Truyen3h.Co

[Longfic] Yeoboya~

Chap 28 : Afraid

FadeBuBBle

Chap 28 : Afraid.

Thời gian cứ trôi đi, tôi lại được giao cho những công việc rất mới, rất nặng nhọc. Thi thoảng tôi nghĩ rằng nếu như Minhyun thực sự có tình cảm với tôi, lẽ ra anh ta chẳng làm cho tôi mệt nhọc tới độ này, bóc lột tôi hết mức, đến mức stress quá, tôi cả tháng không thấy kinh nguyệt đến một lần.

Anna còn “tốt bụng” gán ghép tôi với sếp. Mỗi lần sếp gọi Anna, bà ấy lại bắt tôi vào. Lần thì đống hồ sơ, lần thì cà phê, lần thì giấy tờ lằng nhằng,…

Tóm lại là rất phiền.

Tôi cứ lảng tránh Minhyun suốt, vào phòng giám đốc cũng cố đi thật nhanh ra, hi vọng anh hiểu. Có lần, tôi nhận điện thoại từ Long, cố gắng giả vờ như đang nói chuyện với người yêu làm Long giật mình giật mảy mãi, cốt cán cũng là để Minhyun thôi cái trò ấy đi. Tôi còn lôi nhẫn cưới ra, đeo vào ngón áp út thay vì cái nhẫn bạc tôi đeo suốt từ hồi học đại học, tất cả chỉ để cố chứng minh cho Minhyun biết tôi không có cảm tình với anh.

Mừng sao anh cũng hiểu.

Thế là từ sau đó, đầu óc tôi lúc nào cũng mụ mị chỉ có công việc, quay cuồng trong công việc, đến khi bước về được tới nhà, đối mặt với bốn bức tường, tôi chẳng còn thiết tha gì nữa. Không muốn ăn uống, cũng chẳng muốn làm bất cứ điều gì. Ngâm mình trong nước nóng, đầu óc sảng khoái đôi chút thì lại làm nốt đống giấy tờ lằng nhằng.

Hoặc có những hôm đi tiếp khách cùng Minhyun, tôi không dám từ chối rượu của khách, cứ liên tục uống, đến khi khách không để ý thì lại kín đáo nhổ đi, hôm nào về tới nhà, người cũng ám mùi thuốc lá, miệng thì có mùi rượu tanh nồng. Thật kinh tởm. Thế giới này, thực sự tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu.

Nếu như có Yoseob ở đó…

Hẳn anh, kể cả không uống được nhiều, cũng sẽ uống giùm tôi chỗ rượu của mấy gã đàn ông háo sắc đó, hoặc chính anh kéo tay tôi ra khỏi nơi quá ồn ào ấy. Hoặc chẳng bao giờ anh cho tôi tới mấy chỗ đó.

Dù cho anh không yêu tôi thì nghĩa vụ chăm sóc tôi cũng là của anh, chắc chắn đó là mấy việc anh chắc chắn sẽ làm.

Có khi nào… những việc anh làm cho tôi xuất phát từ trong tâm can anh, không phải vì cố gắng bảo vệ tôi, mà vì anh thực sự yêu tôi?

Thi thoảng tôi vẫn hay nghĩ.

Thi thoảng tôi vẫn mơ thấy anh.

Có những giấc mơ rất kỳ lạ.

Tôi chợt gặp anh ở một nơi đông người tại Việt Nam, dường như tôi thấy anh khi anh đang cố gắng đi chọn chút đồ thổ cẩm. Tôi đã hét lên rất lớn “Oppa, Yoseob oppa.” – một việc mà chẳng bao giờ tôi nghĩ mình sẽ làm. Sau đó anh đi mất.

Hoặc có lần tôi mơ thấy đứa bạn đi du học Hàn Quốc về họp lớp với chúng tôi ở Hà Nội. Nó hớt hơ hớt hải chạy vào bảo tôi có người đứng đợi tôi ở ngoài cổng trường. Tôi đi ra tới nơi, thấy anh đứng đó, tươi cười dang tay ôm tôi vào lòng.

