[LONGFIC] Phản Diện YoonYul version [Full]
[LONGFIC] Phản Diện YoonYul version [Chap 1-10]
PHẢN ♥ DIỆN | The Villainess
Author: Faithfair | Rief Thiaf | faithfeir
Category: Romance, school life, comedy, drama...
Status:
Complete
Rating: 16+, nữ nữ sinh tử
Edit Yoonyul: hanjin, Anne
::: PROLOGUE :::
Những dòng ký thư không được gửi
Em là một người không giỏi chịu đựng. Là một con bé bốc đồng, nông nỗi, xấu xa.
Em không thích ấp ủ những gì mình nghĩ. Lại càng ghét những con người rỗi hơi đi làm chuyện đó, mặc cho lý do có nhạy cảm và hợp lý đến độ nào.
Em khinh thường những chuyện hy sinh cao cả. Em cho chúng là điều huyễn hoặc chỉ tồn tại trong tiểu thuyết.
Em từng thề với lòng, một khi tìm được tình yêu, sẽ bám mãi không buông.
Cho dù điều đó có hủy hoại cả người em yêu.
Em là một nữ phản diện trong câu chuyện của người. Như vậy đó.
Vậy mà, người đã khiến tất cả đều đảo ngược.
Người có biết, làm người tốt rất khó hay không?
—Những dòng đầu của ký thư không được gửi.
:::Chương 1:::
Nữ Phản Diện Trong Tiểu Thuyết
"Yuri."
"Yuri!"
"YURI!!!"
Mặt bàn đột nhiên rung lên làm nước trong ly văng ra tung tóe. Sun Hwa chau mày dữ dội. Victoria suýt nữa đã đánh rớt thỏi son.
Riêng nhân vật tên Yuri vẫn cứ thừ ra giữa sảnh đường.
"Lại nữa à?" Victoria sửa vai rồi tiếp tục quay sang hộp trang điểm với thỏi son đỏ chói, giọng ra chiều chán chường.
"Tội Yun Ho oppa quá, lần này chẳng được đến 3 ngày."
"Cậu còn nói? Tớ đau lòng lắm mới nhường Yun Ho oppa cho nó, vậy mà cậu xem nó kìa!" mặt Sun Hwa bắt đầu đỏ lên gay gắt.
Chẳng thèm rời mắt khỏi tấm gương nhỏ dựng trên bàn, Vic bậm môi. "Lôi thôi quá, cậu vốn biết tên đó cũng mê nó lâu rồi. Cậu vốn đâu có cơ hội mà nhiều chuyện."
"Cái gì chứ? Ý cậu là sao?" Sun Hwa tức tối quay qua hét lớn, Vic giật cả mình khiến đường son bị lệch đi một đoạn. "Ý cậu bảo tớ không đẹp bằng cậu ấy?"
"Chịu thôi. Ai bảo mẹ cậu không đẹp bằng mẹ nó. Ba cậu không đẹp bằng ba nó. Sinh ra cậu dĩ nhiên xấu hơn nó. Thế mà cũng bực tức. Rõ chán."
"Vic, cậu—"
Rút vội khăn giấy lên lau chỗ son lem, Vic thản thiên cắt ngang lời của nhỏ bạn, mắt vẫn không một giây rời gương. "Tớ không biết cậu giận cái khỉ gì. Cậu vốn biết tính Yuri nó thế. Sớm muộn gì tên đó chả bị 'đá'. Tội gì phải tức tối thay 'chàng'?"
"Vì cậu chưa bao giờ bị nó giật bồ mới thế!" Sun Hwa vẫn không hề giảm thanh âm. Cả canteen giờ đây đã dồn mắt vào bàn họ.
"Vì tớ không ngu như cậu, lúc nào cũng 'nghía' các chàng đẹp mã. Cậu biết Yuri mê trai đẹp đến cỡ nào mà..."
"Nói đến mới khiến tớ tò mò," Sun Hwa hạ giọng, đầu quay lại hướng Yuri. "Lần này đã sững ra hơn một phút rồi đấy."
"Tò mò thì lại xem nó nhìn ai đi," Vic bập môi vào nhau ra tiếng, "để sau đó mà chuẩn bị cho chiến lược 'cưa cẩm' của nó nữa."
Chẳng cần đợi nhỏ bạn hối thêm, sự tò mò thường ngày của Sun Hwa đã chiến thắng cơn giận bất thường. Cô đứng dậy bước nhanh về phía một Yuri vẫn còn sững ra như pho tượng bất động giữa canteen đông đúc.
"ÔI TRỜI ĐẤT THIÊN ĐỊA ƠI!"
Vic khẽ chau cậu, tay giữ vững tấm gương trên bàn, trong khi tay còn lại nắm chặt cây chải mascara. Sự trở lại chóng vánh của Sun Hwa lại khiến mặt bàn rung lên bần bật.
"Lần này chúng ta 'tiêu' rồi!"
"Từ từ đã, để tớ chải nốt bên mắt phải đã," giọng Vic có phần bất nhẫn.
"NGƯỜI YURI CHẤM LÀ IM YOONG!"
Cây chải mắt rớt xuống sàn, đôi mắt Vic mở to, lần đầu tiên trong ngày cô ngước lên nhìn chằm chằm vào bạn mình, sự kinh hãi lộ rõ trong mắt.
"IM...IM YOONG???"
Cả hai trân trối nhìn đối phương, rồi không hẹn mà cùng nhau quay sang phía Yuri – lúc bấy giờ đã thu được hoàn toàn sự chú ý của mọi người.
Như ngọn lửa bị thổi tắt, cả gian phòng đột nhiên tĩnh lặng, rồi như quả bom bị kích hoạt bùng lên tiếng bàn tán xôn xao.
Khi Yuri bước thẳng về phía đệ nhất mỹ nữ của trường tư thục cao cấp ShinHwa.
"Chết toi rồi!" Sun Hwa lầm bầm, đoạn quay sang hét vào tai Vic, "Cũng tại cậu hết! Cả tháng trời ở yên không sao! Ai mượn đòi vào canteen ngay giờ khỉ có Im Yoong chứ?!"
"Lỗi của tớ chắc? Là vì Yuri tự nhiên hứng lên đòi ra. Làm sao tớ quản được?" Vic cằn nhằn, lúc bấy giờ đã nép sát người sau cột cùng Sun Hwa lén nhìn về cảnh tượng động trời.
Là động trời. Đúng vậy.
Im Yoong, 'ác ma' của cả khoa đại học IT. Đẹp đến não lòng, tàn nhẫn đến đau đớn. Gia thế 'oanh tạc' liệt vào hàng mafia trùm của toàn quốc, nổi đình đám nhờ vào thế lực đàn em trong trường. Chung quanh hắn luôn toát ra sự ngạo nghễ bất cần đời, nhưng lại phảng phất sức thống trị ghê gớm, khiến người ta chỉ muốn thần phục dưới chân. Một con người cao ngạo như thế, lạnh lùng như thế, vậy mà một năm trước đã làm chấn động toàn trường.
Khi bất ngờ có bạn gái.
Và hệt như câu chuyện tình lãng mạn thường thấy trên truyền hình, bạn gái của Devil này lại là một cô gái bình thường đến đáng sợ. Xét về học tập, Seo Hyun phải nói là niềm tự hào của ShinHwa. Là người nhỏ nhất trong học viện, Seo Hyun học nhảy lớp để trở thành sinh viên năm nhất trẻ nhất. Xét về sắc đẹp, Seo Hyun là một cô bé năm đầu mặt mũi dễ coi, nhưng lại khó được xem là xinh đẹp xuất sắc. Nếu kể đến hàng 'xuất chúng' thì phải nói đến 'chị cả' của ShinHwa Tiffany Hwang, hay bạn gái của hoàng tử khoa nghệ thuật Goo Hara, và ngay cả 'ngôi sao mới lên' của sinh viên năm đầu: Yuri.
Nhưng không, hệt như tiểu thuyết; ác ma làm say lòng biết bao cô gái vì vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lạnh lùng, bất cần đời, lại chọn một người con gái bình thường, tính tình nhu mì, yếu đuối – hoàn toàn trái ngược với mình – làm bạn gái.
Mọi người đều nói đây là tình yêu kinh điển. Là sét đánh. Và sẽ khắc cốt ghi tâm đến suốt đời.
Vì một người như vậy, lại đi yêu một cô gái như vậy. Chuyện vốn chỉ xảy ra trong phim thần tượng hay truyện tranh. Và nó đã khiến nhiều đứa con gái trong trường càng lún sâu vào những mơ tưởng huyễn hoặc, được tạo ra vì xem quá nhiều phim thần tượng: rằng lọ lem có một ngày sẽ tìm thấy hoàng tử.
Vì thế, Seo Hyun và Im Yoong được xem là một đôi trời ban, dù cơ bản Seo Hyun không thể xứng với nữ ác ma này. Nhưng nào có đáng quan tâm? Sự khác biệt chỉ càng chứng tỏ sức mạnh tình yêu không biên giới giữa họ.
Bọn sinh viên học sinh, đặc biệt là phái nữ, thần tượng cặp đôi này.
Vì sao ư? Hãy ngắm cái cách Yoong ân cần đút trái cây cho Seo Hyun kìa! Thật là khiến bọn con gái tan chảy! Cảnh tượng lọt thẳng ra từ một quyển truyện tranh Nhật Bản!
Nhân vật nam chính tuy khuôn mặt vẫn lạnh lùng, cử chỉ cứng nhắc, nhưng đáy mắt lại hiện lên một sự nồng ấm hy hữu khi nhìn vào nhân vật nữ, một cô gái ngây thơ mỏng manh, nhìn vào là muốn bảo vệ. Cái cách ân cần Yoong chăm sóc cô, tình yêu không phải đã quá hiển nhiên sao?
Ấy vậy mà khung cảnh thần tiên ấy sắp bị phá hủy. Sớm hay muộn, họ đã biết ngày này rồi cũng sẽ đến, và cũng trông mong nó: Sự xuất hiện của nhân vật nữ phản diện.
Một nữ phản diện muôn phần xinh đẹp, có gia thế, có tiền bạc.
Sự xuất hiện của Yuri.
"Yuri!"
Sun Hwa thét lên, muốn chặn con bé cứng cổ lại. Nhưng lại bị Vic ngăn cản. "Vội làm gì? Có phim hay để xem rồi. Xem ra con bé Seo Hyun mỏng manh đó kỳ này thê thảm."
"Cậu khùng hả?! Seo Hyun thì nói làm gì? Vấn đề là Im Yoong kìa! Cậu không nhớ chuyện gì đã xảy ra lần cuối cùng Seo Hyun bị hiếp đáp sao?"
Vic gật gật, hơi rùng mình. Làm sao cô quên được cảnh tượng gần một năm trước, khi một vài đứa con gái năm hai bị đàn em của 'Devil' nhận đầu vào toilet, lôi xệch ra sảnh đường bắt xin lỗi Seo Hyun vì đã lỡ lầm 'đụng chạm' cô ấy. Seo Hyun lúc đó trông mỏng manh như pha lê, mắt toát lên nỗi sợ cùng – Vic ngầm để ý – sự hả hê thầm kín.
Nhưng phải nói đến là Yoong. Cô không giận dữ, cũng chẳng giễu cợt, cô chỉ bình thản ngồi đó, bàn tay chậm rãi vuốt tóc bạn gái, dõi đôi mắt nâu nhạt về phía các nạn nhân đang bị hành hạ với sự lãnh đạm đến rùng mình.
Yuri có thể tóm trọn bất kỳ đứa nào. Nhưng chỉ có Im tiểu thư đó là không được.
À, nhưng đã quá trễ. Vì nếu cô và Sun Hwa có thể cản được sự quyết tâm của Yuri, thì heo nái cũng biết leo cây mất rồi!
.
.
"Hi!"
Cô gái xinh đẹp hất nhẹ mái tóc xoăn dài nâu nhạt được uốn lượn tinh tế ra sau, duyên dáng ngồi xuống đối diện cặp trai gái đang tâm sự, miệng ngoác một nụ cười còn tươi hơn hoa nở ban mai. Những tên đàn em vây quanh há hốc mồm kinh ngạc, không rõ là sững sờ vì sự gan góc động trời của cô gái này hay vì vẻ đẹp trong sáng đến rung động của cô ta.
"Hi, em là Yuri, năm một, khoa thời trang. Chào sunbae! Chị tên là gì?"
Người con gái tóc kia ngước nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt với sự ngỡ ngàng trần trụi. Ngoài Goo Hara ra, cô quả thật chưa từng trông thấy cô gái nào dễ thương như thế. Nếu cô gái không ăn vận hàng hiệu ngất trời, đôi giày cao gót đỏ chóe cạ cạ vào sàn nghe nhột tai, hoa tai kim cương lấp lánh lóa cả mắt, thì vẻ thuần khiết của cô ta đã khiến Seo Hyun nghĩ rằng cô ta mới chính là nhân vật chính trong câu chuyện này.
Nhưng không, là vì cái cách cô ta nhìn Im Yoong của cô: say mê, chiếm hữu. Cô gái tên Yuri này là một nữ phản diện, Seo Hyun dám chắc.
Và không chỉ mỗi mình cô nghĩ thế.
"Em là Yuri, sunbae tên gì?"
Seo Hyun sực tỉnh giấc, thoát khỏi sự mê hoặc của nụ cười quá sức dễ thương, lo lắng nhìn sang vị thần bảo vệ của mình. Cô thở phào nhẹ nhỏm khi nhận ra đôi mắt Im Yoong vẫn dán vào cô, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng chân cậu khẽ nhếch lên một chút. Song vẫn không hề đáp lời chào hỏi hay quay sang nhìn Yuri.
Seo Hyun hít mạnh vào, quay sang nở một nụ cười bẽn lẽn, vẻ mặt chứa đầy sự khoan dung gượng gạo. "Xin lỗi unnie, Yoong có vẻ không được khỏe nên mới không...À, cô ấy tên là Im Yoong."
Một nụ cười rạng ngời trên môi Yuri. Cô nói bằng giọng hân hoan nhất.
"Yoong, tên em là Yuri. Em rất thích chị. Chúng ta yêu nhau nhé!"
Cằm của Seo Hyun dường như muốn rớt chạm đất. Nhiều tiếng hít vào trỗi lên xung quanh. Sự xôn xao của cả gian phòng bỗng như điện bị nghẽn mạch: Tắt ngấm.
"Cô...cô nói gì?" Seo Hyun, sau một hồi lặng thinh, run rẩy hỏi nhỏ.
"Chúng ta yêu nhau nhé, Yoong!"
Yuri lặp lại, đáy mắt phất lên một sự tự tin khó tả vẫn hướng thẳng về cô gái lạnh lùng ngồi đó, hoàn toàn không có Seo Hyun trong mắt.
"Cô...!" một trong những tên đàn em hậm hực lên tiếng. "Cô đúng là gan cùng mình! Có 'chị hai' ở đây mà dám nói năng bừa bãi! Yoong, để tôi lôi con này đi chỗ khác!"
Nói rồi, hắn xông đến nắm lấy tay Yuri dùng dằn lôi đi. Sun Hwa đùng đùng toan xông đến bảo vệ bạn, nhưng đã bị Vic kéo lại.
"Đừng...đừng mà Huyk Jae oppa..." Seo Hyun yếu ớt nói, môi gượng cười. "Đừng làm đau chị ấy...chị ấy...chỉ là thích Yoong quá thôi."
Yuri vùng ra khỏi tay của Huyk Jae, môi dẫu lên khó chịu. "Đụng vào tôi thì cả nhà anh có mà đi cạp đất. Tôi là người nhà của ngài thị trưởng thành phố!"
"Đích thị là giọng lưỡi của một nhân vật phản diện," dân chúng rì rầm.
"Con ranh này!" Huyk Jae gầm lên, "Mày—mày đúng là thứ nhà giàu kênh kiệu! Chỉ biết nhờ vào quyền lực cha mẹ! Không biết xấu hổ!"
Yuri chau mày rồi quay sang Huyk Jae, sự chân thành bộc lộ trong từng lời nói. "Xấu hổ cái gì? Sự thật là nếu anh đụng vào tôi thì sẽ có chuyện mà. Tôi nói trước để anh biết mà lường thôi."
"Hả? Con—"
"Thà tôi nói trước để anh biết đường mà tránh. Còn đỡ hơn nông nỗi gây ra chuyện, đến lúc đó ông thị trường sẽ 'làm cỏ' cả nhà anh. Anh thấy tôi như thế có gì phải xấu hổ?"
Huyk Jae cứng miệng.
Một tiếng cười hào sảng vang lên làm vỡ tan sự căng thẳng, mọi người đều quay sang trố mắt nhìn 'phó tướng' Choi Soo Young, mái tóc ngắn của cô rung lên từng đợt vì sức tấn công của tràng cười.
"Xem ra bạn anh hiểu ra vấn đề nhanh hơn anh đấy," Yuri đắc thắng hết nhìn Soo Young, rồi lại nhìn một Huyk Jae đang ngơ ngác không rõ chuyện gì đang xảy ra.
