúc này thời tiết chắc cũng lạnh chẳng kém. Bất chợt hình ảnh Yonghwa ôm ngực đau đớn xuất hiện trong đầu Seohyun, cô cảm thấy mắt có chút cay cay. Sau hôm đó anh đã đổ bệnh, anh muốn cô đến thăm nhưng cô đã không đến. Seohyun nhìn vào chiếc điện thoại đang nằm cạnh laptop. Cô cầm nó lên nhưng thật sự cô không đủ can đảm để bấm nút gọi. Bỗng chuông điện thoại kêu lên và Seohyun thoáng giật mình khi thấy tên người gọi.
Chap 31
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for you, boy!
Sowoneul malhaebwa I’m Genie for your wish!
Seohyun vội bắt máy ngay vì cô không muốn Hyoyeon thức giấc.
-Vâng, em nghe.
-[Seohyun, em đã đến nơi chưa?]_ Giọng nói ấm áp vang lên.
- Dạ, em đến rồi ạ_ Seohyun nhẹ nhàng trả lời.
- [Anh vừa tập luyện xong, không biết em thế nào nên anh gọi hỏi thăm]_ Chàng trai tiếp tục.
- Vâng, bọn em đến được khoảng bốn tiếng rồi, oppa có vất vả không?_ Seohyun cũng ân cần nói.
- [Có hơi mệt nhưng mà vui, fan ở đây... hyung làm gì vậy?]
- [Seohyun à, Kyu nó nhớ em lắm đấy]
- [Em mau đến đây chăm sóc maknae của bọn anh đi]
Seohyun bật cười khi nghe thấy léo nhéo ở đầu dây bên kia, cô nhận ra đó là giọng của Shindong và Sungmin, Kyuhyun chắc đang ở bên Suju.
- [Anh xin lỗi, anh đang ngồi với các hyung nên…]
- Không sao đâu oppa_ Seohyun vui vẻ đáp.
- [Ừ... mà thôi chết, không phải bên đó đang là 12 giờ sao?]_ Kyuhyun lo lắng hỏi.
- [Anh vô ý quá, đáng ra em cần nghỉ ngơi mà lại gọi điện phá rối.]
- Em chưa đi ngủ mà oppa_ Seohyun giải thích.
- [Ơ, anh tưởng em phải đi ngủ trước 12 giờ?]_ Kyuhyun ngạc nhiên hỏi lại.
- Bình thường là thế nhưng hôm nay chẳng hiểu sao em lại không buồn ngủ_ Seohyun nói.
- [Ừ nhưng dù sao em cũng nên đi ngủ đi, anh cúp máy đây. Chúc em ngủ ngon]_ Kyuhyun nghiêm túc nói.
- Vâng, tạm biệt anh. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé_ Seohyun ngại ngùng nói.
Seohyun dập máy rồi nhanh chóng bước lên giường, sự chăm sóc của Kyu khiến cô rất cảm động. Nghĩ lại cô thấy anh bây giờ bạo dạn thật, chẳng ngại với các hyung mình nữa. Mà chẳng phải là cô cũng không còn e thẹn nữa sao, đã dám thể hiện tình cảm của mình trước mọi người.
Seohyun xoay người vào phía trong, nụ cười thiên thần, giọng nói ấm áp của Kyuhyun cứ hiện lên trong đầu cô. Cô nên làm thế nào để xứng đáng với tình cảm của anh đây. Bất chợt trong đầu Seohyun lóe lên suy nghĩ.
“Có nên chối bỏ quá khứ để tiếp tục sống với hiện tại đẹp đẽ này không?”
***
**
*
Ngày hôm sau
Phần biểu diễn chào buổi sáng của SNSD tại kết thúc và các cô gái nhanh chóng di chuyển đến địa điểm khác để chuẩn bị thu hình talk show. Trong khi các thành viên vui vẻ trò chuyện thì có ba người ngồi im lặng không nói gì. Người đầu tiên là Yoona, ngồi cạnh cô Seohyun cũng im lặng. Taeyeon ngồi phía trước thì chỉ chăm chú nhìn vào điện thoại chứ chẳng đả động gì đến câu chuyện.
*
*
Chương trình hôm nay có sự tham gia của Perfume và nhóm nhạc nổi tiếng của Hàn Quốc Shoujo Jidai.
…
- Yoona, mẫu người lý tưởng của em như thế nào?_ Câu hỏi của MC khiến Yoona hơi bất ngờ. Cô hơi ngập ngừng khi đưa ra câu trả lời.
- Dạ, em không quan trọng về ngoại hình, chỉ cần người đó yêu thương và quan tâm đến em. Nhưng quan trọng nhất với em vẫn là lòng chung thủy.
- Còn Seohyun thì sao?
- Vâng, với em thì việc tôn trọng nhau là rất quan trọng, ngoài ra thì cả hai đều cần phải có tình cảm với nhau.
…
***
**
*
SNSD dorm
SNSD mệt mỏi trở về nhà, sau cả buổi sáng vất vả bây giờ ai cũng muốn nghỉ ngơi. Thế nhưng Taeyeon thì dường như không thấy mệt khi cô đã ngay lập tức vào phòng nói chuyện với Yoona.
- Unnie có chuyện gì sao?_ Yoona thắc mắc.
- Ưhm… thật ra em đừng cho là unnie nhiều chuyện nhưng thực sự unnie rất muốn biết chuyện của em và Nichkhun oppa_ Taeyeon nói.
- Sao unnie lại…
- Yoona, unnie chỉ quan tâm đến em thôi_ Yoona chưa nói hết câu thì Taeyeon đã cắt ngang.
- Em biết mà_ Yoona lại gần và ôm lấy Taeyeon, cô biết chị cô luôn rất hiểu và quan tâm đến cô mà.
- Nói đi, Nichkhun đã làm gì có lỗi với em phải không?_ Taeyeon ôn tồn hỏi.
- Anh ấy… không còn là Nichkhun của em nữa rồi_ Giọng Yoona như nghẹn lại, trái tim cô nhói đau trong khi nước mắt chỉ trực trào ra thôi. Taeyeon vội ôm Yoona sát vào mình hơn, cô phải làm gì đây để an ủi em gái.
- Có phải là vì WGM?_ Taeyeon đắn đo một lúc mới lên tiếng.
- Ngay từ khi biết anh ấy tham gia em đã lo rằng rồi sẽ có ngày em phải đau khổ_ Yoona nhìn Taeyeon khóe mắt đỏ hoe, nước mắt cô lại rơi xuống rồi.
- Chị không tin Nichkhun là người như vậy, em có phóng đại lên không, hai người đó chỉ đang diễn thôi mà_ Taeyeon thử đặt ra giả thiết.
- Unnie, em đã nhìn thấy tất cả_ Yoona vùng dậy khỏi người Taeyeon nói lớn_ Diễn mà lại như thế ư, khi ở bên em anh ấy chưa bao giờ hạnh phúc như thế.
Yoona lại khóc, nước mắt càng chảy nhiều hơn. Sao mà khi nói ra rồi cô lại thấy đau hơn thế này. Đáng lẽ phải nhẹ nhõm khi có người để chia sẻ mà sao cô thấy nặng nề quá. Trái tim Yoona như có hàng ngàn, hàng vạn mũi tên đâm vào vậy. Cô đã yêu anh rất nhiều, dành tất cả mọi sự yêu thương cho anh nhưng sao thứ cô nhận được lại không phải là tình yêu của anh. Anh từng hứa là mãi yêu cô, trong tim chỉ có mình cô thôi và cô đã tin. Nhưng sao điều đó lại mong manh quá vậy, lời anh nói như gió thoảng mây bay. Chỉ sau một thời gian anh đã thay đổi, đã không còn như xưa nữa rồi.
Lúc này Taeyeon chẳng biết phải làm gì cả, cô cứ ngồi đó nhìn Yoona khóc. Nước mắt Taeyeon cũng chảy dài trên má, nhìn Yoona mà cô thầm nghĩ đến bản thân, liệu sau này Wooyoung có thay lòng đổi dạ. Cuộc sống luôn diễn ra và thử thách đến mà không hề báo trước, đâu ai ngờ Yoona và Nichkhun đang yêu nhau như thế nay lại thế này. Cô và Wooyoung cũng không thể nói trước điều gì, bi kịch liệu có lặp lại không? Yoona chắc đau lắm, Taeyeon cũng vậy, nhìn em gái mình như vậy cô không cầm lòng được. Sống cùng nhau, thân thiết như ruột thịt nhưng cô chẳng thể giúp gì cho Yoona cả. Cô chỉ biết động viên Yoona hãy cố gắng vượt qua nỗi đau này thôi.
***
**
*
Seohyun cùng Hyoyeon và Sooyoung ra ngoài mua đồ, vì muốn Yoona vui nên S9 dự định sẽ làm món ăn cô thích. Cả ba vui vẻ trò chuyện trên đường trở về, họ đã mua được khá đầy đủ nguyên liệu.
- Ơ... kia có phải em rể Yong không?_ Hyoyeon lên tiếng làm Sooyoung và Seohyun vội nhìn theo hướng tay cô.
- Đúng rồi_ Sooyoung khẳng định.
Seohyun có thoáng ngạc nhiên khi thấy Yonghwa, anh đã trở lại Nhật rồi sao?
“Yonghwa oppa, sao anh toàn xuất hiện vào những lúc em không ngờ vậy?”
- Em rể, em rể Yong_ Hyoyeon nhanh nhảu gọi trước khi Seohyun kịp ngăn cô lại.
- Chào, mọi người đi đâu vậy?_ Yonghwa sau khi nhìn thấy đã nhanh chóng đến chào hỏi.
- Chúng tôi đi mua đồ, cậu đi đâu vậy?_ Hyoyeon vui vẻ hỏi.
- Tôi… đi dạo thôi_ Yonghwa đáp nhưng ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào Seohyun. Sau giây phút đó anh vội quay qua hai người kia ngập ngừng.
- Xin lỗi nhưng từ bây giờ đừng gọi tôi là em rể nữa, tôi và Seohyun không còn là vợ chồng nên…
- Ơ... xin lỗi, chúng tôi vô ý quá_ Sooyoung nói.
- Thôi tôi có việc phải đi trước đây, chào mọi người_ Yonghwa cười gượng rồi bước đi vội vã, anh không thể cứ mãi gặp cô được.
***
**
*
Seohyun trở về nhà trong tâm trạng rối bời, suốt cả bữa ăn cô chẳng nói gì. Hình ảnh của Yonghwa cứ mãi ám ảnh Seohyun, cho dù cô muốn quên cũng không được.
Cạch…
Seohyun lặng lẽ vào phòng mình trong khi mọi người vẫn đang nói chuyện ngoài phòng khách. Cô chẳng có tâm trí nào cho việc nói chuyện cả, cô chỉ muốn ngày hôm nay qua nhanh thôi. Seohyun nằm lên giường, cố gắng ngủ để quên hết mọi chuyện nhưng một rồi hai tiếng trôi qua, mắt cô vẫn cứ trơ ra. Seohyun đành bật laptop để xem cái gì đó cho dễ ngủ. Khi cô đang vào một trang web thì một bài hát bỗng hiện ra.
Maen cheoeum neoreul bodeon nal
(Vào cái ngày đầu tiên anh gặp em.)
Sujub giman hadeon neoye malgeun misod
(Nụ cười tươi sáng của em tràn đầy nét bối rối.)
Bài hát có cái tên thật lạ, “Banmal song” nhưng Seohyun cảm thấy nó quen thuộc vô cùng.
Oneuri jinamyeon gakkawo jilgeoya
(Chúng ta thân thiết hơn qua từng ngày.)
Maeil seolleneun gidaereul hae
(Từng ngày trôi qua trái tim anh lỗi nhịp vì nỗi mong chờ.)
Lời bài hát là lời tâm sự của chàng trai với cô gái và Seohyun cảm thấy nó rất giống chuyện của cô với Yonghwa.
Mueun mareul geonde bolkka
(Phải nói gì với em đây.)
Eotteohke hamyeon niga useo julkka
(Phải làm thế nào để em nở nụ cười.)
Càng nghe Seohyun lại càng cảm thấy mình chính là cô gái đó, cô ngạc nhiên không hiểu sao mình lại hát theo một cách dễ dàng đến vậy.
Soneul geonde boda eosaek hae jilkka bwa
(Anh lo sợ sẽ vụng về khi nắm bàn tay em.)
Meotjjeok eun useum man useo bwa
(Anh chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo.)
Tự nhiên đầu Seohyun đau buốt, cô vội tắt laptop và nằm xuống giường nhưng cơn đau vẫn không hề dứt.
Uri seoro banmal haneun sa iga dwe gireul
(Ước gì đôi ta có thể trò chuyện thân mật hơn.)
Ajik jogeum seotureugo eosaek hande do
(Dù vẫn còn chút ngại ngùng và lạ lẫm.)
Lời bài hát cứ vang mãi trong đầu Seohyun, kí ức của cô dần được tái hiện.
Gomawo yo raneun maltu daeshin
(Thay vì nói lời cảm ơn trang trọng.)
Jomdeo chinhage mareul hae jullae
(Hãy trò chuyện với anh thật thân thiết.)
"Anh chính là chồng của em."
"Đây là căn nhà của chúng ta."
"Chúng ta sẽ sống hạnh phúc với nhau."
"Cánh đồng khoai lang này là dành cho em."
Uri seoro banmal haneun sa iga dwel geoya
(Ước gì đôi ta có thể trò chuyện thân mật hơn.)
Hangeol eumsshik cheoncheonhi dagawa
(Từng bước từng bước, từ từ đến gần anh.)
"Hy vọng em thích món quà này."
"Mẹ nghĩ con rất hợp với Yonghwa."
"Chúng ta hãy thân thiết với nhau hơn nhé."
"Đây là món quà ý nghĩa nhất anh từng được nhận."
Ijen nae dununeul bara bomyeo mareul hae jullae
(Hãy nhìn sâu vào đôi mắt anh và nói.)
Neol saranghae
(Em yêu anh.)*
Neowa ye soneul jabdeon nal
Shimjangi meomchu deuthan gibun deure
Museun mal haetneunji gieok jocha anna
Manyang seolle neun gibun ingeol
Uri seoro banmal haneun sa iga dwe gireul
Ajik jogeum seotureugo eosaek hande do
Gomawo yo raneun maltu daeshin
Jomdeo chinhage mareul hae jullae
Uri seoro banmal haneun sa iga dwel geoya
Hangeol eumsshik cheoncheonhi dagawa
Ijen nae dununeul bara bomyeo mareul hae jullae
Neol saranghae
Chap 32
Uri seoro saranghaneun sa iga dwe gireul
Jabeun duson yeongwonhi nohji anheul kkeoya
Bara boneun neoye nunbit soge
Haengbokhan misoman itgil barae
Uri seoro saranghaneun sa iga dwel kkeoya
Akkyeo jugo pyeonhi gidaemyeon dwe
Neoreul boneun naye du nun bitchi
Malhago isseo
Neol saranghae
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…
Seohyun giật mình tỉnh dậy, sao đầu cô vẫn đau quá. Nhìn quanh phòng nhưng Seohyun không thấy Hyoyeon đâu cả. Cô vội cầm lấy điện thoại.
“8 giờ rồi sao?”
Seohyun cuống cuồng ra khỏi giường, cô nhanh chóng thay đồ trước khi bước ra ngoài nhưng.
- Seohyun em đi đâu vậy?_ Tiffany ngạc nhiên hỏi khi thấy Seohyun ăn vận chỉnh tề.
- Hình như chị vừa nghe em hét thì phải, chuyện gì thế?_ Taeyeon lại gần hỏi thăm.
- Hôm qua em ngủ không ngon giấc à, chị thấy em cứ cựa quậy liên tục?_ Hyoyeon thắc mắc.
- Hyun, em không sao chứ?
Mọi người liên tiếp hỏi không để Seohyun trả lời, ánh mắt cô nhìn tất cả một lượt trong sự ngây ngô lạ thường.
- Unnie, em tưởng chúng ta phải luyện tập.
Yoona lại gần kéo Seohyun vào bàn ăn trong khi Sunny đang dọn cho cô bữa sáng.
- Hôm nay tập muộn một chút_ Taeyeon nhẹ nhàng giải thích.
- Nhưng lạ đó nghen, maknae bình thường dậy sớm nhất mà sao hôm nay lại muộn vậy?_ Tiffany mỉm cười nói với Seohyun.
- Dạ...
- Hyun, có chuyện gì sao, nói cho các unnie biết đi_ Yoona ngay lập tức nhận ra sự khác lạ từ Seohyun, cô nắm lấy tay em út.
- Em khó chịu trong người à?_ Yuri lại gần xoa đầu.
- Unnie, em…em…đã nhớ ra tất cả_ Seohyun ngập ngừng nhìn Yoona, sao mà cô thấy khó khăn khi nói chuyện này vậy.
- Em đã nhớ lại hết rồi sao?_ Taeyeon vui mừng lại gần Seohyun, cô sung sướng ôm lấy maknae.
- Mừng quá đi thôi_ Sunny và Jessica nhìn nhau cười tươi.
- Mà sao trông em không vui vậy?_ Yuri hỏi.
- Có phải vì quá khứ có những chuyện buồn không?_ Yoona tiếp tục và tất cả cùng dõi theo Seohyun.
- Em đã từng thích Yonghwa oppa…_ Seohyun nói một cách khó khăn và SNSD nhìn cô trố mắt ngạc nhiên. Đây có thể coi là tin động trời khi mà trước này dù Seohyun có tỏ ra thân thiết với Yonghwa thì cũng không ai nghĩ cô lại đem lòng yêu anh.
- Thật... sao… ?_ Sunny lắp bắp hỏi lại.
- Em đã thích cậu ấy… nhưng mà… lí do em bị tai nạn là gì vậy?_ Tiffany cũng tò mò không kém.
- Hôm đó sau khi ở trường em đã gặp anh ấy trên đường về nhà_ Seohyun từ tốn kể lại trong sự chăm chú lắng nghe của các cô chị.
- Anh ấy đã nói về sự chia tay của chúng em trong WGM, em đã không tin điều đó và bỏ chạy. Khi em chạy qua đường thì có một chiếc xe lao tới và…
Nước mắt Seohyun từ từ chảy xuống khi cô kể lại câu chuyện, các thành viên cũng không kìm được cảm xúc khi nghe về nỗi đau của em gái.
- Nhưng còn chuyện em thích cậu ấy thì sao?_ Taeyeon hỏi.
- Trước đó khoảng một tháng, vào cái ngày chúng ta bắt đầu được nghỉ, em đã thổ lộ với anh ấy… nhưng anh ấy đã từ chối em. Sau đó em đã quyết định quên anh ấy nhưng… em không thể_ Nước mắt Seohyun lại rơi, cô gục vào vai Yoona nức nở. Có thể chia sẻ với các chị cô thấy nhẹ nhõm lắm nhưng rồi tới đây cô vẫn sẽ phải đối mặt với tất cả.
.
.
.
.
.
Phòng tập
- Khổ thân Seohyun quá, không biết rồi em ấy sẽ phải giải quyết như thế nào đây_ Tiffany nói khi đang cùng các thành viên ở phòng tập. Bây giờ đang là giữa trưa nên các cô có thể nghỉ ngơi.
- Đừng nói về chuyện đó nữa, Seohyun sẽ buồn thêm đó_ Taeyeon buồn bã nói. Trong khi Yuri, Yoona, Seohyun và Hyoyeon đi mua đồ ăn thì những người còn lại ngồi ở phòng tập chờ.Bỗng có một nhân viên chuyển phát đến làm tất cả nhốn nháo.
- Xin hỏi có ai là Tiffany Hwang ở đây không?
- Vâng, tôi đây_ Tiffany nói.
- Mời cô kí nhận_ Trong khi mọi người đang xem xét xem ai là người gửi và món quà là cái gì thì Tiffany chỉ đứng đó, băn khoăn không biết ai tặng mình.
- Fany, lại đây đi_ Jessica gọi khi thấy Tiffany thần người ra.
- Mau mở ra xem đi, liệu có phải là người đó không?_ Sooyoung nhìn Fany đầy ẩn ý.
- Ừ, để tớ mở_ Fany cầm lấy gói quà từ tay Sunny, cô nhanh chóng bóc lớp giấy bọc ra. Đập ngay vào mắt tất cả là một chiếc máy mát-xa mini màu hồng. Trên đó dù không dán chi chít hình của Tiffany như chiếc đèn ngủ lần trước nhưng cũng không quên dấu hiệu cho biết chủ nhân nó là ai. Chỉ có một tấm hình của Fany và nó được in lên ngay chiếc máy. Mọi người túm tụm lại xem xét, dùng thử trong khi Fany lẳng lặng đi về phía góc phòng. Khuôn mặt cô trông buồn bã lạ thường, “mắt cười” đã không còn cười nữa rồi.
“Sao lại như vậy chứ, sao lại là người đó? Người đã luôn tặng quà cho mình, luôn đem lại bất ngờ cho mình hóa ra lại là… Mình chẳng biết làm gì vào lúc này nữa, tại sao lại một lần nữa đưa mình vào thế khó.
Làm thế nào đây, mình đã rất yêu quý và trân trọng những món quà này nhưng bây giờ mình thấy buồn lắm. Làm sao có thể ngắm nhìn chúng một cách vô tư, dùng chúng một cách bình thường khi biết người tặng.
Ôi sao mà rắc rối quá, mình đã nói rõ như vậy rồi mà.”
Tiffany buồn bã ngồi nhìn các cô bạn đang đùa nghịch với món quà cô vừa được tặng. Bình thường cô sẽ nhanh chóng lấy lại nhưng lần này thì khác, cô chẳng hề làm gì cả. Nhìn thấy nó là trong đầu cô lại xuất hiện vô vàn những câu hỏi tại sao, cô mệt mỏi lắm rồi.
.
.
.
.
.
Trở về dorm Tiffany ngay lập tức vào phòng mình, cô rất muốn gọi điện nhưng lại không thể bấm nút.
“Sao mình lại ngại nhỉ, chỉ cần gọi và nói đừng làm như vậy thôi mà.”
Tiffany mở máy và tìm tên người đó.
“Nhưng làm như vậy liệu có quá đáng không, nhỡ anh ấy sẽ bị tổn thương thì sao?”
Tiffany phân vân không biết nên gọi hay không. Cô cảm thấy vô cùng bế tắc vào lúc này. Phải làm gì để tâm hồn thanh thản hơn, để cô có thể tiếp tục làm công việc mình thích và người đó sẽ không phải đau khổ vì cô nữa.
.
.
.
- Em xin lỗi, em hơi mệt nên… lúc khác chúng ta nói chuyện được không?_ Seohyun nói khá khó khăn, chẳng hiểu sao cô không muốn nói chuyện với anh vào lúc này.
- [Ừ, em nghỉ ngơi đi nhé, anh cúp máy đây.]
Seohyun nhẹ nhàng cất điện thoại đi, chắc anh buồn lắm khi cô hờ hững như vậy nhưng cô không thể làm khác được. Nói chuyện với anh mà sao trong đầu cô chỉ có hình ảnh người đó thôi.
Cộc... Cộc...
- Hyun, em đang làm gì vậy?_ Yoona bước vào đột ngột làm Seohyun có thoáng giật mình.
- Unnie…
- Hôm nay chị ngủ với em nhé_ Yoona đề nghị.
- Ơ... thế còn Hyoyeon unnie thì sao?_ Seohyun ngạc nhiên hỏi lại.
- Chị nói với chị ấy rồi_ Yoona nói rồi nhanh chóng ngồi xuống giường bên cạnh Seohyun.
- Unnie buồn lắm phải không?_ Seohyun nhìn Yoona nói nhưng Yoona không trả lời.
- Unnie phải vui vẻ và lạc quan lên.
- Đừng có chỉ quan tâm đến chị, hãy lo cho bản thân em đi_ Yoona quay ra mỉm cười với Seohyun.
- Em định giải quyết ra sao?
- …_ Seohyun thở dài, cô lại gần ôm lấy chị gái.
- Nếu có thể chị sẽ giúp em nhưng..._ Yoona tiếp tục, cô nắm thật chặt tay Seohyun. Cho dù không giống nhau nhưng cả hai đều đang đau khổ vì tình yêu, sự đồng cảm và chia sẻ sẽ giúp cả hai thêm mạnh mẽ.
- Em… thực sự em không biết nên làm thế nào_ Seohyun nhỏ nhẹ nói.
- Em vẫn còn yêu Yonghwa?_ Ánh mắt Seohyun thoáng chút buồn nhưng cô không thể giấu lòng được, cô đã gật đầu khi bắt gặp cái nhìn của Yoona_ Em nghĩ là vậy.
- Còn Kyu?_ Yoona tiếp tục hỏi.
- Em không biết nữa, anh ấy đối xử với em rất tốt…_ Seohyun không biết nói với Yoona thế nào nữa vì chính bản thân cô cũng không hiểu đối với mình Kyuhyun có vị trí như thế nào. Anh là một người tuyệt vời, luôn quan tâm chăm sóc cô từng li từng tý. Anh yêu cô rất nhiều, cô biết điều đó, thậm chí anh có thể hy sinh vì cô. Còn cô thì sao, cô cảm động trước sự ân cần của anh nhưng đó liệu có phải là tình yêu.
Khi không gặp cô anh thấy nhớ vô cùng còn cô thì sự nhớ nhung với anh có phải là thật hay chỉ là cảm xúc thoáng quá. Phải chăng vì cảm động trước tấm chân tình của anh mà cô đã nhận lời yêu anh không hề suy nghĩ. Nếu những gì từ trước đến nay cô dành cho anh không phải là tình yêu thì sẽ ra sao? Cô sẽ đối mắt với anh thế nào đây, làm thế nào để không làm anh đau khổ? Anh sẽ ra sao nếu biết tình yêu của mình không được đến đáp bằng tình yêu mà chỉ là sự cảm kích thôi?
Seohyun chìm đắm trong một mớ các câu hỏi, sao mà ranh giới giữa yêu và cảm kích lại mong manh thế? Cô bây giờ chẳng thể nào xác định được tình cảm của mình nữa. Liệu có phải cô vẫn còn yêu Yonghwa hay trái tim cô đã thực sự thuộc về Kyuhyun rồi?
Chap 33
Một ngày mới lại bắt đầu tại Nhật, trời lạnh đến 0°C, cái lạnh mà con người ta có thể dễ dàng cảm nhận thấy. Tuyết rơi dày đặc trên đường phố khiến việc lưu thông bất tiện vô cùng. Cô nằm trên giường chán nản nghĩ đến việc phải thức dậy và bước ra ngoài trong thời tiết như thế này. Nếu bây giờ có người mở cửa bước vào và mang đến cho cô một bữa sáng ấm áp thì hay biết mấy.
Cứ thế cô suy nghĩ miên man mà không để ý đến giờ giấc, cái cảm giác được cuộn tròn trong chăn ấm đã lâu lắm rồi cô không được tận hưởng. Lấy đâu ra thời gian khi ngày nào lịch trình của cô cũng kín mít.
Khó nhọc rời khỏi giường sau khi nghe tiếng của Jessica, cô mặc quần áo thật nhanh vì cái lạnh như đang vây lấy cô. Jessica đang vo gạo nấu cơm, cô mỉm cười khi thấy bộ dạng lóng ngóng của “công chúa”. Dù mọi người đã chỉ rất nhiều rồi nhưng không hiểu sao cô ấy vẫn làm một cách vất vả như vậy. Cô nhanh chóng lại gần và cùng Sica chuẩn bị bữa sáng cho các thành viên.
Tuyết vẫn không ngừng rơi, những bông tuyết trắng xóa phủ kín mọi thứ. Cô lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật qua ô cửa sổ, tất cả chỉ có màu trắng thôi. Cười buồn khi nghe Sooyoung lẩm nhẩm bài hát “I Love You”, cô chạnh lòng nhớ về anh. Không hiểu lúc này anh đang làm gì, có giây phút nào nhớ về cô hay không. Hàn Quốc thời tiết bây giờ lạnh lắm, anh liệu có biết cách mà chăm sóc tốt cho bản thân không?
Những cơn gió liên tục thổi khi cô và các thành viên bước ra khỏi tòa nhà để đi đến phòng tập. Với thời tiết này thì có mặc ba bốn áo cũng không thể ngăn cái lạnh xuyên qua đến da thịt. Mọi người cố gắng luyện tập để làm nóng cơ thể cho bớt cảm giác rét buốt. Cô cũng vậy, gạt bỏ suy nghĩ qua một bên để tập trung toàn bộ cho công việc.
.
.
.
.
.
Phòng tập
- Ca cao nóng đây, các em uống rồi tập luyện tiếp nào_ Tiếng manager vang lên làm các cô gái chạy ngay lại gần anh.
- Từ từ thôi, tất cả đều có mà_ Manager phì cười trước sự nhốn nháo của S9.
- Hơ… ấm cả người_ Sunny vừa nhấm nháp cốc ca cao vừa nói.
- Oppa thật là tâm lý quá à_ Jessica mỉm cười nhìn manager của mình.
- Các em cố gắng nhé, SM TOWN sắp diễn ra rồi_ Manager nói rồi quay bước đi trả lại không gian cho S9.
- Hơ… hơ… lạnh quá_ Sooyoung xoa tay liên tục cho ấm.
- Bao giờ thì chúng ta sẽ trở về nhỉ?_ Sunny thắc mắc.
- Chắc phải đợi biểu diễn SM TOWN xong_ Taeyeon trả lời Sunny nhưng mắt lại đảo xung quanh như tìm kiếm gì đó.
- Có ai thấy Fany đâu không?
.
.
.
Hức… Hức…
Cô nức nở khóc sau khi biết tin bố mình bị ốm, cô thật là có lỗi khi không thể về thăm ông. Cho dù bây giờ ông đã khỏi rồi thì điều đó cũng không thể ngăn được sự buồn bã nơi cô. Cô cứ thế khóc, nước mắt đang chảy ngày một nhiều hơn trên khuôn mặt.
- Fany, em đang làm gì ở đây vậy?
- Sunbae…_ Tiffany ngẩng lên và nhận ra DBSK’s Yunho đang đứng trước mặt mình.
- Em khóc ư, có chuyện gì sao?_ Yunho sốt sắng hỏi khi thấy đôi mắt đẫm nước mắt của Tiffany.
- Bố em bị ốm nhưng gia đình không hề báo cho em biết, hôm nay bố được ra viện rồi anh mới gọi cho em_ Tiffany nấc lên từng đợt, Yunho thấy vậy liền kéo cô vào người mình an ủi.
- Bác không sao đâu mà, em đừng như thế. Chắc bác cũng không muốn thấy em thế này đâu.
- Nhưng em thấy có lỗi lắm, em không thể ở bên bố_ Giọng Tiffany run run, cô đã khóc hết vai áo Yunho rồi.
- Fany, em phải mạnh mẽ lên chứ, hãy để bác yên tâm về em_ Yunho từ từ buông Fany ra, anh nhẹ nhàng dùng tay lau những giọt nước mắt trên má cô.
- Em… em buồn lắm, em chưa làm điều gì để bố vui cả_ Tiffany nhìn Yunho buồn bã nói.
- Tại sao bây giờ em không gọi điện cho bố, như thế chắc bố em sẽ vui lắm đó_ Yunho mỉm cười lay vai Fany.
- Cám ơn sunbae_ Tiffany đáp.
- Để anh đưa em vào trong, ngoài hành lang lạnh lắm_ Yunho vừa nói dứt câu thì Jaejoong và Yoochun xuất hiện kéo anh đi thu âm. Anh đành tạm biệt Fany.
- Anh đi trước nhé, em mau trở vào đi
- Vâng, tạm biệt sunbae_ Tiffany nở một nụ cười tươi chào Yunho.
- Phải vậy chứ, anh thích “mắt cười” như vậy cơ_ Yunho nói rồi nhanh chóng quay đi, Tiffany cũng trở lại phòng tập trước khi Taeyeon cuống lên đi tìm cô.
.
.
.
.
.
Đẩy nhẹ cánh cửa cô bước vào phòng của mình, ngoài trời thật lạnh nhưng ở đây lại ấm áp vô cùng. Đặt mình xuống giường cô chỉ muốn ngủ ngay thôi nhưng làm sao có thể nhắm mắt khi trong đầu còn vẩn vơ suy nghĩ.
Những tưởng mùa đông năm nay với cô sẽ tuyệt vời và ấm áp nhưng không phải. Trong khi người ta vui vẻ cùng nhau thì cô lại lạnh lẽo nơi xứ người. Buồn lắm chứ khi không có anh bên cạnh sưởi ấm cho cô.
Bất chợt hình ảnh anh vui vẻ bên người khác lại xuất hiện, trái tim cô đau nhói dù chỉ ý đến nó thôi. Vẫn khuôn mặt ấy, nụ cười ấy nhưng sao cô lại thấy nó xa lạ đến thế. Có phải vì trước đây cô chưa từng thấy anh như vậy?
Khi anh cười, nụ cười đó làm tan chảy biết bao các cô gái nhưng cô thì không. Cô yêu anh, đến với anh vì cô cảm nhận được sự chân thành nơi trái tim anh. Chính sự mộc mạc, giản dị đó đã lôi cuốn cô chứ không phải nụ cười say đắm đó. Thế nhưng tình yêu đẹp đẽ mà cô mường tượng đã nhanh chóng tan vỡ.
Anh và cô giờ đây mỗi người một nơi, mỗi người ở một cái không gian xa lạ mà bên cạnh không có bóng dáng người kia. Hiểu lầm, rạn nứt, nó đang làm khổ, dằn vặt cả cô lẫn anh. Người ta nói tình yêu phải trải qua sóng gió mới thêm bền chặt nhưng sóng gió là như thế này thì cô không thể chịu nổi nữa rồi, con tim cô bây giờ đau đớn vô cùng. Cô muốn được trở về như xưa, được tay trong tay hạnh phúc cùng anh. Mong muốn nhỏ nhoi ấy lúc này liệu có thể thành sự thật không?
.
.
.
.
.
Ngày hôm sau
Cánh cửa phòng tập mở ra và Suju bước vào trong sự ngạc nhiên của SNSD. Còn bốn hôm nữa mới đến ngày biểu diễn nên sự xuất hiện của các chàng trai như một sự kì lạ vậy.
- Mấy đứa làm gì mà ngây người ra thế_ Eeteuk nhìn các cô em cười tươi.
- Trông bọn anh giống quái vật lắm sao?_ Kangin trêu Soshi.
- Ơ... các oppa mới đến sao?_ Taeyeon là người đầu tiên lên tiếng.
- Sao sớm vậy, em tưởng là ngày mai…?_ Jessica tiếp tục.
- Vì lịch trình của bọn anh đã kết thúc nên sang đây luôn_ Donghae giải thích.
Trong khi S9 và Suju nói chuyện vui vẻ thì Seohyun im lặng quan sát tất cả. Cô nhìn khắp một lượt nhưng không thấy bóng dáng Kyuhyun đâu. Đúng lúc này Kyuhyun bước vào, anh cười tươi chào tất cả. Seohyun thì vẫn đứng đó, khuôn mặt lộ rõ vẻ buồn bã, Soshi cũng tỏ ra ái ngại với chuyện của maknae. Các cô muốn giúp Seohyun, che chở bảo vệ cho cô nhưng quả thật trong chuyện tình cảm thì không thể làm gì được, chỉ có Seohyun mới giải quyết được mọi chuyện.
- Chào em_ Kyuhyun lại gần chỗ Seohyun, anh nhìn cô thật trìu mến.
- Chào oppa_ Seohyun đáp lại một cách khó khăn, cô quay đi không dám nhìn vào anh.
- Anh thực sự rất nhớ em đó nên mới qua Nhật thật nhanh_ Kyuhyun cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của người yêu, bây giờ anh đã dám công khai rồi.
- Oppa, mọi người đang nhìn kìa_ Seohyun nhanh chóng rụt tay lại trong sự khó hiểu từ Kyuhyun. Rõ ràng là cô đã không còn e ngại ánh mắt của mọi người nhưng không hiểu sao lần này cô lại không muốn anh thân mật như vậy.
- Buổi biểu diễn của anh ra sao?_ Seohyun cố tình nói sang chuyện khác.
- Tốt lắm, fan ở đó rất cuồng nhiệt_ Kyuhyun lại nở một nụ cười tươi rói.
- Còn em ở đây thế nào?
- Vâng… rất ổn ạ.
.
.
.
.
Cạch…
Cô mệt mỏi quẳng túi xách xuống bàn, ngày hôm nay sao mà trôi qua chậm thế. Những cơn gió tuyết vẫn thổi liên hồi ngoài cửa sổ, mùa đông lạnh lẽo quá mà. Kéo nhẹ tấm chăn lên, cô chán nản khi nghĩ về buổi chiều nay. Sao mà cô lại như vậy chứ, đi với anh mà tâm hồn cứ để đâu ý. Anh đã rất tranh thủ thời gian để ở bên cô nhưng sao cô lại chẳng muốn thế gì cả. Nhìn thấy anh là cô thấy khó xử lắm, biết phải làm sao đây?
Quá nửa đêm rồi nhưng mắt vẫn cứ thao láo, cô đành ra ngoài uống nước. Phòng khách thật yên ắng, có thể nghe thấy tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Cô lặng lẽ lấy cho mình một ly sữa nóng, hy vọng giấc ngủ mau đến.
3 giờ sáng, cảm giác này thật là khó chịu. Cô quay hết bên này qua bên kia nhưng vẫn không thể ngủ được. Cứ nhắm mắt vào là hình ảnh anh cứ hiện lên, nụ cười ấy làm cô đau đớn vô cùng.
Lại phải đi ra ngoài, đêm nay có lẽ cô sẽ thức trắng mất thôi. Từ khi debut đến nãy đây là lần đầu tiên cô không thể ngủ nhưng chỉ vì một lí do hoàn toàn cá nhân. Chuyện tình cảm thật là phức tạp, khi chưa yêu cô cũng muốn thử nhưng bây giờ thì cô chỉ muốn tránh xa nó thôi.
7 giờ sáng, chuẩn bị đến giờ mọi người dậy rồi. Cô lặng lẽ ra phòng ăn nấu bữa sáng nhưng trong đầu chỉ toàn những ưu tư. Nên làm thế nào đây, cô không thể cứ ở bên anh nhưng trong lòng lại chỉ nghĩ đến người khác. Như thế là không công bằng với anh, là quá tàn nhẫn với người đã âm thầm bên cô ba năm nay.
Chap 34
Một ngày trước SM TOWN
Để có một buổi biểu diễn hoành tráng cho fan Nhật, SNSD cùng các ngôi sao khác của SM đã rất tích cực tập luyện. Hôm nay từ sáng sớm tất cả đã có mặt để tham gia và buổi tổng duyệt.
Vẫn là bài hát đó nhưng không hiểu sao hôm nay Seohyun lại không thể thể hiện một cách trôi chảy. Cứ mỗi lần anh lại gần và nắm lấy tay cô là cô lại bị vấp. Đã cố gạt bỏ chuyện riêng để tập trung vào công việc nhưng thật sự thì cô không làm được.
- Seohyun, em không sao chứ?_ Kyuhyun lại gần hỏi thăm khi cả hai bước vào cánh gà.
- Em xin lỗi, hôm nay em…_ Seohyun ngập ngừng, cô vẫn không thể nhìn vào mắt anh.
- Em không khỏe à, anh thấy em lạ lắm?_ Kyuhyun ân cần hỏi nhưng Seohyun cố lảng tránh.
- Dạ không, anh đừng lo lắng quá.
- Hay để anh mua gì cho em ăn nhé?_ Kyuhyun tiếp tục nói.
- Dạ thôi, anh mau về nghỉ ngơi đi, em về phòng với các chị đây_ Seohyun bước nhanh về phía dãy phòng chờ, cô không thể để anh nhìn thấy được, những giọt nước mắt mặn chát của cô.
“Em xin lỗi, Kyu. Trong lúc này em rối bời lắm, em cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa.”
.
.
.
You better run run run run run
Tiếng điện thoại vang lên khắp căn phòng nhưng mọi người đã ra ngoài hết. Chuông cứ thể đổ nhưng không có ai nhấc máy cả.
Cạch…
Cô vội vàng đi vào sau màn diễn tập, trời thật là lạnh. Mặc dù trong nhà hát có máy sưởi nhưng không thể ngăn được cái lanh thấu xương của Tokyo.
You better run run run run run
Nhìn quanh để tìm kiếm chiếc điện thoại, cô cầm ngay lấy khi thấy nó trên bàn trang điểm.
“Yoona không có ở đây, mình có nên nghe không?”
Sau giây phút lưỡng lự cô quyết định nhấc máy.
- Vâng, Yuri nghe.
- [Ơ... đây không phải là số của Yoona sao?]_ Đầu giây bên kia thắc mắc.
- Vâng đúng rồi nhưng Yoona hiện đang không có ở đây_ Yuri nhẹ nhàng giải thích.
- [À, ra vậy. Thế Yoona đi đâu rồi?]_ Người đó tiếp tục hỏi.
- Em ấy đang bận duyệt chương trình, anh có nhắn gì không?_ Yuri nói.
- [Ưhm, thôi khỏi, tôi cũng chỉ định gọi để nhắn là tôi mới đổi số thôi.]
- Vâng, thế anh tên là gì để tôi nhắn lại với Yoona_ Yuri từ tốn nói.
- [Thế làm phiền cô quá, hãy nói là Seunggi oppa gọi nhé.]
“Seunggi oppa ư, sao Yoona có vẻ thân thiết với anh ấy quá vậy?”
Yuri ngạc nhiên khi người trong điện thoại xưng danh là Lee Seung Gi. Cô để điện thoại lại chỗ cũ và trở về chỗ của mình nhưng trong lòng vẫn có rất nhiều dấu hỏi.
.
.
.
.
SNSD dorm
- Yoona!
- Yuri, có chuyện gì vậy unnie?_ Yoona mỉm cười với Yuri khi hai người đang sắp xếp đồ trong phòng.
- Có chuyện này chị quên nói với em, chiều nay Lee Seung Gi oppa có gọi cho em đấy_ Yuri nói.
- Sao Seunggi oppa ư?_ Yoona vội vàng lấy điện thoại từ trong túi xách ra.
- Vì em không ở đấy nên chị đã nghe hộ_ Yuri tiếp tục.
- Hóa ra là anh ấy đôi số mới, em biết rồi, cám ơn unnie_ Yoona cầm điện thoại và bước nhanh ra ngoài trước khi Yuri kịp nói thêm điều gì.
“Sao dạo này Yoona lạ vậy nhỉ, chẳng lẽ chuyện với Nichkhun đã…?”
.
.
.
.
Hàn Quốc
2PM dorm
Lại một ngày nữa trôi qua, mọi thứ vẫn không hề thay đổi. Anh vẫn đi đến phòng tập rồi lại trở về nhà. Khoảng trống cô để lại sao lại lớn đến thế.
Anh mệt mỏi đặt mình xuống giường, dạo gần đây không phải quay WGM nên cũng có nhiều thời gian rỗi hơn. Nhưng anh chẳng biết làm gì cả, chỉ đi đi về về có mỗi hai nơi thôi.
Ngoài kia tuyết đang rơi nhiều lắm, anh cũng đã từng thích tuyết nhưng bây giờ thì không. Bông tuyết đẹp thật đấy nhưng dần rồi nó cũng sẽ tan đi mà bản thân anh lại muốn những thứ bền vững hơn.
Cầm điện thoại lên anh bất giác nhớ đến cô, tấm hình cô và anh trong màn hình sao mà hạnh phúc thế. Anh ngồi bật dậy và nhìn ra ngoài cửa sổ, không hiểu ở nơi ấy cô ra sao, có thấy lạnh không khi không có anh bên cạnh.
Tic toc… Tic toc…
Kim đồng hồ vẫn cứ chạy, thời gian vẫn cứ trôi không dừng lại. Anh nằm đó với những suy nghĩ miên man. Đã từng yêu nhau thắm thiết, thề non hẹn biển mà sao bây giờ chỉ vì một chuyện cỏn con hai người đã không ở bên nhau nữa.
Anh thấy xót xa lắm những khoảnh khắc ngọt ngào như thế bao giờ mới lại có thể xảy ra. Cô không phải là người cứng nhắc nhưng cô yêu ghét rõ ràng. Nếu đã bị phản bội thì thật khó để lấy lại lòng tin của cô.
Mãi mà anh không thể chợp mắt được, có vẻ hôm nay cơn buồn ngủ đã không tìm đến. Chẳng biết làm gì anh dở latop ra, ngồi ngắm nhìn lại hình ảnh của cô.
Người yêu anh đúng là thiên thần, cô mang trong mình một vẻ đẹp tự nhiên, trong sáng đến hoàn hảo. Anh mỉm cười, một nụ cười đẹp đẽ nhưng bây giờ đã thoáng chút buồn.
.
.
.
.
.
Nhật Bản
SM TOWN
Buổi biểu diễn thật tuyệt vời, các fan Nhật reo hò không dứt trước mà trình diễn của các ngôi sao xứ Hàn. Mọi người cũng cảm thấy rất vui khi có thể mang đến cho fan Nhật một buổi tốt tuyệt vời.
Sau khi biểu diễn, tất cả vẫn còn nán lại để chúc mừng nhau chứ chưa ai ra về. Trên khán đài Sooyoung và Siwon đang vui vẻ trò chuyện với bạn bè cả hai. Tại sân khấu SHINee, f(x) và một số thành viên SNSD đang trò chuyện.
Cũng tại nơi đó nhưng ở trong một góc thật kín, cô và anh cũng đang nói chuyện với nhau. Nhưng khác với những người kia, câu chuyện của cả hai không hề vui vẻ tí nào.
Cô nhìn anh một cách ái ngại, thật khó khăn khi đứng riêng với anh như thế này. Anh không nói một lời nào cả, chỉ nhìn cô chăm chú.
Anh thật sự cảm thấy sự kì lạ từ cô, vẫn tươi cười nhưng anh biết nụ cười của cô có chút e dè. Cô không còn tự nhiên với anh nữa mà thay vào đó là sự thận trọng. Anh rất muốn biết lí do đằng sau sự thay đổi của cô nhưng anh lại không muốn ép cô phải nói ra. Nếu đã đến lúc cần phải nói thì cô sẽ tự nói mà không cần anh phải hỏi.
.
.
.
.
Kyuhyun nhanh chóng bước vào phòng mình sau khi trở về nhà. Ở ngoài phòng khách Suju đang ăn đêm nhưng anh chẳng có tâm trí nào cho việc đó cả. Anh chỉ muốn đi ngủ thôi vì ngày hôm nay mệt mỏi quá rồi.
Những cơn gió tuyết vẫn liên tục thổi, cái lạnh vẫn tiếp tục hoành hành bên ngoài và cả trong lòng anh nữa. Chưa bao giờ anh nghĩ rằng mình lại có thể được nắm tay cô, đi chơi cùng cô nhưng điều đó nay đã thành sự thật. Anh thấy vui và hạnh phúc lắm nhưng sao bây giờ anh lại không thấy như vậy nữa. Ngày hôm qua đi bên cô mà anh có cảm giác như người xa lạ vậy. Chẳng có chút cảm xúc thân thiết nào cả, cô cứ cố lảng tránh anh thôi.
Anh thấy buồn ghê gớm, anh rất muốn có người để chia sẻ nhưng biết nói với ai đây. Anh không thể nói với các hyung của mình được vì anh không muốn họ phải lo lắng.
Kyuhyun lặng lẽ ngắm nhìn bức hình anh và cô, ai cũng nói hai người rất đẹp đôi. Chính anh cũng thấy như vậy đấy. Cười buồn khi nhìn sang chiếc hộp nhỏ trên bàn, anh nhẹ nhàng cầm nó lên. Một sợi dây chuyền với hình trái tim xinh xắn. Anh đã mua nó lâu rồi và đã định tặng cô nhưng chưa có cơ hội. Ngày hôm nay anh mang theo nó bên mình suốt, chờ đợi để tặng cô vậy mà cuối cùng anh lại quay đi. Anh không thể tặng nó cho cô được vì sự bối rối nơi cô. Anh có thể nhận rõ là cô chưa sẵn sàng để mối quan hệ của cả hai đi xa thêm nên anh sẽ chờ đợi. Thời gian sẽ giúp anh và cô thêm gần nhau hơn.
.
.
.
.
.
SNSD dorm
- Seohyun à, sáng nay SuJu về Hàn Quốc đó, em có ra tiễn Kyuhyun oppa không?_ Hyoyeon hỏi Seohyun khi cả hai đang ở trong phòng.
- Dạ không_ Seohyun đáp.
- Sao, em không đi à?_ Hyoyeon ngạc nhiên hỏi lại.
- Vâng, em sợ mọi người nhìn thấy_ Seohyun cười gượng nhìn chị mình.
- Với cả em có gọi điện cho anh ấy rồi.
.
.
.
.
Bước nhanh ra khỏi phòng để tránh bị Hyoyeon tra hỏi tiếp, Seohyun cầm lấy áo khoác và ra khỏi nhà. Cô bắt taxi và đi đến sân bay, nơi chuyến bay có người yêu cô chuẩn bị cất cánh.
“9 giờ 30, máy bay vẫn chưa cất cánh.”
Cô rảo bước đi, cố gắng nhìn xem anh đang đứng ở đâu. Qua hết ba, bốn cửa nhưng vẫn không thấy bóng dáng anh. Chẳng lẽ anh đã đi mất rồi.
“9 giờ 45, chỉ còn 15 phút nữa thôi.”
Cô cố đi nhanh hơn nữa và rồi cũng tìm thấy anh. Anh đang đứng trước lối vào cùng Suju, chờ đợi để lên máy bay. Seohyun nấp sau tấm biển quảng cáo, mắt không rời khỏi anh. Nhìn anh sao lại buồn thấy rõ vậy, gương mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng. Chẳng lẽ anh đã mất ngủ nhưng vì lí do gì, phải chăng vì cô đã lạnh nhạt với anh.
Seohyun lấy tay gạt những giọt nước mắt đang chảy trên má, cô buồn bã nhìn bóng anh khuất xa dần sau những khung cửa. Anh đã đi thật rồi, cho dù cô đã muốn chạy ngay đến bên anh để ôm lấy anh thật chặt nhưng lại không thể. Dường như có thứ gì đó vô hình cứ níu chân cô lại, không để cho cô bước tiếp đến bên anh.
Chap 35
Thấm thoắt mà hơn một tháng đã trôi qua, đã đến ngày cô được trở về quê nhà thân yêu. Tạm biệt xứ sở hoa anh đào lạnh giá, tạm biệt những J-Sone thân thương, hẹn gặp lại trong một ngày gần nhất.
Sân bay quốc tế Incheon tràn ngập màu hồng, các Sone đã tụ tập ở đây rất đông để chào đón sự trở về của SNSD. Cô và các thành viên vui vẻ vẫy tay với các fan, sự ủng hộ nhiệt tình của họ là một yếu tố không nhỏ dẫn đến sự thành công của các cô.
Trên đường từ sân bay về dorm trong đầu Yoona có thật nhiều suy nghĩ, cô nhớ lại lần gần nhất anh và cô gặp nhau tại đây. Anh đã tha thiết muốn cô tha thứ nhưng cô lại quá lạnh lùng. Nghĩ lại cô hình như đã hơi quá đáng, đã quá cố chấp. Ngần thời gian yêu nhau cô phải hiểu và tin tưởng anh chứ, lẽ ra nên cho anh cơ hội giải thích. Lúc này đây trong lòng cô bỗng dưng thấy nhớ anh quá, kỉ niệm đẹp đẽ giữa cả hai cứ hiện về liên tục. Cô lấy điện thoại ra nhưng một lúc sau lại cất nó trở vào túi, cô không có can dảm để bấm nút gọi cho anh.
.
.
.
.
.
2PM dorm
- Sao, bố mẹ sẽ về Hàn Quốc rồi ư?_ Taecyeon ngạc nhiên với cuộc gọi của bố mình từ Mĩ.
- Vâng, con biết rồi. Tạm biệt bố.
Taecyeon chán nản ngồi xuống ghế sofa, cuộc nói chuyện với bố khiến anh phải suy nghĩ thật nhiều. Tại sao bố mẹ anh lại về vào lúc này và anh nên nói như thế nào về chuyện đó đây.
Thời gian qua anh chẳng có nói chuyện với cô được bao nhiêu, làm sao có thể làm được chuyện đó chứ. Cô có vẻ cố tình lảng tránh anh, rất nhiều lần anh gọi nhưng cô không hề bắt máy.
Bỗng điện thoại đổ chuông và anh vô cùng bất ngờ khi thấy tên cô, lâu lắm rồi cô mới chủ động gọi cho anh thế này.
.
.
.
.
Hai người ngồi im lặng trong quán cafe một lúc lâu mà chẳng ai nói gì cả. Taecyeon lúc đầu có phần vui mừng nhưng ngay sau khi nhìn thấy gương mặt Tiffany anh đã thay đổi luôn. Ngại ngùng không dám nhìn, Taecyeon chỉ ngồi đó khuấy cốc nước liên tục, anh thấy khá sốt ruột khi mãi cô không lên tiếng.
- Mọi việc bên Nhật có tốt không?_ Taecyeon dè dặt nói trước.
- Vâng, tốt lắm ạ_ Tiffany trả lời.
…
Lại im lặng, tại sao cuộc nói chuyện của hai người bạn thân một thủa lại như thế này. Bình thường cả hai sẽ tíu tít hỏi chuyện nhau, nói chuyện quên cả thời gian nhưng lần này thì ngược lại.
Tiffany ngồi cúi gằm mặt xuống, có rất nhiều chuyện muốn hỏi nhưng cô lại chẳng biết bắt đầu như thế nào cả. Khẽ ngẩng lên nhìn anh, đập vào mắt cô là một khuôn mặt tội nghiệp đến đáng thương. Anh thật khác so với ngày xưa, vẫn là khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy nhưng sự vui vẻ, vô tư đã không còn nữa rồi.
- Taecyeon, em có chuyện này muốn hỏi_ Tiffany là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.
- Em nói đi_ Taecyeon chờ đợi.
- Anh… anh là người bí mật tặng quà em có phải không?_ Fany ngập ngừng nói.
- Fany, em sao lại…?_ Taecyeon bất ngờ trước câu hỏi của Tiffany, thế là kế hoạch anh cất công chuẩn bị bấy lâu nay đã bị cô phát hiện.
- Điều đó không quan trọng, em đã rất vui khi nhận được những thứ đó nhưng… khi biết người tặng là anh thì em thấy buồn lắm_ Tiffany nói, cố quay đi để tránh ánh mắt của anh.
- Em đã nói với anh rất nhiều rồi, đừng làm những việc thế này nữa_ Tiffany tiếp tục, cô ngay lập tức đứng dậy sau khi nói hết câu.
- Fany, khoan đã. Anh thật lòng mà_ Taecyeon níu tay Tiffany lại, anh nói một cách chân thật nhất.
“Em biết.”
- Hãy cho anh thêm một cơ hội.
- Em xin lỗi, em phải đi đây. Từ giờ mong anh đừng làm những chuyện như vậy_ Tiffany quay bước đi trước khi Taecyeon kịp nói thêm điều gì.
“Xin lỗi Taecyeon, xin anh hãy quên em đi. Bây giờ đối với em tất cả đã là quá khứ rồi.”
.
.
.
Bước nhanh trên những con phố đông đúc người qua lại, Tiffany kìm nén những giọt nước mắt đang rơi. Từng cơn gió tuyệt lạnh lùng thổi, xuyên qua lớp áo dày đâm thẳng vào da thịt cô. Cô cảm thấy cái lạnh đang hiện hữu trong cơ thể mình lúc này, cái lạnh đầy đau đớn.
Đã từng rất yêu anh, rất muốn ở bên anh nhưng bây giờ thì đối với cô anh xa lạ lắm. Khi trở về Hàn Quốc cô đã quyết tâm quên anh nên khi gặp lại cô chỉ có thể coi anh như một người bạn không hơn không kém.
Gió thổi ngày một mạnh hơn, tuyết cũng rơi nhiều hơn. Cô cố bước đi thật nhanh nhưng sao lại nặng nề thế. Khó nhọc nhấc từng bước chân, người cô như muốn ngã quỵ xuống.
“Không xong rồi, mình không thể đi tiếp nữa.”
Ngồi tạm xuống bậc cầu thang trước một tòa nhà, cô cho tay vào túi tìm kiếm điện thoại nhưng chẳng thấy đâu cả. Túi áo rồi túi quần cô đã lục hết mà không có.
“Thôi chết, điện thoại của mình, có phải là để quên ở nhà không?”
Xoa xoa hai bàn tay vào nhau cho ấm, cô ngồi đó nhìn xung quanh với ánh mắt lo sợ. Trời ngày một tối hơn, còn cả một quãng đường nữa sao cô có thể trở về đây. Điện thoại thì lại không mang theo, làm thế nào để gọi cho manager oppa biết.
“Ôi lạnh quá, người mình đang tê cóng lại.”
Thử đứng dậy và đi tiếp nhưng không thể, chân cô tê cứng mất rồi. Bỗng có một bàn tay đặt lên vai cô, cô quay lại và nhận ra đó là…
.
.
.
.
Quán cafe
- Em có vất vả lắm không, nhìn em dạo này gầy quá anh xót lắm đấy.
- Nhìn anh kìa, cũng hơi mệt nhưng em chịu được_ Taeyeon mỉm cười nhìn nét mắt lo lắng của người yêu. Từ bây giờ trở lại Hàn Quốc rồi cô và anh sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn. Chỉ nghĩ đến điều này thôi cũng đủ khiến những mệt mỏi trong cô tan biến hết.
- Đừng có cố quá đấy nhé_ Wooyoung vẫn tiếp tục căn dặn Taeyeon và cô lại cười với anh. Nhìn thấy cô như vậy là anh đã yên tâm phần nào rồi, người yêu của anh dù có bề ngoài nhỏ bé nhưng thật ra lại rất kiên cường và chín chắn. Tuy vậy thì nhiều lúc anh cũng rất lo vì cô nếu có chuyện buồn sẽ chẳng mấy khi tâm sự với ai cả.
- Mà anh này, Nichkhun oppa thế nào rồi?
- Hả, thì vẫn vậy thôi, lặng lẽ như một cái bóng_ Wooyoung nhìn Taeyeon chán nản nói.
- Em có nói chuyện với Yoona rồi, chuyện này theo em thì xuất phát từ cả hai_ Taeyeon uống một ít nước rồi nói tiếp_ Nhưng nguyên nhân chính vẫn là Wgm.
- Anh cũng biết, Khun ban đầu đâu có muốn tham gia nhưng vì anh Jinyoung nên.
- Anh có nghĩ là chúng ta nên giúp họ không?_ Taeyeon đề nghị.
- Em nói rõ hơn đi.
- Wgm nên chấm dứt là tốt nhất nhưng điều này có lẽ là hơi khó, vì thế nên hai nhóm chúng ta sẽ hợp tác để hàn gắn cho cả hai_ Sau khi nghe Taeyeon giải thích Wooyoung liền kéo cô vào gần mình hơn, người yêu anh đúng là một cô gái sâu sắc và tâm lý, luôn quan tâm hết mực đến các thành viên trong nhóm.
- Anh sẽ về bàn bạc với mọi người_ Wooyoung cười tươi nhìn Taeyeon rồi nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn. Xung quanh anh tình yêu của mọi người gặp thật nhiều trắc trở còn anh và cô thì lại khác hoàn toàn. Ngoại trừ việc bị báo chí phát hiện thì giữa cả hai sóng gió cũng chưa có đến bao giờ cả. Anh rất vui và hạnh phúc, chỉ mong cuộc sống sẽ mãi như thế này thôi bởi anh và đặc biệt là cô sẽ không thể chịu đựng nổi nếu bão tố quá lớn ập đến đâu.
- Tớ đây, có chuyện gì vậy?_ Taeyeon và Wooyoung đang trong giây phút lãng mạn thì có điện thoại của Sunny, cả hai vội vàng rời nhau ra để xem có việc gì.
- Hả Fany…
.
.
.
.
SNSD dorm
- Cám ơn các oppa rất nhiều_ Taeyeon nói sau khi từ phòng Fany đi ra.
- Không có gì đâu_ Junsu vui vẻ đáp.
- Fany thế nào rồi?_ Yunho hỏi thăm ngay.
- Cậu ấy không sao rồi ạ, người đã ấm hơn rất nhiều_ Taeyeon nhẹ nhàng nói.
- Ừ, may quá nhưng không hiểu em ấy đi đâu một mình vậy?_ Đến lượt Jaejoong thắc mắc.
- Bọn em không biết, cậu ấy nói có việc và đi ra ngoài luôn_ Jessica lắc đầu nhìn DBSK.
- Thôi bọn anh về đây, các em không cần tiễn đâu_ Yoochun nói, sau đó đồng loạt năm người cùng đứng dậy.
- Dạ, thật sự rất cám ơn các oppa, nếu không có các oppa thì…
- Đừng có nói những lời như thế, dù là ai trong hoàn cảnh như vậy cũng sẽ giúp thôi_ Changmin cười tươi nhìn Taeyeon.
- Các em hãy chăm sóc Fany nhé_ Yunho nói rồi cùng các thành viên bước vào thang máy để xuống nhà của họ. SNSD cũng quay lại phòng khách bàn bạc lịch trình cho ngày mai.
.
.
.
- Được rồi, cứ thế nhé. Mai Yoona sẽ đi thay Fany_ Taeyeon nói sau khi đã gọi điện cho manager. Các thành viên còn lại thì đang túm tụm lại bàn luận chuyện của Fany.
- Mấy hôm nay cậu ấy có chuyện gì thì phải?_ Sooyoung mở đầu.
- Tớ cũng thấy lạ lắm, cậu ấy chẳng cứ im lặng sao ý_ Sunny tiếp tục.
- Có chuyện gì khiến cậu ấy buồn chăng?_ Jessica cũng đóng góp.
- Các cậu đừng có nói linh tinh_ Taeyeon lên tiếng trấn an tất cả.
- Thì bọn tớ chỉ quan tâm thôi, bình thường cậu ấy rất vui vẻ mà_ Sunny nói giọng không hài lòng, đâu chỉ có Taeyeon mà tất cả đều quan tâm đến Fany mà.
- Có nên nói chuyện với cậu ấy không?_ Hyoyeon nói.
- Tớ nghĩ hãy để cậu ấy tự nói ra.
.
.
.
.
.
Ngày hôm sau
Trường quay
- Yoona từng rất thích em_ Eeteuk chia sẻ trên show Strong Heart, anh nở một nụ cười ranh mãnh khi thấy khuôn mặt khó xử của Yoona.
- Yoona, giữa Eeteuk và Seunggi em sẽ chọn ai?_ Câu hỏi của MC Kang Ho Dong khiến Yoona cảm thấy khá bối rối, cô cười gượng gạo nhìn mọi người.
- Thật là khó quá nhưng… có lẽ em sẽ chọn Lee Seung Gi oppa_ Câu trả lời của Yoona khiến Seunggi sau đó mỉm cười ngại ngùng, anh thật sự thấy vui khi nghe điều đó.
.
.
.
.
Trụ sở SM
- Oppa!
- Ơ… Sica, em chưa về sao?_ Donghae ngạc nhiên khi thấy Jessica xuất hiện trong phòng tập của mình.
- Em… em muốn đợi oppa_ Jessica ngại ngùng nói.
- Ừ nhưng chắc lâu lắm đó anh…
- Không sao, em sẽ ngồi đây đợi, oppa cứ tập đi_ Donghae ngập ngừng chưa nói hết câu thì Jessica đã chen ngang. Cô lấy chiếc ghế tựa ra và ngồi xuống đó trong khi Donghae quay lại với công việc đang dang dở của mình. Âm nhạc nổi lên và Donghae bắt đầu nhảy nhưng không hiểu sao lại thấy không ổn gì cả. Anh len lén nhìn ra phía sau và thấy ngay là Jessica đang dõi theo mình một cách chăm chú nhất. Donghae mỉm cười và Jess cũng cười đáp lại anh ngay, nụ cười của sự yêu thương xen lẫn ngại ngùng.
Bầu không khí trong phòng tập lúc này bỗng nhiên ngột ngạt làm sao, hai cái con người kia rõ ràng là quen nhau một thời gian rồi nhưng sao cứ mãi e ngại thế nhỉ. Ba tháng rồi kể từ ngày chính thức ngỏ lời nhưng mà mới chỉ cầm tay thôi, nụ hôn đầu tiên còn chưa diễn ra cơ. Mà thật ra thì trong thâm tâm cả hai đâu có muốn vậy, rất muốn thể hiện cho đối phương biết tình cảm của mình nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần nói chuyện là chữ nghĩa lại bay đi hết. Donghae thì xưa nay vốn có biệt danh Cá ngố rồi nên không biết bày tỏ cũng không có gì lạ lắm nhưng còn Jessica, chẳng lẽ không chỉ vẻ bề ngoài lạnh lùng mà con người bên trong cô cũng khó gần sao. Khó hiểu quá, có lẽ trong số các couple thì đôi này sẽ tiến triển chậm nhất đây.
- Sica, uống ca cao nóng đi em!
- Dạ cám ơn oppa_ Jessica mỉm cười nhận lấy cốc ca cao từ tay Donghae_ Em làm phiền oppa rồi, tự dưng đòi ở lại khiến oppa bị ảnh hưởng.
- Đâu có, tại anh tập muộn quá mà_ Donghae ngồi xuống bên Jessica_ Nhưng có em ngồi xem anh vui lắm.
- Oppa nói thật chứ?_ Jessica nhỏ nhẹ hỏi lại, bỗng nhiên cô thấy mặt mình nóng một cách kì lạ, tay thì hơi run trong khi tim cũng đập rộn ràng hơn. Trời thì vẫn đang rất lạnh, tuyết rơi khắp nơi mà sao trong cái căn phòng này lại nóng thế, vì cốc ca cao, vì máy sưởi chạy quá hăng hay vì lời nói của ai kia đây?
- Ừ.
Donghae sau đó từ từ quay sang Jessica và thật tình cờ khi cô cũng đang nhìn anh chăm chú. Ánh mắt cả hai chạm vào nhau thật lâu, chẳng rõ vì điều gì nữa, hình như là do sức hút của tình yêu khiến họ không thể dừng lại được. Một không gian thật lãng mạn, chẳng hiểu vô tình hay cố ý mà lúc này đây máy nghe nhạc lại chạy bài “Lovin’You” của DBSK, ôi hai con người yêu nhau mà ở trong khoảnh khắc lãng mạn với đầy đủ chất xúc tác này thì. Rồi như nghe theo lời con tim thúc giục Donghae chầm chậm đưa mặt mình vào thật gần hơn. Jessica hoàn toàn hiểu chuyện gì đang diễn ra, chính vì thế mà cô đã nhắm mắt lại ngay khi thấy khuôn mặt anh đang ở rất gần mặt mình. Nụ hôn đầu tiên, ái chà trong giây phút này chắc chắn sẽ lãng mạn và ngọt ngào lắm đây.
- Hae, nhóc vẫn chưa về hả?_ Ôi trời giọng của Shindong, đang lúc thời khắc đẹp đẽ nhất thì anh chàng này lại xuất hiện là sao. Jessica lúc đó vội mở mắt ra ngay, đôi môi quyến rũ của Donghae vẫn đang rất gần môi cô, anh có lẽ cũng bất ngờ lắm thì phải. Cả hai sau đó vội ngồi lại tư thế ban đầu, nét bối rối vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt. Shindong lúc này mới nhận ra là mình vô duyên hết sức có thể nên nói nhanh câu xin lỗi rồi chuồn thẳng.
- Hí hí anh lộn phòng, hai đứa cứ tiếp tục đi nhé.
Shindong đi rồi nhưng Jessica và Donghae vẫn cứ ngồi im không nhúc nhích mà cũng chẳng hề lên tiếng nữa. Cái anh chàng Shindong kia thật là, tự dưng xuất hiện phá đám xong bây giờ lại kêu người ta tiếp tục, sao mà tiếp tục được cơ chứ, ngại chết đi được. Lúc này mà có cái lỗ nẻ nào ở đây chắc Donghae với Jessica tranh nhau chui xuống mất.
- Donghae oppa!
- Sica!
Mất một lúc sau mới lại lên tiếng được nhưng mà lại nói cùng một lúc nên Jessica và Donghae lại càng tỏ ra ngượng ngùng hơn.
- Muộn rồi chúng ta về nhé!
Donghae nói rồi cất gọn đồ đạc để cùng Jessica trở về chung cư SM. Buổi tối ngày hôm nay về chuyên môn anh chẳng thu hoạch được gì nhưng về tình cảm thì sao ta. Đáng lẽ ra đã thật là hoàn hảo rồi nếu Shindong không đột nhiên xuất hiện nhưng thôi có lẽ đây vẫn chưa phải là lúc thích hợp. Nụ hôn đầu tiên của hai anh muốn nó diễn ra ở một nơi thật ý nghĩa với cả hai cơ.
Chap 36
Trở về dorm sau một ngày làm việc vất vả, Yoona vào phòng và giở điện thoại ra ngay. Cô tìm đi tìm lại một cái tên trên danh bạ nhưng tìm được rồi lại ấn nút “trở về”. Cô lúc này cũng chẳng hiểu được được cảm xúc đang tồn tại trong lòng mình nữa, nhớ anh, yêu anh, muốn chạy đến bên anh nhưng cô lại sợ. Cô đã quá lạnh lùng với anh bây giờ liệu thấy cô anh sẽ vui chứ. Thời gian qua cả hai chẳng hề có một sự liên lạc nào cả, cô ở Nhật còn anh ở Hàn. Cô ngày ngày lặng lẽ cô đơn còn anh lại có một người khác ở bên cạnh. Cô nhớ anh, cảm thấy trống vắng khi thiếu anh nhưng anh có như vậy không, có người luôn bên chăm sóc anh liệu còn nhớ đến cô.
Mâu thuẫn cực độ Yoona chẳng biết phải làm gì vào lúc này cả, tình yêu tại sao lại khiến cô đau khổ và mệt mỏi nhiều đến thế này. Khi còn đang nồng thắm thì nó đã tiếp thêm cho cô rất nhiều sức mạnh nhưng khi đổ vỡ nó lại lấy đi của cô quá nhiều thứ. Niềm vui, nụ cười, sức khỏe chẳng thấy đâu mà chỉ toàn là nước mắt, những giọt nước vừa mặn vừa đắng vừa chát. Cô ghét thứ nước đó, ghét cay ghét đắng, cô chỉ muốn được như xưa thôi. Những ngày tháng đẹp đẽ và hạnh phúc ấy, nụ cười của cô đã xuất hiện thật nhiều. Nước mắt lúc đó cũng có nhưng với cô không sao cả vì những giọt nước mắt đó mới ngọt ngào làm sao.
- Yoona, em làm vậy cái điện thoại sẽ nhanh hỏng lắm đấy.
- Unnie vào từ lúc nào vậy?
- Mười phút rồi_ Yuri lại gần ngồi xuống giường Yoona_ Nếu em muốn thì gọi đi, sao cứ làm khổ mình rồi lại làm khổ cái điện thoại thế?
- …_ Yoona thở dài chán nản, cô nhìn Yuri nhưng không nói gì cả.
- Con bé này, yêu nhau mà sao cứ làm khổ nhau hoài vậy?
- Unnie, muộn rồi đi ngủ thôi_ Trong khi Yuri cứ cố khuyên nhủ thì Yoona lại cố lảng tránh nhưng mà Yuri đâu có chịu để yên như thế chứ. Là bạn nên cô không thể để cho hai người mình rất yêu quý trở nên như vậy được.
