Chap 36 : Bệnh tật
Chap 36 : Bệnh tật
Dành tặng riêng cho Sứa và Gà vì Sứa đang có tâm trạng và vì cái fanaccount của Gà làm c có động lực sửa lại chap và post.
Cám ơn các reader đã đợi chờ và vẫn ủng hộ fic :x
********************
Đầu năm, tôi cùng Yoseob đi chùa cầu bình an rồi đi xem quẻ. Thực thì mấy cái này tôi cũng không tín lắm nhưng vẫn đi xem, chặc lưỡi cũng chỉ mang tính chất tham khảo thôi mà.
Xem tướng thì mọi thứ đều tốt, xem tử vi thì thầy bảo miễn là vợ chồng biết nhường nhịn nhau thì hạnh phúc gia đình sẽ êm ấm, đến lúc xem vận hạn, cả tôi cả anh đều giật mình.
Giữa năm Yoseob sẽ gặp chuyện nhưng sẽ qua khỏi, tôi suýt chết hụt, cuối năm đầy căng thẳng, sang năm sau còn có nhiều chuyện lớn hơn nữa. Nhưng năm nay có chuyện vui.
Nói không tin nhưng hai vợ chồng đi về cứ níu vào nhau mà bước.
_Xem chỉ tham khảo thôi em nhỉ. – Yoseob cười hì hì.
_Nhỡ đâu…
_Ôi, đừng tin nhiều, cứ sống vui vẻ là được.
Anh xoa xoa tóc tôi làm nó rối mù lên, thế là hai vợ chồng lại câu nọ câu kia cãi nhau.
Thời gian cứ thế trôi đi, nhật ký cứ dày lên, con cứ thế lớn, Yoseob hết nghén lại ham ăn như thường. Khi biết con đầu lòng là trai, Yoseob đã rất mừng, anh cười ha hả bảo thật không uổng công anh bồi bổ, tôi thì cứ lấy tay che mặt vì ngượng.
Một hôm, Yoseob về, tôi có cảm giác tâm trạng của anh không được tốt cho lắm. Thấy tôi đang nấu cơm, anh chỉ nhìn tôi rôi đi thẳng vào phòng.
Khi đó, tôi mang thai Jungshin được khoảng 6 tháng.
Bình thường anh về nhà thì sẽ xắn tay áo lên giúp tôi nấu nướng vì bụng ngày một to, tôi không thể tự mình làm hết mọi việc, còn đang tính chuyện sẽ thuê người giúp việc vì mấy tháng cuối này nên nghỉ ngơi một chút.
Tôi vẫn nấu cơm một mình, xong thì đẩy cửa phòng vào. Yoseob hình như đã tắm xong, hơi giật mình, quay lại nhìn tôi.
_Sao em vào phòng mà không gõ cửa.
Tôi ngây người. Phòng này là phòng ngủ của cả hai vợ chồng mà phải gõ cửa nữa? Anh cư xử lạ quá đấy.
_Em định gọi anh ra ăn cơm.
_Thì đứng ngoài gọi là được rồi.
Tôi ngạc nhiên lần hai.
_Yoseob, có chuyện gì vậy? – Tôi lại gần, sờ tay lên trán anh, liệu có phải anh ốm không mà gắt gỏng, thái độ với tôi như này.
Anh gạt tay tôi ra, đi nhanh về phía bàn ăn, ngồi xuống, tự xới cơm ăn một mình. Chắc anh không biết tôi tủi thân đâu, cả mấy ngày không gặp nhau, anh đi Paris mà, bây giờ về, anh lại thế này.
_Hôm nào anh lại diễn nhạc kịch tiếp? – Tôi bắt đầu chủ đề câu chuyện.
_Ngày mai.
_Em đến xem được không? Từ ngày anh diễn tới giờ em chưa đến lần nào. Giữa năm rồi em cũng rảnh.
_Tùy em.
Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa, tự nhiên anh về nhà rồi bày ra cái thái độ này là sao.
_Em… đã làm sai chuyện gì à? – Tôi mặt mày bí xị, gắp miếng rau bỏ vào bát, nhìn anh mà anh vẫn không nhìn tôi.
