Truyen3h.Co

[Longfic] Yeoboya~

Chap 20 : Kiss

FadeBuBBle

Chap 20

Chúng tôi về đến Hàn vào buổi sáng hôm sau nữa, chính xác là thứ tư. Sau đợt nghỉ xả hơi này, mọi người trong công ty bắt đầu có cái nhìn khác về tôi.

Lúc đầu, người ta dò xét tại sao tôi được về Việt Nam đúng đợt BEAST tổ chức fanmeeting, rồi lại còn cùng ở khách sạn, BEAST về Hàn hết rồi còn mỗi Yoseob lại ở lại Việt Nam cùng tôi, rồi lại còn cùng về.

Sau, mọi người cũng đoán già đoán non quan hệ của chúng tôi, dần dần có nghi ngại.

Thi thoảng có người chỉ trỏ tôi nói tôi nhờ cậy Yoseob, có người nói tôi không xứng với anh,... rất rất nhiều. Khánh cũng chẳng còn thân thiết với tôi như trước nữa, cứ có cảm giác bị cô lập. Mỗi khi thấy tôi, chỉ thấy chị thở dài.

Ban đầu, tôi bảo mặc kệ, bản thân mình tới đâu thì chuyện với Yoseob cũng đã rồi. Ván đã đóng thuyền rồi còn gì nữa. He he. Với lại tin đồn mà, lâu dần chắc cũng hết. Ban đầu thì vậy nhưng về lâu về dài, tôi cảm thấy mọi chuyện không hề ổn. Có vẻ như mọi thứ bắt đầu được bới móc sâu hơn, mọi thứ trở nên khó khăn hơn, chẳng hiếm lần tôi ngậm đắng nuốt cay cười giả lả với họ nhưng thực chất chỉ muốn sút cho họ một vài phát.

Sau đó, tôi bắt đầu khép kín. Tôi làm hết phần việc của mình, đeo earphone thường xuyên hơn, chí ít có âm nhạc làm tôi thấy sảng khoái.

Thi thoảng, tôi viết lách mấy câu chữ ra giấy khi đột nhiên nghĩ được một vài giai điệu trong đầu. Khi suy nghĩ nhiều, tôi cũng hay viết lách mà.

Lâu dần, chắc tầm hơn một tháng, tôi sống như trầm cảm, có người bảo vậy. Cũng may vì không để tâm quá nhiều tới việc khác, chính xác là chỉ có công việc và học tập nên mọi thứ đối với tôi mà nói rất tốt. Điểm số học vẫn cao, còn mới được tăng lương nữa.

Ở nhà, tôi vẫn cố gắng giữ thái độ bình thường với Yoseob. Mà anh về nhà cũng không đáng kể, bình thường một tháng cũng đếm được trên đầu ngón tay số ngày ở nhà thôi mà. Hơn nữa, với một kẻ giỏi che giấu cảm xúc như tôi cũng chẳng có gì là khó khăn cả.

Dường như ở bên Long cho tôi cảm giác an toàn hơn. Tôi nghĩ, Long là người duy nhất không bỏ rơi tôi lúc này.

Long là người biết những thứ tôi thích từ trước tới giờ, là những thói quen, sở thích vô tình cậu ấy gieo cho tôi, từ cái chuyện tôi muốn ăn đồ ngọt nhưng lại sợ tăng cân nên suốt ngày mua trái cây chua cho tôi ăn.

Long là người thường xuyên vây quanh tôi, trêu đùa mỗi khi tôi ngồi nghịch điện thoại.

Long là người tặng nhạc online cho tôi, tìm kiếm những bài hát tôi thích, cố gắng giúp tôi trong mọi việc.

Long là người tạo tiếng cười cho tôi, khiến tôi trở nên gần gũi hơn với Hen – thằng bé láu cá có một quá khứ đau buồn.

Long đối với tôi mà nói, là một người bạn quan trọng.

Và có lẽ Long vẫn còn quan trọng với tôi cho tới một ngày.

Sinh nhật tôi.

