Truyen3h.Co

Lượng Ý/ HOK

6

morkli

Sét cổ tích tục tĩu mất não cả nhà ơi 😇 tôi xin lỗi tui nghiền hơi Fem! Tư Mã Ý 😞
Lấy ý tưởng từ truyện cổ tích Tấm Cám, tui chỉ muốn thấy Tư Mã Ý mặc yếm lụa đào thôi 😞 xin đừng đánh tui
___________________________________________

Ngày xửa ngày xưa, ở vùng quê thanh bình của vùng đồng bằng Bắc bộ nọ, có một gia đình quan liêu sinh được một cô con gái xinh xắn. Họ đặt tên nàng là Tư Mã Ý, ở nhà hay gọi là nàng Tấm. Nàng Tấm lớn lên trong tình yêu thương đủ đầy của cha mẹ, tính tình hiền lành, ngoan ngoãn, da trắng môi hồng, đôi mắt long lanh như chứa đầy nước, thân hình mảnh mai non nớt khiến ai nhìn cũng phải xiêu lòng. Nhưng không may khi Tư Mã Ý vừa tròn mười sáu tuổi, mẹ ruột đột ngột qua đời. Nàng đau buồn khôn xiết, ngày ngày ra mộ mẹ khóc thương. Cha nàng lo lắng cho con gái vừa mất mẹ, lại thường xuyên ở nhà một mình buồn tủi cô quạnh nên quyết định tìm cho nàng một người mẹ kế.

Cha nàng kể rằng người mẹ này cũng có một cô con gái trạc tuổi nàng tên là Cám, nàng nghe vậy thì vui lắm, lặng lẽ mong chờ người chị gái tên Cám ấy có thể bầu bạn với mình để xoa dịu khoảng trống trong lòng. Nàng háo hức mong chờ ngày rước dâu, mơ mộng về những ngày tháng vui vẻ có chị em sum vầy.

Nhưng mà ai ngờ, ngày đón dâu về tất cả mới vỡ lẽ ra đó chỉ là lời nói dối. Ngay cả cha nàng cũng bị lừa, mẹ kế vốn dĩ chẳng có cô con gái nào cả. "Chị Cám" trong lời kể của cha thực chất lại là một thanh niên cao lớn, mặt mày khôi ngô tuấn tú nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đầy mưu mô, Gia Cát Lượng.

"C-chị.. chị là.. sao lại là nam nhi? Cha nói dì có một cô con gái tên Cám mà...?"

Tư Mã Ý cứng đờ cả người, miệng nhỏ lắp bắp, giọng nói run run. Gia Cát Lượng thấy vậy thì cười khẽ, giọng nói trầm ấm của hắn vang lên.

"Tấm à, đừng hoảng. Chắc là có hiểu lầm nhỏ thôi. Anh chính là Cám, con trai của mẹ. Có lẽ cha em hiểu lầm tên của anh chăng? Nhưng mà đừng lo, em gọi anh là chị Cám cũng không sao. Từ nay về sau anh sẽ là người nhà của em, chăm sóc em thật tốt."

"Rất vui được gặp em nhé, Tấm nhỏ."

Hắn nở nụ cười tươi rói, ấm áp và dịu dàng đến mức khiến người xung quanh cũng phải gật gù khen ngợi. Hắn tiến lại gần một bước, đưa tay vuốt nhẹ vai Tư Mã Ý một cách ân cần làm nàng đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm phần nào.

"Em... em xin lỗi, tại em hiểu lầm.. chị Cám... à không, anh Cám.."

Gia Cát Lượng cười lớn, vẻ mặt rạng rỡ. Giọng nói của hắn tràn ngập vui vẻ.

"Không sao đâu, Tấm dễ thương lắm. Sau này chúng ta sẽ là người một nhà, em đừng khách sáo."

Trong bụng, Gia Cát Lượng thầm tính toán, ánh mắt thoáng qua một tia dục vọng lạnh lẽo mà không ai hay biết.

Da trắng quá... eo nhỏ, ngực non.... Con bé này đúng là cực phẩm. Đừng lo nhé Tư Mã Ý, tao sẽ từ từ nuốt chửng mày.

