[Longfic] Tìm Lại (Taeny Ver) [END]
Chap 63
Khoảng thời gian tiếp đó, cô ngoài việc giúp Kim phu nhân xử lý việc tổ chức sinh nhật, vừa có thời gian thì sẽ đến bệnh viện. Cũng may sinh nhật Kim lão gia còn một đoạn thời gian, Kim phu nhân tuy nói muốn cô giúp đỡ nhưng trên thức tế chỉ là nhân cơ hội này dạy dỗ cô thành chủ nhân tương lai của Kim gia thôi. Huống hồ bên cạnh bà còn có trợ thủ đắc lực là Joo, cũng chẳng phải thực sự trông cậy vào cô. Chỉ cần mục đích dạy dỗ đạt được thì cũng không so đo chuyện thường không thấy cô. Chỉ cho rằng người trẻ tuổi ngại mấy chuyện vụn vặt này, ra ngoài giải sầu. Nhưng cũng có lần ngầm trách với Joo:
- Eun Hee này, trước kia ngày nào cũng trốn trong nhà, đuổi cũng không đi, giờ thì ngày nào cũng chạy ra ngoài, thật không trầm ổn.
Joo cười nói:
- Phu nhân, đó là vì hiện giờ tính cách của thiếu phu nhân thay đổi rất nhiều. Cũng chính vì thế mà đại tiểu thư mới để ý đến cô ấy, giờ vợ chồng son hòa thuận vui vẻ không phải là điều phu nhân mong nhất sao? Người trẻ tuổi thường ham vui, giống như con tôi ngày nào cũng ra ngoài chơi, nếu cứ ở trong nhà bà lại phải lo lắng rồi.
Kim phu nhân nghĩ nghĩ, cũng đúng là lý lẽ này, giờ đôi trẻ như vợ chồng son khiến bà cũng thoải mái hơn nhiều. Đứa con dâu này bà rất vừa ý, môn đăng hộ đối, dung mạo, tính cách cũng rất tốt, lại nghe lời, không điêu ngoa tùy hứng như những tiểu thư nhà giàu khác. Quan trọng nhất là nó có thể khiến con mình để ý, xem ra không lâu sau là đã có cháu bế rồi.
Nghĩ vậy, Kim phu nhân cười thỏa mãn, cũng không để trong lòng chuyện Fany thường xuyên ra ngoài.
Mà Fany căn bản không thể bận tâm đến suy nghĩ của Kim phu nhân, giờ lòng cô chỉ nghĩ chuyện làm sao để cha mình không quá đau lòng?
Sắc mặt "Tiffany" càng ngày càng kinh khủng, máy móc đặt lên người cũng ngày càng nhiều. Sắc mặt của cha cũng càng thêm lo lắng, càng ngày càng gầy, đến Hae Mi cũng thở dài ngày càng nhiều. Có lần, HaeMi khẽ nói thầm vào tai Fany: "Bác sĩ nói cũng chỉ hai ngày nữa...haizz, thật đáng thương".
Ông Hwang luôn túc trực bên giường con gái, ngoài đi toilet thì không dễ dàng rời đi, sợ lúc mình không có mặt con sẽ qua đời, có đôi khi cơm Hae Mi mang đến cũng không ăn.
Cô nhìn rõ mọi việc, tim như dao cắt, mỗi lần như vậy, cô luôn bưng cơm đến bên cha, mắt ánh lệ nói:
- Chú à, chú nên ăn chút gì đi. Fany ở ngay đây nhìn chú, cô ấy thấy chú vì chăm sóc mình mà cơm không ăn, ngủ cũng không ngủ nhất định sẽ khó chịu. Giờ cô ấy nhất định rất phiền não.
Ông Hwang nghe cô nói, lại nhìn con gái trên giường bênh thì vội bưng cơm, run run nuốt xuống.
Cô hận không thể nói mọi chuyện ra, nói cho cha rằng mình không chết, mình vẫn ở ngay bên ông. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Hae Mi thì ý nghĩ này lại tắt ngóm. Nếu nói cho cha biết, cha vui vẻ nhất định sẽ không giấu nổi Hae Mi, mà Hae Mi là người cô không thể tin được, ai biết bà ta sẽ có phản ứng gì?
Cứ như vậy, Fany chịu đủ sự dày vò, sắc mặt cùng càng ngày càng tiều tụy.
Taeyeon là người đầu tiên phát hiện sự khác thường của vợ. Cậu thầm thấy lạ, gần đây mình không làm gì mà, không ở ngoài ăn chơi đàng điếm, cũng không ép buộc cô như trước. Chẳng lẽ có chuyện gì khác?
Taeyeon lặng lẽ hỏi người hầu thân cận cũng không có được đáp án. Hôm nay, cậu gác lại mọi chuyện, về nhà sớm. Ngay cả cậu cũng tự thấy lạ, từ khi nào cô trở nên quan trọng với cô như vậy?
Về nhà, Taeyeon vội hỏi thăm về vợ, người hầu đáp:
- Phu nhân vừa về, đang ở trên lầu.
Cậu đi lên, nhẹ nhàng mở cửa phòng đã thấy cô đứng ngoài hành lang. Người mặc chiếc váy trắng dài, tóc đen như tơ lụa buông sau lưng. Ánh chiều ta chiếu lên vóc người mảnh mai của càng khiến cô có vẻ cô đơn, gió khẽ thổi khiến tóc dài, góc váy bay bay.
