Chap 9: Kế hoạch!
Lox Pratt chưa bao giờ tin rằng một con người có thể thay đổi suy nghĩ của người khác chỉ bằng vài câu nói đơn giản, bởi nếu điều đó thật sự dễ dàng đến vậy thì thế giới đã không tồn tại nhiều cuộc chiến tranh đến thế, càng không có những bi kịch kéo dài qua nhiều thế hệ chỉ vì một niềm tin sai lầm nào đó ăn sâu vào tâm trí con người. Voldemort là ví dụ rõ ràng nhất. Hắn không chỉ xây dựng một tổ chức, không chỉ tập hợp những kẻ theo đuổi chủ nghĩa thuần huyết quanh mình, mà còn biến bản thân thành biểu tượng của cả một lý tưởng, khiến vô số người tin tưởng hắn tới mức sẵn sàng dâng lên gia đình, tài sản và cả mạng sống mà không hề nghi ngờ.
Lucius Malfoy là một trong số những người ấy. Ông thông minh hơn phần lớn phù thủy mà Lox từng biết, thận trọng hơn, lý trí hơn và cũng thực tế hơn rất nhiều, thế nhưng điều đó không ngăn được ông đặt niềm tin vào Voldemort, bởi niềm tin chưa bao giờ được xây dựng hoàn toàn bằng lý trí. Chính vì thế, ngay từ khi nhận ra mình đã xuyên không trở thành Draco Malfoy, Lox đã hiểu rằng việc chạy tới trước mặt Lucius rồi hét lên rằng Voldemort là một tên lừa đảo sẽ chẳng thay đổi được điều gì ngoài việc khiến bản thân bị xem như một đứa trẻ có vấn đề. Nếu muốn kéo gia đình Malfoy ra khỏi con đường cũ, cậu cần làm giống những gì Harry Potter đã vô tình làm ở thung lũng Godric, không phải ép người khác thay đổi, mà là gieo xuống một hạt giống nhỏ đủ để họ tự mình bước tới đáp án.
Ý nghĩ ấy đã tồn tại trong đầu Lox từ rất lâu nhưng mãi tới đầu mùa đông cậu mới nhìn thấy cơ hội đầu tiên. Hôm đó Narcissa tới thăm một người bạn cũ trong khi Lucius ở lại dinh thự xử lý công việc, còn Severus cũng không xuất hiện như thường lệ, khiến toàn bộ dinh thự rộng lớn chìm trong bầu không khí yên tĩnh hiếm thấy. Đối với một đứa trẻ bình thường, đó chỉ là một ngày không có gì đặc biệt, nhưng đối với Lox, bất kỳ khoảng thời gian nào không bị người lớn theo sát đều đáng giá như vàng. Sau nhiều tháng sống trong thân xác Draco, cậu đã học được không ít kỹ năng hữu ích, chẳng hạn như cách bò mà không gây quá nhiều tiếng động, cách tránh sự chú ý của gia tinh và cách khiến mọi người tin rằng mình đang vô cùng ngoan ngoãn trong khi thực tế lại chuẩn bị làm chuyện hoàn toàn ngược lại. Chính những kinh nghiệm quý báu ấy đã giúp cậu thành công rời khỏi phòng khách và tiến tới khu hành lang dẫn vào thư phòng của Lucius trước khi bị bất kỳ ai phát hiện.
Thực ra ngay từ đầu Lox cũng không có mục tiêu cụ thể nào cả. Cậu chỉ đơn giản muốn tìm kiếm thứ gì đó hữu ích, một thông tin, một cái tên, một manh mối đủ để giúp mình hiểu rõ hơn những gì đang diễn ra trong gia đình Malfoy. Thế nhưng ngay khi bò tới gần cánh cửa thư phòng đang khép hờ, cậu đã biết hôm nay có lẽ là ngày may mắn nhất kể từ khi xuyên không. Lucius đang ở bên trong, nhưng thay vì ngồi tại bàn làm việc như thường lệ, ông lại đứng trước một giá sách lớn, còn mặt bàn phía sau lưng thì ngổn ngang tài liệu như thể vừa trải qua một cuộc tìm kiếm nào đó. Điều đó vốn không đáng chú ý nếu giữa đống giấy tờ ấy không xuất hiện một phong thư cũ kỹ tới mức gần như lạc lõng.
Ban đầu Lox chỉ nhìn lướt qua.
Sau đó cậu khựng lại.
Rồi nhìn thêm lần nữa.