_Không có gì.
_Vậy có chuyện gì xảy ra, không thể nói với em được sao?
_Em đừng nhạy cảm quá.
_Em đâu nhạy cảm, chỉ là…
_Anh ăn no rồi. – Yoseob bỏ dở bát cơm, đứng dậy mở tủ lạnh lấy nước lọc uống rồi ra phòng khách xem TV, bỏ tôi một mình trong bếp.
Anh… sao cứ mỗi lúc càng thêm khó hiểu như vậy?
Tôi dọn dẹp xong, định mang hoa quả ra phòng khách, hai vợ chồng cùng xem TV, cùng nói chuyện để lỡ anh có chuyện gì thì tôi có thể cùng chia sẻ. Thấy tiếng chân tôi đến gần, anh tắt TV, xỏ giày đi ra ngoài.
Chẳng lẽ anh có chuyện khó nói?
Tôi nửa buồn nửa bực, ngồi cầm cái dĩa xỉa xỉa vào đĩa hoa quả, thành ra cái đĩa hoa quả là công cụ trút bực dọc của tôi. Gì chứ, có gì vui vẻ thì cứ tơn hớt cho tôi còn buồn bã hay stress gì thì cứ giấu vào trong người. Vợ chồng mà thế à, thế à?
Tức mình, tôi bật kênh ca nhạc lên xem. Đấy, nếu không lấy anh, bây giờ tôi có phải sướng không, ngồi ở nhà xem TV, đầy em trẻ đẹp, bao lâu rồi cứ lo chăm chăm cho anh mà tôi quên mất hưởng thụ cuộc sống của riêng mình nhỉ. Bực cả mình.
Nằm xem một lúc, ngẩng lên đã là 11 giờ, tôi nhìn trên bàn còn cả điện thoại của anh, hậm hực không biết muốn gọi anh về thì làm thế nào.
Tôi cầm điện thoại của anh, đang định khoác áo đi ra ngoài đợi thì có cuộc gọi đến máy của anh. Là Junhyung. Tôi đấu tranh tư tưởng xem có nên nghe hay không nhưng nghĩ có khi Yoseob đang ở chỗ Junhyung, tưởng đánh rơi điện thoại nên tôi nhấn phím nghe.
_Có ký tiếp hợp đồng không vậy, Yoseob?
_... – Tôi chưa hiểu chuyện gì làm Junhyung gấp gáp tới vậy thì anh đã tuôn một tràng.
_Chủ tịch Hong thích giọng hát của mày lắm đấy, bọn tao nghĩ tốt nhất mày nên ở lại Cube dạy thanh nhạc cho lớp sau, như Hyunseung đồng ý làm vũ sư rồi, còn nếu không, qua làm chỗ Doojoon cũng được. Tao thì mê sáng tác, Gikwang muốn đi đóng film còn Dongwoon muốn quay lại trường học, còn mỗi mày chưa quyết định thôi. Mấy anh em đang ở pub gần nhà mày, rảnh thì qua đi.
Tôi ngây người nhấn phím End lúc nào không biết, vội vội vàng vàng khóa cửa nhà, bước nhanh về phía thang máy.
BEAST sắp tan rã.
Tôi nhớ vài tháng trước, có bài báo nói rằng hợp đồng của BEAST với công ty quản lý sắp kết thúc rồi còn bàn bạc tán loạn lên rằng tương lai các thành viên sẽ ra sao. Có người bảo các thành viên sẽ tiếp tục sát cánh, có kẻ nói mỗi người một ngả, còn định hướng luôn là ai làm gì làm gì.
Tôi nhẩm tính, từ nay tới lúc kết thúc hợp đồng là 5 tháng nữa, hợp đồng của BEAST ban đầu là 7 năm, bao gồm cả 2 năm hoàn vốn nhưng về sau, thời gian hoàn vốn rút ngắn lại chỉ là 1 năm nên hợp đồng chỉ còn 6 năm, tới tháng 10 này là 6 năm rồi, bây giờ đã là tháng 5.
