Truyen3h.Co

Lotm

5 + 6

Im-duck

5 - Rút bàiĐợi đến khi Leonard nhận ra, trước mắt đã xuất hiện từnghàng cột đá rất cao, chúng đứng sừng sững phía trên sương mùxám vô biên vô tận, chống đỡ một tòa cung điện rộng lớn nhưchỗ ở của Cự Nhân.Đôi mắt lục của anh mờ mịt, sửng sốt một giây, Leonard mớiphát hiện không biết mình đã ngồi xuống bên cạnh một chiếc bàndài đồng xanh loang lổ cổ xưa từ bao giờ, cạnh người và đối diệnlà những chiếc ghế dựa lưng cao mang đến cho người ta cảm giácuy nghiêm trang trọng.Mà phía trên cùng của chiếc bàn dài loang lổ, có một bóngngười bị màn sương dày đặc bao phủ. Người nọ hơi dựa ra sauvới tư thái thản nhiên, dường như đang đưa mắt nhìn xuống thếgian.Khi bóng người kia đập vào mắt Leonard, anh giống như bướclên con tàu thuyền chở khách, phía trước là biển lớn mênh môngsâu thẳm không nhìn thấy bờ, cũng không nhìn thấy điểm tậncùng, hoặc là giống như đi ra khỏi thành phố, bước vào vùngngoại thành, nhìn lên ngọn núi nguy nga mây trắng lượn lờ.Đúng vào chớp mắt ấy, trong đầu Leonard hiện lên một suynghĩ, đã đưa ra được suy đoán đại khái đối với tình huống củabản thân lúc này. Là một người phi phàm của giáo hội, một tín đồtin vào sự tồn tại của thần linh, anh không thể kháng cự lại cảmnhận trong lòng, muốn rời khỏi chỗ ngồi theo bản năng, cúingười làm lễ với sự tồn tại trước mặt.Tôn nghiêm của thần linh, như núi như biển!Leonard vừa định đứng dậy, lại bị một sức mạnh vô hình épngồi trở về chỗ, bên tai lập tức vang vọng một giọng nói trầmthấp bình thản:"Không cần phiền phức như vậy. Anh có thể gọi ta là Ngài "KẻKhờ"."'"Kẻ Khờ"... quả nhiên...' Trái tim vốn đang sợ hãi trước nhữngđiều chưa biết của Leonard nhất thời bình tĩnh lại, tuy vẫn lolắng không biết tiếp theo sẽ gặp phải chuyện gì, nhưng khôngcòn thấp thỏm, đứng ngồi không yên, miệng khô lưỡi rát nhưtrước nữa.Anh hơi thẳng người, đặt tay lên ngực, cúi người chào:"Ngài "Kẻ Khờ" tôn kính, vì sao ngài lại triệu hồi tôi đến đây?"Là một "Kẻ Gác Đêm" có nhiều năm kinh nghiệm, cũng là một"Găng Tay Đỏ" đã tham gia rất nhiều vụ lớn, Leonard biết lập nênmối liên hệ với một sự tồn tại bí ẩn nguy hiểm tới cỡ nào, rõ ràngmình đang từ mép vực sâu bắt đầu trượt xuống dưới, không còncơ hội nhận được sự cứu vớt nữa.Từ khoảnh khắc quyết định gọi tôn danh của "Kẻ Khờ", anh đãtự dự đoán được kết cục bi thảm, nhưng vì báo thù, anh vẫn bấtchấp mọi thứ để đưa ra lựa chọn.Nhưng con người đều có bản năng tìm cách để sống sót, nghĩđến việc thờ phụng "Kẻ Khờ", Klein Moretti không những có thểsống tiếp, thậm chí còn có khả năng trở thành Bán Thần, Leonardkhông khỏi ôm chút mong chờ và hi vọng.Lúc này, anh nghe thấy "Kẻ Khờ" đang bị sương mù xám baophủ khẽ cười một tiếng:"Anh đã khẩn cầu tôi trợ giúp, vậy thì dựa