Truyen3h.Co

[LONGFIC] Sore l YulSic l FULL

Chap 23

MN_YulSic

Chap 23.

- Đây là bản mẫu đơn ly hôn, điền vào và chuẩn bị tâm lý đối mặt với Ji Yong nhé, nếu không có tranh chấp tài sản thì sẽ rất nhanh.

Jessica im lặng nhìn, chuyện gì rồi cũng sẽ phải đến nhưng thú thật cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần đón nhận nó, nên trong lòng mang chút hỗn loạn, thời gian biết đâu lại trôi nhanh đến thế.

- Không thể ngờ được cuộc đời mình lại có ngày ly hôn sau hơn tháng kết hôn.

- Hoàn cảnh đưa đẩy - Sunny bật cười - Sống thế nào rồi? Ổn chứ?.

- Ổn làm sao được, nhưng có vấn đề khác xuất hiện làm mình còn bất ổn hơn.

- Sao thế?.

- Hôm qua người dì đã đột nhiên đến Kwon gia thăm mình, nào ngờ gặp phu nhân Kwon, họ vui mừng rối rít vì tìm được người thân sau bao năm bỏ nhà ra đi.

- Sao cơ?.

- Họ là chị em ruột, nên dĩ nhiên mình và Kwon Yuri có quan hệ chị em họ.

Các cơ mặt của Sunny cứng đơ lại như ô tô chạy hết xăng, đây cũng chính là hình ảnh phác họa y hệt khuôn mặt của Jessica chiều qua. Jessica chẳng còn tâm trí gì khác ngoài thở ngao ngán, cô yên lặng dành cho Sunny vài phút nhận thức, chuyện này thực còn sốc hơn khi cô tuyên bố yêu Yuri với cô ấy trước đây. Yêu nhau cho đã rồi mới biết có quan hệ họ hàng, trời đúng là không thương những kẻ cố tình phá vỡ quy tắc, mù quáng sống theo tiếng gọi trái tim chưa bao giờ được gọi là hay. Đến người ngoài cuộc như Sunny còn thấy khó chấp nhận thì không hiểu Yuri sau này sẽ thế nào đây, Jessica cảm thấy lo cho người yêu vô cùng, từ lúc đó mỗi khi có tiểu tiết gì Jessica lại liên tưởng đến Yuri và suy nghĩ đủ các chiều, khuôn mặt trẻ đẹp này của cô được thể thêm vài nếp nhăn giảm tuổi thọ mất thôi.

- Cậu định giải quyết ra sao?.

- Mình không biết, rốt cuộc thì vẫn chẳng thể ở bên nhau dài lâu được.

- Ừ đúng, những gia đình thượng lưu như họ Kwon luôn sẵn sàng tinh thần tìm nửa còn lại cho các con của mình mà, không phải là hợp tác kinh doanh cũng là mai mối đủ thứ, Yuri sắp đến tuổi phải bắt đầu công cuộc rồi, đằng nào họ chả gán ghép cô ấy với một anh chàng nào đó, kể cả cậu với Yuri không phải quan hệ họ hàng cũng khó giữ vững mối quan hệ được.

- Nói lan man thì mục đích của cậu vẫn là khuyên nhủ mình bỏ cô ấy?.

- Mình thực sự không muốn nói trực tiếp.

- Được rồi, đương nhiên mình cũng đã suy nghĩ và chẳng còn cách nào khác, theo như cậu bảo.

- Jessi à, không sao đâu, một thời gian rồi sẽ quên thôi, không ngắn thì lâu, mối quan hệ này thực sự còn chưa được nổi nửa năm...

- Mình biết rồi.  

Vội ngắt lời Sunny, một tiếng thở dài nữa được trút ra làm nặng nề không khí, Jessica thực không muốn nghe thêm bất cứ điều gì về sự bỏ cuộc này. Tâm trạng như bị hút sâu vào tối tăm, cô chán chường nhìn bâng quơ ra ngoài, cái đầu luôn bị ám ảnh bởi cái kết vừa được khó khăn quyết định. Có lẽ cần phải chuẩn bị tâm lý ngay từ bây giờ thôi.

- Mình mong cậu sẽ quyết định đúng.

- Chẳng lẽ cậu nghi ngờ mình sẽ mù quáng mà làm gì sai trái sao?. - Jessica bỗng dưng giật thót mà chối đây đẩy, theo phản xạ thì đó là thái quá, đúng thật miệng thì nói có vẻ dứt khoát chứ làm được hay không thì chịu. Hai người sau đó góp sức tạo nên màn im lặng, Jessica nghĩ vẩn vơ thế nào lại đi đổi chủ đề, hỏi Sunny khiến cô nàng ngạc nhiên - Sunny à, ma cà rồng và ma sói cuối cùng có cái kết hậu nào không vậy?.

