Chap 7.2
Cùng lúc, ở trụ sở bí mật của FBI tại Hàn Quốc.
HyunSeung đang xem một số hồ sơ thì nhận được tin nhắn.
“Vụ Baek JiHo giải quyết thế nào?” – From: JunHyung
“Ngày kia chúng ta sẽ bàn trực tiếp, được chứ?” – From: HyunSeung
“Ok.”
HyunSeung ngả người tựa lưng xuống chiếc ghế bọc da màu đen, nhắm mắt lại.
“Quả nhiên cách lãnh đạo của boss vẫn rất hiệu quả.”
_flashback_
New York, Mỹ.
Trong phòng của lãnh đạo FBI Hoa kỳ, các nhân viên cấp cao chăm chú theo dõi màn hình chiếu lớn giữa căn phòng. Không gian hoàn toàn yên tĩnh, chỉ vang lên đều đều giọng của tổng chỉ huy vụ án số hiệu 227SG:
- Sơ suất nghiêm trọng phía tổ chức mafia nguy hiểm nhất toàn cầu đã khiến chúng mất đi một lực lượng lớn. Nhờ có những báo cáo chi tiết và kịp thời, chúng ta đã triệt phá thành công lực lượng của chúng ở Hoa Kỳ, nhưng đó vẫn chỉ là một mắt xích vô cùng nhỏ. Có vẻ như chúng bắt đầu chuyển địa bàn hoạt động chính, địa điểm nghi ngờ nhất chính là Hàn Quốc.
…
Phòng riêng của tổng chỉ huy FBI.
Tổng chỉ huy Jang DongGun nhìn người thanh niên trước mặt, nói:
- Nếu không nhờ cậu, chắc chắn sẽ không thể triệt phá nổi lực lượng nguy hiểm đó. Nhiệm vụ ở Hàn Quốc, có lẽ phải giao cho cậu, Jang HyunSeung, đừng làm tôi thất vọng.
Anh mỉm cười gật đầu.
_end flashback_
***
Buổi phỏng vấn cho tạp chí Herworld vừa kết thúc, YoSeob lập tức tới studio của tạp chí Vogue, nơi JunHyung vẫn đang say mê tạo tác những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời nhất để đăng tải trên số mới phát hành vào tháng này. Thực ra, cậu không định tới đây, nhưng sáng nay do vội đi làm mà quên không mang theo chìa khóa, nên đành phải tìm JunHyung. Hơn nữa, cứ nghĩ tới việc anh ta đang tự tung tự tác với những sản phẩm thiết kế của mình thì cậu lại không yên tâm nổi. Không phủ nhận anh ta là một nhiếp ảnh gia có tài, nhưng thiên tài luôn đi kèm với ngớ ngẩn, quãng thời gian tiếp xúc không dài cũng không ngắn đủ để cậu hiểu con người đó rồi.
Lúc cậu vừa bước vào studio, anh vẫn đang chụp hình người mẫu.
Cậu ngồi ở ghế chờ, nhìn thao tác của JunHyung. Cách chỉnh sáng, chọn góc chụp, tạo dáng cho người mẫu, tất cả đều rất chuyên nghiệp và hoàn hảo. Kể ra ngoài việc cợt nhả và phiền phức thì anh ta cũng có tài, YoSeob thầm nghĩ.
JunHyung tiến lại gần một cô người mẫu, chỉnh lại nếp váy hơi bị nhăn, thì thầm vào tai cô nàng điều gì đó khiến cô bật cười khúc khích. Từ xa nhìn cảnh đó, YoSeob khẽ nhăn mày. Chắc lại nói những câu chẳng ra gì. Cũng chẳng có gì khó hiểu, bản thân anh ta cũng có ra gì đâu.
Lúc này mà xen vào thì không tiện, YoSeob liền ngồi xuống ghế chờ, lướt qua vài trang tạp chí giết thời gian.
Khoảng 5, 10 phút sau, đang chăm chú với những bức hình trên tạp chí, một bàn tay đưa lên vò tóc cậu làm rối tung lên.
- Nhóc, làm gì ở đây thế?
Bực dọc hất tay anh ra, YoSeob hất mặt, chìa bàn tay ra, nói:
- Chìa khóa.
- Chìa khóa nào? – JunHyung trợn tròn mắt.
- Sáng nay tôi quên. Đưa chìa khóa của anh đây để tôi về.
