Truyen3h.Co

[LONGFIC] SOS l YulSic l FULL

Chap 1

MN_YulSic

Chap 1.

Thế giới hiện nay, không nhiều người còn có tư tưởng sẽ hiến dâng một bộ phận nào đó của mình cho bệnh viện, cho các cuộc nghiên cứu hay cho các cuộc khám phá nào. Số lượng bây giờ còn rất ít. Và những bệnh nhân cần những sự tự nguyện như vậy, rất nhiều. 

Cân bằng bị thay đổi. Phải làm sao khi mà một người đang cận kề cái chết, lại không thể được cứu sống vì thiếu sự hiến dâng tự nguyện?. 

Từ đó, SOS được thành lập. 

---

Một mùa đông lạnh giá. Tuyết rơi lấp đầy đường đi, nhiệt độ hạ thấp xuống rất nhiều. Dường như mọi dao động dù chỉ nhẹ nhàng có chút thôi, cũng để lại dư âm đáng kể, luồng khói rét buốt tỏa ra mơn man khắp không gian. Khung cảnh đang bị hành hạ bởi cái lạnh khắc nghiệt của thời tiết.

Ngồi rúm ró trên chiếc ghế đá ở trong công viên, một cô gái đang co ro cả cơ thể mà run rẩy. Cả bề ngoài lẫn tinh thần bị cái giá buốt của ngoại cảnh tra tấn, chiếc áo khoác dày cộp đã phát huy hết tác dụng, nhưng rất tiếc rằng không đủ để con người mỏng manh này đỡ hơn chút nào.

Sự lạnh lẽo thâm nhập cơ thể đến nỗi thấm đẫm, khiến cô không thể ngồi im. Càng ngày cô càng co mình vào hơn để gắng sức chống chọi với tuyết, đôi chân khép lại thật chặt, hai cánh tay ôm lấy nhau. Những hạt tựa bông trắng xóa rơi xuống thật chậm rãi nhưng thật phũ phàng. Thậm chí nó còn đọng lại trên các lọn tóc đen nhánh mà lưu luyến không muốn đáp xuống thêm.

Cả khuôn viên vắng tanh, chỉ còn đơn độc mỗi mình cơ thể yếu đuối này. Sự trống vắng tràn đầy chẳng thể nào cứu vớt, âm thanh thê thiết của gió ngàn đang gào rú đe dọa tâm trạng cô.

Chợt có tiếng bước chân thoăn thoắt hiển diện. Có người đang chạy ở quanh đây thì phải, nhưng mà với tư thế ngồi trên ghế suốt 3 tiếng đồng hồ, cộng với sự độc ác của thời tiết, thì cô chả còn sức đâu mà ngẩng đầu lên xem là ai. Trống rỗng đầu óc, Vô cảm tâm hồn. Cô bị làm sao thế này?.

Cho đến khi cảm thấy một bóng dáng quen quen đang đứng gần mình, liếc thấy đôi bốt màu nâu thân thuộc. Cô biết trước mặt mình là ai, và cũng biết luôn tiếng chân vừa rồi là của ai, cô ngước mặt lên nhìn trong khó khăn. Tồn tại trong cái cảnh này, nhìn cô giờ có khác gì người tuyết?.

- Yul.

- .....

- Yul. Em xin lỗi. - cô gái nhìn thấy vẻ tiều tụy của người yêu. Nỗi hối hận xuất hiện ngay tức khắc, bùng nổ như một ngọn núi tuyết, rất hợp với thứ đang diễn ra. Vội vàng cúi xuống ôm chầm lấy cô ấy, cố gắng chặt hơn để đền bù hơi ấm cho cô ấy. Tất cả là lỗi tại cô, sao cô có thể quên hẹn được cơ chứ. Thật đáng trách.

- ....

- Em xin lỗi. Em đã quên mất là hôm nay có hẹn với Yul. Em xin lỗi. Em xin lỗi.