theo nguyên tắc traođổi ngang giá, chắc chắn anh phải trả một thứ gì đó."Cơ thể Leonard hơi run lên, đầu cúi thấp hơn:"Ngài hi vọng nhận được thứ gì?"Im lặng một chút, giọng của "Kẻ Khờ" lại vang lên:"Không cần nóng vội, có thể về sau sẽ nhờ anh làm một việc gìđó hoặc cung cấp vài sự trợ giúp cho ai đó.""Ngồi đi."Leonard thong thả thở phào, ngồi xuống, liếc mắt nhìn xungquanh rồi hỏi:"Anh ta, Klein Moretti cũng từng tới nơi này giống tôi sao?"Giọng điệu của "Kẻ Khờ" trong sương mù xám không có sự daođộng quá lớn:"Cách thức không giống."'Cách thức không giống... Quả nhiên, Klein không phải vì tụngniệm tôn danh mà đi vào được nơi này, cậu ta hẳn là thông quaviệc được "Quan Chấp Chính Tử Vong" Azik Eggers dẫn đườngmới trở thành tín đồ của Ngài "Kẻ Khờ"...' Leonard lại không nhịnđược nhìn quanh một vòng, phát hiện số ghế dựa cao kê xungquanh bàn dài loang lổ tổng cộng có 22 chiếc.'Tương ứng với 22 con đường phi phàm, hay là 22 lá bàiTarot... "Kẻ Khờ"...' Trong đầu Leonard vừa nảy ra suy đoán thì đãnghe Ngài "Kẻ Khờ" khẽ cười nói:"Trừ anh ra, còn có các sinh linh khác vì đủ loại lý do mà bị kéovào nơi này.""Họ khẩn cầu tôi định kỳ triệu tập cuộc tụ hội, tiến hành traođổi tin tức, mua bán vật liệu, giao dịch phối phương cũng như hỗtrợ lẫn nhau. Việc đó có thể giúp họ nhanh chóng thăng cấp, trởthành người danh sách cao."'Điều này có chút không giống với sự tưởng tượng của tôi về tổchức bí ẩn lấy tên Tarot này.''Khá là thoải mái... Ngài "Kẻ Khờ" đáp ứng yêu cầu như vậy, làvì mục đích gì?' Sau khi đi vào tòa cung điện cổ xưa phía trênsương mù xám này, tinh thần vẫn luôn căng thẳng cao độ, khiếntư duy của anh linh hoạt hơn bình thường khá nhiều, nghĩ rađược rất nhiều vấn đề.Sau khi báo thù thành công, thật ra tinh thần anh cũng sa sút vàtrống rỗng một trận, dường như mất đi mục tiêu của cuộc đời.Nhưng chẳng mấy chốc Leonard đã tỉnh táo lại, bởi vì cái chếtcủa Daly đã nói cho anh ta biết bản thân mình còn chưa đủ mạnhmẽ, nếu muốn giảm bớt số lượng đồng đội thương vong trong cácnhiệm vụ sau này, thì không thể không có năng lực cứu vãn, bảnthân ít nhất cũng phải tăng lên danh sách 4, trở thành sự tồn tạinửa người nửa thần.Cho nên, những lời "Kẻ Khờ" vừa nói đã khiến anh rung độngtrong lòng, cảm thấy đây là một cơ hội. Đồng thời, anh cũng chorằng gia nhập vào các buổi tụ hội, tìm hiểu sâu thêm về tình hìnhnội bộ của tổ chức bí ẩn này, tương lai sẽ rất có ích cho việctránh khỏi các mối nguy hiểm khi có mối liên hệ với "Kẻ Khờ".Cân nhắc một chút, Leonard lên tiếng hỏi:"Klein Moretti cũng là một thành viên tới buổi tụ hội định kỳsao?""Anh ta giữ một ghế trong này?""Kẻ Khờ" thản nhiên trả lời:"Đúng vậy."Leonard im lặng một giây rồi nói:"Ngài "Kẻ Khờ" tôn kính, tôi có thể gia nhập vào