Giống như Choi Siwon của SuJu có tận 2 ngày sinh thì tôi cũng vậy. Tôi sinh tháng 10 nhưng giấy khai sinh lại ghi tôi sinh tháng 8. Tất cả là tại vì bà nội tôi, theo phong tục ngày đó, ghi ngày sinh âm lịch vào giấy khai sinh. Bạn bè ngày bé toàn trêu tôi vì ngày sinh mà ghi lịch âm như tính lịch giỗ.

Dù vậy, tôi vẫn luôn chờ đợi sinh nhật được trải qua cùng người mình yêu. Tôi cũng đâu có gì khác với mọi người, nhỉ. Hôm đó, suốt 24 tiếng, tôi đợi lời chúc mừng từ Yoseob. Cũng biết là anh bận rộn rồi, nhưng một tin nhắn hoặc một cuộc điện thoại một vài phút thì có gì là khó.

Đêm hôm trước, tôi ở nhà một mình và bắt đầu mơ tưởng 12 giờ đêm anh về, mang một bó hoa thật lớn chúc mừng sinh nhật tôi, mơ tưởng thế nào mà tôi ngủ quên mất. Sáng hôm sau, chẳng thấy có gì. Ở công ty cũng không gặp nữa.

Đợi hết bữa trưa vẫn không thấy, tôi đồng ý đi ăn mừng sinh nhật với Long, cái sinh nhật đầu tiên xa Việt Nam. Đằng nào ngày trước, sinh nhật tôi cũng thường có Long ở bên cạnh, bây giờ cũng chỉ với tư cách bạn bè.

Tôi với cậu ấy đến cửa hàng nhẫn, tôi vốn dĩ vẫn muốn mua một cái để đeo vào tay cho đỡ trống nên P&P sẽ tặng tôi và cử Long đi mua cùng. Tôi gật đầu đồng ý. Đi mua nhẫn xong, tôi với cậu ấy đi lượn một vòng quanh trung tâm thương mại, xem phim rồi đi về. Thôi thì sinh nhật không có người yêu, có bạn thân bên cạnh cũng tuyệt rồi. Tôi thấy vậy là đủ.

Nhưng trong lòng vẫn canh cánh vì vẫn không nhận được một lời chúc mừng nào từ Yoseob.

Tôi hiểu có lẽ từ trước tới nay vẫn chỉ là cố gắng xây dựng hình tượng thôi. Hoặc cái gì đó tương tự vậy. Không có chút quan tâm nào cả, thậm chí chẳng bằng bạn bè. Mà cũng có thể tối sẽ có gì chăng? Yoseob lãng mạn sẽ hẹn hò tôi dưới ánh nến và tỏ tình? Thật lãng mạn. Mà cũng điên rồ. Không lý nào. Gọi nhau là vợ chồng? Quan tâm nhau? Có thế thôi cũng chưa chứng minh được gì cả vì con trai quan tâm tôi tới độ hơn Yoseob cũng đầy ra mà có phải yêu đương gì đâu. Quan tâm, chỉ là quan tâm thôi.

Chiều.

Tôi vô tình gặp Junhyung và Yoseob đứng nói chuyện với nhau. Tôi định lại gần chào hỏi nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà lại đứng nấp sau bức tường gần đó. Gương mặt Junhyung rõ ràng là có chuyện.

_Mày biết có chuyện với Giang đúng không? – Tôi không cảm thấy lạ với cách xưng hô này của hai người vì tính ra, Yoseob kém Junhyung có 17 ngày, chỉ thi thoảng mới thấy xưng anh-em.

_Biết. – Yoseob đáp tỉnh bơ. – Mà mày bắt đầu quan tâm vợ tao từ khi nào vậy? – Rồi lấy tay đập đập vào bả vai của Junhyung. Còn tôi, đứng đằng xa mà lồng ngực chỉ thiếu nước tim bắn ra ngoài. Tại sao không khí có gì đó u ám đáng sợ? Như thể hai người sắp đánh nhau vì tôi đến nơi vậy.

_Không phải quan tâm, mày nghĩ người như Giang chịu đựng được bao lâu hả? Mày là chồng cơ mà?

_Là chồng thì đứng ra để nói với mọi người đừng hùa vào trêu chọc hay ghẻ lạnh vợ tôi nữa à? Mày nghĩ tao bị điên à?

Tôi vẫn đứng chôn chân ở đó, không muốn nghe thêm gì nữa.

