Chap 28
Đợi đến khi nữ sinh kia rời khỏi, trong phòng y tế mới trở lại yên tĩnh, Từ Châu Huyền cũng không biết mình lấy dũng khí ở đâu ra, cuối cùng hỏi ra vấn đề khiến cô cảm thấy bối rối :
"Cô gái kia là bạn gái cậu sao?"
Hỏi xong câu này, Từ Châu Huyền suýt nữa muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, Lộc Hàm sẽ không nghĩ cô là một cô gái nhiều chuyện chứ?
Từ Châu Huyền thấp thỏm không yên nâng mí mắt lên, cẩn thận len lén nhìn vẻ mặt Lộc Hàm. Người con trai kia nghe xong câu hỏi này, mi tâm hơi nhíu lại, sau đó khuôn mặt đang đọc sách ngước lên nhìn cô, mở miệng nói ra hai chữ cực nhạt :
"Không phải."
Từ Châu Huyền "à" một tiếng, gật gật đầu.
Tầm mắt Lộc Hàm liền quay trở về trang sách..
Trong phòng lại im phăng phắc, qua một hồi thật lâu, giọng nói nhẹ nhàng của Lộc Hàm lại theo chiều gió đến đây :
"Gần đây lớp tụi mình có hoạt động, mình và cậu ấy cùng phụ trách."
Lúc nam sinh nói lời này, vẻ mặt cứng ngắc như khúc gỗ, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào sách.
Từ Châu Huyền lại vùi mặt vào trong chăn, yên lặng không một tiếng động, mặt cười toe toét.
Bởi vì đến kỳ kinh nguyệt nên Từ Châu Huyền đau không chịu nổi, bác sĩ châm một mũi giảm đau cho cô, trước khi rời đi, mới trả tiền, tổng cộng 28 Nhân dân tệ. Từ Châu Huyền chưa kịp lấy ví tiền trong cặp ra thì Lộc Hàm đã lấy trong túi ra 30 Nhân dân tệ đưa cho bác sĩ.
Từ Châu Huyền đi ra khỏi phòng y tế, suy nghĩ một chút, rồi chạy đến bên cạnh Lộc Hàm, lấy ví tiền ra, lục lọi bên trong một chút, tìm được năm mươi Nhân dân tệ, đưa cho Lộc Hàm :
"Đây là tiền thuốc men, trả lại cậu, cám ơn."
Tầm mắt Lộc Hàm nhìn lướt qua tờ 50 Nhân dân tệ mới tinh trong tay Từ Châu Huyền, và cả cái bóp tiền của cô còn đang mở toang hoang với một xấp tờ 100 thật dày. Mặt mày hơi ảm đạm một chút, sau đó liền quay đầu đi chỗ khác, không để ý tới Từ Châu Huyền nữa, bước nhanh chân hơn, để lại Từ Châu Huyền một khoảng thật xa rời đi.
Lần thứ hai Từ Châu Huyền nỗ lực phấn đấu, cố gắng học tập là thời điểm chuyến đi dã ngoại của trường, lúc ấy Ngô Thế Huân tổ chức tiệc nướng ngoài trời, gọi rất nhiều bạn học đến, Từ Mỹ Anh và Lộc Hàm cũng có mặt.
Ngày hôm đó thời tiết rất đẹp, mọi người ăn uống no say xong, nằm ở trên cỏ xanh mướt, nhìn trời xanh mây trắng, cũng không biết là ai bắt đầu trước, bàn luận về nguyện vọng muốn vào trường đại học. Sau đó từng người từng người đều nói mình muốn thi vào trường đại học nào, duy chỉ có Lộc Hàm từ đầu đến cuối không mở miệng nói một câu nào. Mãi cho đến khi bọn họ trở về, Từ Châu Huyền mới nghe Ngô Thế Huân đứng sau lưng cô và Từ Mỹ Anh hỏi Lộc Hàm :
"Anh, còn anh thì sao? Muốn vào trường đại học nào?"
"Đại học A."
Đại học A là trường đại học hàng đầu cả nước, điểm thi tuyển sinh đại học rất cao, Từ Châu Huyền cũng không dám nghĩ tới.
Thật ra, chính cô cũng không biết chính xác mình muốn vào trường đại học nào. Lúc mọi người cùng bàn bạc về nguyện vọng, có người nói muốn đến đại học Hàng Châu, cô gật đầu nói, thành phố đó cũng rất tốt, cô cũng thích, cũng muốn đi Hàng Châu.