- Chúng ta đã hẹn nhau ra đây để ngắm tuyết rơi. Nhớ chứ?.

- Em lỡ quên mất. Em cũng không hiểu vì sao lại quên ngày này, trong khi em đã từng rất mong đợi nó. Em xin lỗi. - Jessica xót xa đến thấu xương, giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống trong tâm trạng mang đầy tội lỗi. Cô chầm chậm ngồi xuống bên cạnh Yuri. Khuôn mặt đau khổ nhìn khuôn mặt bị đóng băng, đôi môi gợi cảm kia giờ nhạt nhòa xác xơ như người ốm. Cô đã làm gì người yêu cô thế này?.

- Em sẽ không bao giờ như thế nữa. Em hứa đấy.

- Yul tin em.

Hai tay ôm lấy khuôn mặt cứng đơ vì buốt kia. Tuy Jessica cũng đang bị lạnh, nhưng sờ lên má Yuri, cô còn phải rùng mình vì nó lạnh hơn cô tưởng. Từ từ tiến lại gần, Jessica trao sự ấm áp cho Yuri bằng một nụ hôn. 

Một nụ hôn thay cho lời xin lỗi trào dâng niềm chân thành. Một nụ hôn đập tan vỡ nát cái lạnh giá của ngoại cảnh. Một nụ hôn xuất hiện trong trời trở tuyết đầy lãng mạn. Một nụ hôn tạo nên một khoảnh khắc nên thơ và khó quên.

Yuri thấy mình trở nên mềm nhũn hơn bao giờ hết. Cái xúc cảm bị không khí nặn thành đá giờ đã tan chảy một cách tốc độ. Cô rất muốn giận Jessica, cô rất muốn trách móc Jessica, và cô chưa bao giờ làm được mỗi khi Jessica lỡ hẹn hay quên hẹn với cô. Và cô vẫn biết cái lời hứa kia chưa chắc đã được đóng thành đinh, nhưng cô vẫn cố chấp tin nó.

Cô biết tính Jessica, yêu nhau đã gần 2 năm, cô hiểu hết. Cô ấy vô tâm và thỉnh thoảng có đôi chút hờ hững. Nhưng phải làm sao đây khi mà cô đã trót yêu một cách quá sâu đậm đối với con người này. 

Chỉ cần một cử chỉ yêu thương, một lời xin lỗi chân thành. Tất cả nhào nhão cái tức giận của cô. Tình yêu Yuri dành cho Jessica nó đã trở thành một nguồn sức mạnh lớn, đập tan mọi thứ đưa Yuri đến với sự tha thứ vô điều kiện.

- Em xin lỗi. - Jessica vẫn tiếp tục cái điệp khúc của mình khi rời nụ hôn ra.

- Được rồi. Đừng xin lỗi nữa.

- Yul tha thứ cho em chứ?.

- ...

- Yul sẽ tha thứ cho em chứ?.

- ...

- Yul ahh ~~~~~.

- Được rồi. Em được tha thứ.

- Em yêu Yul nhất quả đất. - Jessica mỉm cười đáng yêu trông như một đứa trẻ con. Cô hạnh phúc, một lần nữa quàng hai tay quanh cổ, ôm lấy Yuri.

Rồi họ cùng nhau nắm tay đi dạo trên con đường trắng xóa. Tuyết ngày càng rơi dày, phải chi có một cái ô ở đây thì hay biết mấy.

- Tuyết rơi đầy đầu hết rồi này. - Yuri mỉm cười ôn nhu, gỡ những hạt tựa bông kia ra khỏi làn tóc nâu vàng.

- Yul bị nhiều hơn này. - Jessica tinh nghịch làm điều tương tự.

- Đáng lẽ ra lúc chạy ra đây em nên mang theo ô chứ.

