Truyen3h.Co

[Longfic] Yeoboya~

Chap 32 : Happiness

FadeBuBBle

Chap 32 : Happiness

A/N: *bưng mặt xấu hổ* Cảnh H chap này bù lại chap 30, ai không thích thì hãy bỏ qua nhé xD

Cuộc sống của chúng tôi cứ thế êm đềm trôi qua.

Sáng sáng, Yoseob nếu như không có việc gì thì sẽ đưa tôi đi làm, nếu có việc thì anh phải rời nhà từ năm giờ sáng rồi nên tôi tự đi xe máy tới công ty.

Tuy nhiên, ngay ngày đầu đưa tôi đi làm, Yoseob đã nhận thức được việc anh cứ đi con Audi R8 là bị bám theo. Yoseob nói việc anh “giả nghèo giả khổ” đã hết tác dụng, fan đã phát hiện ra cái xe này là của anh khoảng hơn một tháng trước rồi, đi đâu cũng rất khổ. Tôi đề nghị mỗi lần hai vợ chồng đi chơi đâu đó, để tránh việc bị người khác bám theo thì nên đi bộ, tôi chưa muốn sớm chết, còn anh chắc cũng không muốn giã từ sự nghiệp đang hồi đỉnh cao nên cũng gật đầu đồng ý. Tuy nhiên, ông chồng tôi không hổ danh là nhóm máu B, đầy trí sáng tạo.

_Hay đi mua một con xe khác?

_Anh giàu nhỉ? - Tôi hếch mép.

_Tiền bản quyền bài hát của em, hay mua cho em một cái xe?

_Nhưng em đâu có biết lái?

_Mua rồi học lái?

Tôi nghĩ tới việc mưa nắng không dính vào người, gật đầu cái rụp.

Thế là một ngày đẹp trời, tôi thấy có một anh đầu bé đẹp trai đeo kính râm đen lái con Volkswagen New Beetle Convertible trắng mới tinh đến đậu trước cổng công ty, đón tôi đi làm về.

Bình thường buổi sáng (thực ra có mỗi một lần), Yoseob đưa tôi đến, tôi yêu cầu anh đỗ xe xa xa để tôi tự đi bộ tới công ty rồi cũng đỗ xa xa để tôi tự đi bộ ra chỗ anh đỗ xe. Lần này, anh đỗ xe ngay cổng công ty, tôi đi ra, đúng giờ tan tầm, đồng nghiệp trầm trồ hỏi thăm, tôi phát ngại (thực ra cũng có tự hào đôi chút vì ông xã tự nhiên đẹp trai quá).

_Em đã bảo anh đỗ ở đằng kia rồi cơ mà. – Tôi mở cửa xe, nhìn vào.

_Anh chỉ muốn chứng minh cho thiên hạ thấy. – Anh hất hàm. Tôi quay lại sau thì thấy Minhyun đang lái xe ra, dừng khá gần chỗ tôi, gọi lớn “Cô gái, có muốn đi nhờ về không?”. – Em là của anh.

Tôi quay lại nhìn Minhyun.

_Cám ơn anh, em tự về được rồi.

Tôi cười méo mó, ngoan ngoãn ngồi vào ghế trước cạnh Yoseob, thắt dây an toàn, anh nhếch mép như kiểu trẻ con mới thắng được trò chơi nào đó, lái xe đi.

Ấu trĩ. Tôi nghĩ thầm.

***

Mỗi ngày, sau khi tắm xong, Yoseob lại nhàn hạ nằm xem TV. Nói ra, tôi thấy anh bận thì có bận, nhưng chỉ một thời gian thôi chứ bình thường tôi thấy anh nhàn không. Ví dụ như vài ngày anh ngủ ít làm nhiều xong anh chơi dài cả tuần, chứ như tôi, về nhà rồi trước mắt vẫn thấy công việc. Thành ra, tắm xong, tôi lại chui tót vào phòng, đóng cửa rất chặt, không cho Yoseob vào vì biết anh mà vào, kiểu gì cũng quậy phá tưng bừng, tôi không tập trung làm việc được.

_Em định làm gì? – Thấy tôi bước từ phòng ra, anh đang nằm gác chân lên thành ghế xem TV liền bật dậy dòm ngó tôi.