các buổi tụ hộiđịnh kỳ không?""Kẻ Khờ" bị sương mù xám bao phủ mỉm cười nói:"Có thể.""Nhưng sau khi anh quay về, nhớ nhắc chuyện này với PallezZoroast, không cần phải thử giấu diếm Thần."'Thần... Ông già thực sự là Thiên sứ! Chẳng trách bùa chú "KẻCắp Vận Mệnh" lại thần kỳ như vậy...' Tuy Leonard đã sớm cónhận thức nhất định, nhưng khi được Ngài "Kẻ Khờ" xác nhận,vẫn khó tránh khỏi sự kinh ngạc.Anh do dự một chút rồi nói:"Vì sao nhất định phải nói cho Pallez Zoroast biết?"Tuy anh ở chung với Pallez Zoroast không tệ, hai người đều tạodựng được một sự tín nhiệm nhất định, nhưng trong lòng vẫn ẩnchứa khá nhiều sự cảnh giác. Vừa rồi sở dĩ Leonard chủ độngthỉnh cầu, cũng là vì hi vọng có thể thông qua việc gia nhập vàohội nhóm bí ẩn của Ngài "Kẻ Khờ", cân bằng lại sự nguy hiểmtiềm tàng mà kẻ ký sinh cổ đại kia mang đến.Anh chợt nghe thấy Ngài "Kẻ Khờ" cười một tiếng:"Rất nhiều thời điểm, sự uy hiếp còn hữu dụng hơn là chiếnđấu."'Uy hiếp hữu dụng hơn chiến đấu... Cũng phải, ép phải cânbằng có lẽ sẽ kích động đến ông già. Bất kể thế nào, chiến trườngcuối cùng cũng sẽ diễn ra trong cơ thể mình, nên nó sẽ cực kỳ bấtlợi cho mình, mà sự uy hiếp có thể khiến cho Thần nhận thấy rõcục diện, cho dù có ác ý cũng phải tìm cách thức khác, tìm đườngra khác...' Leonard như bừng tỉnh, cúi đầu nói:"Ngài "Kẻ Khờ" tôn kính, tôi không còn vấn đề gì nữa.""Kẻ Khờ" ở trên cùng bàn dài đồng xanh bày ra một bộ bàiTarot, giơ ngón tay chỉ vào:"Họ tự chọn một lá bài làm biệt hiệu cho riêng mình, anh cũngcó thể rút một lá.""Ở đây đã loại trừ những lá bài có chủ rồi."'Quả nhiên là dùng bài Tarot làm biệt hiệu...' Leonard hít sâuvào một hơi, nhịn không được lại hỏi thêm một câu nữa:"Klein Moretti rút lá bài nào vậy ạ?""Thế Giới." "Kẻ Khờ" bâng quơ đáp: "Đó là anh ta, mà cũngkhông phải là anh ta."'Có ý gì...' Leonard không dám hỏi nhiều, vươn tay phải ra rútlấy một lá từ trong số bài Tarot kia.Sau khi lật ra, anh nhìn thấy sao đầy trời và nữ thần đang đổnước thánh."Ngôi Sao"!Lá bài này không hợp với thẩm mỹ của Leonard lắm, nhưngnếu nghi thức đã được hoàn thành trước sự chứng kiến của Ngài"Kẻ Khờ", thì anh cũng đành phải chấp nhận."Trở về đi, ba giờ chiều thứ hai hàng tuần theo giờ Backlund,đúng giờ tới tụ hội." "Kẻ Khờ" bị "sương mù xám" bao phủ phẩytay xuống, để Leonard đang vội vàng cúi chào biến mất khỏi cungđiện cổ xưa."Kẻ Khờ" Klein lập tức khẽ cười, lật toàn bộ số bài Tarot trướcmặt lên.Tất cả chúng đều có chung hình dạng, đó là bầu trời đầy sao.Lá bài nào cũng là "Ngôi Sao" hết!Klein cười một trận, sau đó chuyển ánh mắt về phía ngôi saođỏ đại diện cho Leonard.Lúc thử kéo anh bạn thi sĩ lên phía trên sương mù xám, anh đãcẩn thận quan sát từ trước, phát hiện ra trong cơ thể LeonardMitchell ẩn chứa một quả cầu ánh sáng, quả cầu ánh sáng đódường như được tạo thành bởi vô số con sâu, trốn sâu ở trongthể tinh thần.