Ba tháng đầu tiên sau ngày cưới, mẹ con Gia Cát Lượng vẫn giữ nguyên vỏ bọc hoàn hảo. Họ đối xử với Tư Mã Ý rất tốt, khiến nàng dần tin tưởng và coi Gia Cát Lượng như anh trai ruột thịt. Nàng không hay biết rằng, đằng sau nụ cười tươi rói ấy là một con sói đang chờ thời cơ để xé xác nàng hoàn toàn.

Gia đình mới này dần dần xoa dịu được nỗi đau mất mẹ trong tim nàng Tư Mã Ý, nhưng nó chỉ hoàn hảo cho đến khi cha nàng phải đi thiết triều lâu dài, không thể trở về nhà thường xuyên được nữa. Lúc này đây, mụ dì ghẻ mới thật sự lộ bản chất thật. Bà ta mắng chửi nàng thậm tệ, bắt nàng phải làm mọi việc nặng nhọc nhất, từ nấu nướng, giặt giũ đến chăn trâu, cày ruộng. Tư Mã Ý bé nhỏ trước giờ chưa từng phải làm những việc như vậy, nên đương nhiên nàng làm vô cùng vụng về. Nhưng làm việc vụng về thì lại bị mụ chửi mắng, bỏ không cho ăn cơm khiến nàng buồn tủi, khóc lóc mỗi đêm vì nhớ cha nhớ mẹ. Có lần, nàng Tấm bị mụ dì ghẻ tát mạnh làm đôi má trắng ngần đỏ bừng, nàng khóc nức nở, muốn chạy đi tìm anh trai để mách. Nàng nghĩ Gia Cát Lượng lúc trước đối xử với mình rất tốt, có lẽ hắn sẽ bênh vực mình, nhưng rồi nàng chợt nhận ra những lúc nàng bị mắng chửi đều không có mặt hắn ở đó. Nàng lại do dự, ấm ức nuốt ngược nước mắt vào lòng.

"Họ là mẹ con ruột mà... nếu mình mách Cám, chắc chắn anh ấy sẽ không tin, sẽ cho mình là đứa gây chuyện..."

Nàng đành lặng lẽ ôm nỗi tủi nhục này, một mình chịu đựng, nước mắt rơi lã chã xuống ướt đẫm vạt áo sờn cũ.

Gia Cát Lượng ban ngày vẫn giữ vẻ mặt anh trai hiền lành, hay hỏi han nàng vài câu xã giao, nhưng dần dần, hắn bắt đầu quấy rối Tư Mã Ý một cách tinh vi. Hắn hay tìm cớ gọi nàng vào phòng riêng để giúp mình làm vài việc vặt. Hắn sẽ bảo nàng cúi xuống nhặt đồ rơi dưới gầm bàn, ánh mắt như rắn độc dán chặt vào đường cong ngực non và eo nhỏ khi áo nàng xô lệch. Hoặc hắn sẽ giả vờ vô tình chạm vào tay nàng, lén lút vuốt ve cánh tay trắng muốt.

Một hôm nọ, mụ dì ghẻ hay tin cha nàng sắp về nhà liền hốt hoảng nghĩ ra kế sách đối phó. Ngay từ tờ mờ sáng mụ đã gọi nàng dậy, rỉ giọng ngọt nhẹ dụ dỗ.

"Tấm, hôm nay con đi chăn trâu sớm kẻo nắng trâu không chịu ăn. Chăn xong con ra ao bắt vài con tôm tép về đặng dì nấu canh tôm bầu cho cha nhé."

Mụ hạ giọng ngọt ngào dụ dỗ đứa nhỏ trước mặt, hòng lên kế hoạch để cha nàng không thấy được cảnh ở nhà con gái cưng bị bạo hành như thế nào. Tư Mã Ý nghe thấy cha sắp về thì mừng lắm, nàng háo hức chuẩn bị dắt trâu ra đồng thì mụ dì ghẻ lại gọi nàng lại.

"Tấm, chờ đã con! Thằng Cám đâu, dậy ngay đi ra đồng trông chừng em mày, kẻo thân con gái đi một mình nguy hiểm!"