Lại nhớ ra dạo trước có lần Yoseob khóc khi đang đi dạo với tôi, đợt đó tin đồn lan rất rộng, Cube cũng đính chính đó không phải là thật. Vậy ra, 70% tin đồn trên mạng luôn là hiện thực.
Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, Junhyung gọi cho Yoseob nghĩa là anh không ở cùng họ, vậy anh đi đâu chứ. Tôi bước vào trong thang máy, đi xuống bên dưới tầng hầm để xe, cả hai cái xe đều còn nguyên ở chỗ đậu, xe máy thì bán lâu rồi, vậy anh đi bộ. Tôi lại đi lên sảnh tầng một, ngồi đợi ở ghế. Tối, sương xuống lạnh thấu người, tôi đã định đi ra ngoài tìm anh rồi nhưng nghĩ tới việc có thế bị cảm lạnh, đành thấp thỏm ngồi ở ghế chờ. Cả sảnh tầng một chỉ có tôi với một nhân viên bảo vệ.
_Muộn rồi, chị còn đợi ai sao? - Người đó lên tiếng hỏi tôi.
_Vâng.
Tôi quay lại trả lời rồi lại hướng ánh mắt về phía cổng, chẳng thấy Yoseob đâu, xong tự nhiên thấy mình như bà vợ trong thời gian bầu bí đợi chồng đi với bồ về, chợt nghĩ có thể người bảo vệ biết gì đó liền đứng dậy lại gần.
_Anh có thấy một người cao chừng này. – Tôi giơ tay lên quá đầu mình một chút. - Mặc quần jeans, áo pull trắng, đi dép lê, tuổi chừng hai…
Tôi chưa nói tròn câu thì thấy một người giống như miêu tả của mình đi vào.
_Yoseob. – Tôi lại gần anh, thoáng trong mắt anh thấy có chút ngạc nhiên.
Anh hơi cúi đầu chào người bảo vệ rồi cùng tôi đi lên nhà.
_Anh vừa đi đâu về vậy?
_...
_Yoseob… - Tôi thấy giọng mình có phần thảm thiết, giống như có thể bật khóc tới nơi vậy. Vô duyên vô cớ gì mang bộ mặt không quen không biết tôi, về nhà đối xử với tôi như vậy?
_Em có thể yên lặng chút không? Anh cần em yên lặng, yên lặng, em hiểu không? – Yoseob bịt hai tai lại, không ngừng lắc đầu, quát lớn.
Tôi bất động, chìa điện thoại cho anh.
_Em đã nghe điện thoại của Junhyung gọi cho anh.
Anh bấy giờ mới nhìn tôi.
_Sao không cho em biết? – Tôi có cảm giác cổ họng như có gì chặn ngang. Không được, tôi không được khóc, bây giờ không phải lúc yếu lòng, lúc này là lúc tôi cần phải mạnh mẽ nhất, để Yoseob có thể dựa vào.
_Em biết thì có thể thay đổi được gì?
_Em sẽ làm tất cả những gì có thể.
_Haha. – Yoseob cười nhạt.
_Sao anh vẫn vậy? Niềm vui của chúng ta lúc nào cũng nhân đôi, nỗi buồn của em, anh chia sẻ còn nỗi buồn của anh lúc nào anh cũng giấu đi? Anh nghĩ em hạnh phúc như vậy à? - Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài, Yoseob liền quay mặt đi chỗ khác.
_Anh vẫn nghĩ BEAST sẽ tồn tại mãi mãi, cho tới tận khi không còn ai muốn nghe nhạc của bọn anh nữa, vẫn có thể cùng họ đi du lịch, nhảy nhót, hát hò. Ai nghĩ 6 năm đã là cái đích cuối.
_Yoseob… anh còn em và con mà.
_Chẳng phải tình yêu là thứ dễ bay đi nhất sao?
_Không phải. – Tôi quát ầm lên. – Chúng ta là gia đình, gia đình không bao giờ phản bội lại anh.