- Yoona, em phải đối mặt với mọi chuyện chứ, lẩn trốn không có kết quả gì đâu_ Yuri kéo Yoona ngồi dậy, nhìn em gái mà thấy lòng cũng rất đau.
- Nhưng em không biết phải làm gì cả.
- Thì gọi điện thoại, gặp Nichkhun và nói rõ tất cả những gì em đang chịu đựng_ Yuri chân thành nói nhưng Yoona lắc đầu nguây nguậy.
- Nếu em không làm thì chị sẽ làm_ Yuri đột nhiên đứng dậy giọng cương quyết, điều này khiến Yoona thấy rất ngạc nhiên.
- Unnie…
- Chị đã nói là sẽ làm đó, bây giờ khuya rồi mai nếu em không đưa ra quyết định chị sẽ gọi cho Nichkhun.
.
.
.
Căn phòng hôm nay tĩnh lặng lạ thường, có thể nghe rõ tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Tiffany cứ ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn những bức hình. Chúng thật đẹp, thật vui vẻ biết bao. Một giọt nước mắt chợt rơi xuống, cô vội vã lấy tay lau chúng đi, không thể làm hỏng những kỉ niệm này được.
So với quá khứ cô đã thay đổi rất nhiều, cả về tính cách lẫn tình cảm. Cô đã không còn yếu đuối như xưa nữa, đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi. Cô cũng đã không còn dành cho anh nhiều tình cảm như trước nữa.
Quá khứ là những kí ức đẹp, để quên nó đi không phải là điều đơn giản nhưng chôn sâu nó thì cô có thể làm được. Cho dù có phải đối mặt với anh thường xuyên thì cô chắc chắn sẽ không sao cả.
Một lần nữa ngắm nhìn những món quà, đèn ngủ, cốc, mũ, chúng đều rất dễ thương. Tiffany lấy tay ngăn những giọt lệ đang cố tuôn rơi. Nhanh chóng cất chúng vào một chiếc hộp, cô không thể tiếp tục dùng nữa.
Định bước ra khỏi phòng nhưng Fany quay lại ngay vì vẫn sót một món đồ, đó là chiếc máy mát-xa mini. Đây là món quà anh đã tặng khi cô ở Nhật và đó cũng là thứ khiến anh bị phát hiện. Làm sao cô có thể quên được chiếc máy này, khi cô đã từng tặng nó cho anh. Anh đã phạm sai lầm lớn khi mang mua nó và tặng cho cô, dù màu sắc có thay đổi thì cô vẫn nhận ra.
Xếp chiếc hộp vào một góc phòng khách, Tiffany thở dài ngao ngán. Sao lúc nào anh cũng làm cô khó xử vậy? Mang trả lại anh là cách tốt nhất để cô cảm thấy thanh thản. Dù điều đó có thể sẽ khiến anh đau lòng nhưng cô chẳng còn cách nào khác. Anh đáng bị như vậy vì đã làm cô tổn thương sâu sắc.
.
.
.
.
.
Một ngày hiếm hoi ở Seoul tuyết không rơi nhiều, Taecyeon ra khỏi dorm từ sáng sớm. Lái xe dọc theo đường cao tốc, anh cười buồn nhìn bình mình đang lên. Ngày mới lại bắt đầu, nếu người ta vui vẻ đón ngày mới thì với anh nó nặng nề lắm. Mỗi ngày trôi qua anh lại càng thấy mệt mỏi hơn, nên làm thế nào để anh với cô trở lại bình thường.
Từ hôm đó đến nay cô không gọi cho anh, nếu anh gọi thì cô toàn tắt máy. Có lẽ anh đã sai thật rồi, anh đã làm một việc thật ngu ngốc.
Những tưởng có thể hàn gắn lại tình cảm nhưng anh lại chỉ khiến mọi việc đi xa hơn. Cô đã giận thực sự rồi, từ đó đến nay đây là lần đầu tiên cô không nói chuyện với anh lâu như thế.
Bảy giờ sáng, đường phố đã bắt đầu đông hơn. Taecyeon dừng xe và bước vào quán café quen thuộc. Chọn chỗ ngồi khuất nhất, chẳng cần menu người phục vụ cũng biết anh gọi gì vì anh là khách thường xuyên của quán.
Năm phút sau, đồ uống được mang ra. Một thứ nước sền sệt màu nâu đậm, trang trí thêm một miếng kiwi. Chẳng giống mọi khi, anh cầm cốc lên và uống một hơi hết luôn. Lạ thật đấy, bình thường thì ngồi ngâm nghi đến hàng tiếng đồng hồ nhưng chẳng hiểu sao lần này anh lại uống nhanh đến thế. Người phục vụ nhìn anh đầy ngạc nhiên, có lẽ người đó chưa bao giờ thấy anh như vậy.
Hôm nay anh lạ thật, đến chính bản thân anh còn thấy như vậy nữa là. Từ khi bắt đầu uống và yêu thích thứ đồ uống này anh chưa bao giờ uống như thế cả. Vì chính cô đã nói là nên uống một cách chậm dãi, để có thể cảm nhận vị đắng xen lẫn vị ngọt.
Cười nhạt nhìn chiếc cốc trống không, anh thầm nghĩ đến cô. Không biết lúc này cô đã thức dậy chưa, đang ăn sáng hay đã đi làm rồi?
Lúc nào cũng thế, anh quan tâm đến cô nhiều lắm nhưng chưa bao giờ anh thể hiện ra cả. Mỗi lúc gặp hay nói chuyện với cô là anh lại đơ người ra, một câu nói cũng khó khăn. Có lẽ vì thế mà cô sẽ chẳng thể nào biết được tình cảm của anh. Nhưng biết để làm gì cơ chứ, cô đâu còn vương vấn gì anh.
Ngẩng lên định gọi thêm một cốc nữa thì độ nhiên Taecyeon khựng lại. Sao mà trùng hợp đến thế, anh vừa nghĩ đến thì cô đã xuất hiện. Vẫn dáng đi đó, mái tóc đó, nụ cười đó, anh có thể thấy tim mình đập nhanh hơn.
“Cô ấy vẫn đang giận nên có lẽ mình không nên lộ diện.”
Nghĩ vậy Taecyeon cố ngồi sát vào phía tường, lấy mũ đội lên nhưng không xong rồi, cô đã thấy anh. Anh cảm thấy lo lắng vô cùng khi cô đang nhìn anh chăm chú.
“Chỉ tại tên phục vụ đó mà…”
.
.
.
Bất ngờ khi người phục vụ nói về anh, Tiffany quan sát một cách chăm chú. Gặp anh như thế này thật ngại ngùng, cô thở dài có phần mệt mỏi.
Anh đang ngồi đó, mũ trùm kín đầu, có lẽ anh chẳng muốn gặp cô đâu. Vậy thì quay đi thì hơn, nếu đã thấy khó xử thì tốt nhất không nên gặp làm gì.
Sau giây phút chần chừ, Tiffany nhanh chóng nhận đồ của mình và tạm biệt người phục vụ. Không hề ngoảnh lại nhìn anh mà đi thẳng luôn, cô nghĩ như thế có khi lại hay.
.
.
.
Taecyeon nhìn theo hướng Fany đi một cách đầy ngạc nhiên, chắc chắn cô nhận ra anh nhưng sao lại giả bộ làm ngơ. Có phần thở phào thì cô không bước đến nhưng anh vẫn thấy chán nản lắm. Cô như vậy chứng tỏ cô vẫn đang rất giận và mối quan hệ của hai người sẽ còn tiếp tục căng thẳng.
.
.
.
.
Trụ sở SM
- Hơ… mệt quá đi mất.
- Bài hát này vũ đạo khó quá à!
Các cô gái SNSD nhìn nhau than thở, sắp tới họ sẽ comeback với mini album thứ ba nên cần phải luyện tập thật gấp rút. Dù bên ngoài thời tiết có lạnh lẽo thì ở đây với tinh thần hăng say, nhiệt huyết của tuổi trẻ các cô gái vẫn rất chăm chỉ. Gần đến khuya họ mới rời khỏi công ty để trở về dorm.
- Mà có ai thấy Yoona đâu không?_ Yuri hỏi khi tìm mãi không thấy Yoona đâu.
- Hình như con bé đi vệ sinh_ Taeyeon vừa đáp xong thì đúng lúc đó Yoona trở lại, các cô gái nhanh chóng tắt đèn và ra về. Suốt quãng đường Yuri để ý rất kĩ Yoona, lại thế rồi, tâm hồn lại để đi đâu. Ngày hôm nay hình như đã có chút cải thiện nhưng sao bây giờ lại về như cũ vậy. Phải chăng có gì đó uẩn khúc ở đây.
Về đến dorm các cô gái đi ngủ ngay vì họ đã quá mệt, Yoona cũng vậy nhưng sao cô nằm mãi mà không ngủ được thế. Sau buổi nói chuyện với Yuri cô đã phần nào thông suốt và đã định gọi điện cho anh nhưng rồi cô lại không thể. Cô sợ lắm, anh hình như đã rời xa cô thật rồi.
- Dạ vâng, em về đến công ty rồi_ Vic mỉm cười nói, xong cô cất điện thoại vào túi và bước tới phía thang máy.
- Chờ với.
- Ơ...Yoona à?_ Vic ngạc nhiên khi thấy người đang ở trong thang máy là Yoona.
- Chào unnie_ Yoona cố mỉm cười chào lại, Vic không hề biết chuyện giữa cô với Nichkhun nên cô cũng không nên tỏ ra khó chịu làm gì, hãy cứ để mọi thứ tự nhiên thì hơn.
- Unnie vừa đi đâu về vậy?
- À, chị đi quay WGM_ Vic nói có phần ngại ngùng, cô lục túi và lấy hộp phấn ra xem lại khuôn mặt mình. Yoona không hề nhìn Vic nhưng cô biết Vic đang rất vui. Cũng phải thôi, Nichkhun là một người “chồng” rất tuyệt mà.
- Nichkhun oppa đối với chị tốt lắm nhỉ?_ Yoona hỏi.
- Ừ, anh ấy rất quan tâm đến chị_ Vic trả lời một cách vô tư mà không hề nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt của Yoona.
- Vậy à, chị thật may mắn_ Yoona nói một cách khó khăn, nước mắt chỉ trực trào ra thôi.
Ding
Vừa đúng lúc thang máy dừng lại, Vic vội tạm biệt Yoona và đi ra ngoài trước. Yoona thì vẫn đứng chôn chân ở đó, ánh mắt thẫn thờ. Đã tự nhủ với lòng rằng đứng để hình ảnh anh và người đó làm mình buồn nữa nhưng cô không thể làm được. Tình yêu cô dành cho anh nhiều như vậy làm sao nói muốn bỏ là bỏ được ngay. Nhưng mà cô thật sự không biết làm gì vào lúc này cả, cô đã muốn quay trở lại với anh nhưng hình như cứ khi cô định hành động thì lại có chuyện xảy ra. Không biết là vô tình hay hữu ý, chỉ biết rằng nó khiến cho cô lo sợ rất nhiều và càng cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô càng thêm xa vậy.
Nước mắt Yoona bỗng nhiên rơi xuống thật nhiều khi nhớ lại lúc gặp Vic. Tình yêu đúng là khiến cho con người ta thay đổi, dù không muốn nhưng vì những sóng gió ập đến mà ta vẫn phải thích ứng với chúng. Bề ngoài cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng thực tâm bên trong Yoona đau và buồn lắm. Yêu anh nhiều như vậy mà nay chuyện tình của cả hai lại đang ở giữa ranh giới mong manh của việc tiếp tục hay dừng lại. Bản thân cô đương nhiên không muốn chia tay nhưng nếu đã không còn duyên phận thì thật khó để được như xưa. Cố rất yêu anh vì thế cô muốn giành anh lại cho mình, cô sẽ đấu tranh với Vic để mang anh trở về bên cô. dù có phải dùng cách nào, dù có phải công bố trước fan thì cô cũng sẽ làm. Thế nhưng mọi chuyện sẽ là vô nghĩa nếu anh thay đổi. Tình cảm chỉ xuất phát từ Vic thì cô vẫn tự tin vào chiến thắng cho mình nhưng nếu nó cũng đến cả từ anh thì cô chịu, người thua cuộc gần như sẽ là cô vậy.
Đứng ngoài cửa Yuri nhìn thấy hết mọi hành động của Yoona. Cô có khi đã đoán đúng, hôm nay ở công ty đã xảy ra chuyện thật và vì thế Yoona đã không gọi điện cho Nichkhun. Nếu thế thì phải đến lượt cô thôi, cô không thể đứng nhìn em gái cô đau khổ được. Vẫn biết chuyện tình cảm thì chỉ có người trong cuộc mới có thể giải quyết nhưng đôi khi cũng cần phải có người tác động nó mới trở lại quỹ đạo vốn có của nó.
.
.
.
.
.
Sáng hôm sau
Trụ sở JYP
Cộc… Cộc…
- Mời vào.
- Anh Jinyoung, em có chuyện muốn nói.
- Gì thế?
- Em… muốn chấm dứt Wgm.
Chap 37
Đã tự nhủ rất nhiều là phải quên Nichkhun đi, cố vun vào cho anh và Yoona. Nay Yuri đã thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô đã phần nào quên được Nichkhun, đã không còn nghĩ đến anh nhiều như trước nữa rồi. Yuri cảm thấy vui lắm vì cô biết nếu không nhanh chóng thoát ra khỏi chuyện này thì người phải chịu đau nhiều nhất vẫn chỉ là cô mà thôi.
Bảy giờ sáng, Yuri thức dậy, cô thay quần áo và đi ra khỏi nhà mà không để cho ai biết. Hôm nay không có lịch làm việc nên Yuri cũng không muốn đánh thức ai, với cả chuyện này cô cũng chưa có muốn công bố.
Chín giờ sáng, sau khi đi dạo sông Hàn một lúc, Yuri đã có mặt tại quán café. Cô đẩy cửa bước vào nhưng người đó vẫn chưa đến. Tìm cho mình một chỗ khuất Yuri ngồi xuống và chờ đợi. Năm phút sau, một người xuất hiện trước mắt khiến cô rất ngạc nhiên. Người đó cũng nhìn cô với ánh mắt tương tự.
- Yuri sunbae?
- Ơ... xin chào_ Yuri sau vài giây bất ngờ đã ngay lập tức mời người đó ngồi xuống.
- Không thể ngờ người được giới thiệu cho tôi lại là sunbae đó_ Người đó nói có phần vui xen lẫn bất ngờ.
- Tôi cũng thấy vậy_ Yuri mỉm cười gật đầu, đúng lúc đó người phục vụ đi đến và cả hai cùng gọi cho mình một cốc sinh tố chanh dây.
- Tôi là thành viên của BEAST, Yong Junhyung, rất vui được làm quen với sunbae_ Junhyung bắt đầu giới thiệu về mình, trông anh khá là căng thẳng.
- À vâng, tôi là Kwon Yuri_ Yuri cũng có chút ngại ngùng.
- Sunbae uống đi.
- Ưhm... cám ơn nhưng... đừng gọi tôi là sunbae nữa nhé, chúng ta bằng tuổi mà_ Câu nói của Yuri làm Junhyung cười một cách xấu hổ.
- Tôi biết rồi.
...
.
.
.
.
BEAST dorm
Junhyung trở về nhà đầy vui vẻ, đi ngay vào phòng mình mà không để các thành viên kịp hỏi điều gì. Miên man suy nghĩ, những khoảnh khắc của hai tiếng trước cứ đang xuất hiện lại trong đầu anh. Lần đầu tiên anh được gặp cô ở ngoài mà không phải là ở trường quay, thật sự ấn tượng rất khác. Trong công việc là một Yuri nghiêm túc, phong cách nhưng ngoài đời lại là một Yuri hoàn toàn khác, trẻ trung và tinh nghịch hơn. Nói chuyện với cô anh thấy rất vui và thoải mái. Ngay từ khi gặp Yuri lần đầu tại SBS Gajo Daejun Junhyung đã có cảm tình rồi nhưng nói thật là Beast và SNSD không có thân thiết lắm nên để làm quen với cô là một khó khăn rất lớn với anh. Mà cũng thật sự rất hiếm lần anh được gặp Yuri bởi lịch comeback của hai nhóm không trùng nhau. Thế nên lần này được giới thiệu với Yuri, Junhyung cảm thấy mình thật may mắn.
.
.
.
.
SNSD dorm
- Yuri đi đâu rồi nhỉ?_ Jessica hỏi khi không thấy Yuri đâu cả.
- Chị ấy ra ngoài từ sớm rồi ạ_ Yoona trả lời thắc mắc của Jessica một cách nhanh chóng.
- Cậu ấy đi đâu Yoona?_ Sunny hỏi nhưng Yoona chưa cần đáp thì ngoài cửa đã có tiếng của Yuri.
- Tớ về rồi.
- Cậu đi đâu thế?_ Jessica hỏi ngay.
- À tớ ra ngoài có chút việc thôi_ Yuri vui vẻ nói, cô vào phòng và thay bộ trang phục thoải mái hơn. Ngồi xuống giường Yuri thầm nghĩ lại cuộc gặp ban nãy. Ban đầu cô chẳng hề muốn đi đâu bởi thực sự cô không muốn xem mặt ai cả. Nhưng vì nể người bạn thân nên Yuri đành phải đến đó. Tuy vậy cuộc gặp cũng không vô nghĩa như những gì Yuri tưởng tượng. Junhyung khá vui tính và đã tạo cho cô một ấn tượng khá tốt. Dù vẫn còn ngại ngùng nhưng khả năng để cả hai làm bạn là rất cao. Đúng lúc Yuri đang mải mê suy nghĩ thì có tin nhắn đến, là Junhyung. Yuri mỉm cười khi nhìn thấy, nụ cười của cô đã thoải mái hơn lúc trước rất nhiều.
.
.
.
.
Trụ sở JYP
- Không tham gia Wgm nữa là sao hả? _ Park Jinyoung nhìn chằm chằm vào Nichkhun nói lớn.
- Sao cậu lại tự ý quyết định, có chuyện gì đã xảy ra sao?_ Park Jinyoung vẫn tiếp tục hỏi.
- Em xin lỗi.
- Đừng có xin lỗi mà hãy cho tôi một lí do_ Giọng Park Jinyoung lớn hơn, có cảm tưởng ông đang rất tức giận nhưng Nichkhun vẫn không hề nao núng.
- Em nghĩ đã đến lúc kết thúc vì không còn hứng thú nữa_ Câu trả lời của NichkhunlàmPark Jinyoung khó hiểu vô cùng, ông vẫn nhìn chăm chú vào cậu học trò.
- Tại sao, rõ ràng là KhunVic vẫn đang rất được yêu mến mà. Tôi không tin lí do cậu đưa ra.
- Ngay từ đầu em đã không muốn tham gia rồi_ Nichkhun giải thích_ Cho đến bây giờ vẫn vậy, em thấy cần phải nhanh chóng dừng lại vì em mệt mỏi lắm rồi.
- Cậu… đang yêu?_ Park Jinyoung đứng lên đi về phía Nichkhun giọng hoài nghi_ Vì Wgm ảnh hưởng đến hai người nên mới muốn dừng lại.
Nichkhun không trả lời Park Jinyoung, anh không nghĩ được là thầy của mình lại có thể đoán ra nhanh như vậy. Nhìn nét mặt của KhunPark Jinyoung lại càng khẳng định cho câu hỏi vừa nãy của mình nhưng ông không đả động thêm gì về vấn đề này nữa.
- Cho dù cậu có đang yêu thì tôi vẫn không thể chấp nhận được lí do này.
- Anh Jinyoung!
- KhunVic đã tồn tại được nửa năm, bây giờ đang là lúc fan bị thu hút vào câu chuyện của cả hai, tôi không thể đồng ý với cậu được_Park Jinyoung dứt khoát.
- Anh, em không thể tiếp tục. Em không muốn vì một câu chuyện tình yêu giả mà đánh mất đi tình yêu thực sự của mình_ Nichkhun phẫn nộ nói, rõ ràng là lần này anh không thể nghe theo thầy của mình nữa.
- Cậu có thể biến tình yêu giả thành thật mà, như vậy chẳng phải sẽ ổn thỏa hết sao?_ Park Jinyoung vẫn rất kiên định với ý kiến của mình.
Reng… Reng…
Đúng lúc điện thoại đổ chuống, Park Jinyoung liền kêu Nichkhun ra ngoài, khi khác sẽ nói chuyện tiếp.
.
.
.
.
Trụ sở SM
- Gì cơ, chúng ta sẽ cùng 2PM giúp đỡ Nichkhun và Yoona?
- Tớ có nói với Wooyoung rồi, hôm nay anh ấy mới gọi lại cho tớ, bọ họ đồng ý tham gia_ Taeyeon giải thích với S7 khi tất cả đang tụ họp ở phòng tập_ Hai nhóm sẽ cùng nhau lên kế hoạch và hàn gắn cho hai người kia.
- Cái này hay à nha, tớ thích lắm đấy_ Sooyoung tán thành luôn.
- Tối nay sẽ đi gặp họ. Tớ, Sooyoung và Yuri sẽ đi_ Taeyeon chỉ vào Sooyoung rồi Yuri nói nhưng nếu Sooyoung hí hửng đồng ý ngay thì Yuri lại trầm ngâm không hề đáp lại. Mọi người đều lấy làm lạ, gọi mãi Yuri mới thưa.
- Hả… à được thôi nhưng…_ Yuri có phần ấp úng_ Tớ e chúng ta sẽ chỉ làm mọi việc rối lên thêm thôi.
- Là sao, cậu nói rõ hơn đi_ Taeyeon vội hỏi lại ngay.
- Ưhm… thật ra…_ Yuri nhìn mọi người từ tốn kể lại. Khỏi nói cũng biết SNSD lúc ấy trông ngạc nhiên ra sao.
- Vậy là cậu nghĩ Nichkhun đã hành động rồi, nếu thế chúng ta còn đi gặp 2PM làm gì?_ Jessica quay qua Yuri rồi Taeyeon thắc mắc.
- Cứ đi thôi, dù sao cũng hẹn rồi mà.
.
.
.
.
.
2PM dorm
Cuộc gặp với SNSD diễn ra lâu hơn dự tính của 2PM, các chàng trai trở về dorm khi đã qua ngày mới rồi. Thế nhưng khi họ bước vào Nichkhun vẫn chưa hề ngủ, anh đang ngồi lặng lẽ trong phòng khách, đèn cũng không thèm bật lên. Cú điện thoại của Yuri đã khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều nhưng nó cũng đã tạo thêm cho anh động lực để đưa ra quyết định đó. Trước đấy anh đã từng có nghĩ đến rồi nhưng chưa dám thực hiện vì có quá nhiều lí do. Giờ đây anh đã biết được nguyên nhân vì sao người yêu anh giận nên anh càng quyết tâm hơn. Nói ra rồi dù chưa rõ kết quả như thế nào thì anh vẫn thấy nhẹ nhõm và thanh thản hơn, rồi một ngày cô sẽ hiểu và trở về bên anh.
- Khun, chưa ngủ à? Nói chuyện một lát đi_ Junsu ngồi xuống sofa, lần lượt sau đó những người còn lại cũng xuất hiện ở xung quanh. Tất cả cùng nhìn Nichkhun ánh mắt thông cảm xen lẫn sẻ chia.
- Chúng ta là anh em có phải không, nhìn cậu như vậy bọn tớ cũng buồn lắm. Bọn tớ muốn giúp cậu_ Taecyeon cất tiếng từ từ.
- Hyung hãy nói cho bọn em biết đi, có gì chúng ta sẽ cùng giải quyết_ Wooyoung tiếp tục. Nichkhun nhìn một lượt năm thành viên, anh thở dài nhưng rồi cũng bắt đầu mở miệng.
- Tớ sẽ không tham gia Wgm nữa, tớ nói với anh Jinyoung rồi.
- Hyung đã quyết định rồi sao?
- Không bất ngờ lắm vì em nghĩ chuyện này đáng ra phải xảy đến sớm hơn nhưng dù có thế nào thì em vẫn nghĩ anh đã làm đúng_ Wooyoung vỗ vai Nichkhun chân thành nói.
- Yên tâm đi Khun, Yoona rồi sẽ hiểu tấm lòng của cậu mà.
.
.
.
.
Đi bộ ngắm nhìn sông Hàn thơ mộng, Seohyun nhớ lại những kỉ niệm ngày xưa. Ngày hôm đó cô đã đến đây với anh và sau đó đã xảy ra thật nhiều chuyện không hay.
Chợt khựng lại khi nghĩ đến Yonghwa, khóe mắt cô cay cay. Không biết lúc này anh đang làm gì, có được mạnh khỏe không?
Nhẹ nhàng ngồi xuống, những hình ảnh của hôm đó lại hiện ra trong đầu cô. Cô vui vẻ ngắm mặt trời lặn trong khi anh lại đăm chiêu suy nghĩ.
Chạnh lòng nghĩ đến Kyuhyun, trái tim Seohyun đau nhói. Có phải ông trời muốn trêu đùa cô không, tại sao lại đưa cô vào hoàn cảnh như thế này?
Cô bây giờ phải làm thế nào để trọn vẹn cả hai?
.
.
.
- Seohyun, em đang ở đâu vậy?_ Kyuhyun hỏi ngay sau khi nghe tiếng Seohyun.
- [Oppa, có chuyện gì sao?]_ Seohyun hỏi lại.
- Không, chỉ là hôm nay anh được nghỉ và anh muốn chúng ta đi chơi_ Kyuhyun nói.
- [Ơ... nhưng chiều nay em phải ghi hình]_ Seohyun có phần ngạc nhiên trước đề nghị của Kyuhyun.
- Ghi hình sao? Anh tưởng hôm nay em được nghỉ?_ Kyuhyun hỏi.
- [Ban đầu là như thế nhưng do Fany unnie vẫn chưa khỏe nên em phải đi thay chị ấy]_ Seohyun giải thích.
- Ừ, nếu vậy tối chúng ta gặp nhau nhé, anh sẽ đợi em lúc 8 giờ_ Kyuhyun nói rồi cúp máy luôn, không để Seohyun nói thêm điều gì. Anh nhanh chóng thay quần áo và ra khỏi dorm, tối nay anh sẽ đem bất ngờ đến cho Seohyun.
.
.
.
.
Tám giờ tối, Kyuhyun xuất hiện trước dorm của SNSD. Anh bấm chuông và hồi hộp chờ đợi.
- Kyuhyun oppa, mời oppa vào nhà_ Sunny vui vẻ mở cửa cho Kyu.
- Thôi không cần đâu, anh muốn gặp Seohyun_ Kyuhyun mỉm cười nói.
- À, vậy oppa đợi chút nhé_ Sunny nói rồi đi vào trong nhà. Năm phút sau Seohyun bước ra, cô mặc bộ váy màu trắng, mái tóc xoăn xõa ngang vai. Trông Seohyun chẳng khác gì một thiên thần.
Kyuhyun bần thần ngắm nhìn bạn gái, dù không phải lần đầu thấy cô ăn mặc như vậy nhưng anh vẫn không khỏi trầm trồ trước vẻ đẹp thánh thiện đó. Phải mất vài phút Kyuhyun mới định thần lại được, anh cười ngại ngùng nói.
- Em đẹp lắm.
- Cám ơn anh_ Seohyun e thẹn trả lời.
- Vậy chúng ta đi nhé_ Kyuhyun nắm tay Seohyun và đưa cô vào thang máy. Ở phía trong các thành viên Soshi bàn tán xôn xao về độ đẹp đôi của hai người.
.
.
.
.
Kyuhyun và Seohyun đến nhà hàng quen của SuJu, vì là khách VIP nên sự có mặt của cả hai đương nhiên là bí mật rồi. Kyuhyun kéo ghế cho người yêu và sau đó về chỗ của mình.
- Em chọn món đi_ Kyuhyun mỉm cười nói.
- Vâng_ Seohyun chăm chú nhìn vào thực đơn, quá nhiều món và cô chẳng biết chọn món nào cả.
- Anh hay đến đây nên giới thiệu cho em đi_ Seohyun nhỏ nhẹ nói.
- Vậy anh sẽ gọi nhé_ Kyuhyun nói rồi gọi người phục vụ lại thì thầm. Seohyun lúc này mới nhìn rõ căn phòng, một không gian ấm áp và vô cùng lãng mạn. Nến được thắp ở khắp mọi nơi, trên bàn ăn cũng vậy, những ánh nến tỏa sáng bên cạnh lọ hoa ly thơm ngát.
Vài phút sau, người phục vụ trở lại và mang đến cho Seohyun một bó hồng to đùng. Cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn qua Kyuhyun.
- Anh không thấy loài hoa nào đẹp được như em cả nhưng anh vẫn muốn tặng vì hoa hồng chính là biểu tượng của tình yêu_ Kyuhyun nhìn Seohyun đầy trìu mến. Cô ngại ngùng nhận lấy bó hoa và để gọn sang một bên.
Đồ ăn đã được mang lên, toàn những món Seohyun chưa ăn bao giờ. Cô cùng Kyuhyun vui vẻ thưởng thức tất cả.
Khi bữa tối còn đang diễn ra thì một bản nhạc được bật lên, Kyuhyun liền mời Seohyun khiêu vũ. Lúc đầu còn từ chối nhưng sau đó Seohyun đã phải chịu khuất phục, đi theo Kyuhyun ra phía trước. Tay trái cô đặt nhẹ lên vai anh trong khi tay kia nắm tay anh thật chặt. Kyuhyun cũng quàng tay mình ôm lấy eo của Seohyun, cứ thể cả hai đung đưa theo tiếng nhạc đầy êm dịu.
- Hyun, từ nay anh sẽ gọi em như thế nhé_ Kyuhyun nói nhỏ vào tai Seohyun và cô gật đầu đồng ý.
- Anh… thực sự muốn mối quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước nữa_ Kyuhyun tiếp tục nói, anh nhìn thật sâu vào đôi mắt của Seohyun, đôi mắt to tròn ấy cũng đang nhìn anh đầy ngạc nhiên. Kyuhyun chìm đắm trong hạnh phúc, chưa bao giờ anh và cô lại gần nhau như vậy.
Kyuhyun kéo Seohyun sát về phía mình, anh chầm chậm đưa mặt ra phía trước, đầu hơi nghiêng. Môi Kyuhyun chạm nhẹ vào môi Seohyun, một cảm giác lạ lùng đến khó tả.
Seohyun có phần bất ngờ trước hành động của người yêu nên cô ban đầu không có phản ứng gì cả nhưng sau vài giây định thần Seohyun đã chủ động dừng lại ngay. Đúng lúc đó thì bản nhạc kết thúc, Kyuhyun buông Seohyun ra và vẫn nhìn cô ánh mắt đầy yêu thương. Seohyun sau đó đi vội về chỗ của mình, nét bối rối còn hiện rõ trên khuôn mặt trong khi Kyuhyun im lặng không nói gì nữa. Bữa ăn tiếp tục diễn ra mặc dù không khí vẫn còn chút ngượng ngùng.
- Đây là món tráng miệng, mời quý khách_ Người phục vụ nói khi đang đặt lên bàn một đĩa bánh và một chiếc đĩa được đậy nắp. Kyuhyun ra hiệu cho Seohyun mở nó ra và cô thêm một lần ngạc nhiên không thốt nên lời.
Kyuhyun đi ra phía sau Seohyun, anh cầm sợi dây chuyền lên và đeo vào cổ cô. Seohyun cảm động đến rơi nước mắt, anh quá tuyệt vời với cô.
- Hyun, để kỉ niệm cho ngày hôm nay anh muốn tặng em sợi dây này_ Kyuhyun trở về chỗ và từ tốn nói.
- Thật ra anh đã mua nó khá lâu rồi nhưng bây giờ anh mới có thể đường hoàng tặng em.
- Anh mong tình yêu của hai chúng ta sẽ mãi bền vững.
- Kyuhyun oppa!_ Seohyun nghẹn ngào nói, cô có thể cảm nhận được hạnh phúc đang ở ngay bên mình. Kyuhyun luôn là như vậy, dành cho cô thật nhiều tình cảm. Nhưng anh càng như thế cô lại càng lo rằng tổn thương cô gây ra cho anh sẽ lại càng lớn hơn.
Trên suốt con đường về dorm, ánh mắt Kyuhyun cứ liên tục nhìn sang phía người yêu. Mong ước lâu nay của anh đã thành hiện thực rồi anh thấy vui lắm. Kyuhyun làm cho Seohyun thấy xấu hổ vô cùng.
- Anh mau về đi_ Seohyun nhẹ nhàng nói khi hai người đang ở trước dorm SNSD.
- Anh không muốn, anh chỉ muốn ở bên em thôi_ Kyuhyun nũng nịu, anh nắm thật chặt tay Seohyun.
- Mai anh còn phải quay show mà_ Seohyun nghiêm túc nói.
- Ưhm..., thôi được rồi nhưng sau khi vào nhà nhớ nhắn tin cho anh đấy_ Câu nói của Kyuhyun khiến Seohyun cũng phải chào thua.
- Oppa, em về đến nhà rồi mà_ Kyuhyun hôn thật nhanh vào má Seohyun rồi chạy ngay ra thang máy, không quan tâm đến câu nói của Seohyun.
- Nhớ đó Hyun.
.
.
.
Thật nhẹ nhàng mở cửa, Seohyun đi rón rén để không làm các chị thức giấc. Mau chóng thay quần áo, cô nằm lên giường và suy nghĩ về buổi tối hôm nay.
Kyuhyun đã bỏ ra rất nhiều công sức để làm cô vui và cô rất cảm động vì điều đó. Nhưng một lần nữa anh lại đưa cô vào thế khó, dường như tình cảm cô dành cho anh đang lớn dần lên.
Đi với Kyuhyun cô không nhớ chút gì về người đó nhưng khi không bên anh, hình ảnh người đó luôn hiện hữu trong đầu cô. Cô chẳng thể xác định rõ tình cảm của mình lúc này nữa. Trái tim cô đang đập loạn nhịp vì ai đây?
Kéo chăn lên sát cổ, Seohyun chẳng muốn nghĩ bất cứ chuyện gì nữa. Nhưng mà cô không thể làm như vậy, càng kéo dài người khó xử vẫn sẽ là cô. Rồi sau này nếu Kyuhyun biết chuyện, chắc chắn anh sẽ đau khổ lắm.
Vậy nhưng phải làm thế nào khi mà cô cũng chẳng xác định nổi mình yêu ai hơn.
Sờ tay lên cổ, Seohyun tháo chiếc dây chuyền Kyuhyun tặng cô ra. Nhìn nó thật lâu, cô biết trong này chất chứa rất nhiều tình cảm của anh. Cô rất tôn trọng và yêu quý anh vì thế cô không muốn làm anh tổn thương.
Mở ngăn kéo và cầm sợi dây Yonghwa tặng cô trong Wgm lên, Seohyun cũng nhìn nó chăm chú. Lúc đó anh cũng đã đặt rất nhiều tình cảm vào đây.
Làm thế nào là đúng đây, cô không muốn ai phải đau khổ vì cô cả.
Seohyun cất hai sợi dây đi và nhắm mắt để chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ nên đến với Kyuhyun vì Yonghwa đâu có cần cô.
Chap 38
Sân bay quốc tế Incheon
- Thế là được trở về nhà rồi_ Minhyuk vui vẻ nói khi CN Blue đang lấy hành lí ở sân bay.
- Ừ, nhưng chúng ta vẫn rất bận đó_ Jonghyun ngay lập tức làm cụt hứng.
- Em biết nhưng ở quê nhà vẫn vui hơn_ Minhyuk nói rồi chạy ra phía Yonghwa hớn hở.
- Hyung, hay chúng ta đi thăm chị dâu nhé, em nhớ mấy món chị ấy làm lắm.
Yonghwa không nói gì, anh bước đi bình thản, ánh mắt nhìn xa xăm.
- Hyung, hai người chấm dứt thật rồi sao?
Câu nói của Jonghyun khiến sắc mặt Yonghwa có chút thay đổi, nhưng anh vẫn im lặng.
.
.
.
Trên đường về dorm, mặc cho các thành viên trò chuyện vui vẻ, Yonghwa chỉ ngồi lặng thinh một góc. Ở Nhật gặp cô thì còn khó chứ về Hàn Quốc rồi, không muốn gặp cũng không được. Anh không thể mãi trốn tránh nhưng anh chẳng biết đối mặt ra sao cả. Giờ đây bên cô đã có người khác, một người tốt hơn anh vạn lần. Chính anh đã đẩy cô ra xa thì bây giờ anh không còn xứng đáng được ở bên cô nữa.
Những cơn gió tiếp tục thổi mạnh hơn, dù chưa phải là thời gian lạnh nhất trong năm nhưng anh vẫn thấy lạnh lắm. Con tim anh nhói đau, toàn thân thấy tê buốt. Cảm giác lạnh lẽo không chỉ ở bên ngoài mà còn đễn từ bên trong. Không có cô ở bên là thế đó, anh cứ nghĩ mình sẽ sống tốt nhưng đâu có phải. Anh thật cô đơn, trống vắng lắm. Sai thật rồi, hối hận lắm nhưng chắc không còn kịp nữa đâu. Cơ hội chỉ đến một lần và anh đã thẳng tay gạt bỏ nó.
.
.
.
.
- Cho chúng tôi xuống đây, đến nới rồi.
- Cám ơn.
- Ông mau gọi điện đi.
Buổi tập kết thúc và 2PM trở về dorm, ai cũng mệt mỏi thấy rõ. Dù không biểu diễn thì vẫn phải luyện tập, đó là quy định rồi. Làm idol sướng thì có sướng nhưng cực thì chẳng kem ai. Phải từ bỏ rất nhiều thứ để trở thành thần tượng trong lòng fan.
Đang cười nói vui vẻ thì anh bỗng khựng lại khi thấy trước mặt có bóng dáng hai người. Các thành viên cũng ngơ ra không hiểu chuyện gì. Bỗng hai người đó chạy lại lên tiếng.
- Taec, con trai của mẹ đây rồi_ Người phụ nữ trung niên chạy đến ôm chầm lấy Taecyeon, chồng bà cũng theo ngay sau.
- Taec, con vẫn khỏe chứ?
- Bố mẹ, hai người về sao không báo để con ra đón_ Taecyeon từ từ buông tay mẹ mình ra hỏi.
- Bố mẹ muốn con bất ngờ_ Bố Taecyeon nói.
- Chào hai bác_ 2PM sau khi có chút bất ngờ đã nhanh chóng chào hỏi.
- Đây là các thành viên cùng nhóm với con_ Taecyeon vội giới thiệu.
- Chào các cháu_ Bố mẹ Taecyeon niềm nở chào lại.
- Thôi chúng ta vào nhà đi_ Taecyeon mời bố mẹ vào, 2PM đi sau xách đống hành lí.
.
.
.
Sau khi tham quan căn hộ của con trai, ông bà Ok ngay lập tức vào vấn đề chính, lí do họ phải về đây chính là.
- Sao vậy, bố tưởng là hai đứa vẫn bình thường_ Ông Ok hỏi có phần ngạc nhiên.
- Bố, thật ra thì con… con đang theo đuổi cô ấy nhưng…_ Taecyeon ấp úng nói, anh chẳng biết giải thích thế nào cả.
- Taec, có chuyện gì con cứ nói ra xem nào_ Bà Ok lại gần xoa đầu con trai.
- Con đã tặng cô ấy rất nhiều quà, một cách bí mật nhưng rồi cô ấy cũng biết. Cô ấy đã rất giận và không nói chuyện với con nữa_ Taecyeon thật thà nói.
Đã cố gắng rất nhiều rồi, anh thực sự muốn làm lại nhưng dường như cô không muốn điều đó. Cô đã coi anh là quá khứ và muốn chôn vùi nó mất rồi.
- Con trai, chúng ta sẽ phải giúp con thôi_ Ông Ok đề nghị.
- Bố mẹ, hai người định làm gì?_ Taecyeon lo lắng hỏi.
- Yên tâm, chúng ta sẽ làm cho con bé nói chuyện lại với con_ Đến lượt bà Ok nói.
- Thôi, bố mẹ đừng làm gì cả. Hãy để con tự giải quyết_ Taecyeon khẩn khoản nhìn bố mẹ mình, anh không muốn ép buộc cô. Nếu vẫn còn tình cảm với anh thì cô sẽ không hành động như thế, bố mẹ anh mà đến nói chuyện chỉ khiến cô thêm khó xử thôi.
- Con giải quyết được thì có cần chúng ta phải về đây không?_ Ông Ok có phần tức giận.
- Bà, đi thôi.
Taecyeon lẳng lặng đưa bố mẹ về khách sạn, trong lòng đầy ưu tư. Trên đường về anh đã suy nghĩ rất nhiều, không hiểu bố mẹ sẽ làm thế nào. Không khéo mọi chuyện sẽ càng trở nên trầm trọng hơn, cô sẽ lại càng giận anh hơn.
Những cơn gió thổi tới tấp trong tiết trời lạnh giá, Taecyeon cũng lái xe nhanh hơn. Anh chẳng muốn như thế này đâu, mệt mỏi lắm. Nếu mà thời gian quay ngược trở lại thì tốt biết mấy, khi đó em sẽ giữ cô thật chặt bên mình.
.
.
.
.
.
Những ngày tiếp sau đó ông bà Ok vẫn chưa có hành động gì, họ chỉ đi thăm họ hàng và đi ngắm cảnh Seoul, điều này khiến Taecyeon thấy khá sốt ruột. Anh liên tục gọi điện hỏi thăm làm bố mẹ anh thấy bực mình vô cùng. Hôm nay cũng vậy, dù phải đi diễn ở Gwangju nhưng anh vẫn gọi điện về cho bố mẹ.
- Hôm nay có lẽ con sẽ về muộn… nhưng bố mẹ đã đi gặp cô ấy chưa vậy?
- [Cái thằng này thật là…, chúng ta chưa có đi]_ Bà Ok ngán ngẩm nói.
- Mẹ, hai người đừng đi có được không, con không muốn cô ấy khó xử đâu_ Taecyeon nài nỉ.
- [Taec, con đừng nói nữa, chú tâm vào công việc đi. Mẹ dập máy đây]
- Bà Ok dập máy luôn mà không để Taecyeon kịp nói thêm câu gì, anh nhìn vào chiếc điện thoại thở dài chán nản. Cô rất kính trọng bố mẹ anh và đương nhiên những gì họ làm cho anh sẽ khiến cô tiến thoái lưỡng nan.
.
.
.
.
SNSD dorm
SNSD đang cùng nhau bàn luận về kế hoạch sắp tới, ai cũng tỏ ra háo hức. Dù việc debut ở Nhật đang tiến triển thuận lợi nhưng họ không vì thế mà quên đi khán giả trong nước. Thời gian sắp tới các cô sẽ comeback với bài hát mới hay hơn, ấn tượng hơn nên tất cả đều háo hức với tạo hình của mình.
- Không hiểu chúng ta lúc đó trông sẽ như thế nào nhỉ?_ Sunny tò mò.
- Chắc sẽ cá tính lắm_ Sooyoung cười tươi nói.
- Điệp viên mà nên phải có chút lạnh lùng, đúng không?_ Taeyeon gật gù nhìn mọi người nói.
Trong khi các thành viên sôi nổi trò chuyện thì Tiffany ngồi một góc im lặng không nói gì. 8 giờ 30 cô có cuộc hẹn nhưng phân vân không biết có nên đi. Cô biết mục đích mà cô được hẹn nhưng trong thâm tâm cô vẫn mong mình đoán sai.
8 giờ Tiffany vào phòng và thay đồ, cô quyết đinh rồi, cho dù có là lí do gì thì vẫn phải đi.
8 giờ 15, cô rời khỏi nhà và đi đến quán café gần đó. Nhìn quanh một lúc, cứ tưởng mình đến sớm nhưng không phải, các vị khách đã chờ sẵn rồi. Cô đi đến và mỉm cười chào họ như bình thường. Họ cũng tỏ ra rất vui khi gặp cô, cứ thế buổi nói chuyện diễn ra rất vui vẻ.
- Fany, thật ra hôm nay chúng ta hẹn con ra đây là vì có chuyện muốn nói_ Bà Ok bước sang chỗ Fany, nhẹ nhàng cầm tay cô nói.
- Bác, chuyện gì vậy ạ?_ Tiffany hỏi lại.
- Thật ra…_ Bà Ok quay qua phía chồng rồi tiếp tục_ Là vì thằng Taecyeon.
- Bác rất muốn con là con dâu của bác_ Ông Ok đột nhiên lên tiếng làm Tiffany giật bắn mình, cô nhìn ông Ok rồi lại nhìn vợ ông, ánh mắt bàng hoàng.
- Thằng Taecyeon nó rất thật lòng với con_ Bà Ok nói tiếp.
- Bác…_ Tiffany ấp úng nhìn bố mẹ Taecyeon, trước khi đến cô đã mường tượng ra điều này rồi nhưng cô không thể không đi. Hai người đối xử với cô như con gái trong nhà, này họ về Hàn Quốc cô không đến gặp thì thật là bất kính. Nhưng mà giờ đây cô phải làm sao đây, tình cảm dành cho Taecyeon đã không còn rồi. Trông ông bà Ok rất chân thành khiến Tiffany có chút không nỡ nhưng cô vẫn phải nói thẳng cho họ biết. Giữa cô và Taecyeon bây giờ chỉ có thể tồn tại tình bạn mà thôi.
.
.
.
Đi bộ qua ngã tư để về nhà, lòng Tiffany như trĩu lại. Nhìn ông bà Ok như vậy cô thấy xót xa lắm nhưng chẳng thể làm gì khác. Một khi đã không còn tình cảm thì níu kéo cũng không giải quyết được gì.
Cô đi nhanh hơn vì lúc này những cơn gió đang thổi rất mạnh. Tuyết cũng rơi nhiều hơn. Mới được một ngày nắng ấm mà hôm nay lại lạnh thêm rồi. Trong lòng cô cũng lạnh lẽo lắm, nếu anh nhận ra tình cảm của cô sớm hơn thì có lẽ bây giờ cả hai đã có thể bên nhau hạnh phúc rồi.
Vừa về đến nhà Tiffany đã chui ngay vào phòng, cô thật sự rất muốn được yên tĩnh. Nằm dài trên chiếc giường , cô trăn trở suy nghĩ. Chẳng muốn làm tổn thương ai đâu nhưng cô không thể làm khác được. Từ chối là cách tốt nhất để giải thoát tất cả và khiến cho cả cô lẫn anh nhẹ nhõm hơn.
.
.
.
.
.
Ngày hôm sau
- Khun, anh làm gì mà ngồi thừ ra vậy?_ Vic lay vai Nichkhun khi thấy anh ngồi một lúc lâu mà không nói câu gì.
- Anh không có gì đâu_ nichkhun gượng cười.
- Hôm nay anh lạ lắm đó, thức ăn em chuẩn bị không ngon à?_ Vic thắc mắc.
- Không, rất ngon. Anh rất vui được ăn đồ do em nấu.
- Nếu thế từ nay em sẽ năng nấu cho anh nhé_ Vic tươi cười nói với Nichkhun, cô là một cô gái rất đáng yêu và tốt bụng nhưng cô sẽ mãi không bao giờ có được Nichkhun bởi một lí do rất đơn giản, trái tim anh đã thuộc về người khác mất rồi.
- Vic, anh xin lỗi nhưng anh không đưa em về được, em tự về một mình nhé_ Nichkhun nói rồi từ chỗ đậu xe quay lại tòa nhà MBC, bỏ Vic lại đó với ánh mắt ngạc nhiên vô cùng.
.
.
.
.
Trụ sở JYP
- Anh nói gì cơ, sao lại thế? Được rồi tôi biết rồi, cám ơn anh đã thông báo_ Park Jinyoung đặt điện thoại xuống bàn khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ. Hôm trước mới nói vậy thôi mà bây giờ đã thành ra thế này rồi đây, không đồng ý có lẽ không được mất.
I’ll be back
Neon dasi nareul chajeul geoya
Geuttae dasi naega ol geoya
Geu nugudo neoreul
Naboda sarang hal sun eopgie
Cạch…
- Anh Jinyoung!
- Khun, gặp tôi một lát_ Park Jinyoung nói xong bước ra ngoài luôn, Nichkhun cũng đi theo ngay sau đó.
- Cậu giỏi thật đấy, tự ý làm mà không nói với tôi là sao chứ?_ Vừa đóng cánh cửa văn phòng lại tiếngPark Jinyoung đã vang lên ngay, ông ngồi xuống ghế và nhìn chằm chằm vào Nichkhun.
- Cậu có còn là một thành viên của JYP không hả?
- Em xin lỗi.
- Ngoài xin lỗi ra cậu không còn từ nào khác để nói sao?_ Giọng Park Jinyoung vẫn thật lớn, có cảm giác ông muốn tất cả mọi người đều biết chuyện này vậy_ Cậu thật không coi tôi ra gì khi dám tự ý nói với PD của Wgm như vậy.
- Em cũng không muốn vậy nhưng em đã suy nghĩ rất kĩ rồi, anh hãy hiểu cho em_ Nichkhun thật thà nói.
- Thì tôi cũng đã bảo với cậu rồi đó, hãy biến tình yêu giả thành thật và mọi chuyện sẽ được giải quyết.
- Anh, chuyện tình cảm đâu phải là chuyện đùa.
Cộc… Cộc…
Nichkhun vừa nói hết câu thì có tiếng gõ cửa và các thành viên 2PM xuất hiện ngay sau đó. Tất cả nhanh chóng bước vào và cố thuyết phục Park Jinyoung cùng Nichkhun.
- Anh Jinyoung, bọn em xin lỗi vì đã xông vào đường đột như thế này nhưng bọn em ủng hộ Khun_ Taecyeon nói trước.
- Từ ngày tham gia Wgm anh ấy buồn còn nhiều hơn vui_ Wooyoung tiếp tục.
- Anh hãy đồng ý đi nhé anh Jinyoung_ Đến lượt Junho nài nỉ.
- Các cậu… có biết là mình đang nói đến chuyện gì không vậy?_ Park Jinyoung nhìn đám học trò hoài nghi hỏi lại.
- Bọn em biết Wgm là một show giúp thu hút fan nhưng dù sao anh cũng nên nghĩ đến cảm xúc của Khun và cả bạn gái cậu ấy nữa_ Junsu giải thích tiếp_ Mấy tháng nay họ đã không nói chuyện với nhau rồi.
- Lại một thành viên của SNSD hả? Là ai, Yoona hay Yuri?
- Sao anh… là Yoona ạ!_ Nichkhun hoàn toàn ngạc nhiên với câu nói của Park Jinyoung nhưng cuối cùng anh cũng nói luôn mà không giấu diếm nữa.
- Các cậu thật là… sao cứ để chuyện yêu đương ảnh hưởng đến công việc vậy?_ Park Jinyoung lắc đầu ngán ngẩm nói_ Tôi hiểu và thông cảm cho mấy cậu vì tôi cũng đã từng trải qua giai đoạn này rồi.
2PM đứng thừ người ra nghe thầy của mình nói, sở dĩ như vậy vì giọng nói của Park Jinyoung bỗng trở nên nhẹ nhàng hết sức có thể, không còn lớn như trước nữa. Có vẻ như ông chủ của JYP đã xuôi chuyện này rồi.
- Anh Jinyoung, vậy là anh đồng ý sao?_ Chansung nhanh nhảu hỏi luôn.
- Không đồng ý cũng không được, các cậu tiền trảm hậu tấu rồi bảo tôi bây giờ còn làm gì được nữa.
Park Jinyoung vừa dứt lời thì 2PM đã reo ầm lên, cảm tưởng như bắt được vàng vậy. Khuôn mặt Nichkhun lúc này mới thực sự giãn ra, cho dù đã có chuẩn bị nhưng anh vẫn không thể nào nghĩ mọi chuyện lại nhanh như vậy.
- Khun, hôm sau khi nghe cậu nói tôi đã suy nghĩ rồi nhưng không ngờ cậu lại dám hành động như vậy_ Trong khi 2PM vui vẻ trò chuyện thìPark Jinyoung đi đến bên Nichkhun nói nhỏ_ Tôi tin vào tình yêu của cậu vì thế đừng làm cho tôi thất vọng đấy, hai người mà không làm lành được là không xong với tôi đâu.
- Cám ơn anh nhưng còn bên SM_ Nichkhun e ngại nói.
- Được rồi tôi sẽ thu xếp_Park Jinyoung động viên Khun xong quay qua các thành viên còn lại, giọng nói trở lại như bình thường_ Thôi mau về tập tiếp đi, sắp comeback rồi. Các cậu mà không làm ăn cẩn thận là coi chừng tôi đấy.
Chap 39
Quán cafe
- Xin chào, đợi tôi lâu chưa?
- Cũng mới thôi, cậu dạo này bận quá nhỉ?
- Ừ chúng tôi sắp comeback, SNSD cũng vậy phải không?
- Ừ, có khi hai nhóm lại cạnh tranh cũng nên.
- Thôi bọn tôi còn lâu mới bằng được các cậu.
- Khiêm tốn vậy, Beast bây giờ cũng rất được yêu thích mà.
Yuri và Junhyung vui vẻ trò chuyện trong quán café, sự ngượng ngùng giữa cả hai gần như đã không còn nữa. Sau lần gặp đầu tiên rồi hàng loạt tin nhắn, cuộc điện thoại, khoảng cách giữa hai người bạn cùng tuổi đã gần lại hơn. Cả hai bây giờ trò chuyện mà không dùng kính ngữ, thân thiết như những người bạn lâu năm vậy.
- À cậu có thích ăn khuya không, tôi biết một chỗ rất ngon_ Ngồi chưa nóng chỗ Junhyung đã rủ Yuri đi chỗ khác chơi rồi.
- Thích nhưng mà tôi sợ lắm, nhỡ bị phát hiện thì sao?
- Lo gì, có đồ hộ thân rồi nè_ Yuri lo lắng nhưng Junhyung tỏ ra rất bình thường, anh thậm chí còn chuẩn bị sẵn đồ hóa trang cho cả hai nữa. Yuri không còn cách nào khác là phải làm theo cậu bạn. Lát sau cả hai cùng đi đến nơi mà Junhyung đã chọn, đúng là khu phố dành cho giới trẻ, hàng quán đa dạng và có rất nhiều thứ từ đồ ăn uống đến trang phục, phụ kiện. Lúc này dù đã khuya rồi nhưng vẫn có khá nhiều bạn trẻ có mặt ở đây. Hai idol của chúng ta với mũ rồi khăn trùm kín đầu cũng thản nhiên đi dạo khắp nơi. Đồ ăn ngon thì cùng nhau nếm thử rồi thì đeo cho người kia những thứ phụ kiện dễ thương, trông họ chẳng khác gì một đôi tình nhân thực thụ.
- Vui thật đấy, không ngờ ở đây lại có nhiều thứ để chơi như vậy_ Sau khi đi dạo một lượt, thưởng thức hết mọi điều đặc biệt tại khu chợ Yuri đi ra vườn hoa gần đó tươi cười nói.
- Tặng cậu này_ Trong khi Yuri còn đang mải chỉnh lại mái tóc của mình thì Junhyung xuất hiện và đưa ra trước mặt cô một cái túi nhỏ. Cô nhìn anh ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, định hỏi lại thì anh đã nhét cái túi vào tay cô rồi nở một nụ cười thật tươi.
- Mở ra xem có thích không?_ Sau câu nói của Junhyung Yuri liền nhẹ nhàng mở cái túi ra và cô gần như không thể thốt nên lời nữa. Một cái kẹp tóc thôi nhưng thực sự nó khiến cô rất vui, món quà tuy nhỏ nhưng tấm lòng của người tặng nó lại lớn biết bao.
- Cám ơn cậu!
- Không có gì, chỉ cần cậu vui là được_ Nhìn Yuri như vậy Junhyung cũng phải mỉm cười, khuôn mặt cô lúc này trông thật đáng yêu quá.
Phịch…
- Làm ơn cho tôi xin lại quả bóng.
- Đây!
- Ơ… Junhyung, Yong Junhyung?
- Hả?_ Vừa thấy fan hâm mộ nhận ra mình Junhyung đã kéo tay Yuri chạy luôn, sao bỗng dưng lại bị phát hiện thế này. Hai người cứ thế chạy một lúc lâu nhưng đám fan kia vẫn đuổi theo ráo riết.
- Vào đây đi_ Nhìn thấy một góc khuất nhỏ Junhyung liền kéo Yuri vào đó ngay. Cái khe này vừa nhỏ vừa tối nên làm nơi trốn vô cùng hợp lí. Thế nhưng nó lại khiến cho mặt hai con người kia bỗng nhiên đỏ ửng lên. Đặc biệt là Yuri, khoảng cách giữa cô và Junhyung chẳng là bao cả, khi cô ngẩng lên thì môi cô sẽ chạm vào môi anh ngay. Yuri vì thế cứ cúi gằm mặt xuống trong khi Junhyung cũng cảm nhận được tình huống này nên đứng im không cử động gì luôn. Cả hai cứ trong tư thế ấy một lúc lâu, mãi đến khi bên ngoài không có âm thanh nào nữa họ mới thở phào nhẹ nhõm.
- Hình như họ đi rồi, chúng ta… _ Junhyung nhẹ nhàng nói và theo bản năng Yuri ngẩng lên để nghe cho rõ hơn. Và thế là môi cô đã vô tình chạm vào má Junhyung, một cái chạm đầy ngạc nhiên xen lẫn thẹn thùng. Sau khoảnh khắc khó xử Yuri lại cúi gằm mặt xuống ngay. Junhyung bước ra ngoài trước trong khi Yuri gần như vẫn chưa hết bối rối, sao mà tự dung cô thấy tim mình đập nhanh quá vậy.
- À… muộn rồi để tôi đưa cậu về_ Khi Yuri đi ra Junhyung liền nói ngay nhưng cô không hề đáp lại anh. Suốt quãng đường về dorm SNSD, bầu không khí giữa cả hai vẫn im lặng là chủ đạo. Chắc chắn là vì tình huống lúc nãy rồi, ôi mới gặp nhau có hai lần thôi mà đã bị thế này rồi, không khéo lần sau sẽ không có cơ hội gặp nhau nữa mất.
.
.
.
.
SNSD dorm
- Yuri, unnie mới đi đâu về vậy?
- À không có gì, unnie đi ngủ trước đây.
Yoona nhìn Yuri mà không giấu nổi vẻ kì lạ, đi đâu đến khuya mới về nhưng mà coi sắc mặt lạ lắm. Tuy thế cô cũng chẳng thể bận tâm thêm điều gì vì chuyện của cô đã ra đâu vào với đâu đâu. Cô nhớ anh, muốn được ở bên anh nhưng lại không có đủ can đảm để gọi cho anh. La sao chứ, rõ ràng anh vẫn đang là người yêu của cô, tại sao cô lại e ngại khi gọi cho anh. Cô có tư cách mà, anh thuộc về cô thì cô phải giành lại anh cho mình chứ. Ngồi yên sẽ chẳng có kết quả gì mà chỉ khiến cuộc tình giữa anh và cô thêm đi vào bế tắc mà thôi.
Nếu Yoona nằm trên giường trằn trọc không ngủ được vì chuyện với Nichkhun thì Yuri ở giường bên cạnh cũng chẳng khá hơn là bao. Nhưng nếu Yoona là vì chuyện tình cảm thì Yuri là vì chuyện gì đây. Chẳng lẽ là do chuyện lúc nãy với Junhyung sao. Cô không biết nữa nhưng cho đến lúc này vẫn cảm thấy có chút gì đó bồi hồi trong lòng. Lúc nhận được quà đã thấy cảm động lắm rồi nhưng khi đứng gần nhau trong cái góc đó cô mới thật sự thấy xao xuyến. Đặc biệt là khoảnh khắc khi môi cô bất ngờ chạm vào mặt anh, lúc ấy tim cô mới đập nhanh làm sao. Mà lạ quá, bây giờ sao nghĩ lại giây phút đó trong cô vẫn tồn tại một cảm giác y hệt thế này. Chuyện gì đang xảy ra đây, cô thế này là làm sao chứ, chẳng lẽ…? Không, không thể nào được, chắc chỉ vì đó là lần đầu tiên giữa cô và một chàng trai có sự tiếp xúc nên mới như vậy thôi. Chẳng có gì quá lạ lùng cả, tốt nhất là gạt bỏ sự việc ấy ra khỏi đầu và tiếp tục cuộc sống thôi. Càng nghĩ đến nó chắc cô sẽ lại càng phát điên lên mất.
.
.
.
- Dạ vâng oppa ngủ ngon!
Jessica cất điện thoại định trở về phòng ngủ thì Taeyeon đã xuất hiện ở bên cạnh nhìn cô chăm chú. Điều này khiến Jess thấy kì lạ vô cùng, cô cất tiếng hỏi ngay.
- Sao nhìn tớ ghê vậy, mặt tớ có gì à?
- Cậu và Donghae oppa vẫn ngại ngùng như thế sao?_ Chẳng để cô bạn tò mò thêm Taeyeon giải đáp luôn. Jessica thôi không nhìn cô nữa mà cũng chẳng nói thêm điều gì cả.
- Hai người thật là… có lẽ tớ lại phải nhúng tay vào thôi_ Câu nói của Taeyeon lại khiến Jessica phải quay ra nhìn cô nhưng lần này có vẻ Jess nắm vấn đề nhanh hơn.
- Định giúp chúng tớ sao, thôi đi, giải quyết chuyện của Yoona trước đã.
- Yoona tớ nghĩ ổn rồi, bây giờ phải đến cậu_ Taeyeon tự tin đáp.
- Cậu định sẽ làm gì vậy Tae?_ Jessica hỏi nhưng Taeyeon lắc đầu ra vẻ không tiết lộ được.
- Bí mật, rồi cậu sẽ biết_ Bị kid leader đẩy về phòng Công chúa chẳng thể hỏi được thêm điều gì cả, đành phó mặc cho cô bạn. Cô biết là giữa anh và cô vẫ còn tồn tại khoảng cách dù không thực sự nhiều nhưng nó đủ khiến tình cảm giữa cả hai không thể phát triển thêm. Cô có lẽ cần một người quân sư để giúp mối quan hệ này được thắm thiết như những gì thật lòng cô mong muốn.
.
.
.
.
.
- Sica, Sica mau dậy thôi!
- Ưhm… gì thế? Tae à…?
- Nhanh dậy đi.
- Sớm… vậy…, tớ buồn ngủ… lắm!
- Nhanh, Donghae oppa đang đợi kìa!_ Jessica dù vẫn còn đang rất muốn ngủ nhưng nghe Taeyeon nhắc đến tên Donghae đã ngồi bật dậy. Sau khi Jessica chuẩn bị xong hai cô gái nhanh chóng rời khỏi dorm, thêm một ngày nữa được nghỉ và hy vọng nó sẽ là một ngày thật tuyệt vời.
Tháng 11 thời tiết ngày nào cũng lạnh lẽo, hôm nay may mắn tuyết không rơi và trời có một chút nắng. Taeyeon có lẽ là người cảm thấy vui nhất vì kế hoạch của cô sẽ được thực hiện một cách trọn vẹn cũng nên.
.
.
.
.
- Đến đây là sao Tae, chúng ta sẽ làm gì?
- Ừ thì để…_ Taeyeon ngập ngừng chưa biết trả lời sao thì đúng lúc đó Wooyoung xuất hiện, cô liền vui vẻ nói luôn_ Hẹn hò chứ sao!
- Hẹn hò à? Nhưng tớ đi hẹn hò cùng với hai người ư, cậu không thấy vô lí à?_ Jessica vẫn chưa hiểu chuyện gì cả.
- Ai bảo cậu sẽ đi một mình, còn Donghae oppa nữa mà_ Taeyeon vừa dứt lời thì Donghae đến, hôm nay anh mặc một bộ đồ khá là đơn giản và bất ngờ sao khi nó lại trùng với màu chiếc áo khoác Jess đang mặc. Chính vì lẽ đó mà Công chúa tỏ ra ngại vô cùng khi Taeyeon và Wooyoung cứ nhìn cô tủm tỉm cười.
- Xin lỗi vì đến trễ, mọi người không đợi lâu chứ?
- Vừa kịp Donghae oppa à_ Taeyeon tươi cười nói_ Chúng ta mau đi thôi nhỉ?
Bốn người sau đó cùng nhau đi vào công viên Lotte World và tham gia các trò chơi. Là idol thật đấy nhưng nhờ hóa trang khéo léo nên gần như không có một ai nhận ra họ cả. Taeyeon và Wooyoung đi bên nhau tay trong tay thật hạnh phúc, lâu lắm rồi họ mới có thời gian rảnh như vậy. Tất cả là nhờ HaeSica couple, nếu không có hai người đó chắc cả hai cũng không được thế này đâu. Nhưng nếu như WooTae couple rất thân mật thì HaeSica lại hoàn toàn ngược lại, cả hai đi bên nhau nhưng cứ ngượng ngùng sao ý. Hình như dư âm của buổi tối lần trước vẫn chưa thoát ra khỏi tâm trí họ và vì thế mà cả hai lại càng ngại hơn.
- Chúng ta vào nhà ma đi_ Sau khi chơi một loạt các trò chơi Taeyeon dường như vẫn chưa chán nên đề nghị đi vào nhà ma nữa. Mà thật ra là cô muốn giúp Jess chứ đâu có thiết tha gì trò này.
- Hả? Thôi tớ sợ lắm_ Jessica phản đối ngay.
- Sợ gì chứ, có Donghae oppa đi với cậu mà_ Taeyeon nhíu mày nhìn bạn_ Hẹn hò mà không chơi trò này thì mất hay đó.
Nói xong Taeyeon liền chạy đi mua vé luôn, Jessica thực lòng đâu có muốn vào nhưng Donghae cũng không nói gì nên cô đành nhắm mắt đưa chân vậy. Vào nhà ma rồi WooTae couple đi trước, HaeSica couple đi sau. Ban đầu khoảng cách giữa hai đôi còn rất gần nhưng về sau thì HaeSica gần như bị tụt lại vậy. Do Jessica quá sợ hãi nên cả hai đã không thể đi nhanh hơn được. Khi đến cánh cửa thứ hai thì có tiếng “rầm” liền sau đó một con ma với bộ mặt be bét máu, quần áo trắng rộng thùng thình xông ra. Jessica giật mình ngồi thụp xuống đất, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống liên tiếp. Donghae vội lại chỗ cô ngay, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
- Oppa em sợ lắm!
- Sica đừng sợ, có anh ở đây rồi.
- Mau mau quay lại đi em không đi nữa đâu_ Jessica vẫn không ngừng khóc, Donghae từ từ buông cô ra, nhìn cô ánh mắt trìu mến.
- Nghe anh nói này Sica, em tin tưởng anh chứ?
- Dạ!
- Vậy thì hãy nắm lấy tay anh, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả_ Nước mắt Jessica đã thôi rơi, cô nhìn Dongahe đầy cảm động. Đúng rồi tại sao cô lại phải sợ khi bên cô lúc này đã có anh, chàng trai quan trọng nhất với cô. Chỉ cần có anh ở bên là đủ rồi, anh sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất dành cho cô. Nghĩ đến đây Jessica liền lau vội những giọt lệ còn vương trên má nhìn Donghae mỉm cười.
- Chúng ta mau đi thôi oppa_ Donghae nắm thật chặt tay Jessica, dẫn cô đi qua nốt những cánh cửa còn lại của nhà ma. Dù có những con ma bất chợt xông ra thì Jess cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa vì lúc này đây cô biết đã có người có thể khiến cho cô tin tượng trọn vẹn.
Về phần Wooyoung với Taeyeon, hai người đã ra khỏi nhà mà từ lâu nhìn HaeSica couple mà không giấu được niềm vui. Buổi đi chơi này chẳng phải là quá tuyệt vời sao, HaeSica đã tiến thêm được một bước để tình cảm thêm gắn bó mà. Còn hai người thì cũng có cơ hội hâm nóng lại tình cảm sau bao ngày xa cách.
- Chơi đủ rồi bây giờ chúng ta đi ăn trưa nha_ HaeSica vừa đi ra Taeyeon đã đưa ra trước mặt cả hai một túi đồ_ Của hai người đây.
- Tae, là gì vậy?_ Jessica hỏi lại ngay.
- Đồ ăn, tớ tự làm không biết có ngon không nhưng hãy vui vẻ nhé_ Taeyeon vội giải thích_ Bọn tớ đi trước đây.
- Này, thế là sao?_ Công chúa vẫn chưa rõ đầu đuôi tai nheo ra sao.
- Hẹn hò đôi nhưng cũng phải có không gian riêng tư chứ, có thể hai người không cần nhưng bọn tớ rất cần_ Taeyeon nói rồi kéo Wooyoung đi luôn để Jessica và Donghae đứng đó nhìn nhau. Mà đúng là mỗi đôi cũng cần có khoảng thời gian riêng thật, đi với nhau mãi cũng không hay. Donghae sau đó liền nắm tay Jessica và cùng cô đi đến một nơi thật yên tĩnh dùng bữa trưa như những gì Taeyeon đã căn dặn.
.
.
.
.
- Ngon không anh?
- Ưhm… cũng tạm được_ Khuôn mặt Taeyeon đang vui vẻ bông nhiên xị xuống ngay khi Wooyoung chê đồ do cô nấu. Cô chán nản quay đi chẳng muốn nói nữa, Wooyoung thấy vậy liền dỗ dành.
- Đáng ra thì nó rất ngon nhưng tại phải chia sẻ với người khác nên anh thấy không thích.
- Hả, anh đang ghen đấy à?_ Nghe người yêu nói Taeyeon vội quay lại hỏi luôn.
- Không phải ghen, em là người yêu anh nên đồ em nấu chỉ có anh được thưởng thức thôi hiểu chưa?_ Wooyoung nựng má Taeyeon giải thích.
- Em biết rồi nhưng anh kêu tạm được mà cũng ăn hết rồi kìa, ăn sang cả phần của em nữa_ Taeyeon cũng không vừa khi bắt bẻ lại Wooyoung.
- Anh nói đùa mà, đồ người yêu anh nấu sao lại không ngon chứ_ Câu nói của Wooyoung khiến Taeyeon mỉm cười sung sướng. Ngẫm lại cũng lâu quá rồi cô không được ở bên anh như thế này, không được nấu đồ cho anh ăn. Thời gian qua cả hai đều bận rộn nên không thể dành nhiều thời gian cho nhau nhưng bây giờ thì khác, cô sẽ trân trọng giây phút này và sẽ làm mọi thứ để người cô yêu được hạnh phúc. Với cô chỉ cần anh luôn cười thì cô đã vui lắm rồi.
.
.
.
.
- Tae làm đồ ăn cũng được oppa nhỉ?
- Ừ khá ngon đó.
- Oppa, sao ngon mà lại không ăn mấy ?_ Jessica thắc mắc.
- Vì đây đâu có phải do bạn gái anh nấu_ Câu trả lời của Donghae làm Jessica đỏ mặt ngượng ngùng không dám nhìn anh nữa_ Sica, về sau anh muốn ăn đồ do em làm, em sẽ làm cho anh chứ ?
- Dạ nhưng có lẽ sẽ không ngon đâu oppa.
- Không sao với anh thì cứ em làm là ngon rồi_ Donghae lại gần ngồi cạnh Jessica, anh cầm lấy tay cô chân thành nói_ Mà từ nay đừng dùng kính ngữ nữa nhé, anh không thích vậy đâu.