"Lầm, lầm rồi, tiểu thư. Tôi chỉ là..." ho sặc, Soo Young ngước lên nhìn Yuri với sự khôi hài ấm áp "...chỉ là chưa bao giờ thấy một người đã ngang ngạnh khoe khoang. Rồi còn biện hộ cho sự khoe khoang đó của mình một cách bình thản nữa chứ! Đúng là con nhà giàu có óc não vận hành thú vị thật! Haha..."
"Óc não người nghèo như các người mới thú vị," Yuri tỉnh bơ đáp, mắt nhìn thẳng vào Soo Young không một chút xấu hổ. "Tôi nói ra sẽ giảm đi cả phiền phức cho anh ta và tôi. Anh ta không cần phải vào vào tù vì cơn giận của ngài thị trưởng, tôi cũng không cần phải chịu nghe người ta nói là ỷ giàu hãm hại người khác. Anh ta yên ổn. Tôi yên ổn. Nói ra gia thế cứ nhất thiết là khoe khoang sao?"
Soo Young nín cười, song đôi mắt vẫn dấy lên một hứng thú bí ẩn dõi vào Yuri.
"Đừng nhìn tôi như con khờ huênh hoang thế. Chính sự nhạy cảm của người nghèo các người mới cứ cho rằng người giàu là lũ khoe khoang. Tôi đơn thuần chỉ muốn yên ổn trò chuyện với Yoong. Điều này có gì sai?"
"E hèm," Soo Young tằng hắng, giọng điệu vẫn bỡn cợt, tuy sự ngạc nhiên rõ ràng hiện hữu trong mắt. "Nhưng cô phải thấy chứ, Yoong nhà ta đã có bạn gái rồi."
"Đúng vậy! 'Chị hai' đang ngồi kế bên như vậy! Mà cô lại dám mở miệng tuyên bố bậy bạ! Lại ra vẻ chẳng nhìn thấy chị hai, như thế không phải là xem thường chúng tôi sao?"
Yuri thở dài, đoạn chớp mắt rồi quay sang đáp lời Huyk Jae.
"Tôi mệt anh quá. Có mù cũng thấy được tôi thích Yoong. Vậy dĩ nhiên là không thích bạn gái cô ấy rồi. Đã không thích thì nhìn và nói chuyện làm gì? Làm dáng làm điệu à?"
Cả đám người không biết từ lúc nào đã nín thở để lắng nghe cuộc hội thoại. Tất cả đều trố mắt nhìn Yuri, không rõ nữ phản diện này lại từ hành tinh nào rơi xuống.
"Hay tôi nên quay qua bắt chuyện thân thiện thế này: 'Bạn ơi, bạn quen biết Yoong như thế nào? Vì sau này tôi sẽ là người cướp Yoong đi như thế đó.'"
Tiếng khay rơi trên nền đất từ xa vọng lại. Có vẻ như ai đó đã quá sửng sốt.
Thế là cảnh tượng hy hữu đã khép lại với nhiều cái nhìn kinh hoàng, vẻ mặt thẫn ra của Seo Hyun, khuôn mặt đỏ gắt của Huyk Jae, sự ngạc nhiên pha lẫn thán phục của Soo Young.
Và nụ cười nhếch mép của Im Yoong.
Thật đúng là một nữ phản diện lạ đời!
:::Chương 2:::
Đau Tim
Ôi chao...cái 'sự nghiệp' làm nữ phản diện của Yuri cũng gian nan lắm chứ.
"Này này, 'phản diện', em không có lớp giờ này sao? Rảnh rỗi ra đây thế?" Soo Young vui vẻ vỗ vào vai cùng lời chọc ghẹo nhẹ nhàng.
Cô gái mang tên Yuri ngước mặt lên nhìn cô với đôi mắt tròn xoe ươn ướt. Không phải cô khóc, mà mắt cô đó giờ đã thế rồi. Đôi mắt hút hồn người nếu dại dột nhìn vào quá lâu. Nhận ra người đã chọc ghẹo mình hôm qua, cô lắc lắc đầu rồi mỉm cười thật tươi, những lọn tóc nâu nhảy múa trên vai làm tôn lên vẻ đẹp thánh thiện — mặc dù những gì thoát ra từ miệng lại chẳng thánh thiện chút nào.
"Không, em cúp. Em đang chờ để 'cưa' Yoong."
Soo Young chắp tay ra sau, nhíu mày rồi nheo mắt lại ra chiều hoài nghi lắm.
"'Em'? Mới hôm qua còn 'tôi' và 'cô' quyết liệt mà?"
Yuri cười hì hì.
"Tối qua em về nhà lập kế hoạch. Chợt nhận ra vụ này nếu không có đồng minh thì không ổn lắm. Thế nên..."
"...Thế nên em quyết định 'chiêu dụ' tôi?" Soo Young hỏi, một bên chân mày nhướng lên, miệng lại càng cười tươi. Cô thật đang trong tâm trạng muốn trông thấy người ta ngượng ngùng. Đặc biệt là cô bé này.
Tuy nhiên.
Yuri đứng dậy, tự tin vỗ mạnh lên vai Soo Young bôm bốp. "Soo thông minh lắm! Đây cũng là lý do em chỉ muốn 'chiêu dụ' mỗi mình Soo thôi đấy!"
Soo Young vẫn chưa kịp phản ứng trước cử chỉ bất ngờ của cô bé thì Yuri đã vội vã đẩy cô ra chạy mất. Ngoảnh đầu nhìn lại cô mới nhận ra nguyên do quá hiển nhiên: Yoong và Seo Hyun.
Lắc đầu, cô vẫn giữ nụ cười tươi rồi sải chân đi theo cô nàng phản diện.
"Yoong!" Yuri kêu lên hoan hỉ, không cần hỏi han rồi đặt thân ngồi xuống đối diện cặp tình nhân.
Seo Hyun trông có vẻ sợ sệt, nhưng sự hiền từ đã nhanh chóng tràn ngập khuôn mặt khi nhận ra cô nàng phản diện chẳng hề nhìn lấy cô một cái. Tất cả sự chú ý đều đổ lên người Yoong của cô. Seo Hyun khẽ quay sang kéo tay áo bạn trai, khuôn mặt mỏi mòn.
"Không muốn ngồi đây?" Yoong hỏi, mặt vẫn lạnh như băng.
"Không, không," Seo Hyun vội lắc đầu. "Chỉ là...unnie đang chào kìa. Tốt hơn Yoong nên chào hỏi lại chút, được không?"
Hai chữ 'được không' thoát ra yếu ớt, nghe cứ như lời khẩn cầu da diết của kẻ sắp chết. Hyuk Jae và Dong Hae đều cảm thấy phẫn nộ thay cho 'chị hai' của họ. Bị một con bé vô phép trơ tráo đối xử như người tàng hình như thế mà vẫn... Seo Hyun quả thật là quá tốt! Chả trách sao Yoong lại yêu cô ấy đến vậy!
Yoong có vẻ như chẳng nghe thấy gì, chỉ lẳng lặng rút từ túi xách ra một hộp thức ăn đặt lên bàn. Seo Hyun cũng không hỏi thêm. Cô rất hài lòng vì sự lạnh nhạt trước vấn đề này của Yoong. Yuri đã không xem cô hiện hữu, thì Yoong cũng nên đối xử với cô ta như một kẻ tàng hình.
"Ốm quá, dạo này không ăn đầy đủ như đã dặn?"
Yoong vừa nói vửa mờ nắp hộp thức ăn. Yuri nhón nhìn vào bên trong. Hừ, lại là trái cây? Muốn bạn gái lên cân sao lại cho ăn trái cây như khỉ thế?
"Muốn người ta lên cân mà cho ăn trái cây như khỉ thế?"
Theo thói quen, lời nói chẳng kịp thông qua đại não mà phóng vọt ra ngoài.
Tiếng cười trầm khàn lại vang lên. Soo Young ném mình cái uỵch xuống chiếc ghế cạnh Yuri. "Soo cá là lời ra sau ý nghĩ không quá nửa giây."
"Nói cái gì chứ? Cô không biết gì cả! Vì Yoong sợ chị hai thiếu vitamin, nên mới—"
"Bởi vậy em mới chọn Soo làm đồng minh đó," Yuri ngắt ngang lời Hyuk Jae, quay sang cười với Soo Young. "Soo có radar rất nhạy!"
Phản ứng này lại đổi thêm một tràng cười từ Soo Young.
"Nhưng tôi có thắc mắc: Vì sao em nghĩ tôi chắc sẽ giúp em nào?"
"Vì em đẹp."
Một tràng cười khác lại trỗi lên.
"Và vì Soo đang rất buồn chán nên muốn xem kịch," Yuri gật gù như đang đọc thơ.
"Cái con nhãi này—! Dám làm ngơ tao hả?" Hyuk Jae trợn trừng mắt, càng tức giận hơn vì phó tướng của họ lại cười nghiêng ngã bên cạnh con bé trơ tráo.
Yuri quay đầu lại nhìn thẳng vào Hyuk Jae, bàn tay cô đưa lên chín ngón.
"Điều thứ chín trong danh sách của Yuri: 'Hạn chế nói chuyện với kẻ low IQ, nếu không sẽ chuốc họa vào thân'."
"Ấy, sao lại thế?" Soo Young hỏi với sự tò mò hằn rõ trong mắt.
"Vì ba em bảo làm thế em rất dễ bị đánh. Tệ hơn nữa, khiến người khác cứng họng."
"Hả? Ba em nói thế? Ngài thị trưởng đúng là quá hiểu con gái. Lại có óc khôi hài cực kỳ."
"Không phải ngài thị trưởng. Là ba em. Ông thị trưởng là 'trai' của mẹ em."
Cách giới thiệu của Yuri khiến mọi người sững lại. Seo Hyun nhìn cô chằm chằm. Bàn tay đút trái cây cho Seo Hyun cũng chưng hửng giữa khoảng không. Ngay cả giọng cười của Soo Young cũng ngưng bặt. Không phải là nội dung câu trả lời. Mà chính cái cách Yuri giới thiệu thị trưởng Kwon là 'trai của mẹ' một cách bình thản — cứ như cô đã làm cả trăm triệu lần — đã khiến người khác phải im thít, không biết nên phản ứng thế nào trước thái độ thư thái này.
Yuri nhìn quanh. Như vỡ lẽ ra điều gì đó, cô nhoẻn cười thật tươi.
"Thấy chưa? Điều thứ chín quả không sai mà. Em khiến Hyuk Jae oppa muốn 'binh' cho một cú, và khiến mọi người ở đây đều cứng họng!"
"Ôi em gái! Em đúng là cứu tinh cuộc sống tẻ nhạt của Soo!" Soo Young vừa nói vừa choàng tay qua vai Yuri, đoạn chồm đến nháy mắt với Seo Hyun. "Không có ý chê em đâu Seo Hyun, nhưng quả thật vì em nhút nhát ít nói quá...UI DA—"
"Soo đừng tự tiện động vào em thân mật như thế," Yuri tươi cười nói với một Soo Young đang xoa tay dữ dội — nơi vừa bị cô nhéo vào. Mặt cô nhăn nhó đến là khổ sở, miệng suýt xoa, "Sao lại khó khăn thế, hoa khôi Yuri? Không phải trước đây em từng cặp kè rất nhiều sao?"
"Cặp kè nhiều không có nghĩa là cho người ta động vào tùy tiện. Em chỉ muốn cho người em thật sự yêu động vào em thôi."
"Chà...vậy ý em là Yoong có thể làm gì với em cũng được?"
"Không."
"Hử?"
"Do em không yêu Yoong. Em chỉ thích cô ấy vì cô ấy đẹp."
Dong Hae đang ngửa cổ nốc lon nước ngọt, suýt nữa đã chết vì sặc.
Soo Young lắc đầu, tặc lưỡi, ra chiều giảng viên lắm. "Không được rồi, cô bé. Em kiểu này thì làm sao giật bồ người ta? Đáng lẽ em phải nói rằng em yêu Yoong mê mệt, đến trời long đất lở, đến sông cạn đá mòn, như thế mới khiến Yoong cảm động chứ?"
Yuri nhíu mày, nghiêng đầu ra chiều suy nghĩ sâu xa lắm.
"Thấy Soo nói có lý phải không?" Soo Young cười, "Đó chính là bài học đầu tiên trong giáo khoa 'phản diện' dành cho em đấy!"
Ánh mắt cô dời đến đối tượng mới của mình, lúc này đang rút khăn giấy ra ân cần lau miệng cho Seo Hyun như một người chồng tận tụy. Trong lòng Yuri dậy nên một cảm giác mới lạ khó tả.
"Chưa."
"Gì?" Soo Young hỏi, mắt tò mò nhìn sang hướng quan sát của Yuri.
"Chưa. Nhưng tương lai những khả năng Soo vừa nói, rất có thể."
.
.
Đấy. Thế là hằng ngày người ta lại thấy Yuri — hoa khôi 'phản diện' của tiểu thuyết Yoong-Hyun — đi đi lại lại cùng với nhóm người Devil. Ban đầu dân chúng còn rất ngạc nhiên vì thái độ hờ hững của nhân vật nam chính trong câu chuyện này. Vì phàm là những chuyện có liên quan đến bạn gái mình, hoàng tử đều xử lý rất cay cú. Thế mà bây giờ lại dửng dưng không thèm quan tâm đến 'cái đuôi' không được trông đợi. Seo Hyun thì càng lạ lùng hơn, lại còn lịch sự nhiều lần muốn tiếp chuyện với địch thủ Yuri, mặc cho sự hững hờ cố ý của cô nàng phản diện. Đám nam sinh trong nhóm thì không cần phải bàn, hơn hai phần ba đều đã 'gục ngã' trước sắc đẹp thánh thiện của Yuri. Ngay cả phó tướng của Devil cũng cười nói ầm ĩ với 'cô gái vàng' của ngài thị trưởng.
Chuyện sao lại quá hòa bình như vậy? Thật không giống với sự trông đợi của họ chút nào!
Từ cái ngày Yuri tuyên bố sẽ 'cướp' Im Yoong từ tay Seo Hyun, dân tình trên forum trường đã ầm ĩ lên nhiều giả thuyết, cũng như dự đoán nóng nảy lửa. Trước đây vốn có người lập thread nói về câu chuyện tình đẹp như tiểu thuyết giữa Im Yoong và Seo Hyun: 'Ác Ma' gục dưới chân 'Thường Dân'. Thread lập ra với những ghi chép tưởng tượng theo dạng fanfic nói về cuộc tình không biên giới, đã rất được hoan nghênh và update hình ảnh thường xuyên.
Bây giờ đây thread này lại càng nóng hơn bao giờ hết, với sự có mặt của nữ phản diện mới: Yuri. Dân tình báo của trường đã cật lực tìm hiểu mọi thứ về cô hoa khôi mới lên ngôi này, từ thân thế khiêm tốn lúc nhỏ đến người cha kế quyền thế hiện nay, từ người bạn trai đầu tiên vào năm lớp 7 đến kẻ gần đây mới bị cô 'đá': thiếu gia Jung Yun Ho của tập đoàn DBSK.
Tất cả về cô nàng chỉ có thể kết luận trong hai chữ: Hết nói.
Yuri chỉ mới vào trường chưa được hai tháng, nên dù rất xinh đẹp cũng chưa thu được nhiều sự chú ý. Tuy nhiên, sau buổi đụng độ tai tiếng hôm đó, mọi dư luận về cô nổ bùng ra như núi lửa phun tràn. 80% dân tình của trường đồng ý với một chuyện: Yuri là một con nhỏ đáng ghét, không biết xấu hổ, đồ phá hoại gia đình người khác, kẻ hoang tưởng, vâng vâng và vâng vâng. Những kẻ đã chứng kiến cảnh tượng hôm đó thì không nói, nhưng những kẻ chẳng chứng kiến gì cũng hùa vào thổi phồng sự việc, bịa đặt ra nhiều chuyện. Nào là Yuri hất nước trái cây lên người Seo Hyun, nào là một Im Yoong lạnh băng đã nổi nóng cho Yuri một bạt tay cảnh cáo, rồi còn có giả thuyết Yuri đang lợi dụng phó tướng Soo Young tội nghiệp để tiếp cận Yoong. Thật là một con nhỏ đê tiện mà!
Cột poll trên mạng "Ghét nữ phản diện Yuri? Yes/No" càng ngày càng cao, là cột màu đỏ có chữ YES, với con số đáng kinh ngạc: 3024 votes.
"Kinh! Trường có hơn 5000 học sinh, bao gồm tất cả khác khối từ lớp 1 đến hết đại học. Thế mà hơn nửa giờ là antifan của em đấy, phản diện à em thật là lợi hại!"
Soo Young vừa cười ha hả vừa vỗ vai Yuri bôm bốp. Cô gạt tay cô ra, ngón tay vẫn còn rê rê trên mousepad của laptop. Càng đọc những dòng chữ trải dài trên màn hình, cô càng mở tròn mắt kinh ngạc.
"Oh wow Yoong! Em không ngờ sunbae si tình đến thế đấy!"
"....?"
"Này nha, ngày 27 tháng 3, Yoong đứng dưới ban công chờ người yêu ra 'nghía' một cái rồi về. 3 tháng 4, Yoong cõng người yêu suốt 6 con đường đến bệnh viện vì một vết trầy cỏn con. Còn có hình minh họa hẳn hoi....ý mà....toàn hình vẽ."