_Em ra lấy nước vào uống rồi dịch nốt mấy cái hồ sơ. – Tôi phụng phịu.

_Tên giám đốc mặt dê đó định bóc lột em hả? Cuối tuần sao cũng làm việc nữa.

_Em đã bảo em với Minhyun không có gì rồi mà. Mà anh đừng gọi sếp của em là mặt dê đi.

_Cái ánh mắt hắn nhìn em không phải là không có gì.

Tôi thở dài, chép miệng. Kệ cái lý sự cùn của anh, tôi đi vào bếp, đang rót cốc nước chưa kịp uống thì thấy Yoseob ở đằng sau.

_Mang giấy tờ với laptop ra đây, em đọc, anh gõ cho.

Tôi tròn mắt nhìn anh, vẫn đang nghiêng đầu nhìn tôi tỏ vẻ có thiện chí lắm. Tôi dò xét.

_Anh nói thật đấy chứ?

_Có ai như em không? Ông xã bảo giúp thì em nghi ngờ, không giúp em lại bảo không yêu vợ.

Tôi cười khì khì, uống nước rồi chạy biến vào phòng, ôm một chồng giấy tờ linh tinh cùng cái laptop ra phòng khách. Lần này tới Yoseob ngạc nhiên.

_Sao… sao nhiều vậy. – Anh lắp bắp. Tôi hiếm khi thấy anh bối rối kiểu này nên bụm miệng cười.

_Em vẫn còn mấy chồng như này.

_Thật á? – Yoseob tròn mắt. Tôi lại càng cười tợn.

_Em đùa thôi, có mỗi hai cái, một hồ sơ, một kế hoạch tháng sau.

Thế là Yoseob ngồi khoanh chân trên sofa, laptop để trên bàn uống nước, chân phải để cho tôi gối đầu, tôi cầm giấy đọc, anh đánh vào word, người bên ngoài nhìn vào thì có vẻ tình tứ nhưng thực chất thì…

_Ơ, chỗ kia là “chi phí” mà, sao anh đánh là “doanh thu”? Rõ ràng hai cái khác nhau mà sao anh đánh thế?

_Em đọc là “doanh thu” mà.

_Đâu, em đọc là “chi phí”, tai em đâu có nghễnh ngãng tới mức vậy?

_Rõ ràng em đọc “doanh thu” mà. Em thế này, thảo nào hôm nọ anh bảo đạp phanh đi, em lại đạp vào ga, bảo quẹo phải, em quẹo trái. Thôi, trả em đấy, anh không làm nữa.

Tôi bị đụng trúng vào nỗi đau hôm trước đi học lái, đành cười hì hì cho qua chuyện, níu tay anh, thơm cái lên má anh để nịnh nọt.

_Thôi mà, ông xã. Còn một tý nữa thôi, đánh nốt cho em đi, chắc em nghĩ một đằng, nói một nẻo đấy.

_Nào, đọc tiếp đi. – Yoseob lườm tôi một cái, dịu giọng nói. Tôi lại buông tay anh ra, vừa cười vừa đọc.

_Kế hoạch tháng 12 năm 2014…

Vợ chồng tôi yêu nhau vậy đấy~

Đang hồi suy nghĩ, tôi lại quay ra bảo Yoseob.

_Mai anh được nghỉ hả?

_Anh được nghỉ sáng mai.

_Vậy đêm nay chúng ta tâm sự nha?

_Cái gì?

_Thì… từ ngày em về tới giờ chúng ta chưa “quan tâm tìm hiểu nhau” lần nào.

_Ý em là làm “việc tốt”? – Yoseob gãi cằm, tôi rúm người lại.

_Em đâu có nói vậy.

Thời gian đầu về đây, tôi quy ước với Yoseob là dù ngủ chung giường nhưng nhất định anh không được làm gì tôi, mặc dù chúng tôi đã là của nhau. Đừng nghĩ gì bậy bạ bởi thực sự từ sau đêm hôm đó tới giờ, Yoseob vẫn chưa động vào người tôi.

Tôi : Chúng ta vẫn tìm hiểu, nếu ổn thỏa, 2 năm nữa em sẽ chính thức là bà Yang.

Anh : 2 năm dài quá.

Tôi suy nghĩ chốc lát : Vậy 1 năm.