- Vì hoảng hốt quá sau khi biết đã lỡ hẹn với Yul 3 tiếng liền, nên em chả nghĩ được gì nữa.

- Haiz.

- Sao Yul không gọi cho em?. Ngồi đây thêm lúc nữa nếu đổ bệnh thì em biết phải làm sao?.

- Yul không thích gọi. Và nếu Yul bị ốm thì em sẽ phải nghỉ làm và đến nhà chăm sóc Yul thôi.

- Tại sao lại không thích gọi chứ?. Yul không gọi nên mới thành thế này đó.

- Yul muốn em để ý một chút thôi. Yul muốn em hãy nhớ những gì mình đã nói và đã hẹn với nhau mà không cần ai phải nhắc nhở.

Câu nói đâm thấu xuyên gan Jessica. Khiến cô ngỡ ngàng và không thể đi tiếp, cô vẫn nắm chặt bàn tay ấm áp kia, để Yuri dừng lại theo cô. Jessica lại cảm thấy tội lỗi, nhận ra bản thân đã có quá nhiều sai sót, khiến người khác phải buồn bã, đặc biệt là người cô yêu. 

Bám quanh vòng eo thon thả của người đối diện, Jessica áp sát khuôn mặt mình vào bờ vai yên ả kia, hít hà thưởng thức mùi hương dễ chịu từ Yuri. Cô lại cất lên ba cái từ làm Yuri nghe đến phát ngán.

- Em xin lỗi.

- Haiz.

- Thật đấy. Đây là lần cuối. Em sẽ không bao giờ để Yul thất vọng nữa đâu.

- Được rồi. Yul tin em vô điều kiện. - Yuri bật cười vì cái giọng nhõng nhẽo không thể chịu nổi kia. Ôm lại Jessica, dù rất muốn nói rằng đây là lần thứ n cô đã nghe thấy cái câu nói đó rồi, cô đã nghe Jessica nhai đi nhai lại lời hứa rồi, lẫn lời xin lỗi rồi, nhưng sao cô không thể cất tiếp. 

Có lẽ Yuri sợ Jessica sẽ bị tổn thương. Hẳn là cái câu nói vừa rồi của cô cũng làm cô ấy thấy tội lỗi và hối hận vô cùng. Nên Yuri chả thể nào trách Jessica.

- Em bảo thật là thật đấy. Thật nhất trong tất cả những từ thật trước đây em nói.

- Haha.

- Vậy là lỡ mất buổi đi xem tuyết rơi rồi. - Jessica hơi buông ra để nhõng nhẽo tiếp.

- Chẳng phải chúng ta đang đứng hứng tuyết đây sao?.

- Ừm. Nhưng mà nó không như em tưởng. Em cứ mơ màng rằng phải thật vui vẻ. Chúng ta sẽ tựa vào nhau ở một hành lang nào đó để ngắm tuyết, rồi cùng nhau nặn người tuyết, hoặc là chơi trò ném tuyết vào nhau. Nhưng hôm nay tuyết rơi nặng hạt quá.

- Đúng vậy. - Yuri ngước hẳn mặt lên nhìn bầu trời đang dần đen ngòm.

- .... Hắt xì.

- Ây. Em sắp bị ốm rồi đó. Mau đi về nào. - Yuri vội vội vàng vàng lấy chiếc khăn mùi soa lau mũi cho Jessica. Cái con người này khiến cô phải thở dài nhiều quá. Tưởng chừng như người sắp bị ốm phải là cô chứ nhỉ.

---

Tại Bar Trick.

- Hú hú hú. - tiếng hò hét có phần gào rú của những vị khách tạo nên một không khí vui vẻ và nhộn nhịp. Những cái wave, những sự đụng chạm, những điệu nhảy mang đắm một vẻ tình ái đang diễn ra ở giữa sàn nhảy. 