Thật ra Từ Châu Huyền thích Hàng Châu, đơn giản là vì thành phố đó đẹp. Nhưng dẫu đẹp đến đâu cũng không bằng thành phố có Lộc Hàm. Cô biết rõ đại học A giống Lộc Hàm, đều là mộng tưởng xa không thể với tới của mình. Thế nhưng lại vẫn vì mơ tưởng đó mà đi cố gắng.
Hôm đó trở về, Từ Châu Huyền liền đưa ra mục tiêu của cuộc đời mình, tiến vào trường đại học A, trở thành bạn đại học của Lộc Hàm.
Đại học A so với thi vào lớp 1 khó hơn nhiều, học sinh toàn quốc có thể thi đậu đại học A đều là đối tượng được các bậc phụ huynh ước ao ca ngợi. Nhưng tiềm năng con người luôn không có giới hạn, có lẽ nói, ngay từ lúc cô say đắm Lộc Hàm, si mê đến điên cuồng, chỉ cần có thể gần kề bên anh, phải trả giá lớn như thế nào cô cũng chịu.
Kể từ đó, cho đến khi kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học, cuộc sống hằng ngày của cô đều là ăn, học, ngủ, trộm nhớ Lộc Hàm rồi đem nỗi nhớ hóa thành động lực, càng thêm cố gắng học tập.
Thời gian không phụ lòng người có tâm, thành tích Từ Châu Huyền thi vào trường đại học quả thật rất chấn động, chỉ thua Ngô Thế Huân một chút, nhưng với điểm số này dễ dàng để cô lọt vào đại học A.
Từ Châu Huyền đứng trước bảng dán phiếu điểm ở trường, xem xong thành tích của mình, mới bắt đầu tìm thành tích của Lộc Hàm. Điểm của anh còn cao hơn nhiều so với Ngô Thế Huân.
Khoảnh khắc Từ Châu Huyền xem điểm chuẩn trúng tuyển của đại học A, nước mắt đột nhiên tuôn trào.
Ước mơ của cô cuối cùng đã trở thành sự thật.
Vào thời gian mùa hè nóng bức nhất, Từ Châu Huyền nhận được thư thông báo trúng tuyển của đại học A như mong muốn. Cuối hè đầu thu, Từ Châu Huyền vui mừng hớn hở cầm thư thông báo đến đăng ký ở đại học A. Cô biết Ngô Thế Huân cũng ở đại học A, cho nên sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, liền gọi điện thoại hẹn Ngô Thế Huân buổi tối hẹn ở quán giải khát uống trà sữa. Từ Châu Huyền làm như vô tình hỏi Ngô Thế Huân một câu :
"Lộc Hàm đâu? Không ở chung với cậu à?"
Ngô Thế Huân cắn ống hút, mơ hồ không rõ nói:
"Anh mình sao? Anh ấy không vào đại học A, anh ấy đi Hàng Châu."
Dừng một chút, Ngô Thế Huân còn nói :
"Lúc nghỉ hè, anh mình được bên Tìm Kiếm Tài Năng nhìn trúng, đến Hoành Điếm đóng vai phụ. Hàng Châu cũng khá gần Hoành Điếm, anh ấy cảm thấy học đại học ở nơi đó đỡ phải chạy đi chạy lại."
Bạn biết cảm giác sấm sét giữa trời quang là sao không?
Cho dù qua nhiều năm như vậy, ở trong mộng Từ Châu Huyền đều mơ thấy một màn kia, đều có thể lại trải qua cảm giác kia một lần nữa, một tia sét không thương tiếc đánh mạnh vào đầu cô.
Cô đã nỗ lực cố gắng, cuối cùng vào được đại học A nhưng anh lại đi Hàng Châu, nguyên nhân là anh muốn quay phim, nơi đó tương đối gần với Hoành Điếm.
Ông bà ta thường nói, người với người có thể ở bên nhau, phải xem duyên phận. Mà cô và Lộc Hàm có lẽ số phận của hai người không có duyên.
Đó là lý do vì sao cô liều mạng, dốc toàn lực ra sức yêu anh, nhưng không chiếm được một mảnh ký ức nào của anh...
Thời thanh xuân, rõ ràng là tốt đẹp như vậy, nhưng lại tốt đẹp đến mức khiến cho người ta thương cảm.
Ở trong mộng Từ Châu Huyền nghĩ vậy, nhắm mắt lại, nước mắt lại từ từ chảy ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co