"..."
Seo Hyun có vẻ bất ngờ, nhưng sự e thẹn lộ rõ trên mặt. Cô đặt tay lên tay Yoong và nắm nhẹ, đôi mắt cô nhìn Yoong tràn đầy cảm xúc.
Đổi lại là một vẻ mặt tuy lạnh lùng nhưng sự nhu mì tràn ngập đôi mắt.
Yoong đưa tay lên chuẩn bị xoa đầu Seo Hyun như thường lệ.
Cô khựng lại bởi lực cản của một cánh tay mỏng manh chìa ra. Yuri lúc này đã đứng hẳn dậy, chồm cả người về phía cặp tình nhân đối diện.
Đôi mắt nâu láy của cô lần đầu tiên trực diện chạm mắt nàng.
"Bỏ ra."
Lạnh lùng. Vô cảm.
Yuri nhanh chóng bỏ ra, nàng ngồi thụp xuống, lại tiếp tục lúi cúi nhìn vào trang web mạng, điệu bộ lúng túng.
Hoàn toàn không biết rằng cô đang nhìn thẳng vào nàng. Là Im Yoong đang chằm chằm nhìn nàng không chớp mắt.
Mọi người xung quanh đều nín thở quan sát.
"A!"
Đập mạnh tay xuống mặt bàn, Yuri đứng bật dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả canteen. Nàng đùng đùng quay người bỏ đi, gót giày nện xuống nền gạch lạnh tanh nghe đến là đỏng đảnh.
Vừa đến ngưỡng cửa canteen, nàng lại đánh một vòng quay về chỗ bọn Soo Young và thả mình ngồi phịch xuống, mày nhíu lại dữ dội, hai tay bấu chặt nơ bướm trên ngực áo.
"Gì thế, Yuri?" Soo Young hỏi với ánh mắt bảy phần quan tâm, ba phần hứng thú.
"Không biết nữa...như là bị bệnh tim ấy!" nàng đấm đấm vào lồng ngực, mặt mày e sợ, "Tự nhiên lại nhói lên!"
"Đau tim!"
"..."
"..."
"..."
Bẵng đi một lúc, Soo Young bật cười thành tiếng, tay gác lên trán than thở một cách đầy kịch tính.
"Thôi tiêu rồi."
Kể từ lúc ấy, ánh mắt nhìn Yuri của Seo Hyun đã đổi khác.
Là bực dọc, dè dặt, lẫn e sợ.
:::Chương 3:::
YULclubmaster
"Nè, sao thế Yuri? Hôm nay không đi 'cưa' devil của cậu à?"
Sun Hwa chống cằm ngồi nhìn cô bé xinh đẹp ngẩn ra cạnh cửa sổ, mái tóc nâu vẫn óng mượt nhưng hôm nay lại thẳng thuốm, thay vì xoăn lọn tỉ mỉ như thường ngày. Điều này chứng tỏ có gì đó rất không ổn với cô nàng ưa-se-xua Yuri.
"Đừng chọc nó. Mới bị đau tim xong đấy," Vic bâng quơ nói, mắt vẫn ngó xuống cuốn tiểu thuyết đang đọc dở.
"Cái gì? Đau tim?"
"Chuyện dài lắm."
"Kể nghe."
"Người ngu tình cảm như cậu nghe cũng ko thấm."
"Cậu nói chuyện kiểu đó thì có ngày bị tát gãy quai hàm."
Gập quyển sách lại, Vic thở dài. Cô trừng mắt nhìn nhỏ bạn 'vũ nữ' của mình, rồi lôi từ túi xách ra một xấp giấy trắng.
"Đến mệt cái con mù công nghệ thông tin nhà cậu! Đọc đi!"
Sun Hwa mắt sáng lên khi vơ lấy xấp giấy. Hẳn lại là tiểu tuyết nhăng cụi Vic viết. Thế mà tại sao cô lại chẳng bao giờ chống cự được sức quyến rũ của đám văn chương nhí nhố này nhỉ?
Nhưng xấp giấy đó nào phải là tiểu thuyết tiểu thuyền gì. Vốn chỉ là tài liệu trên mạng Vic in ra, hình như là hội thoại trên forum. Mà gì dài khiếp, cả một xấp.
Đại khái thì đám tài liệu nói về sự kiện xảy ra hôm đó. Một bức ảnh to tướng của Yuri chộp lấy tay Devil với biểu hiện khó hiểu trên mặt đập vào mắt Sun Hwa, không khỏi khiến cô tò mò. Nhưng sự tò mò chuyển sang choáng váng khi đọc những dòng thông điệp phía dưới:
"Yuri ngăn cản Im Yoong âu yếm người yêu của mình."
Phía dưới tựa đề là những dòng chữ nói lan man về hành động bất ngờ của nữ phản diện, rằng nó lố bịch làm sao, đáng ghét làm sao, trẻ con làm sao. Vậy mà vẫn chưa đánh bại được chuyện động trời khác: Yuri dậm chân bỏ đi như một con bé mười tuổi, đoạn quay lại tuyên bố cô bị 'đau tim'. Ở phía dưới còn có cả video clip thu lại chuyện diễn ra lúc đó.
Sun Hwa tròn mắt, quay sang nhìn trân trối Yuri.
"Trời đất! Đó giờ tớ tưởng IQ cậu rất cao. Sao lại nói ra câu ngu ngốc như thế?"
Yuri vẫn cứ thẫn ra, mặc kệ cho miệng lưỡi liếng thoắng của Sun Hwa liên tiếp mắng nhiếc.
"Ngu ngốc gì? Tớ nghĩ nó rất lãng mạn ấy chứ, là một câu quá hay. Tớ phải 'chôm' để viết vào fic của mình mới được," Vic phẩy tay, miệng cười tươi khi mắt vẫn dán vào cuốn tiểu thuyết.
"Hay chỗ nào? Nói chuyện như một con ngố!"
"Đó là cái tinh túy trong tình yêu đấy, cô nương ạ."
Thảy một nửa xấp giấy xuống bàn, Sun Hwa gõ gõ móng tay đen đúa của mình lên chúng. "Tinh túy gì mà giờ ngoài đồ đê tiện, Yuri còn bị gán cho cái từ 'ngu dốt' đây này! Ông thị trường mà biết điều này, thì tớ với cậu có mà húp cháo!"
"Đọc hết nửa khúc sau đi hẵng biết," Vic cười thâm thúy. "Đây chính là tài năng trời ban của Yuri nhà ta."
.
.
Cách đó hai dãy hành lang, trong phòng máy tính, cũng có hai kẻ đang rộn rã bàn luận về topic này.
"Cái gì thế này? Cái con hống hách đó giờ cũng có fanclub?"
"Haha...Đừng tức giận thế chứ Huyk Jae oppa. Người như Yuri có fanclub hoàn toàn không lạ đâu," Soo Young vừa cười vừa loay hoay gõ thứ gì đó trên bàn phím.
"Nè đừng nói em là người..."
"Không, không! Em thề đó, em không biết gì về vụ này đâu!"
"Thế cái đứa rỗi hơi nào tạo fanclub cho con quỷ cái này đây?"
"Không biết ai nhưng quả nhiên là một người sáng suốt."
"Choi Soo Young!"
"Dịu nào anh trai," Soo Young cười ha hả.
Hyuk Jae chỉ hừ một tiếng rõ to, rồi quay lại với cái thread đáng nguyền rủa, chỉ mới lập vào đêm qua.
Chính thức thành lập fanclub Yuri!!!
Tự tin. Thẳng Thắn. Xinh Đẹp — Mỹ nhân hiện đại của thế kỷ 21.
[YULclubmaster] Đón chào các bạn đã đến với YULfanclub! Nếu các bạn đã vào được đến đây với tấm lòng chân ý muốn gia nhập: Vậy xin chào mừng đã thoát khỏi thế giới u mê!
Cái gì mà là thì rằng 'Tình yêu cổ tích' chứ? Vốn dĩ Devil đã bao giờ chính miệng bảo là yêu SH đâu?(Ko thèm ghi rõ tên vì ko đáng ghi) Lại cũng chưa bao giờ chính miệng tuyên bố SH là bạn gái của anh cả!!! Vả lại nếu Devil đã không phản đối Love(Yuri) tò tò đi theo, chứng tỏ có cảm tình với Love rồi......nói chung, Love là một người con gái tuyệt vời.Tôi yêu bản tính thẳng thừng của cô ấy, lời lẽ xuất phát từ tim. Không giả tạo cũng chẳng câu nệ. Lời nói ngây thơ của cô ấy hôm đó ("Đau tim!") thật khiến người ta cảm động. Bản thân cô còn không ngờ cô thật ra đang đau lòng đứt ruột vì Devil ấy mà. Love quả thật yêu Devil sâu đậm quá rồi...
[Hunniee] Mát dây hả? Ai biết con đó đau tim thật thì sao? Mù sao mà không thấy Devil chăm sóc cho Seo Hyun cỡ nào? Đó ko phải tình yêu nữa thì cái gì?
[Futuredream] Đồng ý với YULclubmaster, mình thích mẫu người như Yuri, dám nghĩ dám nói, dám nói dám làm. Cho tham gia với!
@Hunniee: Bạn nói sai rồi. Không thấy vẻ mặt của Yuri lúc đó sao? Thật là nghĩ lại cũng khiến tim mình rỉ máu...cái đó nếu là không đau lòng vi yêu thì...
[Hoanglan02] Đúng là đám điên! Đi thần tượng con hồ ly tinh phá hoại hạnh phúc người ta!
[Goong14165] Hồ ly tinh đúng là hồ ly tinh,
Giờ lại 'đẻ' ra thêm một nhóc con cái.
Mốt bọn ngươi rủ nhau đi giật trai cả đeeeeee!!!
[Songheekyo77] Đừng có mà chửi khéo người ta đấy nhá! Không thích Love thì biến đi, ai mượn vô đây nói nhảm?!!
............
......
"Cái gì thế này?!!" Hyuk Jae gầm gừ. "Con số hội viên: 127 ?!! Có lộn không? Dân chúng thời nay thích con gái chanh chua ác độc như vậy à?!!"
"Hà hà...Còn chưa đâu," Soo Young nhoài người qua chỉ chỉ vào màn hình. "Còn có thread viết fanfic cho em và Yuri nữa này! Không ngờ em cũng nổi tiếng gớm!"
"Đúng là lũ khùng! Em kiểm tra IP xem cái con YULclubmaster này là ai. Không chừng chính là con quỷ Yuri đấy chứ ai vào đây nữa!"
"Hà, Hyuk Jae oppa, xem ra đầu óc anh thông minh được chút rồi đó. Nhưng không đúng chỗ rồi."
"Gì hả?"
"Anh tiếp xúc với Yuri cả tuần nay. Thấy nó có kín đáo giữ kẽ không?"
"Giữ cái khỉ gì? Nói toạc móng heo, chả cần cả nể ai!"
"Vậy đó, nên giả dụ Yuri có muốn lập fanclub cho mình. Em cá cô nàng sẽ giương cờ và biểu ngữ huênh hoang diễu hành quanh trường, thay vì giả vờ khiêm tốn bẫy dụ người ta thế này."
Hyuk Jae mặt xụ xuống, có vẻ thất vọng. "Ừ...tính ra thì...vụ nó thích Yoong chỉ vì đẹp nó cũng dám nói ra miệng. Con gái không biết xấu hổ như vậy làm gì có chuyện giấu thân phận lập fanclub cho mình chứ."
"Anh thấy không? Đâu phải chỉ mình em là thích Yuri. Hiện thực chứng minh con gái phản diện cũng được nhiều người ủng hộ đấy chứ."
"Hừ!" Hyuk Jae hậm hực đứng lên, kéo ghế toan bước ra khỏi phòng. "Ủng hộ thì đã sao? Yoong vốn dĩ yêu Seo Hyun. Con nhỏ đó có làm gì cũng không lay chuyển được đại ca đâu!"
Nói rồi anh đá cửa đi mất.
"Hừm...'không lay chuyển được', eh?" Soo Young lầm bầm. Đoạn quay sang gõ tiếp trên máy vi tính.
Một phút trôi qua trong yên tĩnh, chỉ có tiếng tiếng gõ máy lách cách chiếm ngự không gian. Hai phút, ba phút sau, Soo Young vươn vai, ưỡn ngực rồi thờ hắt ra nhẹ nhõm.
"Xong! Giờ thì đi đánh bóng thôi!"
Trước khi rời khỏi gian phòng, như chợt nhớ ra điều gì, cô quay lại với nụ cười nờ rộ trên môi.
"Lần sau nhớ xóa cookie nhé, không thì cả trường sẽ biết được thân phận you đấy, YULclubmaster."
Cánh cửa vừa đóng, phía cuối phòng một tiếng động vang lên. YULclubmaster đặt cuốn sách úp lên mặt xuống, miệng nở một nụ cười nhỏ xinh đẹp đến không ngờ.
:::Chương 4:::
Thà Giết Đi
Giờ học số học của bọn Soo Young.
Chán đến ngáp lên ngáp xuống. Phó tướng quay sang hướng Yoong, thấy cô ta ngã người ra ngủ tỉnh bơ như thường lệ. Thầy Park khi lướt ngang đôi lúc còn cố tình nhẹ bước, chứ đừng nói gì là xách tai đánh thức học sinh lười biếng. Thật không hiểu Yoong làm sao lên lớp, vì mỗi lần thi cử cô đều bỏ giấy trắng, khoác nón bảo hiểm đủng đỉnh bước ra khỏi lớp. Khổ cho cái thân Soo Young, vì phải giữ vững học bổng nên phải è đầu ra học, vừa học mà vừa quản lý băng nhóm cho Yoong nữa chứ! Bọn công tử lẫn đầu gấu trong trường này, phần lớn đều quy tụ dưới trướng Yoong vì gia thế đáng sợ của cô nàng, cứ mong sẽ được hội nhập vào tập đoàn hắc diện họ Im. Soo Young là người xử lý mọi chuyện, trong khi Yoong không thèm làm gì. Cô bảo tự dưng có một đám ngu đến nhận cô làm thủ lĩnh thì có bại não mới không nhận. Điều này khiến sinh hoạt của cô cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Vì Im Yoong vốn rất ghét ồn ào. Ngay cả khi ở với bạn gái, Seo Hyun cũng phải biết điều mà kiệm lời.
Duy nhất, có một điều đáng ngạc nhiên là: Yoong chưa bao giờ bỏ học, cho dù đến lớp cô cũng chẳng học hành gì cho cam. Nhưng cô lại luôn có mặt trong đầy đủ các buổi học. Không biết có phải vì Yoong rất yêu ngôi trường ShinHwa này hay không, mà trong cả tháng trời thì có hết mười lăm ngày cô qua đêm tại trường rồi. Số còn lại là tại nhà đàn em.
Yoong chưa bao giờ về nhà trong sáu năm trở lại.
Cùng lắm, chỉ khi nào có việc rất gấp.
"Em nói cái gì? Nói lại xem nào?"
Soo Young giật mình ngó xuống phía thầy Park, chợt nhận ra sự thinh lặng trong lớp hôm nay không đơn giản chỉ vì uy danh của vị thầy giáo khó tính.
Mái tóc nâu lọn bồng bềnh cùng khuôn mặt thuần khiết. Quần áo Bebe chính hiệu cùng chiếc túi Versace đủng đỉnh. Và đặc biệt là đôi gày cao gót đỏ chói.
Soo Young mỉm cười. Bên cạnh cô, Yoong vẫn bất động, đôi mắt nhắm nghiền.
"Thưa thầy, em đến đây để được ở bên cạnh người em thích. Xin thầy cho em ở lại trong lớp."
"Em—" 'lão ngoan đồng' Park Jin Young giận đến đỏ mặt tía tai. "Em nghĩ mình là ai? Ra khỏi lớp tôi ngay!"
Yuri mỉm cười trong sáng trước bao con mắt kinh ngạc của lũ sinh viên lớp trên. Nàng đưa tay lên, ra dấu cho thầy Park lại gần. Đoạn nàng nhón chân và rỉ thầm vào tai ông vài điều.
Ban đầu chân mày thầy Park nhíu lại dữ dội. Sau lại dần dần giãn ra đến yên bình, thậm chí có phần vui vẻ.
"Tha—thật sao?" Jin Young đột nhiên mở to mắt, sửng sốt.
Yuri ngoác miệng cười tươi tắn, mắt híp lại. "Em thề!"
"Tôi...tôi không..." khuôn mặt vốn thường ngày cáu kỉnh của thầy Park bỗng nhiên mềm nhũn đến tội nghiệp, sự cảm kích pha lẫn bối rối toát ra trong đáy mắt.
"No problemo!" Yuri nhí nhảnh nói. Rồi trước bao đôi mắt kinh hoàng của mọi người, nàng nhón chân lên hôn một cái rõ to vào má ông thầy khó tính.
"Vậy nhé! Em đi tìm chỗ ngồi của mình đây!"
Rồi nàng hấp tấp bước lên những bậc thang của dãy bàn trên, tiếng giày lốp cốp vang vọng cả gian phòng, bỏ lại phía sau một Park Jin Young sững sờ như pho tượng.
