Truyen3h.Co

Lotm

34 - Lựa chọn đối tượng ký sinh

Im-duck

Sau khi dỗ dành một hồi, Aaron Ceres và Wilma Gladys rốtcuộc cũng làm cho đứa trẻ sơ sinh yên tĩnh trở lại.'Phù...' Aaron có vóc người cao gầy khẽ thở phào, đứng thẳngngười dậy, đẩy chiếc kính viền vàng lên, gật đầu tỏ ý xin lỗikhách, im lặng vài giây mới sắp xếp được từ ngữ:"Xin lỗi, trẻ nhỏ đều như thế.""Đúng vậy." Klein mỉm cười đáp lại, tỏ vẻ mình không để ýchút nào.Tiếp đó anh nói sang chuyện khác, tiếp tục chia sẻ những gìmình mắt thấy tai nghe ở Đông Tây Balam.Trong quá trình đó, anh lại một lần nữa sử dụng năng lực phiphàm, để toàn bộ người trong phòng rơi vào cảnh ảo, còn mìnhthì cầm ly kem vừa rồi chưa ăn xong, đổi thìa bạc khác, mỉmcười đứng dậy, đi đến trước chiếc xe đẩy trẻ em, ôn hòa hỏi:"Will, muốn ăn không?"Không đợi thằng nhóc mập mạp được bọc trong tơ lụa màu bạckia đáp lại, giọng nói của anh càng thêm dịu dàng hơn chút:"Giờ ngài đã ra đời, chắc là có thể gấp được hạc giấy rồi. Vậythì tôi không cần thường xuyên đến nhà gặp mặt nữa. Ngài cũngbiết việc này rất dễ khiến người khác nghi ngờ."Will Auceptin Ceres trừng mắt nhìn Klein một cái, không trảlời.Klein không hề chùn bước, lấy một tờ giấy trắng có chất lượngkhá tốt ở bên cạnh, đặt nó vào trong chiếc xe đẩy.Sau đó, anh cúi người xuống, dùng thìa bạc múc một ít kem."Toàn bộ quà tặng của vận mệnh, đều đã được âm thầm đề giátừ sớm rồi, không phải sao?" Klein vừa chuyển động chiếc thìabạc trong tay, vừa khẽ cười nói.Will nằm trong chiếc xe đẩy giơ tay trái lên lau nước mắt cònchưa khô trên mặt, lẩm bẩm một câu:"Đối với người phi phàm con đường "Vận Mệnh" mà nói, đềuphải trả những thứ được đề trên bảng giá trước, sau đó mới đợiquà tặng."Mói xong, thằng nhóc mũm mĩm kia cầm lấy tờ giấy trắng,dùng động tác có vẻ gian nan gấp thành con hạc giấy, vừa gấpcòn vừa hơi nức nở.Klein đứng trước chiếc xe đẩy, giữ nguyên chiếc thìa bạc, mỉmcười nhìn cảnh tượng này....Một chiếc xe ngựa xuất phát từ phố Pinster, chạy đến Giáođường Thánh Samuel.Lúc đi ngang qua căn nhà số 160 phố Boklund, Leonard Mitchellxuyên qua cửa kính xe, liếc mắt nhìn nơi đó một cái, nói như lẩmbẩm:"Dwayne Dantes cũng đã trở lại."Trong đầu anh lập tức vang lên giọng nói hơi già nua kia:"Vận mệnh chung quy sẽ tụ hội.""Ông già, sau khi ông tỉnh dậy, càng ngày càng giống kẻ buônthần bán thánh." Leonard không nhịn được chế giễu một câu.Pallez Zoroast bật cười hai tiếng, không trả lời.Sau khi đi vào Giáo đường Thánh Samuel, Leonard được mộtmục sư dẫn đường, tiến vào phòng sách của Thánh Anthony -Tổng giám mục Backlund.Anthony Stevenson mặc một chiếc áo dài màu đen pha đỏ, đôimắt sâu thẳm, mặt không để râu, đứng ở trong bóng râm củachiếc tủ, trông giống như một sự tồn tại chưa xác định đang ởsâu trong bóng tối nhìn chăm chú vào tất cả, khiến người ta cảmnhận một nỗi sợ hãi không biết từ đâu đến."Ngài Tổng giám mục, ngài cho gọi tôi có việc gì vậy?" Leonardmặc dù đã đoán được, nhưng vẫn cúi chào bằng tư thế khôngđược tiêu chuẩn cho lắm.Anthony khẽ gật đầu nói:"Cống hiến mà anh làm ra đã đủ, có thể xin trở thành "Linh Vu"danh sách 5. Nhưng ma dược "An Hồn Sư" của anh còn chưa tiêuhóa hết, cho nên tôi sẽ rút anh khỏi tiểu đội Soest, phân công mộtvài nhiệm vụ riêng cho anh."Leonard đáp lại theo khuôn phép:"Ngài cứ việc ra lệnh."Anthony cầm lấy một tập giấy trên bàn, nói:"Đây đều là những sự kiện nghi ngờ là có chuyện ma quái. Thờigian này anh hãy đi điều tra, dùng cách trấn