Jessica gật đầu rồi đột nhiên ôm chầm lấy Donghae, giây phút này cô thực sự cảm thấy hạnh phúc đang vây quanh mình. Được gần bên anh, được anh quan tâm chăm sóc cô đã mơ về những điều này từ rất lâu rồi. không biết sao nữa nhưng bên anh cô có cảm giác rất yên bình, anh như bầu trời đêm đang bao bọc lấy vì sao nhỏ bé là cô vậy. Khi vì sao ấy cô đơn lẻ loi nhất thì luôn có bầu trời ở bên cạnh an ủi, sẻ chia. Khi vì sao ấy tỏa sáng rực rỡ thì bầu trời dù chỉ âm thầm dõi theo nhưng trong đó vẫn luôn tồn tại một thứ tình cảm nồng ấm. Cô biết ơn anh vì đã đồng ý làm người yêu cô, đồng ý chăm sóc cho một cô gái không biết thể hiện tình cảm của mình như cô. Cô rất trân trọng điều này vì cô yêu anh nhiều hơn những gì cô có thể nói ra. Từ nay khi cả hai đã thân thiết hơn rồi thì sẽ cố gắng để cho anh biết là cô yêu anh nhiều như thế nào.
- Sica, em đang nghĩ gì vậy ?_ Donghae hỏi Jessica khi cả hai đang ngồi phơi nắng dưới bãi cỏ. Đầu tựa vào vai Donghae, khép hờ mi mắt Jessica tận hưởng bầu không khí lãng mạn nhưng vẫn cất tiếng nhẹ nhàng.
- Đâu có, ở bên anh em chẳng muốn suy nghĩ gì cả_ Câu nói của Jessica khiến Donghae mỉm cười, anh kéo cô sát vào người mình hơn rồi lại hỏi.
- Anh cũng vậy đó nhưng Sica, nếu chuyện của chúng ta bị phát hiện thì sao?
- Hả, sao anh lại hỏi vậy ?_ Jessica ngồi thẳng dậy nhìn bạn trai ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên nhưng rồi chẳng đợi anh trả lời, cô lại tựa đầu vào vai anh nhỏ nhẹ nói.
- Nếu là lúc trước có thể em sẽ sợ nhưng bây giờ thì em sẽ chấp nhận, như Taeyeon và Wooyoung chẳng phải cũng rất tốt sao ?
- Cám ơn em nhiều lắm.
- Em phải là người nói câu cảm ơn mới đúng_ Jessica nắm lấy tay Donghae chân thành nói_ Cám ơn anh vì đã yêu em, em chỉ cần anh thôi, được ở bên anh thì chuyện gì em cũng có thể vượt qua được.
Nghe những lời Jessica nói Donghae cảm thấy rất vui, anh không phải muốn thử cô mà chỉ đột nhiên nghĩ về điều đó thôi. Đều là idol, yêu nhau có thể sẽ giúp nhau bớt áp lực nhưng nếu không cẩn thận rất dễ bị phát hiện. Nếu được như Wooyoung với Taeyeon thì chẳng có gì để nói nhưng giống như Jonghyun với Shin Sekyung thì anh sợ lắm. Jessica trông vậy thôi, dù vẻ bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong cô anh biết cô sẽ không thể chịu được những đả kích từ fan. Anh không muốn cô phải buồn, phải rơi lệ vì như vậy anh cũng đau đớn không kém. Dù bây giờ có như thế nào, dù có phải gặp sóng gió lớn đến đâu anh cũng sẽ cố gắng bảo vệ cô, để cho cô được hạnh phúc. Nụ cười của cô chính là cuộc sống của anh.
- Sica mau đi thôi.
- Đi đâu vậy anh ?
- Đến một nơi mà chỉ có anh và em.
.
.
.
.
- Anh biết chọn thật đấy, phim này hay quá.
- Ai chứ, người yêu em chọn mà lại.
- Hi hi anh giỏi, thưởng cho anh miếng bỏng ngô nè.
- Anh thích thưởng bằng cách này cơ !
Chụt !
- Anh…
Suỵt…
- Yên lặng nào, cho mọi người còn xem phim nữa.
- Ơ… xin lỗi ạ !
- Vào rạp xem phim tối om rồi còn bày đặt đeo kính râm, chả hiểu giới trẻ thời nay thế nào nữa.
- Dạ xin lỗi ạ !
Taeyeon và Wooyoung rối rít xin lỗi rồi quay qua nhìn nhau cười đầy khó xử. Lâu lắm rồi mới cùng nhau đi xem phim, lại xem được một bộ phim hay nên cả hai cứ huyên thuyên mà quên mất mình đang ở nơi công cộng. May là chưa có nói quá nhiều nếu không chừng lộ hết thân phận mất. Đi giữa chỗ đông người thế này dù có cải trang thì vẫn không thể tránh khỏi bị để ý, đặc biệt là ăn nói lộ liễu như vừa rồi. Lát sau để tránh bị phát hiện Wooyoung và Taeyeon đã rời khỏi rạp trước khi hết xuất chiếu phim. Cả hai kết thúc một ngày hẹn hò lãng mạn bằng bữa ăn tối tại nhà hàng quen thuộc.
- Anh lúc nãy lộ liễu quá nha, bị phát hiện thì sao đây ?
- Hì, tại anh yêu em quá mà !
- Thôi đi, anh lúc nào cũng vậy không à ?
Taeyeon và Wooyoung vui vẻ nói chuyện cùng với nhau trong khi chờ bữa tối được dọn ra. Dưới ánh nến lung linh, trong một không gian ấm áp và lãng mạn, Wooyoung và Taeyeon cùng nhau thưởng thức những món ăn Pháp ngon tuyệt. Họ nói cười, đút cho nhau ăn như những gì họ vẫn thường làm. Sự quan tâm của cả hai dành cho nhau là điều luôn được thể hiện, có cảm giác họ sẽ không bao giờ ngừng làm như vậy cho đến khi họ không còn yêu nhau nữa.
- Em no rồi chứ ?_ Wooyoung ân cần hỏi người yêu khi cả hai vừa dùng sau bữa chính.
- Vâng, cảm ơn anh nhiều lắm_ Taeyeon mỉm cười đáp lại.
- Tae à, anh luôn muốn được ở bên em thật lâu, được quan tâm đến em thật nhiều, được bảo vệ cho em và được yêu em mãi mãi_ Wooyoung bỗng nhiên cầm lấy tay Taeyeon, đôi bàn tay nhỏ nhắn mà anh đã luôn cần nó mỗi khi gặp khó khăn. Anh nhìn cô, cất giọng thật nhẹ nhàng và ấm áp.
- Em là người con gái quan trọng nhất cuộc đời anh, anh sẽ chỉ yêu duy nhất mình em thôi.
Nghe những lời nói của Wooyoung Taeyeon trong lòng thấy vui lắm, tim cô đập rộn ràng hẳn lên. Dù đây không phải là lần đầu anh nói những câu như vậy nhưng không hiểu sao cô lại thấy lần này thật đặc biệt, anh hình như có ẩn ý gì đằng sau nó vậy.
- Anh cũng là người vô cùng quan trọng với em, em vui vì được làm người yêu của anh.
- Nếu vậy hãy hứa là sẽ không rời xa anh nhé, dù có chuyện gì xảy ra chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau và vượt qua tất cả_ Wooyoung vẫn nhìn Taeyeon thật trìu mến, điều này khiến cô có đôi chút kì lạ nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu. Được yêu anh, được ở bên anh là niềm hạnh phúc vô bờ của cô, cô sẽ không bao giờ dễ dàng từ bỏ nó cả.
- Tae, anh có một thứ muốn trao cho em!_ Sau khi nhận được cái gật đầu từ Taeyeon, Wooyoung liền lấy ở trong túi ra một chiếc hộp xinh xắn màu đỏ. Anh mau chóng giở nó ra, là một chiếc lắc tay với rất nhiều hình trái tim.
- Anh đã mua nó từ trước khi debut, dự định khi nào gặp được người con gái anh yêu nhất thì sẽ tặng cho người đó.
- Tham gia vào giới showbiz anh không nghĩ rằng mình có thể tìm được tình yêu đích thực nhưng thật may mắn là ông trời đã cho anh gặp được em.
- Quãng thời gia hai ta bên nhau anh thấy rất vui và hạnh phúc, chính vì thế anh muốn kéo dài nó thật lâu.
- Hôm nay anh tặng em chiếc lắc tay này, nó chính là vật đính ước giữa hai ta, là minh chứng cho tình yêu anh giành cho em.
Wooyoung vừa dứt lời đã bước ngay đến chỗ Taeyeon, anh cầm tay cô lên và đeo chiếc lắc vào đó. Trong bầu không khí có phần lãng mạn và ý nghĩa thế này mà sao nước mắt Taeyeon cứ tuôn rơi không ngừng vậy. Những giọt nước mắt long lanh, ngọt ngào đọng lại trên gương mặt xinh đẹp của cô thật lâu. Là vì anh, chỉ có anh mới khiến cô dù đang ở trên đỉnh cao của sự hạnh phúc cũng vẫn phải rơi lệ. Anh lúc nào cũng khiến cô bất ngờ, cũng đem lại cho cô những niềm vui tột cùng. Cô còn mong gì hơn đây khi chàng trai tuyệt vời nhất đã là của cô rồi.
- Đừng có khóc chứ, em khóc trông xấu lắm đấy_ Wooyoung lau nước mắt cho người yêu, nhìn cô ánh mắt đầy yêu thương.
- Thì tại anh cả, lúc nào cũng khiến em vui quá mà khóc_ Taeyeon nũng nịu nói.
- Anh yêu em Tae à!
Wooyoung sau câu nói liền đưa mặt mình lại gần mặt Taeyeon hơn, rồi bắt đầu đặt lên môi cô những nụ hôn. Thật dài và thật sâu, cả hai cùng nhau đắm chìm trong men say hạnh phúc. Một bức tranh tình yêu đẹp đẽ đang được vẽ lên ngay trong gian phòng này, tác giả của nó không ai khác mà chính là cặp đôi WooTae. Tình yêu họ dành cho nhau thật đáng ngưỡng mộ và khiến cho người ta phải cảm thấy ghen tỵ. Mọi lúc mọi nơi đều nghĩ về đối phương, trái tim lúc nào cũng hướng về người kia. Dù có sóng gió nào xảy ra thì tình yêu bền chặt này chắc chắn sẽ giúp cả hai đứng vững.
- Rồi một ngày Jang Wooyoung sẽ lấy Kim Taeyeon làm vợ!
Rời nhau sau một nụ hôn nồng nàn và say đắm, Wooyoung nói nhỏ vào tai Taeyeon khiến cô bẽn lẽn nhìn anh, hai má bỗng dưng đỏ ửng lên. Thấy vẻ mặt người yêu Wooyoung chỉ cười thôi, lời đã nói ra anh sẽ thực hiện bằng được.
.
.
.
.
- Oa, hoàng hôn đẹp quá!
- Em thấy sao, nơi này ngắm hoàng hôn đẹp nhất Seoul đó_ Donghae mỉm cười lại gần Jessica và cùng cô ngắm mặt trời lặn.
- Em thấy mọi người hay đến sông Hàn nhưng sao anh lại biết được chỗ này vậy?_ Jessica quay sang người yêu thắc mắc.
- Này, dù anh có biệt danh Cá ngố nhưng vấn đề này thì không ai hơn được anh đâu_ Donghae kéo Sica lại gần mình hơn_ Đi chơi với bạn gái anh phải chọn chỗ thật tuyệt chứ.
- Mà không biết lúc này Tae đang làm gì nhỉ, em thấy tò mò quá!_ Đang vui vẻ ngắm hoàng hôn Jessica bỗng dưng nhắc đến Taeyeon và điều này hình như khiến Donghae không vui cho lắm. Anh quay qua nhìn cô nhưng không nói gì cả.
- Anh sao vậy, không vui khi em nhắc đến Tae à?_ Jessica tinh ý nhận ra sự khác thường từ Donghae, cô vội hỏi anh ngay.
- Chứ sao nữa, chúng ta đang đi hẹn hò mà, nhắc đến hai người họ làm gì.
- Em xin lỗi, chỉ là em không biết nên nói gì_ Jessica nhìn Donghae ánh mắt dễ thương nhất có thể, giọng cô cũng tỏ ra hối lỗi.
- Anh không giận em đâu, anh chỉ muốn khi hai chúng ta ở bên nhau thì chỉ nói chuyện của chúng ta thôi.
Donghae xoay người Jess đối diện với mình, anh nhìn cô ánh mắt tràn ngập tình yêu. Điều này khiến Jessica có phần bối rối, cô mau chóng cúi mặt xuống nhưng không kịp nữa rồi khi tay Donghae đang dần nâng cằm cô lên. Một thứ cảm xúc thật lạ lúc này đang bao trùm lấy Jessica, tim cô đập nhanh dữ dội. Khi khuôn mặt Donghae đang ngày càng gần hơn thì cùng lúc đó Jess cũng cảm nhận được ngày càng rõ rệt nhịp tim của mình. Và khi môi anh bắt đầu chạm vào đôi môi nhỏ xinh của cô, con tim Jessica như muốn ngừng đập vậy. Lần đầu tiên giữa cô và một người con trai có sự tiếp xúc như vậy, cô không biết nên diễn tả như thế nào nữa. Hồi hộp có, lo lắng có, ngại ngùng cũng có nhưng rồi tất cả những thứ đó đã phải nhường chỗ cho một thứ cảm giác duy nhất. Đó chính là hạnh phúc, sự chân thành và ngọt ngào của Donghae khiến Jessica được đắm chìm trong tình yêu thật lâu.
Khi cả hai nhẹ nhàng rời nhau ra, nét bối rối vẫn còn vẹn nguyên trên gương mặt Jessica và điều này khiến Donghae phải bật cười.
- Cô gái của anh, sao mặt em vẫn còn đỏ vậy?
- Hả… còn đỏ lắm sao anh?_ Câu nói của Donghae làm Jessica vội vàng đưa tay lên hai má mình. Hơi nóng vẫn còn, thậm chí nó còn nóng hơn khi hai bàn tay Donghae chạm vào ngay sau đó.
- Có cần anh làm bác sĩ chữa trị giúp em không?
- Bác sĩ, anh sẽ chữa như thế nào?
Jessica ngạc nhiên hỏi người yêu nhưng anh không đáp lại cô nữa mà thực hành luôn. Lại thêm một nụ hôn, lại vẫn là sự nồng ấm và ngọt ngào, Donghae đã khiến Jessica bị cuốn vào cảm giác yêu thương mà không muốn rời ra vậy. Cả hai đứng đó và thả hồn vào nụ hôn thật say đắm. Không còn sự bẽn lẽn hay ngượng ngùng như ban đầu nữa mà thay vào đó là sự mãnh liệt và nồng nàn. Khi hai con người yêu nhau, nụ hôn có thể coi là bằng chứng rõ nhất cho tình yêu của họ. Nụ hôn giúp kết nối hai tâm hồn, giúp thể hiện tình cảm và giúp những người yêu nhau đến gần với nhau hơn. Tất cả những ý nghĩa đó đều đã xuất hiện với Donghae và Jessica, vậy nên hãy mong chờ thêm những khoảnh khắc thật đẹp của họ nhé vì HaeSica bây giờ đã chính thức là HaeSica couple rồi.
- Thế nào cô gái của anh, tài chữa bệnh của anh em thấy sao?_ Buông Jessica ra rồi Donghae cất tiếng hỏi.
- Hứ em thấy không ổn, mặt vẫn đỏ lắm anh à!
- Ô, vậy để anh chữa tiếp nhé!_ Donghae đề nghị nhưng Jess đã phản đối ngay.
- Thôi để khi khác, em muốn để như vậy cơ.
- Sica, anh yêu em!
- Anh muốn chăm sóc và bảo vệ em mãi mãi, anh hứa sẽ làm tất cả mọi thứ để giữ cho nụ cười luôn trên môi em.
- Hãy tin tưởng vào anh nhé, nắm thật chặt tay anh không rời và rồi hai ta sẽ cùng nhau bước đi trên con đường hạnh phúc.
Donghae nghiêm túc nhìn Jessica nói, anh yêu cô rất nhiều và vì thế muốn làm tất cả cho cô. Một khi đã làm người yêu của cô rồi thì anh sẽ không bao giờ để cô phải buồn khổ cả.
- Em tin vì em cũng rất yêu anh! Jessica cầm lấy tay Donghae nhỏ nhẹ nói. Cô mỉm cười thật tươi sau khi thấy nụ cười của anh, cười như để che đi những cảm xúc trong lòng. Cô muốn khóc, muốn rơi lệ vì những điều anh nói nhưng cô đã phải kiềm lại. Cô chẳng phải đang rất hạnh phúc sao, cớ chi lại để nước mắt rơi, cô phải cười chứ, cười thật nhiều vì anh, chàng trai quan trọng nhất với cô.
Chap 40
Một tuần sau, SNSD trở lại sân khấu âm nhạc với ca khúc mới Hoot. Phong cách lần này của nhóm là hình tượng điệp viên với những cây súng trên tay, nhìn ai cũng xinh đẹp và đầy quyến rũ. Khỏi nói fan mong chờ lần comeback này như thế nào, “Hoot” đã thống trị rất nhiều các BXH âm nhạc lớn nhỏ tại Hàn Quốc và cho thấy sức hút cực lớn của các cô gái. Sau hai màn trình diễn tại KBS Music Bank và MBC Music Core thì ngày hôm nay S9 sẽ có sân khấu trở lại trên SBS Inkigayo. Đáng lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra rất bình thường nếu như không có sự kiện Yonghwa làm MC cho Inkigayo. Sau khi từ Nhật Bản trở về, để thêm gần gũi với khán giả, công ty quản lý FnC đã đồng ý để Yonghwa tham gia làm MC cùng Jokwon và Sulli. Chẳng cần nói ai cũng biết Seohyun cảm thấy như thế nào, lần đầu tiên sau khi khôi phục được trí nhớ cô gặp mặt anh. Im lặng ngồi bên bàn trang điểm, Seohyun cầm chiếc lược nhưng lại chẳng hề chú tâm đễn việc chải tóc. Tâm trí của cô cứ để đi đâu ý, 10’ trôi qua mà vẫn chưa làm xong.
- Hyun à, e không được khỏe sao?_ Yuri nhận thấy sự khác lạ của Seohyun bèn đi tới hỏi.
- Ơ... Yuri unnie_ Seohyun có chút giật mình khi thấy tay Yuri đặt lên vai mình, cô nhìn chị gái vẻ mặt buồn bã.
- Không, em không có sao_ Seohyun vội chối ngay, cô cố tạo nụ cười để khỏi làm Yuri lo lắng.
- Chị biết em không vui vì chuyện gì nhưng em hãy mạnh mẽ lên, cứ nhìn thẳng vào sự thật mà sống_ Yuri động viên makane, hoàn cảnh của Seohyun mọi thành viên đều thông cảm nhưng thật khó để giúp được cô. Mọi chuyện đều nên do Seohyun giải quyết vì chỉ có cô mới khiến cho nó được ổn thỏa mà thôi.
...
- SNSD, lần comeback này của các bạn đã tạo nên một trào lưu mới, đó là điệu nhảy bắn cung_ Jokwon hào hứng nói khi ba MC đang phỏng vấn SNSD.
- Đúng rồi, các bạn có thể dạy chúng tôi được không?_ Yonghwa tiếp tục.
SNSD nhiệt tình chỉ dạy cho các MC, Yoona và Seohyun đã biểu diễn lại và Yonghwa đã thực hành ngay tại chỗ. Vô tình cánh tay anh chạm vào người Soehyun, ánh mắt cả hai ngay lập tức nhìn nhau, một cái nhìn đầy ngại ngùng và khó xử. S8 đứng đó nhìn thấy hết sự việc, tất cả đều cảm thấy ái ngại cho Seohyun.
Màn biểu diễn của SNSD sau đó diễn ra rất tốt đẹp, Seohyun mặc dù có đôi chút khó khăn khi thấy Yonghwa nhưng cô đã rất chuyên nghiệp, trình bày không một sai sót.
...
- Em mau lên nhé_ Hyoyeon nói rồi bước ra khỏi phòng chờ ngay, Seohyun sau khi sắp xếp lại đồ cũng vội vàng đi ra nhưng cô đột nhiên đứng sững lại khi thấy Yonghwa đang xuất hiện ở trước cửa. Không một cử động, không một lời nói, Seohyun thẫn thờ nhìn chàng trai đang ở trước mặt mình. Anh thật đẹp trai, dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt đầy thu hút. Sao mà anh lại cứ xuất hiện khi cô không có sự chuẩn bị gì thế này.
- Seohyun… _ Yonghwa ngập ngừng, anh cũng thấy rất khó khăn khi đối diện với cô như thế này.
- in chào_ Seohyun sau giây phút bất ngờ đã trở lại với trạng thái bình thường. Cô nhẹ nhàng cúi đầu chào anh rồi định bước đi ngay nhưng Yonghwa đã lên tiếng ngăn cô lại.
- Em nói chuyện với anh có được không?
...
Sau màn trình diễn tại SBS Inkigayo Seohyun thực sự cảm thấy rất mệt và cô muốn trở về dorm ngay lập tức để nghỉ ngơi. Vậy nhưng có một sự kiện bất ngờ đã xảy ra và khiến cho mong muốn của Seohyun chưa thể thực hiện được. Thậm chí nó còn làm cô thêm mệt mỏi và chán nản hơn khi nghĩ đến những ngày sau đó.
- Xin lỗi nhưng bây giờ em không có thời gian_ Seohyun nói, gương mặt đượm buồn. Cô đeo lại túi xách nhưng lại một lần nữa Seohyun đứng thừ người ra không thể nói câu gì và cũng không thể bước đi.
Yonghwa nhận thấy biểu hiện khác lạ của Seohyun cũng quay ra nhìn, ánh mắt anh có chút khó chịu khi nhận ra người đó.
“Tại sao anh ta lại xuất hiện đúng vào lúc này, tại sao lại xuất hiện khi mình đang cố nói chuyện với Seohyun.”
Trái ngược với Yonghwa, Kyuhyun nhìn cả hai đầy vui vẻ, nụ cười trên môi anh thật tươi. Nhưng rồi nụ cười đó đã dần tắt khi Seohyun bước đi qua anh. Không một lời nói, không một ánh nhìn, chỉ là cái gật đầu thật nhẹ. Cô coi anh như người xa lạ vậy, coi như mối quan hệ của anh với cô không còn tồn tại sao.
Yonghwa ban đầu là khó chịu nhưng rồi sau đó anh chuyển sang ngạc nhiên luôn. Thực sự anh không nghĩ rằng Seohyun sẽ hành động như thế, dù gì Kyuhyun cũng là bạn trai của cô mà. Tại sao lại không tươi cười với anh ta, dẫn anh ta đến giới thiệu với anh mà lại làm như thế. Có điều gì uẩn khúc chăng, lẽ nào Seohyun đã tìm lại được trí nhớ.
Sau Seohyun, Yonghwa cũng bỏ đi còn Kyuhyun thì vẫn đứng chôn chân ở đó. Trong đầu có thật nhiều câu hỏi, toàn thân cứng đờ, Kyuhyun cứ đứng như vậy một lúc lâu.
“Đã có chuyện gì xảy ra vậy, tại sao lại như thế chứ? Seohyun à, sao em lại bước đi qua anh một cách vô tình vậy?”
...
Seohyun vội vàng chạy ra xe, nước mắt đã bắt đầu rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Cho dù Seohyun có cố gạt đi thì S8 vẫn nhìn ra, các cô nhìn em út mà không cầm lòng được. Họ biết lí do vì sao Seohyun lại khóc chính vì thế mà không ai nói một câu gì cả, không khí trong xe lúc này thật là yên tĩnh. Nước mắt Seohyun vẫn cứ rơi, cô chẳng thể lí giải cho hành động lúc nãy của mình nữa. Gương mặt anh cô nhìn thấy thật rõ và cô biết mình đã làm tổn thương đến anh rồi. Nhưng thật sự cô không biết phải làm gì cả bởi Yonghwa vẫn chiếm giữ một vị trí không hề nhỏ trong trái tim cô.
.
.
.
.
- Được rồi, anh sẽ đến ngay_ Nhẹ nhàng ấn nút tắt cuộc gọi, anh nhìn ảnh cô trong màn hình thật lâu. So với ngày xưa cô chẳng thay đổi gì cả nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, bên trong đã không còn như xưa rồi. Tình cảm cô dành cho anh đã không sâu đậm nữa rồi, cô bây giờ với anh chỉ như là một người bạn thôi.
- Chào em_ Taecyeon bước vào quán café và đi ngay đến chỗ Tiffany đang chờ, anh ngồi xuống nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
- Em đến lâu chưa?_ Taecyeon hỏi nhưng Tiffany vẫn im lặng, chờ người phục vụ mang nước đến xong cô mới bắt đầu lên tiếng. Đưa chiếc hộp đã xếp hôm trước lên bàn, Tiffany nói một cách khó khăn.
- Taecyeon oppa, cái này… em gửi lại anh.
Taecyeon nhìn chiếc hộp, bất giác anh ngẩng lên nhìn Tiffany. Ánh mắt cô thật buồn, “mắt cười” đã không còn tỏa sáng nữa.
- Cám ơn anh vì những tình cảm đã giành cho em nhưng em… em không thể đón nhận nó_ Tiffany nhìn ngay ra phía ngoài cửa, những cơn mưa tuyết lại rơi rồi. Những hạt tuyết rơi xuống thật nhiều, cô như có thể cảm nhận được cái lạnh ngay trong gian phòng ấm áp này. Không chỉ ở bên ngoài mà lúc này ngay trong lòng cô cũng thấy lạnh lẽo lắm.
- Fany à, anh… _ Taecyeon ấp úng, anh thực sự muốn nói nhiều điều lắm, để cho cô có thể hiểu được tình cảm của anh nhưng không hiểu sao lúc này đây một câu thôi với anh cũng thật khó nói. Cả hai người cứ như vậy một lúc lâu, không ai mở miệng nói thêm câu nào nữa.
Môi Tiffany mím chặt, khóe mắt cay cay, cô đã từ chối anh rồi nhưng sao trong lòng lại thấy khó chịu thế này. Có cảm giác như cô đang đánh mất đi thứ gì đó quý giá, quan trọng với bản thân lắm. Xin phép ra về trước vì không muốn để Taecyeon phát hiện ra biểu hiện khác lạ trên khuôn mặt mình. Cô cố gắng đi thật nhanh ra khỏi cửa nhưng Taecyeon đã chạy đuổi theo kịp, anh giữ tay cô thật chặt.
- Fany, tại sao em lại như vậy chứ? Tại sao lại không thể cho anh một cơ hội nữa?_ Taecyeon nói giọng phẫn nộ.
- Sao em không thể nhìn thẳng vào anh và đối diện với tình cảm của mình?
- Em thực sự không còn dành cho anh chút tình cảm nào thật sao?
...
Lặng lẽ ngắm đường phố đông người qua lại, trong lòng Tiffany lúc này thấy rối ren lắm. Đã tự nhủ là phải quên anh mà sao những lời nói của anh lại khiến cô phải suy nghĩ đến vậy. Chẳng lẽ cô vẫn chưa quên được anh, tình cảm dành cho anh vẫn còn chứ chưa hề phai đi như những gì cô nói với anh sao. Nếu đúng là như vậy thì cô sẽ phải làm gì đây, làm gì để không thấy khó khăn khi đối diện với anh.
.
.
.
.
- Thôi bố mẹ đi đây, con về đi.
- Bố mẹ đi đường cẩn thận_ Taecyeon lễ phép nói, sau hai tuần lưu lại Hàn Quốc đã đến lúc ông bà OK phải trở về Mĩ.
- Hãy nhớ kĩ những lời ta dặn đấy Taec_ Ôm cậu con trai thêm một lần nữa, ông bà Ok quay bước đi nhanh về phía khu cách ly. Taecyeon nhìn theo bóng bố mẹ anh đang mờ dần trên đường đi vào, thở dài đầy khó nhọc anh bước đi trở về phòng tập. Biết là bố mẹ quan tâm đến chuyện của mình rất nhiều và bản thân anh cũng muốn điều đó thành sự thật lắm nhưng cô cứ như vậy thì anh biết làm sao. Tính cách anh bề ngoài là như vậy nhưng bên trong anh nhút nhát lắm, đến nói với cô một câu chuyện hoàn chỉnh còn khó nữa là. Bây giờ bảo anh nên làm gì để kéo cô trở về bên mình đây.
.
.
.
.
SNSD dorm
Yoona ngồi một mình trong phòng chán nản không biết làm gì cả, các thành viên còn lại đều có lịch làm việc riêng nên đã ra ngoài hết. Chỉ có một mình ở nhà Yoona hết xem phim, lên mạng rồi nghe nhạc nhưng tất cả đều vô vị. Nếu là ngày trước cô sẽ gọi điện cho anh rồi cả hai vui vẻ đi hẹn hò. Nghĩ đến đây Yoona lại thở dài, cô cầm điện thoại lên trong lòng bỗng dưng nhớ anh vô cùng. Cô bấm nút tìm tên anh trên điện thoại, phân vân một hồi rồi cũng gọi. Đã đấu tranh tư tưởng xong rồi, đã muốn tha thứ cho anh rồi thì cô phải can đảm lên. Cô không thể mãi như thế này được, cô phải nhanh kéo anh về bên mình.
- [A lô!]
- Khun là em đây. Anh đừng nói gì cả mà hãy chỉ nghe em thôi có được không?_ Yoona nhẹ nhàng bắt đầu cất tiếng.
- Em thực sự đã rất khó khăn mới có thể gọi điện cho anh. Em không thể nói là em không còn giận anh nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhớ anh cả.
- Thời gian qua không có anh ở bên em đã rất buồn, rất trống vắng. Yêu một người đã là không dễ dàng, để quên người đó đi cũng như vậy, em biết mình đã tự dối lòng quá nhiều.
- Giữa hai ta là hiểu lầm, có lẽ em đã quá trẻ con và cố chấp, em đã không cho anh cơ hội giải thích. Chúng ta yêu nhau cũng được gần hai năm rồi, với em đó thật sự là một quãng thời gian dài và em không hề muốn mất đi mối tình này.
- Em đã cố gắng để quên đi tất cả và em muốn hai chúng ta sẽ làm lại từ đầu được không anh?
- Nhưng trước đó em nghĩ rằng mình nên nói lời xin lỗi, xin lỗi vì em đã không hiểu anh, xin lỗi vì em đã quá lạnh lùng, xin lỗi vì em đã để anh phải rơi lệ, xin lỗi vì cho đến bây giờ em mới nhận ra là em yêu anh nhiều như thế nào.
- Em rất yêu anh Khun, anh là chàng trai quan trọng nhất với em.
- Em đã nói xong rồi, anh hãy nói gì đi.
- [Yoona! Anh xin lỗi nhưng Khun không có ở đây.]
- Hả, không phải số của Khun sao, oppa là ai vậy?_ Yoona giật mình nghe câu nói của người ở đầu dây bên kia, lúc gọi cô vội vàng nói luôn mà không để cho người đó nói gì cả.
- [Anh là Junsu, Khun nó để quên điện thoại ở nhà nên anh nghe hộ.]_ Junsu giải thích.
- Xin lỗi oppa, chỉ vì em xớn xác_ Yoona có chút ngại ngùng trong câu nói của mình.
- [Không sao nhưng anh thấy rất vui khi nghe những lời tự đáy lòng của em Yoona à.]_ Junsu chân thành nói_ [Em biết không, Khun nó cũng chẳng vui vẻ gì suốt thời gian qua đâu, ngày nào cũng ủ rũ, buồn bã.]
- [Nó thực sự cũng rất yêu em, chính vì thế mà nó đã quyết định dừng Wgm rồi.]
- Dừng Wgm, điều oppa nói là thật sao Junsu?
- [Đúng vậy, hôm trước anh Jinyoung cũng đã đồng ý, Khun nó mừng ra mặt. Nếu nghe được thêm những lời này từ em không chắc nó sẽ phản ứng như thế nào đâu.]_ Junsu hài hước nói.
- Junsu, oppa đừng nói cho Khun biết được không? Em…
- [Sao lại vậy Yoona?]_ Yoona chưa nói hết câu Junsu đã hỏi lại ngay vì anh quá bất ngờ.
- Em… em chưa có sự chuẩn bị_ Yoona ấp úng.
- [Rõ ràng là em vẫn yêu Khun, vừa rồi đã nói rất nhớ mà?]_ Junsu khó hiểu hỏi, đúng lúc đó Nichkhun về Junsu liền đưa máy cho anh luôn_ [Khun nó về đây rồi em nói chuyện với nó nhé!]
- [A lô, Yoona là em sao, Yoona, Yoona… tút… tút…]
Vừa nghe thấy giọng Nichkhun Yoona vội dập máy ngay, cô cũng không hiểu sao mình lại làm vậy nữa. Cô rất yêu anh và nhớ anh nhưng sao được nói chuyện với anh cô lại không dám vậy, cô lẽ nào vẫn chưa biết đối diện với anh ra sao?
Ngồi trên giường Yoona lại suy nghĩ thật nhiều, ở bên cạnh điện thoại của cô vẫn rung liên hồi. Cô biết đó là Khun nhưng lại không nghe mà cũng không muốn tắt hẳn đi. Bản thân cô lúc này cũng không hiểu nổi mình nữa, lí do nào mà cô lại cứ như vậy chứ. Đây chẳng phải là điều cô muốn ư, tại sao lại vẫn cứ ưu tư nhiều đến thế. Anh đã dừng Wgm lại rồi, từ nay mọi quan hệ với Vic sẽ chấm dứt, anh sẽ lại trở về bên cô. Vậy cô còn điều gì phải lo lắng nữa, từ đầu đến giờ anh chỉ luôn hướng về cô thôi. Cô đã lấy hết dũng khí gọi điện cho anh rồi nhưng sao nhận ra người đó không phải là anh lại thành ra thế này. Can đảm lúc trước đã biến đi đâu mất rồi, tại sao cô lại cứ như thế này chứ?
Chiếc điện thoại từ nãy vẫn rung không ngừng nghỉ, Yoona nhìn nó một hồi lâu rồi cô cũng cầm nó lên. Nhưng không phải là bấm nút nhận cuộc gọi mà Yoona lại tắt nó đi. Cô lại vào danh bạ bắt đầu tìm tên anh rồi soạn tin nhắn. Im Yoona thực sự không phải là như thế này, cô phải nhanh chóng tìm lại con người thật của mình. Và có lẽ người giúp được cô chỉ có anh, duy nhất anh mà thôi.
.
.
.
.
2PM dorm
“Khun, em muốn gặp anh, mai hãy đến trụ sở SM đợi em.”
“Anh biết rồi.”
Vừa soạn tin nhắn miệng Nichkhun vừa nở một nụ cười khiến Junsu ngồi cạnh cùng phải cười theo. Không nói chuyện điện thoại được cũng chẳng sao cả, Yoona đã muốn gặp anh rồi. Còn gì vui hơn chuyện này đây, thật khó để diễn tả cho cảm xúc của Nichkhun, đặc biệt khi anh nghe Junsu tường thuật lại mọi thứ. Ánh mắt rạng rỡ, nụ cười tươi rói, cả đêm hôm ấy Nichkhun cứ nghe đi nghe lại những lời của Yoona trong điện thoại. Thật may mắn khi Junsu đã dùng chế độ ghi âm cuộc gọi vì thế mà bây giờ Nichkhun mới có thể nghe được tất cả từ chính miệng Yoona.
“Yoona, anh thực sự cảm thấy vui lắm. Anh và em đã xa nhau quá lâu rồi, thời gian qua là khó khăn cho cả em và anh. Thế nhưng khi nghe được từ em những điều tận đáy lòng anh biết ngày chúng ta đoàn tụ không còn xa nữa đâu. Anh sẽ không để em phải rơi lệ, phải buồn nhiều như thế này một lần nữa đâu, anh xin hứa một lần nữa.”
...
Cùng trong một ngôi nhà, cùng một căn phòng nhưng sao tâm trạng của hai chàng trai 2PM lại đối lập đến thế. Nếu như Nichkhun vui mừng vì sắp được gặp Yoona thì trái lại vẻ buồn bã hiện rõ trên khuôn mặt Taecyeon. Ngày hôm nay anh đã đi gặp cô, đã nghe cô nói thật nhiều, những lời nói như con dao đâm thẳng vào tim anh vậy. Anh đã rất cố gắng để kéo cô lại với mình nhưng khoảng cách giữa cả hai vẫn xa thật xa. Anh vào lúc này không biết làm gì nữa mà cũng chẳng thể suy nghĩ được gì. Cơ hội đã đến nhưng anh đã bỏ qua nó, bây giờ liệu anh có đủ tư cách xin thêm một cơ hội nữa không? Qua rất nhiều thời gian anh mới nhận ra là mình rất yêu cô nhưng với cô hình như đã không còn là như vậy nữa. Anh biết đâu đó trong sâu thẳm trái tim cô vẫn còn có anh nhưng thật khó cho anh để khơi lại điều đó khi anh đã làm tổn thương sâu sắc đến cô. Lục lại quá khứ chỉ khiến trái tim cô thêm rỉ máu nhưng anh có lẽ không còn sự lựa chọn nào nữa rồi, nếu anh không làm vậy anh sẽ mất cô vĩnh viễn. Sai lầm chỉ có thể đến một lần thôi, anh không thể để lịch sử lặp lại nữa. Anh sẽ làm mọi cách để cho cô thấy tấm lòng của mình, để cô nhận ra được tình cảm anh dành cho cô. Không quan trọng là mất bao lâu vì anh cần cô, anh muốn cô và anh sẽ là một đôi.
.
.
.
.
Ngày hôm sau
Seohyun một mình đi dạo qua các con phố, ngày hôm nay tưởng dài nhưng lại trôi nhanh quá. Cô đến trường có mỗi một lúc thôi mà khi ra về trời đã sang chiều rồi. Thầm nghĩ về cuộc gặp hôm trước, cô thật chẳng hiểu lúc đó mình đang nghĩ gì nữa. Tại sao lại không dám đối diện với Yonghwa, tại sao lại bước qua Kyuhyun một cách vô tình như thế. Hành động đó của cô vì lí do gì, tại sao chỉ vì hai chàng trai mà lại khiến cô đau đớn đến thế này.
Seohyun vẫn cứ đi, những tưởng là về nhà nhưng không cô lại đến quán bán khoai lang quen thuộc. Mỉm cười khi nhận ra chỉ có khoai lang làm cô vui thôi, Seohyun bước vào và giật mình khi thấy Yonghwa đang mua hàng ở đó. Seohyun định quay đi nhưng Yonghwa đã nhìn thấy cô, cả hai sau đó đến một quán café gần đấy và nói chuyện.
...
- Em uống đi_ Yonghwa nói, anh nhìn Seohyun thật chăm chú nhưng cô lại không thể nhìn anh. Lấy tay khuấy nhẹ cốc nước cam, Seohyun im lặng chờ đợi Yonghwa. Cuộc gặp này không hề báo trước vì thế cô chưa có sự chuẩn bị nào về tâm lí cả.
- Ưhm… dạo này em thế nào, vẫn khỏe chứ?
- Vâng còn anh?_ Seohyun nhỏ nhẹ đáp.
- Anh bình thường_ Yonghwa đáp lại cụt lủn, chuyện anh muốn nói đâu phải chuyện này nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu cả. Gặp cô thế này anh cũng bất ngờ lắm nhưng anh nghĩ đã đến lúc phải nói cho cô biết tất cả rồi.
- Seohyun, anh có chuyện này muốn nói với em!_ Yonghwa bắt đầu_ Em có nhớ lần trước anh kể với em là em đã từng tỏ tình với anh nhưng anh đã từ chối không?
- Seohyun tập trung lắng nghe Yonghwa nói, cô thực sự không muốn cắt ngang anh.
- Thật ra… anh đã nói dối, đó không phải là lời nói thật lòng của anh_ Seohyun ngạc nhiên nhìn Yonghwa, sao mà anh lại nói chuyện ấy với cô vào lúc này.
- Anh cũng thích em, rất nhiều là đằng khác nhưng anh lại không thể đón nhận em.
- Anh đã làm tổn thương đến em và tổn thương đến chính bản thân mình nữa.
- Anh chưa bao giờ thôi nghĩ về em cả.
Seohyun thừ người ra với những lời nói của Yonghwa, cô thật sự chưa hề nghĩ đến điều này. Sau khi bày tỏ và bị Yonghwa từ chối Seohyun luôn đinh ninh là anh không có thích cô. Dù đôi lúc ý nghĩ đó bị lung lay nhưng trong thâm tâm Seohyun luôn cố quên Yonghwa đi. Nay nghe những lời này từ anh trong cô bỗng dưng lại xuất hiện những cảm xúc bồi hồi. Cô nhớ lại ngày đầu gặp gỡ của cả hai, những kỉ niệm cả hai đã có với nhau, sao tất cả lại ngọt ngào như thế.
- Nếu… nếu anh cũng có tình cảm với em thì tại sao lại từ chối_ Mãi một lúc sau Seohyun mới ngập ngừng hỏi lại, cô đang rất chờ đợi câu trả lời của Yonghwa.
- Vì trước khi gặp em anh đã yêu một người khác. Cô ấy ra nước ngoài du học và anh đang chờ cô ấy trở về.
- Hóa ra là như vậy_ Seohyun đáp có phần thản nhiên_ Thế tại sao bây giờ anh lại nói chuyện này với em?
- Anh… anh và cô ấy đã chia tay và anh muốn theo đuổi em_ Yonghwa ngập ngừng.
- Theo đuổi em, anh nghĩ em là đồ vật hay sao Jung Yonghwa?_ Seohyun cười mỉm, giọng cô có chút phẫn nộ.
- Lúc đã có thì anh không cần đến khi không còn nữa thì anh lại muốn nhặt về_ Seohyun đứng dậy ngay, cô cầm túi xách và bước nhanh ra khỏi quán. Cô thực sự đã có chút vui khi biết rằng anh cũng đã thích cô nhưng lí dó mà anh đưa ra lại khiến cô buồn ghê gớm. Đối với anh cô chỉ có giá trị như vậy thôi sao, chỉ như một người thay thế ư?
Yonghwa hơi bất ngờ về phản ứng của Seohyun, anh vội thanh toán và chạy đuổi theo cô.
- Seohyun nghe anh nói đã_ Yonghwa gọi nhưng Seohyun vẫn cứ bước đi không hề ngoảnh lại.
- Nghe anh giải thích được không?_ Yonghwa đã đuổi kịp Seohyun, anh đứng trước mặt nhìn chằm chằm vào cô.
- Anh rất thích em mà, lúc trước anh đã sai lầm nên bây giờ anh không muốn mình tiếp tục sai lầm nữa_ Yonghwa chân thành nói_ Anh không muốn đánh mất người con gái dành cho mình.
- Em xin lỗi nhưng muộn rồi_ Seohyun lạnh lùng đáp.
- Đã quá trễ để hai chúng ta quay được thời gian trở về ngày xưa, bây giờ em đã… có bạn trai rồi_ Seohyun gạt tay Yonghwa ra, cô quay bước đi thật nhanh.
- Hyun à, hãy cho anh một cơ hội được không?_ Yonghwa cố nói với theo nhưng Seohyun vẫn cứ đi, anh đành lặng lẽ quay về nhưng trong lòng vẫn không yên. Sau khi từ Nhật Bản trở về Yonghwa đã quyết định anh sẽ phải giữ lấy cô bằng được, dù cho bên cô lúc này đã có người khác đi chăng nữa. Thời gian qua đã giúp anh nhận ra là anh không thể sống thiếu cô được.
...
Trở về dorm Seohyun chui ngay vào phòng, dưới tấm chăn, nước mắt cô liên tục rơi xuống. Những giọt nước mắt vừa mặn vừa đắng vừa chát, dù không muốn nhưng không hiểu sao nước mắt lại rơi nhiều như thế. Đã một lần từ chối cô thẳng thừng rồi bây giờ anh lại muốn theo đuổi cô là sao. Anh như vậy có nghĩ đến cảm xúc của cô không?
.
.
.
Trụ sở SM
Sau khi kết thúc việc tập luyện Yoona mau chóng rời khỏi công ty để về dorm. Cô bước vào thang máy gương mặt thoáng chút lo lắng và căng thẳng. Là vì sắp tới cô sẽ gặp anh có phải không? Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho mình nhưng sao Yoona lại cảm thấy hồi hộp như thế này. Cô không rõ đã bao lâu rồi cô không được gặp, không được nhìn thấy gương mặt điển trai của anh. Cô thực sự không biết, có lẽ vì nỗi nhớ anh là quá nhiều nên đến chính bản thân cô cũng không thể đếm hết được từng ngày.
Ding
Thang máy dừng lại ở tầng hầm gửi xe, Yoona bước ra ngoài khuôn mặt không có sự thay đổi so với lúc trước. Cô bước đi thật chậm, ánh mắt nhìn xung quanh, trong lòng tự nhủ phải thật bĩnh tình. Và rồi người cô muốn và phải gặp cũng đã xuất hiện, anh đang đứng ở gần cuối dãy để xe và nhìn về phía cô thật trìu mến.
Yoona cố tỏ ra bình thường, cô đi về chỗ Nichkhun đang đợi. Thật sự là quá lâu rồi, đã quá lâu để cho cô và anh có một cuộc gặp gỡ. Quãng thời gian vừa rồi cô nghĩ là đã đủ để cho cô và anh suy nghĩ, nay đến lúc cả hai phải đối diện với tất cả. Tuy vậy cô vẫn không biết mở lời với anh ra sao, cô cảm thấy khó khăn vô cùng. Khi ánh mắt cả hai chạm vào nhau, sự vui mừng là thật nhiều nhưng hòa vào trong đó có cả sự bối rối, khó xử nữa. Chẳng phải là điều gì to tát nhưng vì còn quá yêu nhau nên bây giờ họ mới thế này đây.
- Em vẫn khỏe chứ Yoona?_ Nichkhun là người phá vỡ bầu không khí im lặng và ngượng ngùng nhưng câu hỏi của anh thì thật sự không hay một chút nào cả.
- Vâng!_ Yoona lí nhí trả lời, mặt cúi gằm xuống để tránh ánh mắt của Nichkhun. Cô muốn tháo gỡ hiểu lầm nhưng can đảm của ngày hôm qua đã bay đi đâu mất rồi, cô vào lúc này chẳng có một chút tự tin nào cả.
Trong khi Yoona lo lắng đứng im ở đó thì bất ngờ Nichkhun tiến tới và ôm cô vào lòng. Yoona hoàn toàn ngạc nhiên với hành động này của anh, người cô cứng đờ ra, đầu óc chẳng suy nghĩ được gì.
- Anh nhớ em nhiều lắm em có biết không Yoona?_ Nichkhun nhẹ nhàng cất tiếng và trong giọng nói của anh, Yoona có thể cảm nhận được sự chân thành.
- Anh chưa bao giờ thôi yêu em, yêu rất rất nhiều. Anh cũng như em không hề muốn mất đi mối tình này.
- Thời gian tham gia Wgm, anh đã mệt mỏi vô cùng. Trước mặt thì anh phải tỏ ra hạnh phúc nhưng sau đó tim anh đau lắm em có biết không?
- Anh biết anh không thể trách em vì chứng kiến người yêu mình thân mật với cô gái khác ai có thể vui được cơ chứ?
- Người đáng trách có lẽ là anh, anh đáng ra không nên tham gia chương trình đó, anh nên quyết liệt hơn thì sẽ không có bao chuyện xảy ra.
- Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi, anh bây giờ chỉ muốn lại được ở bên em. Đồng ý với anh là chúng ta sẽ làm lại em nhé!
Được ở trong vòng tay của Nichkhun, được nghe những lời tận đáy lòng anh Yoona cảm động vô cùng. Cô tất nhiên còn yêu anh rất nhiều và cũng muốn cả hai trở lại như xưa. Dù cho có bao sóng gió xảy đến nữa thì cô vẫn sẽ can đảm và vững tin. Cô sẽ không yếu đuối, không cố chấp nữa vì cô thực sự cần anh, chỉ riêng mình anh mà thôi.
- Em xin lỗi!
...
- Vâng, omma mau lên nhé!
- [Ừ, omma xuống ngay đây, vào xe đợi cho ấm.]
- Vâng_ Sau khi nói chuyện cùng Vic, Krystal cùng Luna vui vẻ đi về chiếc xe của mình để đợi Vic. Hai cô gái đang tung tăng thì bỗng khựng lại ngay khi lúc này trước mặt họ, người mà họ vẫn gọi vui là appa đang… ôm một cô gái rất thân mật.
- Appa!
- Yoona unnie!
- Hai người đang làm gì vậy?
.
.
- Dừng Wgm sao thầy?
- Ừ, PD của Wgm vừa mới thông báo_ Lee Soman nhìn Vic nói_ Bên JYP đề nghị chấm dứt.
- Họ có nói rõ lí do không thầy?_ Nghe thông báo của Lee Soman Vic cảm thấy rất bất ngờ, cô vội vàng hỏi nguyên nhân ngay.
- Vì 2PM sắp comeback, sau đó lại debut bên Nhật nên Nichkhun sẽ không có nhiều thời gian cho chương trình này_ Lee Soman giải thích.
- Sao lại, thầy có đồng ý không?
- Thật ra tôi nghĩ hai người đang rất được yêu mến nhưng họ không muốn nên thôi đi, tham gia tiếp rồi như Seohyun tôi cũng không thích.
Những lời nói của Lee Soman vang lên trong đầu Vic thật lâu, cô bước vào thang máy nhưng chẳng chú tâm gì cả. Không thể ngờ được là nhanh vậy, cô vẫn không thể nào tin được. Cả hai đang rất tốt đẹp và đã tạo được chỗ đứng trong lòng fan, nay dừng lại không phải uổng phí sao. Mà nếu do JYP đề nghị anh chắc cũng biết rồi nhưng sao lại không hề nói cho cô biết. Có gì uẩn khúc chăng, mấy lần quay gần đây cô cũng thấy anh rất lạ, lẽ nào lời đề nghị xuất phát từ anh chứ không phải do Chủ tịch JYP.
Ding
Vic nhanh chóng bước ra khi thang máy dừng lại tại tầng hầm. Cô đi về phía chiếc xe quen thuộc của nhóm nhưng chợt nhận ra Krystal và Luna đang đứng ở một góc khác. Tò mò Vic lại gần xem hai cô gái kia đang làm gì mà không đợi cô ở trong xe.
Chap 41
Part 1
- Luna, Krystal! Hai đứa làm gì ở đây vậy?
- Omma!_ Nghe thấy tiếng của Vic, Luna và Krystal vội vàng quay ra, ánh mắt có chút hoảng hốt.
- Sao không đợi ở trong xe?_ Vic tiếp tục tò mò.
- Tại chán quá nên ra ngoài loanh quanh thôi omma_ Krystal vội giải thích.
- Chúng ta mau về dorm đi omma_ Luna tiếp lời luôn.
- Ừ ừ đi thôi_ Vic cùng hai thành viên f(x) nhanh chóng ra xe của mình và về chung cư SM. Trong đầu cô những lời nói của Lee Soman vẫn còn ám ảnh rất lớn nên cô cũng chẳng để ý mấy đến vẻ mặt khác lạ của hai thành viên kia.
.
.
.
Tháng 11 qua đi nhường chỗ cho một tháng 12 lạnh lẽo và âm u hơn tại xứ sở Kim chi. Tuyết vẫn rơi dày đặc khắp mọi nơi kèm theo đó là những con gió lớn mang đến cho người ta cảm giác tê buốt khó tả. Mọi người hầu như chỉ muốn ở trong nhà để sưởi ấm chứ chẳng ai muốn ra đường trong cái tiết trời lạnh giá này cả. Tuy vậy mùa đông đôi khi cũng đem lại những cảm xúc rất riêng. Một chút gì đó ấm áp, ngọt ngào khi được ở bên người mình yêu hay chút gì đó cay đắng, đớn đau khi phải rời bỏ mối tình đẹp đẽ của mình.
Ngồi đối diện nhau trong một không gian ấm áp của quán café, đôi tình nhân Nichkhun-Yoona im lặng ngay từ lúc mới bước chân vào quán. Không phải cả hai muốn im lặng mà dường như họ không biết nên bắt đầu từ đâu. Những gì muốn nói đã nói hết từ trước, lúc này đây có lẽ chỉ cần sự tự tin và can đảm mà thôi.
- Yoona!
- Nếu Vic biết hết mọi chuyện thì sao?
Hai cái con người này thật lạ quá, lúc thì cùng im lặng lúc lại cất tiếng cùng một lúc. Nichkhun nhìn Yoona chăm chú, câu hỏi của cô anh đã từng nghĩ đến rất nhiều rồi và câu trả lời anh cũng đã có sẵn. Anh với Vic đơn thuần chỉ là quay show, cho dù cô có biết chuyện anh và Yoona yêu nhau thì cũng không có gì có thể thay đổi được anh cả.
- Em thực sự lo lắng về vấn đề đó?_ Nichkhun hoài nghi hỏi.
- Em nghĩ là Vic đã thích anh và chuyện dừng quay Wgm có thể khiến chị ấy bị ảnh hưởng_ Yoona từ tốn đáp.
- Anh nghĩ rồi cô ấy sẽ chấp nhận được thôi, anh không phải không nghĩ đến cảm xúc của Vic mà anh muốn nghĩ đến cảm xúc của em và bản thân anh trước đã.
- Khun, em… xin lỗi, em không nghĩ rằng anh đã mệt mỏi như thế nào suốt thời gian qua.
- Đừng có xin lỗi anh mãi như thế_ Nichkhun chuyển sang ngồi cạnh Yoona_ Anh cũng là người có lỗi.
- Em…_ Nước mắt Yoona bỗng nhiên rơi xuống khi cô nhìn thật gần vào gương mặt Nichkhun, anh so với ngày trước đã gầy hơn rất nhiều. Thực sự cảm giác trong cô lúc này rất khó diễn tả, cô thấy ân hận và cũng thấy rất đau. Chỉ vì cô quá cô chấp mà cả anh và cô đều cảm thấy khó khăn và khổ sở.
Nichkhun vừa nhìn thấy Yoona như vậy đã ôm ngay cô vào lòng, anh nào đâu có muốn nhìn thấy người mình yêu rơi lệ. Anh đã hứa là sẽ không bao giờ để cô phải buồn, phải khóc nhưng anh đã không làm được. Nay hiểu lầm giữa cả hai đã được gỡ bỏ, anh lại càng phải giữ trọn lời hứa của mình.
- Yoona, em vẫn còn tin tưởng vào anh chứ_ Nichkhun hơi lùi ra khỏi người Yoona nhẹ nhàng nói.
- Vâng!
- Vậy hãy cho anh cơ hội một lần nữa được chăm sóc em, được mang lại nụ cười cho em. Anh hứa sẽ không để em phải buồn nữa đâu_ Những lời nói của Nichkhun lại một lần nữa khiến Yoona phải khóc, anh lúc nào cũng nghĩ cho cô như vậy mà cớ sao cô lại có thể nghi ngờ anh cơ chứ. Cô đã sai quá rồi và bây giờ thì phải nhanh chóng sửa chữa thôi, cô sẽ đồng ý, sẽ lại yêu và vẫn mãi yêu anh.
- Cám ơn anh vì đã luôn dành cho em một vị trí thật lớn trong trái tim. Em cũng muốn được ở bên anh và em hứa sẽ không dễ dàng mất niềm tin vào anh nữa.
Trong tình yêu đúng là chẳng bao giờ có thể nói trước được điều gì. Yoona và Nichkhun đang yêu nhau thắm thiết là thế nhưng vì một hiểu lầm không đáng có mà cả hai đã xa nhau một thời gian dài. Nay chỉ cần một vài câu nói hai người đã lại là một đôi tình nhân như xưa. Niềm vui lúc này thật khó để mà diễn tả, cả hai đều đã phải trải qua thử thách và có lẽ đã đến lúc họ trở về bên nhau. Tình yêu không chỉ có màu hồng nhưng quan trọng là phải tin tưởng vào sự lựa chọn của chính mình, dù có sóng gió đến đâu nếu yêu nhau thực sự hai người rồi sẽ lại được ở bên nhau. KhunA couple, thời gian tới đây có lẽ sẽ là quãng thời gian hạnh phúc của cả hai?
.
.
.
- Dạo này trời lạnh lắm, em nhớ giữ ấm kẻo ốm đấy_ Wooyoung ân cần nói với Taeyeon khi hai người đang tâm sự trong quán café.
- Vâng, anh cũng vậy nhé!_ Taeyeon mỉm cười nói với Wooyoung, cô đút cho anh một biếng bánh thật to rồi nhìn anh ăn một cách khó khăn mà không ngừng cười.
Không gian xung quanh lúc này thật lãng mạn, tiếng nhạc du dương, ánh sáng mờ mờ huyền ảo. Wooyoung ôm Taeyeon sát vào người mình, mặc dù đã công khai rồi nhưng thời gian qua cả hai cũng không được gần nhau mấy. Có thể bên ngoài đáng rất lạnh nhưng được ở gần Wooyoung khiến Taeyeon thấy ấm áp vô cùng. Được ở bên anh, được anh ôm vào lòng như vậy Taeyeon thấy rất mãn nguyện, có cảm giác cô là người hạnh phúc nhất thế gian này vậy.
- Anh, ba ngày nữa sinh nhật Yuri, anh qua dự cùng bọn em nhé_ Taeyeon vui vẻ nói.
- Mùng 5 à, để anh xem nào. Mà cả nhóm đến được không?_ Wooyoung quay qua đút cho người yêu miếng bánh kem dâu tò mò hỏi lại.
- Cái này… em không biết_ Taeyeon lắc đầu, Wooyoung nhìn vẻ mặt cô lúc đó mà không nhịn được cười.
- Em làm gì mà căng thẳng vậy chứ?_ Wooyoung nựng mũi người yêu, Taeyeon cũng mỉm cười nhìn lại. Sao mà cô lại yêu cái khoảnh khắc này thế, chỉ mong thời gian dừng lại thôi.
Hai tiếng sau do Taeyeon phải về nghỉ ngơi để mai quay CF nên đôi tình nhân đành phải tạm biệt nhau. Wooyoung tận tình đứa Taeyeon về đến cổng chung cư SM, trước lúc xuống xe anh nắm tay cô lưu luyến không muốn rời. Taeyeon cũng bịn rịn, cô nhìn người yêu với ánh mắt thật trìu mến. Khuôn mặt cả hai tiến sát vào nhau hơn, môi cũng đã chạm môi. Taeyeon có thể cảm nhận rõ ràng sự nồng nhiệt cháy bỏng nơi nụ hôn của Wooyoung và cô cũng đáp lại anh say đắm không kém. Trong cái khoảnh khắc hai tâm hồn đồng điệu, hai trái tim hòa chung một nhịp đập, môi lưỡi quện vào nhau hoạt động hết công suất thì tiếng chuông điện thoại vang lên hết sức “vô duyên”. Taeyeon và Wooyoung mở mắt ra nhìn nhau, vẫn giữ nguyên trạng thái như lúc nãy xong cả hai lùi lại và cùng bật cười. Taeyeon ngồi ngay ngắn lại trên ghế của mình còn Wooyoung thì vội vàng lấy điện thoại ra nghe.
- Em vào đây, lát em sẽ nhắn tin cho anh_ Sau khi trao cho Wooyoung một nụ hôn vào má taeyeon mở cửa xe bước ra và đi nhanh về phía chung cư SM. Wooyoung vẫn tay với người yêu xong cũng lái xe đi luôn. Vừa đi vừa mỉm cười hạnh phúc Wooyoung không thể ngờ rằng chỉ trong nay mai thôi mối tình của anh sẽ gặp phải rất nhiều giông bão.
.
.
.
.
Ngày hôm sau
Trụ sở SM
Mặc dù buổi sáng vừa phải chụp hình cho SPAO rất vất vả nhưng các cô gái không vì thế mà bỏ bê việc luyện tập. Họ vẫn rất chăm chỉ, tích cực cho dù đã khuya lắm rồi. Trước khi ra về SNSD như mọi khi ngồi lại và cũng tâm sự với nhau.
- Dạo này vì hoạt động come back nên chúng ta không có nhiều thời gian, hôm nay hãy nói chuyện lâu hơn một chút nhé_ Taeyeon đề nghị và các thành viên đều gật đầu đồng ý. Thế nhưng năm phút trôi qua lại chẳng có ai nói một câu gì cả. Người có tâm trạng thì không biết nói như thế nào trong khi những người khác thì lại chẳng có chuyện gì để nói.
- Yoona em nói đi_ Yuri ở cùng phòng và cũng thân với Yoona nhất nên cô biết tất cả mọi chuyện đang diễn ra.
- Em sao?_ Yoona hỏi lại có phần ngạc nhiên với đề nghị của Yuri.
- Thì còn ai vào đây nữa_ Yuri mỉm cười đáp_ Mau nói xem em và Nichkhun oppa đã quay lại với nhau như thế nào đi.
Câu nói của Yuri làm Yoona và cả S7 nữa ngạc nhiên. Nếu như Yoona tò mò không biết sao mà Yuri lại biết cô và Nichkhun đã quay lại thì 7 người kia lại tò mò không rõ hai người quay lại như thế nào. Tất cả sau đó ngồi sát vào nhau hơn, tám cặp mắt cùng đổ dồn về phía Yoona khiến cô hơi bối rối.
- Kể đi nào Yoona_ Sunny sốt ruột thúc ép.
- Mau kể cho các unnie nghe đi_ Sooyoung cũng tò mò không kém.
- Em… hôm kia em đã gọi cho Nichkhun và nói hết nỗi lòng_ Yoona từ tốn kể lại trong ánh mắt có phần háo hức của các thành viên khác_ Sau đó bọn em đã gặp nhau vào ngày hôm qua và quay lại với nhau.
- Chỉ có thế thôi sao?_ Sunny nói có phần thất vọng.
- Unnie còn nghĩ sẽ có chuyện gì nữa?_ Yoona khó hiểu nhìn chị mình.
- Ừ thì…_ Sunny ấp úng không biết đáp lại ra sao khiến S8 phì cười. Các cô gái ai cũng vui vẻ chúc mừng Yoona, trong số tất cả thì Yoona và Nichkhun yêu nhau lâu nhất. Hai người cũng đã phải trải qua sóng gió lớn nhất nên bây giờ về lại bên nhau rồi ai cũng thấy rất vui.
- Từ nay em hãy gắng mà giữ gìn hạnh phúc của mình nhé, các unnie tin sau thử thách này tình yêu của hai người sẽ càng thêm bền chặt_ Taeyeon thay mặt mọi người nói và Yoona đáp lại bằng một nụ cười thật tươi. Sau những gì đã trải qua cô đã trưởng thành lên rất nhiều và cô nghĩ mình sẽ không để chuyện này tái diễn một lần nữa đâu.
Cuộc nói chuyện của các cô gái tiếp tục diễn ra sau đó nhưng bầu không khí đã trầm lặng hơn. Không còn là niềm vui vì chuyện của Yoona đã được giải quyết nữa mà thay vào đó là sự lo lắng khi maknae kể chuyện của cô với Kyuhyun.
- Seohyun, em với Kyuhyun oppa dạo này thế nào?
Seohyun nhìn một lượt các chị mình, cô biết là họ quan tâm rất nhiều đến cô, luôn mong những điều tốt đẹp nhất đến với cô nhưng lúc này đây cô lại chẳng biết nói sao cả. Chuyện của cô với Kyuhyun ư, nên nói là tốt hay không tốt. Nếu là mấy ngày trước đương nhiên cô sẽ vui vẻ mà gật đầu nói là tốt rồi nhưng đến hôm nay thì cô không có đủ can đảm để thú nhận điều đó. Cho dù không nói ra và đó cũng chỉ là một hành động rất nhanh thôi nhưng cô biết là cô đã làm tổn thương đến anh. Anh không hề gọi cho cô, cô cũng không dám gọi cho anh bởi cô sợ sẽ càng làm anh thêm đau. Ngày hôm nay khi ngồi đối diện với các chị cô cùng muốn nói ra tất cả lắm nhưng cô lại lo rằng các chị sẽ càng buồn cho cô thôi.
- Sao em lại hành động như thế chứ?_ Taeyeon sửng sốt hỏi lại sau khi nghe Seohyun kể toàn bộ.
- Tae, bình tĩnh lại đi_ Tiffany kéo Taeyeon ngồi xuống bởi leader đã đứng dậy ngay sau khi nói.
- Em… em cũng không biết tại sao lúc đó lại làm như thế nữa_ Seohyun nói một cách khó khăn.
- Chị tin là phải có lí do, trước đó đã xảy ra chuyện gì phải không Hyun?_ Yuri tiếp tục hỏi.
- Không, không có chuyện gì cả, lúc đấy chỉ là em đang đứng nói chuyện với Yonghwa oppa thôi.
- Em đang nói chuyện với Yonghwa sao?_ Lần này đến lượt Sunny hét lên.
- Tình cảm em dành cho Yonghwa bây giờ thế nào?_ Hyoyeon nhẹ nhàng vuốt tóc Seohyun.
- Em vẫn còn yêu cậu ấy chứ?_ Sooyoung nói và Seohyun đáp lại cô bằng một cái gật đầu.
- Trước đó em chưa thể khẳng định được nhưng sau ngày hôm qua thì em đã biết. Anh ấy đã gặp em và kể rõ lí do vì sao lại từ chối em_ Seohyun giải thích_ Em thực sự không vui vì những điều anh ấy nói nhưng qua đó em cũng đã biết được tình cảm thật của mình.
Cả tám cô gái cùng quay qua nhìn nhau tròn mắt ngạc nhiên. Dù biết Seohyun có tình cảm với Yonghwa nhưng tại thời điểm này, những lời nói của maknae vẫn khiến tất cả bàng hoàng. Bây giờ Seohyun đã có bạn trai là Kyuhyun, một người thật sự rất tuyệt vời, việc còn tình cảm với Yonghwa sẽ khiến cả ba đều phải khó xử. Đặc biệt là Seohyun, maknae sẽ chọn nghe theo lí trí hay con tim đây.
.
.
.
- Kyu, đi đâu mà vội thế?
- Ơ… Yunho hyung_ Kyuhyun ngạc nhiên quay lại khi thấy DBSK’s Yunho gọi mình.
- Sao sắc mặt em lạ thế, không khỏe à?_ Yunho bước tới gần Kyuhyun cất tiếng hỏi.
- Dạ không, em đâu có sao!_ Kyuhyun nở một nụ cười gượng gạo, anh không nghĩ rằng biểu hiện trên gương mặt mình lại lộ liễu đến như vậy.
- Mà muộn rồi sao em chưa về, anh tưởng hôm nay SuJu không có lịch tập?_ Yunho nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Kyuhyun, ánh mắt có chút hoài nghi.
- Vâng… em muốn luyện tập thêm cho SM The Ballad_ Kyuhyun ấp úng trả lời. Yunho sau đó không hỏi gì thêm nữa mà kéo Kyuhyun về chung sư SM luôn.
Ding
Yunho và Kyuhyun vừa ra khỏi cửa thì thang máy cũng dừng lại tại tầng 1, S9 im lặng bước ra. Không còn sự nhộn nhịp thường ngày mà thay vào đó là một sự im ắng lạ thường. Lí do cho hành động của các cô gái thì đều đã rõ nhưng liệu họ có thể im lặng mãi hay không khi sắp tới đây có rất nhiều việc buộc họ phải lên tiếng?
.
.
.
.
Tối hôm sau
- Yuri, ở đây_ Sau khi nghe thấy tiếng gọi mình, Yuri chạy ngay đến phía cây to cổ thụ.
- Xin lỗi tôi đến muộn_ Yuri nở một nụ cười nói.
- Không sao, tôi cũng mới đến thôi_ Junhyung xua tay.
- Cậu hẹn tôi đến đây có việc gì vậy?_ Yuri thắc mắc nhưng Junhyung tiếp tục lấp lửng.
- Rồi cậu sẽ biết, bây giờ theo tôi nhé_ Junhyung cầm tay Yuri kéo cô đi vào phía trong khu vui chơi. Yuri thực sự chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra nhưng vì cũng muốn được thư giãn sau những lúc làm việc căng thẳng nên đã đồng ý cùng Junhyung tham gia các trò chơi.
- Cậu uống đi_ Junhyung và Yuri sau khi tham gia hầu hết các trò chơi đã dừng lại để nghỉ.
- Cám ơn_ Yuri vui vẻ nhận lấy chai nước từ tay Junhyung.
- Có hơi đường đột một chút nhưng tôi thật sự muốn thể hiện tấm lòng của mình_ Yuri đang uống nước ngẩng lên tròn xoe mắt nhìn Junhyung, chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì tiếng nổ đùng đùng đã vang lên bên tai. Là pháo hoa, những chùm pháo hoa rực rỡ màu sắc đang làm sáng rực một góc trời. Yuri ngắm chúng một cách đầy thích thú, lâu lắm rồi cô mới được thấy pháo bông đẹp như thế.
- Happy birthday to you! Happy birthday to you!
- Happy birthday! Happy birthday! Happy birthday to Yuri!
- Chúc mừng sinh nhật, đóa hoa đẹp nhất giữa một rừng hoa đẹp. Hãy mãi xinh tươi, vui vẻ và hạnh phúc như thế này nhé!
Yuri quay sang nhìn Junhyung mà cứ đờ người ra không nói được gì. Sau buổi gặp lần trước cô thực sự đã cảm thấy rất ngại và để quyết định đi đến đây ngày hôm nay cô đã băn khoăn không ít. Cô ghét cái cảm giác ngượng ngùng nhưng rồi vẫn cứ đi bởi cô rất tò mò về người bạn mới quen này. Cả hai lần gặp gỡ anh đều mang đến cho cô những cảm xúc rất riêng, cô chưa bị như thế bao giờ cả. Sức hút từ anh hình như nó là quá lớn với cô và cô không thể cưỡng lại nó được.
Một vài phút sau trạng thái của Yuri vẫn không có sự thay đổi nào cả, cô vẫn đang rất bất ngờ. Lần đầu tiên một chàng trai tặng quà sinh nhật cho cô thật hay và lãng mạn. Tự nhiên Yuri thấy mặt có cảm giác nong nóng, tim hình như cũng đập có phần nhanh hơn. Lạ quá sao cô bỗng dưng lại bị như vậy chứ, Junhyung, tất cả là vì anh đúng không?
- Cám… ơn cậu nhiều lắm_ Giọng Yuri có chút run run xen lẫn vui sướng. Cô nhận lấy bó hoa và túi quà từ Junhyung, mỉm cười thật tươi nhìn anh.
- Chúng ta mới quen nhau, thật ra cậu cũng không cần làm vậy đâu.
- Sao lại thế chứ, chúng ta là bạn bè mà, hãy có một sinh nhật vui vẻ và ý nghĩa nhé!_ Junhyung cũng đáp lại Yuri bằng một nụ cười tươi không kém.
- Thật sự tôi thấy cảm động lắm_ Yuri nghẹn ngào nói.
- Này đừng khóc, đừng làm tôi khóc theo cậu chứ_ Câu nói của Junhyung khiến Yuri bật cười thích thú, cả hai ngồi đó và tiếp tục nói chuyện với nhau thật lâu.
Part 2
SNSD dorm
- Mau lên, bánh kem đã cắm nến chưa?_ Sooyoung sốt ruột hỏi các thành viên.
