Truyen3h.Co

[Longfic] Yeoboya~

Chap 6 : Người cũ

FadeBuBBle

Chap 6

Tôi rất bực mình. Vừa bực, vừa tủi thân.

Chẳng hiểu vì lý do gì, hắn ở lỳ ở nhà, cơm tôi nấu thì không ăn, tới bữa tối, hắn vẫn gọi đồ ăn ngoài về, từ sau tôi không phần cơm hắn nữa, mặc kệ, lớn ngần ấy rồi, không chết đói được.

Mà không như vậy sao cho được? Tôi đã một thân một mình lặn lội sang tận đây làm dâu. Lẽ ra hắn trả nợ cho tôi thì phải ở rể chứ? Chả phải ngày trước làm fan, tôi vẫn bảo nếu lấy hắn, hắn sẽ phải ở rể sao? Lẽ ra cuộc sống của tôi phải là được hầu hạ, phục vụ chứ, hắn nợ tôi cơ mà?

Tóm lại tôi đang hận thù Yang Yoseob một cách sâu sắc!!!

Nhưng không thể để thù hận làm mờ mắt được, tôi còn công việc đang đợi.

Lôi giấy bút ra, tôi phải lên kế họach và học tập cung cách quản lý trainee. Gọi cho chị Khánh để trao đổi, toàn nghe chị ấy cười. Rồi chị ấy bắt đầu giới thiệu cho tôi về “tập đoàn trainee người Việt” mà tôi và chị cùng hợp tác quản lý. Nói vậy cho oai, thực ra có 1 cậu người Việt, 1 cậu người Việt lai Hàn. Tôi thở dài. Ít tuổi hơn tôi nhiều vậy, liệu tôi có quản được không nhỉ? Tôi 24, một cậu 18, một cậu 21, khỏang cách thế hệ quá xa vời.

Không thể để lộ vẻ mặt tuyệt vọng ra được, tôi xốc lại tinh thần.

Mặc kệ Diệu Tiếp (là tên tiếng Tàu phiên âm sang Việt của Yoseob ạ), mặc kệ chuyện hắn đối xử với tôi thế nào, tôi cần phải chứng minh cho hắn thấy tôi vẫn sống tốt, à còn cả chuyện tôi sẽ trở nên giàu có nữa chứ. Tôi trước giờ vẫn nghĩ mình giàu có sau khi lấy chồng và nhờ cậy vào chồng, lần này phải thể hiện rằng bản thân người phụ nữ độc thân (?) này vẫn có thể tự kiếm một đống tiền và đập vào mặt đấng lang quân.

Tóm lại, tôi phải tự đứng.

Nhưng… tôi không biết phải đi tới công ty kiểu gì. Tôi không đi được xe bus, taxi ngày ngày đi lại thì chết tiền mất, lại còn thụ động.

Ngẫm ra cũng mấy hôm rồi tôi chưa thông báo gì cho mẹ, gọi điện thọai hỏi thăm luôn. Kể chuyện một hồi, mẹ bắt đầu khuyên nhủ tôi. Nghe lời mẹ, tôi cũng thấm thía vài phần rằng đó là bổn phận, trách nhiệm của tôi đối với chồng, không được oán thán,… Nhưng hắn đối xử với tôi như vậy ai không ghét cho được?

Cuối cùng, mẹ bảo tôi nhờ hắn mua cho cái xe máy mà đi làm. Tôi làm mặt mèo. Nhất quyết không bao giờ nhờ vả hay là hỏi hắn cái gì nữa, tôi cũng có tự trọng của mình mà.

Tôi lại gọi cho Khánh, ở đây, chị ấy là người duy nhất tôi có thể nhờ vả và tin tưởng.

_Em cần phải mua một cái xe máy để đi lại mà em chẳng biết làm thế nào.

_Vậy giờ nghỉ trưa mai chúng ta đi chọn xe.

_Vâng, cám ơn chị.

Đấy, tôi đã bảo người có thể giúp đỡ tôi chỉ có Khánh mà, nếu bảo cho hắn, câu đầu tiên kiểu gì cũng là “aish” mà tôi thì chúa ghét cái từ đó.

***

Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, hắn đã rời nhà từ lúc nào.

Uhm… tôi trầm ngâm, bình thường online twitter cũng rất sớm, 7-8h đã online rồi. Tôi thì tận 9h mới phải tới công ty cơ.

Nhâm nhi chút trà buổi sáng, tôi rời nhà, bắt taxi tới công ty.

Hôm nay là buổi gặp mặt đầu tiên giữa tôi với các trainee của nhóm nhạc mới, trong đó có 2 người mà tôi phụ trách.

Tôi chỉ biết cười. Đúng là công nghệ hóa trang biến vịt hóa thiên nga mà. Tôi gặp nhóm gồm 4 nữ, 3 nam, ở đây có 6 người, còn một người nữa – trưởng nhóm đang ở trong nhà vệ sinh. Đang nghe Khánh giảng giải về một số điều cần phải biết về từng thành viên, tiếng cửa mở và một giọng nói vang lên, nhìn về phía đó, tôi mới biết thì ra bấy lâu nay, trái tim tôi vốn đã bị khép lại, nay lại vang lên từng hồi chuông giục cửa.