"Chào Yoong! Chào Soo Young!" Yuri vui vẻ nói, đoạn ngồi xuống bên cạnh Yoong. "Em đến để 'khuếch trương' chiến lược phản diện của mình đây!"
"Cái con bé này...đúng là lắm chiêu thật," Soo Young ngoác miệng cười, nhoài người sang Yuri. "Em làm cách nào hay thế, phản diện?"
"Hì hì..." Yuri cười híp mắt, quay qua nhìn quanh rồi nhoài người đến sát Soo Young nói nhỏ. Chỗ họ đối mặt nhau bây giờ, chính là ngay trước mặt kẻ ngồi giữa vẫn đang ngã người say ngủ: Yoong.
"Em kiếm được tim thích hợp để thay cho con ông ấy."
"Thay tim? Làm sao em biết được chuyện đó?"
"Có tiền có quyền muốn biết gì chẳng được," cô cười.
"Không sợ người khác nói là dựa vào cha mẹ sao?"
"Không hề. Vì quả thật em dựa vào gia thế mà. Và người đó không phải ba em."
Soo Young cúi đầu, mắt nheo lại ra chiều nghi ngờ, "Đừng nói với Soo là...em làm thế này với tất cả thầy cô của Yoong nhé."
Yuri đập tay xuống bàn, miệng cười đắc chí. "Chính xác! Bởi em mới nói Soo có radar rất nhạy đó, đồng minh!"
"Này, Soo chỉ giỡn thôi," mắt Soo Young mở to, giọng đột nhiên nghiêm túc. "Em thật sự làm thế?"
"Đúng."
"Mất công lớn vậy chỉ để đến lớp cùng Yoong?"
"Đúng."
"Nhưng...làm cách nào...bọn này có trên mười giáo viên bộ môn..." Soo Young ngập ngừng với sự sửng sốt giờ đã bị thay bằng tính tò mò thuần túy.
"Là người thì đều có điểm yếu cả thôi. Ban ơn lộc không được thì hăm dọa, có nhiều cách lắm..." Yuri đưa tay lên mân mê tai, mắt ngó lên trần nhà ra chiều suy nghĩ.
Sững sờ một lúc trước dáng vẻ chân thành của Yuri, Soo Young thật không ngờ cô bé mười tám tuổi này lại có thể nói ra những điều thủ đoạn như thế mà không hề chớp mắt, hay một chút mảy may tội lỗi.
"Này, hỏi thật," Soo Young nhanh chóng lấy lại vẻ tinh nghịch thường ngày. "Em đạo gì thế?"
"Đạo Chúa."
"Thế thì chết em rồi. Chết sẽ xuống địa ngục đấy, phải đi xưng tội thôi..."
"Sao phải xưng tội?" Yuri vô cùng ngạc nhiên.
"Vì làm điều trái lương tâm chứ sao?"
"Nhưng em đâu có thấy lương tâm bị trái đâu..." cô bĩu môi.
"Còn không nữa?" Soo Young giả vờ nghiêm nghị. "Ép buộc người khác làm điều mình không thích là trái lương tâm chứ gì?"
"Ép buộc người khác chỉ là không đúng thôi. Chứ từ đâu ra chuyện trái với lương tâm?"
"Hả? Là sao? Em biết nó là sai, nhưng lại không cắn rứt lương tâm?"
"'Sai' là chuẩn mực của xã hội. Trong chuẩn mực của em thì việc gì thích là không sai."
"Em ích kỷ quá đấy, cô nhóc," Soo Young cười hề hề.
"Em là 'phản diện' mà," Yuri cười lại.
"Xem ra, em yêu Yoong mất rồi."
"..."
"Sao thế, Yuri cường hùng của chúng ta cũng có lúc cứng họng sao?"
Yuri quay sang nhìn khuôn mặt Yoong đang say ngủ. Tiểu thư họ Im mang nét đẹp Đông Phương huyền bí và sự tinh khiết của một thiên thần.
"Yoong đúng là đẹp thật..." Yuri thở dài đầy mơ mộng.
"Vậy em yêu cậu ấy thật sự chỉ vì đẹp sao?"
Yuri dường như không nghe thấy Soo Young hỏi gì, nàng tiếp tục phát biểu một cách say mê. "Bạn trai của em trước đây đêu rất đẹp trai, nhưng không ai đẹp được một góc bằng cô ấy... Có lẽ đó là lý do em thích Yoong nhất từ trước đến giờ."
Soo Young xụ mặt, trợn mắt khi nhìn vẻ mơ màng trên mặt Yuri. "Này cô nương, em có cần phải đi rêu rao sự nông cạn của mình thế không?"
Yuri quay lại Soo Young, nhíu mày thắc mắc. "Nông cạn?"
"Yêu người ta vì vẻ bề ngoài."
"Không phải ai cũng thế à?"
"Dĩ nhiên không rồi. Em đang sống trong thế giới nào thế?"
"Không vì thế thì xã hội có thẩm mỹ viện làm gì? Còn sản phẩm làm đẹp, vâng vâng và vâng vâng...?"
"Đó là cách nghĩ của riêng em thôi. Tình yêu bao hàm nhiều thứ lắm..."
Yuri nhăn mũi. "Không hiểu. Nói chung em đã tìm được người đẹp nhất thế gian này rồi, người có thể sẽ khiến em yêu cuồng nhiệt."
"..." Soo Young thở dài. "Thôi mốt em lớn sẽ hiểu. Nhưng mà 'sẽ' là thế nào? Em vẫn chưa 'bắt đầu' yêu sao?"
"Chưa."
"Hay thật. Em là người máy hay sao mà biết lập trình của mình thế?" Soo Young quay lại vẻ tò mò tinh nghịch thường ngày.
"Biết chứ sao không," Yuri nhún vai.
"Thế như thế nào mới biết được đã bắt đầu?"
Vẻ mặt Yuri thay đổi. Từ một thiếu nữ mười tám, thoáng chốc nàng đã mang khí thế một nữ cường nhân chính chắn, lẩn khuất trong đáy mắt là sự quyết tâm tăm tối.
"Khi em bắt đầu cảm thấy nếu chiếm không được thì thà giết đi."
Khóe miệng Devil lại một lần nữa nhếch lên. Nhưng không một ai trông thấy. (ngoài tác giả, haha^^)
:::Chương 5:::
Sợ Gì Không Làm Ác?
Những ngón tay xoắn vào nhau day dứt. Vẻ mặt bứt rứt bất an. Quả tim đập thình thịch đau khổ.
Đọc những tiến triển của YULfanclub trên forum trường, những hình ảnh Yuri ngồi sát cạnh ngắm nhìn Yoong đang ngủ say khiến lòng Seo Hyun rối bời.
Tại sao chứ? Tại sao?
Cô biết rõ Yoong yêu cô. Nhưng tại sao cô lại bất an thế này? Tại sao cô lại ghen tức đến muốn vỡ mạch máu như vậy? Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp với dáng vẻ tự tin kia, cô chỉ muốn xé bỏ cái vỏ yếu đuối của mình để cào cấu con bé đó. Nên nhớ, cô là vai chính trong câu chuyện này, cô không nên có những ý nghĩ thấp hèn như thế!
Cô không nên!
Nhưng cô không thể điều khiển được bản thân nữa rồi.
Cô rất rõ tình cảm của Yoong. Yoong luôn nhìn cô với đôi mắt trìu mến đến tan chảy. Có đôi khi cô bạo dạn hỏi "Yoong có thích em không?" cô ấy lại dõi vào cô với đôi mắt ấm áp đó, và ân cần xoa đầu cô.
"Yoong thích mái tóc của em."
Cô ấy hôn lên mũi cô. Luôn là như thế. Một nụ hôn thật dễ thương, chứng tỏ tình cảm của cô ấy thay lời nói. Yoong là người rất kiệm lời...
Yoong chăm sóc cho cô tận tụy. Bảo vệ cô hết mình.
Yoong yêu cô.
Và cô nên thỏa mãn với điều đó! Cô không nên ghen tức với Yuri! Cô ta chỉ là một nhân vật phản diện trong câu chuyện giữa Yoong và cô thôi... Nhất định là vậy! Yoong còn thậm chí chưa bao giờ nói với Yuri hơn hai chữ "bỏ ra" hôm đó...
Nhưng cô ấy đã cười.
Nụ cười đầu tiên cô được thấy.
Và người làm cô ấy cười không phải là cô.
Seo Hyun nhắm mắt trấn tĩnh. Khi quay lại với trang viết trên mạng, dòng chữ đỏ thắm từ một fan 'cuồng' của cô và Yoong chợt đập vào mắt.
"Sao Hyunie có thể hiền đến thế chứ? Người ta đang ra mặt cướp chồng của mình lộ liễu thế kia! Hyunie phải mạnh mẽ lên chứ! Phải hạ đo ván con hồ ly kia! Như thế mới không hổ danh bạn gái của Devil! Đối với cái ác thì sợ gì không làm ác với nó?"
"Đối với cái ác thì sợ gì không làm ác với nó..."
Đối với cái ác thì sợ gì không làm ác với nó?
Sợ gì không làm ác với nó?
Cô phải cứu lấy Yuri, cả cô, và Yoong nữa!
Cô phải!
.
.
Nhà vệ sinh nữ.
Yuri loay hoay sửa lại mái tóc trước gương. Không biết vú đã làm gì với cây uốn tóc của cô thế nhỉ? Không đủ độ nóng nên hôm nay những lọn tóc cứ đơ ra sao ấy! Chết thật, thế thì làm sao một lát vào lớp gặp Yoong đây?
Cô cong môi ảo não.
Bên cạnh có tiếng cười khúc khích. Cô liếc sang, toan mắng mỏ nhỏ nào vô duyên lại cười trên sự đau khổ của cô như thế, chợt khựng lại khi trông thấy người đó.
Seo Hyun.
Lập tức cô quay ngoắt lại không thèm quan tâm. Biết sao được, cô thật sự không muốn nói chuyện với người này. Ngay cả nhìn cũng không. Với Yuri, ghét thứ gì thì cô sẽ xem như nó không tồn tại. Chỉ cần tập trung vào mục tiêu phía trước là được.
"Xin lỗi, nhưng vì unnie quá dễ thương..." Seo Hyun nhỏ nhẹ lên tiếng. "Chẳng trách sao Soo Young unnie lại thích unnie đến vậy."
"..."
"Em biết unnie rất ghét em. Nhưng có những điều em phải nói."
"..."
"Yoong là người yêu của em. Tụi em đã quen nhau gần hai năm rồi. Tình cảm vô cùng tốt. Nếu unnie có lòng tự trọng, thì không nên mất thời gian chen vào giữa bọn em như thế."
Giọng Seo Hyun yếu ớt và dè dặt, không khỏi khiến người nghe cảm thương. Tuy nhiên, Yuri vẫn bơ bơ ra đấy. Cô từ nhỏ vốn là người ích kỷ vô tâm như thế. Và hoàn toàn không xấu hổ vì tính tình lập dị của mình.
"Xem ra...unnie rất cố chấp..." âm thanh phát ra từ Seo Hyun chợt se lại.
Yuri vẫn không thèm nhìn lấy Seo Hyun, cô ung dung lắc lắc mái tóc, rồi cúi xuống vặn nước rửa tay.
"Em...em thật không muốn như thế đâu... Làm thế này là không đúng, nhưng nó tốt cho cả unnie và em. Yoong sẽ mãi mãi không thể yêu một con người như unnie, nên đừng làm mình đau khổ nữa..."
"...Hãy để em giúp cậu chấm dứt trước mầm mống của sự đau khổ này. Về sau, unnie sẽ biết ơn em."
Yuri tắt nước. Chân mày cô nhíu lại. Nói năng kiểu gì thế này?...Không phải là cô ta muốn...
.
.
RẦM!
Trán Seo Hyun rướm máu, mặt gương soi rạn nứt.
Cô run rẩy ôm lấy đầu, sau đó chạy một mạch ra khỏi nhà vệ sinh.
"Em chỉ muốn tốt cho unnie..." là sáu chữ cuối cùng Seo Hyun để lại.
Yuri cứ đứng đấy. Cô chau mày nhưng không hề hoảng hốt, cũng chẳng có ý muốn chạy theo giúp đỡ Seo Hyun. Nếu cô ta đã có đủ thời gian soạn ra đoạn diễn thuyết hùng hồn vài phút trước, hẳn đã dự liệu lợi hại mọi chuyện rồi. Giúp đỡ có khi lại rối thêm kế hoạch của cô ta.
Với lại, Yuri cũng không muốn giúp đỡ tình địch chút nào.
Nhún vai, cô quay lại và tiếp tục mở vòi rửa tay. Yuri vốn mắc bệnh sạch sẽ.
.
"KWON YURI! MÀY CHẾT VỚI TAO!"
Hyuk Jae hung hãn cùng đám đàn em xông vào nhà vệ sinh. Cánh cửa bị tông ra nằm thảm thương trên nền gạch u uất. (Sao cứ phải làm thế nhỉ? Cứ mở ra là được rồi^^" )
Yuri liếc nhìn Hyuk Jae qua phản chiếu trên mặt gương rạn nứt. Khuôn mặt cô cô cùng ngạc nhiên.
"Nhanh vậy à? Tôi vẫn còn chưa rửa tay xong."
"Mày—"
Hyuk Jae giận tím mặt khi trông thấy sự thản nhiên của cô. Cứ như việc đã làm vài phút vừa rồi không phải là gì đối với con người này. Rốt cục, Yuri này đáng sợ đến mức đó sao?
Anh áp sát cô, đến khi họ chỉ cách nhau hai bước. Yuri ngước mặt lên, đôi mắt mở tròn, khí khái chân thành khi lên tiếng mở lời.
"Tôi không đánh cô ta."
"Nói dối!" Cơn giận trong Hyuk Jae tuôn tràn. Seo Hyun yếu đuối như vậy, đáng thương như vậy, thánh thiện như vậy. Lại còn muốn che giấu cho cô ta nữa! Vậy mà cô ta dám trân mắt nói láo như vậy sao? Tệ hơn nữa, không một chút cắn rứt trong đôi mắt ướt át kia!
"Tao không bao giờ muốn đánh con gái. Nhưng loại nhà giàu mất nết như mày không dạy dỗ thì không bao giờ hiểu ra được đúng sai!"
Nói rồi anh nắm tóc Yuri lôi đến trước cửa buồng vệ sinh, chân đạp tung cửa rồi nhấn đầu cô xuống bồn cầu.
"Thế nào? Đã tỉnh ra chưa?! Con khốn?!!" Hyuk Jae vừa la lối vừa nhấn xuống rồi lại kéo lên.
"Hyuk Jae hyung, được rồi... làm thế cô ta chết mất," một tên đàn em nhăn nhó lên tiếng, đôi mắt cảm thương cho cô gái xinh đẹp.
"Đúng đó, anh thấy nãy giờ nó đâu hề chống cự đâu... Con nhỏ này không bình thường. Em nghĩ chúng ta nên đưa nó đến chỗ Yoong thì hơn," một tên khác hùa vào, chân tay bắt đầu bứt rứt không yên.
Hyuk Jae thở dốc. Quả thật, con nhỏ này không hề chống cự khốc liệt như những nạn nhân lúc trước của anh. Cũng chẳng thèm la ó cầu xin. Có cái gì rất không ổn với con bé này.
Kéo Yuri đứng lên, anh hằn học nói.
"Thế này còn chưa xong đâu! Đợi đến lúc mày gặp Yoong sẽ biết thế nào là lễ độ!"
:::Chương 6:::
Giờ Phán Quyết
Hội trường tập họp của ShinHwa tràn ngập những người tò mò đến xem huyên náo. Các cửa chính bao quanh hội trường đều được khóa lại. ShinHwa là do một số thành viên có máu mặt lập nên. Chín trong số mười đã có con cái đi theo Devil Prince. Vì thế, nơi địa bàn của Devil, thầy cô không được cho vào nếu không cần thiết: đó là Luật Thầm Lặng của Học Viện ShinHwa mà ai cũng ngầm hiểu và chấp hành.
Vì đây là Giờ Phán Quyết.
Cuối cùng thì màn diễn đầy kịch tính được chờ đợi bấy lâu cũng đã bắt đầu.
"Yuri hành hung Seo Hyun. Devil nổi giận đứng ra phán quyết kẻ tội phạm."
"Sến quá đi," Yuri nhăn mũi khi nghe người xung quanh lặp đi lặp lại câu nói đó. "Có phải là phim Nhật đâu cơ chứ."
"Nhưng đây là ShinHwa, con ranh ạ. Chúng tao có luật của riêng mình," Hyuk Jae vừa gằn ra từng chữ, vừa kéo tay cô lôi đi giữa hai hàng người dạt ra.
Đến tâm điểm, Yuri người ướt sũng, môi tím xanh vì máy điều hòa trong gian phòng, giương đôi mắt ướt át của mình nhìn lên cảnh tượng trước mặt.
Yoong của nàng đang ngồi với dáng điệu vô cùng thản nhiên trên bậc thang sân khấu. Kế bên là Seo Hyun đang rúc mặt vào tay áo cô mà nức nở, vai run lên bần bật.
Dù không muốn, nhưng Yuri không khỏi nổi xung thiên, có chút nhói đau trong lòng...
Lại cái đau không rõ nguyên do — bất cứ khi nào đối diện với sự ân cần của Im Yoong dành cho bạn gái.
