Chap 16 : Troublemaker
Chap 16
Hôm sau, tôi hí hửng chuẩn bị tới công ty, Yoseob lò dò đi theo sau.
_Từ nay cùng đi làm đi.
Tôi trừng mắt nhìn vì không hiểu con người này có kế hoạch gì trong đầu đây.
_Không sợ fan sao? Đã bảo mỗi người bọn họ nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ để làm nước bể bơi rồi đấy.
Yoseob che miệng cười.
_Tay cô chưa khỏi, để cô đi taxi mãi cũng không yên tâm. Và lại, nếu như cô không giận dỗi như mọi lần thì chẳng làm sao đâu.
Tôi liếc mắt nhìn hắn vẫn đang tủm tỉm. Tôi giận rất chính đáng nhé. Lần thì hắn bảo tôi vô dụng (mặc dù không dùng chính xác từ “vô dụng”) thì ý tứ cũng mang ý nghĩ đó, lần thì... Aish, thôi quên đi.
Tôi vùng vằng đi trước, hắn mở khóa xe, tôi trèo vào trước.
_Tại sao lại ngồi ghế sau? Bình thường tôi cũng thấy cô ngồi ghế sau.
_Mẹ dặn đi xe một mình thì nên ngồi ghế sau, tài xế không giở trò được.
Hắn phì cười.
_Cô 24 tuổi rồi mà vẫn như trẻ con ấy nhỉ.
_Mẹ dặn đúng thì tôi cứ làm theo thôi.
_Cô đúng là... Bộ cô đi taxi đấy hả?
_Mà ai biết được anh có ý đồ gì hay không.
Yoseob ngán ngẩm, cài dây an toàn rồi lái xe đi.
Tôi nhếch mép. Thật ra mẹ dặn là một phần, một phần vì nếu ngồi ghế sau, buồn ngủ tôi có thể lăn ra ghế.
Lát sau đến công ty, tôi chạm mặt Khánh. Chị nhìn tôi một lượt, ngán ngẩm bảo.
_Chủ tịch tìm em.
Nhìn bộ mặt của Khánh tôi đoán có chuyện.
***
Phòng chủ tịch.
Tôi bước vào, khép cửa. Có cả BEAST đang ở đó.
_Ngồi đi. – Chủ tịch nhìn tôi rồi vẫy lại. Tôi đi vòng ra sau ghế, ngồi xuống cạnh Yoseob. Không hiểu có chuyện gì, không khí có vẻ u ám quá.
Chủ tịch đợi tôi ngồi hẳn xuống ghế, không nhấp nhổm nữa mới đưa cho cả bọn một bài báo.
_Các cậu định làm gì với cái này?
Yoseob cầm lấy tờ báo, giơ lên đọc. Tôi cũng tiện thể ghé đầu vào gần để đọc. Tôi không hiểu nhiều lắm nhưng nhìn bức ảnh ở bên trên cũng đủ để hiểu. Ảnh tôi và Yoseob đi chọn quần áo đợt trước.
_Lần trước có ý định cho cậu tham gia We got married đã gặp phải phản ứng mạnh mẽ như thế nào thì cậu biết rồi, bây giờ cậu có biết để mua hết lại những tin tức thế này, công ty hết bao nhiêu tiền không? Còn cả doanh thu sụt giảm. Cậu cứu được cái công ty này chắc?
Lần đầu tiên tôi thấy chủ tịch tức giận, mọi lần ngài tới phòng tập động viên bọn nhỏ P&P, tôi có cảm giác ngài rất gần gũi nhưng lần này khác hẳn.
Cả bọn cúi đầu không nói gì.
_Cũng may chưa phát hiện ra chuyện hai đứa ở chung. Cùng lắm thì cũng chỉ nghĩ là hẹn hò thôi. Cậu dọn về ký túc xá ở, làm việc theo lịch trình cho sẵn, tập trung cho World Tour thứ hai đi, mấy cậu kia cũng vậy. Đừng tưởng hẹn hò mà công ty không biết.
_Chúng cháu xin lỗi. – Doojoon thay mặt xin lỗi chủ tịch, ngài không còn gì để nói nữa nên chúng tôi chào ông đi ra. Nhìn 6 người bước đi đằng trước mình, tôi nghĩ mình đã gây ra tội lớn rồi.