Mơ thì vẫn là mơ.

Tự nhiên nước mắt tôi cứ trào ra.

Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ tin có chuyện yêu một ai đó tới mức nguyện sống nguyện chết vì người ta, bây giờ đã hơi hiểu.

Ngày trước, bao nhiêu chuyện buồn vui mỗi ngày, tôi đều đem kể cho Yoseob – một Yoseob ảo tưởng của tôi, bây giờ, có thể nói chuyện với anh, dùng chung một sổ hộ khẩu với anh, ai có thể ngờ được. Đúng là không ai có thể nói trước được tương lai.

***

Bình thường, tôi không phải đi tiếp khách với Minhyun nhưng hôm nay, Minhyun nằng nặc bắt tôi phải đi cùng. Tôi chép miệng, đằng nào lâu rồi tôi cũng chẳng ra ngoài giao thiệp gì.

Có một vị khách hàng người Nhật sang để đàm phán hợp đồng bán cho công ty một số máy móc phục vụ xây dựng. Lẽ ra tôi với Minhyun phải sang bên đó nhưng ông khách này lại muốn sang thăm thú Hàn Quốc, còn dẫn theo một cô con gái nghe nói rất xinh đẹp. Nghe nói anh đã đàm phán tới vài lần nhưng mức giá vẫn chưa được như ý.

Theo kế hoạch, tôi sẽ đợi Minhyun tới đón, chúng tôi hẹn ông khách ở một nhà hàng Nhật ngay bên trong khách sạn để ông ấy có thể cảm thấy thoải mái. Minhyun dặn tôi phải ăn mặc gây điểm với người này vì nghe nói ông khá chuộng hình thức.

Tôi mặc thử bộ đồ công sở, lại nghĩ thế này có vẻ hơi cứng nhắc. Lôi thử bộ váy xòe ra, chép miệng bảo quá trẻ con. Cuối cùng tôi quyết định mặc bộ áo dài duy nhất tôi đem từ Việt Nam sang.

Minhyun dừng xe, nhìn tôi một lượt.

_Anh nghĩ số em rất may mắn.

Tôi tròn mắt chẳng hiểu gì.

Vị khách người Nhật tên Yamamoto ấy còn dẫn theo một bà vợ nữa và thật ngạc nhiên lại là người Việt Nam. Bây giờ tôi đã thầm hiểu tại sao Minhyun lại muốn dẫn tôi theo.

Tôi với vợ của ngài Yamamoto nói chuyện rất rôm rả, bà hỏi tôi rất nhiều về Việt Nam, bà kể chuyện ngày xưa quen nhau với ông nhà. Cô con gái của ngài thì cứ ngồi nhìn Minhyun chằm chặp. Bữa cơm diễn ra thân mật hơn bất kỳ bữa tiệc xa hoa nào tôi và anh từng tới.

Mải nói chuyện, mãi tới tận 10 rưỡi, Minhyun mới chợt nhớ ra, ngài Yamamoto rất hài lòng với các mức giá đã được thỏa thuận, ký và đóng dấu vào hợp đồng hai bên, còn hứa hẹn sẽ gả con gái cho Minhyun. Tôi cứ đứng ngoài cười khúc khích.

Tôi với anh ra về với bản hợp đồng còn chưa khô dấu mực. Minhyun có vẻ rất vui, tôi cũng cảm thấy mừng vì lâu lắm rồi mới được nói chuyện với một ai đó bằng tiếng Việt, tự nhiên cũng thấy bớt lạc lõng.

***

Có một hôm, khi tôi tới công ty, chẳng hiểu tại sao lại bị mắng té tát.

Chính Minhyun mắng.

Mà tôi không hề có lỗi, nhưng vì sống ở đây quá lâu, nhẫn nhịn chịu đựng đã thành thói quen, tôi cứ mặc cho Minhyun mắng rồi chạy vào toilet khóc một mình.