- Xong hết rồi, Yul về là ok_ Jessica nói.
- Ừ mà hay quá ta, chúng ta đang không biết làm thế nào để dụ Yul ra ngoài thì cậu ấy lại tự đi rồi_ Sunny thắc mắc.
- Cũng lạ đấy nhưng thôi tập trung vào việc đi_ Hyoyeon ngay lập tức kéo Sunny vào bếp để làm nốt công việc.
Trong khi S8 đang rôm rả trò chuyện thì thang máy đã dừng lại ở tầng 9 và Yuri vui vẻ bước ra. Cô ôm trên tay bó hoa và món quà Junhyung vừa tặng, khuôn mặt rạng rỡ vui sướng. Bấm chuông liên hồi nhưng chẳng ai ra mở cửa, Yuri toan gọi điện thì lại thấy cửa không khóa. Cô đẩy nhẹ cánh cửa và bước vào, thật kì lạ phòng khách hôm nay yên ắng và tối om. Yuri vẫn chưa thể định hình chuyện gì sắp xảy ra thì bỗng có một chút ánh sáng lấp ló nơi cuối phòng. Là ánh nến và bài hát “Happy Birthday” đang được vang lên.
- Happy birthday to you! Happy birthday to you!
- Happy birthday! Happy birthday! Happy birthday to Yuri!
Yuri vừa ngạc nhiên vừa cảm động, nước mắt chỉ trực trào ra. Trước mặt cô bây giờ là tám chị em thân yêu, họ đang cầm trên tay một chiếc bánh kem thật lớn với 22 ngọn nến tương ứng với số tuổi của cô. Yuri nhìn khắp một lượt mà chẳng thể nói nên lời.
- Chúc mừng sinh nhật viên ngọc trai đen của chúng ta, hãy luôn vui vẻ và mãi ở bên bọn tớ nhé, chúng ta sẽ mãi là một gia đình hạnh phúc.
Yuri nhắm mắt lại ước nguyện sau đó cả chín cô gái cùng nhau thổi tắt 22 ngọn nến.
Phụt.
Đèn được bật sáng, các cô gái sau đó quây quần tại phòng khách cùng nhau cắt bánh kem. Mỗi người có một món quà thật đặc biệt để tặng cho Yuri, khỏi nói là cô vui như thế nào, nụ cười cứ ở trên môi mãi không dứt.
- Các cậu làm tớ bất ngờ quá, tớ không nghĩ là được tổ chức sinh nhật sớm vậy.
- Để cậu đoán ra được thì mất hay à, lần này là ý tưởng của Sooyoung đấy_ Jessica lại gần khoác vai cô bạn nói.
- Nhưng đây chỉ là phụ thôi unnie, mai mới có party cơ_ Đến lượt Yoona góp vui.
- Mà sao lại có đến chín món quà thế này, Yuri ai đã tặng cậu trước vậy?_ Sunny ngay lập tức tra hỏi sau khi thấy bó hoa và túi quà Junhyung tặng Yuri.
- Thật không, đâu xem nào_ Sooyoung cũng sấn vào xem, cô nhìn ngắm bó hoa thật lâu.
- Các cậu thật là, mau trả cho tớ_ Yuri cuống cuồng chạy theo đòi lại túi quà khi Sooyoung đang giữ lấy nó thật chặt.
- Ai tặng mà cậu lại sợ bọn tớ biết thế, chàng nào đấy ư?_ Câu hỏi của Tiffany khiến mọi người phải dừng lại ngay, Yuri quay ra nhìn bạn chẳng biết giải thích thế nào nữa.
- Đúng rồi, tặng hoa hồng thì chỉ có con trai thôi, mà phải yêu rồi thì mới tặng chứ_ Sooyoung vừa nói vừa nhanh tay giở túi quà ra xem. Một chiếc hộp nhạc thật xinh xắn, bên trong có hai con búp bê một trai một gái đang ngồi nắm tay bên xích đu. Tiếng nhạc du dương vang lên làm cả căn phòng trở nên bớt ồn ào hơn nhưng sau đó đã náo nhiệt nay khi Sooyoung lấy ra trong túi được một tấm thiệp. Tiếc thay chưa kịp xem trong đó viết gì và quan trọng là biết ai là người tặng thì tấm thiệp đã bị Yuri lấy lại.
- Đùa thế thôi, đây là bí mật của tớ, đến lúc thích hợp sẽ nói cho các cậu biết_ Yuri nói rồi nhanh chóng đem bó hoa và đống quà vào phòng của mình. Khi cô trở ra S8 nhìn cô mà cười không dứt nhưng Yuri lại tỏ ra rất bình thản. Mặc cho các cô bạn có hỏi hay trêu trọc điều gì cô cũng không nói. Đến cuối cùng tất cả phải chịu thua vì chẳng khai thác được thông tin gì cả.
.
.
.
.
Ngày hôm sau dù phải biểu diễn trên Inkigayo nhưng S8 vẫn cố chuẩn bị thật tươm tất cho bữa tiệc sinh nhật của Yuri. Lần sinh nhật này sẽ được tổ chức thật đặc biệt, không chỉ có Soshi mà các thành viên của SuJu cũng được mời tham gia. Khi các cô gái trở về thì mọi thứ đã xong xuôi hết bởi SuJu đã làm tất cả rồi.
- Hura, các oppa tuyệt thật!_ Sunny mừng rỡ reo lên với bữa tiệc thịnh soạn trước mặt.
- Bọn anh đã ra tay thì gạo xay ra cám_ Heechul vỗ ngực tự hào.
- Yuri, các oppa có món quà này tặng em, chúc em sinh nhật vui vẻ_ Eeteuk thay mặt các thành viên tặng quà Yuri, cô tươi cười nhận lấy từ anh, không quên cám ơn các oppa thân yêu của cô.
- Thôi chúng ta vào tiệc đi_ Kangin hào hứng nhưng Yuri đã ngăn lại ngay.
- Khoan oppa, khách còn chưa đến hết mà_ SuJu nhìn nhau ngạc nhiên với câu nói của Yuri, chưa ai kịp lên tiếng hỏi điều gì thì mọi thắc mắc đã có đáp án. Ba vị khách rất đỗi quen thuộc đang xuất hiện ngay ngoài cửa.
- Xin chào mọi người.
- Sau lâu vậy mau vào nhà đi!
- Ui dào, cứ tưởng khách nào hóa ra là mấy nhóc này_ Shindong đi đến khoác vai một trong ba chàng trai nói.
- Nichkhun, Taecyeon, Wooyoung lại đây ngồi mau lên_ Eeteuk vui vẻ gọi ba thành viên 2PM, Sunny biết ý đứng dậy nhường chỗ cho Nichkhun ngồi cạnh Yoona, Sooyoung cũng đứng lên ngay sau đó và ấn Wooyoung ngồi xuống chỗ cũ của mình cạnh Taeyeon. Chẳng hiểu vô tình hay cố ý mà Taecyeon lại chọn đúng chỗ cạnh Tiffany, cả hai lúc đó quay sang nhìn nhau đầy ngại ngùng và khó xử.
Bữa tiệc sau đó diễn ra trong không khí đầm ấm và khá sôi nổi. Tuy vậy vẫn có những góc thật yên ắng và phần nào đó là nặng nề. Nichkhun và Yoona dù đã quay lại với nhau rồi nhưng có vẻ cả hai sợ bị SuJu phát hiện ra nên khá là im lặng, chỉ nói dăm ba câu. Kyuhyun và Seohyun cũng không khác là bao, hai người thậm chí còn chẳng nói với nhau câu nào. Trái ngược với những người kia thì WooTae và HaeSica nói quá trời luôn, có cảm giác như bốn người mới là chủ nhân thực sự của bữa tiệc này vậy.
...
- Mọi người, chúng ta chơi trò chơi đi_ Đang ăn uống Heechul bỗng nảy ra ý tưởng mới.
- Hyung chơi gì vậy?_ Eunhyuk háo hức.
- Hyung lại nghĩ ra trò gì đây_ Kangin cũng thêm vào.
- Chơi trò couple, mỗi đôi sẽ ăn một miếng bánh, của đôi nào ngắn nhất sẽ thắng.
- Hyung trò này hay đấy nhưng không có đủ các couple thì phải?_ Sungmin nhìn quanh thắc mắc.
- Ôi trời thắng nhóc này, không phải SuJu chúng ta cũng có couple sao?_ Eeteuk đánh yêu Sungmin một cái rồi yêu cầu mọi người tập trung lại một góc.
- Hôm nay sinh nhật Yuri nên em được chọn trước, sau đó mọi người sẽ bốc thăm để chọn cặp đôi cho mình_ Heechul nói_ Nhưng Soshi thì nhất định phải chọn con trai đấy.
- Oppa, không tham gia có được không?_ Yuri có vẻ lưỡng lự nhưng Heechul ngay lập tức gạt phăng đi và yêu cầu cô chọn. Yuri nhìn quanh một lượt, cuối cùng cô đành chọn Kibum.
- Ủa sao lại là oppa, cứ nghĩ là Nichkhun hay… Taecyeon chứ nhỉ?_ Kibum trêu cô em gái của mình khiến Yuri thấy khá ngại.
- Oppa, Nichkhun oppa là “hoa đã có chủ rồi”_ Câu nói của Sunny làm SuJu trố mắt ngạc nhiên, cả nhóm nhìn xung quanh thử tìm xem ai là nhân vật chính. S8 dù không nói gì nhưng ánh mắt đều đổ dồn về phía Yoona nên SuJu đoán ra ngay. Tất cả nhìn KhunA rồi nhìn nhau cười khúc khích.
- Thôi số 1 nào. Jessica mau chọn đi. À mà quên khỏi chọn, cả Taeyeon, Yoona và Seohyun nữa_ Heechul nói rồi mau chóng kéo các thành viên SNSD về phía các chàng trai của họ. Các cô gái chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc làm theo cả. Sau đó mọi người cũng lần lượt chọn đôi cho mình, Tiffany có số 12 và không thể chọn ai khác ngoài Taecyeon, cô buộc phải cùng tham gia trò chơi cùng anh.
Mười hai đôi được chia làm sáu cặp thi đấu, trong khi SuJu tỏ ra hào hứng thì SNSD lại khá rụt rè. KhunA couple phải chơi đầu tiên và đối đầu với SiSoo, hai người có vẻ ngượng ngùng và khó khăn khi bắt đầu chơi. Dưới sự chứng kiến của mọi người, Nichkhun cho miếng bánh vào miệng và bắt đầu tiến gần hơn đến khuôn mặt của Yoona. Khi môi cả hai gần chạm vào nhau, cảm xúc trong Yoona thật khó nói. Đã lâu lắm rồi cô và anh không được gần nhau đến thế. Những chuyện xảy ra gần đây khiến khoảng cách giữa hai người ngày càng xa hơn và dù bây giờ đã quay lại rồi thì cái cảm giác thân thiết vẫn chưa thể nào được như xưa.
- Nichkhun và Yoona bị loại nhé, hai người đang chơi trò chơi hay đang hôn nhau vậy?
Câu nói của Heechul làm tất cả xúm vào nhìn KhunA couple. Trước mắt họ đúng là hai người kia đang môi chạm môi. Khi rời nhau cả Nichkhun lẫn Yoona đều cố giải thích nhưng giải thích làm sao khi miếng bánh của cả hai chẳng còn một chút nào cả. KhunA couple lúc đó quay ra nhìn nhau đầy ngại ngùng và xấu hổ.
Sau sự cố của KhunA trò chơi diễn ra khá suôn sẻ, chỉ có HaeSica là không rút ra được kinh nghiệm nào và bị loại một cách đầy đáng tiếc. Ba đôi thi cuối cùng để xác định người chiến thắng là YeWook, WooTae và SiSoo. Và cuối cùng thì đôi giành được chiến thắng là YeWook, khỏi nói cũng biết hai anh chàng này và SuJu vui như thế nào rồi.
Sau khi trò couple kết thúc mọi người không tụ tập lại nữa mà tản ra mỗi người một góc. Ai đã có đôi có cặp thì ngồi tâm sự trong khi những người khác lại chơi điện tử, đánh bài hay đơn giản là tán gẫu.
...
Trong khu bếp của SNSD lúc này Donghae và Jessica đang trò chuyện khá là vui vẻ. Sau khi được Taeyeon giúp đỡ cả hai đã thân thiết hơn rất nhiều, nói chuyện nhiều hơn mà thể hiện tình cảm cũng nhiều hơn nữa.
- Sica, đến bao giờ thì anh sẽ được ăn đồ do em nấu?
- Ưhm, anh chịu khó đợi đi, thời gian này em bận lắm_ Sica lảng tránh khi Donghae nhắc đến chuyện nấu ăn. Nào đâu có phải cô không muốn nấu mà chỉ sợ nấu rồi anh không thể ăn được thôi, tài nấu ăn của cô đến các thành viên còn phải kêu ca nữa là.
- Đừng có tránh mãi đấy, anh sẽ chờ_ Donghae quả quyết nói và điều này khiến Jessica thêm phần lo lắng.
- Dạ_ Jess lí nhí trả lời.
- Mà Sica này… anh…_ Donghae ngập ngừng, anh hình như có chuyện gì đó muốn nói nhưng rồi lại thôi_ Anh… để ý hình như Kyu vs Seohyun có chuyện gì phải không?
- Seohyun á, Kyuhyun oppa đã nói gì với anh ư?_ Jessica tò mò hỏi lại.
- Không nhưng anh để ý biểu hiện của nhóc ấy, mấy hôm nay lạ lắm, hầu như rất ít nói_ Donghae giải thích, Jessica thấy vậy liền ghé vào tai anh nói nhỏ.
- Em cũng không muốn giấu anh, thật ra thì…
...
- Kyuhyun oppa, em… em có chuyện muốn nói với anh_ Sau một lúc im lặng Seohyun mới bắt đầu lên tiếng. Căn phòng lúc này nơi cô và Kyuhyun đang ngồi có cảm giác thật nặng nề và căng thẳng. Thật khó để hiểu được lí do tại sao lại như vậy, chuyện của cả thực sự đã đến nước này rồi sao?
- Anh nghe đây, em nói đi_ Kyuhyun chậm rãi nói, cảm tưởng anh không hề chờ đợi như lời anh vừa nói. Phải chăng vì anh đã đoán biết được câu chuyện của Seohyun và không hề muốn nghe nó một chút nào.
- Em… xin lỗi nhưng… chúng ta chia tay đi_ Seohyun khó khăn thốt lên từng từ, cô cúi gằm mặt xuống không hề nhìn Kyuhyun. - Cô thấy có lỗi lắm, tình cảm anh dành cho cô là quá nhiều nhưng cô lại không đáp lại được, vì lẽ đó mà cô không có can đảm nào đối diện với anh.
Năm rồi mười phút trôi qua Kyuhyun không hề lên tiếng, anh vẫn ngồi trầm ngâm trên ghế và điều này khiến Seohyun rất ngạc nhiên. Theo lẽ thường thì phải bất ngờ, khó hiểu, thậm chí là lo lắng chứ sao anh không có một phản ứng gì thế. Cho dù bản tính anh có điềm tĩnh, ít nói thì sự im lặng của anh vẫn khiến cô ngỡ ngàng. Anh càng như vậy cô lại càng thấy sợ hãi và có lỗi nhiều hơn. Từ từ ngẩng lên nhìn Kyuhyun, Seohyun lên tiếng tiếp.
- Em biết tình cảm anh dành cho em là rất nhiều và anh là một người bạn trai tuyệt vời nhưng điều đó lại càng khiến em phải suy nghĩ nhiều hơn. Em rất sợ mình không thể yêu anh nhiều như anh yêu em.
Kyuhyun lúc này mới nhìn Seohyun, ánh mắt cả hai chạm phải nhau đầy đau khổ và khó xử. Một giọt nước mắt chợt rơi xuống và Seohyun đã nhanh tay gạt nó đi. Tuy vậy cô không thể tiếp tục lau những giọt lệ nữa khi mà nó cứ rơi xuống nhiều thật là nhiều. Kyuhyun chầm chậm tiến về phía Seohyun, bàn tay anh nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt mặn chát trên gương mặt cô. Kyuhyun mỉm cười nói với Seohyun.
- Anh đồng ý, gượng ép chắc chắn không mang lại kết quả tốt. Dù không còn là bạn trai của em nhưng trong lòng anh em mãi có một vị trí thật lớn và anh luôn mong em được hạnh phúc.
Kyuhyun quay bước đi ngay sau đó nhưng Seohyun đã níu tay anh lại, nước mắt cô vẫn cứ rơi xuống đều đặn. Ôm chầm lấy Kyuhyun từ phía sau, giọng Seohyun run run thấy rõ.
- Em xin lỗi, tấm chân tình của anh em không bao giờ có thể báo đáp. Anh xin hãy quên em đi và tìm cho mình một người con gái khác xứng đáng với anh hơn em.
- Không phải lỗi của em, chỉ trách chúng ta có duyên mà không có phận. Hy vọng rằng em sẽ không quên những kỉ niệm đã có giữa hai ta.
Kyuhyun gỡ tay Seohyun ra rồi anh bước đi luôn. Rời khỏi SNSD dorm Kyu không về dorm của mình mà anh lại đi xuống dưới sân. Ngồi thật lâu trên chiếc xích đu, trong đầu Kyuhyun hiện ra hàng loạt những kí ức đẹp đẽ ngày xưa. Dù thời gian cả hai bên nhau là không nhiều nhưng anh vẫn cảm thấy vui và hạnh phúc. Anh đã có cơ hội được ở gần bên cô, quan tâm chăm sóc cho cô. Nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô anh hạnh phúc lắm và cũng chính vì lẽ đó mà anh đã đồng ý khi cô đề nghị chia tay.
Để gặp, yêu và đến với nhau không hề là chuyện dễ dàng và tất nhiên chia tay cũng không thể nói là xong. Chắc chắn anh sẽ không quên những gì đã có với cô và anh nghĩ cô cũng như thế. Nhưng anh sẽ vẫn phải chấp nhận sự thật là cô đã không còn thuộc về anh nữa rồi. Anh buồn, anh đau nhưng anh không gục ngã, anh không thể ở bên cô nhưng vẫn có thể dõi theo cô từ xa như những gì ba năm qua anh từng làm. Cô không yêu anh và anh không muốn một tình yêu gượng ép, anh quyết định rút lui vì anh mong đó là lựa chọn đúng đắn của cô và cô sẽ hạnh phúc khi rời xa anh. Anh biết mình còn nhiều thiếu sót và chưa làm tròn trách nhiệm của một người bạn trai, dù cô có nói anh tuyệt vời thì anh vẫn tự thấy mình chưa xứng với cô. Hy sinh nhiều như vậy nhưng anh chỉ có duy nhất một ước muốn là người con trai cô chọn sẽ đem lại hạnh phúc và giữ mãi nụ cười trên môi cô mà thôi.
...
Thẫn thờ ngồi xuống giường nhìn cho đến khi bóng Kyuhyun khuất hẳn, Seohyun khóc không ra tiếng nữa. Tại sao ông trời lại đưa đẩy cô rơi vào hoàn cảnh này để rồi giờ đây cô và hai người con trai kia đều phải đau khổ. Ai cũng yêu cô nhiều nhưng tim cô thì không thể sẻ làm đôi, cô chỉ có thể đặt trọn tình cảm cho một người mà thôi. Nhưng làm vậy thì lại khiến người kia đau gấp trăm lần, cô thực sự thấy mệt mỏi lắm. Chưa lúc nào nước mắt lại rơi nhiều như bây giờ, chưa bao giờ con tim lại thắt lên từng cơn như vậy. Cô ghét cái cảm giác này và ghét cả… cuộc sống này nữa.
Chap 42
Part 1
SNSD dorm
Trong bữa tiệc sinh nhật Yuri các cô gái đã có một đêm thật vui vẻ. Sáng hôm sau họ được nghỉ nên ai cũng thức dậy muộn. Mười giờ sáng phòng ăn vẫn còn rôm rả tiếng cười đùa và trêu trọc lẫn nhau.
- Ăn mau lên đi các cậu, chiều phải quay show đấy_ Kid leader giục các thành viên.
- Bình tĩnh đã nào, vẫn còn khối thời gian mà_ Sooyoung cố nói khi đang nhét một thìa cơm to đùng vào miệng.
- Ăn hết đi rồi hẵng nói_ Sunny không nhịn được cười trước vẻ mặt của cô bạn.
- Ơ, cái mũ màu đen sáng tớ vừa nhìn thấy đâu rồi nhỉ?_ Taeyeon ăn xong đi ra phòng khách nhìn không thấy cái mũ đâu liền lên tiếng hỏi. Mọi người đều đi ra ngoại trừ Sooyoung nhưng ai cũng lắc đầu tỏ vẻ không biết.
- Hình như Sica đã cầm nó đi rồi_ Sau khi nhét đầy một bụng cơm Sooyoung mới bước ra và giải thích mọi thắc mắc của cô bạn.
.
.
.
SuJu dorm
- Mấy đứa thu xếp xong chưa, đừng quên gì nhé!
- Em biết rồi, hyung dặn dò nhiều quá đấy_ Eunhyuk nhăn mặt nhìn hyung của mình.
- Ủa, mọi người có thấy cái mũ của em đâu không?_ Donghae sau một hồi tìm kiếm không có kết quả đành hỏi các thành viên khác.
- Hyung không có thấy_ Heechul lắc đầu đúng lúc đó thì có tiếng chuông cửa, Donghae đi ra và thấy Jessica đang đứng đó với chiếc mũ của mình trên tay.
- Sica!
- Oppa! Hôm qua anh đã để quên tại dorm nên em mang lên cho anh_ Jessica nói nhưng cũng không quên nhìn vào trong nhà mỉm cười với các thành viên SuJu.
- Cám ơn em!
- Mà các anh sắp đi xa ư?_ Câu hỏi của Công chúa khiến SuJu nhìn nhau rồi tất cả cùng nhìn về phía Donghae. Chàng Cá có phần hơi bất ngờ trong tình huống này, anh nhìn Sica chăm chú hơn.
- Theo anh ra đây một lát nhé!
.
.
.
- [Hôm qua sinh nhật vui chứ?]
- Ừ, thật tiếc khi không thể mời cậu đến dự được_ Yuri nói có chút buồn.
- [Không sao mà, đã có ai biết mối quan hệ của chúng ta đâu với cả hôm qua tôi cũng bận rồi.]_ Junhyung vui vẻ nói.
- Dù đã nói nhưng tôi vẫn muốn nói lại một lần nữa, cảm ơn cậu rất nhiều vì món quà.
- [Cậu thật là… nhưng có thể thay lời cảm ơn đó bằng một buổi hẹn được không?]_ Junhyung lém lỉnh nói.
- Hả… ưhm cũng được_ Tuy có chút bất ngờ vì lời đề nghị của Junhyung nhưng nghĩ đến những gì anh đã làm cho mình Yuri cũng nhanh chóng nhận lời.
- [Thế nhé, tôi sẽ liên lạc lại sau.]_ Yuri để điện thoại lên bàn trang điểm rồi cô cầm hộp nhạc Junhyung tặng lên. Một bản nhạc thật nhẹ nhàng và êm ái, nói khiến cho đầu óc cô thư giãn rất nhiều. Nhắm mắt lại để cảm nhận tiếng nhạc vang lên trông không gian yên ắng, Yuri có thể mường tượng ra những điều mà bản nhạc muốn gửi gắm. Không thể ngờ Junhyung lại lãng mạn và hiểu tâm lý phụ nữ đến thế, cho dù có trí tưởng tượng phong phú đến đâu cô cũng không thể nghĩ được là anh sẽ tổ chức cho cô một sinh nhật thật ý nghĩa. Hai người mới quen nhau không lâu, việc anh biết và nhớ sinh nhật đã khiến cô vui lắm rồi, nay lại còn tặng quà cho cô nữa. Tthật sự thì ấn tượng Junhyung để lại trong Yuri là rất lớn và cô đã luôn cảm thấy vui khi nói chuyện với anh. Anh mang lại cho cô một cảm giác thật khó tả, cô hình như đã gặp nó ở đâu rồi và cái cảm giác ấy dạo gần đây lại ngày một rõ hơn.
.
.
.
Sân thượng chung cư SM, trời Seoul hôm nay vẫn thật lạnh giá, ánh nắng gần như chẳng có một cơ hội nào để len lỏi vào giữa những đám mây chằng chịt, u tối kia. Tuyết không rơi nhiều nhưng cái lạnh thì vẫn khiến con người ta tê buốt đến rùng mình. Thật kì lạ khi Donghae lại rủ Jessica lên đây để nói chuyện, tiết trời lạnh giá như thế này sẽ giúp anh có thêm can đảm chăng?
- Sica, anh… anh đã định nói chuyện này rồi nhưng thật khó để mở lời_ Donghae ngay từ đầu đã gặp khó khăn.
- Có chuyện gì vậy anh?_ Jess tò mò nhìn người yêu.
- Anh… sẽ ra nước ngoài một thời gian, SuJu M sẽ comeback tại Trung Quốc nên…
- Hả, anh sẽ sang Trung Quốc sao?_ Jessica giật mình khi nghe Donghae nói_ Và hôm nay các anh sẽ đi.
- Đúng vậy, anh muốn nói cho em biết nhưng anh gần như không có cơ hội nào_ Donghae thú nhận, anh vội cầm lấy tay Jessica ngay. Bàn tay nhỏ nhắn của cô trong suốt thời gian qua anh đã được cầm nó, được nâng niu nó thật nhiều. Bây giờ phải xa rời nó đến chính anh cũng cảm thấy không nỡ.
- Em không ngạc nhiên vì điều này, ra nước ngoài lưu diễn là chuyện bình thường mà_ Jessica từ tốn nói_ Nhưng em vẫn buồn, buồn nhiều lắm vì cho đến ngày hôm nay anh mới nói cho em biết.
- Anh xin lỗi Sica à!_ Donghae nắm chặt tay Công chúa hơn, tay cô lúc này thật sự rất lạnh.
- Nếu em không tình cờ lên chắc anh sẽ vẫn giấu em và lẳng lặng ra đi phải không?_ Jessica quay sang nhìn chàng trai đối diện mình, khóe mắt bỗng dưng thấy cay cay.
- Không, anh… chỉ là anh không muốn em phải buồn thôi_ Donghae khi nhìn thấy khuôn mặt người yêu như vậy đã ôm lấy cô ngay_ Anh đã sai rồi, vì sẽ đi lâu nên anh sợ em không thể chấp nhận nó.
- Donghae, thật sự thì em không chấp nhận được nhưng em biết tất cả là vì công việc_ Nước mắt Jess đã từ từ rơi xuống lúc nào không hay, cô không muốn khóc vào lúc này vì cô biết làm như vậy anh sẽ càng thêm lo lắng cho cô nhưng cô không thể kiềm chế được_ Anh nghĩ em sẽ làm gì được chứ, ngăn cản anh sao?
- Xin lỗi em, vì không thể ở bên em một thời gian dài nên anh đã lo lắng và suy nghĩ rất nhiều_ Donghae dường như cũng cảm nhận được những giọt nước mắt của Jessica đang rơi xuống vai mình, anh hơi lùi ra và nhẹ nhàng đưa tay lên lau nước mắt cho cô.
- Chẳng phải chúng ta đã từng xa nhau rồi sao và mọi thứ vẫn rất tốt đẹp ?
- Thời gian đó tình cảm của hai ta chưa tiến triển như bây giờ, anh thực sự đã không thể thiếu em nữa rồi_ Donghae nhìn Jessica thật trìu mến, cô cũng nhìn lại anh như vậy. Cả hai cứ trong tư thế đó một vài giây rồi Donghae thật chậm tiến gần về phía Jess, đặt môi mình vào môi cô bằng một nụ hôn. Jessica cũng đáp trả lại Donghae nồng nhiệt và say đắm như cái cách anh đang hôn cô vậy. Khi đã cảm thấy trọn vẹn hai người mới buông nhau ra
- Đồ Cá ngố, em ghét anh lắm!
- Sao lại ghét anh chứ?
- Ghét vì anh đã giấu diếm em, ghét vì anh làm em phải khóc, ghét vì anh đã để em phải yêu anh quá nhiều, như thế đã được chưa?_ Jessica vừa dứt lời thì Donghae đã lại ôm cô vào lòng. Cánh tay anh vòng qua eo, ghì Jess thật chặt vào người mình. Khoảnh khắc được ở bên cô anh luôn trân trọng và muốn nó sẽ mãi mãi như thế này.
- Anh yêu em và anh hứa sẽ không để em buồn nữa đâu_ Thì thầm vào tai Jessica, Donghae khiến cô cười một cách đầy hạnh phúc. Cả hai sau đó lại trao cho nhau một nụ hôn nữa thật nồng nàn và ngọt ngào, với họ lúc này chẳng có gì quan trọng bằng người mình yêu nhất cả.
.
.
.
CN Blue dorm
- Sao hyung cứ ngồi nghịch điện thoại mãi thế?_ Minhyuk thắc mắc khi thấy Yonghwa ngồi ngắm chiếc điện thoại đã gần nửa giờ đồng hồ.
- Đâu có gì_ Yonghwa chối ngay.
- Từ lúc ở Nhật về hyung càng ngày càng lạ_ Minhyuk tiếp tục nhận xét nhưng Yonghwa không đáp lại nữa, anh đứng lên và đi về phía phòng của mình. Đúng như những gì cậu em vừa nói, từ khi về lại Hàn Quốc anh đã thay đổi, đó là bởi anh đã nhận ra được tình cảm của chính mình. Trốn tránh chưa bao giờ là một cách giải quyết đúng đắn và cho đến lúc này thì anh đã hiểu rõ được mọi chuyện. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, đối mặt với nó mới chính là sự lựa chọn thông minh. Vì thế mà nay anh đã thừa nhận tất cả với Seohyun, dù biết nó là muộn nhưng anh nghĩ mình vẫn phải làm. Quyền quyết định thuộc về cô nhưng anh vẫn hy vọng một chút gì đó rằng cô sẽ nghĩ về quãng thời gian đẹp đẽ giữa cả hai. Nếu cô chưa quên những kỉ niệm đẹp đẽ ấy nó có thể sẽ giúp anh thêm gần cô hơn.
- Nếu muốn thì anh phải hành động đi chứ, ngồi yên thế này sẽ có kết quả như ý muốn sao?_ Yonghwa đang ngồi trầm ngâm trong phòng thì đột nhiên có tiếng của Jonghyun. Anh vội ngẩng lên nhìn cậu em mình ánh mắt đầy kì lạ.
- Chẳng lẽ em nói sai sao, nếu anh không làm gì thì sẽ mất vĩnh viễn đó, đến lúc ấy thì có ân hận cũng không còn kịp nữa đâu.
Nói hết câu rồi Jonghyun quay bước bỏ đi để mặc Yonghwa thừ người ra ở đó. Anh hiểu những điều mà Jonghyun vừa nói và anh cũng biết là phải làm ngay lập tức. Nhưng anh vẫn còn băn khoăn rất nhiều, thái độ ngày hôm trước cô dành cho anh, đó liệu có phải là dấu hiệu ngăn cách cho mối quan hệ của cả hai. Anh muốn được gần bên cô nhưng cô đã từ chối, cô không còn quan tâm và cần anh như trước nữa. Cũng đúng thôi vì chính tay anh đã buông tay cô ra nhưng đến lúc này thì anh lại muốn quay lại. Cô không thể chấp nhận và cô cảm thấy bị tổn thương, anh hoàn toàn hiểu điều đó. Anh cũng biết giờ cô đã có bạn trai là Kyuhyun nhưng liệu đó có phải là tình yêu thật sự. Cái cách cô cư xử với anh ta hôm ba người gặp nhau tại SBS nó khiến anh nghi ngờ, cô phải chăng không yêu Kyuhyun như những gì cô nói với anh. Và như vậy là anh vẫn còn một chút cơ hội, cho dù khó đến đâu anh cũng phải thử. Anh muốn cô biết rằng anh yêu cô và thực sự cần cô như thế nào.
.
.
.
SNSD dorm
- Yuri, unnie làm gì mà ngồi cười một mình vậy?_ Yoona bước vào phòng thấy Yuri ngồi trên giường, gương mặt có chút lơ đãng nên tò mò hỏi.
- Hả, unnie có làm gì đâu_ Yuri giật mình khi nghe thấy tiếng Yoona, cô trở về trạng thái bình thường ngày lập tức.
- Không thật chứ, em thấy dạo này unnie rất lạ, đã có chuyện gì xảy ra phải không?_ Yoona vẫn không buông tha cho Yuri.
- Nào có gì đâu, em nói linh tinh gì vậy.
- Unnie đang yêu hả Yuri?_ Gương mặt Yuri hiện rõ nét bối rối sau câu nói của Yoona, cô vội vàng quay mặt vào trong để tránh cái nhìn thăm dò của em gái.
"Con bé Yoona này thật là, sao tự dưng lại hỏi han mình nhiều thế chứ? Đã vậy lại còn hỏi cái chuyện chẳng ra đâu vào với đâu.
Ơ… nhưng sao mình lại phải ngại ngùng nhỉ, không có… chuyện gì thật mà.
Lẽ nào Yoona nói đúng và mình đang… yêu?"
- Unnie! Yuri unnie!
- Ừ.
- Unnie lại thế rồi, mau nói cho em biết đi_ Yoona bước tới ngồi sát vào Yuri, ánh mắt đầy chờ đợi.
- Nói gì?
- Thì có phải là unnie đang yêu hay không, nói cho em biết đó là ai đi_ Yoona càng nói càng làm cho Yuri trở nên cuống quýt và bối rối hơn, cô bắt đầu nói lắp bắp mà không hay biết.
- Làm… gì có chứ, em hôm nay… sao vậy Yoona?
- Unnie!
Cạch…
Trong lúc Yoona đang cố chất vấn Yuri thì Seohyun bước vào, gương mặt đầy tâm trạng. Yuri thầm cảm ơn maknae vì đã giúp cô thoát được Yoona, cả hai sau đó lại gần và hỏi thăm Seohyun.
- Hyun à, em sao vậy?_ Yoona nói trước.
- Tìm hai unnie có chuyện gì không?_ Yuri tiếp lời.
- Dạ… em chỉ muốn vào đây với hai chị thôi_ Câu trả lời của Seohyun làm Yoona và Yuri quay qua nhìn nhau, ánh mắt cả hai như đang trao đổi điều gì đó.
- Ừ thế lại đây đi chúng ta sẽ nói chuyện.
***
- Mấy đứa sang bên đó phải biết tự chăm sóc cho mình đấy.
- Bọn em biết rồi, hyung cứ dặn mãi_ Eunhyuk tiếp tục khó chịu với những lời của Eeteuk.
- Teukie nói không thừa đâu, đừng có chủ quan nghe chưa_ Lần này là Heechul căn dặn.
Trong khi Shindong và KangIn cùng manager để hành lí lên xe thì các thành viên SuJu M tạm biệt những người còn lại. Lần lượt mọi người trao cho nhau những cái ôm thắm thiết, chuyến đi lần này khá lâu nên ai cũng có chút bịn rịn.
Seohyun sau khi đi đổ rác trở vào vô tình nhìn thấy các thành viên SuJu, cô ngay lập tức tránh mặt họ. Làm sao có thể đối diện vào lúc này khi mới ngày hôm qua thôi cô đã đề nghị chia tay anh. Thật sự cô không nghĩ rằng nó lại nhanh như vậy nên tốt nhất đừng nhìn thấy nhau thì hơn, anh sẽ bớt đau buồn và cô cũng không cảm thấy khó xử.
Tự dưng vào lúc này một giọt nước rơi xuống tay Seohyun khi cô nhìn các thành viên SuJu M bước lên xe. Đó chẳng phải là nước mắt của cô hay sao, cô đang khóc khi bóng dáng anh dần khuất xa sau cánh cổng chung cư. Cô biết anh đi đâu, cô và anh sẽ không gặp nhau trong một thời gian dài nữa. Điều đó có thể tốt cho cả hai, anh sẽ có thời gian để quên cô đi còn cô cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Sau khi SuJu M cũng như các thành viên còn lại của SuJu đi khỏi Seohyun đi ra khỏi chỗ nấp để trở về dorm của mình. Tuy vậy cô khựng lại ngay khi nhìn thấy Jessica đang đứng ở đại sảnh. Seohyun đã không nghĩ rằng Jessica cũng có mặt để tiễn Donghae, người cô vào giây phút đó cứng đờ cả ra. Đặc biệt là khi Jess tới gần và nói chuyện với cô, toàn thân cô run lên đầy lo sợ.
- Hyun, sao em lại ở đây?
- Em… đi đổ rác.
- Ơ… thế em không nhìn thấy SuJu M à, Kyuhyun oppa đã đi rồi_ Jessica vẫn hỏi và Seohyun bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hơn một chút, chị cô hình như không biết chuyện gì cả.
- Không, em không thấy_ Seohyun đáp.
- Con bé này sao em lại vô tâm thế chứ, đáng ra phải đi tiễn đằng này lại để Kyuhyun oppa buồn như vậy_ Jessica nói giọng trách móc khi cả hai bước vào thang máy, Seohyun im lặng không nói gì nữa mà cũng không hề nhìn chị mình.
- Em… đã gọi điện cho oppa trước rồi_ Lát sau Seohyun mới nói tiếp, đúng lúc đó thì thang máy tới tầng chín và cô hy vọng lời giải thích của mình đủ trọng lượng để Jessica không nói gì về chuyện này với các thành viên khác.
***
- Hyun, sao kêu nói chuyện mà cứ im lặng thế ?
- Dạ!_ Seohyun giật mình thoát khỏi kí ức về cuộc nói chuyện lúc trước với Jessica, cô bối rối nhìn Yoona và Yuri mà không biết đáp lại ra sao.
- Em quên mất còn chưa chuẩn bị gì cả, em về phòng nha unnie_ Seohyun nhanh chóng bước ra ngoài trước khi hai cô gái kia kịp nhận ra nét khác thường nơi cô. Còn ở lại đó thêm nữa chắc chắn mọi bí mật của cô sẽ bị lộ tẩy mất.
.
.
.
Tối hôm đó.
Trường quay.
- Cám ơn SNSD và 2PM đã đến tham gia chương trình với chúng ta ngày hôm nay, xin chào và hẹn gặp lại quý khán giả.
…
- Cám ơn mọi người ạ !
Sau khi chương trình Strong Heart kết thúc, SNSD nhanh chóng bước vào phòng hóa trang để chuẩn bị về dorm. Đây đã là show thứ hai trong ngày và họ thực sự cảm thấy mệt mỏi. Đợt comeback lần này đã lấy đi không ít sức khỏe của tất cả, may mắn thay họ luôn có những người yêu thương nhất ở bên cạnh động viên và tiếp sức.
Cộc… Cộc…
- Chào hai em!
- Oppa! Sao anh lại vào đây vậy, nhỡ mọi người nhìn thấy thì sao?
- Giờ này làm gì có ai chứ, hai người cứ nói chuyện đi nhé!_ Yuri mỉm cười nói với Yoona, vừa lúc đó điện thoại cô đổ chuông nên Yuri đi ra ngoài luôn để cho hai người kia có một không gian riêng.
- Yoona! Anh nhớ em!_ Cánh cửa vừa được Yuri đóng lại Nichkhun đã bước lại gần và ôm lấy Yoona từ đằng sau. Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên cổ cô và điều này làm Yoona có chút ngại ngùng.
- Anh bây giờ sao bạo dạn thế này?
- Bạo dạn ư, từ trước đến nay chúng ta vẫn vậy mà_ Nichkhun xoay người Yoona lại nhìn cô thật trìu mến.
- Em… cảm giác trong em vẫn…_ Yoona ngập ngừng nhưng cô chưa nói hết câu thì Nichkhun đã đưa tay lên miệng cô ra hiệu không được nói nữa. Vẫn ôm Yoona thật chặt vào mình, Nichkhun cất tiếng chân thành nhất có thể.
- Anh biết là em vẫn chưa có lại cảm giác khi xưa nhưng anh tin rồi chúng ta sẽ lại trở nên thắm thiết.
- Và vì thế mà bây giờ anh sẽ phải làm tất cả để kéo em lại gần anh hơn, để em cảm nhận được tình yêu anh dành cho em lớn như thế nào.
- Khun à!_ Khóe mắt Yoona bỗng thấy cay cay, nước mắt trực trào trên hai hàng mi khi nghe Nichkhun nói. Cô biết chứ là anh yêu cô rất nhiều và cô cũng rất yêu anh. Thời gian qua do hiểu lầm nên cả hai đã phải xa nhau và cũng vì thế mà cô đã phần nào gặp khó khăn khi quay lại với anh. Tuy vậy cô sẽ cố gắng thật nhiều để có thể trở lại như xưa, để thể hiện cho anh biết là cô yêu anh không hề thua kém anh yêu cô một chút nào cả.
- Chúng ta đi thôi nào!
- Đi đâu vậy Khun?_ Yoona ngạc nhiên hỏi nhưng Nichkhun tỏ ra rất bí mật , anh nắm tay cô thật chặt và kéo cô đi.
- Đi rồi em sẽ biết.
Part 2 Trung Quốc Sự trở lại của SuJu M với album mới được hàng nghìn fan hâm mộ chờ đón. Họ đã tụ tập tại sâ bay rất đông và cùng hét vang tên của tám chàng trai. Mọi người đều rất vui mừng vì sự yêu mến của fan nhưng có một người chỉ vui ngoài chứ bên trong lại đầy tâm trạng. Không một ai biết điều gì cả vì Kyuhyun đã hoàn toàn im lặng, chỉ một mình anh âm thầm gặm nhấm nỗi đau. Mọi thứ giữa cả hai đã chấm dứt, anh bây giờ chẳng thể làm gì khác. Cho dù đã cố dặn lòng, đã cố để cô không xuất hiện trong tâm trí mình nhưng việc đó dường như là quá khó với anh. Anh vẫn luôn nghĩ về cô, nghĩ đến giây phút hạnh phúc giữa cả hai và cứ mỗi lúc như thế tim anh lại nhói lên đầy đau đớn. - Kyu, nhóc làm gì ngồi thơ thẩn thế?_ Nhìn thấy Kyuhyun lơ đãng không tập trung Eunhyuk liền hỏi. - Hyung biết rồi, nhóc nhớ Seohyun hả?_ Siwon tỏ ra hiểu biết, Kyuhyun nhìn hai hyung của mình nét mặt bối rối. - Hyung, em đâu có. - Đừng có nói dối, các hyung biết mà_ Eunhyuk vẫn cứ khăng khăng. - Chán thế đấy, hyung sang đây rồi mà nhóc vẫn chẳng mảy may quan tâm đến hyung là sao chứ?_ Sungmin than vãn và điều này khiến tất cả cùng bật cười. Kyuhyun cố nặn ra một nụ cười để các hyung thôi không trêu mình nữa chứ lòng anh họ đều đoán ra hết cả rồi. Anh đúng là đang nhớ đến cô nhưng không phải với tư cách là bạn trai mà chỉ là người yêu cũ mà thôi. ~~~*~*~~~ SNSD dorm - Unnie đi chơi về khuya thế? - Hyun, em vẫn chưa ngủ sao?_ Yoona vừa mở cửa bước vào đã thấy ngay maknae ở phòng khách_ Em… em có nhìn thấy gì không đấy? - Unnie sao mà lo lắng vậy?_ Seohyun mỉm cười nhìn nét mặt của Yoona_ Em xin lỗi nhưng em thấy hết rồi, hai anh chị tình cảm quá cơ. - Hyun à, sao lại theo dõi unnie?_ Khuôn mặt Yoona bỗng dưng đỏ ửng lên khi Seohyun nhắc đến khoảnh khắc yêu thương lúc nãy giữa cô và Nichkhun. - Em đâu có, tại unnie chọn không đúng thời điểm thôi_ Seohyun lém lỉnh nói_ Mà sao unnie phải ngại, ngày trước hai người thân mật lắm, có khi còn hơn ấy. - Ngày trước khác, bây giờ khác. Thôi unnie không nói với em nữa, unnie đi ngủ đây_ Yoona mau chóng về phòng của mình trước khi Seohyun nói gì thêm_ Còn em đấy, em với Kyuhyun oppa cũng tình cảm đâu kém. Sau khi Yoona đi khỏi Seohyun cũng về phòng của mình. Hyoyeon đã ngủ say nên Seohyun nhẹ nhàng bước lên giường. Thế nhưng cô nằm mãi vẫn không thể nào ngủ được, hai mắt vẫn cứ trơ ra. Vừa nãy khi nhìn thấy Yoona và Nichkhun cô đã nửa vui nửa buồn. Chị gái cô được hạnh phúc cô thấy như bản thân mình vậy nhưng khi nghĩ về chuyện của mình cô lại thêm suy nghĩ. Kyuhyun đã đi xa thật rồi, cô sẽ không phải khó xử nếu lỡ chạm mặt anh nữa. Nhưng sự thật là cô thấy rất khó chịu, chưa bao giờ cô thấy chán ghét bản thân như lúc này. Tại vì cô, một người chẳng có gì nổi bật mà đã khiến cho một chàng trai tốt bụng như anh phải chịu tổn thương. Mọi lời giải thích đều không thể chấp nhận và dù có nói ra câu xin lỗi thì nó vẫn là không đủ. Nỗi đau anh phải gánh chịu là quá lớn, có lẽ trong một thời gian dài cô sẽ không thể thôi trách bản thân. Cô muốn anh mau quên cô đi, tìm cho mình một người con gái khác tốt hơn cô nhưng liệu anh có làm được hay không khi những gì cô gây ra đã khiến anh quá đau đớn. Anh nói cô cứ tự do đến với người mình yêu, anh sẽ âm thầm chúc phúc cho cô. Anh cao thượng quá, nếu cô làm theo những điều đó trái tim cả hai liệu có được thanh thản hay không? Càng suy nghĩ Seohyun lại càng khó chìm vào giấc ngủ. Hết Kyuhyun rồi đến Yonghwa xuất hiện trong tâm trí của cô. Đều là những sự khó xử nhưng với Yonghwa có lẽ đỡ hơn một chút. Từ hôm gặp nhau xong đến giờ anh đã nhiều lần nhắn tin, gọi điện cho cô. Cô không thể không nghe và không trả lời nhưng đâu đó trong tim một nỗi đau đang âm ỉ. Cô vui vì anh cũng có tình cảm với mình nhưng cuộc đời thật trớ trêu, khi cô ngỏ lời thì anh lại từ chối còn khi anh nhận ra được tình cảm và thổ lộ thì nó lại vô tình khiến cô làm tổn thương người khác. Cô không thể nói rằng mình không yêu anh nhưng thật sự để đến với anh đó là một thử thách quá lớn dành cho cô. Cô không chắc mình sẽ không nghĩ về quá khứ bởi người từng bị cô từ chối lại là một người quá tuyệt vời và đã hy sinh cho cô quá nhiều. Vào lúc này đây cô nên làm thế nào là tốt nhất? ~~~*~*~~~ Hôm sau Music Bank Phòng chờ Beast - Mau đi thôi, chỉ còn SNSD sunbae chúng ta chưa ghé. - Đợi đã, họ đang duyệt chương trình mà. - Junhyung, sao cậu có vẻ hứng thú thế, mọi khi cậu luôn tránh mà?_ Hyunseung nhìn cậu bạn ngờ vực. - Ờ… thì lần này album của chúng ta hay nên phải giới thiệu cho mọi người cùng thưởng thức chứ_ Bị Hyunseung bắt bẻ Junhyung cố tìm ra lời giải thích hợp lí nhất. - Hyunseung hyung, tại Junhyung hyung muốn gặp người trong mộng nên sốt ruột đấy_ Yoseob không biết từ đâu chui ra nói oang lên làm Junhyung thấy khá ngượng ngùng. Các thành viên còn lại đều nhìn anh ánh mắt vừa tò mò vừa khó hiểu. - Người trong mộng? - Là một thành viên SNSD? - Thật không vậy hyung, là noona nào đây? Câu hỏi từ các thành viên khiến Junhyung ấp úng gãi đầu gãi tai không biết đáp ra sao. Bốn cặp mắt kia thì cứ dò xét không ngừng càng làm anh bối rối hơn. - Em biết, người đó chính là…_ Trong lúc Junhyung còn đang đứng đó thì Yoseob đã lanh chanh nói trước. Giật mình Junhyung vội vàng bịt miệng nhóc kia lại ngay. - Là ai vậy?_ Bốn thành viên cùng đồng thanh. - Các em mau đi đi, nhanh rồi còn về biểu diễn_ Tiếng manager bỗng nhiên vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện của Beast. Junhyung như bắt được vàng liền vội vàng lôi Yoseob ra ngoài. Các thành viên còn lại cũng rời đi vì màn biểu diễn sẽ bắt đầu trong chốc lát nữa thôi. ... Phòng chờ SNSD - Hai nhóm thân thiết như vậy rồi các oppa không cần làm vậy đâu. - Gì chứ, vẫn phải đến chào hỏi các sunbae mà_ Wooyoung mỉm cười nói với Hyoyeon. - Thôi đi, mọi người đến đây làm gì tụi em biết hết_ Sunny lém lỉnh nhìn 2PM. - Ừ thì bọn anh đến tặng đĩa mà_ Junsu giải thích. - Nichkhun oppa là đến tìm Yoona còn Wooyoung thì đương nhiên là tìm Tae lùn rồi_ Sunny tiếp tục. - Này nhóc, cậu nói ai lùn đấy hả?_ Taeyeon thấy Sunny nói mình liền quay qua đánh cho cô bạn một cái. - Sunny, em cứ nói thế_ Taecyeon cười trừ nhưng khi nhìn xung quanh thì lời Sunny đâu có sai tẹo nào. Ở góc phòng Nichkhun và Yoona đang tíu tít trò chuyện còn bên cạnh Taeyeon bóng dáng Wooyoung hiện lên rõ mồn một. - Mấy người cứ lộ liễu thế này thì có ngày bị phát hiện như chơi_ Sooyoung nhìn bạn phán một câu xanh rờn. - Hihi, tụi này công khai rồi mà_ Wooyoung cười tươi nói trong khi KhunA dường như chẳng để ý gì đến những người kia mà chỉ tập trung vào câu chuyện của mình. Cộc… Cộc… - Ai đấy ạ? - Xin chào, chúng tôi là Beast! Trong khi SNSD và 2PM đang rôm rả trò chuyện thì Beast bất ngờ xuất hiện. Để tránh bị để ý 2PM đã xin phép ra về ngay sau đó. Sáu thành viên Cube bước vào cúi người chào SNSD rồi nhanh chóng tặng chín cô gái album mới nhất của mình. Soshi vui vẻ nhận lấy rồi nói chuyện với Beast. - Cám ơn, chúng tôi chắc chắn sẽ nghe nó_ Taeyeon mỉm cười nói. - Tôi đã xem MV rồi, bài hát thực sự rất hay_ Sunny nhìn ngắm album một cách khá thích thú. - Thật tiếc khi các sunbae kết thúc quảng bá rồi, chúng ta sẽ không được đứng chung sân khấu nữa_ Junhyung bất ngờ lên tiếng khiến cả Beast lẫn SNSD đều giật mình, duy chỉ có một người hiểu ý nghĩa sâu xa điều anh nói. Nhìn Junhyung cười lém lỉnh, Yoseob khiến cho Yuri rồi cả Yoona nữa đều cảm thấy kì lạ. - Chúng tôi rất thích bài Hoot, chúng tôi thường nhảy nó ở dorm_ Doojoon quay sang khen ngợi các tiền bối. - Cám ơn mọi người. - Thật ra Junhyung hyung thích bài Mistake hơn, Yuri sunbae à_ Câu nói của Yoseob làm Junhyung và Yuri đều thấy bối rối. - Mistake? - Ưhm, tại tôi thấy Yuri viết lời viết rất hay_ Junhyung ấp úng giải thích mà không biết rằng mình đã để lộ thân phận của chính mình, chuyện của anh với Yuri có lẽ sẽ nhanh bị lộ mất thôi. ... Beast dorm - Thằng nhóc này, lúc nãy sao cứ trêu hyung vậy?_ Vừa về đến dorm Junhyung đã trách móc cậu em. - Em có nói gì đâu_ Yoseob tỏ ra vô tội. - Còn không, nếu hyung không kịp ngăn cản thì em đã nói rồi còn gì_ Junhyung nhìn Yoseob không hài lòng. - Sao hyung lại phải sợ, mọi người biết có sao đâu? - Đã là gì đâu mà cho mọi người biết_ Junhyung nói có phần hơi thất vọng. - Cái gì, hyung vẫn chưa ngỏ lời với Yuri noona ư?_ Yoseob gần như hét lên với câu nói của mình_ Nhưng mà em nghĩ hyung không giấu mãi được đâu, hyung đã sơ hở quá rồi. ... SNSD dorm - Unnie, hôm nay vui quá nhỉ? - Ừ, cũng vui_ Yuri có chút khó hiểu với lời nói của Yoona. - Sao lại cũng, phải là quá vui ý chứ, unnie hôm nay được gặp người đó mà_ Yuri như người bị bắt quả tang làm chuyện gì sai trái, gương mặt cứ đỏ dần lên. Yoona thấy vậy càng dồn dập hỏi hơn. - Em biết hết rồi, unnie giấu kĩ thật đấy nhưng sao qua mặt được Yoona này. - Yoona! - Làm gì mà unnie phải xấu hổ như thế, yêu đương là chuyện bình thường mà_ Yoona lại gần ngồi cạnh Yuri nhẹ nhàng nói_ Vả lại người đó cũng được đấy, hình như tình cảm dành cho unnie là rất nhiều. - Em đừng có nói linh tinh, cậu ấy với unnie chỉ là bạn thôi_ Yuri phân trần. - Hihi, bây giờ là bạn nhưng về sau đố ai đoán được. Khi nào chính thức thì nhớ nói với em để em còn chúc mừng nhé_ Yoona tinh nghịch trêu chị gái, câu nói của cô làm cho khuôn mặt Yuri đã đỏ lại càng đỏ hơn. - Khuya rồi unnie đi ngủ đây_ Biết là chẳng thể nào nói lại được với Yoona nên Yuri quyết định lên giường và đi ngủ. Ngày hôm nay khi thấy Junhyung và các thành viên Beast cô đã rất bất ngờ nhưng cũng rất vui. Anh hóa ra đã nghe Mistake và lại còn thích nó nữa, chẳng hiểu sao khi nghe điều đó cô lại thấy xao xuyến lạ thường. Sau khi buổi diễn kết thúc Junhyung cũng đã hẹn cô sẽ gặp mặt vào chủ nhật này sau khi cả hai trình diễn xong. Cô không nghĩ đó chỉ là một buổi hẹn đơn thuần, anh chắc sẽ nghĩ ra rất nhiều thứ để làm cho cô bất ngờ. Cô cảm thấy khá là hồi hộp, đó đã là buổi hẹn thứ tư của cả hai rồi. Mọi chuyện liệu có như Yoona nói hay chỉ mình cô lầm tưởng mà thôi. ~~~*~*~~~ Bim… Bim… - Xin chào! - Chào, trông cậu đẹp lắm! - Chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?_ Vừa bước lên xe Yuri đã hỏi ngay nhưng Junhyung luôn là vậy, luôn giữ bí mật đến phút cuối cùng. Yuri cũng không hỏi thêm gì nữa mà im lặng nghe theo sự sắp xếp của Junhyung. - Đến đây ư?_ Khi xe dừng lại trước cửa một nhà hàng Ý sang trọng Yuri ngạc nhiên hỏi nhưng Junhyung chỉ mỉm cười rồi mau chóng xuống xe và mở cửa cho cô. - Chẳng phải chúng ta đều cần ăn tối sao? Junhyung sau đó cùng Yuri bước vào bên trong, một không gian lãng mạn và ấm áp khiến cho Yuri khá bối rối. Căn phòng được đặt sẵn bởi Junhyung nhỏ nhưng được trang trí rất bắt mắt với rất nhiều hoa và nến. Yuri nhìn chàng trai đối diện mình ánh mắt cảm kích. - Đáng ra tôi mới phải là người chuẩn bị mọi thứ chứ, tại sao cậu lại làm hết vậy? - Tôi hay Yuri đều như nhau mà, quan trọng là nụ cười của Yuri_ Junhyung giải thích. - Hả? - Ơ… ta chọn món thôi. Bữa tối diễn ra trong bầu không khí khá ngượng ngùng, cả Junhyung lẫn Yuri đều chờ đợi ở đối phương nhiều hơn một bữa ăn đơn thuần nhưng hai người lại luôn dè dặt. Junhyung có tình cảm quá rõ rồi nhưng anh lại e ngại mình tiến quá nhanh và sẽ khiến Yuri khó xử. Trong khi đó Ngọc trai đen lại muốn sự chủ động đến từ chàng rapper kia và vì thế mà hai người cứ muốn nói rồi lại chần chừ bỏ qua. Buổi hẹn sau đó tiếp tục diễn ra tại một nơi rất đỗi quen thuộc với các cặp tình nhân_ rạp chiếu phim. Suất chiếu cuối cùng và là một bộ phim tình cảm. Vì không còn sớm nên rạp khá vắng, Junhyung và Yuri có thể thoải mái hơn mà không phải để ý đến mọi người xung quanh. Hai người ban đầu xem phim khá tập trung nhưng được gần một nửa thời gian Yuri đã ngủ gục luôn. Junhyung ban đầu không để ý nhưng khi nhìn ra anh liền mỉm cười trìu mến với cô gái đang ngồi cạnh mình. Cô có thể không phải là thành viên nổi bật và xinh đẹp nhất SNSD nhưng trong mắt anh vẻ đẹp của cô luôn ở vị trí số một. Càng ngắm Yuri Junhyung lại càng cười nhiều hơn, khi ngủ mà vẻ đẹp của cô cũng tỏa sang thật rực rỡ. Junhyung lúc này chẳng còn chú tâm vào xem phim nữa mà chỉ mải nhìn người con gái kia thôi. Nhận ra Yuri có vẻ không thoải mái lắm Junhyung liền nhẹ nhàng để đầu cô tựa vào vai mình. Khoảnh khắc khi Yuri ngả vào vai Junhyung có thể nghe rõ tiếng con tim đang đập như trống của mình. Đây hoàn toàn không phải là giấc mơ, anh cuối cùng đã được ở bên cô gái của mình rồi. . . - Junhyung, tôi xin lỗi. Đáng ra cậu nên gọi tôi dậy_ Trên đường ra bãi đậu xe Yuri nhìn Junhyung đầy ngại ngùng. - Thấy cậu ngủ ngon lành như vậy tôi gọi làm gì_ Junhyung cũng bối rối gãi đầu gãi tai. Thì chẳng qua là do trong lúc xem phim, đến đúng cảnh hai nhân vật chính có một nụ hôn lãng mạn thì Yuri bất ngờ thức giấc. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy đầu của mình tựa vào một thứ gì đó rất êm, ngẩng lên thì thấy Junhyung đang nhìn mình chăm chú. Cả hai lúc đó cùng giật mình, vội quay mặt đi chỗ khác nào ngờ lại thấy ngay cái cảnh kiss kia, thế là cái bầu không khí nó đã ngượng ngùng lại chả giảm mà còn tăng thêm nữa chứ. - Muộn rồi chúng ta về đi. - Ừ. À mà khoan đã_ Junhyung gọi theo khi thấy Yuri đang mở cửa xe. Anh tiến tới và lại nhìn cô chăm chú, điều này khiến Yuri đỏ hết cả mặt_ Sắp tới là sinh nhật tôi, đây thực sự là một ngày ý nghĩa với bản thân tôi, vì thế cậu hãy giúp tôi làm nó thật vui vẻ nhé. - Tôi… - Không cần phải làm gì đâu, chỉ cần cậu ở bên tôi là được rồi. Sau câu nói của mình Junhyung liền mở cửa xe cho Yuri xong anh trở về với vị trí của mình. Suốt quãng đường về dorm SNSD cả hai lại im lặng không nói một điều gì, hình như mỗi người đều đang cố giữ cho mình một cảm xúc riêng vậy. Buổi đi chơi lãng mạn đã kết thúc theo một cái cách không thể lạ lùng hơn nhưng đó có lẽ chỉ là bề nổi thôi chứ còn ở bên trong, điều đó chẳng có gì là lạ cả. Chỉ khi người ta có cảm tình với đối phương người ta mới hay đỏ mặt, ngại ngùng bối rối. Chỉ khi yêu rồi mới cảm nhận được trái tim mình đập rộn ràng ra sao khi ở cạnh người đó. Junhyung thì không cần phải bàn nhưng còn Yuri, có thể khẳng định là cô thích Junhyung được hay chưa nhỉ? Chap 43 Sau một buổi tối đầy lãng mạn nhưng cũng rất ngượng ngùng với Yuri, Junhyung trở về dorm mà không sao có thể ngừng cười được. Quả thật ngày hôm nay anh rất vui, anh đã đi thêm được một bước nữa dù so với nhiều người khác vẫn còn là quá chậm. Đáng ra anh có thể bày tỏ tình cảm với Yuri ngay nhưng anh vẫn muốn nấn ná thêm chút nữa. Việc trọng đại này phải chăng nên được nói vào một ngày ý nghĩa chứ không phải ngày bình thường. Cất xe xong, Junhyung nhanh chóng bước vào đại sảnh để về dorm. Tuy thế đập vào mắt anh lúc này là một cô gái với mái tóc dài bồng bềnh, dáng người nhỏ nhắn, ăn mắc khá sành điệu. Chưa cần nhìn mặt Junhyung cũng biết đó là ai, anh lên tiếng một cách khá ngạc nhiên và khó chịu. - Jiyeon! Cô gái nghe thấy có tiếng gọi liền quay lại ngay, vui mừng hớn hở chạy đến chỗ Junhyung. - Oppa! Anh đi đâu giờ này mới về vậy, em đợi anh lâu lắm rồi đó. - Sao em lại ở đây, có biết bây giờ muộn thế nào rồi không?_ Junhyung nhìn Jiyeon ánh mắt không hài lòng. - Em vừa đi quay về, tiện đường nên em ghé vào_ Jiyeon khoác tay Junhyung, nhỏ nhẹ nói_ Em thực sự rất nhớ anh. - Jiyeon!_ Junhyung cố để gạt tay Jiyeon ra _ Chúng ta đã kết thúc rồi, sao vẫn không chịu chấp nhận điều đó? Câu nói của Junhyung khiến Jiyeon hơi khựng lại, nụ cười trên môi cô cũng biến mất ngay sau đó. Jiyeon nhìn Junhyung rơm rớm nước mắt. - Junhyung! - Kìa Jiyeon, em sao thế?_ Nhận thấy Jiyeon có vẻ không ổn Junhyung liền bước đến gần hơn, bất ngờ cô ôm chầm lấy anh khóc rưng rưng. - Em biết nhưng em không quên được anh, lúc nào em cũng nhớ đến anh. - Jiyeon! - Chúng ta quay lại nhé, em hứa sẽ không làm cho anh phải buồn nữa_ Jiyeon vẫn tiếp tục nói và điều này càng làm Junhyung khó xử hơn. - Jiyeon, anh xin lỗi nhưng tất cả chấm dứt rồi_ Junhyung lùi ra khỏi người Jiyeon, lau nước mắt cho cô_ Gắng quên đi và hãy tìm cho mình một người tốt hơn anh. Jiyeon nhìn Junhyung nghẹn ngào, cả hai đã thực sự kết thúc rồi sao. Cô không muốn như thế, cô muốn anh và cô lại như xưa, cô sẽ làm tất cả để kéo anh về bên mình. “Junhyung, em yêu anh! Chia tay chỉ là do anh nói. Em trong một phút bồng bột đã đồng ý nhưng nay em đã hiểu ra. Em không thê thiếu anh và vì thế anh sẽ phải thuộc về em.” ~~~*~*~~~ SNSD dorm - Sao mới sáng ra dorm đã vắng thế này, mọi người đi đâu hết rồi?_ Rời khỏi phòng của mình Taeyeon nhìn xung quanh cất tiếng. - Đi đâu, ở đây này_ Tiếng Sooyoung ở trong bếp vọng ra, Taeyeon thấy vậy liền chạy vào ngay. - Hyoyeon, Sooyoung, chỉ có hai cậu thôi à? - Mấy đứa ra ngoài kết rồi_ Hyoyeon ngán ngẩm nói_ Sica đi shopping với Krystal, Sunny đi với Joongki oppa còn Yoona… - Dừng lại đi, ủa mà Yuri cũng đi nốt sao?_ Taeyeon chưa cần nghe hết đã hiểu ý và chuyển sang câu hỏi khác. - Không, vẫn đang ngủ kìa. Hôm qua cậu ấy về muộn. - Cậu có đi đâu thì đi luôn đi, cho nhà nó vắng luôn một thể, tớ với Hyo cũng đi bây giờ đây_ Sooyoung vét nốt bát cơm rồi mau chóng kéo Hyoyeon đứng lên. - Ơ, sao hai cậu lại bỏ tớ ở nhà một mình?_ Taeyeon vừa dứt lời thì điện thoại của cô đổ chuông, là Wooyoung. Sau khi cất điện thoại thì bất ngờ có tiếng Sooyoung ở đằng sau: - Đấy, chẳng biết ai bỏ rơi ai! - Nhớ để phần cho Yuri nhé Tae, bọn tớ đi trước đây. Hyoyeon và Sooyoung đi khỏi rồi Taeyeon cũng ăn nhanh rồi rời đi, cô lúc này tự dưng muốn gặp Wooyoung quá. ... - Anh nói gì cơ. Về ra mắt bố mẹ á? - Này, làm gì em ngạc nhiên dữ vậy?_ Wooyoung nhìn khuôn mặt người yêu mà không nhịn được cười_ Chẳng phải anh đã từng nói sẽ lấy em sao? - Ưhm, nhưng có nhanh quá không anh, em chưa chuẩn bị gì cả_ Taeyeon có phần lo lắng nhìn Wooyoung. - Không sao đâu, bố mẹ hiền lắm, đừng có lo gì cả. - Anh nói vậy chứ về ra mắt chứ đâu phải đi chơi, chẳng biết bố mẹ có thích em không nữa? - Anh đã nói không sao mà, còn có anh chứ em có phải đi một mình đâu_ Wooyoung nựng má Taeyeon_ Hay để anh gọi điện cho mẹ, em nói chuyện với mẹ trước nhé! - Này anh, đừng có… - [Woooyoung hả con?] - Con chào mẹ, bố mẹ vẫn khỏe chứ? - [Ừ, cảm ơn con. Mà con không phải luyện tập à, sao có thời gian gọi điện về thế này?] - Dạ, hôm nay con được nghỉ. À, để con giới thiệu mẹ nhé, đây là Taeyeon. - Ơ, dạ, con chào bác, con là Kim Taeyeon_ Taeyeon bị Wooyoung kéo lại trước màn hình điện thoại ấp a ấp úng nhìn mẹ anh. Miệng thì cố cười chứ thật ra cô đang run chết đi được ý. - [Chào con, bác là fan hâm mộ của con đó, con xinh lắm.] - Dạ, cám ơn bác. - [Hôm nay cả hai đứa đều được nghỉ à, con ráng chăm sóc cho Woooyoung nhà bác nhé, bác nhờ con đó.] - Dạ. - [Lần tới nhớ ghé nhà bác chơi nhé, Wooyoung nói với bác rồi, bác đợi con đó.] - Cô ấy đang nói là run lắm đó mẹ. - [Không sao đâu con. Thôi mẹ phải đi chợ đây, lần khác ta sẽ nói chuyện nhiều hơn nhé.] - Dạ, con chào bác. - Mẹ cúp máy trước đi, bọn con sẽ về đúng hẹn. - Đùa, sao anh lại làm vậy với em chứ?_ Wooyoung vừa tắt máy đã bị Taeyeon quay sang trách móc_ Anh có biết em lo thế nào không, ôi không biết bác sẽ nghĩ gì về em nữa? - Em thật là, để đó tối về anh sẽ gọi lại cho mẹ. - Thôi, anh làm vậy lại càng khó cho em hơn. Nhưng mà… đi thật hả anh? - Ơ, thế nãy giờ anh đùa em sao?_ Wooyoung khó hiểu nhìn người yêu_ Yên tâm đi baby của anh, em là một cô gái hoàn hảo và bố mẹ sẽ yêu quý em thôi mà. Wooyoung trìu mến nhìn Taeyeon, những lời nói của anh khiến cho cô cảm thấy vững tin hơn nhiều. Dù sao cũng là đi ra mắt, nếu cô không suy tính cho mọi thứ thì việc mất điểm là hoàn toàn có thể xảy ra. Taeyeon gật đầu như một sự đồng ý, Wooyoung mỉm cười kéo cô vào lòng. Cái ôm thật chặt của người yêu khiến Taeyeon cảm thấy thật yên bình và ấm áp. Cô thực sự muốn cả hai mãi như thế này, thắm thiết và không sóng gió. Cô yêu anh nhiều và tất nhiên là muốn được ở bên anh, chỉ có điều cô sợ mọi chuyện sẽ không dễ dàng như cô nghĩ. Cứ nhìn gương Yoona hay Seohyun, nào đâu có phải ai cũng muốn tình yêu của mình gặp phải trắc trở nhưng hình như phải trải qua điều đó thì mới có thể hạnh phúc thì phải. Cô và Wooyoung yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng sự thật là tình yêu của cả hai khá êm đẹp và chưa từng có sóng gió lớn gì cả. Cô vào lúc này chỉ mong mọi chuyện cứ diễn ra như thế thôi vì cô thật sự mỏng manh và yếu đuối, cô sẽ không chịu nổi giông tố đâu. - Đi thôi em! - Đi đâu vậy anh? - Shopping, chẳng phải ta cần có quà cho chuyến về Busan nhà anh sao?_ Wooyoung nháy mắt nói với Taeyeon rồi nhanh chóng kéo cô đứng dậy. mặc áo khoác rồi choàng khăn cho Taeyeon, Wooyoung khiến cô thực sự cảm thấy hạnh phúc đang vây quanh mình. Khoác tay Wooyoung để rời khỏi phòng tập của 2PM, nụ cười trên môi Taeyeon cứ nở mãi không ngừng. Nắng ấm trải đều trên khắp các con đường ở Seoul và phải chăng là tình yêu của cả hai cũng sẽ bình yên như họ mong muốn? ... Seoul một ngày nắng ấm chứ không lạnh lẽo như bao ngày khác. Người dân vì thế cũng ra đường nhiều hơn, họ đang tranh thủ tận hưởng một chút ấm áp trước khi cái giá lạnh quay lại. Bước đi thật chậm trên đường, Seohyun lặng lẽ ngắm nhìn bông tuyết rơi và đọng lại trên những tán cây, trên những mái nhà, trên cả con đường cô đang đi nữa. Nắng ư, hơi ấm ư, sao cô chẳng cảm nhận được điều gì cả, chỉ có một cảm giác duy nhất, lạnh lẽo và cô đơn. Tại sao lúc nào cũng vậy, tại sao cô luôn là người khác biệt so với tất cả. Nhìn những người xung quanh mình với nụ cười trên môi cô thầm cảm thấy khó chịu. Họ có thể cười, cười một cách thoải mái nhưng sao cô lại không. Cô cũng muốn cười, cười nhiều hơn cả họ nhưng sao cô lại không thể. Phải chăng vì cô đã gây ra tổn thương cho Kyuhyun, nhìn anh buồn cô sẽ cười được ư? Càng đi những suy nghĩ trong đầu Seohyun lại càng nhiều hơn, cô cảm thấy lo lắng và hơi sợ. Cô đã nói tất cả cho Yonghwa nghe và cũng đã nhận lời đi chơi với anh. Cô không rõ vì sao mình lại hành động như thế, chỉ biết rằng cô chia tay Kyuhyun là có lí do và cô không thể để sai lầm nối tiếp sai lầm được. *** - Anh rất vui vì em đã đồng ý đến gặp anh_ Yonghwa nhìn thẳng vào Seohyun nói_ Em dạo này thế nào? - Em bình thường. - Ừ, thật ra anh… - Yonghwa, em có điều này muốn nói với anh_ Yonghwa chưa nói hết câu thì Seohyun đã cắt ngang, trông cô có vẻ khá căng thẳng. - Em cứ nói đi. - Em… em đã nhớ lại được mọi thứ rồi. Nhớ tất cả về anh và những kỉ niệm ở Wgm. - Seohyun! - Em đã muốn nói với anh từ lâu nhưng quả thực em cảm thấy rất khó khăn, em không biết rằng nhớ lại có là việc tốt hay không nữa?