Điều này khiến Klein xác nhận Pallez Zoroast mới chỉ là bướcđầu ký sinh, chứ chưa hoàn toàn nắm được tâm trí của Leonardtrong tay. Thể tinh linh dùng thái thể và thân thể máu thịt để tấnthăng lên Bán Thần. Klein hiểu rõ sâu hơn về không gian thần bíphía trên sương mù xám, thì khi kéo người anh không chỉ nhằmvào toàn bộ linh hồn nữa, mà còn có thể đưa ra lựa chọn và phânchia hữu hiệu.Cho nên, Klein quyết định không động vào thể tinh thần củaLeonard, chỉ kéo thể tinh linh của anh ta đến phía trên sương mùxám, việc này có thể tránh kích thích đến Pallez Zoroast, hoặc làkéo cả ông ta vào không gian thần bí này. Đương nhiên, Thiên sứdanh sách 1 con đường "Kẻ Trộm" có thể phát hiện ra điều gì đãxảy ra.Mà năng lực để người phi phàm con đường "Đêm Tối" tiến vàogiấc mơ của người khác vốn thuộc về thể tinh linh, không ảnhhưởng đến việc Leonard phát huy sở trường của mình trongkhông gian thần bí này."Hi vọng anh ta có thể từng bước thoát ra khỏi sự ký sinh củaPallez Zoroast..." Klein bỗng thở dài.Sở dĩ anh cho Leonard vào hội Tarot, là vì muốn giúp ngườibạn này dần dần trở nên mạnh hơn, từng chút thoát ra khỏi bóngđen mà Pallez Zoroast mang đến.Nếu Thiên sứ con đường "Kẻ Trộm" kia không có ác ý, chỉ đểLeonard giúp ông ta trốn khỏi Amon và khôi phục lại, thì sẽ épông ta đi tìm đối tượng ký sinh khác.Thu lại tầm mắt, Klein ngẫm nghĩ, rồi ném phối phương madược "Nhà Âm Mưu" danh sách 6 con đường "Thợ Săn" vào trongđiểm sáng đại diện cho Danitz kia, rồi dùng giọng của GehrmanSparrow dặn hắn rời khỏi lục địa Nam, quay về "Tàu MộngTưởng Hoàng Kim"...."Mắt kép nhện đen săn bắn, đầu nhân sư..." Danitz kinh ngạcnhớ lại nội dung mình vừa "nhìn thấy", vui mừng đứng bật dậy.Hắn quyết định lập tức đi tìm Anderson Hood để nói lời tạmbiệt, trốn khỏi lục địa Nam đầy hiểm nguy.Đứng ở ngoài phòng của thợ săn mạnh nhất Biển Sương Mùkia, hắn khẽ gõ cửa, liền thấy cánh cửa gỗ tự mở vào trong.Anderson lại không đóng cửa?Danitz kinh ngạc, ngó vào trong phòng, chỉ thấy Anderson đangcầm con dao ngắn rạch lên bụng mình.6 - Thế giới thật nhỏDanitz sợ hết hồn, buột miệng nói ra:"Xin lỗi, đã làm phiền..."Hắn còn chưa dứt lời, đã giơ tay bắt lấy tay nắm cửa, kéo cửaphòng về phía mình.Rầm!Cánh cửa gỗ đóng sầm lại trước mặt hắn, tiếng động phát ravang vọng trong hành lang.Mãi đến lúc này, Danitz mới kịp phản ứng lại:"Vừa rồi mình đã làm gì?""Anderson đang làm gì?"Hắn theo phản xạ có điều kiện bỏ ngay tay ra khỏi tay nắm cửamàu đen kia, nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định sẽquay về phòng mình, thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi.Về phần Anderson rốt cuộc