Anh : Em xem, giờ em đã 25 tuổi, nếu em chưa có chồng, em có hẹn hò với ai 1 năm rồi mới cưới được không? 3 tháng thôi.

Tôi : *nhíu mày* Nhất định phải nhiều hơn 6 tháng, tính với thời gian em với anh kết hôn là đã hơn 2 năm. Vậy là đẹp. Quyết định vậy.

Yoseob giậm chân phản đối, tôi mặc kệ. Tính sâu tính xa còn phải tính cho bản thân mình chứ, tôi nhất định phải trốn bằng được cái việc chăn gối, đã bảo đau muốn chết, ai muốn làm chứ.

Thời gian đầu, khi ở nhà, tôi ăn mặc kín cổng cao tường, thường là áo pull, quần ngố, anh thường chép miệng bảo tôi chẳng quyến rũ chỗ nào cả, không hiểu sao anh lại đâm đầu vào. Tôi nhéo tai anh một cái, hếch mặt, tôi có điểm quyến rũ của riêng tôi. Đi ngủ, tôi mặc pyjama, anh cũng pyjama, mỗi người một chăn. Khi ngủ, tôi rất ngoan, thường không xoay ngang xoay dọc, không kéo chăn của người khác, tối ngủ thế nào, sáng ra cũng gần như nguyên vẹn.

Hết một tuần đầu, tôi bảo Yoseob có khả năng chịu đựng thật tốt, không còn sợ nữa nên cũng bắt đầu dám mặc quần short ở nhà. Đừng hỏi tôi vì sao mùa đông mặc được short, hai cái rét cũng khiến tôi quen dần với khí hậu ở đây, Yoseob lại còn lắp đặt hệ thống sưởi tối tân, chưa kể một đống thuốc bồi bổ sức khỏe mà anh suốt ngày lải nhải bắt tôi uống nữa. Anh bắt đầu dám kéo chăn của tôi khi ngủ, sáng ra hai người một chăn đã là chuyện bình thường, tôi tặc lưỡi đem một chăn đi cất bớt.

Cuối cùng, có những hôm tôi dám mặc cả áo hai dây, nhưng là lúc Yoseob không có nhà thôi, lúc anh về đến nhà vì lịch diễn, tôi đã mặc pyjama chuẩn bị đi ngủ rồi. Haha.

Nói là yêu cầu anh không làm gì nhưng tôi cũng bị tổn thương lắm chứ. Ai đời vợ xinh và ngon mắt thế này, anh không để ý, suốt ngày chúi mũi vào xem TV với cả điện thoại, suốt ngày twitter với chả fan. Nhưng thực ra, tôi nghĩ ra anh có khả năng phòng vệ tốt vậy, trêu anh cũng rất vui.

Một hôm, thấy anh đang ngồi hí hoáy dùng điện thoại, TV vẫn bật, tôi lại gần.

_ Anh không có việc gì ngoài ở nhà với cái TV và điện thoại hả?

_Nếu em cho phép, anh sẽ hẹn hò với chúng nó luôn cũng được.

Tôi bất lực. Anh không hề để ý là hôm nay tôi đã cố tình ăn mặc thật sexy saooooooo? Hôm nay tôi mặc váy ngủ rất mỏng. Rõ ràng anh chẳng có hứng thú gì với tôi.

Một ngày nữa, Yoseob đi làm về, nằm vật ra ghế, vắt tay lên trán. Tôi lại gần.

_Anh đi tắm đi rồi đi ngủ, nằm ở đây cảm lạnh thì sao?

Yoseob mở mắt ra, bình thường anh sẽ từ từ ngồi dậy mà ngoan ngoãn đi tắm, hôm nay anh lại nằm quay lưng về phía tôi, giọng càu nhàu.

_Lát nữa anh tắm, em cứ ngủ trước đi.

Tôi rời anh ra, đi vào phòng, chẳng hiểu anh bị gì nữa, nhìn xuống mới phát hiện ra hôm nay tôi mặc áo cổ hơi trễ và chắc lúc nãy anh đã nhìn thấy gần hết rồi. Trời ơi. Tôi ôm đầu, may sao anh còn kiềm chế chứ không chắc tôi bị đè ra sofa từ nãy rồi.