_ Seohyun thở dài, cô liên tục nhìn ra phía ngoài. - Anh cảm thấy rất vui vì điều này nhưng anh biết đối với em đó là một áp lực rất lớn_ Yonghwa nhẹ nhàng cầm lấy tay Seohyun_ Anh xin lỗi vì anh chưa bao giờ trân trọng em, anh xin lỗi vì đã gây cho em nhiều tổn thương như thế. - … - Hãy cho anh một cơ hội để làm lại có được không, anh hứa sẽ không làm em phải buồn hay rơi lệ nữa. Seohyun nhìn chằm chằm vào Yonghwa, lắng nghe một cách chăm chú nhất những lời anh nói. Cô biết anh thật lòng nhưng sao để nói với anh một lời thôi dường như cũng thật khó với cô. Seohyun cứ như vậy một lúc lâu, để Yonghwa nắm lấy tay mình thật chặt nhưng môi cô thì không hề nhúc nhích. - Em và Kyuhyun đã chia tay, em không nghĩ rằng mình có thể đến với ai đó nhanh như vậy_ Mãi một lúc sau Seohyun mới lên tiếng và những lới nói của cô đã khiến Yonghwa rất đỗi bất ngờ. Anh có chút giật mình nhưng vẫn giữ cho mình vẻ mặt điềm tĩnh. - Anh biết là không phải tự dưng mà em làm vậy, em chắc đã phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều rồi_ Yonghwa nhẹ nhàng cất tiếng_ Kyuhyun là một người tốt nhưng anh ấy cũng sẽ đồng ý với anh rằng, yêu một người là nhìn thấy người đó hạnh phúc dù đó có không phải là mình đi chăng nữa. - Yonghwa! - Anh biết em cảm thấy mình đã làm tổn thương Kyuhyun nhưng thử nghĩ mà xem, nếu em tiếp tục lừa dối chính bản thân minh và cả Kyuhyun nữa thì về sau trong hai người, ai sẽ là người đau hơn. Nước mắt Seohyun đã liên tiếp rơi xuống khi cô nghe Yonghwa nói. Cô biết anh nói đúng nhưng cô không sao buộc bản thân mình chấp nhận điều đó. Cô đã làm tổn thương đến Kyuhyun và cô mặc cảm vô cùng. Cô biết anh muốn cô được hạnh phúc nhưng sao cô có thể khi ngày ngày vẫn trông thấy anh đau khổ vì mình. Cô chưa bao giờ quên được Yonghwa, sự thật là như vậy nhưng vào lúc này quyết định của cô là đúng đắn chứ, Kyuhyun sẽ mỉm cười và sẽ mau chóng quên được cô nếu cô hạnh phúc bên Yonghwa. Cô mong là vậy vì nếu không trong suốt cuộc đời này cô sẽ không thể đến bên ai được nữa. *** ... - Cám ơn sunbae về bữa ăn! - Em khách sáo vậy, lâu lâu chúng ta đi như thế này cũng vui. - Vâng, nhưng em cảm thấy phiền sunbae lắm. - Không sao, anh cũng rảnh rỗi mà_ Yunho mỉm cười nhìn Tiffany khi hai người đang đi xuống tầm hầm và lấy xe. Bữa trưa ngày hôm nay đã diễn ra thật vui khi Yunho cùng Tiffany đi đến trung tâm thương mại và dùng bữa tại đó. Hai người quả thật liều nhưng may mắn thay là không ai nhận ra họ cả. - Sunbae, hôm nào sunbae rảnh em sẽ mời sunbae dùng bữa nha_ Tiffany cũng cười với Yunho. - Ok thôi nhưng mà đừng gọi sunbae nữa, hãy gọi Yunho oppa đi! - Ơ, như vậy có ổn không ạ? - Sao đâu, chẳng phải chúng ta là đại gia đình SM sao? - Taec, đến mấy chỗ này không sợ ư? - Đúng đấy, nhỡ ai phát hiện chúng ta thì sao? - Lo gì… ăn mặc thế này rồi. - Fany, em sao thế?_ Thấy Tiffany mãi không đáp lại mình Yunho liền lay gọi cô. - Dạ, không có gì đâu ạ_ Tiffany ấp úng nhìn Yunho_ Chúng ta về đi sunbae. Sau câu nói của mình Tiffany đi thật nhanh về phía xe của Yunho, Yunho khó hiểu nhìn theo cô nhưng rồi anh cũng đi theo ngay. Suốt đường về trụ sở SM Tiffany chẳng nói chẳng rằng, cô như biến thành một người khác vậy. Yunho thấy Tiffany như vậy anh khá lo nhưng lại không tiện để lên tiếng hỏi. Còn Tiffany, cô ngồi trong xe nhưng tâm trí như đã ở lại nơi tầng hầm để xe ấy rồi. Vì sao ư, vì lúc đó cô đã nghe thấy, đã nhìn thấy Taecyeon. Cô thật chẳng hiểu sao mình lại như thế nữa, rõ ràng đã nói phải quên anh đi rồi mà sao cứ lúc nào gặp phải anh là cô lại như vậy chứ. Đã không còn tình cảm thì sao cô phải vương vấn, đã không thể trở lại như xưa thì sao cô phải lưu luyến. Dặn lòng là phải quên đi nhưng cô thực sự cảm thấy khó khăn. Quên như thế nào khi thi thoảng lại đụng mặt nhau, quên như thế nào khi đôi lần lại nhìn thấy nhau. Cô muốn quên anh đi, chôn vùi kí ức về anh xuống tận cùng nơi trái tim nhưng điều đó liệu có là dễ dàng. Dù giữa cả hai chẳng có mấy kỉ niệm nhưng anh là người đầu tiên cô yêu, là người đầu tiên cho cô biết thế nào là yêu một người, cô liệu có thể quên anh một cách nhanh chóng được không. Dù thứ tình cảm ấy chỉ thuộc về mình cô nhưng nó cũng đã âm ỉ cháy từ lâu, nay để dập tắt hẳn nó thật sự không phải điều dễ dàng gì. - Đến nơi rồi Fany! - Vâng… nhưng đây đâu phải trụ sở SM, Yunho sunbae? NGOẠI TRUYỆN . . PART 4 Soshi and boyfriends . . Tháng 6 năm 2011. Sau một thời gian dài vất vả, đây chính là lúc các cô gái SNSD thực sự được thư giãn. Họ đã đạt được rất nhiều thành tích, đã lao động không biết mệt mỏi và họ cần nghỉ ngơi. SM Ent. đã dành cho các cô gái hẳn một tháng để xa hơi. Trong vòng một tháng đó họ có thể làm gì tùy thích và mọi chuyện sẽ không bị công ty quản lý kiểm soát. Ngay sau khi biết tin này các cô gái tỏ ra rất vui mừng, họ nhanh chóng tụ tập lại để bàn bạc nên làm gì trong một tháng này. - Chúng ta hãy đi du lịch đi_ Hyoyeon lên tiếng trước tiên. - Ý hay đấy nhưng chúng ta sẽ đi đâu? - Đảo Jeju được không, đến đó tha hồ mà ngắm biển. - Chỉ có ngắm biển thôi sao, phải là vui chơi và tắm biển mới đúng chứ_ Sooyoung cũng tỏ ra hào hứng. - Ưhm, vậy thống nhất như vậy nhé, mọi người sau hai tuần về thăm gia đình chúng ta sẽ hẹn nhau ở sân bay Gimbo đó_ Kid Leader nói như ra lệnh và các thành viên vui vẻ gật đầu đồng ý. - Khoan đã_ Đột nhiên có tiếng của Ice Princess_ Chỉ có chúng ta thôi sao? Tám thành viên cùng xúm vào nhìn Jessica với ánh mắt kì lạ khiến Công chúa ngớ cả người chả biết nói gì nữa. Xong tất cả cùng quay ra nhìn nhau và cười. - Sica, vậy cậu còn muốn đi với ai nữa? - Donghae oppa, bây giờ hai người thực sự không thể rời nhau được rồi à? - Sica, tớ không ngờ hai người còn tiến nhanh hơn cả bọn tớ. Liên tục các thành viên Soshi nói khiến khuôn mặt Jessica đỏ bừng bừng, tuy vậy cô vẫn không hề thay đổi ý kiến của mình. - Càng đông càng vui chứ sao, nói thật, chả riêng tớ mà các cậu cũng thích quá đi ý chứ, chỉ là không ai dám đề nghị thôi_ Jessica bĩu môi nói. Các thành viên SNSD như bị nói trúng tim đen không ai đáp trả được câu nào nữa, điều này càng làm cho Công chúa đắc ý hơn. Cô cười thật tươi đi đến chỗ Sooyoung, khoác vai cô bạn. - Vừa nãy cậu nói lớn lắm mà, sao bây giờ im lặng thế? - Các cậu, tớ thấy ý của Sica cũng hay đó chứ. Sooyoung chưa trả lời thì Taeyeon đã lên tiếng, có vẻ như leader nhà ta cũng không thể chịu được cái cảnh xa cách lâu như vậy. Sau khi bắt đầu năm 2011 cô và Wooyoung gần như không thể gặp mặt nhau. Trong khi anh bận rộn quảng bá tại Hàn rồi sang Nhật thì cô cũng không thể nghỉ ngơi với việc biểu diễn nhạc kịch rồi các tour diễn của SNSD. Cả hai chỉ có thể nói chuyện hoặc nhắn tin thôi chứ gặp mặt là quá khó, thậm chí ngày Valentine còn không được gặp để thể hiện tấm lòng với người kia. - Ưhm, em cũng thấy vậy_ Lần này là Yoona, giống như Taeyeon, cô cũng đã rất lâu rồi không được gặp Nichkhun. - Vậy cứ thống nhất thế đi, các cậu mau gọi điện cho mấy anh chàng kia đi rồi ta còn đặt vé. Jessica nói rồi quay bước đi về phòng mình, cô vừa khuất bóng thì cũng là lúc các cô gái kia bật cười khúc khích. Ôi không thể ngờ là tâm tư của họ lại dễ dàng bị đoán biết bởi cô nàng băng giá kia đến thế. Tất cả sau đó ai cũng về phòng người ấy để chuẩn bị cho một kì nghì dài và tuyệt vời dành cho họ nữa. ~~~*~*~~~ Hai tuần sau. Sân bay Gimbo. - Sao Sica lâu thế nhỉ, đúng là lề mề quá! - Thôi, cậu đừng có than vãn nữa Tae. - Hừ, sắp đến giờ lên máy bay rồi còn gì. Mặc dù Sunny đã nói nhưng Taeyeon vẫn không ngừng than. Đúng là Jessica có lâu thật nhưng hình như không chỉ vì lí do này đâu. Taeyeon hôm nay trông không tươi tắn như ngày thường mà trái lại, gương mặt ủ rũ thấy rõ. Người đứng cạnh cô là Yoona cũng gần giống như vậy. Nhưng mà lí do gì hai cô gái này lại buồn như thế, đáng lẽ ra được đi chơi với người yêu phải vui chứ nhỉ? - Xin chào mọi người, xin lỗi vì đã đến muộn. - Cậu lề mề quá đi_ Vừa nhìn thấy Jessica đi tới Taeyeon đã lại cằn nhằn, Công chúa đang vui vẻ nên thấy khó hiểu vô cùng. - Thì tớ đã xin lỗi rồi mà_ Jessica nhăn nhó_ Ủa, mà sao chỉ có mình cậu thôi, cả Yoona nữa. Wooyoung và Nichkhun oppa không đi ư? Sunny và Yuri chưa kịp ngăn cản thì Jessica đã nói hết ra, gương mặt hai cô gái đã ủ rũ trông lại càng thảm hơn. Hai người kia sau đó phải kéo Công chúa ra một góc để giải thích còn Donghae thì tranh thủ chào hỏi Joongki. Một lát sau bảy người cùng lên máy bay và đi đến đảo Jeju để tiếp tục kì nghỉ của mình. Do không sắp xếp được thời gian nên chỉ có Joongki và Donghae là có thể đi cùng các cô gái. Trong khi đó Wooyoung và Nichkhun đã nói đi rồi nhưng do lịch trình bất ngờ thay đổi nên cả hai đành lỡ hẹn, chính điều đó mới khiến cho hai người kia thểu não như vậy đó. - Hình như hơi ít nhỉ, đáng ra bốn đứa kia cũng nên đi_ Jessica lần này tỏ ra rất hào hứng, có lẽ vì được đi du lịch cùng với Donghae nên vậy chăng? - Ưhm, nhưng thôi, mấy đứa muốn đi ra mắt mà, đây là việc thiêng liêng đấy_ Sunny tựa đầu vào vai Joongki nói. - Ừ, không biết khi em về nhà anh sẽ sao ta?_ Jessica quay sang Donghae tò mò hỏi. - Bố mẹ anh dễ lắm, khi nào thích hợp anh sẽ đưa em về_ Donghae nói và Jessica mỉm cười thật hạnh phúc nhìn anh. Donghae sau đó trao cho cô một nụ hôn lên trán khiến Sunny rú ấm lên vì cả hai quá lộ liễu. . . Đảo Jeju. - Oa, cuối cùng cũng đến nơi rồi, thích quá đi!_ Vừa đặt chân đến khách sạn Jessica đã sung sướng reo hò, cô thậm chí còn lôi Donghae đi thăm quan luôn cả khuôn viên của khách sạn. - Yul này, có cách nào kiềm chế được Sica không, cậu ấy hình như hơi quá khích rồi_ Sunny nói nhỏ với Yuri khi cả hai đang ở quầy tiếp tân và chuẩn bị nhận phòng. - Lâu rồi mới thấy cậu ấy vui như vậy nhưng mà cũng không ổn trước mặt Tae và Yoona_ Yuri thở dài. - Chán thật đấy, ban đầu cứ tưởng đông vui, ai dè… - Thôi cứ lên phòng đi đã, biết đâu lại có chuyện hay ở phía sau_ Yuri cố động viên cô bạn, cả hai sau đó cùng những người kia nhanh chóng di chuyển về phòng của mình. Do đã đặt từ trước nên phòng của Soshi và hai chàng trai là những căn phòng rộng nhất tầng dành cho khách vip. Các cô gái ở hai phòng đối diện nhau cuối hành lang trong khi phòng của các chàng trai nằm ở giữa. ... - Lát có ai muốn đi tắm biển không? - Hả, giờ này mà cậu còn muốn tắm sao?_ Nghe thấy lời đề nghị của Jessica, cả Sunny và Taeyeon đều cảm thấy ngạc nhiên. - Sao đâu, chả lẽ đến đây ngắm biển?_ Công chúa nhìn hai người kia ánh mắt kì lạ. - Không nhưng bây giờ muộn rồi, chúng ta nên nghỉ ngơi, mai bắt đầu cũng được mà_ Sunny vội giải thích, Jessica bĩu môi nhưng rồi cũng đành thuận theo. - Ưhm, nhưng mà thấy lạ quá, Yul cũng đi một mình mà sao không thấy buồn, trong khi cậu và Yoona như đưa đám thế?_ Jessica tiến lại chỗ kid leader hỏi han. - Yul cậu ấy… đâu có phải là đi một mình. - Là sao? - Nói vậy cậu vẫn chưa hiểu gì sao, Sica? Jessica ngơ ngác nhìn cô bạn, một lát sau khi Sunny giải thích cặn kẽ cô mới “à” lên một tiếng. Liền sau đó Jessica lại nảy ra ý tưởng mới, kéo hai người kia qua phòng YoonYul hỏi chuyện Yuri. Nào ngờ đâu căn phòng chỉ có mình Yoona, Yuri vừa mới đi ra ngoài. - Hình như có ai cần gặp chị ấy. - Có người cần gặp à, nếu vậy thì chắc chắn là… Bốn cô nàng lao như tên bắn ra khỏi phòng, nhanh chóng vào thang máy và đi xuống đại sảnh. Trông họ cứ như đang đi truy đuổi ai đó, ai cũng rất vội vàng. Vừa xuống đến tầng một, chẳng cần tìm đâu xa, tám cặp mắt đã xác định ngay được mục tiêu của mình. Họ đứng ngay vị trí trung tâm, lại lộ liễu như thế kia ai mà không thấy cơ chứ. ... - Sao anh đến sớm vậy, hôm qua nói là phải sáng mai cơ mà? - Vì anh nhớ em quá, từ Nhật về là bay qua đây luôn_ Nhẹ nhàng cầm lấy tay Yuri, chàng trai nói thật chân thành_ Em có nhớ anh không vậy? - … - Không trả lời tức là rất nhớ rồi_ Ghé sát vào tai Yuri thì thầm xong đặt lên má cô một nụ hôn, chàng trai khiến Yuri đỏ hết cả mặt lên vì hạnh phúc và cả ngại ngùng nữa. - Anh mệt rồi, em dẫn anh lên phòng nghỉ nhé_ Sau khi lùi ra khỏi người chàng trai, Yuri liền quay đi ngay để tránh bị đỏ mặt thêm. Nào ngờ ngay lúc đó cô lại nhìn thấy bốn chị em mình lấp ló sau cái cây khiến gương mặt lại càng đỏ hơn. - Xin chào, cậu mới đến đấy à?_ Vì chàng trai đã nhìn thấy và cúi chào nên các cô gái cũng bước ra để chào hỏi. - Chào, lần đầu tiên chính thức gặp mặt. - Mọi người đi có mệt không, thật vinh hạnh khi được đi du lịch cùng SNSD. - Vui chơi thì có gì là mệt chứ, bây giờ thì tôi đã biết lí do tại sao Yul của chúng tôi không buồn rồi_ Jessica nháy mắt tinh nghịch với Yuri, các cô gái hiểu ý nên chỉ cười còn chàng trai thì ngây ngô đến tội nghiệp. . . - Cạn ly nào, mừng cho buổi họp mặt đầu tiên của Soshi và các chàng trai. - Sao cậu không nói là Soshi và boyfriends?_ Sunny vừa dứt lời đã bị Jessica bắt bẻ ngay. - Có gì khác nhau à? - Tất nhiên, chàng trai thì có thể chỉ là bạn bè bình thường nhưng boyfriends thì rõ ràng là người yêu còn gì_ Câu nói của Jessica làm Sunny đơ lưỡi không nói được gì luôn. Donghae thấy người yêu nhiệt tình quá bèn thay đổi chủ đề. - Lần đầu tiên gặp, mong rằng về sau em với Joongki hyung và Junhyung sẽ tích cực giúp đỡ nhau trong mọi việc. - Ừ, đó là chuyện đương nhiên mà! Joongki hồ hởi đáp lại nhưng vừa dứt lời đã nhận ngay cái liếc xéo của Sunny còn phía bên kia Donghae cũng đâu chịu thua kém khi đang bị Jessica lườm tóe lửa. Chỉ có mỗi Junhyung là bình an vô sự khi Yuri không những không mắng mà còn liên tục gắp đồ cho anh. - Junhyung, cậu sướng thật đấy! - Junhyung, mặc dù chúng ta biết nhau lâu rồi, nói chuyện điện thoại cũng có nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên cậu ra mắt, cũng nên tỏ thành ý chứ nhỉ? Mãi mới thấy kid leader nhà ta mới lên tiếng, cô cầm ly của mình lên và hướng về phía Junhyung. Hiểu ý Taeyeon nên Junhyung cũng đáp lại bằng cách cầm ly lên và uống cạn. - Thực sự chúng tôi rất bất ngờ khi biết Yuri và cậu đó_ Lần này đến lượt Jessica_ Ngọc Trai Đen của chúng tôi không dễ chinh phục nên cậu giỏi lắm, uống một ly với tôi nào. Là do Jessica mới nên tất nhiên Junhyung không thể từ chối, sau đó cả Sunny và Yoona cũng nhập cuộc khiến cho anh chẳng thể nào tỉnh táo như lúc ban đầu nữa. - Các cậu thôi đi, chuốc cho anh ấy say rồi đây này_ Yuri nhìn thấy người yêu bị các cô bạn ép rượu không chịu được đành phải lên tiếng. Tất cả cùng nhìn cô rồi bật cười. - Ừ thôi hôm nay đến đây là đủ rồi, chúng ta cũng mới đến nên cần cho mọi người nghỉ ngơi_ Joongki là anh cả nên lời nói rất có trọng lượng. - Hôm khác chúng ta sẽ uống tiếp_ Donghae cũng đồng tình. Mọi người sau đó đứng dậy và rời khỏi nhà ăn. Tuy nhiên vì muốn đi chơi thêm nên hai cặp đôi HaeSica và KiSun đã rời khỏi khách sạn, còn Yuri thì đưa Junhyung về phòng chăm sóc. Riêng Taeyeon vơi Yoona vì quá chán nên chỉ muốn ở trong phòng mà đắp chăn đi ngủ thôi. . . Cộc… Cộc… Đang nằm trên giường bật loạn các kênh lên vì không có gì để làm, chợt Yoona nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô buông remote xuống, khó chịu nhìn ra cửa nhưng vẫn không ngồi dậy. Cộc… Cộc… Tiếng gõ vẫn vang lên, “hứ” một tiếng rồi thì Yoona cũng phải đứng lên để đi ra xem đó là ai. Oái ăm làm sao khi mở cửa rồi mà bóng dáng cái người vừa mới gõ “cộc cộc” chả thấy đâu cả. Nhìn xung quanh một cách không thể tức giận hơn, Yoona đóng xầm cửa lại. Cộc… Cộc… Lại có tiếng gõ cửa, lần này thì khác, Yoona mở cửa thật nhanh vì muốn coi đó là ai. Cô toan mắng cho người đó một trận thì đơ người luôn, mắng làm sao được khi mà người đang đứng trước mặt cô lúc này lại là anh cơ chứ. Dù không nói gì cả nhưng Yoona cũng vẫn tỏ thái độ, cô gạt tay định đóng luôn cánh cửa vào nhưng Nichkhun đã kịp giữ lại và bước vào trong. - Không vui khi anh đến sao mà em lại như vậy? - Chả quan tâm, vui quá rồi nên không vui được nữa_ Yoona nói một cách giận dỗi. - Anh xin lỗi mà, vì lịch trình thay đổi nên không đúng hẹn được. Nhưng mà xong cái là anh bay đến đây luôn rồi_ Nichkhun kéo tay Yoona lại rồi ôm chặt cô vào người mình. - Thì có ai nói gì đâu, công việc quan trọng hơn_ Yoona cố đẩy Nichkhun và bước về phía giường, cô lại bắt đầu “tra tấn” cái remote. - Thật không, anh biết chắc là em đã rất nhớ anh đó. - Hứ, ai thèm nhớ, đến đây chơi vui như vậy rồi mà_ Mắt vẫn không rời khỏi màn hình trong khi tay thì liên tục bấm remote nhưng Yoona hoàn toàn cảm nhận được là Nichkhun đang ngồi sau mình. Tuy vậy cô vẫn mặc kệ. - Thế sao trong điện thoại của anh đầy tin nhắn với cuộc gọi nhỡ thế này? - Ai gọi… Yoona vừa nghe thấy Nichkhun nói như vậy đã vội vàng quay lại để thanh minh, nào ngờ đâu chưa kịp nói thành câu thì đã bị chặn đứng bởi đôi môi ngọt ngào của Nichkhun. Yoona thêm một lần nữa đơ người vì hành động quá bất ngờ của người yêu. Ban đầu là vậy nhưng sau đó cô cũng nhanh chóng bị anh cuốn vào vòng quay của sự yêu thương mà đáp trả anh một cách nồng nhiệt và say đắm nhất có thể. Khoảng thời gian khá lâu không được gặp mặt khiến cho cảm xúc như bị dồn nén và chính lúc này đây nó mới có dịp bùng phát mạnh mẽ. Cả hai tiếp tục chìm đắm vào khoảnh khắc hạnh phúc, họ thậm chí không rời nhau ra cho đến khi cần không khí để thở. Lúc này thì Yoona đã nằm xuống giường và tất nhiên, Nichkhun ở phía trên cô. - Còn nói là không nhớ anh nữa không?_ Nichkhun mỉm cười trìu mến nhìn Yoona khiến cô bất giác đỏ mặt mà quay đi không dám nhìn anh nữa. - Chỉ được thế là giỏi. - Chả phải em cũng thích sao?_ Hiểu được ý của Yoona, Nichkhun liền đáp lại một cậu đầy ranh mãnh. Hậu quả là anh lãnh ngay một cú đánh vào vai_ Á, đau anh. - Cho chừa cái tội cứ thích trêu em_ Yoona giả bộ không quan tâm, Nichkhun sau đó liền nằm xuống bên cạnh người yêu, nắm chặt tay cô anh nói: - Anh xin lỗi vì thời gian qua đã không thể ở bên và chăm sóc cho em thật nhiều. Anh đã hứa sẽ không để em phải buồn nhưng điều đó vẫn cứ xảy ra. - Đừng có nói như thế, cả hai chúng ta đều bận rộn, em cũng đã không thể chia sẻ với anh về mọi chuyện_ Yoona trở lại với vẻ dịu dàng thường thấy, cô nằm nghiêng để nhìn thẳng vào mặt Nichkhun, nhẹ nhàng để tay lên người anh_ Vì chúng ta đều là người của công chúng nên thật chẳng dễ dàng gì. - Anh biết nhưng em là người phải chịu nhiều áp lực hơn, nhất là khi chuyện của chúng ta được công bố. - Không sao, em đã chuẩn bị tâm lý rất kĩ. Anh thấy đấy, em vẫn ổn mà_ Hơi nhổm lên để đặt lên má Nichkhun một nụ hôn, Yoona như muốn cho anh biết rằng vì yêu anh cô có thể làm được mọi thứ và cũng có đủ can đảm để đối mặt với tất cả. - Cám ơn em nhiều lắm, anh thật có phúc thì mới được một cô gái hoàn hảo như em dành tình cảm cho. Nichkhun để tay ra sau để cho Yoona gối lên khi cô trở lại vị trí cũ của mình. Mỉm cười thật hạnh phúc, Yoona lại một lần nữa để tay lên người Nichkhun và ôm anh. - Em chỉ mong rằng chúng ta sẽ mãi như thế này và sẽ không còn sóng gió nào xảy đến nữa. Em yêu anh, Nichkhun! - Anh cũng yêu em, Yoona! . . Bãi biển của đảo Jeju hôm nay bỗng dưng trở nên thật vắng vẻ. Chả rõ vì lí do gì mà thấy chỉ có lác đác vài đôi tình nhân đi dạo và điều này càng tạo điều kiện thuận lợi của Joongki và Sunny có thể nắm chặt tay nhau và đi dạo dưới ánh trăng đầy lãng mạn. Cả hai đi thật lâu rồi mới dừng lại và ngồi xuống một góc của bãi biển. Joongki nhẹ nhàng đặt lên trán người yêu một nụ hôn rồi anh lại cầm lấy tay cô thật chặt. - Nếu cứ như thế này mãi thì sẽ hạnh phúc biết bao em nhỉ? - Vâng! - Anh thực sự rất sợ một khi chuyện được công bố em sẽ phải chịu nhiều đả kích và áp lực_ Joongki quay sang nhìn Sunny ánh mắt có chút lo lắng. - Em không sao, em có đủ tự tin để đối mặt với tất cả_ Sunny nở một nụ cười tươi rói_ Với cả anh cũng thấy đấy, Taeyeon rồi Yoona và Sica, họ cũng đã công bố và không sao cả. - Anh biết nhưng chẳng phải trước khi được như bây giờ cả ba đều đã phải chịu khó khăn sao, fan sẽ không bao giờ để mọi chuyện được yên. Chỉ cần một người thôi cũng đủ khiến anh không an tâm rồi. - Kìa anh, em mạnh mẽ lắm, không chuyện gì làm khó được em đâu_ Sunny vẫn nói với giọng thật tự tin_ Anh đừng có nghĩ quá nhiều về chuyện đó, chỉ cần chúng ta được ở bên nhau thì sóng gió gì cũng có thể vượt qua. - Sunkyu! - Chỉ cần trái tim ta có nhau thì sẽ chẳng điều gì ngăn cản được ta đâu anh. Tựa đầu vào vai Joongki, Sunny nở một nụ cười thường thấy. Joongki cũng cười, có lẽ anh đã lo lắng thừa. Chuyện bị phản đối hay áp lực dư luận là đương nhiên nhưng như người yêu anh nói đó, chỉ cần cả hai luôn bên nhau thì sẽ vượt qua được. Anh thầm cảm ơn cô vì đã là người yêu của mình và cũng vì cô đã có đủ mạnh mẽ để đứng trước mọi chuyện. Với anh thì chỉ cần được ở bên cô mỗi ngày, được nhìn thấy cô cười là anh đã thấy hạnh phúc quá rồi. - Không biết giờ này mấy đôi kia đang làm gì anh nhỉ, em tò mò quá? - Hả… chắc là tâm sự thôi_ Nghe câu hỏi của Sunny mà Joongki giật mình mãi mới đáp lại được. - Em nghĩ không chỉ có thế đâu, liệu tối nay có phải thuê thêm phòng không ta?_ Sunny nói một cách lém lỉnh khiến Joongki không khỏi bật cười. - Thì đương nhiên… nhưng đừng nói với anh ý của em là… chuyện… đó đấy nhé! - Ya, cái anh này! Sao anh có thể suy nghĩ đen tối như vậy chứ?_ Sunny ngồi thẳng lại ngay và đánh cho Joongki một cái thật đau vào người. - Anh chỉ đùa thôi mà, sao em lại hét lên với anh?_ Joongki nhăn mặt tỏ ra vô tội. - Tại anh nói linh tinh chứ còn gì nữa_ Sunny nói_ Anh có đau lắm không? - Ưhm, đau chứ sao không. - Hì, vậy để em đền nhé!_ Vừa dứt lời môi Sunny đã nhanh chóng dành tặng một nụ hôn lên má Joongki_ Thôi, về đi anh. - Khoan đã! Mới quay ra chuẩn bị đứng dậy thì Sunny đã bị Joongki kéo lại và ngay lập tức, môi anh chạm vào môi cô. Một nụ hôn đầy bất ngờ nhưng cũng đầy lãng mạn khiến Sunny ngoài việc đáp trả ra thì chẳng còn làm được gì khác. Cả hai cùng thả hồn vào nụ hôn một cách say đắm nhất có thể, như hòa cùng vào với cảnh biển nơi đây để tạo ra một khung cảnh tràn ngập hạnh phúc. Và họ chỉ dừng lại khi cảm thấy đã đủ. - Được rồi, chúng ta về thôi!_ Joongki nói xong liền đứng dậy và kéo Sunny đứng lên. - Anh bây giờ cũng bạo thế? - Anh là ai chứ, trước là do anh không muốn làm quá sợ em không thích thôi. - Em không thích thật đấy, vì em không muốn cướp danh hiệu sến súa của KhunA đâu. - Ơ, anh lại thấy cái đó hay mà. - Hay thì một mình anh đi mà làm. - Một mình anh sao làm nổi hả, baby! - Baby? - Anh yêu em, baby!!! Mỉm cười một cách bẽn lẽn khi nghe Joongki gọi mình là “baby”, Sunny chẳng thể nào che giấu được là cô đang rất hạnh phúc. Mà đâu riêng mình cô, các thành viên khác của SNSD cũng đang tận hưởng hương vị của tình yêu, vị ngọt hạnh phúc của chính mình. Nhìn họ cười như vậy chắc chắn người thân và fan hâm mộ đều sẽ thấy vui lây. Là nhờ những chàng trai kia mà chín thiên thần của họ đều trở nên xinh đẹp và rạng ngời. Yêu là một cung bậc cảm xúc riêng biệt, với mỗi người nó lại có một sắc thái riêng nhưng tựu chung lại tình yêu là nguồn sức mạnh vô biên, là thứ sức mạnh vô hình giúp con người ta chiến thắng tất cả. Hy vọng và cũng cầu chúc tình yêu của SNSD sẽ mãi bên chặt và họ sẽ mãi được cười một cách hạnh phúc như thế này. Chap 44 2PM dorm - Sao tự dưng anh lại mời em về nhà vậy, em nghĩ mọi người không muốn bị làm phiền mà? Yoona theo chân Nichkhun vào 2PM dorm mà trong lòng tràn ngập những suy nghĩ kì lạ. Cô đã rất bất ngờ khi anh đề nghị về dorm của anh sau bữa trưa. Sự thực thì cô cũng muốn đến đây một lần để xem cuộc sống của anh ra sao nhưng mà thật khó có thể nghĩ được là anh lại chủ động như vậy. - Em không muốn xem nơi ở của anh ư?_ Nichkhun hỏi nửa đùa nửa thật. - Uhm, em cũng tò mò nhưng em nghĩ anh không thích như vậy_ Yoona ngồi xuống sofa và nhận lấy cốc nước từ Nichkhun. - Người khác thì anh không biết nhưng riêng anh thì anh muốn chia sẻ với em mọi điều_ Nichkhun vừa nói vừa nhìn Yoona đầy trìu mến khiến mặt cô bỗng đỏ ửng lên. Yoona không biết làm thế nào khi người yêu cứ như vậy, cô bèn đổi sang chủ đề khác. - Dorm của các anh cũng rộng lắm, nhưng vẫn chưa bằng của bọn em. - Thì bọn anh chỉ có sáu người thôi mà. - Vâng, dẫn em đi xem các phòng đi Khun_ Yoona hơi mỉm cười nhìn Nichkhun, liền sau đó anh dẫn cô đi tham quan ngôi nhà mà anh và các thành viên khác đã ở kể từ khi debut đến nay. Yoona cảm thấy khá thích thú, nơi ở của các idol nam đúng là khác hoàn toàn so với các idol nữ. - Các anh cũng ngăn nắp quá chừng, chả bù cho bọn em. - Các em… đừng có trêu anh đấy_ Nghe Yoona nói Nichkhun không tin vào tai mình. - Em đùa làm gì, cũng không hẳn là bừa bộn nhưng không được như các anh đâu_ Yoona nghiêm túc và Nichkhun cũng có vẻ đã tin cô. Cạch. - Đây là phòng của anh với Taec_ Nichkhun mở cửa phòng rồi dẫn Yoona vào trong. - Hở, sao có ảnh em ở đây vậy, anh không sợ Chủ tịch sẽ mắng sao?_ Nhìn thấy bức ảnh của mình để trên chiếc tủ ở đầu giường của Nichkhun, Yoona chợt mỉm cười. - Không, sau ngày nói mọi chuyện với anh Jinyoung anh đã không còn lo sợ gì cả_ Nichkhun bất ngờ bước đến và ôm lấy Yoona từ phía sau. Yoona không nói gì nữa mà chỉ mỉm cười hạnh phúc. Tiếng nhạc du dương bất ngờ vang lên làm căn phòng ngập tràn trong sự lãng mạn. Bên ngoài trời vào lúc này không lạnh buốt như mọi hôm và căn phòng của Nichkhun cũng vậy, nó ấm áp hơn thường lệ vì sự có mặt của Yoona. Xoay người Yoona lại để cả hai đối mặt với nhau, Nichkhun nhìn người yêu mình ánh mắt không thể trìu mến và yêu thương hơn. Yoona lại một lần nữa đỏ mặt, cô không hiểu tại sao cứ mỗi khi anh như vậy là mặt cô lại đỏ hết lên. Mặc dù gương mặt đang đỏ lên từng lúc nhưng Yoona cũng không vì thế mà quay đi, đột nhiên cô muốn ngắm nhìn anh. Đã từ rất lâu rồi hai người không than mật, có lẽ chính vì thế mà cô mới cảm thấy ngại ngùng. - Được ở bên em như thế này anh thấy rất vui và hạnh phúc_ Nichkhun khe khẽ nói vào tai Yoona, giọng nói của anh cũng đã thể hiện rất rõ cho điều đó. - Em cũng… Yoona chưa nói hết câu thì đã bị cắt ngang bởi nụ hôn của Nichkhun. Cô đờ cả người ra vì cảm thấy rằng anh quá chủ động, ngoài ra cũng do cô nhận thấy có chút gì đó là lạ trong ánh mắt anh. - Khun! Yoona cố buộc Nichkhun dừng lại và cô đã làm được. Anh thôi không hôn cô nữa mà chỉ nhìn cô chăm chú. Yoona lại đỏ mặt, đôi má cô lúc này ửng hồng lên trông thật đáng yêu. - Em… Yoona muốn nói điều gì đó nhưng cô lại không thể mở lời được, nhìn ngắm khuôn mặt Nichkhun sát như vậy khiến cho cô bối rối và toàn bộ những điều muốn nói đã bay đi đâu hết trơn. Nichkhun không thấy Yoona không nói gì nữa thì lại tiếp tục chạm vào môi cô, dẫn dắt cô vào một nụ hôn dài và nồng nhiệt hơn. Khoảng thời gian xa cách khiến cho Nichkhun không thể kiềm chế được lòng mình, anh cứ thế hôn Yoona một cách cuồng nhiệt pha chút bạo lực hơn. Yoona cảm thấy môi mình như tê dại đi vì sự mạnh mẽ của Nichkhun nhưng phản ứng của cô chỉ có thể là đáp lại anh chứ không thể làm khác. Cả hai cứ thế chìm vào khoảng không gian lãng mạn dành riêng cho họ, một bầu không khí tràn ngập yêu thương giữa ngày đông giá rét. - Em cảm thấy thế nào nếu anh đưa em về gặp bố mẹ? - Ơ… ý… anh là ra mắt… ấy hả? - Sao em lại ngạc nhiên thế, dù sao chúng ta cũng yêu nhau lâu rồi_ Nichkhun phì cười vì khuôn mặt người yêu đang ngây ra đến tội nghiệp. - Em… sợ. Em chưa có chuẩn bị tâm lý Khun à!_ Yoona nhìn Nichkhun ánh mắt đầy lo lắng, Nichkhun thấy vậy liền mỉm cười và kéo Yoona vào lòng mình. - Không có gì đâu, anh muốn em gặp bố mẹ sớm vì anh nghĩ bây giờ chúng ta đã không thể xa nhau được nữa rồi. - Em… liệu em có thể làm tốt chứ?_ Yoona nghi ngại ngẩng lên nhìn chàng trai của mình. - Chắc chắn rồi, em là một cô gái tuyệt vời mà_ Nichkhun nói rồi nhẹ nhàng đặt lên trán Yoona một nụ hôn. Yoona hơi cười rồi cũng đáp lại anh, nhưng là một nụ hôn vào môi cơ. Nichkhun vốn đã muốn dừng lại vì anh sợ Yoona sẽ khó chịu nhưng nay cô lại chủ động thề này hà cớ gì anh không tiến tới. Kéo Yoona vào một nụ hôn sâu hơn rồi Nichkhun thuận thế đè cô nằm xuống giường. Yoona tất nhiên biết chuyện gì đang xảy ra nhưng vì tình cảm đang dâng tràn quá mức nên cô cũng không bận tâm. Từng nụ hôn thật dài và sâu liên tiếp được cả hai trao cho nhau, có cảm tưởng vào lúc này chẳng thứ gì có thể tách họ ra cả. Rời khỏi đôi môi quyến rũ của Yoona, Nichkhun đi khám phá khắp mọi nơi trên khuôn mặt cô. Từ trán rồi xuống đến mắt, mũi rồi tai, tất cả đều có dấu ấn của anh. Yoona nhắm mắt lại để cảm nhận tình yêu Nichkhun dành cho cô, hai chữ hạnh phúc như đang hiển hiện ngày càng rõ. - Khun!_ Khi Nichkhun đang đặt từng nụ hôn lên nơi hõm cổ Yoona thì đột nhiên cô mở mắt, gọi tên anh đầy tha thiết. - Yoona, liệu em… đã sẵn sàng để mối quan hệ của hai chúng ta đi xa hơn? Câu hỏi của Nichkhun khiến Yoona giật mình, cô vội xoay mặt đi chỗ khác không nhìn anh nữa. Yoona hoàn toàn hiểu điều Nichkhun đang muốn nói đến và cô… thực sự đang cảm thấy tim mình đập rất nhanh vào lúc này. - Em… chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau chứ?_ Yoona quay mặt lại và khẽ hỏi Nichkhun. - Sẽ không bao giờ! Nichkhun quả quyết nói và rồi anh lại tiếp tục đặt lên môi Yoona những nụ hôn. Cả hai quấn lấy nhau như chưa từng được như thế, căn phòng cũng dần trở nên tối đi, chỉ còn chút ánh sang mờ mờ do ánh nắng chiếu qua chiếc rèm tối màu. Bản nhạc lúc nãy cũng đã dứt hẳn mà nhường chỗ cho những thứ âm thanh rạo rực và hấp dẫn đến chết người. Nichkhun và Yoona vẫn không rời nhau ra, trong mắt họ vào lúc này chỉ có duy nhất hình bóng của người kia. . . Kính koong! Kính koong! Kính koong! Kính koong! - Đợi chút, ra ngay đây. Nichkhun vội vàng mặc lại áo rồi chạy xuống tầng một đề mở cửa sau khi nghe thấy tiếng chuông. - Mấy đứa sao về giờ này vậy, mà không đem theo chìa khóa ư? Cạch… - Ơ… sao lại là…? ~~~*~*~~~ - Sunbae đưa em đến đây làm gì vậy? - Thì để cho em vui lên, chả phải mọi người hay đến công viên giải trí để xả stress sao?_ Yunho tươi cười nhìn Tiffany đang ngơ ngác với mọi thứ xung quanh. - Nhưng chúng ta sẽ bị phát hiện đó, nên về thì hơn sunbae à!_ Tiffany nhìn tiền bối của mình ái ngại nhưng Yunho dường như không hề bận tâm đến chuyện đó. - Khỏi lo, cải trang là xong mà, mau đi thôi Fany_ Chẳng để cho Tiffany nói thêm câu nào nữa Yunho liền kéo cô đi vào trong khuôn viên của công viên giải trí. Nơi đây quả thực rất rộng lớn và vô cùng hợp dành cho những ai đang có tâm sự. Cũng đã lâu lắm rồi Tiffany không đến đây chơi nhưng vào lúc này thì cô không có tâm trạng nào cả. Cô chỉ muốn về nhà và vùi đầu trong chăn, cố gắng quên đi câu chuyện hồi trưa. - Chúng ta chơi trò này nhé, Fany! Dừng lại trước một cái hồ, phía xa có một tòa nhà, à không, nên gọi là bục nhảy mới đúng, Yunho lên tiếng. - Sunbae, là trò kia sao?_ Tiffany ngay lập tức hiểu điểu Yunho muốn nói. - Ừ, anh nghe nói chơi bungee xả stress tốt lắm đó, chúng ta cùng nhảy nhé_ Yunho nói mà không để ý rằng sắc mặt Tiffany chả khá lên mà thậm chí còn tồi tệ hơn lúc trước. - Không chơi có được không sunbae, em thấy sợ lắm! - Sao vậy, anh thấy nó vui mà? - Không, em không chơi đâu_ Tiffany định quay người bỏ đi thì Yunho đã kéo tay cô lại. - Tiffany Hwang, em thực sự không đủ can đảm để bước lên đó sao?_ Giọng Yunho có phần nghiêm trọng hơn, Tiffany không hề quay lại nhìn anh nhưng đầu thì vẫn lắc nguây nguẩy. - Về thôi sunbae! - Không, anh muốn chúng ta chơi trò đó! - Không, em muốn về_ Tiffany cố hết sức để giằng tay Yunho ra nhưng cô không thể, sức mạnh của anh quá lớn đối với cô. - Mau đi thôi_ Yunho nhất mực kéo Tiffany đi dù cô ra sức kéo giật lại. Thậm chí Tiffany đã hét lên nhưng điều đó cũng chẳng thể ngăn sự cương quyết đến từ Yunho. Chỉ đến khi cô bật khóc anh mới dừng lại và buông tay cô ra. Hức… hức… - Em không muốn nhảy, sao sunbae cứ ép em vậy?_ Tiffany ngồi thụp xuống ôm mặt khóc nức nở. - … - Em ghét trò đó, em không muốn chơi nó. Hức… Hức… - Fany! Yunho nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt Tiffany, anh lấy tay mình lau nước mắt cho cô xong cất tiếng dịu dàng: - Anh không cố ý làm như vậy, chỉ là anh muốn em can đảm đối mặt với mọi việc thôi. - … - Anh biết quá khứ có những chuyện khiến em không vui nhưng nếu em không đối mặt với nó thì em sẽ mãi cảm thấy đau_ Những lời Yunho nói làm Tiffany thôi không khóc nữa, cô ngẩng lên nhìn anh, miệng như muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi_ Không nhảy cũng không sao, quan trọng là em biết nhìn về tương lai chứ đừng ôm khư khư quá khứ như thế. - Chúng ta về đi sunbae!_ Giọng Tiffany hơi run, cô gạt nước mắt rồi đứng dậy thật nhanh. Yunho cũng đứng lên ngay sau đó, anh nhìn “mắt cười” ánh mắt đầy cảm thông. - Anh xin lỗi vì đã làm em khóc nhưng anh chỉ muốn tốt cho em, anh không muốn “mắt cười” cứ như vậy hoài. Yunho nói khi anh và Tiffany không còn đối diện với nhau nữa. Anh không thể nhìn được khuôn mặt cô vào lúc này, có lẽ cô vẫn còn cảm thấy đau nhưng anh hy vọng rằng cách làm của mình sẽ giúp cô quên đi được mọi chuyện không vui. ~~~*~*~~~ - Hyunnie, ở đây này! - Yuri unnie, unnie đợi lâu chưa? Vừa nhìn thấy Yuri đang đừng chờ mình ở góc con phố Seohyun đã chạy lại thật nhanh. - Cũng mới thôi, cám ơn em vì đã đến_ Yuri mỉm cười, khoác tay Seohyun và bước đi. - Unnie khách sáo vậy nhưng sao unnie lại rủ em đi mua sắm chứ, em đâu có biết gì về chuyện này_ Seohyun có chút khó hiểu nhìn chị mình. - Unnie gọi điện cho tất cả nhưng chả đứa nào bắt máy cả, có mỗi em thương unnie nhất thôi_ Seohyun mỉm cười với câu nói của Yuri, nhưng thoáng đâu đó lại thấy phảng phất nét buồn. - Unnie định mua gì vậy, Yuri? - À, thật ra… sắp đến sinh nhật một người bạn, unnie muốn tặng quà cho cậu ấy_ Yuri nói mà không thể ngăn cho khuôn mặt mình ửng lên vì xấu hổ. - Sinh nhật bạn, là ai vậy unnie, em tò mò quá đi. - Uhm, bạn bình thường thôi mà!_ Yuri ấp úng giải thích càng làm Seohyun thấy nghi ngờ hơn. - Em đâu có nói gì, chỉ muốn biết người đó là ai thôi_ Seohyun vừa ngắm nhìn mấy bộ trang phục vừa nói_ Unnie, có phải là người đã tặng quà unnie lần trước? Yuri giật mình đánh rơi cả bộ quần áo khiến Seohyun càng thêm khẳng định vào nhận định của mình. Cô cúi xuống nhặt nó lên rồi mỉm cười nhẹ nhàng. - Vậy là em đoán đúng, unnie còn tính giấu đến bao giờ, unnie không sợ Sooyoung unnie sẽ lại làm ầm lên à? - Thật ra… cũng chưa có gì… nên unnie chưa có muốn nói_ Yuri ngập ngừng. - Như vậy mà unnie còn nói không có gì nữa_ Seohyun ranh mãnh nói_ Em tin đó là một chàng trai tốt và em mong unnie sẽ thật sự hạnh phúc. - Cám ơn em, Seohyun! - Các unnie hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé, em tin các oppa sẽ luôn khiến các unnie của em được mỉm cười_ Giọng Seohyun hơi trầm xuống khiến Yuri nhìn cô đầy khó hiểu nhưng Yuri cũng không thể hỏi thêm được điều gì khi Seohyun đã kéo cô đi ngay sau đó. - Chúng ta đi thôi unnie! - Đi đâu vậy Seohyun, chúng ta còn chưa mua đồ mà? - Chỗ này không có đâu unnie, em biết một nơi tuyệt hơn! ~~~*~*~~~ SNSD dorm - Chúng tớ về rồi! - Về rồi hả, các cậu đi đâu lâu vậy?_ Vừa nghe thấy giọng Yuri, Sunny đã lon ton chạy ra đón_ Mau vào coi Công chúa đang nhảy múa kìa. Sunny vừa nói vừa cười khiến cho cả Yuri lẫn Seohyun đều cảm thấy tò mò. Cả hai vội đi vào phòng khách và thấy đúng là Jessica đang rất vui vẻ nhảy nhót trên sofa. - Sica! - Unnie! Nghe thấy Yuri và Seohyun gọi Jessica liền dừng lại, nhìn cả hai có chút ngượng ngùng. - Có chuyện gì mà trông cậu vui thế? - Donghae, anh ấy sắp về rồi_ Jessica chạy đến chỗ Yuri mừng rỡ reo lên_ Hai ngày nữa thôi. - Thật à, thảo nào cậu lại như vậy_ Yuri cũng nói giọng vui mừng. - Ừ, tớ rất nhớ anh ấy_ Jessica thêm một lần nữa cười tươi nhưng rồi cô chợt quay sang Seohyun_ Sao em trông lạ thế, Kyuhyun oppa cũng về đó, em không vui sao Hyunnie? - Ơ… em… vâng, em cũng vui lắm_ Bị Jessica bắt gặp nên Seohyun lung túng mãi mới đáp lại được. - Em có nghĩ là chúng ta nên tạo bất ngờ cho họ không, unnie muốn đến sân bay để đón Donghae_ Jessica hí hửng đề nghị nhưng Seohyun dường như không cho là như vậy. - Em xin lỗi nhưng hôm đó em còn có bài kiểm tra, unnie đi một mình nhé_ Seohyun nói_ Em về phòng trước, các unnie cứ nói chuyện đi. - Seohyun! Này, Seohyun! - Em sẽ gặp Kyuhyun sau, unnie à! Cạch… Tiếng động mở cửa vang lên cùng một lúc, Jessica và Yuri hết quay về phía phòng Seohyun rồi lại phải quay ra ngoài cửa. Lần này là Yoona về, có lẽ đã rất vui vẻ sau buổi đi chơi với Nichkhun. - Về rồi hả em, mau vào đây, unnie có chuyện này muốn nói nè!_ Jessica nhanh nhảu gọi Yoona. - Chuyện gì vậy, unnie? - Donghae sắp về rồi, unnie vui quá! - À, hai người cuối cùng cũng được đoàn tụ rồi_ Yoona gật đầu nói, có cảm giác cô không quan tâm gì đến chuyện này và Jessica khá khó chịu. - Yoona, em có cần phải như vậy không, chúc mừng unnie nhưng thái độ của em là như vậy ư?_ Bỗng nhiên Công chúa nói lớn khiến cho Sunny đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối cũng phải chạy ra. - Có chuyện gì vậy? - Unnie vui thì mới muốn chia sẻ với mọi người, sao em lại có thể dửng dưng như thế?_ Jessica vẫn nói dù Yuri đã cố ngăn cô lại. - …_ Yoona khẽ buông tiếng thở dài nhưng không đáp lại Jessica, cô chỉ lặng lẳng về phòng của mình. - Này, Im Yoona!_ Công chúa gọi nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị Yuri chặn lại. - Đừng có trách Yoona, tớ nghĩ con bé lại có chuyện buồn rồi. - Yul, cậu nói vậy là sao?_ Lần này là tiếng của Sunny, cả cô và Jessica đều không hiểu điều Yuri muốn nói . - Tớ không chắc là chuyện gì nhưng biểu hiện thế kia thì… để tớ thử nói chuyện với Yoona xem sao. Yuri nói rồi cũng về phòng của mình luôn. Sunny và Jessica thì vẫn đứng đó, sao hôm nay lại xảy ra nhiều chuyện thế này. Ban đầu cứ nghĩ là vui nhưng rồi cuối cùng lại trở nên thật căng thẳng và khó chịu. ~~~*~*~~~ Trụ sở SM Cộc… Cộc… - Vào đi! - Dạ, em chào thầy! - Ừ, có chuyện gì không? - Em... em có chuyện này muốn nói! Chap 45 Trụ sở SM - Em… em có chuyện này muốn nói… - Tôi đang nghe đây, mà sao trông em có vẻ lo lắng thế, Vic?_ Lee Soman nhìn cô học trò của mình ánh mắt kì lạ, ông ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế và lắng nghe cô nói. - Dạ không… thật ra…_ Vic hoàn toàn khác ngày thường, cô ấp úng đến nỗi nói mãi không được một câu_ Thật ra… em muốn… chuyện quay Wgm ngày trước, thầy còn nhớ chứ ạ? - … - Em… sự thật đằng sau chuyện ngừng quay em hôm nay em mới biết. - Là sao Vic, em nói rõ ra đi?_ Lee Soman nhìn leader f(x) vừa ngạc nhiên vừa tò mò. - Dạ, hôm nay em đi ra ngoài và tình cờ em… *** Kính koong! Kính koong! Kính koong! Kính koong! - Đợi chút, ra ngay đây. - Mấy đứa sao về giờ này vậy, mà không đem theo chìa khóa ư? Cạch… - Ơ… sao lại là…? Vic, sao… em lại ở đây? Nhìn thấy Nichkhun ra mở cửa Victoria liền mỉm cười, cô vui vẻ chào lại anh. - Chào Khun, em làm anh ngạc nhiên lắm à? - Uhm, ừ… sao em đến mà không báo trước vậy? - Tiện đường nên em qua thôi, nếu không có anh ở dorm thì em quay về cũng không sao mà_ Vic nhìn Nichkhun đầy thân thiện và trìu mến. - Ừ, thế có việc gì không Vic?_ Nichkhun từ nãy giờ cứ ấp a ấp úng khiến cho Victoria cảm thấy khá khó hiểu. - Anh không mời em vào được sao, dù gì chúng ta cũng từng là vợ chồng mà? Trước sự nhiệt tình của Vic, Nichkhun đành để cô vào nhưng sự thật là trong lòng anh đang nóng như lửa đốt. Nếu như Vic biết Yoona đang ở đây thì anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa, mọi cố gắng của anh và Yoona có thể sẽ tan thành mây khói hết. - Em ngồi đi, để anh đi lấy nước. Nichkhun để Victoria ngồi ở phòng khách xong anh nhanh chóng đi vào bếp. Nichkhun tính gọi cho Yoona và kêu cô đừng xuống nhưng anh vội quá không có cầm di động theo, gọi điện thoại bàn thì không được vì nó lại để ngay chỗ Vic ngồi. Đánh liều Nichkhun cứ mang nước ra, hy vọng rằng Vic sẽ nhanh chóng ra về và mọi chuyện cô sẽ không hề biết. - Em uống nước đi, em đến bất ngờ quá làm anh không chuẩn bị được gì. - Chuẩn bị á, làm gì anh khách sao vậy?_ Vic lại một lần nữa mỉm cười, đặc biệt khi cô thấy trang phục của Nichkhun có phần không được ổn cho lắm_ À, mà anh nói cũng đúng, lần đầu tiên em gặp một Nichkhun không bảnh bao, anh chắc đang nghỉ ngơi? Câu nói của Vic làm tim Nichkhun cứ giật thon thót, lúc này anh mới nhìn ra là quần áo của mình không hề ổn chút nào. Vì thấy chuông liên tục nên đã vội vàng đi xuống mà chẳng chỉnh chang gì, nếu là thành viên 2PM thì anh đâu có phải lo lắng như thế này chứ? - Ừ, hôm nay anh hơi mệt. - Vậy chắc em làm phiền anh rồi, em có lỗi quá! - Không sao, cũng lâu rồi chúng ta chưa gặp lại mà. Nichkhun cố tình nói để Vic không ngại chứ thực ra là cô làm phiền anh thật. Cho dù Yoona có không đang ở đây thì sự xuất hiện của Vic như thế này cũng rất dễ khiến cho anh bị hiểu lầm. Anh đã quá sợ các scandal và cả sự hờn giận của Yoona nên càng tránh được thì càng tốt. - Vâng, em thấy tiếc lắm khi Wgm kết thúc, anh có cảm thấy như vậy không, Khun?_ Giọng Vic đột nhiên trở nên trầm xuống, cô quay sang nhìn Nichkhun đầy chờ đợi. - Anh… - Em hỏi anh câu ấy khó quá nhỉ, anh không cần trả lời đâu. - Vic… - Em định nói với anh từ buổi quay cuối cùng nhưng anh lại không cho em cơ hội, em cứ chờ đợi, chờ mãi nhưng rốt cục thì chẳng có gì xảy ra cả. Vic càng nói càng khiến cho Nichkhun cảm thấy ngạc nhiên, anh hiểu những điều cô đang nói và nó làm anh cảm thấy khó xử. - Em đã định từ bỏ nhưng em không làm được khi hình ảnh anh cứ hiện hữu trong tâm trí em_Victoria đột nhiên cầm lấy tay Nichkhun và chân thành nói_ Em đã suy nghĩ rất nhiều, em phải tự đi tìm hạnh phúc cho mình chứ không thể chờ ai mang nó đến cho em cả. - … - Chúng ta… liệu có thể giống như trong Wgm không, Khun?_ Đột nhiên Vic ôm chầm lấy Nichkhun thì thầm. Nichkhun trong khoảnh khắc ấy quá bất ngờ mà chẳng kịp phản ứng gì, anh chỉ ngồi đó và để cho Vic ôm mình thật chặt. *** - Vic, Vic, em sao vậy, sao không nói gì nữa? Tiếng gọi của Lee Soman làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Victoria, cô ngẩng lên nhìn thầy mình rồi đột nhiên thở dài. Cô đang phải đấu tranh tư tưởng, đấu tranh rất nhiều. Cô không muốn làm một người xấu nhưng cô cũng không muốn đánh mất hạnh phúc của mình. Chính vì thế mà cô mới đến gặp Lee Soman, chỉ có ông mới giúp được cô trong chuyện này thôi. Cộc… Cộc… - Chào thầy! Chào Vic! - Dạ, chào sunbae! - Có chuyện gì không, Yunho? Cuộc nói chuyện giữa Lee Soman và Victoria đang diễn ra thì Yunho đột nhiên xuất hiện. Vic cảm thấy ngại ngùng và phân vân nhiều hơn nên cô quyết định chưa nói vội. Thái độ của cô khiến cho cả hai người kia đều thấy rất kì lạ. - Thôi được rồi, nếu chưa gấp thì em hãy về đi, hôm khác nói với tôi cũng được_ Lee Soman nói với Vic xong quay qua Yunho_ Hy vọng là chuyện của cậu không khiến tôi quá sốc. Cạch. Đóng cánh cửa sau lung mình lại, Vic khẽ buông tiếng thở dài. Nếu lúc đó mà cô nói thì mọi chuyện sẽ ra sao, Lee Soman sẽ nổi trận lôi đình và mục đích của cô sẽ được thực hiện chứ? Có lẽ là vậy nhưng cô cảm thấy mình thật độc ác và nhẫn tâm, tại sao cô lại có thể đối xử với người mình yêu như vậy chứ? Suy nghĩ một hồi, Vic quyết định sẽ về dorm và nghỉ ngơi, ngày hôm nay cô cảm thấy rất mệt mỏi. Đáng ra cô không nên đến đó, đáng ra cô không nên nói những lời ấy và đáng ra cô không nên có tình cảm với anh. Chỉ là một show giải trí thôi mà, sao cô lại cứ nghĩ là ai cũng có suy nghĩ đơn giản như mình? Tự cười với bản thân rồi Vic nhanh chóng bước ra cầu thang máy, bất chợt một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô. Cô đã nói ra như vậy rồi sao lại còn tự bỏ, phải biết đấu tranh và giành giật cho chính mình chứ? ~~~*~*~~~ 2PM dorm - Mua thế này quá nhiều rồi anh à, em sợ chúng ta không mang đi được đâu? - Không sao, xe nó chở chứ chúng ta có phải làm gì đâu mà em lo. - Em biết nhưng… - Ủa, sao cửa lại mở thế này?_ Taeyeon chưa nói hết câu thì Wooyoung đã chen ngang, anh quay sang nhìn cô rồi chạy thật nhanh về dorm của mình. - Em về rồi… ơ… anh Jinyoung! - Cậu đi chơi đâu mà về muộn vậy, Wooyoung? - Dạ, anh đến có việc gì không?_ Wooyoung vẫn còn chưa hết ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Chủ tịch JYP tại dorm của mình, cũng lâu lắm rồi ông chưa ghé thăm mọi người. - Đến thông báo vài việc, tiện thể thăm các cậu_ Park Jinyoung vui vẻ nói_ Cậu sắp không được nghỉ ngơi rồi nên hạn chế hẹn hò thôi. Nhìn thấy Taeyeon thập thò ngoài cửa Park Jinyoung liền giả vờ nghiêm nghị, Taeyeon nghe thấy vậy đành ra mặt chào hỏi. - Chào sunbae, chào mọi người! - Tôi biết là cậu chỉ có đi với cô này thôi mà_ Park Jinyoung vẫn giữ giọng nói như cũ khiến cho cả Wooyoung lẫn Taeyeon đều sợ mà mồ hôi túa ra như tắm. Tuy vậy ngay sau đó ông đã trở lại với giọng điệu ngày thường_ Đừng có căng thẳng như thế, làm như tôi sắp ăn thịt hai người không bằng. - Vâng, em thấy giống lắm anh à!_ Chansung đột nhiên chen vào một câu làm tất cả cùng bật cười. - Nói vậy thôi chứ sang tuần cậu sẽ bận rộn lắm đó, cố mà sắp xếp lịch trình. - Vâng, nhưng em sẽ làm gì hả anh? - Đóng phim, cậu với Taec và Suzy_ Park Jinyoung bước đến chỗ Wooyoung_ Cố gắng nhé, đây sẽ là cơ hội tốt dành cho các cậu đấy. Thôi tôi về đây. Park Jinyoung vỗ vai Wooyoung xong bước ra cửa, trước khi đi ông còn nhìn Taeyeon và nói với cô: - Hai đứa đẹp đôi lắm, gắng chăm sóc cho Wooyoung nhé. Showbiz rất phức tạp, tôi chỉ mong hai cô cậu sẽ vượt qua được tất cả, tôi chờ ăn kẹo đấy. Câu nói của Chủ tịch JYP làm Taeyeon đỏ hết cả mặt lên, còn Wooyoung đứng cạnh đó thì lại cười tủm tỉm mà ôm cô thật chặt. sau khi Park Jinyoung đi khỏi rồi Taeyeon liền quay sang lườm Wooyoung. - Anh thật là, chẳng giữ phép tắc gì, sunbae nói thì phải nghe chứ sao lại cười? - Thì bọn anh thân thiết như vậy mà. - Không cãi, lần sau đừng để em thấy anh như vậy_ Wooyoung vừa mới phân bua thì đã bị Taeyeon lườm cho một cái nữa. 2PM ở trong phòng liền phá lên cười vì những hành động quá đáng yêu của cặp đôi này. - Taeyeon noona, noona làm như vậy là đúng lắm đó, cho hyung ấy chừa đi_ Chansung nói xong liền ba chân bốn cẳng chạy khắp phòng do Wooyoung đang rượt theo phía sau. Taeyeon đi vào phía trong cất đồ và trò chuyện vui vẻ với các thành viên còn lại. - Hai người sướng rồi nhé, anh Jinyoung ủng hộ quá trời luôn rồi còn gì!_ Junsu nói. - Vâng, em cũng không nghĩ lại được như vậy. - Vì chúng ta là một cặp trời sinh đó em, anh Jinyoung cũng nhìn ra vậy mà_ Wooyoung ngồi xuống sofa và khoác lấy vai Taeyeon, cô quay sang anh rồi các thành viên 2PM đầy ngại ngùng. - Đừng có ngượng, chúng ta cũng thành người một nhà rồi còn gì_ Lời của Taecyeon làm Taeyeon cảm thấy khá hơn nhưng rồi không khí đột nhiên trùng xuống sau khi Taeyeon nhận được điện thoại của Tiffany. - Em phải về đây, xin lỗi vì em với Wooyoung tính làm bữa tối cho mọi người. - Không sao nhưng có chuyện gì xảy ra à? - Em cũng không rõ nữa, Fany lấp lửng quá, chắc phải về em mới biết được_ Taeyeon nhanh chóng cầm túi xách rồi đi ra cửa. - Em đưa Tae về, mọi người chuẩn bị bữa tối giùm em nhé!_ Wooyoung nói rồi cũng theo bước Taeyeon mất hút sau cánh cửa. Khi Taeyeon và Wooyoung đi khuất rồi Junsu mới lại nói. - Chuyện này liệu có phải liên quan đến Yoona? - Là sao, hyung? - Cũng rất có thể, tớ thấy thái độ của Khun không ổn một chút nào cả. ~~~*~*~~~ SNSD dorm. - Các cậu gọi tớ về chỉ vì chuyện này thôi sao?_ Taeyeon hét ầm lên khi nghe được toàn bộ câu chuyện từ các thành viên. - Xin lỗi, Tae. Tại Sica cứ bắt tớ phải gọi điện cho cậu_ Tiffany nhìn cô bạn với ánh mắt vô tội. - Thật là, đáng ra tớ đã có một bữa tối ngon lành rồi_ Taeyeon thở dài và ngồi xuống sofa_ Xin lỗi, Sica. Thực sự thì tớ cũng rất vui vì Donghae sắp về. Nhận ra khuôn mặt tiu nghỉu của Công chúa, Taeyeon đành an ủi bạn. - Không sao, tớ cũng có lỗi, có lẽ chỉ nên giữ riêng niềm vui này cho tớ thôi_ Jessica nghẹn ngào nói, điều này làm các cô gái kia xúm lại quanh cô. - Sica! - Tớ vô tâm quá, cứ nghĩ ai cũng như mình. Xin lỗi các cậu nhiều lắm. - Cậu đâu có lỗi, nếu đã vui thì ai mà chẳng muốn chia sẻ với mọi người chứ_ Hyonyeon vuốt tóc an ủi Jessica. - Không, chính tớ làm Seohyun, Yoona và bây giờ là Taeyeon không vui, xin lỗi các cậu nhiều lắm. Vừa nói hết câu Jessica đã vội vàng đứng dậy và chạy về phòng mình, có vẻ cô đang muốn giấu đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Tuy vậy, Jessica chưa chạy được mấy bước thì đã bị chặn lại bởi Yoona và Yuri, cô ngạc nhiên ngẩng lên nhìn cả hai. - Unnie đừng có như vậy nữa, mọi người sẽ lo lắng lắm đấy. - Yoona! - Thật ra unnie có biết không, trong một ngày con người có khoảng mười lăm phút tâm trạng không được ổn định lắm, không may cho unnie vì lại nói chuyện Donghae oppa vào lúc đó. - Unnie xin lỗi, em không giận unnie chứ? - Vớ vẩn, đã nói là lúc đó em có vấn đề mà, em cũng phải xin lỗi unnie_ Yoona ôm nhẹ lấy Jessica và mỉm cười_ Đừng buồn và cũng đừng khóc nhé, không Donghae oppa về sẽ "chém" hết bọn em đấy. Yoona vừa nói xong thì cũng là lúc các thành viên SNSD tiến lại gần Jessica, tất cả cùng cười thật tươi. Mọi chuyện cũng đâu có gì nhỉ, trong cuộc sống không thể chỉ có hòa bình không mà đôi khi cũng cần có chút giận hờn, hiều lầm. Điều đó chỉ càng làm cho các cô gái hiểu và thêm khẳng định tình cảm họ dành cho nhau. ~~~*~*~~~ Sân bay quốc tế Incheon - Làm phiền cậu quá Sooyoung à, tớ đi đón một mình cũng được mà_ Jessica nhìn cô bạn đầy cảm kích khi cả hai đang đứng trong một góc và chờ chuyến bay của SuJu M hạ cánh. - Không sao, tại tớ cũng đang chán. Seohyun không đi thì tớ đi thay con bé_ Sooyoung đùa. - Cậu đúng là, cả hình thức lẫn tính cách cậu đâu có giống Seohyun, làm sao Kyuhyun oppa coi cậu là con bé được chứ? Jessica bĩu môi nói cô bạn, đúng lúc ấy thì có thông báo chuyến bay từ Trung Quốc đã hạ cánh an toàn. Jessica thôi không tranh cãi với Sooyoung nữa mà nhìn ngay ra chỗ cửa để tìm Donghae. Quãng thời gian anh đi không phải là lâu nhưng với cô thì nó thực sự rất dài. Cô nhớ anh nhiều và những cuộc điện thoại hay những tin nhắn chẳng thể làm nó vơi đi. Cô mong ngóng từ ngày, rốt cục anh cũng đã về lại bên cô. Cả hai chỉ mới thân thiết hơn và cô hy vọng rằng quãng thời gian tới đây sẽ là lúc thích hợp để cả hai làm cho tình cảm thêm đậm đà, gắn bó. - Họ kìa, Sica!_ Sooyoung lay gọi Jessica, sau đó hai cô gái cùng vẫy tay để ra hiệu với SuJu M. Vì bây giờ đang là buổi tối với cả SuJu dùng lối đi bí mật nên tất cả gần như không bị fan phát hiện. - Sica! - Oppa! Vừa nhìn thấy Jessica, Donghae đã bỏ lấy túi đồ mà chạy ngay đến ôm chầm lấy cô. Jessica cũng không kiềm chế được cảm xúc mà liên tục gọi tên Donghae. Trên gương mặt cô thoáng đâu đó những giọt nước mắt đang rơi, là nước mắt của sự hạnh phúc. - Em rất nhớ anh! - Anh cũng vậy, nhớ quá trời luôn!_ Donghae buông Jessica ra, nhìn cô thật trìu mến mà nói. Khi anh định tiến gần cô một lần nữa và trao cho cô một nụ hôn thì đã bị cô ngăn lại. - Kìa anh, mọi người đang nhìn đấy. - Không sao, hai người cứ tự nhiên, chúng tôi ra ngoài trước đây_ Eunhyuk nói như ra lệnh với tất cả, điều này càng làm Jessica cảm thấy ngượng ngùng hơn. - Mau đi thôi anh không mọi người chờ_ Jessica kéo kéo áo Donghae nhưng anh dường như không mấy quan tâm đến lời cô nói mà chỉ chăm chú nhìn vào gương mặt cô. Chụt… Một nụ hôn nhanh vào má xong Donghae quay lại xách đồ, bước đến nắm tay Jessica cùng nhau đi ra xe để về dorm. - Anh thật là, sao không ở nơi nào kín đáo hơn mà cứ phải ở đây?