Tôi cứ chầm chậm bước đi, bỗng Dongwoon chạy lại, choàng tay qua vai tôi, cùng sóng bước như bạn bè thân thiết.
_Noona cứ yên tâm.
Tôi ngước lên nhìn thằng bé khổng lồ.
_Chúng em không trách Yoseob hyung đâu. Công ty không để chuyện này lớn đâu, tuần sau kiểu gì chả có chuyện Yoseob hyung hẹn hò với cô nghệ sĩ nổi tiếng nào đó. Chắc noona cũng mệt đấy.
Tôi chợt nghĩ tới Khánh, bỏ tay thằng bé ra khỏi vai mình, chạy một mạch tìm Khánh.
_Chị, chị biết việc Junhyung với Hara ngày trước chứ? Chị cho em biết với, chuyện đó là fake phải không?
Khánh nhìn tôi hớt hơ hớt hải chạy tới.
_Hợp tác thời nay là chuyện quá bình thường còn gì. Mà có chuyện gì hả? Chủ tịch lại định “hợp tác” với công ty nào hả? Đứa nào trong P&P?
Tôi lắc đầu.
_Hợp tác em với anh nào à?
*lắc lắc*
_Em có việc phải làm. – Tôi định đi thì bị Khánh kéo giật lại.
_Nói đã rồi mới đi được.
_Nói ra em bị chủ tịch giết mất. – Tôi bĩu môi cute để níu kéo tình thương của Khánh nhưng chị không mảy may suy chuyển.
_Không nói, chị không cho đi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, buột miệng kêu cứu mỗi khi gặp rắc rối, thói quen mất rồi.
_Yoseob ơi cứu emmmmmm!
Khánh há hốc mồm miệng, thả tôi cái bịch xuống sàn nhà. Lồm cồm bò dậy, tôi xoa mông đau điếng.
_Có phải hai đứa hẹn hò không? – Khánh lại gần giữ hai bên má tôi, không cho quay đi chỗ khác. – Chị mấy lần thấy Yoseob đưa em đi làm rồi. Nói mau.
Tôi lắc đầu.
_Không thì là gì?
_Huhu em không được nói mà.
_Thôi được rồi, chị tự điều tra, nhưng chị mà điều tra ra thì cả công ty sẽ biết đấy. – Khánh buông tôi ra, ngán ngẩm bước đi.
_Chị, em với Yoseob không yêu nhau, cũng không phải bạn bè, là mối quan hệ nợ nần thôi nhưng em thích cậu ấy.
Tôi cuối cùng cũng dám nói ra thực lòng mình. Khánh quay lại nhìn tôi.
_Được rồi, chị tha cho đấy.
Tôi không nói nên lời. Trời ơi cái giới giải trí này nhiều áp lực quá đi. À quên, tôi còn phải gọi cho Yoseob nữa.
Chuông điện thoại vang lên một hồi mới thấy Yoseob nhấc máy.
_Sao vậy?
_Tôi xin lỗi việc lúc nãy.
_Không sao.
_Tại tôi rủ anh đi nên mới...
_Không sao mà. Fan bám đuôi là chuyện thường, không gây chuyện với người này thì là người khác.
_Dù sao... các thành viên khác có nói gì không? Chắc vì thế này mà họ bị vạ lây.
_Không sao cả, họ cũng hiểu mà. Tôi chỉ đang lo...
Yoseob thở dài.
_Lo gì?
_Thì cô ở nhà một mình. Cái tay...
_Tôi ổn mà. Tay thì dùng găng tay là được.
_Ý tôi là lúc đi xe đến công ty. Chắc tôi không đến đón cô được. Chắc cô lại phải bắt taxi tới công ty, đến bao giờ khỏi hẳn tay hẵng dùng xe máy. Mưa nắng dính vào tay lại lâu khỏi...
Tôi cứ nghe Yoseob dặn dò, chỉ biết “uh”, “uhm”, “biết rồi”.
Yoseob thực ra là một người đàn ông rất tốt.
Chỉ có điều người ấy không (chưa) thuộc về tôi thôi.