Thực sự, có ai thực lòng yêu thương tôi, sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm của tôi?

Khi đó, tôi chỉ nghĩ tới duy nhất một người.

Yoseob…

Yoseob…

Liệu có phải anh?

Tôi phải làm tăng ca để bù lại cái lỗi lầm của ai đó đã đổ lên đầu tôi, cùng kế toán viên kê khai lại đống giấy tờ hóa đơn thuế, xong việc cũng hơn 7 giờ tối. Đói rã rời, mệt mỏi mà chẳng muốn ăn.

Hết giờ làm, tôi không về nhà ngay, phóng xe tới sông Hàn rồi gửi xe, đi bộ trên cầu, hít một hơi dài nhìn ngắm cảnh xung quanh. Chẳng thay đổi nhiều so với ngày sinh nhật anh, có chăng không thấy những chiếc khăn lông to sụ, nhưng vẫn thấy những cặp tình nhân. Tôi đã đếm đủ 250 bước chân từ đầu này cầu, đến đúng chỗ tôi tặng quà sinh nhật cho anh. Hôm đó, anh đi trước, tôi đi sau, chẳng biết làm gì, cứ thế đếm bước chân của anh. Một hành động vô nghĩa, không vui cũng không buồn. Chỉ vì tôi muốn thế, chỉ vì đó là anh.

Tôi rút điện thoại, lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, soạn một cái tin nhắn rồi gửi cho Yoseob.

/Đang đứng trên cầu, tự nhiên muốn biết nước sông Hàn liệu có sâu lắm không./

Nhắn rồi tôi mới nhớ ra mình lại làm phiền anh. Chúng tôi đã chia tay nhau được bao lâu rồi nhỉ? Cái thủ tục ly dị tôi đã làm đến đâu rồi nhỉ? Hình như chỉ thiếu mỗi chữ ký của anh nữa là xong.

Nghĩ đến ly dị, đột nhiên tôi lại nghĩ nhiều hơn.

Ly dị rồi, tôi có nên về Việt Nam? Làm lại từ đầu, cũng chẳng có ai biết được tôi đã từng kết hôn. Hay là ở lại Hàn Quốc? Có vẻ cũng là ý kiến hay, dù gì tôi cũng đã khá quen với đất nước này. Hơn nữa, việc ở MinHwa cũng hợp với tôi. Hơn nữa, ở Hàn có thể gặp được Yoseob…

Tôi lắc lắc đầu. Đợi Yoseob liên lạc để tính chuyện li dị chẳng biết đời nào, tôi cũng nên tự giải thoát cho chính mình.

Nhìn những tòa cao ốc phía xa xa, phía trên bầu trời đầy sao mà tôi chẳng thể tìm nổi cho mình một vì sao nào để có thể soi mãi về phía tôi được.

Tôi lấy tai nghe trong túi, cắm vào iPhone, bật bài “Fan” của Epik High lên để nghe. Tôi đã thích bài này từ năm tôi học lớp mười một. Có một câu hát mà tôi rất thích, cũng không hẳn là hát, bài này toàn rap mà. “My star, I’m your No.1 fan. Baby, please take my hand.”, tôi đã ngân nga nó suốt ngần ấy năm, chưa bao giờ chạm được tay vào ngôi sao nào cả.

Sau Long, tôi cũng có vài mối tình đơn phương.

Năm nhất đại học, tôi thích người ta, người ta không thích. Đến khi tôi không thích người ta nữa thì nhận được lời tỏ tình.

Năm ba đại học, tôi thích người ta, cuối cùng người ta lại yêu bạn thân tôi.