Anh gật gù. À, thì ra là vậy. Thò tay vào túi quần định đưa chìa khóa cho cậu ta, nhưng rồi anh bất chợt dừng lại. Tại sao anh phải làm thế với tên nhóc đáng ghét này nhỉ?
- Làm cái gì mà lâu thế, đưa đây. – YoSeob bắt đầu nổi cáu.
- Nghĩ lại rồi, cậu ngồi đây, chờ đó tôi về cùng, sắp xong rồi – Anh nhún vai thản nhiên.
YoSeob trợn mắt. “Anh điên à? Tôi-không-nói-đùa-đâu.” – Cậu gằn giọng.
- Tôi cũng đâu có đùa – JunHyung vui vẻ trả lời lại – Vậy nhé, nhanh thôi, chắc khoảng 1, 2 tiếng gì đó ấy mà.
Nói đoạn, anh quay trở lại vị trí chụp ảnh, gọi tất cả người mẫu quay lại tiếp tục công việc.
YoSeob đứng sững tại chỗ mà tức phát điên. 1,2 tiếng gì đó? Nhanh thôi?
***
Tầng 26 của tòa nhà Vogue.
Ngồi chờ JunHyung là một công việc vô vị, YoSeob quyết định bỏ lên tầng 26 của Vogue đã ngắm cảnh, chờ khoảng 1,2 tiếng nữa mới xuống. Vừa hay không phải nhìn bản mặt đáng ghét của anh ta, lại có thể tận hưởng cảm giác thư thái của riêng mình.
YoSeob ngắm nhìn quang cảnh toàn thành phố từ tầng cao nhất của tòa soạn. Toàn bộ Seoul đông đúc, nhộn nhịp như thu gọn vào trong tầm mắt. Từ trên nhìn xuống, những tòa nhà xen lẫn với màu xanh của cây cối. Seoul ngập tràn màu sắc, rực rỡ và sôi động. Thế nhưng ngay lúc này, ở tầng trên cùng của Vogue, không gian lại hoàn toàn trái ngược.
YoSeob có chút khâm phục kiến trúc sư của tòa nhà, vì thiết kế của tầng 26 quả thật rất tuyệt hảo. Không gian được bày trí như một penthouse không có mái vòm. Chính giữa là bể bơi với làn nước xanh ngắt, hai bên là dãy ghế nằm và bàn gỗ trắng để nghỉ ngơi. Các loại cây cảnh được chăm sóc cẩn thận, xếp theo hình cánh cung, những đóa hoa nhiều màu sắc nở rực rỡ, càng làm khung cảnh đẹp hơn gấp bội phần. Không chỉ có bể bơi, ở góc trái còn có một quán café nhỏ ngoài trời với cách trang trí rất đơn giản nhưng lại vô cùng tinh tế. Tương ứng là góc phải với một bể cá lớn, nhiều loại cá cảnh bơi lội giữa làn nước trong xanh, chính giữa là đá biển và san hô. Quả thực là một nơi tuyệt đẹp. Trước đây, khi đọc tài liệu về JunHyung mà DongWoon điều tra được, YoSeob có để ý tới tòa soạn Vogue, nên cũng biết được rằng sở dĩ có thiết kế tầng 26 như vậy là do từ tầng 14 – tầng 26 của tòa nhà này trực thuộc tập đoàn Shinhwa có mối quan hệ hợp tác lâu dài với Vogue đã gần 30 năm. Thật không ngờ ngay giữa lòng thủ đô Seoul, ở trên cao lại có một thiên đường đẹp tới như vậy.
Cậu lại gần bể cá cảnh lớn, chăm chú theo dõi đàn cá đang lướt mình trong nước. Trước nay YoSeob không quá hứng thú với cá cảnh, nhưng lần này thì khác. Cậu ngay lập tức chú ý tới một loại cá rất dẹp đang lướt mình nhẹ nhàng ở dưới đáy bể. Chú cá này có đôi mắt to, toàn thân mang màu xanh nước biển là chủ đạo. Nhưng màu xanh ấy không như bình thường, mà dường như trong vắt và phát sáng, nổi bật giữa hàng chục loại cá khác. Những đường viền đầy màu sắc uốn lượn trên thân, trải dài về phía những chiếc vây cá mỏng, những đốm chấm bi màu vàng ở phía dưới bụng khiến loài cá này mang một vẻ hài hòa hơn bao giờ hết. Các tia màu kéo dần về phía đuôi cá, giống như lông đuôi một chú công mà lớp ngoài cùng là màu xanh nước biển đậm. Nó chậm rãi thả mình theo dòng nước, lượn lờ xung quanh đám rong biển, bơi vòng quanh những mảnh đá biển trang trí trong bể cá. YoSeob hứng thú nhìn theo, say mê quan sát từng cử chỉ, từng hành động của loài cá ấy. Quả thực từ trước tới nay, cậu chưa từng thấy một loại cá nào đẹp tới như vậy. Đến khi con cá đó khuất mình sau đám san hô, cậu liền kiễng chân nhìn theo bóng dáng loài cá ấy, vội vã như thể nó sẽ biến mất.