Chiều tối, Yoseob đưa tôi về. Lúc tôi cùng Yoseob bước vào xe, phía sau nghe xì xào tiếng bàn tán của mấy người cùng công ty. Hình như là mấy cô nàng 4minute. Họ nói về tôi, nào là tôi trông không hợp với Yoseob, rồi thì tôi chẳng xinh xắn gì cả, trang điểm quê mùa,...
Tôi ngồi vào xe, cố gắng mặc kệ những lời nhận xét ấy. Nhưng Yoseob đứng ngoài, vẫy tôi ra. Tôi chẳng hiểu gì, cũng bước ra, lại gần chỗ hắn. Vì là người mới nên tôi cúi chào mấy cô gái ấy. Đứa con gái bé nhất, Sohyun nhìn tôi một lượt rồi níu tay Hyuna, nói thầm thì. Ba người còn lại thì cúi chào lại tôi.
Tôi đang đứng đằng sau Yoseob thì bị hắn nắm tay, kéo lên đứng cạnh.
_Giới thiệu với mọi người, đây là vợ tôi.
Tôi trừng mắt nhìn hắn, mấy cô gái cũng ngạc nhiên không kém, chớp mắt liên tục.
_Vợ á? – Gayoon hỏi lại như thể không tin mình vừa nghe thấy gì.
_Này, anh bảo anh lấy em cơ mà. – Sohyun đập vào tay Yoseob một cái.
_Cậu đang quay We got married đấy à? Season 3 à? – Jihyun tỏ ý không hiểu.
_Không. Đây là vợ tôi. Mong mọi người giúp đỡ.
Mấy cô gái còn lại còn chưa hiểu chuyện, Yoseob đã dẫn tôi vào xe, ép tôi ngồi ghế đằng trước.
Tôi không biết làm gì, cứ như mệnh lệnh mà làm theo, xe phóng ra tận ngoài đường rồi mới ngớ người ra.
_Tại sao anh làm vậy? Chẳng phải nội bộ công ty không được cho ai biết sao?
_Các thành viên của BEAST không bán đứng tôi.
_Nhỡ các nhân viên biết thì sao?
_Kệ họ?
Tôi há hốc mồm miệng.
_Đúng là cô, dễ bị lừa thật. – Yoseob phì cười. Tôi thì vò đầu bứt tóc. Trời ơi, một mình tôi chăm chăm giữ cái bí mật ấy còn hắn định cho cả công ty biết hết. - Dù gì chúng ta vẫn là vợ chồng hợp pháp.
_Vậy nếu tôi bỏ anh thì tôi được một nửa số tài sản hả?
_Cô đang mơ đấy hả? – Hắn nhếch mép nhìn tôi.
Tôi không nói nữa. Cái cảm giác ngồi ghế đằng trước lần đầu tiên được trải nghiệm cũng có phần hay ho đấy chứ, mùi hương của Yoseob rất gần.
Chúng tôi tới cửa hàng nước hoa. Tôi bị choáng ngợp trước cái vẻ hào nhoáng của nó. Đèn chùm treo đầy, thứ ánh sáng màu vàng mà không có vẻ gì là nóng cả, rất sang trọng. Thực sự ở Việt Nam, tôi không đi chơi nhiều vì thời tiết thất thường, mùa hè ra đường nhiều thì đen da, mùa đông thì lạnh cũng không muốn đi lại nhiều nên không có nhiều cơ hội chiêm ngưỡng mấy thứ xa xỉ thế này.
_Chọn đi, tôi đứng nói chuyện với bạn chút. – Yoseob rời tôi ra, ra đứng nói chuyện với người bạn đang đứng giới thiệu nước hoa.
Tôi đi một vòng, xem qua không có gì thú vị, cuối cùng nhìn thấy một lọ nước hoa có hình dáng lọ rất hay, nắp lọ giống như một chiếc nơ, cả lọ màu xám.
_Yoseob. – Tôi cầm lọ nước hoa lên, định giơ cho hắn xem thì thấy hắn đang nói chuyện với bạn khá rôm rả. Thấy tôi cầm lọ nước hoa, hắn đi ra chỗ tôi.
_Sao?
_Cái này.