Tôi thực sự không còn tin tưởng nhiều vào tình yêu nữa, cũng chẳng tin mình còn có thể yêu ai thật nhiều, thật nhiều nữa. Nỗi đau tình yêu, tôi tin mình có thể vượt qua. Thế nên, chuyện với Yoseob bằng cách nào đó, công việc, bạn bè, khoảng cách, tôi sẽ lấp đầy được. Thói quen anh tạo ra cho tôi, cũng chẳng phải gì to tát.

Bây giờ, tôi không còn là một cô bé tuổi đôi mươi chưa từng trải qua những thất bại cay đắng trong tình yêu, cũng chẳng còn chút tình cảm nào còn sót lại từ thời tôi còn mới chập chững bước vào đời, mới học cách tự lập. Tôi đã trưởng thành để hiểu những va vấp ngày nào do đâu mà có, những lời nói ấy có ý nhị như thế nào hoặc cả những ánh mắt ấy là dành cho ai.

Tôi đã quá chai sạn…

Hít sâu, tôi định đi về thì thấy Yoseob đã đứng đó, thở dốc. Có vẻ như anh đã chạy một đoạn dài. 250 bước, là bao nhiêu mét nhỉ?

Tôi không biết phải nói gì, cả tôi, cả anh đều đứng im như vậy, nhìn nhau.

Tôi nhớ là đã đọc được ở đâu đó, nói rằng nếu hai người nhìn vào mắt nhau quá bảy giây, nghĩa là họ đã yêu nhau. Điều này không biết có đúng không, Yoseob nhìn tôi rất lâu, đến nỗi chính tôi tự tránh ánh mắt anh đi.

Nếu bạn tránh ánh mắt của người khác nghĩa là bạn quan tâm tới người đó.

_Em đã đo được độ sâu của nước chưa? – Yoseob sau khi ổn định lại được nhịp thở đã lên tiếng trước mà câu nói này lại nhiều phần chế nhạo.

Tôi chẳng trả lời được.

_Em lúc nào cũng có cách khiến người khác lo lắng đấy.

_Em xin… - Tôi còn chưa nói hết, tay đã bị Yoseob lôi đi.

Tôi mặc váy công sở, không thể đi nhanh được nên hấp tấp nói.

_Đi đâu đây? Em không đi nhanh được.

_Đi ăn. Chắc em mới từ công ty về đúng không?

Tôi không nói được gì, cứ thế đi theo anh. Cảm giác giữa mùa hè, phải nắm tay một người mà không thấy nóng, hơn nữa còn thấy hạnh phúc, bây giờ tôi mới hiểu.

Tôi đã từng đọc được ở đâu đó rằng “Những kẻ theo đuổi khối ngành kinh tế thường thực tế đến nỗi… quên mất mình là ai. Những người theo đuổi nghệ thuật, thường có khuynh hướng ích kỉ và vô tâm.”, bây giờ cũng đã hiểu.

***

Chúng tôi dừng lại ở một nhà hàng Việt. Chúng tôi đi ăn hàng không nhiều, tính đúng ra thì một bàn tay chắc cũng đủ mà lần nào Yoseob cũng dẫn tôi tới mấy nhà hàng Việt.

_Anh thích ăn đồ Việt hả?

_Không, anh sợ em nhớ món rau muống luộc.

Tôi làm mặt mèo. Gì chứ.

Vì bữa ăn này Yoseob sẽ trả tiền (dĩ nhiên, từ ngày không sống cùng nữa thì một giọt nước tôi cũng mặc định là của anh hay của tôi) nên tôi cứ thế, gọi hết các món mình thích ra, coi như trả thù. Với cả sau này, chắc còn gì được xài tiền của anh nữa.

Thịt gà rang muối, rau muống xào thịt trâu (gọi nhưng vẫn ngu mặt tự hỏi ở Hàn Quốc có thịt trâu sao?), canh cá nấu chua, blah blah,… tôi gọi cho đầy bàn, à, cả cơm tẻ nữa chứ.

_Hình như từ ngày đó tới giờ, em ăn uống không đầy đủ? – Yoseob nhìn tôi chỉ trỏ một thôi một hồi các món cho phục vụ rồi buông lời.