_Không phải mày yêu Giang sao? – Tôi thấy Junhyung nhíu mày.

_Không. – Một chữ của Yoseob mà đâm thẳng vào trái tim khiến tôi hoàn toàn có thể ngã quỵ xuống. Hóa ra trước giờ là mình tôi ảo tưởng. Mấy cái đó chỉ toàn là trách nhiệm, toàn là sự sở hữu, toàn là giả dối.

Tôi đã từng nghĩ với tất cả mộng tưởng ấy, tôi có thể quên hết mọi khó nhọc, chẳng ngừng cố gắng vì một người, vậy mà...

Cũng tốt. Đỡ nghĩ ngợi. Một câu không yêu để chấm dứt tất cả chuỗi ngày mong ngóng và hi vọng. Tôi nghĩ vậy nhưng thực ra không phải vậy. Tình cảm của tôi, bấy lâu nay chẳng lẽ không lay động lòng anh chút nào.

Tôi quay bước, giả vờ như mọi chuyện vẫn ổn, gặp một vài chị tạo hình trong công ty, đột nhiên các chị quan tâm tôi quá thể. Tôi chỉ nhếch mép. Thế gian này toàn thứ giả dối. Mọi thứ toàn là do người ta dùng màu hồng mà vẽ nên.

Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau.

Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình?

Tôi đứng tựa lưng vào tường, trượt dần xuống. Tự nhiên tôi thấy thế giới này sao mà lớn lao, sao mà nhiều loại người. Có những thứ mình tưởng chừng như nắm chắc trong tay rồi mà vẫn tuột mất. Tình yêu, hóa ra cũng chỉ như hạt cát, lọt qua kẽ tay dễ dàng.

Tôi đã bảo tôi thích những thứ mập mờ. Không hẳn là bạn bè, cũng chẳng phải người yêu, cứ thế này thôi... Nhưng không phải. Không là gì thì làm sao con tim thôi thổn thức?

Sụp đổ hết rồi.

Có ai hiểu hết tình tôi.

***

Tối hôm đó, trên đường đi làm về, tôi ghé tiệm bánh mua một cái bánh gato nhỏ, đủ cho hai người ăn. Dù gì cũng là sinh nhật mình, biết đâu anh lại về. Cùng anh cắt bánh mà nói, với trái tim đơn phương như tôi cũng là đủ vui rồi.

Tôi vẫn như thường lệ, nấu cơm và đợi Yoseob về. Tôi đã tự hứa dù cho anh không yêu tôi đi nữa, tôi vẫn phải làm tròn thiên chức người vợ, ít ra là cho tới khi chúng tôi còn ở bên nhau. Nên duyên vợ chồng là do duyên số, trong số 8 tỷ người trên thế gian này, ông trời sắp xếp cho chúng tôi là vợ chồng rồi thì cũng cứ tuân theo.

Thở dài ngao ngán, bỗng tôi nhận được điện thoại từ Doojoon. Có chuyện gì nhỉ?

_Giang babo, Yoseob có ở nhà với em không?

Tôi giật mình. Sao lại hỏi tôi nhỉ, chẳng phải ở ký túc xá sao?

_Không ở nhà anh ạ. Có chuyện gì vậy ạ? Em tưởng BEAST có lịch làm việc muộn nên Yoseob ở lại ký túc xá?

_Không. Cậu ấy đi đâu đó từ sáng nay, lúc nãy anh gọi để báo sáng mai nhớ tới công ty thu âm song ca với G.NA mà không thấy nghe điện thoại.

Tôi trấn an anh.

_Em sẽ thử đi tìm xem. Nếu có gì, em sẽ báo cho anh.

_Nguy hiểm lắm, con gái đừng ra ngoài buổi tối. Chắc có việc gì thôi, em cứ ở nhà đợi xem sao. Nếu qua 12 giờ, anh sẽ báo cậu ấy mất tích.

Tôi vâng vâng dạ dạ, nghe từ “mất tích” bỗng thấy sợ sợ. Anh đi đâu từ sáng tới tận bây giờ?

Tôi bấm số, bây giờ chẳng đủ bình tĩnh để vào tra danh bạ nữa.