_Trước giờ anh nghĩ sếp của em đã dạy dỗ em rất tốt, xem ra em vẫn còn phải lớn nữa, Giang ạ. Anh buồn ngủ rồi, em cũng đi ngủ đi, đèn sáng anh không ngủ được.
Anh trèo lên giường, kéo chăn lên trùm kín người, tôi tắt đèn, ra ngồi ở sofa không ngừng khóc.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Rốt cuộc… đi đến ngần này đường rồi, chẳng lẽ tôi vẫn sai?
Tôi ngồi co ro trên ghế, trước mắt là màn hình TV đen ngòm, tôi cứ nhìn vào đó, tưởng như đó là cái hố sâu tôi có thể đâm vào. Tôi dám cá nếu như không có một sinh linh nhỏ bé trong người, tôi sẽ nhảy vào cái hố sâu đó, ở mãi trong mãi. Bất chợt tôi lại nghĩ tới hồi tôi học Đại học, tôi thường nguyền rủa những kẻ tự sát rằng không nghĩ cho những người đang sống nhưng chính bản thân tôi lúc này cũng nghĩ rằng thế gian này, chẳng có ai hiểu cho mình, đâu có ai đâu, vì cả thế giới của tôi đang nằm ngủ ngon trong chăn ấm đệm êm rồi còn gì.
Tôi nhếch mép cười nhạt, định đứng dậy vào phòng ngủ thì “cạch”, cửa phòng mở ra.
***
Hôm sau, tôi từ công ty tới luôn chỗ công diễn vở kịch của Yoseob. Suốt hai tháng qua anh liên tục đi diễn từ chỗ này tới chỗ khác trên toàn quốc, hôm nay là vở cuối cùng, tại Seoul.
Nắm chắc vé trong tay, tôi đứng xếp hàng, dần tiến vào bên trong hội trường. Vì tôi có thai nên được mọi người ưu tiên rất nhiều, ngồi xuống ghế, tôi điều chỉnh lại tư thế cho thoải mái, lát sau thì màn được kéo lên, vở kịch bắt đầu.
Bản thân tôi vẫn nguyên vẹn suy nghĩ như một fan hâm mộ của Yoseob, dường như cả thế giới xung quanh chẳng có ai, chỉ có tôi với anh tồn tại, tôi nhìn theo anh đang đi lại khắp sân khấu, kể cả cảnh hôn của anh với Juliet tôi cũng không thấy gì, chỉ thấy… anh thực sự đang tỏa sáng.
Tôi nhớ lại tối hôm qua, cuối cùng anh cũng ra nói chuyện với tôi. Chúng tôi đã trao đổi rất nhiều, lần đầu tiên anh mang tương lai ra mà nói.
Tôi đã nắm tay anh rất chắc.
_Em không biết mình có thể sống được bao lâu, cũng không thể yêu anh lâu hơn cuộc sống của em nhưng em chắc chắn mình sẽ yêu anh lâu hơn cuộc sống của anh.
Yoseob đang tỏa sáng cùng giấc mơ của mình.
***
Buổi công diễn kết thúc, Yoseob gọi tôi đến đằng sau hậu trường, anh đón.
Cả đoàn kịch định đi liên hoan chúc mừng vở kịch đã hoàn thành rất tốt, anh cũng muốn tôi đi cùng. Có mấy chị cùng đoàn kịch nhìn tôi như kiểu sinh vật lạ, chắc cũng muốn hỏi mối quan hệ giữa chúng tôi là gì khi tôi vác bụng bầu đến như thế này.
_Đừng để ý họ. Khụ khụ. – Yoseob thì thầm. - Đợi anh một lát, anh đi thay đồ.
Tôi ngồi gọn một góc, có một đội ngũ đang tháo dỡ sân khấu, một đội sắp xếp lại trang phục, tôi ngồi nhìn họ làm việc, lát sau Yoseob ra.
_Đi thôi, cậu biết chỗ rồi đúng không? - Một người đàn ông to béo lại vỗ vai Yoseob, tôi thấy anh gật đầu. – Bà xã xinh đấy. - Rồi nhìn sang tôi.