Tôi tu một mạch hết cốc nước lọc, quắc mắt nhìn anh.

_Anh bảo sẽ liên lạc với em trước nhưng bao lâu rồi đâu có thấy anh nói gì đâu.

_Anh vẫn rất bận, đi nước ngoài suốt, xong về nước cũng có rảnh mấy đâu.

_Không rảnh mà suốt ngày lừa tình con nhà người ta nhỉ, twitter up ảnh ầm ầm.

Tôi nói rồi mới phát hiện mình bị hớ.

_Ra là vẫn đều đều theo dõi anh, Anh cũng tưởng em bận bù đầu tối mắt chứ? Em đi làm, hẹn hò, rồi còn bận gặp luật sư cơ mà?

Tôi chép miệng. Hẹn hò cái quái gì. Ngoài anh ra, tôi có nghĩ tới ai, có đi với ai. Mà ngẫm ra có lý nào anh thấy tôi đi với Minhyun? Vậy là ghen hả?

_Bận thì có bận nhưng lúc ăn cơm cũng có đủ thời gian để tranh thủ lên mạng vào xem twitter ai đó có gì mới không.

_Vậy… chừng nào em nộp đơn lên tòa án?

Tôi tưởng cuộc nói chuyện đang hồi vui vẻ, bỗng bị anh tạt hẳn một xô nước lạnh vào mặt.

_Chắc là cuối tuần này. – Tôi khó khăn mới thốt được nên lời.

Lúc đó thì có đồ ăn mang vào, bày biện đầy bàn, mùi thơm bốc lên xộc thẳng vào mũi, nhưng tôi lại cảm thấy tất cả đều không còn ngon nữa.

Tôi xới cơm cho anh, rồi xới cơm cho mình. Yoseob dùng cơm rất ngon, gắp lia lịa, vừa ăn vừa gật đầu tấm tắc khen ngon còn tôi vẫn chỉ ngồi cầm đũa, chọc chọc vào bát cơm.

Chuyện li dị làm cho anh vui vẻ tới vậy sao?

_Em ăn đi, cứ phải có cơm vào bụng đã rồi mới tính được tiếp chuyện khác. Nếu em không tự ăn, anh sẽ có cách để em ăn đấy.

Trông mặt Yoseob có vẻ gian gian, tôi tự ngoan ngoãn gắp lấy gắp để thức ăn vào bát rồi ăn ngon lành.

_Em phải ăn nhiều vào cho tăng lại cân, mũm mĩm mới hợp với em.

Tôi đang ăn dở, thấy anh nói vậy liền đặt đũa xuống.

_Nếu tuần này nộp đơn, tuần sau…

_Cho anh thêm chút thời gian.

Tôi chẳng biết anh có hiểu ý tôi, tôi có hiểu nhầm ý anh không nữa, cứ thế, bữa ăn kết thúc trong im lặng. Tôi thực sự muốn hỏi anh rất nhiều điều nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Ăn xong, chúng tôi quay lại sông Hàn, tôi vẫn còn gửi xe máy ở đó.

_Anh có muốn đi dạo cho tiêu cơm không? – Tôi đề nghị, Yoseob không phản đối.

Chúng tôi đi trên con đường nhỏ uốn lượn quanh sông. Anh đi đằng trước, tôi đi sau, vẫn như vậy, thậm chí tôi còn nhớ rõ phải “cách ly” với khoảng cách năm mét. Đó là khoảng cách tối thiểu.

_Lại sợ papparazzi à? – Anh lên tiếng trước, bước chân dừng lại, tôi cũng dừng.

_Vâng, đằng nào cũng nên cảnh giác.

_Em vẫn vậy nhỉ? – Yoseob quay mặt lại nhìn tôi, phì cười.