Trên góc phong thư là một cái tên.
Tom Marvolo Riddle... Chỉ bốn từ đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến trái tim cậu đập mạnh tới mức tưởng như có thể nghe thấy tiếng vang trong lồng ngực.
Lox biết cái tên đó, Biết quá rõ. Đó là cái tên mà Voldemort căm ghét hơn bất cứ thứ gì trên đời, là quá khứ mà hắn dành cả cuộc đời để chối bỏ, là dấu vết cuối cùng còn sót lại của đứa trẻ từng sinh ra dưới tên Tom Riddle trước khi tự biến mình thành Chúa tể Hắc ám. Vấn đề nằm ở chỗ phong thư ấy đang ở đây.
Trong dinh thự Malfoy.
Trong thư phòng của Lucius.
Và Lucius rõ ràng chưa nhận ra tầm quan trọng của nó.
Suy nghĩ ấy khiến đầu óc Lox hoạt động với tốc độ chưa từng có. Nếu đây thật sự là một trong những lá thư cũ từ thời Tom Riddle còn chưa trở thành Voldemort thì nó có giá trị lớn hơn bất kỳ món bảo vật nào trong dinh thự này, bởi nó không chỉ là bằng chứng về quá khứ của Chúa tể Hắc ám mà còn là cánh cửa dẫn tới rất nhiều bí mật khác. Lucius chưa từng nghi ngờ Voldemort bởi ông chưa có lý do để nghi ngờ. Trong mắt ông, Voldemort là thủ lĩnh của giới thuần huyết, là người kế thừa lý tưởng mà biết bao gia tộc theo đuổi. Nhưng nếu quá khứ của Voldemort bắt đầu xuất hiện trước mặt ông từng chút một thì sao? Nếu những câu hỏi bắt đầu xuất hiện thì sao? Nếu chính Lucius tự tay lần theo những dấu vết ấy thì sao? Lox không cần phải đưa ra đáp án. Cậu chỉ cần khiến Lucius bắt đầu đặt câu hỏi.
Giống như Harry đã làm với Peter Pettigrew.
Giống như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ.
Điều quan trọng chưa bao giờ là viên đá...Mà là những gợn sóng tạo ra sau đó.
Ngay khoảnh khắc ấy, một kế hoạch đơn giản bắt đầu hình thành trong đầu cậu. Nó không hoàn hảo, cũng không chắc chắn sẽ thành công, nhưng đó là kế hoạch đầu tiên kể từ khi xuyên không mà Lox thật sự tin có thể thay đổi tương lai. Cậu không thể chỉ tay vào phong thư rồi bảo Lucius đọc nó. Cậu không thể nói chuyện. Không thể viết chữ. Không thể giải thích bất cứ điều gì. Nhưng cậu có thể làm thứ mà Harry Potter ở Godric's Hollow đã làm rất tốt, đó là tạo ra những phản ứng bất thường tới mức người lớn không thể làm ngơ. Nếu một đứa trẻ liên tục chú ý tới một vật nào đó, liên tục tìm cách tiếp cận nó, liên tục phản ứng mỗi khi nhìn thấy nó, sớm muộn gì người lớn cũng sẽ tò mò. Và một khi Lucius bắt đầu tò mò, ông sẽ tự mình mở cánh cửa còn lại.
Nghĩ tới đó, Lox chậm rãi nhìn lại phong thư mang tên Tom Marvolo Riddle thêm một lần cuối trước khi quay đầu bò khỏi hành lang như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trên thực tế, chính cậu cũng không biết kế hoạch này rồi sẽ đưa mọi chuyện đi xa đến đâu, nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là lần đầu tiên kể từ khi mở mắt trong thân xác Draco Malfoy, cậu không còn cảm thấy mình chỉ là một khán giả bất lực nhìn tương lai lặp lại trước mắt nữa, bởi cũng giống như Harry đã vô tình thay đổi vận mệnh của gia đình Potter bằng những tiếng khóc và phản ứng tưởng chừng vô nghĩa, Lox vừa tìm thấy cơ hội để làm điều tương tự với gia đình mình, mà đôi khi lịch sử không thay đổi bởi những trận chiến long trời lở đất hay những lời tiên tri vĩ đại, nó thay đổi từ một chi tiết nhỏ đến mức chẳng ai buồn để tâm, từ một lá thư cũ bị lãng quên trong góc thư phòng và từ một đứa trẻ chưa đầy một tuổi đang quyết tâm khiến cả thế giới đi chệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co