Calling Yeoboya~

Nhạc chờ đều đặn vang lên nhưng không có ai nhấc máy.

Tôi cứ cố gắng gọi đến nóng rực cả máy. Con người này không ngừng làm cho người khác cảm thấy lo lắng là sao đây hả?

Đến cuộc gọi thứ 5, tôi bỏ cuộc, chỉ nhắn cho anh một cái tin.

/Anh ở đâu, Doojoon oppa tìm anh./

Tôi cầm điện thoại ra ban công ngồi. Đêm thu, thời tiết cũng hơi se se lạnh rồi nhưng có ai biết lòng tôi còn lạnh hơn.

Cây cà chua bây giờ đã có quả, thi thoảng Yoseob lại vặt xong cho luôn vào miệng. Mỗi lần thấy thế, tôi lại đập vào tay anh một phát, chưa rửa quả đã ăn, kiểu gì cũng có ngày đau bụng. Còn dâu tây vẫn đang lớn.

Hay thật. Người ta bảo động vật hay thực vật, nếu được chăm sóc tốt, yêu thương, nâng niu thì nó cũng lớn nhanh và khỏe mạnh lắm.

Còn con người, yêu thương dường như chỉ toàn mệt mỏi...

Tôi đi hâm nóng thức ăn hai lần mới nghe thấy tiếng mở cửa. Khi đó là 11 giờ, tôi đang ngồi xem bản tin cuối ngày.

Yoseob bước vào nhà, chậm rãi và bình thản.

Khi đợi chờ, tôi đã nghĩ nếu anh về, tôi phải chạy lại hỏi han nhưng nhìn thấy anh thế này, tôi không thể thốt nên lời.

Yoseob mặc nguyên một cây đen. Áo sơ mi đen, trên tay cầm vest đen, quần âu màu đen và tôi đoán ắt hẳn đôi giày của anh cũng đen nốt. Trông anh như một ác ma với một đôi cánh đen trên lưng vậy.

Đôi mắt của anh đỏ ngầu. Tôi cho rằng anh vừa khóc, phải nói, khóc rất nhiều là đằng khác. Nhưng biểu hiện của anh có gì rất lạ, bước đi có phần loạng choạng như sắp gục xuống. Tôi hốt hoảng chạy lại gần đỡ anh.

Không ổn chút nào. Yoseob hoàn toàn không như bình thường. Hình như anh say rượu, tôi có thể cảm nhận rõ.

Tôi vội rời cái TV ra, chạy lại đỡ anh.

_Sao lại đi uống nhiều thế này?

_Giang hả? – Hơi thở của anh phả ra mùi rượu làm tôi nhăn mặt vì khó chịu.

Tôi không đáp, cần phải đưa anh vào phòng rồi giải rượu nữa. Vì lý do vì mà uống lắm thế này. Bình thường uống một vài chén là đã không chịu nổi rồi, miệng lại còn nồng nặc mùi rượu nữa.

_Sao không trả lời?

_Đừng nói nhiều nữa. Đi vào phòng... – Tôi chưa kịp đáp hết câu thì đã bị Yoseob chặn họng. Tôi nghĩ mình đã biết rằng Yoseob mà uống rượu say thì sẽ làm càn nhưng thực sự anh ta rất khỏe, bình thường tôi đã không địch lại rồi nữa là trong tình huống anh ta say mèm và sẵn sàng làm bất cứ thứ gì.

 Một tay anh ta nắm chặt hai tay tôi, môi thì áp lên môi tôi. Tôi nhăn mặt khi cảm nhận thấy lưỡi của anh đang liếm lên môi mình. Đây là hôn à? Nếu đúng thì nó thực sự quá khủng khiếp. Tôi chỉ muốn một nụ hôn nhẹ phớt qua môi thôi. Tôi lắc đầu, lảng tránh nụ hôn ấy thì Yosoeb lấy tay nắm chặt cằm tôi rồi cắn lên môi dưới. Tôi há miệng, chưa kịp kêu lên thì lưỡi của anh đã trườn vào miệng. Vị rượu xộc lên mũi, lưỡi của anh càn quét khắp miệng, tôi như chìm đắm trong nụ hôn ấy, toàn thân bắt đầu nóng rực lên. Không được, không được. Tôi không thể làm chuyện đó với người không yêu tôi, Yoseob không yêu tôi, phải tỉnh lại. Tình huống bây giờ không phải có thể làm như vậy.