- Sao tự dưng lại hỏi vậy?. - Sunny thiết nghĩ nên nhường Jessica, đối với người đang trải qua giai đoạn đau khổ vì tình yêu thì dễ dàng nói linh tinh lắm, cô cũng đành nương theo câu chuyện - Làm sao mà có kết hậu được, kẻ thù thì vẫn luôn là kẻ thù, một trong hai bắt buộc phải bị tiêu diệt, lúc đấy mới có cái gọi là kết thúc.

- Liệu có khi nào ma cà rồng và ma sói lại có sự liên quan mật thiết đến nhau không, ví dụ như có nguồn gốc từ người lai chẳng hạn?.

- Cậu lảm nhảm cái gì vậy?. - Sunny cảm thấy sự kiên nhẫn dành cho Jessica quá phung phí, vội nói lớn làm căng không khí, tự dưng bỏ bê công việc hệ trọng để ngồi đàm phán với cô ấy về những thứ không có thật trên đời, Sunny thực chỉ muốn đập đầu vào mặt bàn. Jessica có vẻ như không xi nhê với lời quát tháo của cô, thả lỏng người thườn thượt rồi thôi không hỏi nữa. Hóa ra thất tình khiến người ta có bề ngoài khó coi như vậy, Sunny tự nhủ rằng bản thân không thể để bị rơi vào mê cung ngây dại đó. 

Gặp Sunny xong Jessica quay về SooWon. Trong phòng piano vắng vẻ không một bóng người, Jessica thắt chặt mình lại, lợi dụng thời điểm không có lịch học, cô say sưa thả tâm trí qua tiếng đàn. Bản nhạc Sore do chính cô sáng tác được vang lên, Jessica rất ít khi đánh lại nó, vì cô tạo ra nó trong khoảng thời gian cô cảm thấy đau khổ nhất khi nhớ những chuỗi ngày tồi tệ của cuộc đời mình. Nó luôn nhắc nhở Jessica rằng cô đã phải cố gắng như nào để tồn tại, chẳng phải đây chính là cảm giác đau đớn nhất của cô hay sao, nhưng lần này hướng về chuyện khác, Jessica cứ nghĩ một đời người trải qua một nỗi đau lớn là quá đủ, vậy mà cô lại gặp phải hai lần. Có lẽ đến cả những ngón tay cũng bị kích động, trở nên bạo lực hơn, nhấn mạnh các phím đàn như muốn dìm sâu xuống không cho bật lên, tiếng vang theo thế mà đập vào tai mạnh hơn. Hiện giờ mỗi tác động đều có thể biến hóa nỗi đau, Jessica đang phải cảm nhận một vết thương lòng quá lớn, cô muốn gặp mẹ và vùi vào lòng bà khóc cho thỏa thích, hỏi phải làm gì tiếp theo, làm như nào cho đúng, Jessica chính là lần đầu tiên cảm thấy mất phương hướng như vậy.

Đang chìm nghỉm trong chuỗi tác động mãnh liệt thì xuất hiện một bàn tay trên vai, mọi thứ dữ dội vội bị cuốn xéo, như cơn bão tan biến trong chốc lát để lại mặt biển yên ả. Jessica cảm giác được sự tương đồng với lần trước, điều nhẹ nhàng mà chỉ một người có thể mang đến cho cô, Jessica chính là cứ suy nghĩ mông lung như vậy, thẫn thờ một hồi mà không chịu quay lại xem đó là ai, cho đến khi bàn tay bắt đầu cử động, bóp nhẹ vai cô, giống một cử chỉ an ủi, Jessica mới lấy cho mình một nụ cười rồi quay lại.

Không có gì ngạc nhiên cho lắm, dĩ nhiên là Yuri, Jessica như được cho thuốc bình tĩnh tạm thời. Nhưng cô cũng có thắc mắc cấp thiết về sự xuất hiện của Yuri ngay tại đây, cô ấy ngoài việc thỉnh thoảng đứng ở ngoài cổng chính đợi để đón Jessica thì ít khi vào bên trong thăm thú lắm. Hôm nay chắc hẳn đã chính mình lưu thân sâu hơn để tìm Jessica, liệu có chuyện gì muốn nói...

- Sao Yul lại ở đây?.

- Yul nhớ em nên tới tìm. - Yuri hòa nhã ngồi xuống bên cạnh, bàn tay tinh nghịch đánh vài nốt nhạc, khi thấy khả năng của mình có giới hạn thì bật cười xấu hổ, quay sang Jessica nũng nịu - dạy Yul chơi đàn đi.