Mụ ta quá hiểu ý tứ con trai mình. Từ lâu mụ đã nhận thấy ánh nhìn thèm thuồng khác lạ của con mình dán chặt trên người con riêng của chồng, nên mụ thầm tạo cơ hội cho thằng con trời đánh đó. Gia Cát Lượng đang ngủ thì bị mẹ mắng cho váng hết cả đầu, hắn bực bội làu bàu trong miệng vài câu không rõ chữ thì trông thấy Tư Mã Ý đang đứng đợi mình, gương mặt non choẹt vươn đôi mắt ngây thơ nhìn mình làm hắn sướng rân cả người, vội vàng rửa mặt rồi xách theo cái giỏ tre dắt em gái ra đồng. Trong bụng hắn mừng như trẩy hội, cảm ơn mẹ yêu rối rít vì đã tạo cho hắn cơ hội quý báu đến vậy.

"Tấm chăn trâu ở trong bóng râm này đi, anh đi nhặt ít củi."

Hắn xoa đầu nàng rồi biến mất tăm vào bụi tre gần đó. Nàng cũng không bận tâm đến thằng anh kế trời đánh này nữa, bắt đầu cần mẫn làm việc mong chờ đến chiều về được gặp cha rồi mách cha cho thỏa thích. Bầu trời hôm nay gay gắt đến lạ, vừa mới nhặt được ít cỏ cả người nàng đã đổ mồ hôi đầm đìa, cái áo bên ngoài bết dính vào người làm nàng nhỏ nhăn mặt khó chịu. Nàng rón rén nhìn quanh thấy không có ai mới dám rụt rè cởi bỏ cái áo dài ôm sát bên ngoài, để lộ tấm lưng trắng nõn nà. Mồ hôi cũng làm bết dính cái yếm lụa đào mỏng manh của nàng, nó dính chặt lấy bầu ngực non, làm lộ hết hai núm ti nhỏ xíu trên cái yếm mỏng. Sau đó nàng lại tiếp tục cúi người làm việc hăng say, không hề chú ý đến tiếng bước chân của Gia Cát Lượng từ xa.

Hắn vừa đi nhặt củi về thì trông thấy cảnh tượng gợi dục không tả nổi. Đôi gò bưởi núng nính đung đưa từng cái lấp ló qua khe nách trắng ngần làm hắn chảy cả dãi. Cái yếm mỏng manh không thể che chắn được hết tấm thân trắng nõn, đầu vú non hồng hào thỉnh thoảng lộ ra ngoài không khí nhưng Tư Mã Ý quá bận rộn nên không hề hay biết bộ dạng mình bây giờ trông dâm dật đến nhường nào. Hắn không thể chịu nổi cảnh tượng này nữa, bước tới vuốt nhẹ tấm lưng ướt nhẹp từ phía sau làm nàng giật thót, cả người quay phắt lại như bị điện giật. Vừa quay người lại thì phát hiện ra đó là Gia Cát Lượng, nàng bèn quỳ sụp xuống đất, đôi tay mảnh khảnh ôm chặt tấm thân mai gầy khóc nức nở.

"A-anh Cám! Đừng có nhìn em mà... hức.. anh quay ra chỗ khác đi..."

Chưa kịp làm gì mà con bé này đã khóc um sùm váng hết cả đầu, nhưng ở gần đó cũng có một vài người đang chăn trâu nên hắn miễn cưỡng quay mặt sang chỗ khác, nhẹ giọng nhắc nhở nàng kéo áo lên đàng hoàng nhưng trong bụng đã thầm tính toán đến chuyện khác.

"Ừ, anh xin lỗi. Anh thấy yếm em tuột, định cột lại cho... em kéo áo lên đi Tấm, sao lại ăn mặc thế này..."

Hắn bực tức cố gắng kìm nén dục vọng, kiên nhẫn dỗ dành con bé mít ướt này nín khóc đã rồi mới tính đến chuyện xơi múi sau. Tư Mã Ý bối rối chỉnh lại cái yếm mỏng rồi khoác nhanh cái áo dài bên ngoài vào người, che chắn kỹ càng tấm lưng mảnh mai. Nàng ngại ngùng đỏ bừng cả mặt, không dám nhìn thẳng vào mặt anh trai nên cắm cúi nhặt cỏ rồi nhét hết vào miệng trâu làm nó suýt nghẹn. Gia Cát Lượng cũng không làm khó nàng nữa, hắn cũng đi sang góc khác nhặt thêm ít củi về, tạm xoa dịu bầu không khí ngại ngùng này.

"Tấm à, trưa rồi. Đi bắt cá rồi về."