Tôi nhìn ra mình đã bị Yoseob nằm đè xuống sàn từ lúc nào, bàn tay hư hỏng liên tục chu du trên người tôi, vuốt dọc cánh tay, lần vào bên trong áo, dần lên ngực. Tôi nhắm mắt, cố hết sức đẩy anh ra nhưng không được. Cố la ầm ỹ lên nhưng cũng vô tác dụng. Phòng cách âm quá tốt.

Bàn tay ấy nhanh chóng cởi cúc áo rồi luồn vào bên trong áo lót của tôi, không ngừng dày vò ngực tôi.

Lúc này tôi cảm thấy thực sự tủi hổ, làm con gái quá khổ, cái gì cũng phụ thuộc, và nước mắt tôi bắt đầu rơi. Tôi không la hét nổi nữa, cũng chẳng giãy dụa, cứ thế ấm ức khóc.

Bỗng Yoseob ngừng lại.

_Giang, sao vậy?

Tôi không nói được gì. Chỉ khóc mà thôi. Tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, Yoseob ngây dại nhìn tôi, dường như đã nhận thức được mình đang làm gì.

_Xin lỗi. Anh xin lỗi.

Yoseob ôm tôi vào lòng, vỗ về, miệng liên tục nói xin lỗi. Tôi được thể càng khóc lớn hơn, chưa bao giờ anh đáng sợ như thế này. Tôi đau vì mình một, đau vì anh mười.

Vì sao anh đi uống rượu? Vì sao cư xử lạ lùng? Ánh mắt anh chứa đựng điều gì?

***

Anh ngồi gật gù ở phòng khách, tôi nhanh chóng pha nước chanh cho anh uống, căn bản rượu với axit tác dụng tạo ra đường, tôi nghĩ thế, nên chắc có tác dụng giải rượu. Dĩ nhiên, vừa pha, má tôi vừa đỏ ửng.

Nụ hôn đầu đời của tôi.

Nghĩ thì nghĩ, cứ thấy anh ngồi gật gù ở phòng khách tôi lại nhanh tay hơn. Yoseob uống xong cũng chả thấy khá khẩm hơn nhiều.

_Anh có đi được không? – Tôi hỏi, anh không trả lời. Chắc say quá rồi. Tôi nghĩ thầm, nhìn cái mặt rũ rượi chỉ muốn đấm một phát cho bõ tức.

Tôi vòng tay anh qua cổ mình, cố đỡ anh đứng dậy. Thật vô vọng. Người say quặt quẹo, mềm nhũn như người chết thế này cơ chứ.

Chẳng còn cách nào khác, tôi cố gắng kéo anh nằm ra ghế dài, vào phòng bê chăn và gối ra, cho anh nằm đó rồi hậm hực vào bếp ăn cơm. Đấy, thương tôi tý nào đâu chứ, ăn cơm hay không cũng chẳng báo cáo gì, tôi đợi đói meo cả người rồi, về cái là dở trò bậy bạ rồi coi như chẳng có gì, lăn ra ngủ, lại còn ngáy nữa kìa.

Tôi vừa ăn vừa khó chịu, chắc má cũng chưa bớt đỏ đâu nhỉ. Ngượng quá. Mà anh ta say rượu, chẳng nhớ gì đâu. Tôi lắc lắc đầu, quên đi.

Ăn, dọn dẹp xong, tôi vớ cái lồng bàn, chụp lên phần thức ăn phần sẵn anh. Ai biết được có đói lúc nửa đêm không cơ chứ.

Tôi định vào phòng ngủ nhưng nhìn thấy anh nằm một mình ngoài phòng khách lại không yên tâm, nhỡ đêm anh có chuyện gì thì chết nên đành vào lấy đệm ở phòng anh, chăn gối ở phòng tôi, kéo ra phòng khách, tiện thì chăm luôn.

Đến gớm thật. May sao chẳng nôn mửa gì, không tôi đá anh ta ra khỏi nhà thật mất. Tôi vừa rải chăn ra vừa làu bàu, với tay tắt điện.