_ Jessica nói có phần trách móc. - Yêu thì phải thể hiện chứ sao lại sợ, với cả ở đây có ai đâu? - Có rất nhiều người đấy, Lee Donghae! ~~~*~*~~~ Chung cư SM Mãi tối muộn Seohyun mới trở về nhà. Ngày hôm nay cô có một bài thi quan trọng và chính vì lẽ đó đã không đi đón Kyuhyun như Jessica muốn. Thật ra thì cả hai đã chia tay rồi, cô đâu còn là gì để mà đi đón anh. Cô đến sẽ chỉ làm anh thêm buồn và đau đớn. Seohyun chầm chậm bước đi trên con đường vắng vẻ, cô không muốn đi xe nên đã kêu manager oppa về trước. Trời hôm nay rất sáng bởi những ánh sao đang tỏa sáng lung linh ở trên kia. Bỗng nhiên Seohyun nhớ lại kí ức của mấy tháng về trước, khi cô và Kyuhyun cùng nhau ngồi trên sân thượng chung cư SM và ngắm sao. Mỉm cười nhẹ khi nghĩ về lúc đó, tại sao cô lại không đoán ra là anh có tình cảm với mình? Nếu cô biết mọi chuyện sớm có lẽ bây giờ sẽ không tạo ra bi kịch như thế này. Nhưng mà có rất nhiều chữ “nếu như”, không chỉ có mỗi việc đó đâu. Cô đã từng được dạy rằng đừng bao giờ để “nếu như” tồn tại trong đầu, trên đời này mọi chuyện đã xảy ra rồi không bao giờ có thể quay lại được. Chỉ có thể sửa chữa nó bằng những việc khác chứ đừng mong là sẽ thay đổi được quá khứ. Bíp… Bíp… Mai chín giờ anh đón em nhé, Hyun! Là tin nhắn của Yonghwa, xem nó xong Seohyun bỗng thở dài. Cô liệu có phải đang phạm phải sai lầm hay những việc làm này là đúng đắn? Cô thử quay lại với Yonghwa sẽ giải quyết được tất cả chứ? Cô sẽ có thể mỉm cười và đặc biệt là Kyuhyun, anh sẽ có thể quên đi cô? Cô mong là như vậy vì cô rất sợ anh vì cô mà mãi mang nỗi đau ấy trong tim, không cho ai bước vào cuộc đời mình. Anh xứng đáng được hưởng hạnh phúc, anh cần phải tìm lại được niềm vui và nụ cười. Chỉ có như thế, cô mới không cảm thấy khó khăn khi đối diện với anh và chính bản thân mình. - Seohyun, bây giờ em mới về sao? Chap 46 Part 1 Chung cư SM Đêm nay trời Seoul thật đẹp, những vì sao lấp lánh khắp mọi nơi tạo nên một không gian thật lung linh. Được ngồi bên người mình yêu thương, tay nắm chặt tay trong tiết trời lạnh giá như thế này chắc chắn là mong ước của rất nhiều người. Và anh cũng đang là một trong số đó. Dù chuyện của cả hai đã chấm dứt. Không quá lâu nhưng có lẽ cũng đủ để người trong cuộc quên nó đi thì anh vẫn còn nhớ, nhớ rất rõ những kỉ niệm cả hai đã có với nhau. Không nhiều, không quá sâu sắc nhưng tất cả đều khiến anh không thể quên. Anh biết mình không thể mãi đắm chìm trong quá khứ, không thể giam cầm bản thân với những điều xa vời nhưng thật khó quá để quên đi. Khi ngày qua ngày anh và cô lại chạm mặt nhau, không thì cũng nhìn thấy nhau. Phải không gặp mặt, không còn thấy hình ảnh của nhau thì mới mong quên được chứ. Đằng này, ông trời cứ muốn anh mãi nhớ về cô, mãi sống trong ảo tưởng. Anh rất yêu cô, rất nhớ cô nhưng anh biết mọi chuyện đã thực sự kết thúc. Anh cần giải thoát cho cô, giải thoát cho chính mình nhưng liệu nụ cười của anh có là thật lòng? Anh không biết nữa, nếu ngày trước anh không bước đến có lẽ bây giờ sẽ không phải khó chịu như thế. Thà cứ âm thầm đứng bên dõi theo cô còn hơn để hiện tại, tình cảm giữa cả hai bị bao trùm bởi một màu u tối. Không thể nào trở lại như trước được, anh biết rất rõ điều đó nhưng anh cũng hoàn toàn không biết làm gì để tương lai phía trước hiện lên một màu sáng sủa hơn. Hắt xìiiiiii!!! - Ai vậy? Là em sao, Sooyoung? - Kyuhyun oppa! - Sao em lại ở đây? - Em cũng tò mò muốn hỏi anh điều đó, anh không cần nghỉ ngơi à?_ Sooyoung bước đến gần Kyuhyun, ánh mắt hoài nghi. - Anh không thấy mệt nhưng em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh?_ Đến lượt Kyuhyun thăm dò Sooyoung. - Em không ngủ được nên lên đây ngắm sao đổi không khí. - Uhm, nhưng em không lạnh sao, anh vừa thấy em…? - Làm gì có, em khỏe lắm, chắc ai nhắc đến em thôi_ Kyuhyun chưa nói xong thì Sooyoung đã chen ngang, cô ngồi xuống cạnh anh, mỉm cười_ Anh không mệt nhưng cũng không cần phải lên đâu hít gió chứ, vì Seohyun không đi đón anh à? - Không… anh cũng không ngủ được. - Thật chứ, đừng có hòng qua mặt em? - Anh… Thái độ và những lời nói của Sooyoung khiến Kyuhyun có cảm giác cô biết hết câu chuyện của chính anh. Kyuhyun nhìn Sooyoung một hồi rồi lại đưa mắt ra khoảng không của bầu trời đêm đầy sao kia. Bất chợt, Kyuhyun buông tiếng thở dài… - Anh có thể kể mọi chuyện với em, em sẵn sãng lắng nghe. Sooyoung đặt nhẹ tay lên vai Kyuhyun, thật sự thì cô cũng chỉ vô thức buông ra những lời đó. Cô không biết rằng anh có đủ niềm tin vào cô hay không để nói mọi thứ. Chỉ là, với tư cách một người bạn, một người em gái và…, cô không muốn nhìn thấy anh như vậy. - … - Có lẽ anh không muốn nói, không sao đâu, em hiểu mà. Không nói cũng được nhưng anh phải đứng lên và về dorm đi nào. Nhận thấy sự không hợp tác từ phía Kyuhyun, Sooyoung đành buông xuôi và cố gắng kéo anh đứng dậy. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, trời thì lại lạnh, cứ để Kyuhyun ngồi đầy thì chắc chắn sẽ ốm mất. - Sooyoung à, có phải anh quá yếu đuối hay không? - Kyuhyun! - Anh biết là nên dừng lại, nên quên đi… nhưng anh không làm được. Anh thực sự thấy mệt mỏi… Khi Sooyoung vừa đứng dậy và định kéo theo Kyuhyun thì anh lại bất ngờ lên tiếng. Giọng nói của anh nghe rất buồn, cô chưa bao giờ thấy anh như vậy. Sooyoung ngồi lại chỗ cũ của mình, cô nhìn Kyuhyun thật lâu nhưng không hề nói một điều gì. Có lẽ bản thân Sooyoung cũng không hiểu được tại sao cô lại làm như vậy nữa, chỉ cần một điều đơn giản là khuyên chàng trai kia hoặc thậm chí là bỏ mặc anh ta ở đấy cũng được, cô có thể trở về căn phòng ấm áp của mình. Nhưng không, sự thật là cô muốn chia sẻ với anh, muốn cảm nhận được nỗi đau anh đang phải chịu đựng. Vì cô biết tất cả mọi thứ, câu chuyện của anh cô biết đáp án và còn một điều nữa, vào lúc này đây, cô có mặt ở đây là vì anh. - Không phải cái gì muốn là làm được ngay, anh cần cho mình thời gian, Kyuhyun à! - Anh hiểu nhưng anh cũng sợ, thời gian sẽ chỉ càng khiến anh không quên được. - Nếu anh đã không thể quên thì đứng cố làm gì, hãy cứ nhớ đi, nhớ thật nhiều vào. Để rồi một ngày nào đó nó sẽ chỉ còn là kí ức trong anh. - … - Đừng tự hành hạ bản thân mình như thế, không đáng đâu. Còn rất nhiều người lo lắng cho anh, anh càng như vậy Seohyun sẽ càng cảm thấy tội lỗi… - Sooyoung…! - Chuyện chia tay của hai người em đã biết rồi… ... Đại sảnh. - Seohyun, bây giờ em mới về sao? - Eeteuk! Vâng, hôm nay em có bài kiểm tra quan trọng. - Vậy à, em làm bài được chứ? - Vâng, tốt lắm. Mà sao oppa lại ở đây vào giờ này? - Oppa để quên đồ trên xe nên xuống lấy. Mà Seohyun này, chúng ta nói chuyện một chút được không? ... - Sao…? Sooyoung, là Seohyun nói ư? - Không, con bé kín tiếng lắm. Em chỉ đoán ra qua hành động của cả hai thôi_ Câu nói của Sooyoung khiến Kyuhyun hoàn toàn bất ngờ, anh không thể nào nghĩ được là Sooyoung lại biết nhiều đến như thế. - Là vào ngày sinh nhật của Yuri, cô ấy đã đề nghị chia tay. Anh biết nếu đã không thể níu kéo thì nên buông tay nhau ra và vì thế anh đã đồng ý. Kyuhyun buồn bã kể lại cho Sooyoung nghe mọi chuyện. Cô ngồi chăm chú lắng nghe anh, có cảm giác như chính cô cũng đang buồn như anh vậy. - Chuyện tình cảm thật sự khó nói lắm, Kyu à! Như em đã nói đó, nếu anh không quên được thì đừng quên, dù sao nó cũng chẳng phải là dễ dàng. - Anh rất muốn làm được như em nói, chỉ có điều… - Chỉ có điều gì? - Chúng ta sống chung một tòa nhà, lại thuộc cùng một công ty, chuyện chạm mặt không thể nào tránh được. Cứ mỗi khi nhìn thấy Seohyun là anh lại thấy tim mình đau đớn… - Em biết tình cảm sâu nặng anh dành cho Seohyun, con bé cũng không muốn làm anh tổn thương đâu, chỉ tiếc anh lại là người đến sau… - Sooyoung, như em nói thì… chuyện với Jung Yonghwa là thật? - Chuyện này ngoài bọn em và manager oppa ra thì không có ai biết nhưng em nghĩ đã đến lúc anh nên biết rồi. ... Seohyun đi theo Eeteuk vào phòng giải trí nằm ở đại sảnh của chung cư SM. Bình thường nơi này rất ồn ảo vì là nơi để mọi người thư giãn trong lúc đợi xe hoặc nghỉ chân. Nhưng vì bây giờ đã khuya nên không còn một ai cả, chỉ là một không gian đầy tĩnh lặng. - Em ngồi đi, Seohyun! Seohyun theo lời Eeteuk ngồi xuống ghế, cô nhìn anh khá tò mò vì không thể nào đoán biết được leader của SuJu muốn nói chuyện gì với cô. Eeteuk không thăm dò mà vào vấn đề chính ngay, có lẽ anh đủ hiểu là Seohyun cũng không thích vòng vo gì cả. - Em và Kyu đã chia tay một thời gian rồi đúng không? - Oppa… - Không phải Kyu nó kể đâu nhưng anh có thể đoán ra được, khuôn mặt nó lúc nào cũng ủ rũ. - Em xin lỗi! - Sao em lại phải xin lỗi, chuyện tình cảm đâu ai nói trước được điều gì. - Là do em, oppa à! Chính em đã khiến cho Kyuhyun oppa bị như vậy nhưng em thực sự không có muốn, chỉ là em không điều khiển được cảm xúc của chính mình. Nghe Seohyun nói Eeteuk liền vỗ vai động viên cô. Anh biết là cô cũng chẳng dễ dàng gì khi chuyện chia tay xảy ra. Hôm nay anh chủ động muốn nói chuyện cũng chẳng phải là muốn cô và Kyuhyun quay lại, chỉ là anh muốn cả hai có thể thẳng thắn nói chuyện với nhau một lần nữa, giải tỏa hết khúc mắc trong lòng. Dù không thể làm người yêu của nhau thì vẫn có thể trở thành bạn tốt. - Đừng tự trách mình, Seohyun! - Đáng lẽ ra ngày ấy em không nên nhận lời Kyuhyun, em thực sự đã phạm phải sai lầm. - Nếu em nói như vậy thì oppa lại càng phải có trách nhiệm hơn, chính oppa đã bày ra mọi thứ để giúp hai đứa. - Không phải lỗi của oppa, là do em bị mất đi trí nhớ nên chuyện mới thành ra phức tạp như vậy… ... - Tai nạn đó đã khiến não Seohyun bị tổn thương và con bé đã vô thức nhận lời anh sau màn dàn xếp của bọn em. - Thật sự anh… - Bọn em xin lỗi, có lẽ tất cả chỉ là ngộ nhận. Trước đó Seohyun đã dành cho Yonghwa những tình cảm đặc biệt rồi. - Anh cũng lờ mờ nhận ra được là mối quan hệ của hai người đó không chỉ đơn giản là đồng nghiệp, chỉ là anh tự huyễn hoặc chính mình. - Anh đừng nghĩ ngợi gì nữa Kyu, em kể chuyện này ra không mong anh thêm đau khổ mà chỉ muốn anh nghĩ thoáng hơn thôi, Seohyun vui anh cũng vui phải không? Sooyoung đứng dậy mỉm cười nói với Kyuhyun. Anh không cười đáp lại cô nhưng cũng gắng gật đầu. Có lẽ anh nên nghe theo lời Sooyoung, không quên được thì anh cứ nhớ, để một ngày nào đó anh sẽ quên. Nhưng quan trọng là anh muốn nhìn thấy cô được vui, và chỉ khi nào anh làm được điều đó thì cô cũng mới vui được có phải không? Quá khứ sẽ mãi là những điều đã xảy ra… Anh không nên níu kéo mà nên thả nó trôi theo dòng quên lãng phải không em…? Mọi chuyện rồi sẽ mau chóng qua đi… Em tin là anh sẽ làm được, người em đặt mọi niềm tin vào đó… ~~~*~*~~~ Ngày hôm sau. Trụ sở SM. Đối diện với hiện tại, đối diện với anh và chính bản thân em… Trốn tránh không phải là cách hay và em biết, em cần phải can đảm hơn nữa… - Hyun à, sao em lại đến đây làm gì vậy, unnie tưởng em có hẹn rồi. Nhìn thấy Seohyun bước ra từ phòng nhạc Yoona và Tiffany rất ngạc nhiên, cả hai chạy vội lại hỏi cô em gái. - Vâng, em còn có việc nên ghé qua một lát. - Uhm, trông em hôm nay xinh quá, đi chơi có phải không? - Unnie đừng nói vậy chứ, thôi em đi đây, không nói với hai unnie nữa_ Seohyun vội vàng tạm biệt hai cô chị rồi chạy nhanh ra thang máy. Cũng lâu rồi cô mới gặp Yonghwa, cô thấy hồi hộp và lo lắng. Nhưng cô vẫn phải vui vẻ lên vì cô biết chỉ có làm như vậy cả hai mới được thanh thản. Tiễn Seohyun đi rồi Yoona và Tiffany liền trở lại phòng tập nhảy. Thật ra thì đây đang là thời gian SNSD được nghỉ ngơi nhưng do cũng là lúc cuối năm, các show sẽ dày đặc nên hai cô gái tranh thủ tập luyện trước. Mấy cô nàng còn lại thì đi có công việc riêng hết rồi, thôi thì hai người tập với nhau rồi cùng nhau ăn uống vui chơi luôn. - Lát nữa đi shopping đi Yoona, unnie muốn mua vài thứ để mang về Mĩ. - Unnie sắp về Mĩ sao, đi có lâu không vậy? - Chắc vài ngày thôi, unnie muốn thăm bố, đợt trước bố bị ốm không có về được. - Vâng, lát đi nhé! Nun kkamppakal sa i neon tto Check it Out~! Jinaganeun yeojadeul keuman jom bwa Anin cheok motdeureun cheok gasi bakin ko useum isanghae da da da Jogeumman naege chinjeoramyeon eottae Muttukttukan maltu neomu apa nan Ireon ge iksokaejyeo ganeun geon jeongmal shireo soksanghae da da da Eodil chyeodabwa nan yeogi itneunde Cạch. - Ơ… xin lỗi, hai người đang luyện tập à? - Vic unnie! Unnie cần phòng à? - Không, tại cứ nghĩ Krystal với Sulli đang ở đây thôi, hóa ra lại không có. - Hình như hai đứa đang ở phòng luyện thanh. - Ừ unnie biết rồi, unnie đi trước nhé! - Tạm biệt! Yoona, em sao vậy? Chào Victoria xong Tiffany liền quay qua chỗ Yoona, từ khi leader f(x) xuất hiện cô chẳng nói một lời nào cả. - Dạ không! - Có chuyện gì xảy ra giữa hai người à?_ Tiffany tò mò hỏi. - Sao unnie lại nói như thế? - Thấy thái độ em kì lạ lắm, ánh mắt của Vic unnie nữa_ Tiffany lại gần cất đĩa nhạc và sắp xếp lại đồ của mình, miệng vẫn không ngừng nói_ Có gì thì em cứ nói thẳng đi, dù sao cũng là người cùng một công ty, chẳng tránh được mãi đâu. ... - Yoona, cái này đẹp chứ? - … - Yoona! - Ơ… unnie nói gì vậy? - Trời ạ, tâm trí em đang để ở đâu hả, nãy giờ cứ như người trên mây_ Nhìn khuôn mặt ngơ ngác của Yoona mà Tiffany không sao bực mình hơn được, biết thế chẳng rủ đi shopping cùng cho xong. - Em xin lỗi! - Có chuyện gì vậy, nói unnie nghe xem nào!_ Bỏ mấy cái áo xuống, Tiffany nhìn thẳng vào Yoona mà hỏi nhưng đáp lại, Yoona vẫn tỏ ra là không có gì. - Không đâu mà unnie, chúng ta chọn đồ tiếp đi! - Haizz, em thật là… Nhìn Yoona như vậy Tiffany cũng thấy khó hiểu nhưng vì em cô không muốn kể nên cô cũng không hỏi thêm. Đến lúc cần thiết chắc chắn Yoona sẽ nói ra. Còn về phía Yoona, trước mặt thì nói với Tiffany là không sao nhưng thật ra trong lòng cô đang rất khó chịu. Cô đã cố gắng để không nghĩ đến, coi như mọi chuyện là xong rồi nhưng cô không thể làm vậy. Đặc biệt khi vào ngày hôm nay cô chạm mặt người đó, ánh mắt người đó khiến cho cô thấy lo sợ. Cô không thể ngồi im được nữa, không thể im lặng mãi, phải đấu tranh cho tình cảm của chính mình. Tất nhiên cô biết trái tim anh chỉ hướng về mình cô thôi nhưng trải qua rất nhiều chuyện, cô cần phải mạnh mẽ hơn. Đấu tranh để giành cho mình những thứ xứng đáng thuộc về mình, không thể để nó thuộc về người khác. Cô nên làm như vậy, phải làm vì cô bây giờ đã không thể thiếu anh được rồi. *** - Vâng, em thấy tiếc lắm khi Wgm kết thúc, anh có cảm thấy như vậy không, Khun? - Anh… - Em hỏi anh câu ấy khó quá nhỉ, anh không cần trả lời đâu. - Vic… - Em định nói với anh từ buổi quay cuối cùng nhưng anh lại không cho em cơ hội, em cứ chờ đợi, chờ mãi nhưng rốt cục thì chẳng có gì xảy ra cả. - … - Em đã định từ bỏ nhưng em không làm được khi hình ảnh anh cứ hiện hữu trong tâm trí anh. Em đã suy nghĩ rất nhiều, em phải tự đi tìm hạnh phúc cho mình chứ không thể chờ ai mang nó đến cho em cả. - … - Chúng ta… liệu có thể giống như trong Wgm không, Khun? *** - Fany unnie, em xin lỗi nhưng unnie phải đi mua sắm một mình rồi! - Yoona, đừng bỏ unnie trong lúc này mà! Trong lúc đang đi mua đồ Yoona chợt thay đổi và điều này khiến Tiffany rất bất ngờ, đặc biệt vì cô có thể sẽ phải chạm mặt một người cô không hề muốn gặp. - Em xin lỗi nhưng em cần phải đi, unnie à!_ Yoona nói rồi chạy đi mất bỏ Tiffany lại đó đầy bối rối và khó xử. Mệt quá đi, tại sao lại đúng vào lúc này cơ chứ, cô không muốn một chút nào. Tiffany tính rời khỏi cửa hàng thời trang ngay sau đó nhưng mà dường như ông trời đã sắp đặt rồi, cô không thể không đối mặt với nó. - Lâu rồi chúng ta mới gặp, em khỏe chứ Fany? ... *** Cạch… Tiếng động làm cả Nichkhun và Victoria cùng giật mình, cả hai vội buông nhau ra và nhìn về hướng có tiếng động. Yoona đứng trên cầu thang tầng hai và nhìn hai người kia một cách chăm chú, ánh mắt đầy khó chịu. Nichkhun vội vàng đứng dậy, hoàn toàn không biết giải thích ra sao. Còn Vic, cô không thể ngờ được ngoài mình ra còn có người con gái khác đến dorm của 2PM. - Chào Vic unnie! Yoona bình thản bước xuống và chào Vic. Ngược lại, cô gái Trung Quốc lại ngập ngừng đến kì lạ. - Yoona! - Sao… sao em…? - Unnie ngạc nhiên lắm phải không, em là người yêu của Khun mà! - Người… yêu…? Victoria như không tin vào mắt mình khi thấy Yoona bước đến khoác tay Nichkhun và chàng trai đã quay Wgm cùng cô cũng biểu hiện rằng đó là sự thật khi cô nhìn anh. - Vic, thật ra chuyện này… - Bọn em yêu nhau lâu rồi unnie à, chỉ là không thể công bố mọi chuyện. - Khun, vậy tại sao anh vẫn tham gia Wgm? - Anh… vì anh bị bắt buộc. Lúc đó anh Jinyoung cũng chưa biết chuyện anh với Yoona. - Nếu vậy thì, chuyện anh muốn dừng quay cũng là vì cô ấy có phải không? Nichkhun im lặng không đáp lại và Victoria qua đó cũng có thể biết được câu trả lời của anh. Trong lúc này cô thực sự cảm thấy trống rỗng và không thể suy nghĩ được gì. Nhìn thấy Yoona và Nichkhun thân mật như vậy, trái tim cô có cảm giác đầy đau đớn. - Hai người tiến triển nhanh thật đấy, chúc mừng cả hai! - Vic à! - Em về đây! - Unnie… Yoona định nói gì đó khi Vic vừa quay đi nhưng Nichkhun đã ngăn cô lại và ra hiệu không được nói nữa. Yoona khó chịu nhìn anh nhưng rồi lại ngồi xuống sofa thở dài đầy thất vọng. - Em sao vậy? - Mọi chuyện rồi sẽ ổn chứ… em không biết Vic unnie sẽ làm gì nữa? - Yoona, vậy sao lúc nãy em lại xuất hiện? - Em chỉ muốn chứng minh rằng anh thuộc về em và em rất yêu anh… *** - Ommm! Omma! - Hả? - Hết giờ rồi, chúng ta mau về thôi. - Ừ, về thôi! Tiếng gọi của các thành viên f(x) làm Victoria thoát khỏi trạng thái mơ hồ, cô trở về với hiện thực và bỗng dưng cảm thấy rất mệt mỏi. Cô đã đi gặp Chủ tịch nhưng rồi rốt cục vẫn không nói ra được mọi chuyện. Nhưng vào lúc này thì cô lại rất muốn nói, cô muốn giành giật mọi thứ với Yoona. - Sulli, mấy đứa cứ ra xe trước đi nhé, omma còn có chút việc. Vic nói rồi bước ra thang máy đi lên tầng trên ngay, để các thành viên còn lại trong sự khó hiểu. Mấy ngày nay lúc nào chuyện này cũng ám ảnh cô và khiến cô rất khó chịu. Cô cần phải nhanh chóng giải quyết nó mới mong tìm lại được sự bình yên cho tâm hồn mình. Cộc… Cộc… - Vào đi! - Chủ tịch, em lại làm phiền thầy rồi! Part 2 Trụ sở SM Lee Soman đang bận bịu với công việc của mình thì bất ngờ có tiếng gõ cửa và người đến gặp ông lúc này lại vẫn là leader của f(x)_Victoria. - Chủ tịch, em lại làm phiền thầy rồi! - Tôi đang chờ em đó, Vic! - Thầy tìm em có gì không ạ?_ Vic ngồi xuống ghế tò mò nhìn Lee Soman. - Đơn xin nghỉ phép của em tôi sẽ chấp nhận_ Lee Soman bình thản nói trong sự ngạc nhiên tột cùng của cô học trò. - Nhưng thưa thầy… - Không sao, bây giờ cũng chưa đến lúc phải tập luyện cho các tiết mục cuối năm, em hãy về thăm gia đình đi. - Thầy… vâng, em cám ơn thầy. Em xin phép. Biết Lee Soman đã đưa ra quyết định thì không thay đổi, Victoria đành lẳng lặng ra ngoài. Gương mặt cô so với lúc trước đã trầm ngâm hơn rất nhiều. đơn giản vì cô biết không tự dung Lee Soman lại đồng ý cho cô về Trung Quốc. Lá đơn đó cô gửi đã hơn một tháng nay, từng đến hỏi nhưng câu trả lời vẫn là cô phải chờ. Nay chuyện thế này chắc chắn đã có bàn tay của một ai đó can thiệp vào. Và trong đầu Vic lúc này chỉ hiện lên một suy nghĩ, chính người đó đã ngăn cản cô, chỉ có người đó chứ không phải ai khác. - Được về thăm gia đình unnie vui chứ? - Yoona!_ Trong lúc Vic đi ra thang máy thì Yoona bất thình lình xuất hiện_ Mọi việc là do em? - Ý unnie là gì? - Em đừng giả vờ nữa, em đạt được mục đích rồi đó_ Vic nhìn cô gái trước mặt mình ánh mắt buồn bã, giọng nói đầy thất vọng. Trái lại, Yoona bình thản và tự tin đến lạnh lùng. - Em chẳng có mục đích gì cả, việc làm của em chỉ là một hành động bình thường để bảo vệ tình yêu của mình. - Tại sao lại không thể cạnh tranh một cách công bằng, tại sao em phải làm những chuyện đó?_ Giọng Vic như nghẹn lại, cô hơi dồn Yoona về phía tường mà nhìn chằm chằm. - Unnie muốn công bằng gì chứ khi unnie là người đến sau? Là người thứ ba tốt đẹp và nên làm lắm hay sao hả, Vic? Câu nói của Yoona khiến Victoria im lặng, nước mắt đã rơi trên khuôn mặt của cô từ lúc nào không hay. Ngồi thụp xuống sàn, Vic thổn thức không ngừng. Yoona cũng hoàn toàn không muốn chuyện này xảy ra nhưng cô không thể làm khác. Quá nhiều song gió đã dạy cho cô bài học về sự can đảm. Chính cô chứ không phải ai khác sẽ là người phải mạnh mẽ, can trường mà giữ lất tình yêu của mình. Yếu đuối chẳng giải quyết được chuyện gì mà chỉ khiến bản thân cô là người phải gánh chịu tổn thương. - Hãy dừng lại, Vic à! Nichkhun không yêu unnie, tất cả chỉ là sự thương cảm. Đừng cố lún sâu xuống vực thẳm không đáy, để đến lúc muốn quay đầu lại unnie không còn cơ hội nữa. Sau câu nói của Yoona thì thang máy cũng mở cửa, cô nhanh chóng bước vào đó. Ánh mắt Yoona nhìn Vic lần cuối, một chút buồn bã xen lẫn sẻ chia. - Chúc hai người được hạnh phúc. - Em mong đây là những lời thật lòng của unnie! Câu nói cuối của Vic vẫn đủ để Yoona nghe thấy và cô ngay lập tức đáp lại. Cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, phía sau nó, nước mắt Vic lại tiếp tục rơi. Là sự đau đớn, buồn tủi khi tình yêu đặt nhầm chỗ. Cô đã yêu anh, yêu như cái cách mà các cô gái tuổi mới lớn vẫn yêu. Vô tư, nhẹ nhàng nhưng với anh, tất cả chỉ là sự thương cảm. Anh không có chút cảm xúc gì với cô, chỉ là cô đơn phương. Khóc lần cuối cùng, rơi lệ nốt lần này thôi. Cô sẽ không khóc nữa, cô sẽ mỉm cười mà sống tiếp. Anh và cô không có duyên phận, vậy thì hãy làm như ông trời đã sắp đặt. Vốn là người dưng rồi thì bây giờ hãy tiếp tục như vậy đi… “Xin lỗi Vic, em biết hiện giờ unnie đang cảm thấy như thế nào. Em không mong bản thân mình lạnh lung và tàn nhẫn với unnie như vậy nhưng đó lại là cách duy nhất. Em rất yêu Khun, em không thể mất anh ấy. Xin hãy hiểu cho em và unnie hãy quên Khun đi, còn có rất nhiều chàng trai tốt đang chờ đợi unnie đó…” Một cánh cửa đóng lại thì sẽ lại có một cánh cửa khác được mở ra… Hãy tự tin vững bước vì tương lai tươi đẹp vẫn còn đang ở phía trước… ... Ngày hôm nay cứ nghĩ sẽ có thể thoải mái đi mua sắm nào ngờ Tiffany gặp thật nhiều chuyện. Đầu tiên là việc Yoona bỏ rơi cô, ngay sau đó Tiffany lại phải chạm mặt với một người mà cô đã luôn cố lảng tránh. Cô không nhớ nữa nhưng vài tháng rồi, dù có bận hay không nhưng anh cứ hẹn gặp là cô từ chối. Cô không biết nên nói gì khi đối diện với anh nên chỉ có thể làm vậy. Nhưng mà quả thật không thể tránh mãi được, ngày hôm nay ông trời đã buộc cô phải đối mặt với tất cả rồi. Ngồi trong quán café một lúc lâu rồi mà Tiffany chẳng biết nói gì, chỉ găm găm nhìn xuống đất. Chàng trai ngồi trước mặt cô thì lại rất chờ đợi, có lẽ anh cũng không nghĩ ngồi nói chuyện với nhau lại khó với Tiffany đến vậy. Chờ nhưng rốt cục người nói trước vẫn là chàng trai. - Em dạo này thế nào, vẫn khỏe chứ? - Dạ, còn anh? - Ừ nhưng sao nói chuyện thế này khó với em lắm phải không? - Em…_ Câu hỏi của chàng trai khiến Tiffany them phần ấp úng. Cô ngẩng lên định giải thích, đúng lúc bắt gặp ánh mắt người đó nhìn mình chăm chú nên vội vàng nhìn xuống dưới. - Chúng ta là bạn bè mà, sao em lại vậy?_ Chàng trai nhẹ nhàng cầm tay Tiffany, cô lại ngẩng lên, gương mặt đã đỡ căng thẳng hơn_ Hay là em không coi anh là bạn? - Không, em đâu có ý đó. - Vậy thì được rồi, đừng thế nữa. Cười lên anh xem nào. Chàng trai nở nụ cười tỏa sáng ngay lúc đó và Tiffany cũng đáp lại anh tương tự. Chính sự tinh tế của anh đã giúp cô hết ngại ngùng và có thể cười một nụ cười thật đẹp đúng như người ta hay nói về cô. - Anh thích em như vậy đó_ Chàng trai buông tay Tiffany ra_ Mà nói cho anh nghe đi, chuyện của em sao rồi? - Chuyện gì vậy anh? - Chuyện với Taecyeon, hôm trước anh vừa gặp cậu ấy_ Nghe đến tên Taecyeon gương mặt Tiffany đột nhiên trở nên buồn bã. Nụ cười cô đáp lại chàng trai kia cũng không còn tự nhiên như trước. - Chấm dứt rồi… mà thật ra có là gì của nhau đâu mà chấm dứt… - Fany! - Em thực sự rất mệt mỏi, em không muốn mấy chuyện này cứ làm em phải bận tâm suy nghĩ nữa. - Đây là những lời thật lòng của em sao Fany? Trái tim em nói em phải làm vậy à? - Đó là cách tốt nhất… - Anh không tin, hai đứa đều có tình cảm với nhau, sao lại đối xử với nhau như thế? - Hyunjoong oppa! - Em sẽ từ bỏ như cái cách anh đã làm có phải không? Những lời nói của Kim Hyunjoong khiến khóe mi Tiffany cay cay, những giọt nước mắt chỉ chực trào ra. Tiffany vội vã quay mặt đi che dấu cảm xúc trên gương mặt mình, cô lo sợ Hyunjoong sẽ nhìn ra tất cả. Từ trước đến nay anh luôn đọc cảm xúc rất giỏi, cô chưa bao giờ có thể qua mắt được anh. Đặc biệt khi anh nói rằng anh có tình cảm với cô, mọi thứ lại càng trở nên rõ ràng. Cô không thể giấu anh chuyện cô không yêu anh và vì thế anh đã chủ động buông tay, để cô không bị ép buộc. Cô thầm cảm ơn anh vì đã nghỉ cho cô nhưng cũng thấy có lỗi rất nhiều, chính vì vậy mà suốt quãng thời gian qua cô không dám gặp anh cho đến ngày hôm nay. - Fany! Hãy nghe theo trái tim đừng để lý trí… - Em đã quyết định rồi, anh đừng nói nữa_ Đợi mãi không thấy Tiffany lên tiếng Hyunjoong đành nói tiếp nhưng chưa hết câu thì Tiffany đã cắt ngang. Anh nhìn cô ngạc nhiên nhưng rồi vẫn nói: - Anh biết anh chẳng có quyền bắt em phải làm thế này thế kia, anh chỉ không muốn em tự dối lòng, tự gây tổn thương cho chính mình. - Em biết chứ nhưng nếu muốn không buồn nữa thì em chỉ còn cách là làm vậy. Cảm ơn anh nhiều lắm, Hyunjoong à! - Chúng ta là bạn mà, anh sẽ luôn bên cạnh và ủng hộ em… “Bây giờ và mãi mãi về sau, sẽ luôn là như thế, Fany!” Buông tay là điều anh đã từng làm và bây giờ chính em cũng đang làm thế… Và anh cũng chỉ muốn rằng em sẽ có thể mỉm cười như chính anh bây giờ… ... SNSD dorm - Cậu ra ngoài hả, Yul? Sunny ngó vào phòng cô bạn hỏi, thấy Yuri đang soi gương với khuôn mặt rất chi là xinh đẹp cô liền chạy ngay tới mà hỏi dồn dập. - Đi đâu thế này, có cần phải ăn mặc rồi trang điểm đẹp vậy không? Đi với chàng à, là ai vậy, mau khai ra đi? Yuri nhìn Sunny ớ người không biết nói sao. Sau giây lát liền mỉm cười vỗ vai cô bạn rồi xách túi đi ra ngoài. - Yul! Yul, sao không trả lời tớ?_ Sunny vẫn cố chạy đuổi theo_ Mau nói đi, không cậu không đi được đâu đó. - Hai cậu làm gì mà ồn vậy, yên lặng cho tớ xem ti vi nào_ Tiếng Sooyoung khó chịu vang lên. - Chuyện của Yul, cậu ấy… - Suỵt!!! Sunny chưa nói hết câu thì đã bị Yuri bịt miệng lại, cô cố giằng ra nhưng không thể được. Trong khi đó Sooyoung vẫn chăm chú xem tivi, hôm nay đang chiếu Strong Heart, một trong số các chương trình cô rất thích. Tham gia chương trình của chúng ta ngày hôm nay có rất nhiều khách mời. Xin được giới thiệu Beast’s Doojoon và Junhyung, T-ara’s Qri và Jiyeon. - Hmm…Buông… tớ ra…hmm… Jiyeon, em có mẫu người lý tưởng cho mình chứ? Dạ, mẫu người lý tưởng của em chính là Junhyung oppa, người cũng có mặt ở đây ngày hôm nay. Phịch. - Sao bịt miệng tớ chứ? Yuri vừa bỏ tay ra cũng là lúc Sunny hét ầm lên, cô thực sự đã rất khó chịu với hoàn cảnh vừa rồi. Toan quay lại mắng cho cô bạn một trận, ai dè, nhìn khuôn mặt Yuri lại như mất hồn. Sunny lay mãi Ngọc Trai Đen mới bừng tỉnh. - Cậu sao vậy, tự nhiên đứng thừ người ra? - À, không có gì đâu. - Nói đi, cậu không khỏe à? Hay ở nhà đừng đi nữa_ Sunny nhìn bạn ánh mắt quan tâm. - Không sao, thôi tớ đi kẻo muộn_ Yuri cúi xuống nhặt túi đồ rồi nhanh chóng đi ra cửa, cố không để Sunny nhìn thêm ra điều gì trên khuôn mặt của mình. Cô bước đi thật vội vã, có lẽ, chuyện vừa rồi khiến cho cô bị sốc. - Có chuyện gì với Yul vậy nhỉ?_ Sunny quay vào trong ngồi xuống sofa và nhìn Sooyoung. - E là, chúng ta sắp có thêm một người nữa gặp phải giông bão rồi! ... Chung cư Cube Ent. - Chú có thể gửi cái này cho Junhyung hộ cháu được không? - Cháu là ai vậy, fan hâm mộ thì hãy đến trụ sở của Cube Ent ấy. - Không thật ra thì… - Có chuyện gì vậy chú Jaesook? - Yoseob à, cô gái này muốn chuyển đồ cho Junhyung. - Bạn là… Yuri noona… à Yuri sunbae? - Xin chào! Ngày hôm nay đã có hẹn với Junhyung là sẽ cùng anh đi chơi và đón sinh nhật lần thứ hai mươi hai cùng anh nên Yuri đã đến Beast dorm để chờ. Nhưng sau gần ba mươi phút đứng đó, cô lại thay đổi quyết định và không chờ Junhyung nữa. Không muốn Junhyung thất vọng nên Yuri đã định nhờ chú bảo vệ chuyển món quà của cô đến cho anh, nào ngờ cô lại gặp được Yoseob. - Sao sunbae không đợi Junhyung, hyung nói với em sắp về rồi mà? - Thật ra… tôi có chút việc bận. - Sunbae bận à, nếu vậy chắc hyung buồn lắm! - Xin lỗi, nhưng không còn cách nào khác_ Yuri nói giọng có chút buồn_ Cậu có thể chuyển giúp món quà này cho Junhyung được không? - Yuri sunbae! - Nhờ cậu nhé, đến giờ tôi phải đi rồi!_ Chẳng để cho Yoseob nói thêm câu gì, Yuri nhét vội túi quà vào tay anh rồi bước nhanh ra xe. Cô cũng không biết mình làm thế này có đúng không, chỉ là cô không dám đối diện với Junhyung vào lúc này. Có lẽ, cô đã yêu anh mất rồi. Chính vì thế mà khi nghe người con gái khác cũng nói ra điều đó cô cảm thấy rất khó chịu. Cả thái độ của anh nữa, vẫn biết là do xuất hiện trên truyền hình nên nó phải vậy nhưng… cô vẫn thấy buồn. Cô đã từng đặt tình cảm nhầm chỗ, vậy nên bây giờ rất dè dặt. Cô đã nghĩ mình phải mất rất nhiều thời gian để có thể yêu một ai đó, nhưng là anh, chính anh đã khiến cô phải thay đổi suy nghĩ. Cô vui vẻ khi hai người ở bên nhau, dù ban đầu là những ngượng ngùng, bối rối. Dần già, cô cảm nhận được tình cảm chân thật của anh và con tim cô cũng đã bắt đầu “rung rinh”. Nhưng vì quá khứ, cô luôn lo sợ. Cô biết tình cảm của mình là không bằng của anh, cũng chính vì thế cô đã cố gắng để có thể khiến bản thân mình xứng đáng với tình cảm ấy. Ngày hôm nay, cô biết là một ngày quan trọng đối với anh và với cô, nó cũng có ý nghĩa như vậy. Cô muốn thể hiện rõ hơn cho anh biết tình cảm của mình, không ngại ngùng như trước nữa. Món quà sinh nhật cũng chính là tấm lòng của cô nhưng… bây giờ mọi suy nghĩ trong cô đã bị lấn át hết rồi. Phải chăng vì đã có tình cảm với anh quá nhiều nên cô mới như vậy hay cái cảm giác sợ hãi vẫn đang hiện hữu trong cô. Cô vẫn chưa hết ám ảnh vì chuyện của bản thân mình, chuyện của các thành viên khác hay cô tự ti, không tin anh. Người ta chỉ mới nói vậy thôi mà cô đã lung lay, đã không còn niềm tin. Có phải đây mới chính là con người thật của cô, không mạnh mẽ, không vô tư mà yếu đuối, dễ xúc động…? - Yuri! Sao đến rồi mà không chờ tôi vậy? Yuri đang trên đường đi ra xe thì bất thình lình có tiếng của Junhyung. Cô đứng im, gần như không có phản ứng gì. - Xin lỗi, tôi có việc bận nên… - Đã hứa với anh rồi, sao bây giờ em lại nói là bận? Junhyung nhanh chóng bước tới và trong giây phút Yuri vẫn còn đang không biết xử trí sao thì anh đã ôm chầm lấy cô. Yuri cuống quýt đẩy Junhyung ra nhưng đâu có được, càng làm như vậy anh lại càng ôm cô chặt hơn. Cả hai cứ như thế mất một lúc, Yuri ban đầu thì chống cự nhưng sau đó cũng đành buông xuôi. Cũng có thể vì cô biết mình chẳng thế làm khác hoặc là chính cô cũng muốn được Junhyung ôm như vậy. - Thật ra ngày hôm nay, anh muốn nói với em một điều, từ tận đáy lòng anh_ Junhyung chầm chầm lên tiếng_ Anh yêu em, Yuri à! Yêu từ lâu rồi nhưng anh không dám nói, anh lo sợ… anh không xứng với em… - Junhyung…! - Nhưng mà từ khi chúng ta quen nhau và trở nên thân thiết, tình cảm trong anh lại càng lớn dần lên. Lúc nào anh cũng nhớ em, muốn nói chuyện với em, muốn nhìn thấy em. Có thể cho anh cơ hội được chăm sóc và bảo vệ em không? Sau câu nói của mình, Junhyung từ từ buông Yuri ra. Ngay lập tức, anh nhìn thấy trên khóe mi cô những giọt nước mắt. Junhyung vội vàng lấy tay lau nó nhưng Yuri đã gạt tay anh ra và quay đi ngay. - Yuri! - Cám ơn tình cảm cậu đã dành cho tôi nhưng… tôi nghĩ… chúng ta… là không thể… - Yuri, em đang nói gì vậy, sao lại là không thể? - Vì tôi không có tình cảm với cậu!_ Yuri vẫn quay lưng lại phía Junhyung, cô buông ra những lời khó nghe nhưng thực chất trong lòng không hề muốn như thế, nước mắt cô lúc này cứ liên tục rơi xuống không kìm lại được. - Anh không tin, nếu em không có gì thì sao lại tặng anh món quà sinh nhật ý nghĩa như vậy?_ Chợt nhớ ra câu chuyện điện thoại lúc nãy với Yoseob, Junhyung nắm lấy tay Yuri, kéo cô quay lại đối diện với mình mà nói_ Đừng nghĩ là anh không biết gì, nếu em không chú tâm sẽ không thể làm được nó trong thời gian ngắn thế. Từng câu nói của Junhyung khiến khuôn mặt Yuri biến sắc, cô không dám nhìn thẳng vào anh mà chỉ cố để quay đi chỗ khác. Khi Junhyung cầm tay cô lên và chứng minh cho cô thấy vì sao anh biết điều đó cô lại càng bối rối hơn. Đầu ngón tay của Yuri vẫn còn sưng do dấu vết để lại của việc bị kim đâm vào tay. Cô đã dành ra rất nhiều thời gian để thêu tặng Junhyung chiếc gối và do không quen, các đầu ngón tay của cô đều bị kim đâm phải. Junhyung vẫn nhìn Yuri trìu mến và xót xa. Và lại một lần nữa, anh khiến cô bất ngờ. Nhưng lần này không phải là cái ôm thật chặt nữa mà thay vào đó, Junhyung mạnh bạo hơn, anh hôn Yuri. Khỏi phải nói cũng có thể đoán biết được phản ứng của Yuri. Quả thật là cô chưa bao giờ bị như vậy, Junhyung mà cô quen chưa một lần thể hiện rõ ràng mọi thứ với cô như thế này. Yuri vẫn như lần trước, ban đầu là cố đẩy Junhyung ra nhưng rồi sau đó lại vẫn chịu thua. Nụ hôn đầu tiên của cô, dưới tiết trời mùa đông, nó thật lãng mạn nhưng cũng có chút gì đó ép buộc. Cô chưa bao giờ có cảm giác ấm áp và bình yên như lúc này, phải chăng chỉ có Junhyung mới mang lại điều đó cho cô? - Anh xin lỗi! anh chỉ muốn chứng minh tình cảm anh dành cho em! - … - Yuri! Junhyung vừa mới buông Yuri ra thì cô đã nhanh chóng quay mặt đi rồi chạy một mạch về xe của mình. Quá bất ngờ nên Junhyung cũng chỉ kịp gọi tên cô, anh đứng ngẩn ra ở đó mà không biết rằng hành động của mình đã đánh thức con tim của ai đó. Người ấy dường như muốn phủ nhận tất cả. Nhưng nụ hôn cháy bỏng của anh đã khiến người ấy nhận ra rằng, người ấy và anh thuộc về nhau… ... Chung cư SM - Thôi em về đây, tạm biệt anh! - Seohyun! - Anh về nghỉ ngơi sớm đi. Seohyun cố gỡ bỏ tay Yonghwa ra dù anh vẫn đang cố níu kéo cô. Cô đi nhanh vào trong chung cư SM và không hề quay lại. Nhìn theo bóng Seohyun rồi Yonghwa cũng lái xe về, có lẽ anh không nên vội vàng. Cần phải có thời gian, dù sao thì anh nên để cô chấp nhận mọi thứ một cách từ từ. Buổi đi chơi ngày hôm nay với Yonghwa khiến Seohyun cảm thấy rất vui. Cả hai đã đến lại những nơi mà trước đây cặp đôi YongSeo từng đến trong Wgm. Cô có cảm tưởng mình được sống lại những kỉ niệm xưa, là chút ngượng ngùng pha lẫn bối rối, là nụ cười tự nhiên xen lẫn trìu mến dành cho nhau. Cô đã cười, cười rất nhiều nhưng cho đến lúc này, cô lại không biết nụ cười đó có là thật hay không? Cô biết mình vẫn còn tình cảm với Yonghwa nhưng để toàn tâm toàn ý yêu anh như trước chắc là không thể. Anh đã khiến cô bị tổn thương, dù nó có là vô tình đi chăng nữa thì cô cũng đã vì anh mà phải đau khổ một thời gian dài. Cô không nghĩ là mình sẽ phải trả thù anh hay làm điều gì đó tương tự. Cô chỉ muốn sống thật với tình cảm của mình, để không làm ai đau khổ như anh đã từng làm với cô và cũng để cho cô được vui vẻ như trước. Ding. - Seohyun! - Kyuhyun oppa! - Trùng hợp thật, em đi đâu về vậy? - Vâng, em ra ngoài có chút việc. - Thế bây giờ em có rảnh không, chúng ta nói chuyện được chứ? - Oppa! - Anh muốn một lần nữa… đối diện với tất cả… Chap 47 Part 1 Sân thượng chung cư SM, lại một lần nữa được chứng kiến cuộc gặp gỡ của đôi tình nhân một thời, KyuSeo. Họ đã từng có lúc ngượng ngùng, e ngại tại đây, đã từng có giây phút vui vẻ nhưng bây giờ mọi thứ đều đã là quá khứ. Cả hai giờ đã không cuộc thuộc về nhau, đơn giản, họ chỉ có thể trở thành những người bạn. Là người chủ động tìm Seohyun nhưng khi đối diện với cô, lần đầu tiên kể từ sau ngày cả hai chia tay, Kyuhyun không tài nào lên tiếng trước được. Anh biết mình cần phải nhìn thẳng vào sự thật nhưng suy nghĩ và hành động không phải lúc nào cũng có thể song hành. Để nói ra những điều tự tận trái tim, anh cảm thấy thực sự khó khăn. Nhưng nếu cứ kéo dài mãi, rồi giữa anh với Seohyun, mối quan hệ của cả hai sẽ chẳng còn gì, ngay cả làm bạn cũng không thể được. - Anh xin lỗi, Seohyun! - Dạ! - Anh biết là nếu đã không thể nắm giữ thì nên buông tay, thứ không phải là của mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cho dù có cố chạy theo cũng chẳng có ích gì. Sau một hồi ngẫm nghĩ cuối cùng Kyuhyun cũng lên tiếng. Cách vào đề của anh khiến Seohyun thoáng bất ngờ nhưng rồi cô cũng nhận ra điều anh đang muốn nói. - Anh rất muốn quên em, chúc phúc cho em nhưng mỗi lần nhìn thấy em, cảm xúc dường như là không dừng lại được_ Ban đầu là đưa ánh mắt nhìn ra nơi bầu trời tối đen như mực, hôm nay trời Seoul đâu có sao, rồi Kyuhyun nhanh chóng nhìn thẳng vào mắt Seohyun, đôi mắt trong veo, thơ ngây của người con gái thuần khiết anh yêu nhất_ Anh biết mình chẳng thể níu kéo nhưng… không thể hiểu tại sao anh lại yếu đuối và nhu nhược như thế? - Kyuhyun, em xin lỗi. - … - Mọi chuyện là do em, chính em mới là người phải chịu trách nhiệm cho tất cả chuyện này_ Seohyun đặt nhẹ tay lên vai Kyuhyun, ánh mắt cô cũng nhìn thẳng về phía anh_ Anh từng tự trách mình. Tình yêu là một thứ cảm xúc kì lạ và chính vì lẽ đó, đâu có thể dễ dàng quên khi mình đã yêu. - Nhưng anh… - Thật ra nếu không phải em bị mất trí nhớ thì chuyện giữa hai ta sẽ không lằng nhằng và khó xử như bây giờ. - Anh biết_ Lời đáp lại của Kyuhyun khiến Seohyun rất ngạc nhiên, cô không ngờ là anh lại biết về bí mật mà chỉ có cô, tám người chị và manager của SNSD biết_ Sooyoung đã nói cho anh và anh lại càng thấy bản thân mình có lỗi nhiều hơn. - Kyuhyun! Nếu cả em và anh đều tự trách mình thì mọi chuyện sẽ càng không có lối thoát. Chúng ta hãy tự giải phóng cho bản thân, hãy mỉm cười đối diện và vượt qua chuyện này. Seohyun nói một cách nghiêm túc nhất. Từ nãy đến giờ anh và cô luôn thay nhau nhận lỗi về mình, nếu không nhìn thẳng vào sự thật thì nó sẽ mãi là tảng đá đè nặng trong tim hai người. Nhìn nhận một cách thoáng hơn sẽ là cách duy nhất giúp cho tâm hồn được thanh thản và mối quan hệ giữa anh và cô, vẫn có thể tồn tại một cách vui vẻ nhất. - Anh… - Hứa với em nhé, anh và em, chúng ta sẽ là bạn. À không, chúng ta sẽ là anh em, có việc gì anh cứ tìm em và em cũng vậy, được không Kyu? - Anh luôn mong em hạnh phúc, hãy dành tình yêu của mình cho người em yêu, Seohyun! Kyuhyun nhìn Seohyun mỉm cười. Những điều cô nói hoàn toàn đúng, nếu cả hai cứ mãi như vậy sẽ chẳng thể nào là cách hay. Yêu một người là nhìn thấy người đó hạnh phúc, câu nói này sẽ theo anh mãi. Hiện tại anh không cần điều đó mà chỉ mong Seohyun được vui vẻ và như thế cũng đồng nghĩa, niềm vui cũng sẽ đến với anh. - Cám ơn anh, Kyu. Em cũng chúc anh sẽ nhanh chóng tìm lại nụ cười cho mình và tất nhiên, hạnh phúc cũng sẽ đến với anh. Nhận ra Kyuhyun đang cười với mình, Seohyun cũng mau chóng đáp lại anh tương tự. Dù còn đôi chút gượng gạo nhưng quả thật, cuộc gặp gỡ này đã giải quyết được rất nhiều thứ. Khúc mắc của cả hai đều đã được tháo gỡ, chưa biết sau này họ có thể quan tâm đến đối phương nhiều như lời đã hứa hay không nhưng tạm thời như vậy là ổn. Từ tình bạn đi đến tình yêu thì dễ nhưng để từ yêu trở thành bạn là chuyện gần như rất khó xảy ra. Tuy vậy với Kyuhyun và Seohyun họ có thể làm được, đơn giản vì với họ, tình bạn đẹp và ý nghĩa hơn tình yêu rất nhiều. ~~~*~*~~~ SNSD dorm Bíp… Bíp… Chúc em một ngày mới tốt lành, Hyun~ Dòng tin nhắn của Yonghwa được gửi đến khi Seohyun đang cùng các thành viên SNSD dùng bữa sáng. Cô hơi ngại khi thấy các chị cứ chăm chăm nhìn mình, vội vàng quay đi để đọc tin nhắn. Môi Seohyun bất chợt cong lên tạo thành một nụ cười thật nhẹ. Dù đã cố gắng quay đi nhưng quả thật để che giấu Soshi thì Seohyun chọn không đúng lúc rồi. - Hyunnie, em làm gì mà cười một mình thế? - Ái chà, có vẻ như ai-đó-mà-ai-cũng-biết đã làm em tôi vui rồi. - Kể cho unnie xem hai người đã tiến đến đâu rồi. Các thành viên xúm lại hỏi khiến Seohyun ngượng ngùng, gương mặt bất giác đỏ ứng lên. Khỏi nói thì các cô gái cũng thừa biết nhưng mà khổ nỗi, trêu cô em út xưa nay vốn là thú vui của họ mà. Seohyun dù muốn chạy ngay về phòng thì cũng không được, Yoona, Sooyoung rồi Sunny cứ giữ chặt lấy cô. Lảng sang chuyện khác cũng không xong, Seohyun thật sự đang rơi vào tình huống khó xử. - Các unnie không đi tiễn Taeyeon unnie à? - Khỏi cần em lo, có Fany đi là được rồi_ Sooyoung cười gian nhìn maknae_ Các unnie tò mò lắm, kể đi Hyun! Lực bất tòng tâm Seohyun đành để các chị chất vấn nhưng mà cô cũng chẳng tiết lộ gì nhiều nên coi như các cô gái kia cũng không khai thác được mấy. Họ chỉ hỏi một lúc rồi cũng chán nản bỏ về phòng, Seohyun thoát nạn nhanh chóng thay quần áo rồi ra ngoài, lát cô có hẹn với mấy người bạn lên thư viện. ... Lại nói sang chuyện Taeyeon và Tiffany. Chẳng là hôm nay Taeyeon sẽ cùng với Wooyoung đi về nhà anh ở Busan để thăm bố mẹ anh. Vì cả hai mang theo khá nhiều đồ đạc nên Tiffany phải chở Taeyeon đến chỗ Wooyoung. Wooyoung thì do còn vài việc cần giải quyết nên không thể đến đón cô. Dọc đường đi cả hai trò chuyện rất nhiều. Taeyeon hồn nhiên kể về tâm trạng mình, cô thực sự đang rất lo lắng. Còn Tiffany, dù lắng nghe và đáp lại với vẻ sôi nổi thì điều đó vẫn chỉ đang che giấu cho chuyện cô lo sợ khi sắp tới có thể sẽ phải gặp Taecyeon. Dù đã quyết tâm quên và coi anh chỉ là bạn nhưng khi phải gặp anh, với một người con gái như cô, điều đó vẫn thật khó khăn. - Tae à, tớ xin lỗi nhưng chỉ đưa cậu đến cổng thôi nhé! Khi lái xe gần đến chung cư của 2PM, Tiffany đột nhiên nói làm Taeyeon không khỏi bất ngờ. Cô quay sang nhìn bạn mình, ánh mắt có chút khó hiểu nhưng cũng không nài ép gì thêm. Có lẽ Tiffany có chuyện và cô hiểu, mình không nên khiến cô bạn thân khó xử. - Ừ không sao đâu, cám ơn cậu đã chở tớ đi. Taeyeon vừa dứt lời thì cũng đúng lúc xe đến trước chung cư. Cô xuống xe rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Wooyoung, còn Tiffany thì ra sau lấy hành lý. Tuy vậy điện thoại vừa bắt máy cũng là lúc cả hai nhìn thấy nhau, Wooyoung và các thành viên 2PM cũng từ trong đi ra. - Tae!_ Wooyoung nhìn thấy người yêu là hớn hở chạy đến, bỏ mặc hành lý cho các thành viên trong nhóm xách. - Anh xong việc rồi chứ?_ Taeyeon ân cần hỏi người yêu, cô còn lấy giấy lau mồ hôi trên mặt cho anh. - Okie, chúng ta đi được rồi. - Hai người tình cảm quá đi_ Các thành viên 2PM bước tới trêu trọc cả hai, trong khi đó Tiffany vẫn đang loay hoay ở phía sau với đống đồ của Taeyeon. May sao Taecyeon nhìn thấy, anh vội chạy ra giúp cô. - Để đó anh làm cho, Fany! - Thôi, em tự xách được. Thấy Taecyeon là Tiffany lảng tránh ngay. Thật ra thì cô đã nhìn thấy anh từ xa, vì không muốn nói chuyện nên mới cô lôi đống đồ ra thật nhanh rồi còn về dorm. Ai ngờ cái cô nàng kid leader này đã mang lắm đồ thì chớ lại còn chẳng thèm ra giúp gì cả, chỉ đứng đó mà cười cười nói nói. Báo hại cô khiêng mãi không hết, thành ra bây giờ mới bị rơi vào tình huống này đây. - Nhiều đồ quá sao em xách được? - Đưa cho anh xách nữa cho_ Nichkhun tinh ý chạy đến chỗ Taecyeon, Tiffany vì thế cũng quay sang đưa đồ cho anh luôn. - Tae, đi đường cẩn thận nhé!_ Ôm nhẹ cô bạn Tiffany nói_ Đến nơi thì nhớ gọi điện về cho bọn tớ. Cậu chăm sóc cho Tae của bọn này tốt vào đấy. - Yên tâm! - Thôi tớ về đây! Sau khi nhận được cái gật đầu từ Wooyoung, Tiffany liền tạm biệt tất cả. Cô ngồi vào vị trí của mình, khởi động xe và lái đi thật nhanh. Còn ở đây thêm một phút nào nữa, cô sẽ thực sự không chịu nổi. - Thôi bọn tớ cũng đi đây, hẹn gặp lại sau mấy hôm nữa! Tiffany đi khỏi rồi thì Wooyoung và Taeyeon cũng lên đường. Đường về Busan rất xa, nếu họ không đi đúng giờ thì sẽ khó lòng có thể về kịp. - Chúng ta lên nhà mở tiệc đi các hyung!_ Chưa kịp bước vào chung cư Chansung đã hí hửng đề nghị. Mọi người cũng có vẻ tán thành ý kiến này của anh chàng nên nói rất hào hứng. - Cũng được đấy, trời lạnh ăn lẩu đi_ Junsu tiếp tục. - Nhưng ai đi mua bây giờ, em ngại lắm_ Junho đúng là, muốn ăn nhưng lại không muốn làm. - Taecyeon hyung, hyung đi nhé! Chansung quay ngang ngó dọc nhưng chẳng tìm được Taecyeon đang đứng ở đâu. Bốn cặp mắt cùng nhìn nhau đầy kì lạ, chả lẽ Taecyeon của họ bốc hơi. Chỉ có Nichkhun là như không có chuyện gì, thản nhiên nói: - Cậu ấy đi rồi, ngay sau khi cặp đôi WooTae đi khỏi. ... Kể từ ngày Donghae trở về từ Trung Quốc, đây mới là lần đầu tiên Jessica được cùng anh ra ngoài và dùng bữa. Khi anh gọi điện hẹn gặp cô đã rất bất ngờ và kèm theo đó là niềm vui sướng tột cùng. Dù sao đi chăng nữa cả hai cũng là người nổi tiếng, đi ra ngoài thế này không phải là ý hay, đặc biệt người chịu nhiều bất lợi sẽ là cô. Tuy vậy thì việc ở bên Donghae cũng đủ khiến Jessica hạnh phúc nên dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, cô cũng chấp nhận. -Bữa trưa thế nào, Sica? -Vâng, tuyệt lắm! Nhưng chỉ cần được ở bên anh thế này là em thấy mãn nguyện rồi. Vòng tay qua khoác lấy tay Donghae, hai chữ “hạnh phúc” hiện rõ trên gương mặt của Jessica. Cô nở một nụ cười thật tươi và Donghae cũng đáp lại cô bằng một cái nhìn thật trìu mến. Họ thực sự đang chìm đắm trong men say của tình yêu, tưởng như sẽ chẳng có gì có thể chia lìa cả hai. - Đi xuống tầng dưới đi, anh muốn mua một thứ. Donghae đề nghị và sau đó Jessica theo anh đi xuống dưới. Hiện tại thì họ đang có mặt ở trung tâm thương mại Seoul, nơi bày bán rất nhiều hàng hóa từ trang phục, phụ kiện cho đến đồ ăn, đồ gia dụng. Chỉ mất chút ít thời gian đi thang máy, cặp đôi HaeSica đã có mặt tại tầng ba của khu trung tâm. Nơi này được coi là “thiên đường của các đôi tình nhân” vì hầu hết các sản phẩm được bán tại đây đều dành cho các đôi đang yêu nhau. Chúng tất nhiên đều rất đẹp và độc đáo. Dẫn người yêu đến trước cửa hàng đá quý, Donghae tự tin kéo cô vào trong đó. Jessica thì từ lúc cùng anh đặt chân xuống tầng ba đã rất ngạc nhiên rồi, bây giờ lại được anh đưa vào nơi bày bán các đồ trang sức nữa thì trên khuôn mặt càng lộ rõ vẻ khó hiểu. Cô không biết anh định làm gì và thật sự trong lúc này, cô như người ở hành tinh khác vừa rơi xuống Trái Đất vậy. -Cám ơn cô_ Donghae mỉm cười nói với cô nhân viên bán hàng xinh đẹp rồi quay qua người yêu_ Sica, em thấy có đẹp không? Ôi trời, nhìn Donghae đưa ra trước mặt mình cặp nhẫn bằng bạc, trên mỗi chiếc nhẫn là một nửa trái tim chia theo chiều ngang, mỗi chiếc đều có gắn rất nhiều đá, Jessica không thể thốt nên lời. Cô cứ nhìn anh trân trân, sự thật mà cảm giác như chỉ là mơ. Mặc dù chưa hiểu hết ý nghĩa của chuyện này nhưng không thể ngăn dòng cảm xúc đang dâng trào trong người, Jessica vội ôm lấy Donghae thật chặt khiến anh có chút bất ngờ. Cô cứ thế ôm anh rồi đột nhiên thì thầm: - Em yêu anh, Donghae! Tình cảm này sẽ mãi không thay đổi, nó sẽ theo em suốt cuộc đời này. - Anh cũng yêu em, Sica! Và như ý nghĩa bao hàm đôi nhẫn này, chúng ta sinh ra là để thuộc về nhau. Từng câu từng chữ Donghae nói vang vọng bên tai Jessica, khiến cô ngập tràn trong men say hạnh phúc. Những giọt nước “vô duyên” cứ vội vã tuôn rơi trên khuôn mặt làm cô phải vội vàng buông anh ra không sợ sẽ làm bẩn hết áo của anh. Nhìn khóe mi ướt đẫm của người yêu, Donghae liền lấy tay nhẹ nhàng lau đi rồi đặt lên trán cô một nụ hôn. - Anh hứa sẽ mãi ở bên và là chỗ dựa cho em, Sica! Sau khi nói hết câu thì Donghae liền lấy chiếc nhẫn đeo nó vào ngón tay của Jessica. Cô mỉm cười e thẹn đầy đáng yêu nhưng rồi cũng nhận ra là mình cần làm việc tương tự với anh. Hai chiếc nhẫn khi ghép lại sẽ tạo nên một hình trái tim màu xanh lam, đó chính là tượng trưng cho tình yêu. Một chiếc nhẫn không thể khiến hình trái tim được nguyên vẹn đồng nghĩa cả hai là của nhau và chỉ khi nào họ cùng đeo nó, tình yêu mới thực sự đúng nghĩa là tình yêu. Part 2 Những ngày cuối năm, đường phố Seoul trở nên nhộn nhịp hơn rất nhiều. Dù thời tiết vẫn luôn lạnh giá với tuyết rơi bất kể ngày đêm, gió thổi lồng lộng. Cái lạnh buốt đâm thẳng vào da thịt nhưng không hề khiến con người ta ngừng lại những hoạt động của mình. Cuối năm là thời điểm để tổng kết lại những thứ đã làm được trong năm qua, là lúc để nhìn lại một chặng đường dài ta đã đi qua. Có cả buồn lẫn vui, cả nụ cười lẫn nước mắt, quan trọng là dư vị nó để lại trong lòng mỗi người, là sâu sắc hay nhẹ nhàng… Quán café CS hôm nay chào đón một vị khác quen mà cũng rất lạ. Đã khá lâu rồi cô không có mặt ở đây nhưng may mắn là người phục vụ vẫn còn nhớ đến cô. Anh ta mang cho cô đồ uống quen thuộc và cô đáp lại ngay bằng một nụ cười tươi. Sau đó cô lại ngồi im và ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài đường phố kia. Người ta đi lại thật đông đúc và hình như trên môi ai, nụ cười cũng hiện rõ. Cô cũng đang cố gắng để được như họ dù biết mọi thứ chẳng có gì là dễ dàng. - Fany! Đang mơ hồ với hàng loạt những suy nghĩ, giọng nói thân quen đến mức khó có thể nhầm lẫn với ai làm Tiffany giật mình ngẩng lên. - Anh có thể ngồi không? - Vâng! - Sao em lại tránh mặt anh vậy? - Em đâu… có…_ Tiffany hơi ngập ngừng trong câu nói của mình_ Em… còn phải về SM, em cần phải luyện tập… - Nói chuyện với anh đã. - Taecyeon oppa! Khi Tiffany định rời khỏi chỗ của mình thì Taecyeon đã nhanh chóng ngăn cô lại, anh nhìn cô ánh mắt cương quyết và kiên định khiến cô không còn cách nào khác là phải tiếp tục cuộc gặp gỡ với anh. - Anh không muốn hai chúng ta như thế này, em có biết là mệt mỏi và khó chịu lắm không? - Em xin lỗi… nhưng giữa chúng ta là không thể_ Tiffany nhìn thẳng vào Taecyeon mà nói, cô cũng không hiểu tại sao lúc này mình lại có dũng khí như vậy. - Anh biết, và anh cũng không muốn làm em phải khó xử nữa_ Taecyeon cũng nhìn vào Tiffany mà nói, anh khiến cô có chút bất ngờ vì hành động này_ Mọi chuyện đã là quá khứ rồi, em và anh nên đối diện với tất cả và hài lòng vì những gì mình đang có. - Chúng ta hãy làm những người bạn thân nhé, Taecyeon! Sau một vài phút im lặng, Tiffany mỉm cười đưa tay ra và tất nhiên, Taecyeon đáp lại cô bằng một cái bắt tay đầy thiện chí. Cả hai lại cười với nhau, nụ cười như đã từng xuất hiện trước đó khi họ quen nhau tại Mĩ. Nếu đã không thể là gì của nhau thì tại sau cứ phải níu kéo, tại sao cứ phải làm khổ nhau? Nên buông tay để mọi thứ diễn ra theo quy luật của nó, để nếu có gặp lại vẫn còn đủ can đảm để chúc phúc cho nhau. - Thôi em phải về SM có việc, em đi trước nhé! Sau câu nói của mình Tiffany liền đứng lên và rời khỏi bàn. Cô cảm thấy khá hài lòng về những điều vừa diễn ra, từ nay sẽ không cần né tránh hay chạy trốn nữa, tất cả đã rõ ràng. Giờ cô thấy vô cùng nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng như được trút bỏ hoàn toàn. - Á! - Fany, em sao vậy? Không hiểu vì mải mê suy nghĩ hay nhìn đi đâu khác mà Tiffany vấp té ngay bậc cửa. Do cũng đứng dậy luôn nên Taecyeon nhìn thấy ngay, anh vội vàng chạy lại chỗ cô trong sự lo lắng. - Chân em… Tiffany dường như rất đau đớn và cô không thể hoàn thành câu nói của mình. Chẳng hỏi thêm câu nào nữa, Taecyeon bế ngay Tiffany lên và hướng về phía chiếc xe của anh đang đậu gần đó. Cần nhanh chóng đến bệnh viện để kiểm tra tình hình, nếu không e rằng sẽ có hậu quả nghiêm trọng. ~~~*~*~~~ - Kết quả có tốt không anh? - … - Donghae, sao anh không nói gì vậy? Jessica phải hỏi đến câu thì hai thì người yêu cô mới quay ra nhìn cô nhưng anh vẫn không hề lên tiếng, chỉ nhìn chăm chú vào cô. Điều này khiến cho Jessica rất đỗi ngạc nhiên, chả lẽ có chuyện không hay gì sao? - À, không sao đâu Sica. Kết quả tốt lắm, không có gì nghiêm trọng cả. - Thật không vậy nhưng em thấy anh có gì đó rất lạ, đừng giấu em. - Anh nói thật mà, thôi để anh đưa em về nhé! Donghae mỉm cười trấn an người yêu rồi nhanh chóng kéo cô đi về trước khi cô kịp hỏi thêm điều gì khác. Ngày hôm nay khi cả hai đang có một buổi hẹn hò lãng mạn thì Donghae nhận được điện thoại là kết quả khám sức khỏe từ lần anh đi Trung Quốc về đã có. Tranh thủ không có việc gì nên hai người đã đến lấy nó. - Donghae, cặp nhẫn này thực sự rất đẹp, khi về hẳn nào mấy nhóc cũng ghen tỵ với em cho mà coi_ Jessica vừa khoác tay Donghae vừa nói một cách rất vui vẻ. - Ừ. - Để coi nào, khuôn mặt mấy nhóc chắc sẽ buồn cười lắm đây? Jessica vẫn tiếp tục nói mà không để ý rằng Donghae dường như khá thờ ơ với cô. Khi cô hỏi anh chỉ trả lời cho qua, thậm chí có lúc còn không nói tiếng nào. Nhưng vì đang chìm đắm trong hạnh phúc nên Jessica tuyệt nhiên không để ý đến sự lạ thường này. Và phải chăng là Donghae đang có chuyện gì bí mật che giấu không muốn cho cô biết? - Ơ, kia có phải Fany với Taecyeon oppa không? Đang trên đường ra bãi đậu xe thì Jessica và Donghae nhìn thấy Tiffany đang đi với Taecyeon, cả hai liền nhanh chóng đi đến chỗ họ. - Sao hai người lại ở đây vậy? Mà Fany, chân cậu sao thế này?_ Nhìn thấy cái chân phải bó bột của Tiffany mà Jessica hoảng hốt kêu lên. - Cô ấy không cẩn thận nên bị ngã, bác sĩ nói không sao nhưng do vết thương cũ cũng từng bị ở đây nên sẽ phải nghỉ ngơi trong vòng một tháng, không được đi lại nhiều. - Nghiêm trọng vậy ư, cậu đã báo với manager oppa chưa? - Tớ gọi rồi, anh ấy nói sẽ đến đón tớ nhưng Taecyeon nói không cần vì anh ấy sẽ đưa tớ về_ Tiffany buồn bã nói, cô thực sự đâu muốn xảy ra cơ sự này. Chấn thương sẽ ảnh hưởng khá nhiều đến các hoạt động của SNSD và fan chắc chắn cũng sẽ rất lo lắng cho cô. - Thôi, để bọn tớ đưa cậu về, không Taecyeon oppa lại mất công đi lại_ Jessica đề nghị và mọi người không phản đối. Cô cùng Taecyeon dìu Tiffany lên xe của Donghae ở gần đó rồi ba người nhanh chóng tạm biệt Taecyeon. - Em nhớ cẩn thận nhé, Fany! - Vâng, tạm biệt anh. Chiếc xe từ từ lăn bánh, Tiffany ngồi ở ghế sau và không một lần ngoảnh lại. Hôm nay cô bị thế này may mà có Taecyeon ở đó nếu không sẽ chẳng biết xoay sở ra sao. Nhìn anh lo lắng, quan tâm đến mình Tiffany cũng có chút cảm động nhưng điều đó chẳng thể nào đồng nghĩa với việc cô vẫn còn tình cảm với anh hay cả hai sẽ có thể quay lại với nhau. Cô không nghĩ việc làm người yêu sẽ tốt hơn làm bạn, dù sao thì cả hai cũng đã quen nhau khá lâu, hai gia đình cũng khá thân thiết. Vậy tại sao lại phá hỏng đi một tình bạn đẹp mà nó đã được xây dựng trên một nền tảng vững chắc như vậy? "Tạm biệt anh, Taecyeon! Mong anh sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Hẹn gặp lại anh vào một ngày gần nhất, em sẽ mãi là đứa em gái hãy nhõng nhẽo của anh…" ~~~*~*~~~ Busan - Tae, sắp đến nhà rồi đấy, em mau dậy đi. - Uhm… sắp đến rồi hả anh?