Thời gian trôi từ đó đến giờ, tôi vẫn chưa biết được gì nhiều về Yoseob và cả chuyện Sohyun. Lần đó, gọi là giải thích, anh cũng chỉ có giơ được tay lên thề thốt khẳng định anh với Sohyun chẳng có gì. Tôi thì bảo mình đừng ích kỷ quá, như vậy đủ rồi nhưng thi thoảng cứ nghĩ anh đang ở công ty cùng với Sohyun, máu nóng trong người tôi lại dồn lên não.

Yoseob nghiêng đầu bên nọ bên kia, mặt vẻ đăm chiêu suy nghĩ rồi cũng đồng ý sẽ “tâm sự đêm khuya” với tôi.

Làm xong cái báo cáo với bản kế hoạch đã 11 giờ, Yoseob chui vào chăn, nằm nghiêng người, một tay chống lên má nhìn tôi.

_Nào, em muốn nói chuyện gì?

_Mỗi người chúng ta hỏi một câu, đối phương phải trả lời.

_Có những việc không thể trả lời được chứ?

_Chúng ta là vợ chồng cơ mà? – Tôi bĩu môi.

_Em có muốn người khác biết hết mọi thứ về em không?

Tôi rụt rè lắc đầu.

_Vậy có quyền lựa chọn trả lời hay không.

_Được thôi, em là phụ nữ, nhường em hỏi trước.

Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi câu nhức nhối nhất trong lòng mình.

_Anh đối với Sohyun là kiểu gì?

_Hôm trước anh đã giải thích rồi, câu khác.

_Em chưa thỏa mãn. Nếu như em giải thích như vậy về em với Ky0, anh cảm thấy thế nào?

Ánh mắt Yoseob có phần tức giận, cảm tưởng như hài hàng lông mày sắp dính vào với nhau, tôi biết mình nhắc tới Long là sai rồi. Đang định mở lời nhận sai thì anh lên tiếng.

_Anh với Sohyun cũng là hẹn hò, không phải mối tình đầu nhưng cũng sâu đậm, nhưng anh biết tương lai không thể kết hôn với người làm trong showbiz được vì anh sẽ phải kết hôn với em.

Trong lòng tôi dấy lên một cảm xúc lạ lùng, kiểu có lỗi vậy. Tôi giống kẻ thứ ba xen vào giữa họ.

_Em đừng nghĩ linh tinh. – Anh vuốt tóc tôi. – Sohyun yêu người khác nên bọn anh chia tay, sau đó khi biết anh lấy em rồi, con bé lại muốn quay trở về, tuy nhiên anh chỉ là ở bên cạnh con bé vì anh biết cách an ủi nó thôi, trẻ con 21 tuổi như nó đâu đã đủ trưởng thành, lớn lên trong môi trường showbiz cạnh tranh này, suy nghĩ cũng có phần hơi… - Yoseob bỏ dở câu nói.

_Thôi, anh hỏi đi, chuyện cũ không nên nhắc lại.

_Vậy nói chuyện bây giờ.

Tôi gật đầu.

_Bắt đầu chủ đề bằng cái này thì hơi ngại nhưng…

Tôi hồ hởi.

_Anh cứ hỏi.

Rồi ngay lập tức hối hận.

_Bao giờ thì hết “cấm vận”?

Yoseob nhích người lại gần, đôi môi ngậm lấy vành tai tôi, bàn tay hư hỏng đã luồn vào vuốt ve eo tôi, toàn thân như bị điện giật, tôi giữ lấy tay anh, người run run, gắng không để vụt tiếng rên ra khỏi miệng, nhìn vào đôi mắt mang đầy vẻ mong chờ. Bao lâu rồi nhỉ? Một tháng? Kiềm chế của anh tốt đến vậy cơ à? Một thoáng suy nghĩ, tôi chủ động rướn người hôn anh. Hôm nay cả hai mặc pyjama mà anh cũng có cảm hứng vậy cơ à?

Nụ hôn dần dần không kiểm soát được, tôi nép người vào anh, bàn tay anh tìm đến ngực tôi, đầu ngón tay khẽ ve vuốt, môi di chuyển không ngừng trên mặt, xuống cằm, cổ. Tôi thở dốc, đầu óc mụ mị chẳng biết suy nghĩ gì, đến lúc nhận thức được thì bộ pyjama đã bị lột ra khỏi người, áo ngực cũng ngay lập tức rơi xuống.