an chứ không phải làtịnh hóa làm chủ. Nếu cần trợ giúp có thể rút nhân lực từ chỗ cáctiểu đội Kẻ Gác Đêm ở khu vực liên quan.""Vâng, thưa ngài Tổng giám mục." Chuyện tương tự, cho dùAnthony không ra lệnh, bản thân Leonard cũng sẽ chủ động làm.Cho nên anh không có ý kiến gì về việc phân công này.Sau khi tiếp nhận tờ giấy, anh tùy ý lật xem:"Ngài Tổng giám mục, tiểu đội của đội trưởng Soest hiện giờđang bận làm việc gì vậy?"Tuy trong thời gian nửa năm trước đó, anh chuyên tâm vàoviệc báo thù, bên ngoài có vẻ lơ đãng, trong lòng khép kín, khôngcó quan hệ thân thiết với các thành viên trong tiểu đội "Găng TayĐỏ", nhưng dù sao cũng là đồng đội đã cùng nhau kề vai sát cánhchiến đấu, trải qua nguy hiểm, khó tránh được việc quan tâm."Họ đang phối hợp với Crestet để hoàn thành một nhiệm vụ."Anthony Stevenson không trả lời chi tiết.'Ngài Cesimir cũng đến Backlund...' Leonard không hỏi thêmnữa, điểm bốn chỗ trên ngực theo chiều kim đồng hồ:"Cầu Nữ thần phù hộ mọi người.""Ca ngợi Nữ thần." Anthony cũng đáp lại bằng động tác tươngtự.Ra khỏi phòng sách của Tổng giám mục, Leonard đi thẳngxuống, định tiến vào trong lòng đất, tìm một gian phòng yên tĩnh,lập bảng những nhiệm vụ cần làm, đánh dấu thứ tự trước sau.Trên đường, lúc đi xuống cầu thang, anh theo bản năng ngẩngđầu nhìn lên cửa sổ thủy tinh rực rỡ sắc màu ở trên cao.Ánh mặt trời từ nơi đó chiếu vào, khiến hoa văn do các sắcmàu chập lại mà thành càng thêm trang nghiêm, khiến những hạtbụi bay bay và côn trùng có cánh nhỏ bé hiện ra rõ ràng hơn.Thấy cảnh đó, Leonard chợt nhớ tới lời ông cụ miêu tả vềAmon, không hiểu sao lại có ảo giác trong không khí khắp nơiđều là "Kẻ Nghịch Thần" kia.Trong lòng anh hơi run rẩy, lập tức nảy sinh một nghi hoặc,vội vàng đè thấp giọng nói:"Ông già, tôi có một vấn đề.""Cái gì?" Pallez Zoroast chậm rãi hỏi.Leonard ép âm thanh xuống thật nhỏ:"Lúc trước vì sao ông không ký sinh trong cơ thể côn trùng cócánh? Đầu của chúng nhỏ hơn, kín đáo hơn, có thể thoải mái trốnvào trong giáo đường, không cần lo bị Amon tìm thấy.""Một con côn trùng có cánh có thể sống được bao lâu chứ? Phảiliên tục di dời qua các đối tượng ký sinh, đối với bản thân cũng làmột sự hao tổn cực lớn. Làm thế, không những không thể thôngqua việc ký sinh để hồi phục từng chút một, hơn nữa còn có thểkhiến trạng thái bản thân ngày càng kém đi, sinh mệnh cũng ngắnlại." Pallez Zoroast hừ một tiếng, nói.Leonard như có điều ngộ ra, gặng hỏi:"Các sinh vật khác thì sao? Loại có thể sống lâu hơn một chút,lại không bị chú ý khi lẻn vào trong giáo đường."Pallez Zoroast lập tức cười nhạo:"Xem ra cậu vẫn không để những lời tôi nói ở trong lòng, vậythì sau này sẽ thiệt thòi lớn đấy!""Trên con đường phi phàm, danh sách càng cao, khuynh hướngđiên cuồng và mất khống chế ngày càng lớn. Đây là bản chất củađặc tính, chỉ có thể áp chế và chống chọi, không thể loại trừ.""Cho nên, đối với "Kẻ Ký Sinh" mà nói, đối tượng lựa chọn kýsinh phải xét đến các nhân tố ở phương diện này, nếu như kýsinh lên động vật bình thường, chỉ hành động hoàn hảo trongthời gian ngắn. Nếu lâu dài, ắt sẽ bị ảnh hưởng bởi kết cấu vàhormone cơ thể. Haha, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt tốt xấu,đúng không? "Kẻ Ký Sinh" có thể ảnh hưởng đến đối tượng kýsinh, đối tượng ký sinh cũng có thể ảnh hưởng lại kẻ đó.""Sau khi cậu ký sinh trong cơ thể một động vật bình thường,phải thường xuyên tìm người nói chuyện, không quên đi thânphận mà mình từng có. Nếu