Chap 145
Lúc này đêm khuya vắng người, hai bên đường phố đầy những sắc đèn nê ông muôn màu muôn vẻ, tư thế lái xe của Lộc Hàm rất tùy ý, ánh sáng rực rỡ của ánh đèn thỉnh thoảng qua trên mặt anh, mặt dù trên mặt anh dán sẹo, nhưng vẫn có mấy phần anh tuấn kinh động từ trong xương anh thẩm thấu ra ngoài.
Đầu Từ Châu Huyền hơi giật giật, tìm một góc tương đối thoải mái, nhịn không được nhìn chằm chằm cái bóng trong gương chiếu hậu của Lộc Hàm, không khỏi phát ngốc.
Con đường phía trước phải rẽ, Lộc Hàm quay đầu theo bản năng, nhìn lướt qua kính chiếu hậu của Từ Châu Huyền bên này, muốn xem đướng phía sau, kết quả lại thấy cô gái chẳng biết từ lúc nào đã tỉnh lại, ánh mắt đen nhánh xinh đẹp, nhìn kính chiếu hậu chằm chằm, nhìn mình đến nhập thần,
Chân mày Lộc Hàm hơi cau, nhanh chóng quay đầu, lưu loát khống chế bánh lái nơi khúc ngoặt, sau đó liếc vào cái gương trước mặt, thấy bên trên hiện lên gò má mấy phần tương tự với Ngô Thế Huân, tay nắm vô lăng không nhịn được mà dùng lực.
Lộc Hàm chịu đựng sự khó chịu ước chừng năm phút đồng hồ đi đường, phát hiện Từ Châu Huyền ngay cả nháy mắt cũng không nháy mắt một cái nhìn chằm chằm cái bóng trong gương chiếu hậu của mình, mặt mày lạnh băng, một giây kế tiếp một tay vừa khống chế tay lái, một bên vừa rút khắn ướt tẩy trang ra, lau lung tung trên mặt.
Lông mày dựa theo lông mày Ngô Thế Huân mà vẽ, theo cử động của Lộc Hàm, rất nhanh biến mất không thấy, lông mày của anh vốn đẹp, liền hiện ra.
Trên mặt dán đầy những vết sẹo kia, cũng nổi lên theo, Lộc Hàm tùy ý lấy tay xé xuống, nửa gương mặt trắng nõn bóng loáng, liền hiện lên trong mắt Từ Châu Huyền.
Từ Châu Huyền nhìn chằm chằm kính chiếu hậu ngẩn ra, trừng mắt nhìn, trong nháy mắt hồi thần, đầu tiền là liếc mắt nhìn Lộc Hàm vẫn còn đang bóc bỏ vết sẹo, sau đó lại nhìn ngoài cửa xe một chút, quầy rượu quán ăn đêm dày đặc con phố Bắc Kinh, không ít minh tinh buổi tối cũng sẽ tới nơi này, vì vậy ngay tiếp theo cũng sẽ có một đội phóng viên buổi tối sẽ cắm tại nơi này, cho tới bảy tới tám phần mười tin tức giải trí đều được đưa từ nơi này, nếu đúng lúc bị người nào chụp được, ngày hôm sau cô cùng Lộc Hàm, nhất định chính là xì căng đan trang đầu.
Từ Châu Huyền theo bản năng giơ tay ;ên, đóng cửa sổ xe cạnh mình, sau đó nghiêng đầu liếc mắt nhìn cửa sổ xe hạ xuống hoàn toàn bên Lộc Hàm, vừa chuẩn bị ý bảo Lộc Hàm đóng cửa sổ xe, nhưng lại thấy kính chắn gió phía trước, thầm nghĩ nếu có người chụp hình từ phía trước, đóng cửa sổ xe cũng không làm được gì.
Minh tinh bình thường đến nơi này, đều dùng khẩu trang che mặt, hôm nay cô cùng Lộc Hàm tham gia sinh nhật, vốn là không cầm gì nhiều đừng nói đến là khẩu trang, nếu là bị người chụp hình, coi như muốn giải thích cũng khó khăn.
Từ Châu Huyền suy nghĩ một chút, hướng về phía Lộc Hàm bên tay lái, lên tiếng nói:
"Vêt sẹo trên mặt khoan đã gỡ xuống, về nhà rồi hẵn nói."
Động tác trên tay Lộc Hàm dừng lại một chút, ngược lại càng dùng thêm sức gỡ một vết sẹo trên mặt xuống, bởi vì lực rất mạnh, trên làn da trắng nõn cũng hiện lên một chút hồng.
Từ Châu Huyền thấy một màn như vậy, không chút do dự bắt lấy cổ tay Lộc Hàm, ngăn anh gỡ thêm một vết sẹo nữa:
"Về nhà lấy nước tẩy trang gỡ ra, cẩn thận kẻo tổn thương tới da..."
Vẻ mặt Lộc Hàm lạnh nhạt liếc mắt nhìn bàn tay nắm lấy cổ tay mình của Từ Châu Huyền, mặt mày lạnh hơn mấy phần, giọng nói lúc mở miệng, phá lệ lạnh lẽo xa cách:
"Thế nào? Khiến cô thất vọng rồi?"