Lòng cậu bất tri bất giác dâng lên sự dịu dàng, khóe miệng khẽ cười, ánh mắt vô cùng ôn nhu. Lặng lẽ đi tới, từ sau ôm eo cô. Cảm giác giai nhân trong lòng run rẩy, cúi đầu khẽ hôn lên cổ cô như là đang dịu dàng an ủi.
Cậu khẽ nói thầm:
- Đang nhìn cái gì mà xuất thần vậy? Tae về cũng không biết?
Cô vừa rồi luôn nghĩ chuyện ở bệnh viện, quả thật không phát hiện Taeyeon đã về, còn bị động tác của cậu dọa nhảy dựng. Cô lấy lại bình tĩnh nói:
- Chỗ này cảnh rất đẹp, nhìn một chút thì bất tri bất giác quên mọi thứ.
Bàn tay nóng rực của cậu dán sát lên bụng cô, hơi thở ấm áp phun lên cổ cô, những nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng cứ rơi xuống khiến cô tim đập nhanh, thở hổn hển.
Đang lúc hai người càng lúc càng nóng thì Taeyeon dừng mọi sự khiêu khích, khẽ thở dốc. Trong lòng thầm tự mắng mình không tự khống chế. Chẳng lẽ bởi vì cấm dục đã lâu sao? Hay là vì cơ thể cô như cây thuốc phiện, có sức hấp dẫn chết? Cậu áp chế dục vọng bản thân. Hôm nay về sớm như vậy là muốn tâm sự với cô, không thể cứ như vậy mà làm hỏng không khí tốt được. Cậu thở sâu, sau đó nhẹ nhàng xoay cô lại, để cô đối mặt với mình rồi nói:
- Gần đây em sao vậy? Có tâm sự gì sao?
Lòng cô hoảng loạn, không khỏi xoa mặt mình, rõ ràng vậy sao? Nhưng tâm sự của cô sao có thể nói ra được? Cô vội lắc đầu nói:
- Không có, em làm gì có tâm sự gì, có lẽ gần đây bận chuẩn bị tiệc sinh nhật cho cha. Tae cũng biết em không nhớ gì hết, dù có mẹ dạy, Joo giúp đỡ nhưng vẫn thấy quá sức. Cảm thấy mình vô dụng.
Cô cũng chỉ nói tình hình thực tế, quả thật cô cũng có cảm giác này.
- Chỉ vì thế thôi sao?
Taeyeon có chút hoài nghi, cậu cảm thấy dường như người con gái này có chuyện gì đó giấu cậu, điều này khiến Fany có chút buồn bực. Chẳng lẽ cậu làm nhiều việc như vậy còn không đủ để cô mở lòng với cô sao? Ánh mắt cậu dần lạnh xuống.
Fany nhìn sắc mặt dần âm trầm của Taeyeon, lòng khẽ thở dài. Dường như lại chọc tức cậu. Gần đây, cô thấy được, cậu luôn cố gắng kiềm chế bản thân, rất cố gắng để hàn gắn quan hệ của bọn họ, điều này khiến cô cũng có chút cảm động. Nhưng điều này cũng không đại biểu rằng cậu cái gì cũng không đổi, không tức giận! Taeyeon nhất định nhìn ra được cô có việc giấu cậu, vì sao cậu luôn có thể dễ dàng nhìn thấu cô như vậy? Nhưng chuyện này không thể nói cho cậu, ai biết nói rồi cậu sẽ đối xử với cô ra sao?
Fany chỉ đành cúi đầu đáp:
- Đúng là như vậy.
Fany có thể cảm nhận được tay Taeyeon nắm bả vai mình chặt hơn, cả người như tỏa ra hơi thở lạnh thấu xương. Cô không nhịn được khẽ run lên. Như là cảm nhận được cô khẽ run, tay cậu bỗng nhiên buông lỏng, sự lạnh lùng nháy mắt biến mất hoàn toàn.
Fany ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Taeyeon, vừa vặn tiếp xúc với đôi mắt thâm u khó dò. Ánh nắng chiều như lửa chiếu vào đôi mắt tối đen của cậu, chiếu ra loại ánh sáng hoa mỹ khiến cô hoa mắt.
- Thôi bỏ đi...
Cậu khẽ than.
Hai tay Taeyeon khẽ dùng lực ôm Fany vào lòng, gắt gao ôm chặt cô, như muốn cô dựa vào người mình, bên tai truyền đến giọng cậu:
- Eun Hee, em phải nhớ rằng bất kể có chuyện gì, Tae đều ở phía sau em. Khi nào em không thể chống đỡ được cứ dựa lại đây, Tae sẽ ủng hộ em.
Fany tựa vào người Taeyeon, cô có thể nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ của cậu. Tim cô như bị cái gì xiết lại, lòng bị cảm xúc khó nói dâng đầy, bất tri bất giác cũng vươn tay ôm chặt cậu.
Tia nắng cuối chiều lặng lẽ chiếu lên người bọn họ khiến bức tranh động lòng người này có thêm một tầng ánh sáng nhu hòa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co