Tôi cúi đầu chào, ông ấy đi ra mấy chỗ khác, cũng nói với mọi người như vậy, có vẻ họ đã hẹn đặt bàn trước rồi.
_Đi thôi. – Yoseob cầm túi của tôi đi đằng trước, tôi vẫn đi theo đằng sau, đúng như kiểu từ trước tới giờ, tự nhiên tôi bật cười, một bà bụng bầu đi đằng sau super star, bám theo gì chứ.
Tôi ngồi vào xe, thắt dây an toàn, Yoseob lái xe đi. Dọc đường đi có một lát thôi mà anh ho rất dữ dội. Tôi có cảm giác phổi anh có thể nổ tung vậy.
_Anh ổn chứ? – Yoseob ho đến nỗi mặt tái mét, buộc phải dừng xe lại. Tôi đưa cho anh chai nước. Anh ngồi bên đường, uống xong, thở dốc, gật đầu.
_Anh không sao. Khụ khụ.
_Hay chúng ta đi về?
_Không được, hẹn mọi người rồi. Khụ khụ.
Tôi cảm thấy mọi thứ không ổn, chắc mai phải đưa anh đi khám. Tôi cầm điện thoại của anh, tìm số của đạo diễn.
_Hai vợ chồng chưa tới hả?
_Dạ chào đạo diễn, em là vợ của Yoseob. Yoseob ho rất dữ dội nên em định đưa anh ấy về, xin lỗi mọi người, chắc vợ chồng em không tới được, xin hẹn dịp khác.
_Đúng rồi, đưa cậu ấy đi khám đi, cậu ấy bị lâu lắm rồi hay sao ấy, bảo đi khám bao lâu rồi mà thật ngoan cố.
_Vâng, chào đạo diễn.
Tôi cúp máy, nhìn anh vẫn ho không ngừng. Yoseob đã như thế này từ lâu rồi sao? Thảo nào anh về nhà rất ít, hầu như chỉ có lúc ngủ thì anh ở nhà mà tôi ngủ say quá cũng chả biết anh bị gì hay không, thật vô ý.
Tôi mở cửa, anh nằm ở ghế sau, tôi thắt dây an toàn rồi lái xe về nhà.
Mọi lần Yoseob uống nước gừng pha muối rất có tác dụng, lần này, tôi cũng pha cho anh uống nhưng chẳng có chút thuyên giảm nào.
_Mai chúng ta phải đi khám thôi. Em cũng đi khám thai luôn.
Yoseob nằm trên giường, không trả lời, chắc anh ngủ rồi. Tôi lên mạng xem thử xem triệu chứng ho của anh là bị sao, có vẻ nặng lắm.
Tôi đọc một lúc, có lẽ nào…
***
Tôi vào khám thai, anh đến khoa tai mũi họng để khám, xong việc tôi sẽ đợi anh ở dưới xe.
Tôi nhìn kết quả siêu âm của mình, vẫn nguyên vẹn cảm giác hạnh phúc như ngày nào. Jungshin quả thực rất thương mẹ vất vả mà ngoan ngoãn, rất khỏe mạnh. Tôi đợi trong xe mãi vẫn chưa thấy Yoseob đi ra. Gọi điện thoại thì anh không nghe, tôi nghĩ có thể là anh vẫn đang khám chưa xong. Đến khi đồng hồ điểm con số 12, tôi bèn rời xe đến khoa tai mũi họng.
_Xin cho tôi hỏi, bệnh nhân Yang Yoseob đã khám xong chưa ạ?
_Cậu ấy khám xong từ lúc 10 giờ rồi ạ.
_Kết quả thế nào ạ?
_Xin lỗi chúng tôi không thể tiết lộ kết quả, chị có quan hệ như thế nào với bệnh nhân?
Tôi không thể trả lời là vợ nên cảm ơn người y tá rồi quay ra xe.
Anh khám xong từ 10 giờ, vậy trong 2 giờ đó, anh đi đâu, không lẽ kết quả không tốt nên anh đi làm gì dại dột đấy chứ?