Gia Cát Lượng nắm cọng dây cương dắt trâu, gọi với ra tìm Tư Mã Ý. Nàng đang ngẩn ngơ nghịch ngợm mấy bông hoa dại thì nghe giọng hắn, vội vàng chạy theo hắn ra cái ao vắng đầy ắp cá tôm đằng xa.

"Xuống bắt nhanh rồi về."

Nàng Tấm ngoan ngoãn nghe lời, quấn cao cái váy lĩnh lên đến tận đùi, để lộ đôi chân trắng nõn. Nàng không dám cởi thêm cái áo ngoài nữa vì hắn cũng đang ở đây, thân hình nhỏ nhắn cần mẫn ngụp lặn trong cái ao nhỏ bắt từng con cá con tôm, bùn đất dính đầy tấm thân trắng nõn. Nhìn thấy cảnh này, trong đầu hắn đã nghĩ ra một cách để xơi múi con nhỏ này.

"Tấm, em hậu đậu quá. Người dính đầy bùn đất rồi. Sang bờ sông bên kia tắm đi kẻo dơ về mẹ lại mắng."

Hắn cười cười giả tạo dụ ngọt đứa nhỏ ngốc nghếch này, nàng ta nghe vậy cũng tin lời hắn răm rắp. Liếc thấy cái giỏ tre cũng đã đầy ắp cá tôm tươi rói nên nàng ngoan ngoãn bước sang dòng sông sạch kế bên tắm rửa. Tại khúc sông vắng vẻ, Tư Mã Ý cẩn thận ngó ngang ngó dọc, nàng trông thấy Gia Cát Lượng đang ngồi tựa lưng vào mấy con trâu, quay lưng về phía mình nên mới dám cởi yếm ra để lộ thân thể trắng muốt nõn nà, bầu vú non nớt đương tuổi mới lớn núng nính xinh yêu như hai cái bánh bao nhỏ, đầu ti nhỏ xíu e ấp núp trong quầng vú hồng phấn, trông vừa dâm dục vừa ngây thơ đến lạ. Nàng chậm rãi xối dòng nước mát lạnh lên người để rửa sạch bùn đất, nước sông lạnh buốt chảy xuống bầu ngực non nớt khiến hai núm vú hồng hào co lại vì lạnh.

Nàng tắm rửa thoải mái, không để ý Gia Cát Lượng đã tiến đến phía sau mình. Đột nhiên, hắn bất ngờ lao tới, một tay to lớn bịt chặt miệng Tư Mã Ý từ phía sau, tay kia ôm eo kéo mạnh nàng ra vùng nước sâu ngập đến ngang ngực. Tư Mã Ý hoảng loạn giãy giụa, mắt trợn trừng sợ hãi, nhưng tiếng kêu chỉ còn là những âm thanh ú ớ bị bàn tay hắn đè chặt.

"Kìa em, tắm không sạch sẽ gì hết. Để anh Cám giúp Tấm rửa lưng nhé."

"Mày mà dám hé răng nửa lời với ai xem, đừng trách sao tao ác."

Hắn ép sát người nàng từ phía sau, con cặc cứng ngắc cọ mạnh vào đùi trong mịn màng qua lớp vải ướt. Tay còn lại của hắn luồn ra trước nắm chặt bầu ngực non trắng muốt bóp mạnh. Ngón cái và ngón trỏ hắn tập trung ngắt nhéo núm ti nhỏ xinh, kéo dài rồi thả cho nó bật trở lại, day nghiến mạnh bạo làm nó cương cứng dựng đứng.

Tư Mã Ý khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn với nước sông, thân thể giật bần bật vì không thở được. Hắn vẫn bịt chặt miệng nàng không cho nàng kêu la, nàng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng bị bóp nghẹt. Hắn vừa bóp vừa véo mạnh bầu ngực trắng thơm, khiến chúng nhanh chóng cứng ngắc và đỏ ửng dưới làn nước.

Đùa nghịch một hồi, thấy nàng mắt trợn trắng vì thiếu dưỡng khí, Gia Cát Lượng mới buông tay khỏi miệng để nàng hít thở. Nàng khóc nấc lên từng cơn, nỉ non cầu xin hắn buông tha cho mình.

"C-Cám!? Em xin anh.. tha cho em.. hức... sao anh lại làm thế... đừng mà.."