***

Tôi đã từng có mối tình đơn phương rất đẹp với một chàng trai kém tuổi. Cậu ấy dù ít tuổi đã có những suy nghĩ rất chín chắn và tôi nghĩ có thể chúng tôi sẽ đi đến bến bờ hạnh phúc.

Nhưng tôi đã lầm.

Người đó không biết có yêu tôi hay không nhưng vội dời đi nước ngoài vì lý do cá nhân khi tôi chưa kịp thổ lộ lòng mình.

Sau sự việc đó, tôi không còn mở lòng mình cho ai nữa, chôn sâu mối tình khờ dại ấy, tập trung học hành, cho tới ngày tình cờ thấy Yoseob.

Người sưởi ấm lại thế giới lạnh lẽo cô đơn ấy của tôi chính là Yoseob, nhưng trong góc nào đó của trái tim mình, tôi nghĩ mình vẫn còn nhớ tới người ta.

Và có thể…

Yoseob chính là một bản sao của người ta?

Tôi không chắc nữa.

Yoseob có vẻ mặt rất trẻ con, nhưng suy nghĩ lại khá già, lại chung thuỷ, sẵn lòng hi sinh vì người mình yêu,…

Có thể lắm.

***

_Long à. – Chắc ánh mắt tôi mừng rỡ lắm khi 4 năm rồi mới gặp lại, mà lại còn ở trong hoàn cảnh này.

Cậu ta có nhìn tôi, tôi dám cá ánh mắt có vẻ bàng hoàng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nói với Khánh.

_Đây là người mới ạ?

Khánh ấp úng nhìn Long rồi nhìn sang tôi.

_Uhm. Cô ấy tên là Giang. Tên tiếng Hàn là Jung Baram.

_Tôi 24 tuổi.

_Đây là Phương, tên tiếng Hàn là Lee Jinwoon, nghệ danh của cậu ấy là Ky0.

Tôi nhận nhầm người sao? Cúi đầu xuống, tôi lí nhí.

_Xin lỗi.

_Chào chị. Em là nhóm trưởng ở đây. Các thành viên của nhóm bao gồm KyuRi, TaeYeon, Rye, Hana là nữ, nam thì có em, Blank và Hen.

Tôi gật đầu. Blank nói tiếng Việt hơi lơ lớ, nhảy ra nắm tay tôi lắc lắc.

_Chị là người Việt thật hả?

Tôi giật mình.

Những người còn lại chỉ cúi chào tôi, riêng Hen đứng khoanh tay rất ngạo nghễ, dám cá thằng nhóc này ít tuổi nhất nhóm, trông cái mặt non choẹt thế này, chắc đáng tuổi cháu họ tôi thôi.

Tóm lại ấn tượng ban đầu về bọn trẻ là rất dễ thương, có đứa mới 15 tuổi, bé xíu à.

Trưa, tôi với Khánh dùng bữa nhanh chóng rồi tận dụng 1 tiếng rưỡi còn lại để đi mua xe máy.

Và dĩ nhiên, tôi vác về 1 cái màu đỏ chót. Uhm, tôi thích màu đỏ nhưng cái làm tôi vui đó là tôi lại được tự đi bằng đôi chân của mình, chả cần phải nhờ vả ai sất.

Mà lạ, ở đây làm biển số xe cũng nhanh lắm, tôi chỉ đợi ở công ty hết buổi làm việc chiều là họ đưa xe tới tận nơi, cứ thế là phóng xe về.

Hôm nay tôi không gặp Yoseob. Hình như là đi diễn ở tận đâu đó hay sao vậy, lịch trình toàn ghi bằng tiếng Hàn, tôi cũng có tranh thủ lên mạng xem xem là đi đâu nhưng không có. Dĩ nhiên, lịch trình trên mạng thì làm sao đầy đủ bằng ở công ty được.

Ngán ngẩm, tôi tự về một mình, tiện thể tạt qua chợ mua chút đồ ăn cho tuần tiếp theo. Tủ lạnh thì lớn, một mình tôi để thì chắc đủ ăn cả tháng nên tôi chỉ mua 1 tuần 1 lần cho tươi nhưng chắc từ giờ đi làm, tôi phải mua 2 tuần thật, bởi mới ngày đầu tôi đã cảm thấy thật mệt nhọc.

Tôi không thích trẻ con, hoàn toàn không, ấy vậy mà tôi phải chăm lo, quản lý cho một lũ nhóc như thế này. Đứa thì nói lắm làm tôi đau hết cả đầu, đứa thì lầm lầm lỳ lỳ, đứa thì vênh mặt lên tận trời, đứa thì… nói chung chúng không ra cái thể thống gì cả, chỉ là một lũ được ghép lại thành một nhóm thôi. Rồi lại còn 2 con bé cãi nhau vì tranh luận mỗi chuyện bé cỏn con. Sớm điên mất, sớm điên mất.