Anh chàng điển trai cùng cô nàng đẹp gái cùng nhau hòa mình trong tiếng nhạc bập bùng và sôi động. Họ quyến rũ nhau, họ ve vẩy nhau, dám cá rằng tiếp tục những chuyện này là một đêm mặn mùi ở trên giường, trong một căn phòng, tại một khách sạn nào đó.

Kết thúc điệu nhảy bằng một động tác gợi cảm. Cô gái nâng một đầu gối lên, ưỡn mình về phía sau với sự giúp đỡ của chàng trai. Tiếng hò reo và vỗ tay bồm bộp cổ vũ nhiệt liệt cho cặp đôi vang lên không ngớt. Cuối cùng họ cũng rời nhau ra một chút, anh bạn thân vội chớp lấy thời cơ mà kéo ông bạn của mình lại, thì thầm to nhỏ.

- Dong Hae. Cậu có điện thoại đó, từ appa của cậu.

- Giờ muộn rồi, sao lại gọi nhỉ?.

- Mình cũng chả dám nghe máy. Lâu quá nên ông ý không gọi nữa mà đã để lại tin nhắn. - người bạn đưa cho Dong Hae chiếc điện thoại của anh ấy.

" Ngày mai hãy về nhà. Có chuyện muốn nói về vấn đề hôn sự của con. "

---

" I love Yuri. I love Yuri. I loveeeeeeee Yuri. " - tiếng chuông dễ thương phát ra từ chiếc điện thoại. Yuri mỉm cười nhấc máy. Jessica có vẻ như bớt được cái tính vô tâm rồi đây. 

Tuy là luôn miệng kêu yêu cô nhưng mà cô ấy cư xử quá trẻ con, nhiều lúc còn khiến Yuri buồn vô cùng. Nhưng con người sống nội tâm, nhẫn nhịn như cô đâu thể thốt lên câu. Vậy mà hôm nay Jessica lại chủ động gọi điện, hiếm khi.

- Sao nào?

" Chẳng lẽ cứ phải sao thì mới được gọi điện cho Yul sao?. "

- Đâu. Chỉ là tất cả những cuộc gọi của chúng ta đa số là từ Yul gọi mà.

" Từ bây giờ em sẽ gọi cho Yul mỗi tối để chúc Yul ngủ ngon. Cần thiết thì gọi Yul dậy để nói lời chào buổi sáng. Mà thậm chí em có thể gọi cho Yul để chúc Yul ngon miệng mỗi khi Yul dùng bữa nữa. "

- Sao hôm nay em lắm lời một cách kì lạ vậy?.

" Vì bộ dạng của Yul khi ngồi dưới tuyết chờ em. " - giọng nói mềm dẻo kia trở nên có phần nghiêm túc. Một câu trả lời ngắn gọn và mang một tấm lòng hối lỗi chân thành đến rung động.

- Tại sao Yul có thể trách em được chứ?. Mọi khi vẫn thế mà.

" Lần này khác mà. "

- Thôi được rồi.

" Yul này. "

- Hửm?.

" Em yêu Yul nhiều lắm. Yêu nhiều lắm luôn. "

- Nghe nhiều rồi. - Yuri bật cười.

" Cho nên nhìn Yul như vậy em đau lắm. Yul không biết đâu. Em thực sự cảm thấy đau đớn đấy. "

- Thôi mà. Em buồn như vậy Yul cũng bị sầu theo đó. Chuyện qua rồi, vui vẻ lên nào. Ngày mai tuyết mà nhẹ hơn. Chúng ta sẽ đi trượt tuyết. Vì là chủ nhật mà. Thế nào?.

" Ok. Hihi. "

Nói chuyện một hồi lâu. Yuri chúc ngủ ngon Jessica, khuyến mãi thêm cái nụ hôn gió rồi cúp máy. Vừa lúc, có một tin nhắn được gửi đến.

" Ngày mai hãy về nhà. Có chuyện muốn nói về vấn đề hôn sự của con. "

End chap 1.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co