_Xem nào. – Yoseob cầm lấy lọ nước hoa, xịt xịt thử vào cổ tay rồi ngửi. – Cũng được, có muốn xem thêm các cái khác như thế nào không.
_Cái này được rồi. – Tôi lắc đầu.
_Vậy đi về nhé.
_Từ từ đã.
_Làm gì?
_Tôi cũng muốn chọn nước hoa nam.
_Cho ai?
_Còn cho ai nữa.
_Ky0?
_Sao tôi phải tặng nước hoa cho thằng nhóc đó? – Tôi xua tay nhặng lên. Yoseob chỉ nhếch mép cười rồi giơ tay xoa đầu tôi như kiểu trẻ con.
_Đừng có “ăn miếng trả miếng” như vậy.
_Ai dạy anh cái câu đó vậy?
_À, ý tôi là không cần phải áy náy khi nhận được quà của tôi. Tiền kiếm được nhiều, tiêu cho vợ một ít thì có làm sao. Cũng như là quà trước khi tôi rời về ký túc xá. – Yoseob làm mặt phụng phịu khiến tôi phì cười.
***
Ăn cơm xong, tôi rửa bát, Yoseob thì đi vào phòng. Lát sau, tôi dọn dẹp xong cái bếp, đi ngang qua phòng thấy Yoseob cầm cái vali lớn, nhét quần áo vào. Cửa mở, tôi đứng ngoài nhìn, không dám bước vào khi chưa được phép, dĩ nhiên, cái “private life” vẫn hiện rõ mồn một trong đầu tôi đây.
Thấy tôi đứng ngoài, Yoseob ngừng tay, vẫy tôi vào.
_Được vào hả?
_Phòng tôi chứ có phải ở Nhà Trắng, có người dí súng vào đầu cô đâu mà không dám vào?
Tôi phì cười, nhẹ nhàng bước vào.
_Xếp đồ hả?
_Uhm.
Tôi nhìn đống quần áo ngổn ngang trong vali, lại giũ ra từng cái, cẩn thận gấp. Mấy cái áo pull tôi cuộn tròn lại, vừa gấp vừa dặn dò “gấp như thế này đỡ tốn diện tích vali mà áo không bị nhăn”, tới áo sơ mi, tôi gấp hai tay áo về đằng sau dọc theo chiều dài áo rồi gấp vào giữa, chia chiều dài áo làm ba rồi gấp sao cho cổ áo lộ ra.
Cứ thế, tôi gấp cho đến khi xong. Yoseob ngồi nhìn tôi như ngưỡng mộ lắm.
_Bình thường tôi phải dùng cái vali to hơn như này mới để đủ đồ, thế mà bây giờ còn cho đủ các thứ linh tinh vào nữa.
_Nếu biết cách gấp thì nó sẽ gọn thôi. - Tôi ngồi khoanh chân trên sàn nhìn hắn đóng cửa tủ lại, trong tủ vẫn để vài bộ quần áo. – Mà sao không cầm hết quần áo đi à?
_Tính đuổi tôi ra khỏi nhà chắc?
Tôi khì khì cười. Chắc là vẫn muốn thi thoảng trốn ra đây, tự nhiên thấy yêu chồng quá. Mà tôi cứ có cảm giác Yoseob lưu luyến không muốn đi, ngồi ở sàn, thở dài thượt.
Rồi đứng dậy, hí hoáy bấm điện thoại rồi đòi tôi đưa điện thoại cho.
_Làm gì?
_Lưu số bạn tôi vào, ở gần đây thôi, khi nào hỏng hóc gì thì gọi cậu ấy tới giúp. Tôi ở xa, sao tới được.
_Ê, phiền lắm. – Hắn đang hí hoáy bấm số thì tôi đòi chụp lại điện thoại.
_Phiền gì.
_Nửa đêm nửa hôm hỏng hóc cái gì, ai dám gọi chứ.
_Thoải mái. Chuyên gia thức đêm.
_Anh không lo anh ta làm gì tôi sao?
_Cô thì ai muốn làm gì chứ?
Tôi đập cái vào lưng Yoseob, hắn cười sằng sặc.