Thất vọng?
Từ Châu Huyền có chút không rõ những lời này của Lộc Hàm là có ý gì, thần đôi môi hơi hơi chu lên, mờ mịt nhìn về phía Lộc Hàm "Hả?" một tiếng.
Cô bởi vì nắm lấy cổ tay anh, mặt dựa vào anh có chút gần, cô cong môi, vừa lúc đối diện ánh mắt của anh, nhàn nhạt màu hồng, phối hợp với da thịt trắng nõn cùng con ngươi đen láy, thoạt nhìn sạch sẽ động lòng người.
Trong đầu Lộc Hàm hiện lên rõ ràng, ở trong bữa tiệc sinh nhật của Ngô Thế Huân, một mảnh ồn ào trong tiếng nói cười, cô lại kiễng mũi chân lên như vậy, nhẹ nhàng hôn lên môi của anh, cảm giác mềm mại, mang theo một chút ngọt ngào mềm mại, sau đó còn ẩn chứa vài phần e lệ, xinh đẹp hô một tiếng: "Anh Thế Huân, sinh nhật vui vẻ!"
Đáy mắt Lộc Hàm, vẻ mặt anh chậm rãi nổi lên sự độc ác, như nghe được đoạn đối thoại trong cây bút ghi âm kia, đến xế chiều hôm nay Từ Mỹ Anh ở trong công ty nói với anh những lời đó, tối nay lại trên bữa tiệc sinh nhật......Đáy lòng anh vẫn luôn cực lực áp chế cảm xúc của mình, lúc này cũng không thể áp chế nổi nữa, anh đã đem cổ tay chính mình, dùng sức giãy khỏi tay của Từ Châu Huyền, sau đó không có chút do dự dừng lại đem vết sẹo trên mặt, giấu đi.
Theo hành động này của anh, tay kia không khống chế được tay lái, ở phía trước trên đường nhỏ vòng một vòng, một cái nhấn ga mạnh, xe rẽ đông rẽ tây, liền đến một nơi không có một bóng người gần thành biên bảo vệ.
Đây căn bản không phải đường về nhà...... ánh mắt nghi ngờ của Từ Châu Huyền nhìn về phía Lộc Hàm, vừa định hỏi anh tới nơi này làm cái gì, trong lúc bất chợt xe liền mạnh mẽ ngừng lại.
Bởi vì thắng gấp, Từ Châu Huyền theo quán tính, cả người ngã về phía trước, bên tai mơ hồ nghe được dây an toàn bị mở ra, sau đó là bả vai bị Lộc Hàm nhấn một cái, đáng lẽ thân thể sẽ bị ngã về phía trước, liền bị đẩy ngã ra sau ghế, sau đó bên tai liền truyền đến giọng nói trầm thấp đầy áp lực của Lộc Hàm:
"Mộng đẹp bị phá nát, có phải rất thất vọng hay không?"
Lại là thất vọng?
Lông mày Từ Châu Huyền nhăn lại, nhìn vẻ mặt giống như là muốn đóng băng của Lộc Hàm, nuốt một ngụm nước miếng, nhỏ giọng hỏi lại:
"Lộc Hàm, anh nói cái gì? Cái gì mà mộng đẹp?"
Đáy mắt Lộc Hàm có chút phức tạp, từ lúc bắt đầu, anh giống như đang là lầm bầm lầu bầu, giọng nói nhẹ nhàng thì thào nói nhỏ:
"Đêm nay cô thực vui vẻ, có phải hay không? Bởi vì cô có thể nhìn thấy hắn còn sống bình thường, mà không phải chỉ là một cổ thân thể chỉ biết ngủ say, sẽ không nói không xem thân thể cô ...... Nhưng lại là tôi không phải hắn......"
Nói tới đây, ánh mắt Lộc Hàm như là đang giận giữ, hoặc như là đang bi thương, nhưng mà cũng không chờ Từ Châu Huyền thấy rõ ràng, đáy mắt anh liền biến thành một mảnh băng hàn, ấn vai của cô xuống, trong lúc nhất thời liền thêm chút sức lực, giống như là xen lẫn hận ý mười phần, cắn chặt răng gằn từng chữ một, cúi đầu âm trầm nói vài câu:
"Tôi không phải hắn ta, tôi không phải hắn ta, trong mắt cô vì cái gì chỉ nhìn đến hắn ta, không hề nhìn đến tôi? Vì cái gì hả?"
Giọng nói của Lộc Hàm rất nhỏ, lời nói rất lộn xộn, Từ Châu Huyền nghe thấy có chút không rõ ràng lắm, chính là mơ mơ màng màng nghe được vài câu, cái gì không phải hắn ta, cái gì mà không nhìn đến tôi?
Cô nghĩ như thế nào đều không hiểu rốt cuộc là Lộc Hàm đang nói cái gì nữa, lông mày nhíu lại càng thêm chặt:
"Cái gì không phải hắn ta? Cái gì mà không nhìn đến tôi? Lộc Hàm, anh đến tột cùng đang nói cái gì?"
Lời nói của Từ Châu Huyền, lập tức khiến Lộc Hàm hốt hoảng, lời nói trong miệng anh liền đột nhiên ngừng lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co