muốn làm gì, tuy hắn cũng tò mò,nhưng cứ cảm thấy việc này có chút bất bình thường, định khôngnhúng tay vào, tránh việc rơi vào cạm bẫy.'Thuyền trưởng từng nói, đối với những gì chưa biết thì phảigiữ sự kính sợ, cho nên mình phải cách xa một chút...' Danitz vừađịnh quay người lại, đột nhiên nghe thấy tiếng ổ khóa xoay trong,cánh cửa gỗ kia mở về phía sau.Anderson mặc áo sơ mi không cài cúc cầm một con dao ngắnđen kịt, nhìn Danitz với vẻ mặt hơi phức tạp:"Cậu không thử ngăn cản hành động của tôi sao?"Danitz ngửi thấy mùi chế giễu nồng nặc, lập tức cười haha nói:"Đây là tự do của anh. Nếu anh không lập di chúc thì tôi sẽphát tài!"Anderson giơ tay day hai má:"Cậu không tò mò rốt cuộc tôi đã gặp phải chuyện gì sao?Danitz nghi ngờ nhìn anh ta:"Cứ luôn cảm thấy anh đang có âm mưu."Anderson bật cười:"Là thế này, lúc trước tôi bị người ta bắt, thả vào trong một thứhuyết tương kỳ lạ có ngâm rất nhiều loại vật liệu, trải qua mộtkhoảng thời gian dài bị ăn mòn, chúng đã kết thành một cái "Kéntằm" kỳ quặc trong cơ thể tôi. Thứ này sẽ sinh ra một sức thu hútnhất định đối với cường giả danh sách cao con đường "Thợ Săn"."Vừa nói, anh ta vừa chỉ xuống bụng mình.Danitz nghe vậy thì ngẩn ra:"Chuyện này quả thực tôi chưa từng nghe qua.""Nếu anh đổi giới tính, có lẽ tôi sẽ nghĩ rằng anh đang mangthai..."Hắn dừng một chút lại nói:"Cái tên kỳ dị ở quảng trường lúc trước kia, chính là bị đứa trẻtrong bụng anh, à không, "Kén tằm", dẫn tới?"Thấy Anderson gật đầu tỏ ý khẳng định, Danitz dùng hai tay radấu:"Vừa rồi anh định rạch bụng mình để lấy "Kén tằm" kia ra?"Anderson thành khẩn trả lời:"Đúng vậy, tôi lo nó sẽ ảnh hưởng đến cơ thể mình, hoặc là thuhút Bán Thần đến. Định tranh thủ thời gian giải quyết luôn mầmtai họa này."Danitz ngẫm nghĩ, nghi hoặc hỏi:"Vậy vì sao anh lại không thử nữa?""Quên không lập di chúc, muốn để tôi chứng kiến?"Cơ thịt trên mặt Anderson giật giật, anh ta phá lên cười:"Không tệ, ma dược "Kẻ Khiêu Khích" của cậu hẳn là đã tiêuhóa hết rồi."Sau đó anh ta thở dài nói tiếp:"Sau khi phân tích tỉ mỉ, tôi cho rằng chắc là không có cách nàotrực tiếp lấy ra được. Bằng không, lúc ấy bọn họ đã không ngâmtôi vào trong huyết tương, để vật liệu ăn mòn từng chút một, màhoàn toàn có thể rạch bụng tôi ra, nhét "Kén tằm" đó vào rồi khâulại là xong."Không đợi Danitz đáp lại, anh ta vừa suy tư vừa nói:"Không phải cậu có cách thức liên hệ với Gehrman Sparrowsao? Anh ta đã trải qua nhiều chuyện, tri thức cũng phong phú.Tôi muốn xin anh ta chỉ bảo xem có cách nào giải quyết được vấnđề tương tự thế hay không?"Mấy tháng gần đây, việc mà Danitz vô cùng sợ hãi chính là bịngười khác nói mình có liên quan đến Gehrman Sparrow, hắnphản bác ngay theo bản năng:"Không có! Từ sau khi anh ta rời khỏi "Tàu Mộng Tưởng HoàngKim", tôi chưa từng gặp lại anh ta!"Khóe miệng Anderson hơi cong lên:"Khi cậu viết thư cho Gehrman Sparrow lúc trước, tôi ở ngaybên cạnh anh ta và đã nhìn thấy tín sứ của anh ta."Nét mặt Danitz chợt cứng lại, mấy giây sau mới gượng cườinói:"Vậy vì sao anh không trực tiếp triệu hồi tín sứ của anh ta?"Anderson lại giơ tay lên sờ yết hầu mình, cười haha nói:"Tôi không biết nghi thức triệu hồi tín sứ của anh ta."Danitz cảm thấy Anderson có âm mưu, không muốn để đốiphương xác nhận mình và Gehrman Sparrow thường xuyên liênhệ, nên đề nghị:"Thật ra, với chuyện này, anh hoàn toàn có thể nhờ thuyềntrưởng của chúng tôi giúp đỡ. Cô ấy có tri thức uyên bác, lại giỏinghiên cứu, nắm giữ nhiều loại bí thuật. Hơn nữa, cô ấy còn cóthể xin giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ giúp đỡ, hẳn là có thểđưa ra được cách thức giải quyết "Kén tằm" trong bụng anh.""Haha, nếu anh ngại thì tôi có thể nói với cô ấy giúp anh."Hắn vừa dứt lời, liền thấy nụ cười trên mặt Anderson càngthêm tươi, sau đó nghe thấy đối phương đáp lại với tốc độ khánhanh:"Được, làm thế đi!""Tôi đã thu dọn xong hành lý rồi, khi nào thì có thể xuất phát?""..." Danitz ngây người vài giây, cứ luôn cảm thấy mình lại bịAnderson gài bẫy rồi.Hắn trở lại phòng, uống nốt bia còn thừa, nhanh chóng thu dọnđồ đạc ném vào hành lý, chỉ để lại một chiếc lá cây phơi khô cóhoa văn màu vàng lại.Đây là tín vật mà lúc trước Danitz đã dùng để thiết lập liên hệvới thuộc hạ của tướng quân Maysanchez bang chủ đạo phươngBắc, dựa theo lệnh của Gehrman Sparrow, hắn đặt số lá cây này ởtrong phòng, đợi người phụ trách bước tiếp theo xử lý....Trong căn phòng Danitz vừa ra khỏi, cây nến đột nhiên đượcđốt cháy, ngọn lửa đỏ thẫm cao hai mét bốc lên.Một bóng người bước ra khỏi ngọn lửa, đội mũ dạ tơ lụa, mặcâu phục đen, thái dương hoa râm, mắt lam sâu thẳm, khí chấtchín chắn, diện mạo xuất chúng, chính là Klein biến thành dángvẻ của Dwayne Dantes.Sau khi cầm lấy chiếc lá khô có hoa văn màu vàng, Klein rờikhỏi khách sạn, từ quảng trường Phục Sinh bị phong tỏa đi vòngqua bên cạnh, tới khu vực trung tâm thành phố Cookawa, quảngtrường Lông Vũ Trắng.Phủ của tướng quân Maysanchez ở chỗ này, bên cạnh một tòagiáo đường Tử Thần.Là một quý ngài Loen chuẩn mực, lúc Dantes đi đến thành phốnày, cứ có một cảm giác không hài hòa không ăn nhập. Ở nơi nàydường như rất ít người ngoại quốc, gần như chỉ ở những nơixung quanh quảng trường Chào Mừng chỗ lãnh sự quán mớithường xuyên nhìn thấy. Còn những nơi khác đều là dân Balambản địa lui tới.Họ có màu da hơi nâu, tóc đen xoăn, đường nét ôn hòa, trongmắt rất nhiều người ở bắc đại lục, người cùng giới tính chỉ cóchia ra cao thấp béo gầy, còn tướng mạo thì có phần đồng nhất.Người bản địa bất