Lắng nghe tiếng thở đều đều của Yoseob, tôi yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Ngủ một lúc, cảm nhận có ánh sáng hắt vào mắt mình, tôi lầm bầm kéo chăn qua đầu, đã sáng rồi sao? Tôi nhớ tôi đã để báo thức 7 rưỡi dậy rồi cơ mà, sao đã sáng nhanh vậy. Nằm nhắm mắt một lúc, nghe tiếng động, tôi mới nhớ ra.

Lật chăn ra, tôi thấy Yoseob đang ở trong bếp, lục đục hâm nóng lại đồ ăn.

_Để em làm cho. – Tôi chạy lại đỡ cái bát canh anh đang cầm, cho vào lò vi sóng, rau xào tôi cho vào chảo đảo qua cho nóng rồi lấy thêm kimchi cho ra bát.

Tôi hâm đồ ăn xong, anh ngồi ăn, tôi ngồi ở phía đối diện, chẳng nói gì.

_Lúc nãy anh say lắm hả? – Yoseob lên tiếng trước.

Tôi gật đầu.

_Khi anh say, anh hay hành động vớ vẩn. Nếu lúc nãy anh có làm gì...

_Không có gì đâu. – Tôi nhanh chóng xua tay, tốt nhất là quên đi. – Anh ăn nữa đi. – Cầm cái thìa, tôi múc thêm canh cho anh.

Bỗng Yoseob chụp lấy cổ tay trái của tôi, nắm chặt làm tôi rơi cả thìa canh xuống, nước sóng sánh trào một chút ra mặt bàn.

_Đau. – Tôi nhăn mặt, không phải lại định trêu đùa gì tôi đấy chứ.

_Nhẫn này của em ở đâu ra.

Yoseob nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn vàng tôi đeo ở ngón áp út, có hình chiếc nơ nổi. Là chiếc nhẫn Long tặng cho tôi hôm nay khi hai đứa đi mua sắm mừng sinh nhật tôi. Lại nói, bây giờ đã qua ngày mới, qua sinh nhật tôi, Yoseob còn chẳng nhớ, chả chúc mừng, chả quà cáp gì. Thế đấy, thế mà cứ nuôi mộng làm cái gì không biết.

_Ky0 của P&P tặng em nhân sinh nhật.

_Em có biết ý nghĩa khi con trai tặng con gái nhẫn vàng là gì không? – Yoseob vẫn không có ý định rời tay tôi ra.

_Chẳng có ý nghĩa gì cả. – Tôi đáp tỉnh bơ, nhẫn trơn thì mới lo chứ nhẫn này có ý gì, nghĩ vậy, cố gắng giật tay mình ra khỏi bàn tay anh đang nắm rất chặt. Tôi bắt đầu cảm thấy anh đang cố dùng lực để giữ tay tôi. – Bỏ tay em ra.

_Là nó muốn cưới em. – Yoseob nói rồi thả tay tôi ra.

Thì làm sao? Bạn bè không tặng nhẫn cho nhau được à? Chúng tôi là người Việt, không phải người Hàn, thật vớ vẩn. Mà không lẽ anh đang ghen đấy hả?

_Em tránh xa thằng đó ra một chút đi. – Yoseob và cơm vào miệng, vừa nhai vừa nói.

_Bạn em, sao phải tránh xa?

_Em đang cố giả nai đấy à?

_Anh bị điên hả? Em ghét nhất người khác bảo em giả nai.

_Nó thích em còn gì.

_Đấy là chuyện quá khứ. Mà không phải chuyện của anh.

_Anh là chồng em thì đó là chuyện của anh.

_Là chồng nhưng anh làm gì có tình cảm với em. Anh đang ghen tị vì sợ bị cướp mất quyền... – Tôi lại bị chặn họng. Nụ hôn thứ hai cách nụ hôn thứ nhất có vài tiếng. Tôi tròn mắt, vẫn bất động khi môi đã rời môi.

_Bây giờ anh hoàn toàn tỉnh táo. – Yoseob cười khì khì còn tôi không thốt nên lời.

Là sao? Ý là anh có tình cảm với tôi ấy hả? Là sao nhỉ? Là sao?

End chap 20

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co