Tôi gọi tiếp vài cuộc nữa cho Yoseob cũng không có nghe, gọi cho Junhyung anh bảo không gặp Yoseob, tôi lái xe tới sông Hàn cũng không thấy bóng dáng anh.
Chán nản, tôi về nhà. Nếu kết quả không tốt thì anh chắc không nghĩ quẩn tới mức đó đâu, thôi, về nhà nấu cái gì đó ngon ngon để anh về có cái mà ăn.
Tôi mua cá tươi trong chợ, định làm cá sốt cho anh ăn, anh rất thích mà, tôi mở cửa nhà bước vào, cửa không khóa. Yoseob đang ở nhà. Tôi biết ngay mà.
_Yoseob. – Tôi nhìn đôi giày anh để ngay ngắn trong tủ giày, gọi tên anh, giọng có phần mừng rỡ.
Không có tiếng đáp lại.
Tôi đi vào phòng ngủ, thấy một túi hồ sơ kết quả khám ở trên giường, giở ra.
Viêm mũi nhiễm trùng, căn bệnh cũ lại tái phát, ảnh chụp cho thấy hình như anh bị nặng hơn lần trước, rồi cả viêm thanh quản, nốt sần dây thanh quản, viêm phổi và trào ngược thực quản.
Tôi dường như không thể thở được. Sao lại ra nông nỗi này?
Tôi đi tìm anh khắp nhà, mở cả tủ quần áo ra, anh không có ở đó, phòng tắm không, bếp cũng không, ngớ ngẩn tới độ tôi còn mở cả lồng máy giặt ra vì biết đâu anh trốn trong đó. Chẳng thấy anh ở đâu cả.
Tôi thử mở cửa kho, giờ đã là phòng Jungshin thì không được. Tôi đoán anh đang ngồi ở trong đó.
_Yoseob. – Tôi gõ cửa. – Em biết anh ở trong đó.
Tôi không thấy tiếng động nào cả.
_Yoseob, có gì cùng nhau tìm cách được không? – Tôi vẫn ân cần khuyên nhủ.
Tôi thở dài. Gọi điện thoại cho anh, có chuông vang lên, sau đó máy bận. Ít nhất cũng phải check xem anh có làm trò gì dại dột bên trong đó không chứ. Nghe thấy tiếng ho của anh, tôi cũng thấy yên tâm phần nào, thôi thì cho anh thời gian để suy nghĩ thì hơn.
Rời cửa phòng của Jungshin, tôi về phòng treo áo lên móc rồi xắn tay áo chuẩn bị bữa cơm tối. Nếu đói, chắc hẳn anh sẽ rời khỏi cái phòng sách đó thôi. Tôi thầm nghĩ khi đang thái cà chua.
Xào nấu xong một bàn đầy thức ăn anh thích, tôi lại tới gõ cửa.
_Yoseob. Em nấu xong cơm rồi. Anh ra ăn cơm đi.
Anh vẫn không đáp. Vợ chồng gì mà không thể cùng nhau nghĩ cách chứ, tôi nghĩ mình phải phá không gian của riêng anh rồi. Không ăn thì chết mất. Từ lúc ở bệnh viện về, anh lạ lùng hẳn. Dù rằng tôi có thể hiểu cảm giác của anh như thế nào, tôi cũng không thể để anh đói được.
Lôi chìa khóa ra, tra vào ổ, tôi đẩy cửa vào. Trong căn phòng tối, chút ánh sáng mờ ảo hắt từ đèn đường vào qua cửa sổ, Yoseob đang ngồi gục đầu lên gối ở góc phòng, bé nhỏ hơn bất cứ lúc nào tôi đã từng thấy. Tự nhiên, như cái ngày lần đầu tiên tôi cảm nhận được anh hiện hữu trong cuộc sống của tôi, anh cũng mỏng manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Tôi không bật điện lên, tôi nghĩ lúc này nên tôn trọng anh mà để im bóng tối như vậy. Nhẹ nhàng tiến lại gần chỗ anh đang ngồi.