Cô cúi gằm mặt, không hiểu nỗi bản thân mình.
"Mặt mày khó coi thế?"
Yuri ngước mặt lên, bất ngờ vì nụ cười nửa miệng của Devil. Và hình như không chỉ có nàng là cảm thấy sững sờ. Hơn hai trăm cặp mắt vây quanh đều có cùng biểu lộ trước tâm trạng vui vẻ của Im Yoong. Có ai mà ngờ ác ma bình thường đã đẹp ngất trời. Nay khi cười lên lại có thể khiến cho chữ 'ngất trời' trở nên vô cùng đáng hổ thẹn.
"Quỳ xuống!" Hyuk Jae bực mình từ sau thét lên.
"..."
"Quỳ xuống!"
Giật nảy mình, Yuri rốt cục cũng thoát khỏi tầm ảnh hưởng của nụ cười mê hoặc. Nàng nhảy thót qua một bên khi bàn tay Hyuk Jae chạm vào gáy mình.
Và đâm sầm vào vòng tay Soo Young.
Như tìm được cứu tinh, nàng nhanh chóng nấp lại phía sau cô, đầu ló ra, má phồng lên thách thức. "Không!"
"Soo! Em tránh nó ra!"
"À...nhưng oppa thấy đó. Người đẹp đã nhờ thì hiệp sĩ đâu dám từ chối," Soo Young cười ngạo nghễ. "Anh biết em rất yếu lòng trước những cô gái đẹp mà...phải không, 'phản diện'?"
"Phải, phải," nàng nhoẻn miệng cười tươi với Soo Young khi cô ấy quay đầu sang nhìn nàng.
"Soo Young, tránh ra."
Giọng nói uy lực của Yoong lại trỗi lên. Yuri quay sang, bắt gặp đôi mắt tối sầm. Chết thật, con người này thay đổi tâm tình nhanh quá. Mới vài giây trước còn cười được...mà bây giờ đã 'đen thui' rồi?!
Chắc chắn là tức giận vì bạn gái bị ăn hiếp — Yuri chợt thấy khó chịu ghê gớm vì suy nghĩ này.
Lúc trước khi đọc những mẩu truyện trên forum, nàng vẫn còn hoài nghi. Nhưng bây giờ đối mặt với sự thật rành rành trước mắt, nàng bỗng chột dạ làm sao...
Soo Young đột ngột quay sang, áp hai tay vào má Yuri kéo gần nàng lại, đến khi mặt cô và nàng chỉ cách nhau một hơi thở...
Yuri quá bất ngờ để phản ứng. Cả hội trường nín thở vì hành động tai tiếng của phó tướng Devil. Ai cũng nghĩ rằng cô sắp sửa công khai chống đối Devil bằng việc hôn Yuri.
Fan của Yuri và Soo Young chân như muốn nhũn ra!
"Ầy, không xong rồi, phản diện. Xem ra hiệp sĩ phải tháo lui thôi. Sorry nha, đồng minh tạm rã."
Soo Young cười thật tinh ranh rồi buông tay ra. Yuri choáng váng suýt ngã.
"Đồ...đồ Soo Young đáng chết!" Yuri gắt gỏng khi đứng vững lại. "Cũng may là Soo không phải hôn em đó, không thì sau này đừng hòng bè bạn gì ráo!"
"Eh? Vậy sao?" Soo Young nhướn mày. "Không tức vì Soo bỏ rơi em? Mà tức vì Soo suýt hôn em?"
"Chứ sao?" cô làm dấu chéo tay trước mặt. "Nghĩ sao mà động đến còn không cho, lại cho hôn dễ dàng được chứ?"
"Ý là hoa khôi nhăng nhít Yuri của chúng ta chưa từng hôn ai bao giờ?"
Yuri lắc đầu, đưa ngón trỏ ra.
"Chỉ có một lần duy nhất. Và là bị 'cưỡng hôn'."
Soo Young huýt sáo. Cả hội trường lại đổ ra xôn xao.
Thật hay chơi? Yuri với hàng chục bạn trai trước đây lại chưa từng hôn ai ngoài một? Làm sao tin nổi chứ? Yuri sành điệu như vậy, xinh đẹp như vậy, lăng nhăng như vậy. Nói cô chưa lên giường cùng ai còn chưa ai tin, huống chi là chưa từng tự nguyện hôn ai!!!
Láo! Láo quá!
Nhưng lọt ra từ miệng Yuri 'thẳng như ruột ngựa' thì không phải là láo rồi!
Đúng là tin động trời!
Đèn pha lại nháy lên. Yuri chớp mắt nhìn quanh bàng hoàng. "Gì vậy trời? Các người có mát dây không? Vậy mà cũng chụp hình được?!"
"Tin chấn động mà," Soo Young từ đâu bỗng xuất hiện kề bên, khoác vai cô và ra dấu 'chiến thắng' (^o^V), miệng ngoác đến mang tai khi quay qua quay lại trước mặt đám sinh viên đang hồ hởi chụp ảnh.
"Không được chụp!" Nàng thét, gạt tay Soo Young ra. "Đã nói anh không được chạm vào em tùy tiện mà!" đoạn cô quay sang đám người quá khích.
"Còn chụp nữa hả? Nhìn tôi ướt sũng thế này đẹp đẽ gì mà chụp? Có chụp cũng lúc tôi tươm tất chứ! Lúc đó muốn chụp bao nhiêu cũng được!"
Câu nói cùng vẻ mặt chân thành của nàng khiến đám người xung quanh không kềm nổi phải hùa nhau cười rộ. Không khí trong hội trường đột chiên có bước chuyển hướng bất ngờ. Có ai lại ngờ buổi phán xét của Devil lại trở thành một câu chuyện hài như vậy chứ?!
"Thật dễ thương! Nhìn cô ta nổi giận kìa!"
"Yuri thật đáng yêu quá đi mất!"
"Way to go! Yuri!"
"IM HẾT! LŨ CHÚNG MÀY QUÊN BÂY GIỜ LÀ GIỜ PHÁN QUYẾT À?!!"
Tiếng gầm của Hyuk Jae khiến mọi người dần dần yên lặng. Dù gì đi nữa, Hyuk Jae cũng là một trong những kẻ mạnh nhất trong Devil. Sức ảnh hưởng chỉ thua sau Soo Young mà thôi.
"Còn mày nữa!" Hyuk Jae quay sang Yuri, "Ỏng ẹo gì nữa? Thật chướng mắt! Còn không mau quỳ xuống?"
"Không!"
Nàng cúi đầu né qua cú giằng cổ của Hyuk Jae. "Ba tôi tôi còn không quỳ. Mắc gì phải quỳ anh chứ? Rõ điên!"
"Con quỷ cái! Có đứng yên không thì bảo?! Còn tụi bây nữa! Còn chờ gì mà không bắt nó quỳ?"
"Người nào bắt ép tôi quỳ tôi thề rằng Thị trưởng Kwon sẽ không tha cho người đó!"
Bọn thuộc hạ nhìn nhau. Rồi lại nhìn đến thủ lĩnh của họ. Im Yoong vẫn ngồi đó, tay lơ đãng vuốt đầu Seo Hyun, khuôn mặt không cảm xúc.
"Tụi bây còn chờ gì nữa mà không xông lên?" Hyuk Jae gầm gừ.
Bọn thuộc hạ xanh mặt. Devil thì không có phản ứng, phó tướng lại cứ đứng đó cười, Hyuk Jae lại không phải thuộc hàng có thể che chở cho họ nếu có chuyện — và lại còn chuyện xích mích với con gái thị trưởng nữa chứ! Làm sao bây giờ? Làm đàn em hầu hạ mấy ông máu mặt 'biến thái thất thường' này thật là khổ quá!
Hyuk Jae nhìn bọn đàn em phân vân do dự mà tức muốn bốc khói, bất nhẫn quay sang toan đuổi theo Yuri.
"Quỳ xuống! Tao bảo mày quỳ thì phải quỳ! Cho dù mày là ai đi nữa, trong ShinHwa này thân phận của mày không hơn—"
"Không là không—!"
"Không quỳ sẽ cạo trọc đầu cô."
Mọi ánh mặt lại dồn vào con người ít nói trên bục thang sân khấu. Devil hôm nay đã phát ngôn đến hai câu! Thường ngày đến cả Seo Hyun cũng chỉ có thể 'bòn rút' từ cô ấy được vài ba dòng. Vốn trong các buồi phán quyết như vầy, Devil chỉ đến để tọa trên 'ngai vàng' ngắm thưởng, chứ có nói năng gì đâu.
Vậy mà giờ đây lời nói của cô đã khiến Yuri bất khuất phải xanh mặt.
"Yoong không dám..." giọng Yuri có vẻ run run. Xem ra nàng không tự tin mấy về suy nghĩ này của mình.
"Dám hay không, cô tự hiểu rõ," Yoong đẩy Seo Hyun ra và đứng dậy trước đôi mắt bàng hoàng của bao người.
Không hiểu là do chiều cao áp đảo của mình, hay cái khí chất thống trị sẵn có của dòng dõi họ Im, con người này đã khiến cho mọi đôi mắt đều mang một sự thần phục nhất định. Với phong thái của một kẻ thống trị, cô bước xuống những bậc thang bằng gỗ và chậm rãi tiến về Yuri, tay trong túi quần, dáng vẻ ngạo mạn — nhưng lại khoan thai theo một cách khác — khi cúi người xuống thân hình nhỏ bé của nàng...
Khóe miệng lại nhếch lên.
"Đầu trọc rồi thì có khoác Prada lên vẫn không đẹp nổi."
Lời nói nghe như trêu chọc hơn là đe dọa. Thật không thể hiểu nỗi Devil đang nghĩ gì!? Một Yuri cứng đầu như thế làm sao có thể chịu quỳ vì một lý do lố lăng cỡ đó?
Nhưng xem ra đối với Yuri, lý do đó không lố lăng chút nào!
Vì nàng đột nhiên lại khụy xuống, ngoan ngoãn như chú mèo xiêm ướt sũng.
Nhưng bất ngờ hơn cả, là Im Yoong lại quay người bước về sân khấu với tiếng cười ngạo nghễ!
Hai con người này...vì 'nhan sắc' hơn người nên...tâm tưởng cũng khác người chăng? — là những ý nghĩ rất thầm kín của dân chúng mục kích lúc bấy giờ...
"Phải không đó, phản diện? Em làm Soo thất vọng quá? Lại quỳ vì một chuyện cỏn con vậy sao?" Soo Young ngồi xổm xuống bên cạnh Yuri, mắt cô mở to, tuy miệng vẫn cười hề hề.
"'Cỏn con'?" Yuri nhăn mũi, "Soo thử bị cạo đầu xem? Mái tóc đối với em rất quý! Mất rồi thì tốn bao nhiêu năm nữa mới để dài ra được đây?"
"Nhưng như thế vẫn đỡ hơn bị đánh te tua hay—" Soo Young vuốt mái tóc ướt sũng của nàng "—bị nhấn đầu xuống toilet chứ?"
"Đỡ chỗ nào? Vết thương vài ngày sẽ lành. Còn mái tóc của em anh có biết mất hết sáu năm mới để dài chừng này không? Lợi hại Soo tự tính."
Có tiếng cười râm ran trỗi lên.
Hyuk Jae, dáng người đệ vệ, đứng sững ra như một thằng ngốc khi chứng kiến cuộc đối thoại nhố nhăng này. Con bé này tâm thần sao? Nhấn nước nó không phản kháng. Dọa đánh nó không sợ. Mà sợ bị cắt tóc???
Nhưng tại sao Yoong lại biết được Yuri nghĩ gì? — Hyuk Jae lo lắng hướng mắt về tấm lưng của Yoong.
Người giàu có cách suy nghĩ thật quái đản. Khó hiểu thật
::Chương 7:::
"Tại Sao Lại Không Giết Cô Ta?"
"Đủ rồi! Hôm nay đến đây không phải để làm trò nhăng nhít!"
Huyk Jae nói lớn, cắt ngang cuộc cãi cọ không đâu giữa Soo Young và Yuri.
"Yuri, hôm nay cô phải cúi đầu xin lỗi chị hai của chúng tôi vì hành vi bạo lực gây ra vừa rồi."
Cả hội trường lập tức yên lặng lắng nghe bản tin sốt dẻo.
Yuri ngơ ngác ngước lên, mắt chớp chớp.
"Tội danh không thành lập!"
Lại có tiếng cười râm ran.
"Mày — còn dám chối sao?"
"Nếu đã gọi đây là buổi phán quyết. Thì làm cho đúng đắn một chút chứ?" Yuri chán chường phản bác. "Muốn buộc tội tôi phải có nhân chứng, bằng chứng hẳn hoi. Đằng này chẳng có gì cả."
"Lời của Seo Hyun chính là bằng chứng! Ai cũng biết Seo Hyun là một con người hiền hậu, tốt bụng. Sao lại đổ tội oan cho mày chứ?"
"Người hiền không nói dối được à?"
"Mày—!"
Huyk Jae kềm chế lại.
Không được nổi nóng
. Con nhỏ này luôn tự cao bản thân ăn nói sắc sảo, lại còn sự bình tĩnh đến rợn người của nó! Nếu nổi nóng sẽ lại bị nó cho rơi vào bẫy... Phải bình tĩnh cho nó biết thế nào chân lý thuần túy.
"Thôi được, có gì biện bạch được, mày—cô nói xem nào!"
"Biện bạch gì? Chuyện chỉ là cô ta tự đâm sầm vào gương. Thế thôi."
"Ý cô là Seo Hyun tự mình làm thương tổn bản thân để đổ tội cho cô?"
"Đúng."
Xung quanh bàn tán xôn xao. Không ai có thể tin được Seo Hyun lại làm thế. nhưng Yuri lại là người không thích nói dối...
"Cô nói nghe thật vô lý. Mục đích là gì chứ? Thủ lĩnh vốn hết lòng yêu thương Seo Hyun. Seo Hyun không có lý do để đi hại một 'kẻ theo đuôi' như cô."
"Tôi có phải con sâu trong bụng cô ta đâu mà biết," Yuri chua ngoa bĩu môi. "Nhưng dựa theo những gì cô ta nói với tôi trước khi 'tự xử', thì tôi có thể kết luận:
Seo Hyun ghen tỵ với tôi
."
"
Ghen tỵ
? Ha! Cô có gì mà để chị hai của chúng tôi ghen tỵ chứ?"
Yuri mở tròn mắt.
"Anh thiệt hay giỡn vậy? Hay mù và điếc rồi?"
"Mày...e hèm!" Huyk Jae hít sâu vào rồi lại thở ra, tập trung đè nén cơn giận.
"Nhìn tôi này," Yuri hất đầu. "Ướt sũng thảm hại như vầy, tôi vẫn đẹp hơn cô ta. Anh có biết muốn có thân hình như vậy, tôi phải tập luyện cực khổ thế nào không?"
Miệng Huyk Jae mở to.
"Thứ hai, tôi có tiền nhiều hơn cô ta."
Có thể thấy phó tướng Soo Young ngồi xổm gần đó đang ra sức nín cười.
"Thứ ba, tôi khỏe hơn cô ta. Và căn cứ vào thực đơn 'gà khỉ' thủ lĩnh mấy người soạn ra hằng ngày cho cô ta. Seo Hyun nhất định không thể sống lâu hơn Yuri này!"
Lần này thì Soo Young không nhịn nỗi, cô ngã quay ra sàn chống tay cười ha hả.
"Lý do excellent! Yuri! Cho em 10 điểm!"
"Chưa đâu," Yuri nhíu mày, đưa tay lên đếm một cách vô tư. "Còn tự tin hơn này, mạnh mẽ hơn, học giỏi hơn, vui tính hơn, thành thật hơn... Duy chỉ có một điểm không bằng—"
Mắt Yuri phất lên, hướng thẳng về phía Seo Hyun đang giấu mặt sau lưng Yoong.
"Không
bệnh hoạn
bằng."
Cả hội trường đang âm ĩ những tiếng cười kiềm chế vì các lập luận kiêu căng — nhưng lại rất thật đến buồn cười của Yuri, bỗng chốc đã lặng đi trước cái nhìn sắc bén và câu nói đanh chắc của cô.
Đây là lần đầu tiên Yuri
nhìn thẳng
vào Seo Hyun.
"Một cô gái chỉ vì sự bất an không đáng lại có thể đi tổn hại bản thân để đổ tội cho tôi. Thú thật, tôi cũng có phần vinh dự và khâm phục cô ta lắm," Yuri gật gù, vẻ mặt chân thành không một chút mỉa mai. "Cô ta có thể bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Trong từ điển của tôi điều đó không có gì sai..."
"...Nhưng bệnh hoạn đến nỗi có thể tự dối gạt bản thân thì thật đáng tởm."
Mắt Yuri láy lên dữ dội.
"Nếu đã có gan làm việc ác, có đủ tinh thần để mang tội với cả thế giới, thì nên có dũng khí đối mặt với bản chất đê tiện của mình. Đằng này lại nói là vì
'không muốn tôi sau này đau khổ'
?"
Yuri cười nhạt. Cả hội trường nín thở. Ngay cả Soo Young cũng mở to mắt nhìn cô trân trối.