_ Taeyeon từ từ mở mắt, ngáp ngắn ngáp dài sau câu nói của Wooyoung. Cô lấy điện thoại ra xem, suýt nữa thì hét lên vì thấy bản thân đã ngủ quá lâu. - Em đã ngủ ba tiếng rồi sao, trời đất… - Chắc hôm qua em lại làm gì mệt quá nên vậy hả?_ Wooyoung nhìn người yêu tò mò. - Đâu có, tại em lo lắng đấy, không biết khi gặp hai bác sẽ thế nào nữa?_ Taeyeon hơi thở dài trong câu nói của mình và điều này khiến Wooyoung bật cười nhìn cô. - Anh đã nói rồi mà, bố mẹ dễ lắm, đừng tự tạo áp lực cho mình. - Nhưng em… - Nghe anh đi, đã có anh bảo vệ cho em mà_ Wooyoung nhẹ nhàng nắm lấy tay Taeyeon như để tiếp thêm sự tự tin cho nó. Nhận được sự động viên của người yêu nên Taeyeon cũng thấy an tâm hơn, suốt quãng đường còn lại cũng không còn nhắc đến chuyện run sợ nữa. ... Kính koong! Kính koong! - Bố mẹ! - Wooyoung, con về rồi đấy à? Vừa nhìn thấy cậu con trai yêu quý, bà Jang đã vui mừng mà ôm lấy anh ngay. - Chào con trai!_ Ông Jang cũng xuất hiện ngay sau đó và lên tiếng. Wooyoung vội vàng rời khỏi mẹ và dẫn Taeyeon đến trước mặt cả hai. - Đây là bố mẹ anh! - Con chào hai bác, con là Taeyeon!_ Taeyeon lễ phép cúi chào ông bà Jang, tim cô vào lúc này đập liên hồi như muốn nổ tung ra vậy. - Chào con, ôi con xinh quá đi, gặp ngoài đời mới thấy là xinh hơn trên tivi rất nhiều. - Dạ, bác quá khen ạ! - Thôi, có gì vào nhà rồi nói!_ Ông Jang nói và sau đó mọi người nhanh chóng kéo nhau vào trong. Vì quãng đường từ Seoul về đến Busan không phải là ngắn nên cả Wooyoung lẫn Taeyeon đều tỏ ra khá mệt mỏi. Ông bà Jang biết ý nên sau bữa tối đã kêu cả hai đi ngủ cho lại sức. Nằm một mình trong căn phòng rộng lớn sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, Taeyeon vẫn còn thấy khá là run. Bố mẹ Wooyoung đối xử với cô rất tốt, nhiệt tình như con cái trong nhà. Nhưng điều ấy lại vô tình khiến cô cảm thấy bị áp lực. Cô sợ mình sẽ cư xử không đúng, chỉ làm một việc nhỏ thôi cũng sợ việc ấy sai và khiến bố mẹ Wooyoung không hài lòng còn anh thì sẽ xấu hổ vì cô. Taeyeon cứ nằm đó và suy nghĩ cho đến khi thiếp đi lúc nào không hay. Cô đã quá mệt và tất nhiên, sẽ chẳng thể chịu đựng được lâu nếu cơn buồn ngủ kéo tới. ~~~*~*~~~ Ngày hôm sau, ngay từ sớm Taeyeon đã thức dậy và đi xuống dưới nhà. Suy cho cùng, dù cô có là khách thì cũng không thể thất lễ để người lớn trong nhà phải đánh thức rồi chuẩn bị bữa sáng cho mình được. Nghĩ là làm nên mới sáu giờ hơn, phòng bếp nhà Wooyoung đã có sự hiện diện của kid leader rồi. - Ơ… con chào bác! - Taeyeon à, sao con dậy sớm thế?_ Nhìn thấy Taeyeon bà Jang không khỏi giật mình. - Dạ, con nghĩ mình nên giúp bác chuẩn bị bữa sáng. - Ôi không cần đâu, con cứ lên ngủ tiếp đi, để một mình bác làm. - Dạ thôi, để con giúp, sao con có thể để bác làm một mình được. Dù bà Jang đã nói không cần nhưng Taeyeon vẫn nhất quyết ở lại. Không thể thuyết phục được cô gái này nên bà Jang cũng đành ưng thuận. Vì có hai người nên bữa sáng được chuẩn bị khá là nhanh, không khí trong bếp cũng rất vui vẻ đến nỗi mà khi ông Jang với Wooyoung thức dậy cũng không khỏi bất ngờ. - Là Taeyeon giúp em đấy, anh xem con bé có ngoan không?_ Bà Jang nức nở khen Taeyeon, ông Jang cũng nhìn cô đầy ưng ý. Còn Wooyoung thì khỏi nói, anh cảm thấy tự hào về người yêu vô cùng. - Con thật đảm đang và hiểu biết, Wooyoung nhà bác thật may mắn mới quen được con_ Dù bữa ăn đang diễn ra thì bà Jang cũng không ngớt lời khen ngợi “cô con dâu tương lai” làm Taeyeon xấu hổ chẳng dám ngẩng mặt lên. - Con cũng còn vụng về lắm ạ! - Con gái thời nay được như con đã là quý lắm rồi, bác không thấy con có điểm gì đáng chê cả. - Thôi mẹ, mẹ khen nữa thì sẽ khiến cô ấy không ăn được gì nữa đâu_ May là Wooyoung lên tiếng đỡ lời cho Taeyeon, bà Jang sau đó không còn gắp thức ăn liên tục nữa mà chỉ quay ra trò chuyện với chồng và con trai, Taeyeon lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. - Con xin phép đưa Tae đi thăm thú một chút, trưa chúng con sẽ về. - Ừ, hai đứa cứ đi chơi cho thoải mái đi. ... - Em thấy sao, đã hết run chưa? - Thật sự em đã nghĩ nó sẽ khác cơ. - Khác như thế nào? - Hai bác đối với em tốt quá, điều này khiến em thấy ngại_ Taeyeon dè dặt nhìn người yêu_ Em còn nhiều khuyết điểm lắm, vẫn cần phải cố gắng. - Nhưng anh thấy mẹ khen cũng không sai mà, em phải tự tin vào mình chứ?_ Wooyoung nhìn Taeyeon có chút khó hiểu. - Vâng nhưng… - Thôi em đừng có nghĩ ngợi nữa, anh đã nói là anh sẽ luôn ở bên em vì thế hãy yên tâm nhé_ Tiến tới ôm lấy Taeyeon, Wooyoung như muốn một lần nữa khẳng định là cô là người con gái của anh, anh sẽ mãi yêu và chăm sóc cô cho đến hết cuộc đời. Trong vòng tay của Wooyoung, Taeyeon có thể cảm nhận niềm hạnh phúc đang bao trùm lấy cô. Cô biết chứ, anh yêu cô rất nhiều và cô với anh cũng vậy. Cô tin tưởng vào tình cảm mà cả hai dành cho nhau cũng như việc sẽ chẳng có sóng gió nào có thể khiến cả hai phải rời xa. Khó khăn chỉ khiến cho cô và anh thêm mạnh mẽ, tất cả chỉ như gia vị cho cuộc tình của cả hai đầy đủ hương vị mà thôi. Chap 48 SNSD dorm - Tae sướng thật đấy, bố mẹ Wooyoung yêu quý cậu ấy như vậy cơ mà. - Cậu ghen tỵ hả Sunny, vậy kêu Joongki oppa đưa cậu về ra mắt đi. Thấy cô bạn ngồi than thở Sooyoung liền trêu trọc, Sunny lườm bạn một cái không “thương tiếc”. - Cậu cứ nghĩ anh ấy rảnh rỗi lắm ý. - Ai biết, cậu chỉ cần mở lời thôi, dám cá anh ấy sẽ không từ chối đâu_ Hyoyeon cũng bắt đầu nhập cuộc._ Nhưng mà xét ra mọi người trong nhóm đều sướng như nhau đấy nhỉ? - Hihi, cậu nói đúng đấy_ Sunny gật gù_ Còn hai cậu, à Yul với Fany nữa, mau tìm người hẹn hò đi, không sau này sẽ ế mất. - Ế cái gì mà ế?_ Sooyoung nói lớn với Sunny khiến cô nàng giật mình. - Thì là tớ nói vậy, sao lớn tiếng thế? - Cậu vớ vẩn quá! - Hai cậu thôi đi, chuyện tình cảm là duyên số rồi, đâu phải cứ muốn là được chứ. - Các cậu có ai thấy Yul đâu không?_ Trong khi ba cô gái đang trò chuyện vui vẻ thì Jessica đi từ phòng Tiffany ra và hỏi thăm cô bạn da ngăm. - Có việc gì thế? - Fany tìm cậu ấy_ Jessica ngồi xuống cạnh Sooyoung_ Mà sao tớ có cảm giác dorm chúng ta trống vắng thể nhỉ? - Hình như Yul ra ngoài rồi. Mà Sica này, cảm giác của cậu khi được Donghae oppa tặng chiếc nhẫn đẹp như vậy là sao? Sunny lân la đến chỗ Jessica, Hyoyeon cũng ngồi xuống ngay. Sáu con mắt cùng hướng về phía Ice princess khiến cô bất giác mà đỏ hết cả mặt. - Sao tự dưng lại hỏi tớ thế? - Thì cậu cứ nói đi. - Mau nói đi. - Ừ thì tất nhiên là vui rồi, hạnh phúc nữa, cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này vậy? - Ôi, lãng mạn quá! - Nhưng mà tớ thực sự ngưỡng mộ hai người đấy, hãy cố gắng mà gìn giữ mối tình này, Sica nhé! Sooyoung mỉm cười nhìn Jessica và cô ấy ngay lập tức ôm lấy cô như một lời cảm ơn. Đúng như những gì Sooyoung nói, khi ở bên anh cô luôn được vui vẻ và cho dù có gặp phải song gió gì cô cũng nhất quyết không buông tay, cô và anh sẽ mãi ở bên nhau. Cạch. Bịch… Bịch… - Yul! - Cậu đi đâu về vậy? - Có chuyện gì thế, Yul? - Fany tìm cậu đấy. Bốn cô gái cùng lên tiếng nhưng Yuri không đáp lại ai trong số bốn người. Cô dường như còn chẳng quan tâm đến sự có mặt của họ trong phòng khách vào lúc này mà chỉ chăm chăm đi về phòng mình. Bốn cô gái kia cùng quay ra nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu, không lẽ lại xảy ra chuyện gì không hay. - Này, có chuyện với Yul phải không? - Không biết nữa nhưng cậu ấy lạ thật. - Để tớ vào xem thế nào nhé!_ Jessica đề nghị nhưng đã nhanh chóng bị các thành viên ngăn cản. - Đừng, chúng ta không nên làm phiền cậu ấy_ Sunny nói. - Có lẽ cậu ấy cần yên tĩnh. Chúng ta chưa nắm rõ tình hình nên cứ từ từ đã. Mọi người đều có ý kiến như nhau và tỏ ra khá lo cho Yuri, chỉ riêng Sooyoung là có thái độ hơi kì lạ. Hình như cô biết sự thật ẩn chứa đằng tất cả chuyện này. ~~~*~*~~~ Quán café - Em thực sự rất ghen tỵ với Sica unnie đấy! Nichkhun nhìn người yêu mà không hiểu cô đang muốn nói điều gì, khuôn mặt anh cứ ngây ngô đến tội nghiệp. - … - Sica unnie sướng thật, Donghae oppa tặng cho unnie ấy một chiếc nhẫn rất đẹp. Nichkhun mỉm cười khi nghe Yoona nói, anh nắm thật chặt tay cô. - Thế chẳng phải hai ta cũng đã có vật đính ước rồi sao, rất nhiều người cũng ghen tỵ với em đấy. - Em biết nhưng lâu quá rồi, anh có nhớ lần cuối cùng anh tặng quà cho em là lúc nào không?_ Yoona bĩu môi nhìn người yêu. - Chuyện này thì… - Không nhớ đúng không, vậy mà còn bày đặt. - Thôi mà, chẳng lẽ em lại giận anh chỉ vì chuyện cỏn con như thế?_ Nichkhun vội vàng năn nỉ khi thấy Yoona tỏ thái độ không vui. - Không giận, chỉ là không vui. Em muốn một điều gì đó để khẳng định tình cảm giữa hai ta. - Nếu vậy thì… sau đợt này hãy về nhà anh nhé! - Dạ! Câu nói của Nichkhun khiến Yoona bàng hoàng quay ra nhìn anh, gương mặt cô thật sự không thể diễn tả vào lúc này. Cô nói vậy cũng chỉ cốt để xem anh phản ứng ra sao, đâu thể ngờ anh lại đề nghị đưa cô về ra mắt. - Việc đó chẳng phải là có giá trị hơn rất nhiều so với những thứ vật chất kia sao? - Em… Yoona ấp úng, cô vẫn chưa thể xác định được chuyện đang diễn ra là thực hay mơ. Yoona sau đó ôm chầm lấy Nichkhun, trên khóe mi đã xuất hiện một chút nước. - Yoona! - Em không mơ phải không anh? - Tất nhiên, đấy là những lời thật lòng của anh. Anh đã muốn nói chuyện này với em lâu rồi nhưng chưa có cơ hội_ Nichkhun thì thầm vào tai Yoona và điều này khiến cho trên khuôn mặt cô, nước mắt đã rơi xuống thật sự. - Em… hạnh phúc lắm. Cám ơn anh! - Anh phải là người nói câu đó chứ, cảm ơn ông trời vì đã cho em đến bên anh và cũng cảm ơn em vì đã chấp nhận điều đó, cùng anh đi qua mọi gian lao khó khăn_ Nichkhun lau nước mắt cho Yoona, anh mỉm cười thật trìu mến với cô. - Khun! Nhưng sao em nghe nó giống một lời cầu hôn thế?_ Yoona thắc mắc. - Thì đúng mà. Tuy anh chưa tặng nhẫn cho em nhưng đó chính là điều anh muốn nói và… em cũng đã đồng ý rồi đấy! - Hả, sao lại như thế?_ Trái ngược với những suy nghĩ của Yoona, thái độ của Nichkhun khiến cô giật mình, chỉ còn biết ngơ ra. - Sao, không được à? Chả lẽ em không muốn làm vợ anh? - Em… không phải vậy. chỉ là… - Chỉ là sao? - Em chưa có… sẵn sàng. Mà sao khi đâu anh chọn đúng lúc này chứ?_ Yoona nhăn nhó nói, dù trong lòng cô đang rất hạnh phúc nhưng mà quả thật cô vẫn còn quá trẻ, chuyện này tạo cho cô áp lức rất lớn. - Thì em chả vừa nói ghen tỵ với Sica ư? Vì anh muốn em phải được vui hơn cô ấy nên mới nói vậy, em không thích à? - Đã bảo là em không có ý đó, thôi bỏ đi, dù sao em cũng chưa đeo nhẫn, chưa gọi là chính thức nhận lời được. - Ơ, em hay thật đấy! - Bây giờ anh… Yoona chưa nói hết câu thì đã bị đôi môi của Nichkhun ngăn lại bằng một nụ hôn. Cô ban đầu thì có chút bất ngờ nhưng ngay sau đó đã bị anh cuốn vào trận chiến môi lưỡi mà không muốn rời ra. - Em đã đeo nhẫn của anh rồi thì từ bây giờ chính thức là người của anh! Rời nhau ra sau một nụ hôn dài và đầy lãng mạn, Nichkhun liền đeo vào tay người yêu chiếc nhẫn làm bằng nắp lon nước ngọt. Yoona ngạc nhiên nhìn anh rồi không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng mà ngả đầu vào vai anh. - Dù không có chiếc nhẫn này thì em cũng đã thuộc về anh rồi, chỉ riêng mình anh thôi. Anh và em cuối cùng đã tìm thấy được hạnh phúc... Dù phải trải qua bao khó khăn, chỉ cần hai trái tim luôn hướng về nhau... Sẽ chẳng điều gì có thể khiến hai ta phải rời xa… ~~~*~*~~~ - Mau mang đống hành lí này xuống dưới trước đi, Sunny! - Sao toàn bắt tớ mang những thứ nặng thế?_ Sunny phụng phịu nói khi Sooyoung cứ sai khiến cô suốt từ nãy giờ. - Cậu ồn ào quá đấy, nhanh lên không muộn giờ lên máy bay của Fany bây giờ_ Sooyoung nhìn Sunny không hài lòng, cô sau đó đi vào nhà ngay và bỏ mặc cô nàng kia với một cái vali nặng trĩu của Tiffany. - Chỉ giỏi bắt nạt mình. Ding. Sunny tự lẩm bẩm một mình, đúng lúc ấy thì thang máy dừng lại. Cô nặng nề lôi cái vali vào trong và thật bất ngờ, DBSK’ Jaejoong, Junsu và SuJu’s Donghae, Kyuhyun cũng đang có mặt trong thang máy. - Sunny, em đi đâu vậy? - Chào các oppa, không phải của em mà là của Fany. - Fany? - Vâng, cậu ấy về thăm gia đình_ Sunny giải thích trong khi bốn chàng trai kia chỉ nhìn nhau mà không nói thêm gì nữa. ... - Xin lỗi vì tớ mà các cậu sẽ phải luyện tập nhiều hơn_ Tiffany nhìn những người bạn của mình với vẻ mặt buồn bã. - Đừng có nói thế, về Mĩ rồi nhớ chăm sóc để chân mau lành rồi còn trở lại với bọn tớ đấy nhé! - Yên tâm, tớ sẽ mau chóng trở lại_ Tiffany mỉm cười với tất cả rồi các cô gái cùng tiễn cô xuống dưới. - Các cậu lề mề quá đấy!_ Vừa nhìn thấy mọi người xuất hiện là giọng Sunny đã lại vang lên, cô khó chịu với tất cả và đặc biệt là Sooyoung. - Thôi mà Sunny, là do tớ. - Cậu nhớ tự chăm sóc bản thân, chúng tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy_ Sunny trao cho Tiffany một cái ôm thắm thiết rồi lùi ra_ Đi đường cẩn thận nhé! - Tạm biệt các cậu! Tiffany vẫn tay chào các thành viên rồi đóng cửa kính xe lại. Vì SNSD hôm nay có lịch làm việc nên không thể đưa cô ra sân bay. Tiffany thấy như vậy lại hay, cô sẽ không phải cố gắng che giấu để không bị phát hiện vẻ mặt dường như không có sinh khí của mình. Reng… Reng… Trong khi Tiffany đang ngồi trên xe để ra sân bay thì điện thoại của cô đổ chuông. Nó vẫn cứ như vậy lien hồi vì chủ nhân của nó vốn không muốn nghe cuộc gọi này. Tiffany cứ nhìn xuống màn hình một cách chăm chú, cô không hiểu tại sao anh cứ làm vậy khi cô đã nhất quyết nói rằng cả hai là không thể. Ừ thì vẫn làm bạn nhưng hãy làm ơn cho cô một chút không gian riêng, cứ thế này thì sao về sau cô có thể đối diện với anh? - Vâng! - [Fany! Chân em thế nào rồi, đã đỡ chưa?] - Vẫn thế thôi ạ, đi lại có chút khó khăn. - [Em nghỉ ngơi nhiều vào nhé. Hôm nay… anh đến thăm em được không, chỉ với tư cách một người bạn thôi…] - Em xin lỗi nhưng em sẽ trở về Mĩ, ngay hôm nay. Con đường mà anh và em đã chọn là không chung hướng... Vì thế mãi mãi, chúng ta sẽ không bao giờ có thể gặp được nhau… ~~~*~*~~~ Trường quay KBS - Và sau đây sẽ là màn trình diễn rất đáng được mong chờ, xin giới thiệu với các bạn Soom với Beast. Let me talk about my... Chagapge doraseon dwitmoseube sigani jamsi meomchun deut hae Hayake dwaebeorin meorissogen neol jabaya dwae ani neol bonaeya dwae Oh neol itgo saldeon neol itji motae uldeon na Doel daero doeraji nado nal jal molla - Này, làm gì mà chăm chú thế? - Ơ… đâu có. - Không qua mặt được tớ đâu, Yul à!_ Yuri đang xem màn diễn tập của Beast trên sân khấu thì Sooyoung đột ngột xuất hiện đằng sau khiến cô không khỏi giật mình. - Cậu nói linh tinh gì thế?_ Yuri bỏ đi nhưng Sooyoung đâu có dễ dàng bỏ qua cho cô. - Tại sao lại phải giấu và tự hành hạ bản thân nếu cậu có tình cảm với Junhyung? - Sooyoung! - Tớ biết hết rồi và tớ không muốn cậu đau khổ_ Sooyoung gật đầu nhìn bạn_ Mà không hiểu tên Junhyung này làm ăn ra sao nữa, đã tạo cơ hội cho như vậy rồi mà vẫn không giải quyết được? - Sooyoung, tại sao cậu… lại biết?_ Yuri nhìn cô bạn của mình một cách khó hiểu. - Haizz, hôm qua cậu ta đã đến dorm của chúng ta và tất nhiên là gặp phải tớ rồi. Cậu ta nhờ tớ giúp và… nhưng sao mà cậu vẫn từ chối, tớ thấy Junhyung rất thật lòng? - Vì… một điều mà chính bản thân tớ cũng không biết… Yuri nói rồi bỏ đi ngay. Cô hoàn toàn hiểu tình cảm của Junhyung nhưng cô đối với anh, vẫn giữ khoảng cách và cố tình không quan tâm đến nó. Cô biết mình đang phải kiềm chế quá nhiều nhưng như lời cô vừa nói với Sooyoung, thực sự lí do đằng sau tất cả thì đến chính cô cũng không có đáp án. *** Yuri sau khi tắm giặt xong thì Sooyoung nói cô xuống dưới sảnh vì có đồ gửi và đích thân cô phải kí nhận. Hơi nghi hoặc vì đây có lẽ là trò đùa của Sooyoung nhưng Yuri vẫn cứ đi, có thể đó là quà người ta gửi cho cô thật. Khi Yuri xuống đến nơi thì bác bảo vệ kêu cô đi vào phòng giải trí, Yuri đi theo không chút nghi ngờ. - Yuri! Có tiếng gọi của ai đó và Yuri hoàn toàn có thể ra, giọng nói dường như đã ngày một trở nên thân quen với cô. Yuri im lặng không đáp lại và người đó cũng vậy. Cả hai cứ nhìn nhau và rồi cuối cùng thì Ngọc Trai Đen cũng phải là người lên tiếng trước. - Sao cậu đến đây? - Gọi điện hay nhắn tin em đều không hồi âm vì thế anh mới phải làm vậy. - Chẳng phải tôi đã nói rất rõ rồi sao, chúng ta là không thể. Yuri cố gắng kiềm chế để bình tĩnh nhất có thể nhưng quả thực khi đứng đối diện nhau thế này, cô mới thấy là tình cảm mình dành cho anh quá nhiều. Nó không như cô nghĩ, con tim cô bây giờ đang đập liên hồi còn hai bàn tay thì cứ run không ngừng. - Em đang nói dối, sao anh có thể tin được chứ? - Tại sao tôi lại phải nói dối, cậu đừng có như vậy nữa. Hãy mau về đi. Yuri định quay bước bỏ đi nhưng cánh tay người ấy đã giữ tay cô lại, chặt thật chặt. Yuri dù muốn vùng bỏ chạy nhưng không thể vì sức cô không thể chống cự lại. Ánh mắt người đó cứ nhìn Yuri một cách tha thiết và trìu mến, khiến cho cảm xúc trong cô dường như muốn “tan” ra hết. - Bỏ tay tôi ra đi! - Anh chỉ muốn hỏi, rõ ràng là có tình cảm nhưng sao em cứ trốn tránh anh và trốn tránh sự thật? - Tôi không… trốn tránh gì cả_ Yuri vẫn cố chấp_ Chỉ là tôi… chúng ta chỉ nên làm bạn thôi. Câu nói của Yuri khiến chàng trai buông lỏng tay của mình, chính điều đó đã tạo điều kiện cho cô dễ dàng rút tay ra và bỏ chạy. Yuri chạy một mạch ra thang máy để về dorm của mình còn chàng trai thì vẫn đứng lại, thở dài một cách khó nhọc. Rốt cục là sao, anh phải làm thế nào để có thể đem đến choYuri niềm tin và hy vọng? “Xin lỗi, Junhyung! Em không phải là không có tình cảm gì với anh, chỉ là em sợ… bản thân sẽ dẫm vào đúng vết xe đổ của mình…” *** ~~~*~*~~~ - Xong rồi, chúng ta mau trở về thôi! - Mau lên, vẫn còn phải luyện tập đấy. Sooyoung thúc giục các thành viên. SNSD sau đó mau chóng rời khỏi KBS để trở về trụ sở SM. Cuối năm cũng là lúc diễn ra hàng loạt các chương trình biểu diễn nên họ phải luyện tập một cách chăm chỉ nhất cho các màn trình diễn của mình. Thời gian không có nhiều nên càng cần nỗ lực hơn bình thường nhiều lần. - Mệt quá, chúng ta nghỉ một chút đi. - Chân tớ sung hết lên rồi này. - Đầu gối em cũng thế, lần này vũ đạo khó quá! Các cô gái than thở với nhau vào giờ nghỉ giải lao. Từ lúc ở KBS về đến giờ họ đã lao vào tập luyện không nghỉ cho đến khi mặt trời xuống núi. Ai cũng thấm mệt nhưng họ không bỏ cuộc, vẫn cố gắng hoàn thành bài tập một cách tốt nhất. - Thôi cố lên, chúng ta cần đem đến cho Sones những màn trình diễn xuất sắc nhất mà_ Sooyoung nói và mọi người đều tán đồng. Sones là động lực, là niềm cổ vũ lớn dành cho SNSD vì thế các cô gái không thể phụ lòng những người luôn yêu mến mình. - Sica! - Oppa!_ Các cô gái đang trò chuyện thì Donghae xuất hiện ngoài cửa. Nhìn thấy anh là Jessica vui mừng chạy đến, mệt mỏi dường như tan biến hết. - Em có mệt không? - Cũng hơi hơi thôi ạ! - Nhìn thấy anh là Sica hết mệt rồi!_ Sunny trêu trọc cặp đôi HaeSica khiến Công chúa đỏ ửng cả mặt lên vì xấu hổ. - Ra đây với anh một chút nhé, anh có chuyện cần nói. - Vâng_ Jessica gật đầu với Donghae rồi quay lại nói với Sooyoung_ Các cậu cứ tập đi nhé, tớ sẽ về ngay. Reng… Reng… Jessica vừa đi khỏi thì điện thoại Yuri đổ chuông, là số lạ nên cô hơi chần chừ trong việc nghe máy. - Yuri nghe! - [Chào Yuri unnie! Em là Jiyeon của T-ara!] ... Jessica đi theo Donghae vào một phòng luyện tập khác ở SM. Donghae cứ im lặng khiến cô không khỏi thắc mắc. Để bầu không khí bớt nặng nề Jessica bèn lên tiếng. - Oppa à, anh có biết việc tặng nhẫn cho em đã tạo nên một việc thú vị không vậy? - … - Yoona nói là con bé rất ghen tỵ với em và vì thế Nichkhun oppa đã cầu hôn con bé. - … - Ôi hai người đó thật lãng mạn nhưng dù sao họ cũng yêu nhau lâu rồi. - … - Bọn em đều rất mừng cho Yoona, có lẽ con bé sẽ kết hôn sớm nhất cũng nên. Maknae nhưng vượt mặt các chị rồi. - … Jessica gần như chỉ nói cho một mình cô nghe khi Donghae không hề đáp lại. Ban đầu thì không chú ý gì nhưng sau đó Công chúa cũng nhận ra sự khác thường của người yêu. Cô vội vàng đi tới nắm lấy tay anh. - Có chuyện gì vậy anh? Donghae quay sang nhìn Jessica, ánh mắt đượm buồn. - Chúng ta… chia tay đi! Chap 49 Part 1 Trụ sở SM - Donghae, anh… anh đang nói gì vậy? - Chủ tịch… đã biết về mối quan hệ của chúng ta và ông ấy không đồng ý… nên… - Thầy… đã biết ư? Làm sao có thể?_ Nghe Donghae nói mà Jessica không tin vào tai mình, cô nhìn anh, nước đã ngập khóe mi. - Anh xin lỗi! Lời của Donghae khiến Jessica rụng rời, cô ngồi phịch xuống sàn, ánh mắt thẫn thờ, gương mặt xinh đẹp nhòe đi vì nước mắt. Donghae nhìn người yêu xót xa nhưng vẫn cương quyết với quyết định đưa ra, anh thôi không nhìn cô nữa mà quay người bước đi. - Anh chẳng phải… đã từng nói sẽ không bao giờ buông tay em sao? - … - Chả lẽ những gì chúng ta từng hứa với nhau chỉ như gió thoảng mây bay? - … - Và đến lúc này thì… thực sự chấm hết… Jessica nghẹn ngào thốt lên từng câu, nước mắt đã khiến cho giọng cô khản đi nhưng Donghae vẫn không quay lại, thậm chí còn bước đi nhanh hơn. Jessica đổ gục xuống sàn đá lạnh lẽo, cảm giác tim mình bị ai đó bóp nghẹt… khó thở… Cô không thể nhấc mình dậy, toàn than nặng nề, nước mắt vẫn tiếp tục rơi trên khuôn mặt của Jessica. Hức… Hức… Những tiếng nấc ngày một nhiều hơn, Jessica như không còn hơi để thở. Cô nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau từ tận sâu bên trong trái tim. Cô đã rất yêu anh, yêu rất nhiều, dành trọn tình cảm cho anh nhưng giờ đây chẳng còn lại gì. Anh và cô đã chia tay, đường ai nấy đi. Cô dù không can tâm nhưng lại không thể làm khác, lời anh đã nói ra thì sẽ không thay đổi. Cô cũng hiểu một khi chủ tịch đã biết thì sẽ thật sự khó khăn để tiếp tục mối quan hệ. Sẽ chẳng thể nào có trường hợp đặc biệt như Taeyeon, cô… sẽ phải chấp nhận sự thật này… Một sự thật phũ phàng… đau đớn đến tê dại… con tim cô rỉ máu không ngừng… vì một tình yêu đẹp đẽ… nay đã tan thành mây khói… Câu chuyện tình em hằng mơ ước… Sao lại có kết cục bi thương như thế này hả anh? ~~~*~*~~~ Quán café Yuri ngồi đối diện với cô gái trẻ hơn trong quán café, nước đã được bưng ra và tỏa hơi nóng nghi ngút nhưng cả hai vẫn im lặng. Bầu không khí nặng nề bao trùm cả không gian, có quá nhiều điều hai cô gái chưa biết bắt đầu từ đâu. - Jiyeon!_ Yuri lấy hết can đảm lên tiếng trước, cô nhìn thẳng vào thành viên T-ara_ Tại sao em lại hẹn unnie ra đây? - Yuri unnie, hãy giúp em một việc có được không? Vì đã thân nhau từ trước đó nên Jiyeon và Yuri xưng hô một cách khá thoải mái, không câu nệ. nhưng vì câu chuyện sắp nói tới lại liên quan đến một người khác nên dù có muốn, Jiyeon cũng chẳng thể dễ dàng nói. - Em cứ nói đi_ Yuri không hiểu chuyện gì, cô với Jiyeon thời gian gần đây không thường xuyên liên lạc, không đến mức xa cách nhưng sự thật là có chút ngại ngùng khi nói chuyện như thế này_ Nếu giúp được unnie nhất định sẽ giúp. - Xin hãy đón nhận Junhyung và làm cho anh ấy được hạnh phúc. - Jiyeon?_ Yuri kinh ngạc thốt lên, người cô gần như cứng đờ vì điều vừa được nghe. Chuyện giữa cô và Junhyung, tại sao người ngoài như Jiyeon lại có thể biết? - Unnie có lẽ không biết nhưng em sẽ giải thích. Em… là bạn gái cũ của Junhyung oppa! Lại một lần nữa Yuri ngạc nhiên không thốt nên lời, cô cứ nhìn chằm chằm vào Jiyeon nhưng cô gái ấy chẳng tỏ vẻ gì là đang nói dối. Jiyeon nói một cách chân thành và tình cảm nhất có thể. - Chúng em quen nhau từ trước khi cả hai debut, yêu nhau cũng không quá dài. Sau khi ra mắt với T-ara thì chúng em chia tay. Lúc đó em nông nổi nên đã đồng ý mà không biết rằng em không thể mất anh ấy. - Jiyeon, sao em lại…? - Em đã cố gắng để có thể quay lại nhưng Junhyung không muốn, tất cả chỉ vì unnie. - … - Tình cảm Junhyung dành cho unnie đã nhanh chóng nảy sinh sau khi Beast ra mắt nhưng anh ấy vẫn luôn che giấu nó. Khi đến với nhau chúng em còn quá trẻ nên sau khi chia tay rồi vẫn làm bạn, có đôi lúc anh ấy đã nói với em về người anh ấy yêu. Jiyoen cười buồn, cô nhấp một hụm nước rồi lại một lần nữa mỉm cười. Nhìn sâu vào đôi mắt ấy, Yuri có thể cảm nhận được là Jiyeon rất yêu Junhyung. - Unnie… - Em rất ghen tỵ với người đó nhưng anh ấy lại không tiết lộ cô ấy là ai. Cho đến gần đây, em mới biết… vào đúng ngày sinh nhật của Junhyung. - Jiyeon à! - Em chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ bỏ cuộc nhưng vì người Junhyung yêu là unnie, một người em rất kính trọng và từng có ơn với em, em… sẽ từ bỏ. Em sẽ im lặng rời đi mà chúc phúc cho hai người_ Jiyeon cầm lấy tay Yuri_ Mong unnie hãy nhận lời em, đừng trốn tránh vì em biết unnie cũng có tình cảm với Junhyung. Hãy nói với anh ấy những suy nghĩ thật lòng của unnie, em tin hai người sẽ là một cặp đôi đẹp. - Jiyeon, unnie không biết… nên nói gì cả… - Đừng nói mà hãy dùng hành động, hạnh phúc đã ở ngay trước mắt rồi, unnie hãy nắm bắt lấy nó. Jiyeon đứng dậy ngay sau câu nói của mình, cô lặng lẽ bước ra cửa. Nước mắt lăn nhẹ từ hai khóe mi nhưng cô vẫn mỉm cười một cách cao thượng. Nếu biết là không thể thì nên lùi bước, để những ai yêu nhau thực sự được ở bên nhau. “Hãy thay em đem đến hạnh phúc cho người em yêu. Em tin unnie là người hoàn hảo dành cho anh ấy.” Jiyeon đi được một lúc rồi mà Yuri vẫn ngồi nguyên tại chỗ, gương mặt chưa thoát khỏi nét bần thần. Câu chuyện Jiyeon vừa kể khiến cho cô không khỏi suy nghĩ, cô ấy vì ân tình năm xưa mà buông tay nhường lại cho cô ư? Cho dù không vì chuyện ân tình kia thì cô ấy cũng cao thượng quá. Bây giờ đã biết mọi thứ rồi, cô sẽ phải đối diện với sự thật. Nếu không nhìn thẳng vào những gì đang diễn ra có lẽ cô sẽ có lỗi với Jiyeon, với Junhyung và với cả bản thân mình nữa. ~~~*~*~~~ Ngày hôm sau SNSD dorm Kính koong! - Ra đây ạ! - Chào em, Sunny! - Chào các oppa, sao sáng sớm đã xuống tìm bọn em vậy? Sunny nhìn các vị khách có chút khó hiểu, họ cũng tỏ ra ngập ngừng khi nói chuyện với cô. - Để bọn anh vào nhà đã có được không? Sau khi đã ổn định vị trí, mấy vị khách nhìn khắp một lượt các cô gái rồi mới lên tiếng. - Anh biết là bọn anh không nên tò mò nhưng có thể nói chúng ta là một gia đình vì vậy không thể không quan tâm. - Bọn anh nghi ngờ giữa Donghae và Sica xảy ra chuyện, mấy đứa có biết gì không? SNSD im lặng nhìn những chàng trai đang ngồi đối diện trước mặt mình, rồi họ quay qua nhìn nhau, không ai nói tiếng nào mà chỉ thở dài não nề. - Bọn em cũng có cảm giác như các oppa nhưng sự thật là không có biết lí do đằng sau tất cả_ Sooyoung đại diện nói. - Tra khảo thằng Cá ngố rồi mà nó không chịu nói, chỉ lặng lẽ như cái bóng khiến bọn anh bực mình quá. Biết là không nên nhưng vẫn phải xuống đây hỏi_ Eunhyuk cau có nói, càng nghĩ đến đứa bạn thân lại càng bực mình. - Sica từ tối qua đến giờ cũng chả nói chả rằng, ăn uống rất ít, bọn em khuyên thế nào cũng không được. SuJu nhìn Soshi đầy cảm thông, họ đều biết là con gái thì trong chuyện tình cảm thường bị nhiều tổn thương hơn. Họ muốn làm cho rõ mọi chuyện nhưng một khi cả hai nhân vật chính đều im lặng thì thật khó khăn để tìm ra hướng giải quyết. SuJu sau đó trở về dorm của mình, Soshi thì tập trung lại phòng khách, cùng nhau bàn bạc kế hoạch để làm sao cho mọi chuyện êm thấm. - Có vẻ như đây là cú sốc dành cho Sica. - Chúng ta cần phải an ủi cậu ấy, cậu ấy sẽ không thể chịu đựng được đâu_ Sunny nhìn mọi người lo lắng. - Tớ nghĩ là nên xem vì sao cậu ấy lại như vậy? - Nhưng unnie cứ im lặng, em lo sẽ không hỏi được. SNSD mỗi người một câu làm cho phòng khách dần trở nên ồn ào. Jessica đang ở trong phòng của mình mệt mỏi đi ra, nhìn các thành viên quan tâm lo lắng cho mình cô càng thấy có lỗi. Nhưng như thế thì nỗi đau trong tim cũng chẳng thể nguôi ngoai đi. Đóng cánh cửa lại, Jessica tựa lưng vào nó, nước mắt lại rơi xuống không ngừng. Cô không muốn mình là một người yếu mềm, không thể đứng dậy sau khi vấp ngã. Nhưng chuyện này là một đòn giáng quá mạnh vào cô, cô không thể kiên cường mà đứng vững, coi như không có chuyện gì xảy ra. Con tim cô… đang đau… rất đau… ~~~*~*~~~ - Hai hôm vừa rồi chắc em mệt lắm, bố mẹ căn bản yêu quý em nên mới vậy đó_ Wooyoung nắm tay Taeyeon rồi nói một cách thật chân thành. - Không sao đâu anh, em rất vui vì được hai bác yêu quý như vậy. - Ừ, anh đã nói mà, em ban đầu cứ lo lắng suốt. - Thì vẫn phải lo chứ nhưng… đáng lẽ chúng ta phải ở lại lâu thêm một chút_ Taeyeon có chút thất vọng, giọng cô hơi trùng xuống_ Không biết ở nhà sao rồi, em mới đi có mấy hôm thôi mà… - Không sao đâu, đừng tự hù mình_ Wooyoung trấn an người yêu, bàn tay anh siết chặt tay cô hơn. Nhờ có Wooyoung ở bên cạnh nên Taeyeon như được tiếp thêm rất nhiều sức mạnh. Nhưng dù có vậy thì cuộc điện thoại với Sunny vẫn không thôi ám ảnh cô. *** - Sunny à, có chuyện gì không vậy? - [Cậu đến nhà Wooyoung thế nào?] - Vui lắm, bố mẹ anh ấy rất tốt với tớ. - [Thấy cậu như vậy tớ cũng mừng…]_ Sunny ngập ngừng trong câu nói của mình, điều này khiến Taeyeon ở đầu dây bên kia cũng không khỏi khó hiểu_ [Tớ xin lỗi… vì phá hỏng chuyến đi của cậu nhưng… mau về đi Tae, xảy ra chuyện rồi.] - Sunny, cậu nói rõ đi?_ Đôi bàn tay Tayeon run run, cô không còn cầm chắc chiếc điện thoại trên tay. Sunny ngập ngừng một chút rồi nói tiếp. - [Sica hình như đã chia tay với Donghae oppa, cậu ấy hiện rất suy sụp] *** - Tae, em sao vậy?_ Thấy người yêu im lặng không nói gì, Wooyoung lên tiếng gọi cô. Taeyeon giật mình quay sang anh, hai khóe mi bỗng dưng ngập nước. Tae! - Em… không biết Sica sao rồi, em lo cho cậu ấy. - Đừng như vậy mà, Jessica rất mạnh mẽ, cô ấy sẽ không có chuyện gì đâu. Wooyoung cố an ủi Taeyeon, anh biết là những lời mình nói vào lúc này chỉ phần nào giúp cô bớt căng thẳng chứ không thể khiến cho nỗi sợ hãi thuyên giảm. Sau lúc đó cả hai không ai nói thêm câu nào nữa cho đến khi đến Seoul. Vừa mới đến cổng chung cư SM Taeyeon đã vội vàng chạy vào, cô muốn biết tình trạng của Jessica lúc này. Nhưng mà khi kid leader còn chưa kịp bấm nút thang máy thì đã có một giọng nói thân quen vang lên từ đằng sau, cô ngay lập tức quay lại và gần như không thốt nên lời. - Taeyeon, con đi đâu về vậy? Part 2 SNSD dorm - Sao mấy chuyện không vui cứ xảy ra liên tiếp vậy, hết người này đến người kia. Sooyoung than thở khi cô đang ngồi ở phòng khách. Các thành viên SNSD ngoại trừ Jessica và Taeyeon cũng có mặt đầy đủ tại đây. Mọi người nhìn nhau nhưng chẳng ai biết nên nói điều gì nữa. Các cô gái im lặng một hồi rồi thì tiếng mở cửa đã đánh thức tất cả. - Tớ về rồi. Vừa nghe thấy giọng Taeyeon, mọi người ào ra ngoài đón cô. Taeyeon đảm nhận vị trí leader và đúng như vai trò của mình, cô là sức mạnh và niềm tin giúp cho cả nhóm thêm vững vàng mỗi khi sóng gió. - Đi đường mệt không, Tae?_ Sunny ân cần hỏi bạn. - Tớ không sao. - Xin lỗi vì đã làm hỏng chuyến đi của cậu nhưng vì bọn tớ thấy chuyện có vẻ rất nghiêm trọng. - Tớ biết, các cậu mà không làm vậy tớ sẽ giận đấy_ Taeyeon mỉm cười nhìn các thành viên_ Mà Sica đâu, cậu ấy vẫn giam mình trong phòng à? - Ừ!_ Hyoyeon thở dài đáp, cô nhìn về phía phòng Jessica rồi lại thở dài. - Để tớ thử nói chuyện với cậu ấy nhé, có lẽ sẽ giúp được chăng. Taeyeon nói rồi liền tiến về phía căn phòng của Jessica. Cô gõ cửa nhưng không có tiếng đáp. Taeyeon mở nhẹ cái chốt rồi bước vào trong trong sự hồi hộp và lo lắng của những người ở ngoài. - Sica, tớ là Tae đây. Không có một thanh âm nào nối tiếp sau câu nói của Taeyeon, cô giật mình nhìn khắp xung quang rồi vội vàng chạy ra ngoài. - Các cậu… Sica đâu rồi? Câu nói của Taeyeon khiến bảy người ngỡ ngàng, khuôn mặt họ cũng chẳng khác gì Taeyeon vào lúc này. Sooyoung và Sunny có vẻ không tin nổi nên đi vào phòng kiểm tra một lần nữa. - Sao… rõ ràng là chúng ta không ai ra khỏi nhà mà, sao lại…? - Sica unnie đã đi vào lúc nào chứ? - Lẽ nào… lúc chúng ta lúi húi trong bếp…?_ Yuri đưa ra ý kiến và mọi người dường như đã hiểu ra nguyên nhân. Tất cả lại nhìn nhau một lần nữa, gương mặt đều bị sự lo lắng, mệt mỏi bao trùm. Một tiếng sau. - Haizz, chúng ta phải báo cho oppa quản lý biết thôi. - Sica đi đâu mà bây giờ vẫn chưa về vậy, tớ lo quá đi. - Để tớ gọi điện_ Taeyeon lấy điện thoại ra và bắt đầu tìm số của manager. Rất nhanh chóng mọi thông tin đã được thông báo đi. - Chúng ta ra ngoài tìm cậu ấy đi_ Sunny đề nghị nhưng đã bị Taeyeon cản lại. - Manager oppa dặn chúng ta phải ở lại dorm, anh ấy sẽ đi tìm Sica. - Sao có thể đợi được nữa, tớ sốt ruột lắm rồi. Chẳng mảy may để ý đến lời của Taeyeon, Sunny lấy áo khoác và bước ra ngoài. Các thành viên còn lại nhìn theo cô rồi cũng nối tiếp hành động của Sunny. Taeyeon không còn cách nào khác đành cầm áo khoác lên nhưng Sooyoung đã không cho cô đi. - Cậu vừa về, hãy ở nhà phòng khi Sica quay về, có gì chúng tớ sẽ gọi điện. Taeyeon mệt mỏi nhìn các thành viên rời khỏi dorm. Cô một lần nữa gọi cho Jessica nhưng đầu dây bên kia vẫn không có một dấu hiệu nào cho sự trả lời. Taeyeon lặng lẽ trở vào phòng, sự lo lắng và thất vọng bao trùm lấy cô. Thân hình nhỏ bé ấy bất giác run lên, cảm giác sợ sệt dường như lấp đầy không gian lúc này. Taeyeon cố gắng để bản thân không bật khóc, cô là leader, cô cần phải mạnh mẽ. Nhưng những sự việc không vui cứ liên tiếp xảy đến, bản thân cô không thể giữ cho mình một tâm trạng thoải mái nhất. Những giọt nước mắt cứ thế chảy dài trên gương mặt xinh đẹp của Taeyeon, như cơn bão tuyết đang hoành hành ngoài trời kia, Taeyeon thực sự cảm thấy lạnh lẽo và đau đớn từ tận sâu trong con tim… *** - Taeyeon, con đi đâu vậy? Taeyeon vừa bấm nút thang máy đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cô vội vàng quay người lại và nhận ra đó không phải ai khác mà chính là bố mẹ cô, những người đã trải qua quãng đường gần ba tiếng đến đây để thăm cô. - Bố, mẹ!_ Taeyeon vui mừng chạy đến ôm chầm lấy đấng sinh thành, những giọt nước mắt chực trào trên khóe mi. Đã khá lâu rồi cô không về thăm gia đình và điều này khiến cho cô thấy có lỗi rất nhiều_ Sao bố mẹ lại lên đây? - Chúng ta đi thăm con, cũng lâu rồi con chưa về nhà_ Bà Kim dịu dàng xoa đầu cô con gái, Taeyeon mỉm cười nhìn mẹ mình. - Con xin lỗi, tại lịch làm việc bận rộn quá. Mà sao bố mẹ lên không báo cho con biết? - Vì không chủ động đi nên bố con nói đừng báo, với cả sợ làm ảnh hưởng đến con. - Kìa, sao bố mẹ lại nói thế? - Tae à, mọi chuyện thế nào rồi? Trong lúc gia đình Taeyeon đang trò chuyện cô dường như quên mất Jessica, chỉ đến khi Wooyoung xuất hiện Taeyeon mới giật mình nhớ ra. - Anh, đây là bố mẹ em. - Ơ… cháu chào hai bác ạ! Wooyoung vội vã cúi người chào sau khi nghe Taeyeon giới thiệu. Bà Kim mỉm cười chào lại anh trong khi ông Kim có vẻ không hưởng ứng cho lắm. - Bố mẹ lên thăm em bất ngờ quá! Taeyeon nói nhỏ với Wooyoung, anh cũng thấy khó khăn trong tình huống này nên xin phép ra về luôn. Taeyeon định đi tiễn Wooyoung nhưng bố cô đã ngăn lại. - Taeyeon, con vừa đi với cậu ta về à? - Dạ, vâng!_ Giọng ông Kim có chút lạnh lùng khiến Taeyeon hơi sợ, cô đứng sát vào mẹ mình hơn. - Hai đứa… - Bố, Wooyoung là một người rất tốt, anh ấy đã chăm sóc cho con rất nhiều. Như đoán được ý bố mình sắp nói, Taeyeon liền cắt ngang ông Kim. Ông nhìn cô ánh mắt không hài lòng rồi thở dài. - Tốt đến cỡ nào thì cũng không thể làm chồng của con. - Bố! - Bố mẹ không phản đối nếu chỉ là yêu đương của tuổi trẻ nhưng nếu để lấy làm chồng, cậu ta không được. Những lời của ông Kim khiến khuôn mặt Taeyeon đờ ra, cô biết bố mẹ cô xưa nay rất thương cô nhưng cô không thể chấp nhận việc họ can thiệp quá nhiều vào cuộc đời cô như vậy. - Bố, tại sao Wooyoung lại không thể là chồng của con? - Số phận của con đã được định sẵn, đừng cố làm trái lại. - Bố! - Tết này hãy về nhà, lễ đính hôn của con sẽ được tổ chức. - Bố! Taeyeon quá đỗi bàng hoàng trước câu nói của ông Kim. Vậy là bố mẹ cô đã làm đúng như lời đã nói trước khi cô ra mắt với SNSD, cô thật sự không thể ngờ chuyện này sẽ lại xảy ra. Taeyeon đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt lúc này đã thực sự rơi xuống. - Bố mẹ đến nhà dì con chơi, con về dorm nghỉ ngơi đi. Bà Kim ôm nhẹ Taeyeon vào lòng rồi nói với cô. Taeyeon vẫn chưa thoát khỏi trạng thái lúc trước, chỉ cúi chào bố mẹ mình rồi bước đến chỗ thang máy. So với trước đó không lâu, Taeyeon của bây giờ trông càng mệt mỏi và xuống sắc… *** Hai tiếng sau - Chúng ta đã tìm khắp nơi rồi, Sica có thể đi đâu được chứ? Sunny than vãn khi SNSD đang tập trung dưới sảnh của chung cư SM. Họ đã cùng các manager đi tìm rất lâu, có thể nói là lục tung các khu vực gần đây nhưng vẫn không thấy tung tích cô nàng băng giá kia. Trời ngày một tối và tất nhiên là lạnh hơn, gió tuyết không ngừng thổi càng khiến cho các cô gái cảm thấy mệt. Nhưng điều này không đánh gục được họ, người chị em thân thiết còn chưa tìm thấy thì sao họ có thể bỏ cuộc. - Phải làm gì tiếp theo đây các unnie? - Đi, chúng ta đi hỏi Donghae oppa. - Sooyoung, chẳng phải các oppa SuJu đã nói Donghae không chịu nói gì sao? - Không nói cũng phải nói, tớ sẽ bắt anh ấy phải mở miệng. Khiến Sica của chúng ta ra nông nỗi này anh ấy có thể không cảm thấy gì ư? Bỏ ngoài tai câu nói của Sunny, Sooyoung vẫn cương quyết đi lên tầng mười ba. Các cô gái có người đồng tình có người không nhưng việc quan trọng bây giờ là phải tìm thấy Jessica nên tất cả đều đi theo Sooyoung với hy vọng Donghae sẽ có thể biết nơi cô ấy thường hay đến. - Lee Donghae, tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại khiến cho chị em như thế, anh mau nói đi? Vừa đặt chân lên tầng mười ba, nơi ở của SuJu các cô gái SNSD đã nghe thấy một giọng nữ rất to. Cô ấy có vẻ rất lo lắng và tức giận. Soshi nhìn nhau rồi nhanh chóng đi vào trong và tất cả cùng trông thấy, Krystal đang ở đó và nói như tát nước vào mặt Donghae. - Anh nói đi, im lặng như thế có nghĩa gì? Mau trả chị em lại cho em. Krystal bật khóc trước khi các thành viên f(x) và SuJu có thể ngăn cô không mắng Donghae thêm nữa. Cô gái trẻ ngồi xuống sàn đá khóc nức nở, quả thật với một tâm hồn bé bỏng như của cô, việc phải chịu đựng chuyện này là không dễ dàng gì. - Donghae, em đừng có như vậy nữa. Cứ cho là anh quỳ xuống xin em, hãy nói cho bọn anh biết mọi chuyện đi, Sica đã mất tích quá lâu rồi. Đến lúc này thì Eeteuk gần như không thể chịu đựng thêm được nữa, anh đã suýt nữa thì quỳ xuống dưới chân Donghae nếu các thành viên còn lại của SuJu không kéo anh đứng dậy. Donghae nhìn tất cả mọi người đang có mặt ở đó, ánh mắt vô cảm, lạnh lùng. Bốp. Sooyoung không thể kiềm chế được cảm xúc của bản thân, cô đi đến và dành tặng chàng trai của SuJu một cái tát đau điếng. Có lẽ trong những trường hợp khác mọi người sẽ không đồng tình với hành động của Sooyoung nhưng còn trong lúc này, việc làm của cô là hoàn toàn đúng đắn. - Soojung!_ Sunny đỡ Krystal đứng lên, cô ấy gục vào vai cô mà khóc lớn hơn. - Chị… gọi điện cho em… chị nói…_ Giọng Krystal đứt quãng_ Chị nói… hiện giờ… chị đau lắm… trái tim như bị ai đó bóp nghẹt… đến nỗi… chị không thể thở được… Nói xong rồi Krystal lại khóc, những người có mặt ở đó cũng không thể cầm lòng được. Họ đều thương sót cho Jessica và thêm căm phẫn Lee Donghae, cái con người cho đến lúc này vẫn giữ một thái độ bình thản và dửng dưng đến mức vô tình. ~~~*~*~~~ Sica, anh yêu em! Anh muốn chăm sóc và bảo vệ em mãi mãi, anh hứa sẽ làm tất cả mọi thứ để giữ cho nụ cười luôn trên môi em. Hãy tin tưởng vào anh nhé, nắm thật chặt tay anh không rời và rồi hai ta sẽ cùng nhau bước đi trên con đường hạnh phúc. Thời gian đó tình cảm của hai ta chưa tiến triển như bây giờ, anh thực sự đã không thể thiếu em nữa rồi. Anh yêu em và anh hứa sẽ không để em buồn nữa đâu. "Những lời nói đó, anh đã hoàn toàn quên hết rồi sao, Donghae? Với anh em không là gì cả, chỉ giống như một món đồ chơi. Khi cần thì anh cưng chiều còn khi không cần nữa thì thẳng tay ném đi không thương tiếc… Con người anh là như thế ư, em đã sai lầm khi đặt niềm tin vào anh phải không? Cứ nghĩ rồi từ đây em sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với một chàng trai tuyệt vời nhưng anh đã khiến cho em bây giờ phải chịu một nỗi đau đớn đến tuyệt vọng. Tại sao lại thế, sao lại đối xử với em phũ phàng vậy? Anh nhẫn tâm lắm, đến khi em không thể thiếu anh được nữa thì anh lại ruồng bỏ em. Anh đã bao giờ nghĩ đến cảm xúc của em chưa hay chỉ nghĩ cho bản thân anh? Em có phải đã sai lầm khi nhất mực tin tưởng anh, để rồi ngày hôm nay niềm tin ấy đã bị phản bội không thương tiếc? Em ngu ngốc, ngây dại lắm đúng không? Ice Princess gì chứ, em chỉ là một đứa ngốc nghếch không hơn không kém… Vì đã quá tin vào anh… vì đã trao cho anh mọi hy vọng… Và… vì em đã quá yêu anh…" Bim… Bim… - Cẩn thận. Rầm… Phịch… - Jessica…! Chap 50 Part 1 SNSD dorm Suốt mấy tiếng đồng hồ tìm kiếm không có kết quả, SNSD đành trở về dorm của mình. Bây giờ đã khá là muộn, trời ngày càng rét hơn nhưng các cô gái vẫn tập trung tại phòng khách. Người chị em thân thiết vẫn không có tin tức khiến cho họ lòng nóng như lửa đốt, sao có thể ngủ cho được. Ngay cả Taeyeon, người đang gặp rắc rối về vấn đề của chính mình cũng có mặt và thậm chí, cô còn là người bình tĩnh nhất trong số các cô gái. - Thật sự ngồi không như thế này không phải là cách? - Vậy theo cậu chúng ta nên làm gì? Taeyeon vừa lên tiếng Sunny đã quay sang cô hỏi lại, Taeyeon nhìn bạn ánh mắt buồn bã rồi bất giác thở dài. Những chuyện không hay cứ liên tiếp xảy đến khiến Taeyeon vô cùng rối bời. Cô nói như vậy nhưng thật ra trong lòng lại không biết nên xử trí thế nào cho đúng. - Tội nghiệp Sica, không biết giờ này cậu ấy đang ở đâu nữa? - Tại sao Donghae oppa lại làm như thế các unnie, phải chăng có uẩn khúc gì ở đây? Seohyun nhìn các chị mình tò mò nhưng các cô gái cũng chẳng thể nào cho cô một câu trả lời. Đơn giản vì chính họ cũng không thể biết, khi mà cả hai đương sự người thì biến mất không lý do, người thì cậy miệng cũng không nói nửa lời. Sau một hồi ngồi ở phòng khách, các cô gái nhận được chỉ thị của manager là phải đi ngủ ngay tức khắc, mai còn có lịch trình khác. Mặc dù rất lo lắng cho Jessica nhưng các thành viên cũng hiểu là họ còn có công việc. Tình cảm chị em là thiêng liêng, quý giá nhưng sự thật là họ không biết làm điều gì khác ngoài chờ đợi. Mọi chuyện xảy ra có thể coi là một cú sốc dành cho Jessica, người trước nay luôn đặt nặng vấn đề tình cảm. Và chính vì điều đó, cô ấy cần thời gian để suy ngẫm, để trở lại với cuộc sống bình thường. ~~~*~*~~~ Năm giờ sáng, Taeyeon lạch cạch rời khỏi phòng của mình. Trời bây giờ vẫn còn rất tối, tuyết thì vẫn rơi không ngừng nghỉ. Nhưng Taeyeon dường như chẳng cảm thấy cái lạnh thấu xương, cả đêm qua cô không thể nào chợp mắt nổi. Một phần vì lo cho Jessica, phần vì chuyện của chính bản thân mình. Lấy ở trong tủ ra một chiếc cốc và tự rót cho mình một ly café, Taeyeon nặng nề ngồi xuống chiếc bàn ăn quen thuộc của cả nhóm. Cô thật sự không biết đối mặt với chuyện đang xảy ra như thế nào, cô rất lo sợ. Cô sợ mình không đủ can đảm, mạnh mẽ để mà tranh đấu. Cô sẽ phải chấp nhận buông xuôi, chấp nhận từ bỏ đi tình yêu mà mình đã vun đắp rất nhiều. Cứ nghĩ đến thái độ cương quyết của bố mẹ là Taeyeon lại thấy không yên, từ hôm qua đến giờ cô vẫn chưa liên lạc với Wooyoung, chắc là anh lo cho cô lắm. Nhưng cô lại không biết sẽ nói gì với anh, chỉ sợ bản thân sẽ khiến anh thêm khó xử. Những cơn gió lạnh buốt theo khe cửa sổ hơi hé ồ ạt lùa vào phòng bếp khiến Taeyeon hơi rùng mình. Cô vội vàng chạy ra đóng cánh cửa lại nhưng khi nhìn thấy bông tuyết trắng xóa rơi lả tả, phủ trắng những mái nhà, cây cối, nước mắt không biết từ đâu lại đầy hai khóe mi. Taeyeon bỗng nhớ đến câu Wooyoung từng nói với cô, “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Phải chăng chuyện của cả hai sẽ là như thế, dù rất yêu nhau nhưng không thể nào đến với nhau? Cạch. Tiếng mở cửa làm Taeyeon giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô nhíu mày không rõ là ai lại dậy sớm vậy? Đi ra phòng khách Taeyeon mới ngớ người khi người đang đứng trước mặt cô là Ice Princess. Quá đỗi vui mừng, Taeyeon chạy đến ôm chầm lấy bạn, nước mắt lại không kìm được cứ tuôn rơi mãi. - Sica, cậu đã đi đâu cả đêm vậy? - Xin lỗi vì đã để các cậu phải lo lắng_ Jessica nhìn cô bạn đầy chân thành. Taeyeon lắc đầu nguây nguậy nói: - Không sao, cậu trở về an toàn là được rồi. - Ừ, tớ không có gì đâu. Cạch. - Sao mà mới sáng sớm đã ồn ào thế? Sooyoung mắt nhắm mắt mở bước ra khỏi phòng của mình, các cô gái còn lại cũng lần lượt bước ra. Tất cả như tỉnh ngủ khi nhìn thấy Jessica, chẳng ai bảo ai liền chạy đến tíu tít hỏi thăm cô. - Sica, cậu về rồi à? - Không có chuyện gì chứ? - Bọn em rất lo cho unnie! Nhìn thấy tình cảm mà mọi người dành cho mình, Jessica không sao cầm lòng được. Khóe mắt ngập nước mắt rồi nó rơi xuống lúc nào không hay. Các thành viên cũng sụt sùi theo rồi tất cả lại cười tươi sau câu nói của Sooyoung. - Sau cơn mưa trời lại sáng, không sao rồi, chúng ta đã từng hứa là sẽ luôn vui vẻ và không khóc mà. Chín cô gái ôm lấy nhau thật chặt, cùng chia sẻ khoảnh khắc này. SNSD từ khi debut không phải là không gặp khó khăn nhưng chính tình cảm gắn bó, sự thấu hiểu lẫn nhau đã giúp các cô gái đứng vững và thành công như ngày hôm nay. Họ luôn tự hứa là phải trân trọng tình cảm này và đồng thời, không được để cho những thành viên khác lo lắng về mình. SNSD sẽ đi mãi cùng thời gian và tình cảm cả chín người dành cho nhau cũng thế, mãi mãi bền chặt và không thể phai mờ. ~~~*~*~~~ - Chúng ta sẽ diễn cùng các oppa SuJu ư?_ Sunny cầm tờ lịch biểu diễn manager vừa đưa cho mà không khỏi giật mình. Các thành viên nghe thấy vậy cũng túm tụm lại bên cạnh cô. - Tiết mục dance giữa hai nhóm sẽ mở màn sao?_ Hyoyeon đọc to rồi bất chợt quay sang chỗ Jessica đang ngồi, thở dài một tiếng đầy khó nhọc. Công chúa nhìn thấy Hyoyeon nhìn mình, liền mỉm cười. Nhưng thực chất, trong lòng cô lúc này đang chất chứa rất nhiều điều. Cô đã cố gắng để có thể không nghĩ gì về chuyện buồn kia nữa nhưng sự thật là nó rất khó khăn, không thể một sớm một chiều mà quên đi. Dù bên ngoài có tỏ ra cứng rắn, mạnh mẽ đến đâu thì trong thâm tâm Jessica lại đau không kém. Con tim cô yếu mềm, thật sự thì nó chỉ đang cố hết sức để mà đứng vững sau những gì vừa xảy ra. Cô biết cô sẽ chẳng thể nào có đủ can đảm để đối mặt với Donghae, cô không mạnh mẽ như mọi người vẫn nghĩ. Lịch làm việc đã có như vậy rồi, chẳng thể thay đổi nhưng Jessica lo sợ rằng trước mặt anh, cô sẽ lại rơi lệ. Cô không muốn người ta biết là mình yếu đuối nhưng bản thân cô lại không thể làm được điều đó. Vì cô biết cô yêu anh rất nhiều và trong trái tim, vị trí của anh là không thể thay thế. - Sica à! Các thành viên đã đến bên cạnh Jessica từ lúc nào không hay, cô ngẩng lên khi nghe tiếng họ gọi. Đúng lúc ấy thì cánh cửa phòng tập được mở ra, các chàng trai SuJu mà dẫn đầu là Eeteuk lần lượt bước vào. Mọi người cùng quay ra nhìn nhau, sự khó xử hiện lên trên khắp các khuôn mặt. Eeteuk cố gắng mỉm cười và tiến gần về phía Soshi, anh gật đầu như tỏ ý là mọi người nên bắt đầu tập cho màn biểu diễn chung. Các cô gái sau đó liền đứng dậy nhưng ánh mắt thì không hề rời khỏi chỗ Donghae đang đứng. Jessica dù cố tình lảng tránh nhưng vẫn không thể không hướng về phía anh. Ánh mắt u buồn, mệt mỏi, con tim ngày càng rỉ máu nhiều hơn vì sự lạnh nhạt đến từ người mà cô yêu nhất, người từng nói rằng sẽ yêu cô suốt cuộc đời này, sẽ chăm lo và bảo vệ cho cô. Khóe mắt Jessica dần bị lấp đầy bởi nước mắt, cô biết là hẳn nào cũng sẽ như thế mà nhưng không thể khống chế cảm xúc của chính mình. Là vì cô đã yêu và tin tưởng quá nhiều, nên giờ đây mới đau khổ thế này. - Sica, em có cần về dorm nghỉ ngơi không? - Dạ! - Anh trông em không được ổn lắm!_ Hankyung nhìn Jessica băn khoăn, các thành viên SNSD nghe thấy vậy liền đổ dồn sự chú ý về cặp đôi kia. - Em không sao đâu ạ! - Trông cậu xanh quá! - Thôi em về nghỉ đi Sica, cái này em tập sau cũng được. Eeteuk yêu cầu và mọi người đều có vẻ tán thành. Jessica không thể làm gì khác đành phải nghe theo. Cô đi ra góc lấy túi của mình rồi bước nhanh ra phía cửa. Trước khi đi không thể không ngoái lại nhìn Donghae, nhưng vẫn là vẻ mặt ấy, lạnh lùng đến vô cảm, anh không thèm đếm xỉa gì đến cô. ... [Em đang luyện tập à, có mệt lắm không?] - Một chút ạ, chương trình cuối năm luôn vất vả mà anh. [Ừ, em ráng giữ sức khỏe nhé, bọn anh cũng đang phải gấp rút mà tập đây.] - Vâng, anh nhớ mặc ấm vào, trời lạnh lắm đấy. [Mà anh cúp máy nhé, anh Jinyoung gọi có việc.] - Vâng, em sẽ gọi cho anh sau. Taeyeon buồn bã tắt điện thoại và cho vào túi. Gương mặt cô so với sáng nay chẳng khác là bao, sự u buồn vẫn bao trùm thật nhiều. Cô không thể nào ngăn bản than thôi nghĩ đến cuộc nói chuyện với bố mẹ. Cô biết hai người một khi đã nói ra thì sẽ không thể thay đổi. Nhưng cô thực sự không muốn lấy người mình không yêu, hạnh phúc của đời cô sao lại không thể do cô tự quyết định? Taeyeon thở dài mệt mỏi tựa lung vào tường. Tường lạnh toát, cái lạnh xuyên qua hai lớp áo mỏng manh khiến cho đôi vai cô run lên. Ngày hôm đó may mắn là Wooyoung đã ra về trước nên không thể nghe được cuộc đối thoại giữa cô và bố mẹ. Cô không biết nếu anh nghe được thì chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra? Cả hai sẽ chia tay vì áp lực quá lớn hay vẫn cố gắng để giữ lại mối tình này dù khó khăn đã lường trước? Càng nghĩ đến những chuyện đang xảy ra, của chính mình rồi của Jessica mà Taeyeon càng thấy đầu óc mông lung. Cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, sao những chuyện này lại ập đến bên cô dồn dập như thế? Tại sao lại cứ bắt đôi vai bé nhỏ này phải gánh vác, chịu đựng những thứ quá nặng nề? Nó sẽ không thể chịu nổi, nó sẽ nhanh chóng đổ sụp xuống mất… Part 2 Jessica nặng nhọc bước từng bước chân để rời khỏi trụ sở SM. Cô thực sự đã không còn tâm trí nào để hoàn thành buổi tập, toàn thân rã rời, cơ thể mệt mỏi nhưng trên hết là con tim đau đớn đến rỉ máu. Đã tự nói với bản thân mình là dù có chuyện gì xảy ra cũng phải gắng gượng, không được suy sụp, không được để các thành viên lo lắng nhưng Jessica không thể làm được. Trước mắt cô là chàng trai đã từng thề thốt yêu thương bảo vệ cô, người đó đã từng nói cô với anh ta là quan trọng nhất, là vô giá. Nhưng ngày hôm nay, với người đó cô là vô hình. Không có sự tồn tại nào của Jessica Jung, người đó phủ nhận hoàn toàn những gì đã có giữa hai. Cô thật sự không thể hiểu vì nguyên do gì mà cuộc tình cô cố gắng vun đắp lại tan biến nhanh chóng như thế? Phải chăng do cô làm gì sai trái nên đã bị ông trời trừng phạt? Dù có là như thế đi chăng nữa thì cũng làm ơn cho cô biết một lí do rõ ràng, cứ mãi sống trong sự khó hiểu thế này thì cô sẽ chịu được trong bao lâu đây? Bim… Bim… - Sica! - Jaejoong oppa!_ Trong lúc Jessica đang ở trong tầng hầm thì Jaejoong xuất hiện. Vừa nhìn thấy cô anh đã vội vàng dừng xe, hạ kính ô tô hỏi thăm một cách nhiệt tình. - Em đi đâu thế? Mà hình như em khóc à?_ Jaejoong tò mò hỏi khi thoáng trông thấy khóe mắt đỏ hoe của Jessica. - Dạ không, là bụi đó oppa!