Cả Long nữa. Cậu ta không phải Long sao? Trông rất giống mà, cả cái thái độ đó nữa.

Tôi lắc đầu, chăm chú vào cái lịch trình ngày mai, vốn dĩ là một cái thời gian biểu được sắp xếp sẵn từ trước của công ty dành cho những đứa trẻ này. Nhóm bọn chúng là gì nhỉ? Tên ấy. Haiz, mai tôi phải hỏi lại Khánh thôi.

Từ nay, không được ngủ nướng nữa rồi. Tôi thở dài. Sáng, tôi phải dậy sớm, gọi điện thọai để đánh thức chúng dậy. Lẽ ra tôi phải ở cùng chúng nhưng không biết vì sao chủ tịch lại cho phép tôi ở nhà, gọi điện thọai để đánh thức chúng như này, tôi nghĩ có lẽ Yoseob đã xin ông. Tôi phải có mặt ở công ty sớm hơn chúng 30 phút để chuẩn bị đồ ăn sáng, ăn xong, chúng sẽ bắt đầu học thanh nhạc, lúc đó tôi học tiếng Hàn. Xong xuôi, chúng có giờ học tiếng Nhật thì tôi phải check lịch trình, liên lạc show diễn vì chúng sẽ ra mắt trong tháng tới. Tầm 6h, tôi sẽ được về nhà còn đối với lũ trẻ, sau giờ ăn tối, chúng sẽ luyện tập tới khỏang 2 giờ sáng, khi đó là khỏang thời gian của quản lý khác, những người sẽ ở cùng chúng, tôi không phải lo.

Tôi nhìn ra cửa, chắc đêm nay Yoseob không về. 12 giờ đêm rồi. Tôi nghĩ vậy, tắt điện đi ngủ.

***

Suốt 1 tuần sau đó, Yoseob không về nhà, Khánh cũng biến mất, người thì bảo là Khánh đi công tác, người lại bảo Khánh ốm, tôi chẳng biết đường nào mà lần. Thành ra, một mình tôi chăm lũ trẻ. Ky0 là trưởng nhóm, nhìn cách cậu ta chăm sóc các thành viên, tôi thấy như thể cậu ta là cha của lũ trẻ. Phía mấy đứa con gái, Hana lớn nhất nên cũng tự nhiên như mẹ của chúng. Mỗi tội… có một cậu con Hen không coi trời coi đất là gì và hai cô con gái KyuRi và TaeYeon như mặt trời với mặt trăng. Còn mỗi 2 đứa Blank và Rye còn hiền hiền, ít nói, chính xác là bảo gì nghe nấy, hơn nữa còn hát rất hay.

À, quên chưa nhắc, tôi làm fan của Yoseob chính vì hắn hát hay ấy. Từ ngày thích hắn, ai hát hay là tôi qúy lắm. Mà cả tuần rồi hắn cũng không về nhà. Hình như là lo chuẩn bị album mới thứ 3. Chắc mệt lắm đây.

Dù mệt thế nào thì cũng không khổ bằng tôi.

Cứ mỗi lần bọn chúng (chính là cái nhóm 4 nữ 3 nam tên là P&P, nghe tôi cứ tưởng như kẹo chocolate M&M vậy) học thanh nhạc và vũ đạo, tôi được nghỉ ngơi nên tranh thủ học tiếng Hàn. Trước giờ học tiếng ở Việt Nam, tôi vẫn tự tin lắm, sang đây mới thấy đúng là chả có gì hiệu quả bằng học ở nơi sở tại, tôi thường được khen là học nhanh và chắc, đáng mừng quá.

Hehe. Chặng đường làm giàu đang tới gần lắm.

Lúc tôi từ phòng học tiếng Hàn bước ra, thấy cả công ty xôn xao cả lên. Khánh hớt hơ hớt hải chạy về phía tôi.

_Sao vậy chị?

_Yoseob bị ngất, mới đưa tới bệnh viện.

Tôi giật mình.

_Có làm sao không chị?

_Chắc chỉ kiệt sức thôi.

Khánh nói dứt câu thì cũng đi mất. Kiệt sức? Sao lại tới mức đó nhỉ? Lần này là ra album Mỹ tiến đây, thảo nào cố gắng tới vậy.

Tôi có thể đến thăm không nhỉ? Tôi cũng muốn gặp hắn nữa, 1 tuần rồi còn gì. Nhưng tôi chợt nhận ra tôi không thể tới đó được. Tôi còn công việc, rồi mối quan hệ của tôi với hắn chưa có ai biết. Rồi còn rào cản ngôn ngữ,…

Đang đứng nhìn theo những người đưa Yoseob đi bệnh viện thì có một bàn tay đặt lên vai tôi.

_(Yoseob sẽ ổn thôi, đừng lo.)

End chap 6

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co