"Và đến giờ cô ta thật sự vẫn
lừa gạt bản thân mình
là — muốn tốt cho tôi. Xin lỗi, người bệnh hoạn như thế tôi lại càng không thể cho phép ở cạnh Yoong."
Yên lặng.
Những gì Yuri nói, nhất thời khó ai có thể theo kịp...
Thế rồi nó vỡ òa.
Seo Hyun nấc lên, đôi mắt lại ngấn lệ. Đoạn cô run rẩy đứng dậy và khẽ gật đầu với Yoong trước khi bước xuống những bậc thang. Dáng đi xiêu vẹo. Đôi mắt đầy sự thương cảm dồi dào.
"Tôi...ôi Yuri...unnie đã sống lên trong hoàn cảnh như thế nào...mà cách nghĩ lại vặn vẹo như thế? Nói thật, vài phút trước đây em thật rất giận chị, nhưng unnie nói những lời này...làm em sực tỉnh ra...chị thật là tội nghiệp..."
Đoạn cô ôm lấy Yuri khóc òa.
"Gia đình nuôi dạy unnie ra sao...mà một cô gái trẻ người non dạ lại có thể suy nghĩ đen tối đến vậy? Đến nỗi em cho là việc bất chấp thủ đoạn là đúng...Ôi! Yuri unnie!"
Yuri chớp mắt, nhưng không hề đẩy ra. Đầu cô nghiêng nghiêng, dường như bộ óc đang vận hành hết cỡ để giải mã trò cười trước mặt — trong khi mọi con mắt đều đổ về cô đầy tò mò, vô cùng ngỡ ngàng là tại sao cô không đẩy Seo Hyun ra.
"Xem ra nhiệt tâm của Seo Hyun khiến Yuri cảm động rồi," có người nói nhỏ.
"Seo Hyun thật tội nghiệp..."
"..."
Không ai để ý. Duy chỉ có Soo Young là đủ gần để trông thấy nụ cười nhỏ của Yuri. Anh bàng hoàng vô cùng.
Nữ phản diện Yuri thật sự bị cảm động?
"Đón chào cô bước sang thế giới đen tối, Seo Hyun."
Yuri nói rất khẽ. Rất khẽ vào tai Seo Hyun. Giọng nói lạnh như băng đông cuối mùa, nhưng lại nóng bỏng khi chạm tai kẻ tiếp nhận.
Song, Soo Young vẫn có thể nghe được.
Những móng tay của Seo Hyun đột nhiên lún sâu vào vai Yuri.
"Bây giờ mới xứng đáng làm một con người chứ. Cảm giác đối mặt với con quỷ trong bản thân thế nào, Seo Hyun?"
Đôi mắt Yuri bừng lên dữ dội. Thứ lửa tà ám.
Hệt như của người đó.
Seo Hyun bấn loạn.
Đứa con gái này nhất định là tay sai của quỷ!
Thình lình, Yuri đứng dậy, rũ bỏ một Seo Hyun rụng rời không còn sức trên sàn. Cô nói rất nhỏ, đủ chỉ để Seo Hyun nghe thấy.
"Yên tâm, tôi không phải quỷ chuyên quyến dụ người ta làm việc ác đâu. Chỉ là một đứa con gái thoải mái với bản chất xấu xa của mình, thay vì che đậy lại thôi."
Nói rồi, cô quay sang Huyk Jae với một nụ cười trong vắt. Hai tay dang rộng ra.
"Hết phim. Về thôi."
"Mày—cô nói cái gì? Vẫn chưa xin lỗi Seo Hyun mà?"
"Yên tâm, điều tôi vừa giúp cô ta ngộ ra còn quý hơn lời xin lỗi ấy chứ," Yuri hóm hỉnh đáp lời.
"Cô—KHÔNG THỂ ĐI ĐƯỢC!"
Nắm tay Yuri lại, Huyk Jae thét lớn. "Cô đã nói gì với Seo Hyun? Tại sao cô ấy lại thành ra như thế?"
"Khó nói lắm..." Yuri nhăn mũi, "Người đơn thuần và low IQ như anh có nói ra cũng không hiểu," đoạn vỗ vai Huyk Jae một cách thân thiện. "Anh cứ 'sáng sủa' như thế này là ổn rồi."
"CÁI GÌ?"
"Ấy," cô cười, chỉ tay về phía Yoong, "Thủ lĩnh anh đâu có cản tôi, ngay cả Seo Hyun cũng không. Anh cản làm gì?"
"Nhưng ít ra cô cũng phải xin lỗi Seo Hyun, hoặc có một lời giải thích chứ?!"
"..." Yuri thở dài, ra chiều chán chường thật sự. "Tôi nói thế này vậy, tôi không có động cơ hại Seo Hyun. Còn mọi người hiểu sao thì hiểu."
"Sao lại không? Chẳng phải mới tuần trước cô còn hùng hồn tuyên bố muốn 'cướp' Yoong từ tay Seo Hyun hay sao? Như thế chưa đủ là động cơ?"
Yuri chống hai tay lên hông, khuôn mặt nhăn nhó. Cái tên 'đầu đá' này thật là làm cô tức chết!
"Tôi bảo muốn 'cướp'. Có bảo muốn 'đánh cô ta' bao giờ? Anh có lý trí thường tình không? Làm sao mà đánh cô ta khiến tôi cướp được Yoong nhỉ? Không phải làm thế càng khiến Yoong ghét tôi thêm sao?"
"Đừng chơi chữ với tôi ở đây. Cho dù cô lý trí đến đâu cũng không thể qua được chữ 'ghen'. Cô chắc chắn là một phút ghen quá mất khôn rồi ra tay hành hung."
Mắt Yuri đột nhiên sáng lên, mọi người đều kinh ngạc khi cô đột nhiên vỗ tay đôm đốp, trên miệng lại là nụ cười rạng ngời.
"Ô hô! IQ anh tăng lên chút rồi đấy. Biết dùng lời lẽ như thế!"
"Mày—"
"Nhưng tôi có thể nói với anh rằng. Động cơ 'ghen' đó không thành lập."
Yuri vênh mặt. Soo Young lại bặm môi nín cười. Duy chỉ có Seo Hyun chứng kiến sự chuyển biến rất nhỏ trong biểu hiện lạnh lùng của Yoong.
Cơ mặt anh khẽ giật.
"Tôi ghen thật, đừng hiểu nhầm. Vì tôi thích Yoong mà," Yuri nhún vai huyên thuyên một cách hồn nhiên, "Nhưng để mà đánh người thì chưa đến đâu. Tôi là con người cực đoan. Nếu tôi đã yêu rồi, khi ghen thì nhất định sẽ..."
Cô ngước lên, cường độ ánh nhìn khiến một người to khỏe như Huyk Jae bỗng nhiên rùng mình.
"...
giết
luôn đối thủ, chứ đánh dằn mặt làm gì mất công tốn sức."
Cả hội trường trố mắt nhìn cô nàng phản diện.
Không phải chứ? Như thế cũng nói ra được?!
Nhưng sự chân thành trên gương mặt cô khó có thể khiến người ta nghi ngờ!
Cảm thấy mình đã lại 'đóng băng' mọi người, ngay cả Huyk Jae cũng đứng chết sững; Yuri nhún vai, lè lưỡi với anh chàng đồng minh rồi ngoảnh mặt toan bước đi, miệng lầm bầm chửi rủa.
"...Khỉ thật! Cái nước gì thế này? Không biết tắm bao nhiêu lần mới ra—"
"Không đi được."
Giọng nói tuy không phải gầm thét thất thanh, nhưng lại mang sức đe dọa khiến người nghe bủn rủn.
Giọng nói nàng có thể nhận ra ở bất cứ nơi đâu.
Nàng quay lại, khoác lên nụ cười tuyệt vời nhất để chào đón cô. "Yoong..."
Nhưng lại thất kinh vì những ngón tay thuôn dài bấu chặt vào cổ.
Cả hội trường kinh hoàng!
Devil đã nổi giận thật sự!
Đôi mắt cô nheo lại, cổ họng nàng t
ắt nghẽn.
'Devil'...'Devil'...
Lúc trước nàng luôn nghĩ, thật buồn cười làm sao khi đem cái biệt danh ngớ ngẩn đó gán vào một con người.
Nhưng rõ ràng, chuyện trên đời luôn có cái lý của nó.
Ánh mắt nâu ấm trong phút chốc đã chuyển sang thẫm đen. Yuri chợt thấy mình thật ngốc nghếch khi lập tức liên tưởng đến những câu chuyện huyễn hoặc về loài ác quỷ. Rằng cái cách đôi mắt chúng cũng chuyển sậm mỗi khi vô cùng tức giận như vầy...
Chúa ơi! Mình đã thích một người như vậy sao?
Yuri dùng hết sức của mình vùng vẫy. Nàng có thể cảm nhận được sự náo động vây quanh, có thể nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Soo Young, ngay cả tiếng òa khóc chói tai của Seo Hyun...
Nàng sắp chịu không nỗi rồi!
Cô muốn nàng xin lỗi Seo Hyun đến thế sao? Vậy thì nàng sẽ làm mà...chỉ cần cô hài lòng...
Nhưng lực bóp trên cổ nàng dần dần nới lỏng...đột nhiên cảm thấy hơi thở một người phả nhẹ vào mặt. Rất gần.
"Cô thật sự không có tấn công Seo Hyun?" Yoong gầm gừ, giọng kiềm nén.
"Không," nàng thở hổn hển, mắt đảo qua lại tìm hình bóng Seo Hyun. "Cái con nhỏ trời đánh kia...còn không qua cứu tôi? Chẳng lẽ muốn có án mạng hay..."
Nhưng Seo Hyun lúc này đã đứng nép về một góc. Cô kinh hoàng! Cô chưa bao giờ thấy một Im Yoong như vậy...Tại sao trước giờ cô chưa từng nhận ra sự khát máu trong đôi mắt nồng ấm kia chứ?
Và tại sao chưa bao giờ Yoong nổi giận như thế với cô?!
Người xung quanh không ai dám lại gần một Im Yoong phát cuồng này. Chỉ có Soo Young, Huyk Jae, Dong Hae là có gan nhào vào níu giữ Devil, khiến ai ai cũng thầm nể phục.
"
Tại sao lại không giết cô ta?
" cô gầm lên trong vòng kiềm chế của đám thuộc hạ.
Trong tư thế đổ quỵ xuống đất, Yuri ngước lên với đôi mắt mở tròn, miệng vẫn còn thở gấp.
Câu hỏi gì thế này?
"Câu hỏi gì thế này? Chẳng lẽ Yoong muốn bạn gái mình gặp chuyện?!"
Yoong nhìn thẳng vào đôi mắt ươn ướt dường như muốn khóc của nàng. Nhưng cô biết cô gái này chẳng bao giờ khóc cả. Chẳng bao giờ.
Đôi mắt mà trước đây chứa đầy sự thần tượng, niềm say mê. Bây giờ còn lẫn vào
nỗi sợ
.
Cô nhắm mắt.
Định thần lại.
"Kể từ ngày mai, một khi tôi quay lưng, tôi muốn Yuri của khoa thời trang, năm nhất..."
Mở mắt, sự lạnh lùng đến não nề lại trở về trong ác ma.
"...phải chịu mọi đối đãi cực hình."
Thế đấy, Phán Quyết của Devil đã được đưa ra.
Phủi thẳng lại chiếc áo phông, cô quay người về hướng đám đông vẫn còn chưa thoát nỗi kinh sợ.
"Tất cả mọi trách nhiệm, tập đoàn họ Im sẽ gánh giúp các người, về bất cứ chuyện gì gây ra trên người con gái ngài thị trưởng."
Rồi anh cùng đám thuộc hạ quay lưng rời khỏi hội trường, bỏ lại sau lưng một Yuri vô cùng hoang mang.
Cái quái gì vừa xảy ra thế nhỉ?
:::Chương 8:::
Tin Tức Về Đêm
Trên forum của Học Viện ShinHwa vào 23:59 ngày 12 tháng 10 có một thread do YoonHyunNo1 lập ra, nội dung 'nóng' đến nỗi khiến diễn đàn nghẽn tắc.
Xem ra, nửa đêm 12/10 chẳng có học sinh ShinHwa nào chịu đi ngủ cả.(^w^")
Nội dung như thế này:
[YoonHyunNo1] Tin 'sốc hàng' đây!!!
"Hồ Ly Phản Diện bị định tội. Devil đích thân phán lệnh trãm thủ!"
"Kể từ ngày mai, một khi tôi quay lưng, tôi muốn Nguyễn Ái của khoa thời trang, năm nhất, phải chịu mọi đối đãi cực hình." — Devil đã ra phán quyết cuối cùng! Yay!
Có phải các bạn đều vui như tôi không? Cuối cùng thì Devil anh minh của chúng ta đã chịu xử lý con hồ ly đáng chết kia rồi, và còn là một án ác nghiệt nữa chứ!...
...Vậy còn chờ gì mà không chuẩn bị cho cô nàng phản diện của chúng ta một, à không, hàng trăm 'món quà' độc đáo chứ?...
...và đừng lo lắng bị trả thù vì Devil thân yêu đã hứa sẽ che chở cho chúng ta...
...Hồ ly mếu máo, khóc lóc thảm thương cầu xin tha tội trong khi Công Chúa của chúng ta vô cùng khoan hồng...
............
.........
Chưa đầy nửa tiếng sau, một thread khác lập tức được post lên bởi YULclubmaster.
[YULclubmaster] Hồ Ly thật sự lòi đuôi cáo! Devil nóng quá hóa...khờ.
Chào các fan của Love! Quả thật là đêm rồi mình muốn ngồi ôn bài đợi sáng ra mới hành động, nhưng gặp phải cái thread của bọn u mê kia làm mình nóng máu, nên phải lập tức bất chấp khó khăn lên bảo vệ "tình yêu" của chúng ta.
Đầu tiên là một video clip vô cùng 'nóng hổi', sẽ để lộ chân tướng ai mới là hồ ly chính cống!(Clip là do YUL này dày bao công sức, nín thở trong toilet quay được. Tài chưa? Hihi...^^)
...Xem xong, không cần mình nói nhiều, các bạn cũng hiểu được ai là hồ ly thật sự nhỉ? Chỉ trách Devil bị ma che mắt, lại đi đày đọa Love. Nhưng Love đừng lo, một khi bọn u mê đó xem được clip này, sẽ không ai dám động đến Love đâu!!!
Nếu không thì... YUL dù cực kỳ nhút nhát nhất cũng sẽ ra mặt cho Love!
...............
.........
Vài giây sau khi thread này được post lên, tiêu đề
"Hồ Ly Phản Diện bị định tội. Hoàng Tử đích thân phán lệnh trãm thủ!"
chớp nhoáng đã mất đi vế đầu.
1 tiếng sau, con số thành viên của YULfanclub đã tăng lên gấp 5.
.
.
"Chậc, dân tình trường này dễ 'rung rinh' thật."
Yuri ngước nhìn màn hình với nụ cười hứng thú. Móng tay trang trí cầu kỳ gõ nhẹ lên mousepad, tay kia đưa lên mơn nhẹ một bên tai — thói quen trẻ con của nàng mỗi khi chăm chú suy nghĩ.
"Con bé YULclubmaster này là ai nhỉ? Mình, Seo Hyun cùng Hyunk Jae vô tình 'nhốt' nó trong buồng toilet kia lâu như vậy. Kể cũng tội thật."
Có tiếng gõ cửa. Yuri trợn mắt rồi la lớn.
"Không muốn nói chuyện. Đi đi!"
"Chú chỉ muốn chúc con ngủ ngon," tiếng nói một người đàn ông trung niên từ bên kia vọng lại.
"Khỏi phải chúc chiếc gì mệt lắm! Hành động thiết thực hơn. Ngày mai chuyển tiền vào trương mục cho tôi, và còn giúp tôi thuê khoảng năm bảy người—"
Khoan đã!
Yuri nghĩ. Nếu bảo rằng muốn thuê vệ sĩ, chắc chắn ông ta sẽ biết có chuyện không ổn. Và theo tính cách của thị trưởng Kwon, sẽ không để yên và đi đối phó với họ Im.
Hắc Bạch chọi nhau thì chỉ có nước thê thảm! Phá cho ôi như thế thì mình và Yoong làm cách nào?
"Con muốn năm bảy người để làm gì?" giọng nói từ sau cửa có phần lo lắng.
"Không gì, năm bảy người đầu bếp mới. Thức ăn dở quá mà, nuốt không vô."
"Được, được. Chú sẽ làm ngay, không cần đợi đến mai."
"OK. Vậy đi."
"À...vậy trường mới lúc này ra sao rồi? Con có thích ShinHwa không?"
Yuri thở dài. Ông ta đúng là dài hơi!
Nàng bước xuống giường, sải chân về hướng cửa phòng và thình lình mở ra. Người đàn ông trước mặt nàng vẫn như thế, cái điệu bộ oai vệ rất điển hình đã phần nào giúp sức trong sự nghiệp chính trị của ông; đôi mắt quyết đoán, thậm chí có phần lạnh ác — nhưng khi dõi vào nàng lại tràn ngập sự yêu thương thối rữa cùng nỗi đau đay nghiến.