_ Jessica tìm cách nói dối, làm sao cô có thể để Jaejoong biết mọi chuyện được. - Em có cần anh chở đi không, mà em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh? - Em không muốn làm phiền oppa, em bắt taxi về dorm là được rồi. - Anh cũng về đó mà, lên xe đi. Không được từ chối anh, nghe chưa? Trước sự nhiệt tình và phần nào đó là ép buộc của Jaejoong, Jessica đã phải theo anh lên xe. Cô không muốn làm ảnh hưởng đến Jaejoong nhưng có lẽ ngồi trên xe của anh vẫn tốt hơn là một mình cô ra ngoài kia và đi taxi. Trên suốt quãng đường đi Jaejoong cứ chốc chốc lại quay sang Jesscia, dường như anh muốn nói điều gì đó nhưng khi thấy khuôn mặt mệt mỏi, gần như không để ý đến chuyện gì của cô nên anh lại thôi. Ánh mắt Jaejoong nhìn Jessica dần trở nên lo lắng hơn, anh rất quan tâm đến Jessica và khi nhìn thấy cô như vậy thì không thể không cảm thấy buồn lòng. Bầu không khí Jessica tạo ra khi ngồi trên xe thật chẳng khác gì thời tiết lạnh lẽo của trời Seoul. Bên ngoài thì gió thổi không ngừng, va đập vào kính ô tô tạo nên những âm thanh thật khó chịu. Trong khi đó tuyết rơi trắng xóa mọi thứ, khắp các con đường, trên những mái nhà hay những tán cây đều vương vãi màu trắng của tuyết. Dù hướng ánh mắt ra ngoài kia đến ngắm nhìn đường phố nhưng kì thực là Jessica chẳng chú tâm một chút nào. Trong đầu cô chỉ toàn hình ảnh về Lee Donghae, chỉ là toàn suy nghĩ lí do vì sao cô lại bị bỏ rơi. Cô rất muốn tìm ra được nguyên nhân của tất cả chuyện này, nếu thực sự không còn tình cảm thì cô vẫn có thể thanh thản mà chúc phúc cho anh. Nhưng suy nghĩ mãi mà cô vẫn không thể hiểu, cô không tin anh là người chỉ vì chút khó khăn đã từ bỏ. Nếu con người anh là như vậy thì chắc chắn cô sẽ không bao giờ yêu anh. Vậy nhưng lí do là gì, tại sao đột nhiên anh lại cư xử như một người hoàn toàn khác? Lẽ nào ẩn sau tất cả còn có một bí mật không thể nói cho ai biết? Cạch - Cám ơn oppa đã cho em đi nhờ_ Sau khi về đến chung cư SM, Jessica liền xuống xe và không quên quay sang lịch sự cám ơn Jaejoong. - Em khách sáo với anh quá, mau lên nhà đi kẻo lạnh_ Jaejoong mỉm cười thúc giục Jessica. Cô cũng cười với anh rồi quay người bước đi_ Sica! - Vâng! - Nếu… nếu em cần một người ở bạn, anh sẵn sàng lắng nghe em Jessica chưa đi được ba bước thì đã lại có tiếng của Jaejoong. Cô giật mình quay lại, sau khi nghe được lời của anh thì gật đầu đầy cảm kích. - Cám ơn oppa đã quan tâm đến em! - Ừ, em nghỉ ngơi đi. Biết là chẳng thể buộc Jessica chia sẻ chuyện của mình, Jaejoong đành để cô đi. Anh thở dài một cách đầy bất lực trong xe, có lẽ chuyện Jessica gặp phải không đơn giản như anh đã nghĩ và chính vì thế cô ấy chỉ muốn giấu trong lòng chứ không muốn san sẻ cùng ai. Sau khi trở về dorm Jessica ngay lập tức vào phòng của mình và nằm lên chiếc giường thân quen. Cô bật radio lên để nghe, thật tình cờ khi lúc đó họ đang phát bài hát Like a star“” của TaeYeon. Ban đầu còn mỉm cười khi nghe thấy giọng hát nhẹ nhàng, trầm ấm của cô bạn nhưng sau đó, trên gương mặt Jessica đã đầm đìa nước mắt. Cô lại khóc nữa rồi, sao không thể kìm lại những giọt lệ thế? Chẳng phải đã tự hứa với lòng, hứa với mọi người là phải mạnh mẽ rồi sao? Nếu cô cứ mãi như thế này thì chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi và các thành viên cũng không yên. Cô cần phải trở lại đúng bản chất của Ice Princess, lạnh lùng và cứng rắn, không thể rơi lệ vì một người không trân trọng mình. Có thể với cậu chuyện là rất khó chấp nhận nhưng nếu níu kéo cũng chẳng được gì thì phải chăng nên buông tay? Ừ thì cậu sẽ đau khổ, đau rất nhiều nhưng vì đó là điều mà người cậu yêu muốn, trong nỗi đau sẽ vẫn có hạnh phúc phải không? Trân trọng và muốn níu giữ một mối tình không có gì là sai nhưng em cần phải biết rằng liệu điều đó có tốt cho em và người em yêu hay không? Hãy thử đặt mình vào vị trí của người đó, em sẽ muốn bạn gái mình đau khổ và cứ giữ mãi không buông quá khứ chứ? Người thân và bạn bè luôn muốn em được hạnh phúc, có lẽ mọi người cũng như em, không chấp nhận được chuyện đã xảy ra. Nhưng cuộc sống này đâu có điều gì là hoàn hảo và thực sự thì so với chuyện đòi lại công bằng cho em, tìm ra lí do cho tất cả thì nụ cười của em mới chính là điều mọi người cần nhất. Những lời nói của Yonghwa và Ok Joohyun cứ văng vẳng bên tai Jessica khi cô gần thiếp đi vì mệt mỏi. Mắt đã nhắm nghiền, nước mắt vẫn cứ rơi nhưng khóe môi Jessica lại cong lên và tạo thành một nụ cười nhẹ. Cô đã thông suốt mọi thứ và cô sẽ khóc nốt lần này thôi. Từ giờ về sau, cô sẽ không để cho những người yêu quý phải lo lắng cho cô nữa. Cô sẽ sống thật tốt, sống thật hạnh phúc, mạnh mẽ và tự tin để đứng vững và vượt qua sóng gió. Sẽ không có điều gì có thể làm khó Jessica Jung và vì ở bên cạnh cô luôn có những người yêu thương cô rất nhiều, cô trân trọng họ hơn là người sẵn sàng vứt bỏ cô chỉ vì một lí do không thể giải thích. ~~~*~*~~~ Sau khi kết thúc buổi tập với SuJu, Taeyeon không theo các thành viên còn lại của SNSD về dorm mà cô lại đi đến một nơi khác. Suốt quãng đường đi Taeyeon thở dài không biết bao nhiêu lần, cô thực sự không biết đối diện với bố mẹ mình vào lúc này như thế nào. Họ là những người đã sinh thành, nuôi nấng cô nên người, tạo mọi điều kiện để cô có thể thực hiện ước mơ của mình. Cô tôn trọng bố mẹ, luôn mong muốn có thể đền đáp công ơn trời bể ấy. Nhưng tại sao, bố mẹ lại không cho cô một sự lựa chọn nào khác ngoài việc ép cô phải lấy người mà cô không yêu? Cuộc sống của cô sẽ chẳng thể nào có hạnh phúc nếu người cô lấy làm chồng không phải là Wooyoung. Thế nhưng cô lại không dám và cũng không thể cãi lời cha mẹ. Một bên tình, một bên hiếu, bảo cô cần phải lựa chọn sao cho vẹn cả đôi đường? Kính koong! Kính koong! - Con đến rồi đấy à, Taeyeon! - Con chào dì! Mau vào nhà đi_ Taeyeon cố nặn ra một nụ cười với người dì của mình. Cô nặng nề lê từng bước chân vào phía trong căn nhà. So với bên ngoài lạnh giá thì ở trong này thực sự rất ấm áp. Nhưng mọi thứ nhanh chóng tan biến trước mắt Taeyeon khi cô nhìn thấy người bố đáng kính của mình đang ngồi ở phòng khách và đọc báo. Chưa bao giờ cô thấy đứng trước mặt bố mình lại khó khăn đến vậy. - Con chào bố! Taeyeon nhẹ nhàng cất tiếng chào nhưng ông Kim dường như không để ý đến cô, vẫn chăm chú đọc tờ báo trên tay. Taeyeon ngồi xuống sofa, cô cũng chẳng dám nói điều gì cho đến khi mẹ cô đi từ trong bếp ra và mang đến một bát canh nóng. - Uống canh đi cho ấm người, con gái! - Dạ, con cám ơn mẹ! Taeyeon nhận lấy bát canh từ tay bà Kim nhưng cô chẳng uống nó một cách thoải mái như mọi khi. Những suy tư trong đầu khiến cho mọi việc với cô vào lúc này đều có chung một cảm giác như nhau, nặng nề và uể oải. - Bố mẹ, con… - Tae!_ Taeyeon vừa đặt bát canh xuống, chưa nói hết câu thì bà Kim đã cản cô lại. Bà biết rất rõ cô con gái thứ định nói chuyện gì và nó hoàn toàn không thích hợp vào lúc này. - Con xin lỗi nhưng… chỉ một lần thôi, xin bố mẹ hãy cho phép con một lần này thôi. Bỏ mặc lời cảnh báo của bà Kim, Taeyeon vẫn nhất quyết phải nói. Cô vừa dứt lời thi ông Kim thôi không đọc báo nữa, ngẩng lên một cách chậm rãi nhìn cô con gái. Taeyeon có chút sợ hãi với cái nhìn của bố mình nhưng rồi cô vẫn nói tiếp_ Con không thể lấy người mà con không yêu, xin bố mẹ hãy tác thành cho con và Wooyoung. - Tae à! Bà Kim nhìn cô con gái mà xót xa trong lòng. Dù không nói ra nhưng thực tâm bà rất muốn con cái có một cuộc sống hạnh phúc do chính chúng lựa chọn. Bà cũng biết là Taeyeon rất yêu Wooyoung, nhìn con gái có một vài hôm đã tiều tụy đi trông thấy, người làm mẹ như bà sao có thể an tâm cho được. - Lời cha mẹ đã nói, con cái không có quyền không nghe theo. Ông Kim giận dữ nói, ông nhìn Taeyeon ánh mắt lạnh lẽo và độc đoán. Trên khuôn mặt cô gái trẻ nước mắt đã rơi từ lúc nào không hay. Cô phải đấu tranh cho tình yêu của mình chứ không thể nào từ bỏ một cách dễ dàng được. - Nhưng con không yêu người đó, sống với người đó bố nghĩ con sẽ hạnh phúc? - Bây giờ chưa yêu chứ không phải về sau sẽ không yêu. - Trước nay con chưa bao giờ cãi lại lời bố mẹ, cô luôn nhất mực nghe theo nhưng lần này, con không thể thực hiện hôn ước đó được. Taeyeon nói rồi vội vàng lấy áo khoác và bỏ chạy khỏi căn nhà. Cô đã hết cách rồi, thực sự không thể lay chuyển suy nghĩ sắt đá của bố cô. Cô… không biết tiếp theo sẽ phải làm gì nữa? - Chúng ta cho con thời gian để suy nghĩ, nếu con vẫn nhất quyết không nghe, con sẽ đánh mất tất cả, kể cả sự nghiệp mà con cố gắng tạo dựng. Đóng cánh cửa lại rồi mà Taeyeon vẫn còn nghe văng vẳng lời nói của bố cô. Sự nghiệp của cô, những người than yêu bên cạnh cô, cô sẽ mất tất cả ư? Thực lòng Taeyeon không muốn điều đó xảy đến một chút nào, nhưng hai con đường bây giờ cô lại không thể chọn cả hai. Chỉ một mà thôi, cô chỉ có thể chọn một con đường để bước đi. Reng… Reng… - A lô! [Tae à, dạo này thế nào, có khỏe không?] - Fany à, tớ… tớ vẫn thế. Cậu thì sao? [Ừ, chân đỡ một chút rồi. Nhưng mà tớ nhớ các cậu lắm ý.]_ Tiffany nói giọng pha chút buồn. - Cậu cố gắng nghỉ ngơi rồi mau quay lại với bọn tớ, ai cũng nhớ cậu lắm đấy_ Taeyeon động viên bạn. [Tớ biết, các cậu cũng phải cố gắng nhé bù phần của tớ nhé! Tớ xin lỗi nhưng tớ sẽ nhanh chóng trở về.] - Đừng lo cho bọn tớ. [À, thế ở nhà có chuyện gì xảy ra không? Chẳng hiểu sao mấy ngày nay lòng tớ cứ bồn chồn không yên?] Câu nói của Tiffany khiến Taeyeon giật mình, cô ấp úng không biết đáp ra sao. Nếu mà kể cho “mắt cười” biết chuyện của Sica rồi chuyện của cô nữa thì hẳn nào cô ấy cũng nằng nặc đòi về cho mà xem. Mà nếu cô ấy có về thì cũng chẳng giải quyết được chuyện gì cả. Taeyeon suy nghĩ một hồi rôi quyết định sẽ nói dối, cô không muốn Tiffany lo lắng. - Vẫn bình thường, bọn tớ đang luyện tập cho các tiết mục cuối năm. Không có cậu nên cũng hơi khó xếp đội hình. [Haizz, cậu nói làm tớ buồn quá!] - Ấy, tớ không có ý đó đâu. [Tớ hiểu mà, tớ cũng muốn bình phục thật nhanh để về với các cậu.] - Cậu cứ nghỉ đi, bọn tớ làm được mà. [Ừ, gửi lời hỏi thăm mọi người giúp tớ nhé. Giờ tớ phải đi tái khám, tớ sẽ gọi lại cho cậu sau.] - Tạm biệt, cậu nhớ giữ sức khỏe. [Các cậu cũng vậy nhé! Đặc biệt là cậu đấy, Tae, tớ lo cho cậu nhất.] Lời nói có phần lấp lửng của Tiffany lại càng làm Taeyeon suy nghĩ nhiều hơn. Mọi chuyện giờ đây thật sự đã ngoài tầm kiểm soát. Chuyện của Jessica đã khiến mọi người phải lo lắng lắm rồi, cô không muốn họ còn phải lo cho cô nữa. Nhưng nếu muốn như vậy, chỉ có một cách duy nhất. Cô sẽ gây tổn thương cho Wooyoung, “tặng” anh một vết đau rất lớn. Nhưng còn bản thân cô, cô cũng đâu có dễ chịu gì. Trước khi để mọi chuyện đi quá xa, có lẽ chính cô sẽ phải chấm dứt nó. Thà bây giờ đau một chút còn hơn để nỗi đau ấy cứ theo thời gian mà âm ỉ mãi… Chap 51 Part 1 Trung tâm thương mại Seoul. - Anh dẫn em đến đây làm gì thế?_ Yoona khó hiểu nhìn Nichkhun, từ nãy giờ anh cứ bí hiểm thế nào ấy. Đến đón cô, lái xe đưa cô đến nơi đông người như thế này, rốt cục cô chẳng hiểu nổi anh nữa. - Cứ từ từ, rồi em sẽ biết_ Nichkhun nở một nụ cười bí hiểm. Thang máy dừng ở tầng ba, anh dẫn cô đi vào phía trong. Do cả hai đã cải trang nên mọi người không thể nhận ra, họ có thể đi lại một cách thoải mái_ Đến rồi. Yoona ngớ người khi thấy Nichkhun dẫn mình vào một tiệm nữ trang. Anh sao lại đưa cô đến nơi này, chẳng lẽ là mua gì đó cho cô? Trong đầu Yoona nghĩ vậy thôi chứ cô cũng không dám chắc, không dám cất tiếng hỏi anh. Nichkhun vẫn giữ nguyên nụ cười như cũ, nói với cô nhân viên rồi quay sang Yoona vẫn đang hoang mang. Bàn tay đưa lên khẽ vuốt những sợi tóc mai rủ xuống trán khiến cô e thẹn đến đỏ cả mặt. - Đồ của quý khách đây ạ! Cô nhân viên trở ra đem theo một chiếc hộp khá lớn. Nichkhun mở nó ra, cười hạnh phúc nhìn người yêu. Yoona thì khỏi nói, vừa bất ngờ lại vừa hạnh phúc. Đúng là trong cuộc đời này, việc gặp được anh là may mắn nhất đối với cô. - Thích không?_ Nichkhun cầm sợi dây chuyền bằng vàng trắng lấp lánh lên, giọng bình thản. Yoona không đáp lại anh, tay mân mê sợi dây. Chỉ cần là anh tặng, quà gì cô cũng thích_ Để anh đeo cho em. Dứt lời, Nichkhun vòng ra phía sau, tháo móc khóa và đeo lên cổ Yoona. Cô dù hôm nay mặc áo cao cổ, sợi dây ở trên đó vẫn toát lên một vẻ đẹp hoàn mĩ. Yoona đỏ mặt, ngại ngùng cầm lấy tay Nichkhun. Sự ngọt ngào thấm đượm trong ánh mắt, lan tỏa vào tận trong tim. - Em yêu anh!_ Sau câu nói là nụ hôn thật nhẹ vào má, Yoona làm cho mấy cô nhân viên ở đó cũng phải rùng mình vì sự lãng mạn của hai người. Nichkhun không giấu nổi vẻ mãn nguyện, cứ cười mãi không thôi. - Thật ra còn một thứ nữa. - Còn nữa? - Cái này anh nghĩ là quan trọng hơn. Nichkhun đưa ra trước mặt Yoona một cặp nhẫn đôi, có trái tim bằng pha lê gắn chìm ở mặt trước, phía trong khắc tên hai người. Yoona thêm một lần nữa bất ngờ, thêm một lần nữa hạnh phúc và không kìm lại được, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi trên má cô. Nichkhun nhanh tay lau đi nước mắt của cô, đeo nhẫn vào ngón tay áp út. Cô cũng làm như vậy với anh rồi ôm lấy anh thật chặt. Cuộc đời này có anh ở bên cạnh cô không còn mong muốn gì hơn. Chẳng dễ dàng để đến với nhau nên cô sẽ trân trọng mối tình này, cho dù có khó khăn nào xảy đến cũng không bao giờ buông tay anh. Cô và anh sẽ phải sống thật hạnh phúc, ở bên nhau đến hết cuộc đời. Đó là lời hứa của cô. Sau khi ra khỏi cửa hàng nữ trang, Nichkhun tính rủ Yoona đi ăn nhưng thật tình cờ, họ lại gặp thêm hai người khác. Yoona trông thấy Seohyun và Yonghwa từ xa đã cười tủm tỉm, lấy điện thoại ra trêu trọc maknae. Seohyun hoàn toàn không biết là Yoona đang có mặt ở đây, cứ đinh ninh rằng cô ấy có thần giao cách cảm, biết rõ hành tung của cô. Cho đến khi nghe thoáng thấy tiếng nhạc phát ra từ điện thoại là của cửa hàng cô vừa đi qua lúc nãy mới ngỡ ngàng. Hai cặp đôi như thế không hẹn mà gặp, cùng nhau dùng bữa trưa tại một nhà hàng quen thuộc. - Thật không ngờ là lại gặp hai người ở đây đó_ Yoona cười gian nhìn cặp đôi YongSeo đang ngồi đối diện mình. Seohyun bị trêu đến mức mặt đỏ hết cả lên, Yonghwa thì không biết nói gì, chỉ lặng lẽ cười. - Nhưng dù sao bọn em cũng không bằng hai anh chị. - Ừ thì tất nhiên_ Yoona thấy Seohyun phản bác lại liền bĩu môi, đúng lúc lại bắt gặp cái nhìn của Nichkhun, cô cười hạnh phúc rồi yên lặng chọn món. Cả bàn bày một loạt thức ăn nhưng bốn người lại chỉ nhìn nhau, dường như sự ngại ngùng vẫn chưa qua đi, không ai dám bắt đầu. Thật ra thì đây cũng là lần đầu tiên họ gặp mặt thế này, sự không tự nhiên đúng là không tránh khỏi. Dù các cô gái là chị em thân thiết thì mối quan hệ của họ cũng chưa bao giờ được công khai và lộ liễu thế. Yonghwa nhìn một lượt, cảm giác rằng mình nên khuấy động không khí một chút nên lên tiếng. - Nichkhun hyung, về sau xin hãy giúp đỡ em nhiều hơn nhé! Em thực sự ngưỡng mộ hyung đó. - Đừng nói thế mà, hyung cũng rất ngưỡng mộ cậu. - Không, hyung mới tài giỏi chứ, em còn phải học nhiều. - Cậu quá khiêm tốn rồi. Yoona và Seohyun ngồi nghe cuộc đối thoại của hai chàng trai mà không nhịn nổi cười, họ thật sự rất khách sáo với nhau. Cứ người này khen người kia, rồi người kia lại khen, không thoải mái chút nào. - Hai người thôi đi chứ_ Yoona nhíu mày nhìn Nichkhun_ Khen qua khen lại không mệt à? - Bữa cơm này sắp bị hai oppa làm cho nguội ngắt rồi đó_ Chỉ có Seohyun là thực tế nhất, lời của cô làm hai chàng trai nhìn nhau rồi tất cả cùng cười. Đúng là họ càng cố tự nhiên lại càng trở nên ngượng ngùng, chi bằng cứ để mọi thứ diễn ra bình thường. Hai cặp đôi sau đó ăn uống rất vui vẻ, họ nói đủ mọi thứ chuyện về việc đi mua sắm hay hẹn hò. Nichkhun tất nhiên là có chỉ giáo cho Yonghwa vài chiêu, lại bổ sung thêm chút ít khi hai cô gái rời đi. Yonghwa nghe mà cứ gật đầu lia lịa, dường như anh đã nghĩ ra thêm được một vài chiêu để lấy lòng Seohyun. Trong khi đó cuộc trò chuyện của hai cô gái trong nhà vệ sinh lại không được vui như vậy. Yoona sau khi nghe Seohyun nói đến chuyện Yonghwa đã cứu Jessica vào ngày cô ấy bỏ đi thì khuôn mặt bỗng trở nên đăm chiêu. Cho đến lúc này các cô cũng chưa thật rõ về lí do vì sao Jessica lại thay đổi như vậy. Qua vài lần thì cũng chỉ dám đoán già đoán non về chuyện cơm không lành canh không ngọt với Donghae. Có thể hai người họ đã chia tay, đó chính là cú sốc lớn nhất dành cho Công chúa và cô ấy mới đau khổ như vậy. Nhưng hai người đó thực sự rất đẹp đôi, chia tay quả là đáng tiếc. Mà cho dù có không đến được với nhau, cô cũng không tin Donghae vô tình và máu lạnh như thế. Seohyun đi bên cạnh Yoona không nói gì, cô cũng rất lo lắng cho Jessica. Nhưng quả thật kinh nghiệm trong những chuyện này của cô là rất ít, không biết làm gì hơn là động viên chị gái. Chỉ hy vọng cô ấy nhanh lấy lại tinh thần, mạnh mẽ vượt qua sóng gió này. Sau buổi trưa nghỉ ngơi, hai chàng trai đưa hai cô gái về trường quay của SBS. Ngày hôm nay diễn ra buổi tổng duyệt cho SBS Gayo Daejun nên SNSD, 2PM và CN Blue đều có lịch. Bốn người chia tay nhau khi gần đến cổng, để tránh sự chú ý của mọi người họ chỉ còn cách làm vậy. Lúc Yoona và Seohyun đi vào phòng chờ thấy Sooyoung đang thao thao bất tuyệt, cả hai vô cùng tò mò liền lại gần xem. Hóa ra cô ấy đang nói về chuyện làm bà mai của mình, sắp tới SNSD lại có thêm một cặp đôi idol nữa rồi. ... Trong lúc tám cô gái kia cùng trò chuyện rôm rả thì nhân vật chính được họ nói đến, chính là Ngọc trai đen Yuri lại đang có mặt ở phòng đạo cụ. Tất nhiên, nơi này không chỉ có mình cô mà còn có một người khác nữa. Hai người đối diện nhau, im lặng hồi lâu không biết nói gì. Cô thấy là mình đã dứt khoát rồi nhưng con người kia quả thật là dai dẳng và dường như bắt buộc cô phải để ý, không cho cô quên đi vậy. - Lúc nãy anh với Jiyeon chỉ là diễn theo kịch bản thôi, không có gì cả_ Junhyung bước lại gần cầm lấy tay Yuri, như muốn sưởi ấm cho đôi bàn tay lạnh giá của cô. Cô muốn rụt tay mà không được, anh nắm nó quá chặt, đành ngẩng lên nhìn, giọng nói cố tỏ ra không quan tâm. - Thì có ai nói gì đâu mà phải giải thích. - Nhưng gương mặt hiện rõ lên rồi, anh sợ em hiểu lầm. - Hiểu lầm gì chứ? Mà mặt tôi hiện rõ, cậu nói hiện rõ cái gì?_ Yuri cảm giác như Junhyung đang trêu trọc mình, bực bội lườm anh. Anh mỉm cười tủm tỉm, véo nhẹ má cô. - Hiện rõ chữ “ghen”. Yuri á khẩu không biết nói sao nữa, cô mà ghen ư? Ghen cái gì mới được cơ chứ, chả lẽ là vì chuyện kia? Ừ thì BEAST vs T-ara có màn biểu diễn chung, tình cờ làm sao hai người họ lại được ghép thành một đôi. Khi họ đang tổng duyệt thì cô nhìn thấy, trong lòng lúc đó chợt cảm thấy khó chịu. Cô cứ đứng nguyên ở cánh gà mà theo dõi, bàn tay bấu chặt vào gấu áo, trong lòng rộ lên cảm giác buồn tủi. Tất cả những điều đó là ghen? - Cậu đừng nói linh tinh_ Yuri bối rối cố gắng khống chế cảm xúc, càng muốn thoát ra lại càng bị Junhyung nắm chặt hơn. Rồi không biết từ lúc nào, cô ở gọn trong vòng tay của anh. Di chuyển không được, mà đã thế khi ngẩng lên sẽ chạm ngay vào đôi môi nóng bỏng ấy. Junhyung mỉm cười thích thú, cúi xuống nhìn cô gái đang vùng vẫy trong ngực mình. Anh đưa môi xuống thấp hơn, nhanh chóng chạm vào đôi môi hồng tươi kia. Yuri trong giây phút ấy như đứng hình, không biết làm gì khác, cứ để mặc anh chi phối. Ban đầu chỉ có anh, nhưng về sau chính cô cũng bị cuốn hút mà đáp trả nồng nhiệt, vòng tay qua cổ anh kéo nụ hôn của hai người trở nên sâu hơn. Không gian không được lãng mạn cho lắm nhưng cảm xúc thì vô cùng mãnh liệt. Hai người cứ thế chìm vào khoảnh khắc đẹp đẽ của tình yêu thăng hoa. Không phải nụ hôn đầu tiên, nó không còn cảm giác lạ nhưng lại vô cùng ngọt ngào và mê hoặc. Anh không ép buộc mà là cô tự nguyện dành tất cả cho anh. - Yuri, hãy cho anh cơ hội được ở bên cạnh và chăm sóc cho em nhé!_ Cho đến khi cả hai không còn hơi để thở, Junhyung mới buông Yuri ra. Nhìn cô gái đối diện đang đỏ hết cả mặt, anh chân thành nói_ Anh không hứa sẽ ở bên cạnh, sẽ yêu em mãi mãi nhưng anh sẽ yêu em cho đến khi nào anh không thể yêu được nữa. Cho dù em không còn cần anh thì anh vẫn sẽ yêu anh. Chỉ đến khi phải rời xa… - Không cần_ Junhyung chưa nói hết câu đã bị bàn tay xinh đẹp của Yuri chặn lại, cô cười e thẹn_ ...Em không yêu cầu anh phải hứa hẹn điều gì, em chỉ muốn là, sau này cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng không được buông tay em. Trái lại phải nắm thật chặt, anh làm được chứ? Sẽ không bao giờ buông_Junhyung đáp lại bằng một lời khẳng định chắc nịch và chân thành. Yuri không còn mong gì hơn, hạnh phúc tựa vào lồng ngực ấm áp của anh, lắng nghe tiếng tim anh đập rộn ràng. Con tim cô bây giờ cũng đang nhảy nhót vui vẻ ở bên trong, tựa như trống kèn rộn vang. Rốt cục cô đã hiểu, khi tình yêu xuất hiện, dù có muốn trốn tránh cô cũng chẳng thể nào làm được. Tìm được cho mình một người yêu mình, chẳng phải là dễ dàng, nếu cô không nắm bắt, sau này chắc chắn sẽ phải hối hận. Hạnh phúc không phải là điều gì đó quá xa vời, chỉ là con người ta đôi khi không biết nắm lấy nó, thế nên nó mới trở nên khó với tới. Hạnh phúc cũng mong manh lắm, vậy nên khi đã có nó rồi thì càng phải nắm chặt lấy, không được dễ dàng buông ra. Từ trước đến nay chưa khi nào cô có được hạnh phúc thực sự, bây giờ đã ở trong lòng bàn tay rồi, nhất quyết sẽ không bao giờ nới lỏng. Ở bên ngoài kia, nắng vàng nhảy nhót tinh nghịch qua những tán lá, gió đông thổi nhẹ nhàng, bông tuyết lại vô tư chơi đùa khắp nơi. Có ấm áp, có yên bình mà cũng không thiếu lạnh giá. Muốn được hạnh phúc, tất yếu phải trải qua những điều đó. Part 2 Trụ sở SM Cộc… Cộc… - Vào đi. - Chủ tịch, thầy tìm em?_ Sau khi hoàn thành buổi tổng duyệt ở SBS Donghae ngay lập tức phải đến trụ sở SM. Đáng lí ra anh sẽ được về dorm cùng các thành viên nếu như Lee Soman không có yêu cầu riêng. Donghae càng nghĩ lại càng thấy khó hiểu, không rõ vì lí do gì mình lại bị tìm gấp như thế? - Cậu ngồi đi_ Lee Soman nhìn cậu học trò, gương mặt không biểu lộ quá rõ cảm xúc. Ông là người từng trải, xưa nay trong mọi chuyện đều biết cân nhắc chừng mực sao cho hợp lý nhất. Nếu không phải là người suy nghĩ cẩn trọng, làm việc có trước có sau thì sao có thể đưa SM Ent. phát triển như ngày hôm nay. Nhưng mà thực sự đối việc với việc dạy dỗ các cô cậu học trò của mình, ông lại không biết làm sao cho đúng nhất. Nói với họ rất nhiều rồi, nặng có, nhẹ nhàng cũng có mà không ai chịu nghe, lúc nào cũng khiến ông phải đau đầu_ Có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không? - Dạ!_ Donghae ngập ngừng, anh vẫn chưa hiểu hết ý tứ của Lee Soman. - Chuyện của cậu với Jessica, tại sao lại thành ra như thế này? - Thầy, sao thầy..? - Tôi có nói cấm các cô cậu yêu đương à? Sao lúc nào cũng khiến tôi phải gọi vào phòng riêng để rồi nghe trách móc? - Em xin lỗi_ Donghae lí nhí nói, anh có thể cảm nhận được là thầy của mình đang rất giận. Anh biết chuyện này là anh sai nhưng không có sự lựa chọn nào cả, anh không thể làm khác. - Sao lúc nào tôi cũng bị lấy ra làm lí do để biện minh thế, tôi thực sự khó đến thế sao?_ Lee Soman nhìn Donghae không hài lòng, anh chỉ im lặng cúi gằm mặt xuống. Chuyện đến nước này, có lẽ anh không nói thật không được. - Thưa thầy, thật ra thì em… “Cho dù mọi chuyện có là như thế thì cách làm của cậu vẫn là sai. Tại sao lại có thể dễ dàng buông tay như vậy, cậu nghĩ rằng chỉ cậu chịu tổn thương là đủ rồi sao? Tôi thật cũng chẳng biết nói sao nữa, cậu hãy mau mau mà giải quyết đi, nếu không e rằng cậu sẽ phải hối hận đấy.” Những lời nói khi nãy của người thầy đáng kính cứ văng vẳng vang lên trong đầu Donghae. Lẽ nào là anh đã sai? Mọi chuyện xảy đến quá bất ngờ và trong lúc rối loạn anh chỉ còn biết hành động như thế. Chẳng phải người ta nói là yêu một người là phải để cho người đó được hạnh phúc sao, vậy nhưng sao những gì anh làm với cô lại là sai? Tất cả cũng chỉ vì anh quá yêu cô mà thôi. Và trong thâm tâm anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gây cho cô bất kì sự tổn thương nào. Donghae lặng lẽ rời khỏi trụ sở SM, trên đường trở về dorm, những cơn gió tuyết lạnh buốt như bủa vây lấy cơ thể anh. Tuyết trắng xóa chạm vào da thịt lạnh lẽo nhưng điều đó dường như chẳng thể sánh bằng nỗi tê tái nơi sâu thẳm con tim. Tình yêu đẹp đẽ giữa anh và cô có một kết thúc thật bi thương. Cho dù bây giờ anh có thừa nhận mình đã sai, thì dường như vẫn không có một cơ hội để anh có thể quay đầu lại nữa rồi. ~.~ SNSD dorm Sau một ngày luyện tập vất vả, các cô gái trở về dorm và nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ. Duy chỉ có một người mà mãi không thể nào chợp mắt. Cô cứ xoay hết bên này đến bên khác, trằn trọc không yên. Vì không muốn đánh thức người cùng phòng, cô lặng lẽ ra ngoài phòng khách. Tivi bật cho có chứ thực ra cô chẳng có tâm trạng nào để xem. Cầm trên tay chiếc điện thoại, nước mắt bất giác lấp đầy hai khóe mi. Rồi từng giọt từng giọt rơi xuống thật nhanh, cô không kiềm chế được cảm xúc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Cũng phải thôi, vì hiện tại cô đang phải đứng trước một quyết định vô cùng khó khăn. Cô không can tâm nhưng lại không có sự lựa chọn nào khác. Để không gây đau đớn cho bất kì ai, cô chấp nhận… Buông tay… “Wooyoung, cám ơn anh vì suốt thời gian qua đã chăm sóc cho em, có lẽ vài lời chẳng thể nói hết nhưng em cũng chỉ biết nói cám ơn thôi. Xin lỗi vì đã nhắn tin cho anh vào lúc này, nhưng chúng ta… hãy dừng lại anh nhé. Em không xứng đáng với tình yêu của anh, vì thế, xin anh hãy quên em đi. Taeyeon.” Tin nhắn vừa gửi đi chưa được một giây đã có hồi báo. Taeyeon nhìn số điện thoại đang hiện trên màn hình mà lòng đau thắt, nước mắt rơi xuống ngày một nhiều hơn. Chiếc điện thoại trên tay cô ướt đẫm nước, chạm vào đến tận da thịt. Không phải là sự ấm nóng, nó lạnh buốt thấu xương. Con tim cô như đang rỉ máu, từng giọt máu thay nhau rơi xuống, đau đớn đến nghẹt thở. Tất cả đâu phải là do cô muốn, chỉ là nếu cô không làm như vậy, có lẽ nỗi đau sẽ càng thêm lớn. Cô biết, anh sẽ chẳng thể nào chấp nhận lời chia tay kia, nhưng cô lại không thể nói sự thật cho anh. Nếu như anh biết được mọi chuyện, có lẽ…, cô không dám nghĩ tiếp nữa. Chiếc điện thoại trên tay vẫn rung lên từng hồi, Taeyeon gạt nước mắt, ấn nút tắt nguồn. Cô không đủ can đảm để nhấc máy, cô sợ rằng mình sẽ không giữ được bình tĩnh và mọi thứ cô muốn làm sẽ tan thành mây khói. Để lại điện thoại ngoài phòng khách, cô chạy nhanh về phòng mình. Nằm trên giường rồi mà nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Kéo chăn lên trùm kín đâu, Taeyeon lặng lẽ khóc trong đêm. Yêu anh là có gì sai trái, yêu anh là hạnh phúc và may mắn nhất cuộc đời cô. Nhưng tiếc thay, số phận trêu ngươi, câu chuyện tình đẹp đẽ lại có một kết thúc thật dang dở. Có lẽ như thế nó mới trở nên thật đẹp, thật đáng trân trọng. Suốt cuộc đời này cô sẽ không bao giờ quên những giây phút hạnh phúc bên anh, anh là tất cả đối với cô. Là vì kiếp này không có duyên, nên xin hẹn kiếp sau cùng viết tiếp câu chuyện tình này. “Xin lỗi anh, Wooyoung! Em… yêu anh rất nhiều…” Chap 52 Cuối năm là thời điểm bận rộn của hầu hết các nhóm nhạc với lịch trình dày đặc các show biểu diễn, SNSD cũng không là ngoại lệ. Thậm chí các cô gái còn phải thường xuyên bay qua lại giữa Nhật Bản và Hàn Quốc. Tình hình này khiến cho sức khỏe của họ không được đảm bảo và một số cô gái đã không may bị ốm. Mặc dù tin tức này được giấu rất kĩ nhưng SONEs vẫn biết được và tỏ ra rất lo lắng. Họ gửi rất nhiều đồ bổ đến cho Soshi và các cô gái đã chia sẻ điều này trên cyword đồng thời bày tỏ sự cám ơn chân thành dành cho SONEs. Tuy bận rộn nhưng cuối năm cũng là lúc tổng kết cho những thành quả họ đã làm trong một năm vừa qua. Có khó khăn, gian khổ thì thành công mới vinh quang và ý nghĩa. Mồ hôi hòa cùng nước mắt, sau bao cố gắng thành quả mà họ đạt được chính là những giải thưởng cao quý kia. Trong những lễ trao giải âm nhạc, SNSD liên tục khiến SONEs tự hào với các giải Daesang. Đến các cô gái cũng không thể tin được, cho dù họ đã nỗ lực làm việc cả năm chỉ để chờ giây phút này nhưng còn có rất nhiều tiền bối và hậu bối cũng đã làm việc chăm chỉ không kém họ. Các cô gái đã khóc rất nhiều, ở trên sân khấu cả ở trong hậu trường. Dù tất cả là xứng đáng dành cho họ với những gì đã bỏ ra, nhưng vẫn như ba năm về trước, các cô vẫn vô cùng xúc động như khi lần đầu tiên nhận được giải thưởng. Thời gian trôi đi nhưng cảm xúc vẫn còn, là nguyên vẹn. Sau buổi trình diễn tại SBS Gayo Daejun, buổi diễn cuối cùng của năm, SNSD vui vẻ nói cười trong lúc thay trang phục và chuẩn bị ra về. Vì thời điểm này cũng đã khá muộn, đại đa số các nhóm nhạc khác đã ra về nên việc Junhyung, Nichkhun và Yonghwa có mặt ở trong phòng cũng không bị ai để ý. Các chàng trai chỉ muốn đến chúc mừng bạn gái của mình, nhưng vì mai là ngày đầu năm mới nên họ đã nán lại, đâu dễ gì có thể được đón năm mới cùng người yêu. Các cô gái thì cười nói suốt, thậm chí chỉ tập trung vào trêu trọc cặp đôi JunYul khiến Yuri đỏ mặt tía tai mà không biết làm sao. Sunny và Sooyoung được thể càng làm tới, may thay Yoona đã giải vây giúp hai người kia. Trong khi mọi người cười nói vui vẻ thì Taeyeon lại ngồi một góc chải lại mái tóc của mình. Cô lặng lẽ không nói một điều gì, cũng chẳng buồn quan tâm xem cuộc vui kia như thế nào. Lúc này đây thử hỏi cô có tâm trạng nào cơ chứ? Dường như không ai nhận ra sự khác lạ từ cô nàng kid leader, duy chỉ có Jessica là chú ý đến cô từ đầu đến cuối. Có vẻ như, người cùng cảnh ngộ dễ đồng cảm với nhau. - Tae, sao im lặng thế?_ Jessica đến gần và hỏi han. Taeyeon có phần giật mình vì sự xuất hiện của cô bạn nhưng rồi cũng cố nặn ra một nụ cười, chỉ tiếc rằng nó không thể qua mắt nổi cô nàng tóc nâu. - À, có gì đâu. - Cậu nghĩ cậu nói dối được sao?_ Jessica quả quyết, cô kéo ghế và ngồi xuống cạnh Taeyeon_ Wooyoung đâu, sao cậu ấy không đến? - …Chuyện… của anh ấy thì liên quan gì đến tớ. Không đánh mà khai, chỉ cần hỏi về Wooyoung là Taeyeon đã lộ tẩy. Jessica nhìn cô bạn đầy hoài nghi, cô im lặng giây lát rồi mới tiếp tục nói. - Cậu nói thế là ý gì? - …Uhm, thì chắc anh ấy bận nên không đến được thôi. Mấy cái này cũng có phải bắt buộc đâu_ Taeyeon càng nói càng rối và làm lộ ra chuyện mà cô không muốn cho chị em của mình biết. Cô bối rối quay đi khi bắt gặp cái nhìn xoáy sâu của Jessica. - Hai cậu, không lẽ…? - Đi thôi các cậu. Jessica bỏ lửng câu nói khi Sunny lên tiếng thúc giục tất cả ra xe. Một lát nữa họ sẽ có một bữa tiệc nho nhỏ mừng năm mới và Song Joongki đã chờ sẵn cho nên cô nàng Sunny mới muốn mọi người nhanh chóng như vậy. Taeyeon nhìn theo bóng dáng Jessica rời đi rồi thở dài, hình như cô ấy đã biết mọi chuyện. Dù cô biết chuyện sẽ không giấu được nhưng vào thời điểm này cô không muốn bất kì một ai biết. Nỗi đau này, một mình cô chịu đựng là đủ rồi. Khi mọi người xuống đến tầng hầm gửi xe thì thấy Wooyoung đã chờ sẵn ở đó. Ban đầu thì có bất ngờ nhưng sau đó không ai nói gì nữa, rõ ràng họ đều hiểu vì sao anh lại xuất hiện ở đây. Chỉ có duy nhất một người là nhìn Wooyoung với ánh mắt buồn bã. Cô không biết tại sao nhưng cô cảm thấy rằng anh đang gặp phải chuyện buồn và tất cả chỉ được đè nén và che giấu qua gương mặt thản nhiên kia. Trong lúc Wooyoung đi ra phía sau để tìm người anh cần gặp cô vội chặn anh lại, ngập ngừng một lúc rồi mới lên tiếng. - Taeyeon không có ở đây đâu. Wooyoung nhìn Jessica ánh mắt lạ lùng, như muốn cô lặp lại câu nói vừa nãy. Nhưng Jessica chỉ thở dài, cô không biết nên nói tiếp như thế nào. Khi nãy khi rời khỏi phòng hóa trang cô đi gần như là cuối cùng nên có thể nghe rõ cuộc trò chuyện giữa Taeyeon và manager, lúc cô quay lại và định hỏi cô ấy rõ ràng thì Taeyeon đã biến mất. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cô tin là Taeyeon đang trốn tránh, và có lẽ là trốn Wooyoung. Cho đến lúc nhìn thấy anh xuất hiện điều này lại càng được khẳng định hơn. - Vậy… cô ấy đi đâu rồi? - Uhm, Taeyeon về nhà mừng năm mới với cha mẹ_ Jessica nói mà không dám nhìn thẳng vào mắt Wooyoung, bỗng dưng cô cảm thấy bản thân mình có lỗi vô cùng. Chuyện này tất nhiên chẳng liên quan gì đến cô nhưng cô vẫn thấy là mình nên ngăn cản Taeyeon. Trốn chạy không phải là cách mà phải can đảm đối mặt với nó. - Sica, sao lâu vậy?_ Tiếng Hyoyeon vang lên phá tan bầu không khí khó xử giữa cả hai. Jessica gật đầu với bạn, định lên tiếng nói Wooyoung đi cùng thì anh đã quay người đi trước. Cô cứ để mặc anh đi, không gọi nữa vì cô biết, lúc này đây anh thực sự cần yên tĩnh. Taeyeon chắc chắn đã làm điều gì đó tổn thương đến Wooyoung và, cô thực sự không muốn nghĩ rằng hai người đó sẽ chấm dứt tất cả như vậy. ~*~ Kể sang chuyện của Taeyeon, sau khi buổi biểu diễn kết thúc cô không đi liên hoan với các thành viên mà ngay lập tức về dorm thu dọn hành lí. Cho dù cô không thích chuyến đi này nhưng lời cha mẹ đã nói ra, là bổn phận con cái, cô không có quyền cãi lại. Thông báo với manager xong Taeyeon liền lên đường luôn. Đi suốt đêm không phải là ý kiến hay nhưng cô cũng không muốn ở lại nữa. Cô sợ. Đối mặt với anh. Cô không có can đảm. Cô biết chắc là anh sẽ đến dự buổi tiệc vì thế cô chỉ còn cách tránh mặt, mặc dù đây không thể coi là hành động đúng đắn nhưng cô không biết phải làm gì khác. Với cái lí do cô đưa ra đời nào anh chấp nhận, mà cứ để anh tra hỏi, có lẽ cô sẽ không chịu được mà nói ra hết. Thôi thì đã là kẻ xấu thì cứ làm luôn một thể đi, cô cũng chẳng còn gì để mất. Rời Seoul từ lúc một giờ sáng nhưng phải đến gần sáu giờ Taeyeon mới đến nơi. Mẹ cô khi mở cửa nhìn thấy con gái vừa vui mừng vừa xót xa. Bà vội kêu cô vào nhà, rót nước ấm cho cô bớt lạnh. Lâu lắm rồi mới được trở về nhà, trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, nhưng khác với mọi lần, Taeyeon giờ cảm thấy mệt mỏi và áp lực vô cùng. Ông Kim nhìn thấy cô về cũng không nói gì nhiều, năm mới nên ông không muốn ảnh hưởng đến không khí gia đình. Taeyeon cũng im lặng nhưng cô biết, lời bố cô đã nói ra thì sẽ chẳng bao giờ từ bỏ. ... Bữa tiệc ngày hôm qua kết thúc khá muộn nên phải đến trưa ngày hôm sau, các thành viên SNSD mới bắt đầu trở về với gia đình. Đợt quảng bá này đã kết thúc tốt đẹp nên các cô gái có thêm thời gian để nghỉ ngơi trước khi bắt đầu các kế hoạch mới. Dorm bây giờ chỉ còn lại mình Jessica, vì chuyến máy bay cô đặt đêm nay mới khởi hành cho nên cô vẫn phải ở lại. Ở một mình trong dorm cũng chán, Jessica quyết định sẽ đi dạo ở bên ngoài. Dù ngoài trời khá là lạnh nhưng cô muốn xem không khí ngày lễ tết như thế nào. Quấn cho mình chiếc khăn len màu tím che gần hết khuôn mặt, Jessica đi bốt cao cổ rồi bước ra thang máy. Cô nhanh chóng ấn nút, nhưng khi đến tầng năm thì nó bỗng nhiên dừng lại. Và, xuất hiện trước mắt cô lúc này là thành viên tài năng và đẹp trai nhất nhì DBSK, Kim Jaejoong. Anh cũng tỏ ra khá ngạc nhiên khi thấy cô nhưng cả hai nhanh chóng mỉm cười với đối phương. - Sica, em vẫn còn ở đây à?_ Jaejoong lên tiếng trước. - Vâng, em bay chuyến đêm. Còn anh? - Bọn anh đâu có được nghỉ, tối nay phải quay show. - Oh, các anh vất vả quá!_ Jessica nhẹ nhàng nói. Hai người bước ra sảnh chung cư khi thang máy dừng. Jaejoong liền quay sang hỏi Jessica: - Em đi đâu vậy? - À, em định đi dạo một chút, ở dorm một mình cũng chán. - Nếu vậy, anh tháp tùng em được chứ? Nhân tiện anh mời em đi ăn_ Trước sự nhiệt tình của Jaejoong, Jessica không từ chối anh. Dù sao có người đi cùng vẫn hay hơn là đi một mình. Trong lúc đợi Jaejoong đi lấy xe, cô loay hoay ngoài sân với chiếc xích đu. Bông tuyết rơi khắp nơi, trắng xóa cả con đường. Jessica nhìn nó thích thú, mọi chuyện đã qua tạm thời cô không nghĩ đến nữa và giờ đây, cô đang cố gắng vui vẻ để sống. - Sica! Tiếng Jaejoong vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Jessica, cô gật đầu với anh rồi nhanh chóng đi ra xe. Cả hai cùng trò chuyện vui vẻ cho đến khi chiếc xe lăn bánh và mất hút trên đường. Jessica đã có thể cười, dù không hoàn toàn nhưng không đến nỗi gượng ép như trước. Nhưng cô lại không biết rằng, người đã khiến cho cô ra nông nỗi này chưa bao giờ có thể cười. Ngày hôm nay, khi tình cờ nhìn thấy cô đi với người khác, lòng anh đau thắt. Đến lúc này đây, anh mới thấm thía những gì anh gây ra cho cô. Tội lội ấy không gì có thể bù đắp và, dù vẫn còn yêu cô rất nhiều, anh cũng không thể trở lại bên cô như xưa nữa. Một lần đã nhẫm tâm chà đạp thì vạn lần không lấy lại được niềm tin. Vì thế… Anh chấp nhận. Rời xa cô mãi mãi. Và, mỉm cười chúc phúc cho cô. Anh, sẽ mãi dõi theo cô. "Xin lỗi em rất nhiều, Sica!" Chap 53 Taeyeon mệt mỏi thức dậy sau giấc ngủ trưa. Vậy là cô đã về đến nhà rồi, nhưng cảm giác thật không thoải mái. Dù chỉ là chút ít trong suy nghĩ nhưng cô muốn kỳ nghỉ này sẽ qua thật nhanh. Nhẹ nhàng đi xuống tầng dưới Taeyeon có thể thấy là mẹ cô đang chuẩn bị cho bữa tối còn bố cô thì đang xem tivi ở phòng khách. Cô không nói gì, lẳng lặng đi vào bếp phụ giúp mẹ. Vì có hai người nên việc nấu ăn diễn ra khá nhanh chóng, mẹ cô cứ chốc chốc lại nhìn con gái, ánh mắt thoáng nét u buồn. - Mẹ à, có chuyện gì vậy? Sao con trông như mẹ không được khỏe?_ Taeyeon lo lắng hỏi khi thấy thái độ và hành động có phần khó hiểu của mẹ mình nhưng bà Kim vẫn không nói điều gì, xua tay gạt đi_ Mẹ?! - Taeyeon, ta có chuyện muốn nói với con. Bất thình lình ông Kim bước vào phòng bếp, giọng nói lạnh lùng. Taeyeon nhìn bố mình, cô biết chuyện này rồi cũng phải đến nên chậm rãi theo ông ra ngoài. Khi ngồi đối diện với ông ở phòng khách, tâm trạng cô cực kì lo sợ vì cô không biết bước tiếp theo bố cô sẽ định làm gì. - Ta rất vui vì con đã trở về nhà vào dịp này, con nghĩ được như vậy là tốt_ Giọng ông Kim từ tốn vang lên_ Cầm lấy đi. - Cái… gì vậy ạ? Taeyeon vội hỏi khi thấy ông Kim đưa ra một tờ giấy. Khi cầm nó lên và đọc, cô sững cả người. Hóa ra, đây chính là cái cách mà bố cô định làm. Mắt cô nhìn chăm chú vào nó nhưng trong đầu lại có vô vàn suy nghĩ. Khi quyết định về nghỉ lễ có nghĩa là cô đã chấp nhận chuyện này rồi, chỉ có điều là lúc này đây đột nhiên cô lại muốn từ bỏ. Có thể không quay lại với Wooyoung được nhưng để hạnh phúc của mình cho người khác điều khiển, cô thấy mệt mỏi. Cuộc đời là của cô, vậy nên đáng ra cô phải là người có quyền về nó. Sướng hay khổ, vui hay buồn là do cô, dù ra sao cũng sẽ chấp nhận. Nhưng, giờ đây sự lựa chọn của cô chỉ là con số không. - Mau đi đi, cũng sắp đến giờ hẹn rồi đấy_ Ông Kim lên tiếng nhắc nhở Taeyeon, cô không nói gì mà lặng lẽ đứng lên về phòng mình. Buổi tối ngày hôm nay, sẽ thay đổi cả cuộc đời cô. ... Khi Taeyeon đến quán café đã hẹn trước thì người cô cần gặp đã có mặt ở đó. Vì anh ta ngồi quay lưng lại nên cô không nhìn thấy khuôn mặt. Nhưng thoáng qua cách ăn mặc thì đây có vẻ là người đàng hoàng và lịch sự. Cô từ tốn đi đến rồi cất giọng: - Xin chào! - A, xin chào!_ Người đó có chút bất ngờ nhưng rồi mau chóng lấy lại sự tự tin, mỉm cười thân thiện với cô. - Xin lỗi vì em đến muộn. - Không, do anh đến sớm thôi_ Chàng trai vẫn tươi cười nói_ Anh tên Park Minwoo, rất vui vì được gặp em. - Em là Kim Taeyeon_ Taeyeon gật đầu nói, qua một vài phút nói chuyện thì cái anh chàng Park Minwoo này để lại ấn tượng không hề tệ với cô. Sau khi uống nước rồi trò chuyện khá lâu, cả hai dường như đã trở nên thân thiết hơn. Tiếng cười cũng vang lên nhiều hơn mặc dù thật ra là nó được che giấu quá hoàn hảo cho sự thật đằng sau đó. - Uhm, Taeyeon này, anh hỏi em một câu được không?_ Park Minwoo dè dặt nhìn cô gái ngồi đối diện mình, khi nhận được sự chấp thuận từ cô, anh tiếp tục_ Thật ra, em nghĩ sao về chuyện sắp đặt của bố mẹ chúng ta? Taeyeon hơi ngạc nhiên vì câu hỏi của Minwoo, cô suy nghĩ giây lát rồi cũng chia sẻ thẳng thắn suy nghĩ của mình. - Em… không thích một chút nào. Xin anh đừng hiểu lẩm, em không có ý chê anh không tốt, chỉ là… Em nghĩ đã là thế kỉ 21 rồi thì nên được tự do tìm hiểu và lựa chọn người phù hợp vs mình. - …_ Park Minwoo không nói gì mà chỉ nở một nụ cười bí hiểm, Taeyeon tròn mắt nhìn anh ta. Lẽ nào cô nói sai ư? - Vậy còn anh, em không tin một người thành đạt và sinh trưởng ở nước ngoài như anh sẽ dễ dàng chấp nhận chuyện này đâu. - Em nói đúng, đó cũng chính là lí do mà anh nhận lời đi gặp em vào ngày hôm nay_ Park Minwoo lại cười rồi nhấp một ngụm nước_ Anh muốn hôn ước này bị hủy bỏ. ... - Anh có nghĩ là sẽ thuyết phục được bố em không?_ Taeyeon dè dặt đặt câu hỏi khi cô và Park Minwoo đang trên xe của anh trở về nhà của cô. Park Minwoo không đáp ngay, anh trầm ngâm giây lát. - Anh tin là được, dù sao chuyện này cũng đến từ hai phía. - Nhưng… Cám ơn anh_ Taeyeon định nói gì đó nhưng rồi cô lại thôi. Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà cô và hai người cùng bước xuống. - Sao lại cám ơn anh? Nếu là vì hôn ước thì, đâu phải riêng em, bản thân anh cũng không muốn nó xảy ra mà. Cả hai cùng cười sau câu nói của Park Minwoo, họ rảo bước về phía căn nhà, nơi chỉ chút nữa thôi sẽ diễn ra một chuyện mà có lẽ sẽ rất “kinh thiên động địa”. - Tae! Đúng lúc ấy thì có một giọng nói vang lên, cắt ngang bầu không khí thoải mái vừa rồi. Taeyeon đứng hình, bởi vì cô nhận ra chủ nhân của giọng nói ấy là ai. ~*~ SuJu dorm Donghae cứ ngồi ngẩn ra ở trong phòng từ lúc nhận được kết quả khám sức khỏe từ bác sĩ. Khối u mà anh mắc phải là lành tính chứ không phải ác tính, đây quả là một điềm may mắn. Nhưng thực sự anh không cười nổi, những lời của chủ tịch Lee Soman cứ văng vẳng vang lên trong đầu. Anh đã sai rồi! Hình ảnh cô đi với người khác mãi ám ảnh anh, nhưng giờ anh đâu có quyền gì nữa. Chính anh đã phũ phàng gạt tay cô ra, chính tay anh đã tự phá vỡ hạnh phúc của mình, thì nay anh có thể làm gì khác. Quay lại bên cô là điều không thể, miệng nói yêu nhưng lại gây ra cho cô tổn thương không hề nhỏ, anh đúng là một thằng tồi. Donghae cứ như vậy cả buổi, trên tay cầm chiếc điện thoại, màn hình hiện lên số của Jessica nhưng anh chỉ nhìn nó thôi, những con số đã in sâu vào tâm trí. Khóe mắt Donghae như nhòe đi, phía trước chỉ toàn ảo ảnh. Con đường anh đang đi, dường như ngày một mờ dần. Reng… Reng… Tiếng chuông điện thoại vang lên làm Donghae giật mình đánh rơi nó xuống. Thoáng suy nghĩ trong đầu anh nghĩ là cô gọi nhưng khi nhặt điện thoại lên, đó lại là một người khác. - Alô! [Donghae, tớ muốn nói chuyện với cậu.] ... Sân thượng SM ngày đầu năm mới, tất nhiên là nó vẫn như thường lệ, vắng vẻ. Nơi này cũng không hợp lắm cho những cuộc nói chuyện nghiêm túc, đơn giản vì ở đây rất lạnh và không gian này hợp để hẹn hò hơn. Hai chàng trai đứng cạnh nhau một hồi, ánh mắt nhìn xa xăm. Họ chọn sân thượng vì nơi này kín đáo nhất, đỡ tốn thời gian đi lại. Donghae đưa mắt sang nhìn người bên cạnh, hơi khó hiểu vì anh không biết tại sao cậu ta lại hẹn anh ra đây. - Donghae này, tớ không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng tớ nghĩ là cậu là một thằng ngốc. Ngay câu mở đầu đã khiến người ta câm nín, vừa tức lại vừa không hiểu, Donghae vội phản pháo. - Kim Jaejoong, cậu… - Tớ không nói sai, cậu ngốc vì thế nên mới đánh mất một cô gái tốt như Jessica. Donghae chưa nói xong thì Jaejoong đã chen ngang, lần này thì anh không thể nói thêm gì nữa. Anh không nhìn cậu bạn mà quay mặt đi, nơi con tim trú ngụ đột nhiên thấy nhói đau. Là vì Jaejoong nói đúng. Sự yên ắng bao trùm lên cả hai, Donghae nhìn chăm chú vào những bông tuyết đang rơi, cười một cách chua chát. - Cậu không hiểu đâu. - Tất nhiên, tớ chẳng hiểu gì cả khi cậu cứ im lặng và một mình chịu đựng như thế_ Jaejoong có phần tức giận khi nói ra những lời này, giọng của anh hơi lớn_ Yêu nhau là phải chia sẻ, cùng nhau vượt qua khó khăn. Chỉ vì một chút trở ngại mà từ bỏ thì cậu không đáng được yêu và cũng không đáng yêu ai. - Bây giờ, tớ không còn cơ hội quay lại nữa rồi? - Cậu… - Thằng Cá ngố chết tiệt kia, không còn cơ hội là như thế nào?_ Jaejoong còn chưa kịp nói xong thì ở đằng xa đã vang lên tiếng nhí nhéo của một đám người, mà nổi bật trong đó là giọng của Heechul. Cả hai cùng quay lại thì thấy một số thành viên SuJu mà dẫn đầu là Heechul đang tiến về phía họ. Trông ai cũng có vẻ bực tức, như muốn dần cho Donghae một trận vậy. - Các hyung thực sự thất vọng về em đấy!_ Leeteuk giơ tờ giấy khám sức khỏe ra trước mặt Donghae khiến anh trân trối nhìn cả đám. - Chỉ vì chuyện này mà đánh rơi hạnh phúc của mình, em bị làm sao vậy, anh thật chẳng hiểu nổi nữa?!_ Lần này là giọng của Kangin, tất cả cùng gật đầu đồng tình. Donghae không biết nên nói gì, im lặng nghe sự chỉ trích của các thành viên. Bỗng lúc ấy Jaejoong đặt tay lên vai anh, chân thành nói. - Ra sân bay đi, chuyến bay của Sica sẽ cất cánh lúc 10 giờ đấy! Trong lúc Donghae còn ngập ngừng thì đã bị Kangin và Heechul đẩy về phía cửa. Anh như bừng tỉnh, vội vàng ba chân bốn cẳng mà chạy. Bọn họ nói đúng, anh là một thằng ngốc, đại ngốc. Tại sao lại dễ dàng từ bỏ một người tốt như cô. Ngày hôm nay nếu còn cơ hội quay lại, anh nhất định sẽ gìn giữ và không bao giờ buông tay. Chap 54 Hai ngày sau. Các cô gái SNSD đều đã trở về với dorm của mình sau một vài ngày ngắn ngủi bên gia đình. Dù còn chút tiếc nuối nhưng điều đó hoàn toàn có thể được thay thế bằng việc họ được ở bên người mà họ yêu nhất. Trong khi cặp đôi JunYul thể hiện tình yêu bằng cách cùng nhau nấu ăn cho năm chàng trai còn lại của BEAST thì KhunA lại chọn cách đi xem phim và mua sắm. So với các cặp đôi khác, họ phải trải qua nhiều sóng gió nhất nhưng tất cả chỉ chứng minh cho tình yêu bền chặt khó mà chia lìa. YongSeo có một cách hẹn hò thú vị khác là học bài chung tại thư viện. Có lẽ Yonghwa không thích thú gì với việc này nhưng vì Seohyun, anh sẽ không miễn cường mà gật đầu. Chẳng phải chỉ cần thấy người mình yêu vui thì đó cũng là niềm vui của riêng mình rồi sao? Bãi biển Incheon. Vào thời tiết lạnh giá này ra biển không phải là một ý hay nhưng với hai con người đang ngồi bên mỏm đá kia thì khác. Dù thời tiết có khắc nghiệt như thế nào thì cũng không thể đánh gục họ, bởi họ biết bên cạnh luôn có người mà mình yêu nhất. - Tae, thật vui vì mọi chuyện giờ đã ổn?_ Wooyoung kéo sát Taeyeon vào người mình hơn, nhẹ nhàng cất tiếng. Cô không đáp lại anh, chỉ cố gắng rúc vào người anh thật chặt. Cô đã phạm phải sai lầm khi cố rời xa anh, người cô dành trọn trái tim. Vẫn biết là cha mẹ cô rất nghiêm khắc nhưng có một điều mà bây giờ cô mới nhận ra, một khi đã đánh mất thì sẽ không còn cơ hội nắm giữa nữa. May mắn thay, sau tất cả cả hai vẫn có thể ở bên nhau. - Cám ơn anh, Wooyoung!_ Taeyeon nắm chặt tay người yêu_ Vì đã dành cho em một tình cảm sâu đậm và luôn ở bên cạnh em, cho dù em đã cư xử một cách không đúng đắn. - Đừng nói như thế, chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua. Việc của chúng ta bây giờ là hướng tới tương lai, chuẩn bị cho chúng ta một cuộc sống tốt đẹp. Wooyoung hôn nhẹ lên mái tóc cô. Đúng là anh cũng không thể ngờ là cả hai có thể quay lại. Ngày hôm đó khi xuất hiện ở nhà cô, lòng anh vô cùng bối rối. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra, cho đến khi nghe chính tai bố mẹ cô nói là cô đã có hôn ước. Mấy tiếng đồng hồ đứng ngoài trời lạnh giá, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh rất yêu cô nhưng anh cũng biết, cô bất đắc dĩ phải làm vậy. Anh có thể thể hiện tâm ý của mình bằng cách cầu xin bố mẹ cô, nhưng nếu như họ cương quyết và cô cũng chấp thuận thì thật sự đây là một nhiệm vụ khó khăn. Lúc nhìn thấy cô bước xuống từ xe của người đàn ông khác, anh rất giận nhưng lại phải cố kiềm chế. Bày tỏ lòng mình với cô, chưa bao giờ anh hồi hộp như lúc ấy. May thay, chuyện hôn ước đã không thành. Và nhờ sự chân thành của mình, anh đã thuyết phục được bố mẹ Taeyeon. Lời anh đã nói ra anh nhất định sẽ làm được, đó là đem lại cho cô một cuộc sống thật hạnh phúc. - Em yêu anh! - Anh sẽ khiến cho em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này!_ Wooyoung nói như đinh đóng cột, theo sau đó là một nụ hôn nồng cháy dành cho cô người yêu bé nhỏ. Sóng biển liên tục tấp vào bờ, dội lên bờ cát vàng những dòng nước ẩm ướt. Bên trên bầu trời, chút nắng hiếm hoi sau những ngày lạnh giá thấp thoáng ẩn hiện. Nắng vàng như tô điểm thêm cho cảnh biển nơi đây. Và cũng như người ta vẫn nói, sau cơn mưa trời lại sáng. Sau những thử thách đã gặp phải, giờ đây WooTae có thể vui mừng vì tình yêu sâu đậm đã dẫn cả hai đến bến bờ hạnh phúc. ~*~ SNSD dorm Jessica lạch cạch tra chìa khóa vào ổ, dorm vẫn chỉ có mình cô, các thành viên đã ra ngoài hết cả rồi. Cô mau chóng xếp đồ đạc vào phòng, nhìn ngắm một lượt, vẫn là nơi này đem đến cho cô cảm giác thoải mái nhất. Chợt Jessica nhìn thấy bên bàn trang điểm có một bức thư, là gửi cho cô. Nhìn dòng chữ quen thuộc hiện lên, cô bất giác thở dài. Xé chiếc phong bì và lôi bức thư ra đọc, nước mắt chỉ chực trào trên hai khóe mi cô. “Sica thân mến! Anh thực sự không biết đến khi nào em mới đọc được những dòng này, nhưng dù có là muộn thì anh vẫn muốn nói với em một câu tự đáy lòng. Anh xin lỗi! Em là một cô gái tốt, anh thực sự may mắn mới có thể được em dành tình cảm cho. Nhưng anh lại là một thằng ngốc, không biết quý trọng điều đó. Anh đã khiến em bị tổn thưởng một cách sâu sắc, có lẽ sẽ chẳng thể lấy lại được những gì như trước đây chúng ta đã có. Anh luôn mong nhận được sự tha thứ từ em dù anh biết điều đó là không thể. Khi viết những dòng này, nước mắt anh đã rơi xuống. Anh xin lỗi, thực sự xin lỗi vì đã không trân trọng em. Và anh không đáng có được hạnh phúc. Con tim anh rất đau khi nhìn thấy em đi với Jaejoong, anh đã ra sân bay nhưng không kịp, điều đó càng làm anh cảm thấy bản thân mình thật tệ. Dù bây giờ nói ra những điều này có thể chẳng đổi lại được điều gì từ em nhưng anh vẫn muốn nói. Xin lỗi em. Anh yêu em rất nhiều! Chúc em hạnh phúc, và sẽ tìm được một người tốt hơn anh.” Dòng lệ nóng hổi vội vàng tuôn rơi từ khóe mắt Jessica khi cô cầm trong tay bức thư của Donghae. Cô thực sự đã rất đau và không nghĩ rằng mình sẽ tha thứ cho anh. Nhưng… Cô vẫn yêu anh rất nhiều. Cạch Jessica vội vàng mở cửa chạy ra ngoài, nhưng chưa kịp đến chỗ thang máy cô đã gặp người cô cần gặp. Nhờ các thành viên SuJu mà Donghae đã biết tin về Jessica, anh nghĩ có thể cô không muốn gặp anh nhưng bước chân như không nghe lời, anh vẫn xuống tầng của các cô. Khi thấy Jessica chạy từ bên trong ra, gương mặt đầy nước mắt anh đã rất lo lắng. Nhưng dần rồi thay vào đó là sự ngạc nhiên. Cô đang ôm anh rất chặt, thổn thức khóc bên anh. Không phải là mơ, đây là sự thật. - S… Sica! - Em thực sự rất ghét anh, anh là đồ tồi_ Jessica vẫn nói trong khi tay đánh thật mạnh vào lưng Donghae. Anh thấy đau nhưng có là gì so với nỗi đau anh đã gây ra cho cô. - Anh xin lỗi! Jessica vẫn khóc nhưng cô đã lùi ra khỏi người anh, nhìn chàng trai đối diện với đôi mắt ngấn lệ. - Nếu xin lỗi mà mọi thứ có thể lấy lại được thì… - Anh biết. - Em không nghĩ là có ngày bản thân mình sẽ như thế này_ Jessica ngập ngừng nói_ Nhưng em yêu anh và em cũng cần anh. Khỏi phải nói là Donghae cảm thấy như thế nào, anh không nghĩ là cô sẽ chấp nhận anh một lần nữa. Tội lỗi anh gây ra là quá lớn và chính vì thế, chỉ là trong ý nghĩ anh mới dám nghĩ đến việc được trở lại như xưa với cô. Donghae vội vàng ôm lấy Jessica, cơ hội chỉ có một lần thôi, vì thế anh hứa sẽ không bao giờ làm tổn thương cô nữa. Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho cô, lời hứa danh dự và sẽ có hiệu lực suốt đời. Còn với Jessica, cô biết bản thân mình đang làm gì. Chưa tha thứ không có nghĩa là không tha thứ, nếu vẫn còn hận anh, có lẽ cô sẽ không hành động như vậy. Ngày hôm đó sau khi nghe cuộc điện thoại của Heechul cô đã chờ và đã nhìn thấy anh ở sân bay. Khi thấy anh cuống cuồng chạy khắp nơi tìm mình, cô đã có chút cảm động. Nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép cô ra mặt vào lúc đó. Cô chỉ im lặng nhìn anh tìm kiếm trong vô vọng rồi thất thiểu trở về. Mấy ngày qua cô ở lại nhà Kim Shinyoung unnie và đã suy nghĩ rất nhiều. Cô vốn định sẽ im lặng một thời gian nữa, nhưng lá thư chân thành của anh đã khiến cô không cầm lòng được. Dù ngắn hay dài thì hai người đã từng có thời gian vui vẻ, dù có là chuyện gì đã xảy ra thì sự thật vẫn là cả hai còn rất yêu nhau. Vậy tại sao lại cứ phải đối xử tàn nhẫn với nhau? Cơ hội đã qua đi rồi thì sẽ không ấy lại được và cô không muốn vì một chút lưỡng lự mà đánh mất hạnh phúc cả đời. - Anh có làm được không, sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ buông tay em? - Nhất định, một lần là quá đủ rồi, anh sẽ không mắc phải sai lầm lần thứ hai đâu. Lời khẳng định của Donghae khiến Jessica mỉm cười hạnh phúc, cô vòng tay ra sau đặt nhẹ lên lưng anh. Cả cuộc đời này, cô chỉ cần anh là đủ. Những tia nắng vui đùa nhảy nhót ngoài kia, như chúc mừng cho đôi bạn trẻ. Sau những ngày tuyết rơi dày đặc, mặt trời cuối cùng cũng được lộ diện. Như một chân lý, trải qua gian nan mới thấy được tình yêu đích thực và có khó khăn mới biết được tình yêu ấy có vững bền hay không. Vậy là, sau rất nhiều chuyện xảy ra, các cô gái của chúng ta dù mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều đã tìm được cho mình niềm hạnh phúc riêng. Hy vọng rằng họ sẽ mãi có thể mỉm cười như thế này, vì nụ cười là phương pháp chữa bệnh rất tốt và nụ cười sẽ còn mang đến niềm vui cho những người yêu mến họ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co