kể nam hay nữ, đều thích hút thuốc lá đôngBalam được làm từ lá thuốc lá phơi khô bọc với thảo dược. Cảđường đi, Klein thỉnh thoảng lại nhìn thấy cư dân đang thở ra hítvào khói thuốc lá ở ngoài cửa hai bên đường.Ngoài ra, phần đông trong số họ sẽ giắt một loại quả có tên là"Dalawa" ở bên hông.Loại quả này to bằng hai nắm tay, vỏ rất dày, sau khi móc hailỗ ăn hết thịt quả thì có thể đựng các loại rượu và đồ uống.Theo Klein quan sát, phần lớn họ sẽ uống thứ nước có tên"Gwadar" màu da cam, thứ nước này vừa chua vừa ngọt, dùng đểgiải khát xua nóng, nâng cao tinh thần.'Lúc trước còn chưa kịp thưởng thức một chút...' Klein lẩm bẩmmột câu, tìm thấy vệ binh canh gác trước phủ của tướng quân,bèn cầu kiến một người đàn ông có tên là Haggis.Căn cứ vào cách ăn mặc như quý ngài và bề ngoài người Loencủa anh, vệ binh không từ chối cũng không làm khó anh, cử mộtngười đi vào gọi một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi ra.Người đàn ông này có ngũ quan và màu da đều thuộc ngườigốc Balam, nhưng mái tóc xoăn đen lại bị kéo ra rất thẳng, chảichuốt mượt mà sau lưng, giống như bắt chước nhân vật cấp caoở các quốc gia lục địa Bắc.Hắn mặc áo sơ mi màu trắng, gilê đen, thắt một chiếc nơ vôcùng nghiêm chỉnh, vừa nhìn thấy Dwayne Dantes, hắn đã dùngthứ tiếng Loen tiêu chuẩn nói:"Chào ngài, tôi là Haggis, rất vinh hạnh khi được gặp ngài."Ngữ điệu của hắn hơi nhanh, không giống với phong cách ngônngữ của bất cứ nơi nào ở Loen.Klein dù sao cũng đã sống trong xã hội thượng lưu một thờigian, nghe vậy thì hơi bất ngờ, khẽ cười nói:"Xin chào, tôi là Dwayne Dantes, không ngờ ở nơi này cũng cóthể gặp được một quý ngài có thể sử dụng thuần thục ngôn ngữquý tộc của Loen."Haggis nở nụ cười khó che giấu:"Rất nhiều con cái của các gia đình quý tộc Loen từng đến đôngtây Balam để tìm kiếm cơ hội. Tôi có vinh hạnh từng được họcngôn ngữ với vài người trong số họ.""Ồ, không biết chừng có người tôi biết đấy." Klein không hề vộivã bàn chuyện làm ăn ngay, mà hàn huyên vài câu với phong độcủa quý ngài.Haggis cười nói:"Bạn tôi, thượng tá Alfred Hall, là con trai thứ của một Bátước."'Hall...' Klein khẽ cười một tiếng rồi nói:"Tôi cũng từng gặp bá tước Hall trong một buổi tiệc từ thiện,ngài ấy là một quý tộc chân chính.""Thế giới này quả là nhỏ."Haggis gật đầu tán thành:"Có lẽ việc này là do vận mệnh sắp xếp. Đáng tiếc, năm trướcAlfred đã bị điều tới Đông Balam."Hắn không nói thêm nữa, mà mời Dwayne Dantes tiến vào phủcủa tướng quân.Lúc đi ngang qua cửa hông, Klein bỗng ngẩng đầu, nhìn về phíakhung cửa sổ thủy tinh được khảm đủ màu.Tấm kính thủy tinh bị ánh mặt trời chiếu rọi, tỏa ra các ánhhào quang khác nhau, giống như từng ánh mắt đang di chuyển.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co