Yoseob hầu như không nhúc nhích, chỉ có tiếng thở khe khẽ. Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, nắm lấy bàn tay đang ở trên đầu gối. Đôi tay Yoseob trước khi lấy tôi rất mềm vì hầu như anh chẳng phải làm việc nặng bao giờ, nhưng bây giờ cũng bắt đầu có vết chai.
Tôi luồn tay mình vào giữa các ngón tay của anh, khăng khít. Thực sự bình thường nếu có nắm tay nhau trên phố, tôi với anh cũng chỉ cầm nhẹ mấy ngón để có thể dễ dàng rời nhau ra nếu lỡ bị phát hiện, còn kiểu cầm tay này là khi trên giường, nhưng lúc này không phải để bàn tới việc đó.
Người đàn ông của tôi đang lâm vào tình trạng khủng hoảng, lần đầu tiên tôi thấy. Anh bây giờ như một ngọn lửa nhỏ leo lắt trước gió.
Tôi biết đam mê lớn nhất của Yoseob là hát. Anh không thích nhiều thứ cho lắm, nhất là mảng nghệ thuật. Trong khi người ta tham vọng lấn sân sang điện ảnh với các thể loại vai diễn, hoặc lấn sang kinh doanh,... anh vẫn trung thành với hát hò và nhạc kịch. Tôi biết rằng anh đang cháy hết mình cho đam mê. Và tôi vẫn thường mỉm cười hạnh phúc như chính tôi được sống trong đam mê ấy, mỗi khi nhìn vào mắt anh, mỗi khi anh cất tiếng hát.
Nhưng người ấy dường như không thể hát được nữa.
Giống như mất đi đôi cánh, thiên thần không thể bay được.
Những người anh em trong BEAST, mỗi người đã có một con đường riêng để thỏa mãn chính bản thân mình, còn anh, khi quyết tâm chọn con đường nhạc kịch này thì ngay lập tức đã có sóng gió.
Từ ngày yêu anh, tôi cứ nghĩ mình ổn thỏa, mình mạnh mẽ, vậy mà tự nhiên nước mắt cứ lăn dài.
_Yoseob. Chúng ta cùng nhau nghĩ cách được không?
Không thấy anh trả lời, tôi lại tiếp tục độc thoại.
_Lúc nãy, em gọi nhưng anh không thưa, tìm mãi không thấy chìa khóa, em đã định nhảy qua cửa sổ phòng em mà men sang bên này đấy. – Tôi đổi chủ đề cho vui vẻ nhưng không khí chả khá lên là bao.
Anh vẫn im lặng.
_Yoseob, chả phải thầy bói nói anh sẽ qua khỏi sao? Vẫn sẽ có cách mà. Ngày trước, em bị bệnh, cứ nghĩ sẽ phải mang theo cả đời, cuối cùng em cũng chữa khỏi đấy thôi, anh phải phấn chấn lên.
Thấy anh không trả lời, chẳng có cách nào, tôi cứ ngồi cạnh anh vậy. Kiểu gì, lúc sau tôi đói, anh chả thương tôi mà giục tôi đi ăn.
Quả thực, ngồi một lúc sau, bụng tôi réo ầm lên, vẫn ngoan cố ngồi cạnh anh.
_Em đi ăn đi, em không quan tâm bản thân thì cũng phải quan tâm con của chúng ta chứ.
_Anh ăn thì em với con được ăn.
_Đó là hai chuyện không liên quan.
_Chúng ta là gia đình mà, đồng cam cộng khổ. Đi ăn thôi, chẳng phải phải sống trước thì mới chữa bệnh được sao? – Tôi đứng dậy trước, kéo anh đứng dậy.
_Hì. – Yoseob nhìn tôi một lúc rồi toét miệng cười. – Anh phát hiện ra anh bắt đầu bị lây bệnh lạc quan của em, Giang ạ.
Tôi không nói gì, cứ vậy lôi anh đi vào bếp, tay cho đồ vào lò vi sóng còn miệng không ngừng lèm bèm “Em nấu bao nhiêu là món anh thích, bây giờ nguội hết rồi đấy.”
Yoseob thơm nhẹ vào má tôi.
_Bà xã mang bầu mà vẫn rất đáng yêu.
End chap 36
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co