- Đánh piano không phải một hai ngày là được đâu. - Jessica chề giọng, tỏ ý không muốn thỏa hiệp, nhưng điều đó chỉ làm Yuri thái quá phản ứng của mình lên.

- Không biết đâu, dạy đi, em cứ đánh rồi Yul sẽ học vẹt vậy.

Jessica nhếch hai đôi lông mày lên như bất đắc dĩ nương theo, cô bắt đầu dao động các ngón tay thon gọn, chúng di chuyển mềm mại trên những phím đàn như những giọt mưa nhảy nhót trên thành ban công. Yuri chăm chú nhìn theo và cố gắng ghi nhớ, ngoài mặt thì có vẻ nói chơi nhưng chắc hẳn là nghiêm túc, sau khi Jessica kết thúc một đoạn nhạc dạo cô lập tức chơi lại nó theo khả năng của mình, nốt mất nốt thừa nhưng chung quy vẫn chấp nhận được, chỉ xem thái độ của cô giáo bên cạnh có muốn chấm dễ hay không thôi...

- Có năng khiếu đấy. - Jessica buông lời khen nhưng lại mang tính không phục. Yuri mặc kệ vểnh mũi lên hứng khởi.

- Người yêu của em là ai chứ, ngày xưa Yul bị bắt chọn một nhạc cụ để học, chẳng qua thích violon hơn nên đã không chọn piano, không thì bây giờ thành chuyên nghiệp cũng nên.

- Yul biết chơi violon? Điều này mới mẻ nha, lần đầu tiên em được nghe thấy. - Jessica sắc mặt vui vẻ hẳn. - Ở đây có nhạc cụ đấy, chơi một lần em nghe đi.

- Thôi để lần sau. - Yuri mỉm cười, bỗng thay đổi chủ đề, giọng nói có phần buồn bã. - Hôm qua em vào phòng Yul ngủ đúng không? Tại sao lại đi sớm như vậy?.

- À..... em có việc nên phải đi sớm thôi.

- Dù sao cũng phải gọi Yul dậy cùng chứ, Yul rất nhớ em. 

Trên môi Jessica Yuri đặt một nụ hôn nhẹ, nhưng Jessica chỉ đáp lại ánh mắt tình cảm ấy bằng sự bình tĩnh, cô thực sự muốn mỉm cười lúc này vậy mà rất khó. Không gian cứ ngưng đọng được vài giây Jessica chớp mắt, vác tâm trạng thoải mái lên người rồi tràn đầy sức sống nhìn Yuri, cần phải thay đổi chủ đề thôi không cô sẽ mất kiểm soát mà khóc òa lên mất.

- Ah, tối qua em tìm được thứ này trên bàn của Yul. - Jessica lôi ra từ túi xách cuốn album ảnh, con ngươi thể hiện đầy tính thú vị nhìn Yuri, mong chờ một lời thú nhận.

- À, đó là một trong số lý do Yul đến tìm em đây, Yul phát hiện đã làm mất nó, đúng thật em lấy.

- Thế này là thế nào?. - Jessica vênh mặt như hỏi cung Yuri, tâm trạng cô cuối cùng cũng tích cực lên một chút, dù sao Jessica vẫn chưa hết bất ngờ về chuyện đó, cô thấy rất vui.

- Chẳng phải em đã xem nó rồi mới lấy sao?. - Yuri gân cổ, cố cứu vãn nốt câu cuối rồi thở dài công nhận. - Sau khi hứng chịu sự bùng nổ của appa, Yul đã đi du lịch quanh châu Á, gần đến tuần trăng mật thì tìm hiểu nơi ở của em và Ji Yong xong đi theo.

- Những bức ảnh cuối cùng đều là hình em hết, vậy là hết tuần trăng mật Yul cũng theo về luôn?.

- Chẳng phải ngày hôm sau chúng ta gặp nhau ở sân bể bơi còn gì, Yul biết là em với Ji Yong chỉ đi một tuần thôi, nên đúng ngày đã đặt vé về trước vài tiếng.

Jessica chợt nhớ lại hình bóng đen đứng ở phía đồi bên kia khi cô đang nghe ông cụ già thuyết trình về mọi thứ của cây cầu, chẳng có gì đặc biệt nhưng nó đem tới cảm giác thân thuộc, thiết nghĩ đó chính là Yuri, vị khách thường xuyên đến cây cầu chụp phong cảnh.

- Yul đúng là... tại sao cứ lén đi theo như vậy, Yul phải cho em biết chứ. 