"Đấy, nhìn thấy mặt tôi không có vết bầm hay thương tích rồi đấy. Sao còn chưa về phòng của ông đi? Cứ lải nhải thế này tôi ngủ thế nào?" khuôn mặt thuần khiết của Yuri giờ đây còn lạnh hơn băng tảng.
Khó có thể tin được đôi mắt ươn ướt hút hồn người ấy lại có thể trở nên buốt giá đến vậy.
"Cám ơn con," thị trưởng Kwon nhẹ nhàng đáp, mắt nhìn nàng một lúc rồi vội quay đi trong đau khổ. Ôm dợm chân toan bước đi.
Yuri níu áo ông lại, khi đã mặt đối mặt với ông, nàng nở một nụ cười chua chát. "Sao thế? Không nhìn thêm chút nữa? Sợ khuôn mặt này lắm à?"
Thị trưởng Kwon chỉ nhắm mắt, thở dài rồi kéo nhẹ tay lại. Ông quay mặt bước đi.
Ở đằng sau, Yuri đợi đến khi bóng lưng ông chuẩn bị khuất sau ngõ rẽ cuối hành lang, mới cay độc nói.
"Thật đáng tiếc. Tôi càng lớn thì nhìn càng giống
họ
."
Rồi đóng sập cửa lại.
:::Chương 9:::
"Cưỡng Hôn"
Tại sao con gái 'xử' nhau lại toàn chọn WC?
"Đi hết rồi à?"
Cô bé tóc nâu xoăn lọn với gương mặt thiên thần bình thản lên tiếng hỏi lớn. Không một ai trả lời.
Nhanh thoăn thoắt như một chú sóc, nàng leo lên bồn cầu; rồi như một diễn viên xiếc chuyên nghiệp, tuồn mình qua khe hở phía trên buồng vệ sinh tuột xuống. Tay phủi cho quần áo thẳng thuốm, nàng ngoái đầu lại nhìn cánh cửa bị những miếng ván gỗ đóng đinh chi chít, đôi môi mọng bắt đầu cong lên.
"Gì chứ? Coi film nhiều quá nên điên cả lũ."
Chuông điện thoại vang lên, nàng vén váy rồi lôi ra điện thoại được ràng buộc kỹ lưỡng bởi sợi nịt bít tất. Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia Sun Hwa đã mắng chửi xối xả.
"Yuri! Cậu làm gì sáng giờ không bắt máy? Và tự nhiên tại sao sáng nay lại SMS cho tớ cái số này? Cái số cũ của cậu đâu?!!"
Yuri liếc nhìn về phía cánh cửa đóng ván, nhún vai. "Không rõ, chắc giờ này đã trôi xuống cống nước thải nào đó."
"???"
"Không cần hiểu đâu. Nói chung tớ ổn. Không có gì đáng lo. Xem như đổi điện thoại đi."
Có tiếng tranh cãi bên kia đầu dây, lần này là giọng của Vic trong ống nghe.
"Có phải bọn chúng hiếp đáp em không? Nói chị nghe, chị sẽ thay Fany ra mặt giúp em—"
"Không sao. Em dư sức đối phó chuyện này. Đâu phải là lần đầu tiên bị 'xử' vì tội cà khịa hay gây chuyện, haha..."
"Bây giờ em đang làm gì? Phán quyết đã post lên mạng như thế. Hay đến khoa bọn chị. Sẽ không ai dám động đến người trong sự bảo vệ của queenka Fany cả. Phải chi em ấy không phải vì tai nạn vẫn còn trong viện thì..."
"Em không đến đâu. Em có chỗ để đi rồi."
"Yuri ah, em đừng nói với chị là em—"
Yuri cúp máy, sau đó tắt luôn nguồn. Gọi điện để báo bình an cho hai vị sư tỷ không cần lo, chứ cũng chẳng hơi đâu tranh luận lôi thôi với họ.
Nàng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Sun Hwa khi nghe ra toàn bộ chuyện này.
Kiểu này thì Vic unnie rắc rối to.
Mỉm cười, Yuri rảo bước nhanh chân về phía thư viện, nơi nàng biết chắc người đó sáng nào cũng có mặt.
.
.
"Ngồi xuống."
Không hề dứt mắt ra khỏi sách, Im Yoong lạnh lẽo ra lệnh.
"Thôi nào, Yoong ah," mắt Soo Young tha thiết, hai tay chắp lại vờ vịt cầu xin. "Làm ơn cho tớ đi đi...công chúa đang chờ được giải cứu đó."
Đôi mắt Yoong phất lên, ánh nhìn buốt xương. "Không được đi."
"Sao thế? Cậu cũng đâu muốn xảy ra án mạng phải không? Miệng mồm phản diện như thế, hẳn đã xúc phạm nhiều người rồi. Nếu còn không đi giúp thì cô ta tơi tả...Thật thảm quá! Nếu không sứt đầu mẻ trán thì cũng gãy chân tay, Bọn con gái bây giờ ác lắm Yoong àh..."
Đóng mạnh quyển sách lại, khuôn mặt của Devil ngày càng trở nên u ám.
"Mấy giờ rồi?"
"8:13"
"Chờ 2 tiếng nữa hãy đi cứu cô ta."
"Vì sao chứ?" Soo Young mon men hỏi, một nụ cười ranh mãnh chực chờ nơi khóe miệng.
"Phải học được bài học trước."
"Bài học gì?"
"..."
"Cậu đừng nói với tớ là cậu tin chuyện Yuri đánh người nhé — đặc biệt là sau khi cái clip của YULclubmaster được post lên mạng. Cậu vốn là đổ oan cho người ta mà. Không phạm lỗi thì tại sao phải có bài học nào nhỉ?"
Bàn tay Yoong nắm lại.
"..."
Một giây, mười giây, hai mươi giây trôi qua. Soo Young biết đấy là giới hạn tất cả những gì sáng nay cô có thể lôi ra từ 'tảng băng' này. Đáng ra ông trời nên cho Im Yoong câm luôn mới phải. Vì kiệm lời như thế thì có gì khác câm đâu? Riêng Soo Young thì không thể chịu nỗi nếu một ngày không nói quá trăm câu.
Cô lún người xuống chiếc ghế sofa màu huyết dụ, tư thế vô cùng thoải mái. "Được thôi, chúng ta cùng thi nhau xem ai mất kiên nhẫn trước. Chắc chắn người đó không phải là tớ rồi."
"...?"
"Tớ chỉ xem phản diện như bè bạn, nên cũng chẳng có gì gấp gáp đi cứu cô ấy," chồm người đến, Soo Young hạ giọng và nhìn đăm đăm vào mắt Yoong. "Nhưng cậu lại
khác
."
"Không hiểu."
Soo Young ngã người ra, bật cười khanh khách. Đoạn mắt cô se lại, sự hài hước thường ngày vụt cái đã tắt ngấm như lửa gặp nước.
"Cậu chưa bao giờ để các món đồ chơi của mình bị hư hại cả, dù là sứt mẻ một chút cũng không.
Chưa bao giờ
."
"..."
Soo Young lại ngửa đầu ra cười lớn.
"UI DA!"
Đột nhiên đau điếng!
Có đứa khỉ nào dám đánh vào đầu mình?!
Phó tướng Devil giận tím mặt, toan đứng dậy hỏi tội kẻ xấu số.
Song giọng nói trong trẻo của 'kẻ xấu số' đã khiến cô khựng lại. "Soo mát dây hả? Đây là thư viện, cười nói hô hố như thế ai học được?!"
Yuri!
Cô không ngờ là sau sự kiện hôm qua, cô bé vẫn còn có gan đến đây.
"Chào Yoong," nàng tươi cười rồi tự ngồi xuống kế bên Yoong.
"Nè," Soo Young nói giọng thương cảm. "Sao không chào Soo?"
"Mới 'chào' lên đầu Soo rồi đấy."
Nàng nhăn mũi.
Cô lè lưỡi chọc lại.
"Soo Young, cậu có thể đi rồi."
Yuri quay sang Yoong, vừa ngạc nhiên vừa buồn tủi vì 'bị đuổi khéo' quá sớm. (Do Soo Young đi rồi không phải ý bảo nàng đi theo luôn sao?) Nàng thật sự muốn ở bên cạnh Yoong một chút, không thì nhớ nhung vô lý lại đeo bám cả ngày khiến nàng bất ổn...
Soo Young quan sát hai con người trước mặt một lúc lâu. Sau đó mới đủng đỉnh đứng lên, tay cho vào túi quần chuẩn bị rời khỏi.
"Nè, đợi em với!" Yuri choàng dậy toan bước theo Soo Young.
Nhưng một bước nàng cũng không đi được. Bởi cổ tay đã bị khóa lại bởi bàn tay thô ráp của Yoong.
"Cô ở lại."
"Thật...thật sao?" nàng tròn mắt.
"Cô muốn đi cùng cô ta?" mắt cô tối sầm lại, sức siết trên cổ tay tăng lên, nàng tưởng chừng như xương có thể gẫy vụn bất cứ lúc nào.
"A...a...đau! Yoong bỏ tay em ra đã!" nàng la lên oai oái.
Yoong nheo mắt lại đầy hoài nghi.
"Có thật bỏ ra cô sẽ không chạy theo hắn?"
"Dĩ nhiên rồi!" Yuri gần như hét to lên. "Người em thích là Yoong. Yoong bảo em ở lại mừng còn không kịp thì chạy theo cô ta làm gì?!"
Yoong lập tức buông tay nàng ra. Yuri ngồi phịch xuống ghế, tay xoa lấy chỗ anh vừa siết. Đau muốn chết! Đau đến muốn khóc đi được!
"Yoong đúng là vũ phu mà..." nàng cằn nhằn ca cẩm, "da thịt em rất dễ bị bầm. Yoong làm thế này thì tay phải đeo băng cổ tay hơn cả tuần..."
Ác ma nhìn nàng than vãn mà trong lòng thầm kinh ngạc. Sao cô gái này nói nhiều thế nhỉ? Seo Hyun lúc nào cũng im thin thít, chỉ đôi khi cô nói trước thì cô ấy mới dám gợi chuyện. Cô cũng chưa bao giờ cư xử mạnh bạo như thế với Seo Hyun. Có cái gì đó nơi Yuri này khơi dậy mặt đen tối trong cô — một phần mà ngay cả bản thân cũng không hề hay biết sự tồn tại.
Yoong chìa tay ra trước mặt nàng.
"Đây, cô tức thì có thể trả thù."
Yuri trừng mắt nhìn cô, sau đó làm một chuyện khiến mọi đôi mắt đều mở to kinh ngạc.
Búng vào mũi Im Yoong!
"Mát dây hả? Đánh lại Yoong em càng đau hơn! Xúi dại không," nàng nhoẻn cười tinh nghịch.
"Cô vừa...?" Yoong sững ra, tay sờ lên chỗ nàng vừa chạm vào — như thể nơi đó vừa bị đóng dấu vậy.
Có ai đời lại dám vuốt râu hùm, có ai đời lại dám búng vào mũi Devil ?
"Đau sao?" Yuri hốt hoảng, vội vã gỡ tay cô ra và chồm người lên vừa xoa vừa thổi chỗ nàng mới 'đả thương'. "Có sao không? Ai mà biết da Yoong mỏng thế..."
Khoảng cách gần, Yoong đẹp mê hồn. Gần gũi cô thế này...nó khiến nàng cảm thấy lạ quá. Sự tự tin thường ngày biến đâu cả rồi?
Ánh mắt chạm nhau. 'Điện chạy dọc sống lưng'.
Trời ạ! Vậy mà nàng đã từng nghĩ đó chẳng qua là cách nói hoa mỹ vớ vẩn của bọn viết văn cơ đấy!
Nàng nhanh chóng chuyển hướng nhìn xuống mũi cô, kinh ngạc vì chính sự né tránh của mình.
Yuri là một người tự tin sôi sục kia mà!
— nàng khó chịu nghĩ, vừa nhíu mày, vừa thêm lực vào bàn tay đang xoa. Môi nàng bậm lại.
Né tránh như thế, nhăn nhó như vầy...sẽ khiến người ta ghét bỏ cho coi...
Yuri nào có ngờ, chính vẻ mặt khổ sở của mình đã - một cách huyển bí - thúc đẩy Devil bất giác làm một chuyện động trời.
Yoong áp gần lại và chạm môi vào nàng!
Đó thậm chí không phải là một nụ hôn thật sự (trong từ điển của Yuri ^^").
Đó chỉ là một cái lướt nhẹ qua môi mà thôi.
Nhưng cũng đủ để làm một Yuri bê-tông cốt-thép mềm nhũn ra như sợi mì chay!
Như lỡ tay chạm vào nham thạch, nàng phóng người lùi lại, vấp vào thành ghế sofa phía sau và ngã sõng soài lên mặt ghế.
Mất mặt quá đi mất!
Yuri giật mình, nàng cứ ngỡ sự tự ái trong nàng đã chai sạn từ lâu rồi chứ? Sao bây giờ nó lại bùng lên hừng hực thế này?
"Sao thế?" khuôn mặt Yoong bỗng đanh lại, ánh nhìn như đóng băng trên môi nàng.
Yuri chớp mắt. Nàng biết nói gì đây? Đầu óc nàng bây giờ rỗng tuếch. Chỉ nụ hôn-không-ra-hôn của cô đã khiến nàng thảm hại như thế này đây! Thật xấu mặt thay cho một Yuri chai lì!
"Cút đi."
Cô lạnh lùng nói khi trông thấy sự khó chịu trên mặt nàng, hiểu lầm đó là do nụ hôn vừa rồi.
"Yoong?"
"Cút!"
Im Yoong gầm lên, chân đạp mạnh vào chiếc bàn coffee nhỏ khiến nó đổ nhào. Sách vở tung tóe, ly cà phê của Soo Young uống dở đổ cả lên người Yuri.
Có tiếng xôn xao trỗi lên, cũng có những ánh đèn flash chớp nhoáng chung quanh.
Nhưng trong tầm nhìn của Yuri chỉ có mỗi Yoong. Nàng biết rằng Yoong tức giận vì nụ hôn đó, nhưng lại không hiểu nỗi lý do tại sao. Là Yoong hôn nàng trước cơ mà! Bây giờ tại sao lại nổi nóng vô cớ với nàng như vậy?
Nàng tức lắm. Và Yuri rất ít khi nổi lửa thật sự.
Vì thế nàng cứ đứng lì ra đó. Mặc cho từng cơn sóng sợ hãi dồn dập ùa đến, khi hồi tưởng lại những ngón tay bóp lấy cổ mình hôm qua.
Im Yoong bất chợt đứng lên, nàng bất thần lùi về sau. Yoong khựng lại đôi chút khi trông thấy nỗi sợ lẩn khuất trong đôi mắt ươn ướt của nàng. Bàn tay nắm chặt lại, Devil quay người bước thẳng ra khỏi thư viện, không khỏi mang theo sự kinh ngạc từ nhiều ánh mắt phía sau.
Yuri cũng không hiểu tại sao nàng lại cứ cố chấp đi theo. Rõ ràng vừa rồi nàng rất tức, cũng rất sợ. Nửa muốn đứng lì nơi đó thách thức nàng, nửa muốn vùng chạy khỏi cái nhìn đầy sát khí. Nhưng đến khi cô bỏ đi, nàng lại chẳng làm điều nào, đổi vào đó lại tò tò đi sau cô như một con cún trung thành.
Nàng không muốn đâu. Nhưng ai bảo trái tim nàng lại lớn gấp đôi lý trí cơ chứ.
Cứ thế, Yuri cứ lầm lũi, nửa đi nửa chạy để bắt kịp một Im Yoong đang cơn sôi máu bước đi như bay phía trước. Khiếp! Người gì mà chân dài thế, làm nàng đuổi theo bở cả hơi tai!
Thình lình cô quay ngoắt lại, nàng theo đó cũng đứng khựng tại chỗ, hất cằm lên nhìn cô đầy khiêu khích.
"Cô lại theo tôi làm gì?"
Giọng cô hứa hẹn đầy nguy hiểm. Nàng muốn trả lời nhưng lại sợ nói ra điều gì sai, rồi lại khiến cô hành xử quái lạ như lúc nãy. Thế nên cổ họng tắc nghẽn. Nàng im lặng.
Cô đứng đó trừng mắt nhìn nàng suốt gần một phút. Nàng vẫn không mở miệng.
Thế là cô lại đùng đùng bước đến bên nàng, nắm tay nàng lôi đi xềnh xệch rồi thô bạo đẩy nàng vào sát một thân cây. Yuri còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Im Yoong đã vục mặt xuống hôn nàng. Nụ hôn sâu và chiếm hữu. Ào ào như bão vũ. Nóng như nham thạch sôi sục.
Nàng bị choáng ngợp. Quá bất ngờ. Theo bản năng, nàng dùng hết sức đẩy cô ra. Nhưng dường như sự chống cự của nàng lại càng khiến cô nổi giận. Cô lại càng ép sát nàng hơn vào thân cây, đôi tay cô khóa chặt mọi sự phản kháng.