_Ây dà, cái tên mình đổi cho vẫn chưa đổi lại hả? – Yoseob mân mê cái điện thoại, trượt lên trượt xuống cái danh bạ, dừng lại ở số của ai đó, ngẩng lên bảo tôi.
Tôi nhìn vào điện thoại. Số của Yoseob. Yeoboya~
Là hắn đổi. Trời ơi. Mình ơi~ Là Yoseob đổi.
Tôi giật điện thoại lại, quắc mắt nhìn hắn.
_Không hay sao? Tôi phải nghĩ mãi mới ra đấy.
_Biết vậy tôi del cái số này đi rồi.
_Cô dám ấy?
_Sao không? – Tôi vênh mặt thách thức.
_Tôi đổi để nếu có lỡ...
Tự nhiên giọng hắn lí nhí làm tôi nghe không rõ.
_Lỡ gì?
_Thì cô sang Nhật với bọn P&P ấy, cho thằng nhóc Ky0 ấy biết cô là hoa đã có chủ rồi.
Hoa đã có chủ?
Tôi chu mỏ ngẫm nghĩ. Là sao? Tức là Yoseob cũng thích tôi ấy hả? Nghĩa là Yoseob đang ghen ấy hả? Hay là ý thức sở hữu đang tăng cao.
_Ý anh là sao? – Cuối cùng, nghĩ thì vẫn là phán đoán, tôi thẳng thắn hỏi Yoseob.
_Muốn nghĩ sao cũng được. – Hắn đứng dậy, kéo cái vali, tôi nhổm dậy, chạy theo sau.
_Này, phải nói cho rõ ràng đã chứ.
Tôi đứng nhìn hắn xỏ giày, buộc dây giày cẩn thận, mở cửa, xách cái valy, dường như vẫn không có ý định muốn nói cho tôi biết mà cứ thế đi vậy.
_Ở ký túc xá thì bảo các anh ấy ăn uống cho đủ bữa nào. Ai nấy gầy quắt vào. – Tôi dặn dò.
Bỗng hắn đứng dậy, xoay người lại, nghiêng đầu một cái nhìn tôi, cứ như thể mấy lời lúc nãy của tôi chẳng thèm để ý. Tôi định dậm chân nhắc lại lần nữa thì thấy hắn dang hai tay ra, khóe môi hơi nhếch lên.
_Ôm tạm biệt nào.
Thấy tôi không nhúc nhích, cứ giương mắt nhìn, hắn tiếp lời.
_Không phải fan nào cũng được tôi ôm đâu nhé.
Tôi mỉm cười, tiến lại gần, vòng tay qua eo Yoseob, áp tai phải vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim ấm áp, yên bình. Con người này lúc nào cũng trêu con nhà người ta được.
_Ở nhà ăn uống cẩn thận, nhớ là bắt taxi đi làm đến bao giờ khỏi tay thì thôi đấy, liền hẳn da vào ấy.
Tôi gật gật đầu. Yoseob buông tôi ra, mắt tôi đã ngấn lệ.
_Cứ như tiễn tôi đi đến cõi chết ấy, khóc gì mà khóc.
_Quen với cảm giác có anh ở nhà rồi. – Tôi lấy tay gạt vội giọt nước mắt mới rơi xuống.
_Vẫn được gặp nhau ở công ty mà.
Tôi nhìn Yoseob cười mà thấy buồn.
Nhưng em đâu có được cùng ăn cơm với anh ở nhà nữa.
_À, đúng rồi. Kem trong tủ lạnh mới mua nhiều lắm, nhưng đừng ăn quá nhiều kẻo viêm họng. Với cả “đến tháng” thì đừng ăn kem nhé.
Tôi bặm môi. Gì mà kỹ tính thế.
_Noona stylist dạy thế. – Yoseob tít mắt cười, tôi chỉ biết gật đầu nhận lấy thành ý ấy.
Hai vợ chồng vừa đi xuống tầng hầm để xe vừa luyên thuyên đủ thứ chuyện.
Nhờ việc chủ tịch bắt Yoseob về ký túc xá ở mà tôi mới biết hình như giữa chúng tôi bắt đầu có tiến triển.
Yoseob thích tôi rồi đúng không? Ít ra tôi có một chút chút vị trí trong lòng Yoseob rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
End chap 16
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co