Lần trước, sau khi bật đèn lên, lập tức thấy tôi chói mắt, Yoseob cũng tắt đi, lần này phơi bày toàn bộ thân thể trước mắt người khác, tôi hốt hoảng định lật người để che đi thì phát hiện ra phần chân đã bị Yoseob kẹp chặt, không thể nhúc nhích, tay đã bị anh giữ lấy, đặt trên đỉnh đầu. Thấy trong con mắt của Yoseob bây giờ chỉ thấy hình bóng của tôi, nhịp tim của tôi càng thập phần cuồng loạn, hơi thở ngày càng kịch liệt.

“Uhm…” Tôi khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận đầu ngón tay anh đang vuốt ve khắp toàn thân mình, không kìm được mà rên rỉ lên một tiếng.

Khi không cảm nhận được hơi nóng của người đang nằm cạnh, tôi mới mở mắt, Yoseob đang cởi quần áo một cách nhanh chóng. Tôi lập tức tăng xông muốn trào máu mũi, trước nay tôi không thích con trai cởi trần, rất mất thẩm mỹ nhưng thấy anh như thế này, tôi thực rất muốn chạm vào. Trước giờ, tôi vẫn thích nhìn anh từ đằng sau lưng, có cảm giác đứng sau anh, anh có thể che chắn cả mọi bão táp cho tôi, bây giờ mới biết đằng trước anh còn đẹp hơn.

Quần áo thoát xuống không còn một mảnh, môi lưỡi quấn quýt, anh nút mạnh trên da tôi, hiện lên một vết màu đỏ ngay ngực, minh chứng tôi là người của anh. Khi anh cúi đầu ngậm một bên bầu ngực của tôi, cơ thể tôi lập tức phản ứng mãnh liệt, thảo nào lần trước Yoseob có bảo cơ thể tôi có vẻ dễ thuần phục hơn, quả thực nó nhanh chóng khao khát anh hơn lý trí của tôi. Anh vươn tay ve vuốt nơi mẫn cảm, tôi khẽ run người, đúng lúc đó, anh thẳng lưng đi vào.

Cảm giác của lần thứ hai so với lần đầu tiên cũng chẳng đỡ đau hơn là bao, tôi điên cuồng gặm nhấm môi anh, tay bấu chặt vào lưng anh, cố gắng không thoát tiếng kêu nào ra khỏi miệng. Yoseob hơi ngừng lại.

_Vẫn còn đau sao?

Yoseob vẫn luôn quan tâm như vậy, tôi lắc đầu, anh cẩn thận quan sát nét mặt của tôi, từ từ thăm dò tiến vào rồi lại rút ra thật chậm. Cơ thể tôi ban đầu còn chưa thích ứng, sau lại căng cứng, khao khát anh nhiều hơn.

Một lát sau, tôi cảm nhận được một chút khoái cảm, tưởng chừng như bằng bàn tay cũng có thể chạm tới thiên đường, muốn anh tiến sâu vào thêm một chút mà không được. Tôi chống người dậy, quỳ gối ngồi vào giữa hai chân anh, ôm lấy hai vai anh.

_Anh thích em nồng nhiệt thế này hơn. – Yoseob thở hổn hển, người đẫm mồ hôi, giọng trầm khàn như rót mật vào tai tôi.

Tôi nâng người lên một chút rồi từ từ hạ xuống, Yoseob không kìm được mà rên lên đầy thỏa mãn, lật tôi nằm dưới thân anh. Tiếng rên rỉ của cả hai ngày càng lớn, anh như biến thành ác thú, hôn biến thành cắn nuốt như muốn ăn sạch cả thân tôi, vuốt ve biến thành xoa nắn. Tôi cào cháy lưng anh. Đến cuối, khoái cảm đưa cả hai tới thiên đường, Yoseob gầm nhẹ một tiếng, một dòng nóng ấm lấp đầy bên trong tôi. Anh điều chỉnh lại tư thế, ôm chặt tôi vào lòng, vẫn chưa rời khỏi cơ thể tôi.