Nhưng hắn không buông tha cho nàng. Cả hai tay hắn giờ ôm trọn hai bầu ngực bóp mạnh từ dưới lên, ép hai bầu thịt núng nính lại với nhau. Hắn cúi người xuống, ngậm lấy một bên núm vú cắn mút thô bạo, tiếng bú mút chùn chụt vang lên rõ ràng. Răng hắn cắn khẽ rồi mút ngấu nghiến, kéo dài núm vú vào miệng, dùng cái lưỡi thô nhám quấn quanh day nghiến không ngừng. Bên ngực còn lại được hắn nắn bóp nhào nặn như nhào bột, móng tay gọn gàng ấn vào đầu ti mẫn cảm để nó thụt vào quầng vú hồng hào rồi lại bật ra như lò xo. Hắn thích thú hành hạ cặp vú non đến mức nó sưng vù đỏ lựng, trông như sắp chảy sữa đến nơi.

Bàn tay còn lại của hắn cũng không rảnh rỗi mà lần mò xuống khe thịt múp míp ở giữa đôi đùi trắng ngần, chà sát mạnh bạo lên lớp vải lót làm Tư Mã Ý cong hết cả lưng vì đau. Bím non lần đầu bị đối xử thô bạo đến vậy, khóc lóc chảy nước phản đối. Hắn không những không nương tay mà còn vạch miếng vải lót sang một bên nắn bóp gò thịt trắng xinh, ngắt nhẹ hột le làm nàng tê cứng cả người. Ngón tay hắn càng lúc càng mạnh bạo hơn, bên trên thì se ti ngắt vú, bên dưới thì bóp lồn móc le khiến nàng rên rỉ đỏ bừng cả mặt, miệng nhỏ há ra thở dốc từng đợt dâm đãng vô cùng.

"Con đĩ, ban nãy khóc nhiều lắm mà? Sao giờ mày rên dữ thế?"

Hắn khoái trá cắn mút cần cổ trắng ngần, hôn mút cái gáy trắng nõn làm nó hiện vài vết đỏ. Tư Mã Ý khóc nức nở, đôi tay nhỏ xinh nắm lấy bàn tay to lớn của hắn kéo ra muốn ngăn hắn lại nhưng vô lực. Nàng sợ về nhà với thân thể đầy dấu vết dâm ô thế này sẽ bị dì ghẻ và cha mắng nhiếc không thương tiếc.

"A-anh Cám ơi, em xin anh... Tấm xin anh mà! Đừng cắn nữa mà... cha và dì mắng em.."

"Ngoan, im lặng cho tao chơi thì sẽ không ai dám mắng mày cả. Còn mày dám mách ai thử xem, đừng trách sao tao ác."

Hắn cười đắc ý hành hạ đứa con gái khốn khổ trong lòng nhiều hơn, con cặc quá khổ cương cứng hoàn toàn, cạ vào khe mông nóng hổi làm nàng tái mét cả mặt. Nàng khóc lóc rấm rứt cố gắng chịu đựng để hắn chơi chán thì sẽ tha cho mình, nhưng hắn thấy nàng càng khóc thì càng hăng, vờn nhau dưới nước đến tận chiều muộn mới chịu dừng. Đến khi nàng được buông tha thì bầu ngực nhỏ nhắn đã sưng vù lên trông thấy, hai núm vú sưng tấy cương to cạ vào yếm làm nàng khó chịu, tấm lưng trắng ngần toàn vết hôn vết cắn tím đỏ không thể che được hết, còn cái bím non thì bị móc cho tê rần cả lên, nước dâm vẫn còn rỉ ra theo từng bước chân. Nàng vừa khóc vừa mặc đồ, cảm thấy bản thân quá dơ bẩn. Gia Cát Lượng giờ mới hài lòng nắm tay nàng dắt về không cho chạy thoát.

"Hai đứa mày đi đâu đến tận giờ này mới về!? Cha mày đã lên đường trở về kinh đô từ chiều rồi, có việc triều chính không ở lại được."

Vừa về đến nhà đã thấy mụ dì ghẻ đứng ở cửa ngõ mắng nhiếc um sùm. Mụ ta liếc thấy mấy vết đỏ mờ ám trên cổ nàng kèm núm vú sưng to gồ lên hai điểm trên cái yếm mỏng, vừa nhìn đã hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mụ liếc nhìn Gia Cát Lượng, ánh mắt lóe lên tia đắc ý, thầm khen ngợi thằng con mình cũng ranh ma phết. Tư Mã Ý vừa nghe xong như bị sét đánh, nàng đứng chết lặng một thoáng, rồi cả người run rẩy khóc không thành tiếng. Nước mắt lấp lánh tuôn rơi như mưa, đôi vai nhỏ nhắn run bần bật.