…
JunHyung sau khi hoàn thành xong bộ sưu tập chỉ trong nửa tiếng, sau khi hỏi trợ lý tên nhóc kia đang ở đâu, liền vội vã lên tầng 26, thầm nghĩ trêu chọc cậu ta thế là đủ rồi, giờ chắc hẳn cậu ta đang tức điên lên. Vừa bước ra ngoài sân, bất chợt có một hình ảnh thu gọn vào trong đôi đồng tử màu đen, JunHyung chợt sững người, đứng yên tại chỗ.
Ánh sáng mặt trời của buổi chiều thu lan dần trên bầu trời xanh, phủ xuống khắp Seoul một màu vàng rực rỡ. Khắp không gian như phát sáng, nhưng dường như có một điểm duy nhất trở nên nổi bật giữa tất cả. Ánh sáng chiếu xuống mặt nước nơi bể cá tạo thành những đốm sáng li ti lung linh kỳ ảo. Và người đang đứng đó không mảy may quan tâm đến xung quanh, chăm chú nhìn ngắm đàn cá đang bơi lội trong làn nước xanh ngắt.
Khung cảnh này, quen thuộc mà cũng đã qua từ lâu…
flashback
Một buổi chiều còn vương nắng thu, quán café Angela’s.
Ở một góc quán café, nơi gần bể cá cảnh lớn của quán, một cô gái chăm chú dõi theo một loại cá đang bơi lội trong làn nước mát, hori:
- JunHyung, đây là loại cá gì?
JunHyung nhìn lướt qua loại cá cảnh mà BoYoung chỉ, bật cười nói:
- Đầu em chỉ để mọc tóc thôi sao, đồ ngốc?
- Em chỉ là tò mò muốn biết thôi – BoYoung bĩu môi. Trong một phần vạn giây, ánh mắt chợt lóe lên, cô cười khúc khích, nói – Nhưng này Yong JunHyung, tại sao anh lại yêu một đồ ngốc?
Anh mỉm cười, đưa tay ôm trọn cô vào lòng, gục đầu lên vai cô mà nói:
- Đó là Mandarinfish, là cá Trạng nguyên, loại cá cảnh đẹp nhất thế giới. Còn câu hỏi phía sau ấy à… - Anh nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô – Vì đồ ngốc luôn cần một người thông minh để bảo vệ.
- Anh đang gián tiếp khen mình là thông minh đấy hả? – BoYoung bật cười.
Anh lặng yên nhìn cô. Hít hà hương thơm dịu dàng từ mái tóc nâu mềm mượt, anh xoay người cô lại, đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu. Không ham muốn, không si mê, nhẹ nhàng theo đúng nghĩa của nó, môi chạm môi thật lâu tưởng chừng như không muốn dứt ra. Dần dần, cô vòng tay ôm lấy anh, JunHyung hạnh phúc ôm chặt người yêu trong lòng, thầm mong thời gian sẽ dừng lại tại khoảnh khắc này, để có thể được yêu nhau nhiều hơn…
End flashback
Rất giống. Thật sự rất giống.
Đã có người từng chăm chú như vậy. Đã có người từng cười như vậy. Đã có lúc anh từng hạnh phúc như vậy.
JunHyung gần như ngẩn người ra nhìn YoSeob. Đột nhiên, YoSeob quay người lại, thấy anh đang đứng ngây người, mắt nhíu lại đầy thắc mắc. Rồi cậu cất tiếng:
- Này, đây là loại cá gì?
Trong một khoảnh khắc, anh dường như bị chấn động.
- Anh, đây là loại cá gì?
YoSeob vẫn chăm chú chờ đợi câu trả lời.
Anh nhìn trân trân về phía cậu, mấp máy môi:
- Cậu…cậu vừa nói gì?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co