Jessica đánh mạnh vào cánh tay Yuri khiến cô ấy kêu lên, thật sự thì cô cảm thấy khá là uất ức, những cái lúc thống khổ và nhớ nhung, người ngay bên cạnh nhưng không xuất hiện. Điều đó chả khác gì biến cô thành con ngốc.

- Lúc đó Yul đâu nghĩ em vẫn còn yêu Yul. Xuất hiện trong tuần trăng mật của anh trai có gì là hay, chủ tịch Kwon mà biết thì Yul đã mất xác lâu rồi.

- Yul có biết lúc đó em đau đớn như thế nào không hả......thôi không nói nữa. - Jessica giận dỗi, suýt thì rơi nước mắt khi liên tưởng lại, cô cũng muốn phóng sự bực tức này ra ngoài nhưng kiểu gì cũng khiến Yuri không vui, nên dừng lại thì hơn.

- Sao, có chuyện gì lúc đó?.

- Không nói nữa cơ mà. Thế vì sao mà Yul bị chủ tịch Kwon quát?.

- Chủ tịch Kwon cho người theo dõi Yul, nên ông biết mối quan hệ của chúng ta từ lâu rồi, nên ông bắt Yul phải đi xa trong giai đoạn lễ kết hôn sắp sửa gần kề.

- Thật sao? Vậy mà từ trước giờ em luôn tỏ ra... trước mặt ông ấy.... - Jessica trố mắt, những phản ứng của chủ tịch Kwon bỗng hiện ra hàng loạt trong đầu, tâm trạng hoảng loạn. - Xong cuối cùng vẫn để lễ kết hôn diễn ra?.

- Yul cũng không hiểu điều đó. - Yuri lắc đầu ngao ngán - Mà tại sao em lại đánh trống lảng, rốt cuộc tuần trăng mật đã xảy ra chuyện gì, em không chỉ đơn giản là khổ vì chia tay với Yul chứ?.

- Thực ra trong đêm đầu tiên Ji Yong đã uống say và cưỡng hiếp em. 

Jessica xoay người về phía piano, ánh mắt trùng lại không dám nhìn Yuri. Nhưng lại khác với dự đoán Yuri rất bình tĩnh, cô ấy chỉ im lặng không nói gì. Cuộc hội thoại bị tắt công tắc không còn sôi nổi nữa, hai người từ lúc này bắt đầu ngượng ngùng, Jessica nhìn Yuri không thoải mái, liếc rồi lại thôi. Cô chưa dám đòi bằng giỏi về việc xuyên thấu nội tâm Yuri, biết đâu ẩn bên trong bề ngoài cam chịu là một con thú tức giận dưới đêm bão giông thì sao, chuyện này đến Jessica còn suốt ngày trách bản thân cơ, cô bạn chí cốt Sunny thậm chí chưa biết, Jessica chính là lần đầu tiên mang chuyện xấu hổ tày trời và nhục nhã này đi chia sẻ. Mọi phản ứng của Yuri hoàn toàn ngưng đọng, đợi mãi rồi cô ấy mới lên tiếng, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là tạm trốn tránh.

- Thôi Yul có việc rồi, đi đây. - Yuri đứng lên với tác phong rất nhanh, Jessica vội nắm lấy tay cô níu kéo. Khuôn mặt cún con biết lỗi ấy tại sao lại xuất hiện thế này.

- Yul giận em à?.

- Không, em có lỗi gì đâu.

- Để em tiễn Yul xuống gara.

Jessica miễn cưỡng gạt bỏ sự hối tiếc sang một bên, vui vẻ khoác tay Yuri cùng đi. Trên đường cô lấy hết can đảm để quyết định cho cái kết của mối quan hệ này, càng nhìn Yuri vết thương lòng của Jessica càng lớn, thà đau một lần chứ không thể dai dẳng mãi như thế.

- Sắp có đợt tuyết đầu mùa rồi, hôm nào chúng ta đi ra ngoại ô một buổi đi, ngắm tuyết ăn đồ nướng, em nghĩ sẽ rất tuyệt.

- Được thôi, nhưng sao tự dưng em lại muốn thế, em có kì nghỉ à?.

- Không, công việc chẳng có gì đáng lo, giao phó cho người khác là ổn mà, với cả em có chuyện muốn nói.

- Chắc hẳn là chuyện quan trọng lắm.

- Tùy Yul nghĩ.

Jessica hớn hở hất cằm như thể sắp có một bất ngờ lớn dành cho Yuri, khiến cô ấy chỉ tò mò háo hức.

Cứ như thế, đâu ngờ trong lòng hai bên là một sự đối lập hoàn toàn.

End chap 23.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co