Bất chợt tôi nghĩ chúng tôi thực sự sắp xa nhau sao? Chúng tôi giống như một đôi bạn còn chưa kịp ngỏ lời yêu nhau, vẫn ở giai đoạn tìm hiểu, vẫn chỉ đang thích thích nhau mà thôi.

_Chắc đây là lần cuối chúng ta cùng đi chơi, anh nhỉ. – Tôi bước nhanh hơn, đuổi kịp Yoseob.

Anh quay sang nhìn tôi, chưa nói gì thì đã thấy tôi khoác tay anh, anh không giằng ra, cũng không tỏ ra khó chịu.

_Trước khi chúng ta li dị. – Tôi tít mắt cười với anh, nói tiếp.

Cho em… được đi cạnh anh một lần thôi.

Em đã từng nghĩ chúng ta đi cạnh nhau sẽ rất đẹp đôi.

Nếu có thể nắm tay anh thì càng tốt.

Nếu có thể đi cạnh anh mãi thì sẽ rất tốt.

Rất tốt…

“Anh! Em muốn tin ngày mai khi Mặt Trời lên

Em vẫn thấy anh đứng trong ban mai chờ em

Vì em cứ sợ rằng hôm nay chỉ là mơ

Bàn tay nắm chặt chẳng muốn xa anh bao giờ

Sợ rằng khi màn đêm đến che hết đi những êm đẹp

Sợ rằng bao làn gió kia mang dấu đi những kỷ niệm

Sợ bàn tay em mong manh quá biết mai sau này còn giữ được anh

Sợ bàn chân anh hay đi trước bỏ rơi lại em trên con đường yêu

Sợ rằng đôi khi cơn mưa ấy khiến cho anh buồn và nhớ đến ai

Sợ ngày mai khi anh không đến sẽ chia cùng ai con tim buồn tênh.”

Tôi vừa đi vừa khẽ hát những câu hát rất quen thuộc trong bài “Điều em lo sợ”, là những điều rất thật lòng của tôi mà chẳng quan tâm liệu Yoseob có hiểu hay không.

Những điều đó… bây giờ đã thành sự thật.

Nếu thời gian có thể quay ngược lại, tôi thực sự muốn biết tôi sẽ lựa chọn như thế nào, chúng tôi sẽ như thế nào.

Tôi sẽ không lấy anh, sẽ không đau khổ?

Hay vẫn lấy anh nhưng bằng mọi giá không rời đi.

Đúng là có những khi cần phải nhắm một mắt, mở một mắt để sống thì mới hạnh phúc được.

***

Yoseob đưa tôi về tận nhà, tôi đi xe máy, anh lái xe đi bên cạnh. Tôi đem xe đi gửi, anh vẫn đứng đó đợi.

Tôi nghĩ rằng mình đã từng có một người vô cùng tốt, dù không yêu tôi nhưng vẫn chăm sóc tôi thật cẩn thận, thực sự, buông tay một người như thế này tôi có thể làm được? Những thói quen ấy có thể bỏ được? Sẽ quên được?

_Cám ơn anh đã đưa em về. Anh về đi, cũng muộn rồi.

Tôi quay lưng bước đi, sực nhớ còn có thứ cần phải đưa cho anh nên quay lại.

Tháo nhẫn ở ngón áp út, tôi nhét vào tay anh, cố nở nụ cười thật tươi. Dù gì, tôi cũng mạnh mẽ lắm mà.

_Cho em gửi lời hỏi thăm người con gái anh yêu. Nói rằng… cô ấy thực sự rất may mắn vì có được tình yêu của người mà em yêu nhất.

Yoseob không giấu nổi ánh mắt ngạc nhiên, nhìn tôi. Trước khi giọt lệ nóng hổi kịp rơi khỏi khóe mi, tôi quay vội vàng đi.

_Em thực sự muốn chúng ta như thế này?

Tôi có thể tưởng tượng được Yoseob đang nắm rất chặt cái nhẫn trong tay, thậm chí còn nghĩ rằng bờ vai anh đang run rẩy.

End chap 28

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co