làm vậy, khả năng bại lộ là cực kỳcao. Mà nếu không làm vậy, chắc chắn sẽ bị đối tượng ký sinhảnh hưởng, dần dần mất đi tiếng nói, lẫn lộn vị trí của mình,không rõ rốt cuộc mình là ai, khuynh hướng phát điên và mấtkhống chế từng bước áp đảo."Leonard nghe mà tự dưng kinh hãi, khẽ gật đầu nói:"Tôi biết rồi... Chẳng trách ông muốn lựa chọn đối tượng kýsinh một cách nghiêm ngặt.""Cậu đang tự khen mình đấy à?" Pallez Zoroast bật cười mộttiếng: "Đối với chúng tôi mà nói, đối tượng ký sinh thích hợp nhấtkhông cần nghi ngờ chính là người phi phàm cùng con đường,các phương diện đều rất đồng bộ, hơn nữa sau khi bồi dưỡng họtấn thăng lên từng danh sách, còn có thể khiến họ trở thànhthuốc đặc hiệu cho trạng thái của mình, bổ sung cho sức mạnhphi phàm của mình, cũng chiếm hữu luôn cơ thể đó."Nghe ông lão nói ra chuyện tàn ác, đáng sợ như vậy với giọngđiệu khá bình thản, Leonard vừa khẽ nhíu mày, vừa âm thầm thởphào, bởi vì điều đó có nghĩa là đối phương sẽ không làm vậy vớianh.Pallez Zoroast tiếp tục nói:"Lựa chọn tốt thứ hai chính là người phi phàm của hai conđường "Thầy Bói" và "Người Học Việc", hấp thu sức mạnh của họsẽ không tạo thành gánh nặng quá lớn đối với trạng thái của "KẻKý Sinh", có thể nhanh chóng hồi phục.""Kém hơn một chút thì là người phi phàm có đầu óc của conđường khác, ít nhất dễ dàng trao đổi, biết cách phối hợp.""Về phần cậu sao? Haha..."Leonard đang định đáp lại ông lão một câu, thì bỗng thấy cómột Giám mục từ dưới cầu thang đi lên, vội vàng ngậm miệnglại, bám vào tay vịn, cất bước đi nhanh hơn....7h30 tối, số 39 phố Boklund, nhà của nghị viên Macht.Klein mặc vest đuôi tôm vừa xuống khỏi xe ngựa, vừa cài nútáo, được đèn đuốc và đài phun nước làm nền, bước vào sảnhchờ, gặp Maury Macht mặc quân phục màu ô liu, đeo dải lụa màucam, cài huân chương chiến đấu.Vợ ông ta Riana mặc một bộ váy dài lộ vai, mỉm cười nói vớiDwayne Dantes:"Chào đón ngài, nhà lữ hành của chúng ta. Mọi người đều đangchờ ngài chia sẻ những gì được nhìn thấy ở Đông Tây Balam lầnnày.""Vậy tôi có nên tìm một tờ báo, mở một chuyên mục lữ hànhkhông?" Klein dùng cách nói đùa để đáp lại.Nghị viên Macht biết rõ Dwayne Dantes đến lục địa Nam cụ thểlà để làm ăn, hơn nữa còn là từ sự giới thiệu của mình, cho nênsau khi cười với đối phương, bèn chủ động tiến lên ôm một cái,cũng đè thấp giọng nói:"Làm rất tốt!"Klein cười gật đầu, hỏi:"Có thích mòn quà không?"Ý anh là chỉ chai rượu nho thung lũng có thể dùng để phacocktail vị chua."Quá tuyệt vời, đó là hương vị luôn khiến tôi hoài niệm." Nghịviên Macht thành khẩn đáp.Klein đang định tiến vào đại sảnh, lại phát hiện có điểm khôngbình thường, tùy ý nhìn lướt qua xung quanh, hơi nghi hoặc hỏi:"Tiểu thư Hazel không có nhà?""Đã tới trường nữ sinh công lập học rồi sao?"Phu nhân Riana thở dài nói:"Vẫn chưa, nó chỉ bị ốm thôi. Phải tháng 9 mới tới trường cônglập.""Bị cảm à?" Klein tỏ vẻ quan tâm mà một vị khách nên làm.Nghị viên Macht bất đắc dĩ cười nói:"Không phải, mấy hôm trước nó tới trang viên ở ngoại ô, bịmột con chuột điên cắn bị thương. Vết thương vẫn chưa hoàntoàn lành lại."'Hazel bị cắn... bị một con chuột phát điên cắn...' Klein gật đầunhư có điều suy nghĩ:"Đã đi khám bác sĩ chưa?""Ừm, vậy con chuột kia đã bắt được chưa?""Bác sĩ đã tiêm thuốc phòng lây bệnh rồi." Nghị viên Macht đápqua loa: "Con chuột kia thì không tìm được, có lẽ chúng tôi nênnuôi mấy con mèo ở trang viên."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co