_Em đã trả lời rồi, bây giờ tới lượt em hỏi. – Tôi hắng giọng, cố điều hòa lại nhịp thở, cơ thể kết hợp một chỗ thật khó cho người ta nói chuyện.

_Những chuyện liên quan đến tình cảm thì thôi nhé. – Anh hôn chóc lên môi tôi một cái. - Vừa rồi…

Tôi nghe thấy chữ “vừa rồi” lập tức cảm nhận vật thể lạ trong cơ thể mình đang lớn dần lên.

_Tranh thủ mai là cuối tuần, chúng ta nên tích cực một chút để có “em bé”.

Và thế là tôi lại bị Yoseob đè ra, mây mưa ân ái không biết bao lần *xấu hổ*. Tôi nhẩm đếm không phải kỳ an toàn, nhưng thứ hạnh phúc này… chắc anh mong mỏi lâu lắm rồi. Mà, anh thực sự cao tay hơn tôi rất rất nhiều lần.

***

Nói cuộc sống êm đềm trôi qua thì hơi quá, thực ra cũng có đôi ba lần tôi với anh cãi nhau, căn bản ngày trước anh ở ký túc xá thì nhiều, về nhà thì ít, bây giờ anh lại chăm ở nhà, ở ký túc xá thì ít nên nảy sinh ra rất nhiều vấn đề.

Tháng 12 tới, Yoseob thực sự rất cầu toàn, hơn cả tôi nữa. Tôi thường nói rằng nếu anh cầu toàn, tại sao áo pull của anh luôn như giẻ lau nhăn nhúm khi anh đi ở sân bay vậy? Anh nói ăn mặc thì anh đơn giản chứ những chuyện khác thì không. Quả thực là không, nhất là khi anh biết về việc “cố định ốm” hàng năm của tôi, cứ đến tháng 12, tháng 4 và tháng 8 là anh lại dòm tôi như kiểu “sẽ có một thằng cha nào đó có tên là “ỐM” đang đi theo làm hại em” vậy.

Tôi mở cửa tủ lạnh, lấy chút đá để cho vào cốc cà phê, tối nay tôi cần phải thức khuya một chút để lên dự toán công trình cầu ở tận Busan, anh giật phăng cái khay đựng đá, mặt nhăn nhó khó chịu.

_Anh không thể nhẹ nhàng một chút à? – Tôi bực dọc bỏ đi, chả có nước cam nước chanh gì sất.

Anh không theo dỗ dành gì cả, rất bảo thủ, lúc nào cũng cho mình đúng. Gì chứ, bị giật phăng cái khay khỏi tay, ngón tay tôi suýt rớm máu này.

Tức mình, tôi vào phòng, đóng sầm cửa lại. Cuộc sống của đôi vợ chồng mới cưới thập phần khó khăn vì trước giờ tôi cứ mặc định Yoseob rất hiền lành. Thực ra anh hiền lành hay không thì tôi chẳng biết nhưng cái thái độ như này, tôi không chịu được. Không thể dịu dàng một chút được sao? Tay tôi cầm cái điện thoại tính quăng đi song thấy tiếc của lại thôi.

Yoseob đúng là người có thể làm cho người khác vừa giận đã quên ngay rồi vì liền sau đó, anh hé hé cửa, đẩy vào một ly nước cam rồi lại đóng cửa vào. Tôi nằm trên giường lè lưỡi, dĩ nhiên tôi còn giận lắm chứ, nhưng thấy trên khay ngoài ly nước cam còn mẩu giấy nhớ be bé, liền tò mò mà dậy.

“Em uống nước cam có nhiều vitamin C sẽ làm em tỉnh táo, tốt hơn em dùng cà phê.”

Tôi hé hé cửa nhìn ra phòng khách thấy anh đang chăm chú xem bóng đá bèn khe khẽ khép cửa vào, uống hết cốc nước cam rồi tập trung vào làm việc.

Yoseob cũng hầu như chẳng bao giờ đi ngủ trước tôi cả, thường thì anh đi ngủ sau, hoặc là cả hai cùng đi ngủ. Anh thường bảo anh thức khuya quay chương trình đã quen rồi, nằm đâu anh chẳng ngủ bù được.

Nghĩ cuộc sống hạnh phúc, tôi cảm thấy mình thật may mắn.

End chap 32

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co