Khi lưỡi luồn vào quấn lưỡi, Yuri đành đầu hàng. Đôi tay nàng ban đầu bấu vào ngực áo cô đẩy ra dữ dội, giờ đây lại cùng một cường độ mà kéo cô về phía mình. Nàng chưa bao giờ trải nghiệm một nụ hôn như vậy. Nó sâu, ướt và vương chút mùi máu — thật khác với tưởng tượng lãng mạn của nàng. Nhưng không hiểu sao, đâu đó trong trí óc mê muội lúc này, nàng dám chắc thực tế đang trải nghiệm thừa sức vượt qua bất cứ mơ tưởng nào nàng từng đặt ra.
Bất chợt đau nhói!
Im Yoong buông Yuri ra, hơi thở dồn dập, đôi mắt cô sẫm màu, sự thăng bằng dường như mất hẳn, khiến cô phải tì hai tay vào thân cây để chống đỡ bản thân. Nàng khẽ chạm tay vào môi dưới của mình, từng vệt đỏ lem luốc trên những ngón tay trắng muốt...
Cái quái gì thế này?
...và cảm giác rát bỏng.
Cô đã cắn nàng?
Nàng ngước lên, dõi đôi mắt nửa nghi vấn, nửa tức giận đến cô. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng mơn ngón cái trên vết thương còn mới, khuôn mặt cô là một thế giới cảm xúc khó hiểu. Yuri không giỏi đọc cảm xúc trên mặt người khác, đặc biệt là những người mang lớp mặt nạ dày như Im Yoong.
"Thế nào? Không kinh tởm như nàng nghĩ chứ?"
Giọng cô giễu cợt, nhưng lại xót xa theo một cách khác.
Nàng không biết phản ứng như thế nào. Đành thần người ra nhìn chăm chăm vào cô.
Ngay cả sau khi cô đột ngột ngoảnh mặt ra đi, chỉ còn nàng tựa vào thân cây thở hổn hển, thì đôi mắt nàng vẫn dõi theo bóng hình đã khuất với cảm giác hụt hẫng đến bải hoải.
.
.
Yuri không hiểu.
Nàng không hiểu nỗi!
Yuri luôn tự hào là một người nhạy bén, sắc sảo. Nhưng khi chuyện có liên quan đến tình cảm, nàng chợt trở nên ngu ngốc lạ kỳ.
Cũng dễ hiểu thôi. Khi con người ta không lớn lên cùng nó, khó trách sao lại lạ lẫm với nó như vậy.
Nàng quay về màn hình laptop, những ngón tay chần chừ đôi chút trên bàn phím, rồi sau đó gõ liền một mạch mấy câu.
[KwonYul22] Tại sao một người lại "cưỡng hôn" một người nhỉ? Lại hôn đến rướm máu. Có phải là người đó thích người mình hôn không?
Sau đó vài chục phút, nàng nhấn F5 mấy lần nhưng chẳng thấy ai hồi đáp.
Chán chường, nàng leo lên giường ngủ, tim vẫn còn đập thình thịch mỗi lần nhớ lại sự kiện lúc sáng.
Làm sao nàng có thể đối mặt với cô ngày mai đây, khi mà tự nhiên nàng lại sốt bừng bừng như vậy?
:::Chương 10:::
Bây giờ thì cũng đã lây rồi
"Sao không vào đi, phản diện?"
Yuri quay qua nhìn Soo Young với vẻ mặt mếu máo cầu cứu, đôi mắt nàng vốn đã sóng sánh sự ngây thơ (chỉ được bề ngoài thôi haha^^), gò má ửng hồng giờ càng khiến nét thuần khiết yếu đuối trên gương mặt vỡ òa. Soo Young suýt nữa đã không nhận ra cô bé ác miệng thường ngày.
Chả trách sao người ta lại tôn cho Yuri nhà ta cái danh 'hoa khôi'. Mà lại còn là hoa khôi của cái khoa lắm mỹ nữ nữa chứ (thời trang).
"Soo Young." Nàng chào gọn lỏn, rồi quay qua tiếp tục nhìn trộm người trong mộng của mình.
"Hôm nay em uống lộn thuốc à?"
"Không," nàng lắc đầu, mắt vẫn nhìn về Yoong. "Em bị bệnh."
"Nhìn em thế này giống bệnh thật đó," Soo Young cười hề hề, đoạn nắm tay Yuri lôi đi. "Coi nào, hồ ly thì ra dáng hồ ly chút. Như thế này nhìn giống gà mái dầu quá đi."
Nàng giằng co không lại, đành ấm ức đi theo Soo Young, lên đến chỗ Yoong đang đọc sách nàng liền đảo mắt đi nơi khác, lúc ngồi xuống cũng chọn chỗ bên phải Soo Young, trong khi thường ngày nàng nhất định sẽ bay ngay vào cạnh Yoong.
"Qua đây."
Không hề nhìn lên, Yoong lãnh đạm ra lệnh. Không cần hỏi cũng biết lời nói đó dành cho nàng. Vì bản thân Soo Young đang ngồi cạnh anh mà.
Nàng rụt rè đứng dậy...rồi bất chợt ngồi thụp xuống!
Thịch! Thịch!
Cái quái gì thế này?
Tim nàng đập liên hồi, cứ như muốn vỡ tung lồng ngực ra vậy! Cả người cũng nóng ran lên như lên cơn sốt dịch! Ngay cả đôi bàn tay nàng giờ cũng rịn mồ hôi!
Rốt cục đây là thứ bệnh hoạn biến thái gì đây?
"Sao thế? Qua đây."
Dựa vào giọng nói lạnh lùng, khó có thể biết được anh chàng Devil của chúng ta bên trong lại đang nóng như lửa đốt. Bằng chứng là đôi mắt nâu nhạt của anh giờ đã chuyển sang một màu đen u ám.
"Em không qua đâu," nàng yếu ớt nói. "Em bị bệnh đó, sẽ lây cho anh mất."
"Bệnh gì?"
"Sốt."
"Qua đây."
"Không qua. Thật sự là người em đang nóng đến phát điên này."
"..."
"Được."
Trước sự kinh ngạc quá cỡ của Soo Young và toàn thể lớp học, Im Yoong đùng đùng đứng dậy, đùng đùng nắm lấy cánh tay của Yuri xốc lên, đùng đùng ôm nàng vào lòng.
Và đùng đùng hôn nàng ngay giữa tiết học.
Cô giáo đóng băng.
Học sinh biến thành đá tảng.
Lúc cô dứt đầu lên thì Yuri đã chết trân.
"Bây giờ thì cũng đã lây rồi. Có thể ngồi đây được chưa?"
Đoạn, cô nhấn nàng ngồi xuống ghế, rồi tự mình ngồi xuống kề bên tiếp tục đọc sách, không hề mảy may chú ý đến các biểu hiện quái gỡ của mọi người xung quanh, hay sự căng thẳng giãn ra như dây thun hơ trên lửa trong gian phòng.
Cả lớp học hôm ấy chợt chìm trong im lặng. Không ai dám bàn tán xôn xao gì về chuyện vừa chứng kiến. Bởi bây giờ mọi người đều biết tính tình Devil khó đoán đến cỡ nào. Nhỡ mà rộ lên, cô ta phát điên và 'phán quyết' cả đám thì có mà đi đời!
"Shhhh, phản diện!" Soo Young khẽ gọi với qua Yuri, sau khi chắc rằng Yoong đã ngã người ngủ say trên ghế.
Yuri ngơ ngác quay qua, nàng "Huh" một tiếng rõ to.
"Chết thật, con nhóc, nhỏ tiếng thôi! 'Ác ma' mà thức dậy thì 'tiêu' cả đám."
Nàng nhăn nhó. "Xì! Làm như thông gian bán nước vậy, gớm quá!"
Cô cười hì hì, đoạn nhướn một bên mày đầy khiêu khích.
"Đây gọi là 'kịch tính trong đời thường', biết chưa? Cả ba năm nay mới có một lần đấy."
"Soo xem ra đang rất hưởng thụ 'kịch tính' này."
"Dĩ nhiên rồi, đời này nhạt như rau câu không đường ấy! Soo cần chút kích thích. Nếu không em nghĩ thằng điên nào lại xung phong làm phó tướng cho Devil ?"
"Chỉ biết có một con điên tự-nguyện-đâm-đầu đang ngồi tại đây thôi."
"Em không phải là đứa con gái đầu tiên đâu," cô trề môi.
"Nhưng sẽ là người cuối cùng." Nàng vênh mặt
"Mặt dày quá thể!"
"Chính xác là miệng dày!"
"Thắc mắc nãy giờ rồi, môi em bị gì thế?"
"Bị cắn."
Soo Young suýt xoa, giọng dịu ngọt trêu chọc. "Thấy thương chưa, em làm gì mà để tự cắn môi thế kia?"
"Là bị tôi cắn."
Tiếng nói trầm khàn của Yoong xen vào khiến Soo Young giật nảy mình. Quay sang thì lại bắt gặp ánh mắt thách thức từ Devil, Soo Young cảm thấy oan uổng ghê lắm! Cô nào có khích bác thủ lĩnh bao giờ đâu...? Dĩ nhiên là lời nói này cũng không hề thoát khỏi tai những kẻ bàng quang vốn vẫn chú tâm lắng nghe nãy giờ. Xem ra học cùng lớp với người nổi tiếng thật dễ đau tim quá thể!
Yuri bị Im Yoong
cắn
môi? Chuyện xảy ra ở hành tình nào vậy trời?!!
"Cậu-cắn-môi-cô-ấy?" mắt Soo Young mở to.
"Đúng."
Một từ "đúng" từ Im Yoong xem như kết thúc vấn đề. Dù vẫn còn rất hoang mang vô cùng, không ai dám hỏi han gì thêm. Cái chuyện mà cô-cắn-môi-nàng-nàng-cắn-môi-cô dù gì đi nữa cũng không phải là loại chuyện có thể tự mình rêu rao lung tung. Việc chính miệng Devil thừa nhận đã là hy hữu quá rồi!
Yuri lưng căng thẳng, đầu cúi gằm xuống nhìn những đường vân uốn lượn trên mặt bàn như thôi miên. Không phải nàng xấu hổ vì những lời bàn tán xung quanh vết thương trên môi mình (bê tông muh biết mắc cỡ gì ^"^?), mà vì nàng không biết đối mặt với 'thủ phạm' gây ra thương tích đó thế nào. Từ sau nụ hôn hôm qua, cứ mỗi lần nàng nghĩ đến cô thôi thì bao tử cũng rộn lên, quả tim cũng tăng nhịp — chứ đừng nói đến nhìn. Sự gần gũi và mùi hương rất lạ từ cô khiến nàng chao đảo, khó lòng có thể tập trung suy nghĩ.
Và những nụ hôn. Ơn Chúa,
những nụ hôn
!
Những rối loạn trong cơ thể nàng đang trải nghiệm hiện nay là gì cơ chứ? Trước đây ngoài lúc bệnh hoạn nàng có bao giờ cảm thấy bất an và rối rắm thế này đâu?
Nàng chắc hẳn là bệnh rồi. Bệnh biến thái.
"Yul."
"???"
"!!!"
Đây là lần đầu tiên cô gọi tên nàng. Và còn gọi một cách thân mật như vậy nữa!
"..."
"Quay sang nhìn tôi."
Nhìn Yoong? Trời ạ! Tha cho nàng đi!
"..."
Những ngón tay thuôn dài toan chạm đến mặt nàng. Yuri giật mình né tránh. Cho cô chạm vào nàng lúc này không phải sẽ khiến tình trạng quái lạ trong nàng tệ hơn sao?
Nhưng Yuri lại quên mất bài học hôm qua rồi: Đừng bao giờ né tránh Devil!
Bàn tay nắm lại, chưng hửng giữa không gian u uất, trên khuôn mặt cô một biểu hiện dày xéo lộ ra. Nhưng kẻ duy nhất đáng ra phải nhìn thấy thì lại đang bận bịu giấu mặt.
"Sợ đến thế à?"
Yuri vẫn không dám nhìn lên, đầu cúi nhìn mặt bàn.
"..."
Im Yoong ung dung đứng dậy, bất chợt đạp đổ chiếc bàn dài trước mặt (superman ^""^), khiến nó đổ vào những sinh viên phía trước và bản thân Yuri cũng mất đà trợt ngã (bạo lực cấp tỉnh =.=). Thật tội nghiệp cho nàng giáo trẻ đang đứng gần đấy, mặt trắng ra vì sợ, ú ớ không nói được lời nào trước hành vi quá khích này.
Vài phút trôi qua sau khi ác ma cùng cơn thịnh nộ giết người của mình rời khỏi gian phòng, cả lớp mới dần dần hồi phục sức cử động. Soo Young đến đỡ Yuri đứng dậy, chú ý thấy vết bầm trên bả vai nàng khi trợt ngã va vào thành cửa sổ. Mặt cô nửa nhăn nửa mếu.
"Rốt cục là chuyện gì? Em có cần 'chơi' đến nỗi để hắn điên lên như thế không?"
Yuri ngước nhìn cô với sự trách móc pha lẫn kinh ngạc hiện ra trên mặt.
"Em bị bệnh!"
Một bên mày cô nhướn lên đầy nghi hoặc. Song, biểu hiện trên mặt Yuri cho thấy nàng hoàn toàn không nói dối. Vậy ra nãy giờ nàng không phải đang đùa giỡn với Yoong hay sao? Thái độ rụt rè đến buồn cười đó, sự yếu ớt khi trả lời Yoong đó, và ngay cả cái cách nàng né tránh nhìn vào Devil — một việc mà rất không 'Yuri'.
"Em thật sự bệnh?" cô hỏi trong bàng hoàng.
"Chứ nhìn em bây giờ có khỏe không?"
"Em bệnh gì?"
"..."
"Huh?"
"...Không biết bệnh gì nhưng tất cả đều là do thủ lĩnh của Soo ban cho," nàng nhăn nhó. "Sau khi bị cô ấy hôn từ hôm qua đến giờ, trong người em xuất hiện triệu chứng lạ. Không biết là gì nhưng tất cả đều xáo trộn khi em nghĩ đến — hoặc nhìn vào cô ấy. Trong người em bây giờ bực bội ghê lắm! Ngay cả sự bình tĩnh thường ngày cũng chạy trốn mất! Cái này...cái này là cái bệnh khỉ gió gì đây?! Biến thái quá đi!"
Soo Young và những người xung quanh không hẹn mà cùng ngẩn tò te trước lời bộc bạch của nàng gái đang vò đầu bứt tóc trước mặt — có kẻ còn rớt cả cằm xuống tận đất. Làm sao mà họ không ngạc nhiên cho được? Một Yuri chua ngoa sắc sảo, cay nghiệt trong cử chỉ lời nói, 'tiếng xấu nổi cồn' toàn học viện mà lại có thể ngây thơ đến vậy — ít nhất thì trong tình yêu!
Đúng là chuyện hy hữu ở thế gian không hiếm! Mà hy hữu hơn lại xảy ra trong chính ShinHwa này!
Yuri thì không tin được tên phó tướng trời-ơi này lại có thể bật cười đến xiêu vẹo.
"Cái tên ba trợn này—!?" nàng bất bình nói lớn. "Giờ này còn cười được?!"
Soo Young tinh nghịch véo mũi nàng, miệng cười khà khà.
"'Cái tên ba trợn này' là người có thể chữa bệnh cho em đấy, phản diện ạ."
"Thật sao?" nàng chớp mắt, giọng dịu lại.
"Dĩ nhiên là không rồi! Gạt em thôi!"
Rồi cô đổ sụp xuống ghế, đập bàn cười ha hả. "'Bác sĩ' của em thì lại không đủ tài, ngoài chuyện 'khủng bố' ra thì không hề biết kê đơn sắc thuốc..."
Yuri nhíu mày. Nàng biết Soo Young đang ám chỉ Yoong. Nhưng cô ta thì lại chữa thế nào cho nàng — ngoài việc suốt ngày nổi điên?
Một nàng gái trẻ gần đó bỗng nhiên tiến đến, nàng vừa cười mỉm chi vừa ra vẻ thông cảm mà nói. "Thật ra, Yuri à, em đã..."
"Ấy ấy!" Soo Young nhảy đến kế bên, bịt miệng nàng gái đó lại. "Đừng làm mất vui chứ. Chúng ta hãy cứ để xem..."
Cô quay sang nhìn Yuri với nụ cười ranh mãnh nhất.
"...nữ phản diện tài ba của chúng ta đến bao giờ mới tự nhận ra."
Từ đầu lớp, một giọng nam gọi với đến. "Chơi ác quá đấy! Phó tướng!"
"Cảm ơn đã quá khen!" Soo Young vênh mặt lên, tay vẫn còn choàng vai nàng gái tốt bụng ban nãy — giờ mặt đỏ còn hơn quả gấc.
Và thế là hội chợ bùng nổ.
Duy chỉ có hai kẻ đứng đực ra như ngoài quê lên tỉnh: Cô giáo trẻ và Yuri.
Bực quá mà! Nàng đúng là đang muốn giết người! Thân nàng đường đường là một Yuri 'pháo nổ oanh tạc', vậy mà giờ lại để cho bọn low IQ này cười đùa trên một bí mật chung như thế.
Và nàng lại là người duy nhất nằm ngoài vòng bí mật ấy nữa!
Không được, Yuri đã nghĩ, trời sinh ra nàng là để cười người.
Nhất định không để người cười được!
End chap 10
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co