"Nào, đừng khóc. Ngoan, ở nhà với anh Cám, anh chơi với em."

Hắn xoa đầu nàng, đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn nàng đầy thoả mãn, ngắm nghía cái cổ trắng ngần lấp ló vài vết hôn đỏ ửng, bàn tay to lớn khẽ siết chặt lấy cái eo nhỏ nhắn nhắc nhở nàng ý tứ. Tư Mã Ý sợ xanh mặt, không dám khóc lóc thêm nữa, vội vàng cầm cái giỏ tre chui tọt vào bếp, tránh xa mẹ con cầm thú kia.

"Giỏi đó thằng oắt con! Mày cũng hay đó chứ con trai, mới có một buổi sáng mà mày hành hạ nó ra cỡ đó rồi!"

Mụ dì ghẻ cười ha hả xoa đầu thằng con trời đánh của mình, hắn cũng vui vẻ đáp lại lời mẹ.

"Nhờ ơn của mẹ hết, cảm ơn mẹ nhiều lắm. Con sẽ còn chăm sóc con nhỏ đó dài dài."
___________________________________________

Đêm đó, Tư Mã Ý ngồi ôm mặt khóc nức nở ở gốc cau sau nhà, toàn bộ ấm ức tủi nhục dồn hết vào tiếng khóc, nàng khóc đến xé lòng.

Nước mắt nàng rơi như mưa, vai run lên bần bật. Tiếng khóc thảm thiết bị chặn kín trong hai bàn tay non nớt, nhưng những tiếng nức nở đau đớn vẫn thoát ra được.

"Cha ơi.. cha đi rồi,... hức... con phải làm sao bây giờ..? Con sợ lắm... cha ơi, cứu con với..."

Nàng khóc đến khản cả giọng, thân thể mệt mỏi sau một ngày dài bị quấy rối vẫn còn đau nhức. Hai bầu ngực đầy rẫy dấu tay và dấu răng kinh tởm, vùng kín vẫn còn cảm giác tê rát và nhớp nháp nước dâm. Nàng ôm chặt hai chân, co ro trong góc tối, cảm giác cô đơn và tuyệt vọng bao trùm lấy cả tâm hồn.

"Con không muốn sống nữa... sao số con lại khổ thế này.. mẹ mất, cha bỏ con đi, giờ chỉ còn... giờ chỉ còn mẹ con chúng nó hành hạ con.."

Nàng khóc đến mức không còn sức nữa, chỉ còn những tiếng nức nở khe khẽ thỉnh thoảng bật ra khỏi đôi môi sưng tấy.

Bỗng, một luồng sáng dịu dàng, ấm áp hiện ra giữa bóng tối. Bụt hiện ra trong hình dáng một chàng trai trẻ, mái tóc ngắn màu hồng nhạt thoang thoảng mùi đào, ánh mắt ngài tràn đầy thương cảm. Ngài nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa bàn tay to lớn xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của Tư Mã Ý.

"Đứa nhỏ đáng thương... ta đã chứng kiến hết mọi nỗi khổ của con rồi."

Tư Mã Ý ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa, đôi mắt run run nhìn Bụt. Nàng không nói được gì, chỉ có thể khóc to hơn như trút hết nỗi uất ức bao ngày qua. Bụt xoa đầu nàng chậm rãi, giọng trầm ấm an ủi.

"Khóc đi con, khóc cho vơi bớt nỗi lòng. Nhưng con phải mạnh mẽ lên. Ta không thể thay đổi hết nhân quả, nhưng ta có thể cho con một người bạn nhỏ để bầu bạn qua những tháng ngày tăm tối này."

Ngài vẫy tay nhẹ, một luồng sáng vàng kim lóe lên. Một con cá vàng nhỏ xinh hiện ra, lớp vảy bóng mượt óng ánh dưới ánh trăng mờ, đang bơi nhảy tung tăng trong một vũng nước nhỏ hình thành ngay trước mặt nàng.

Con cá vẫy đuôi nhẹ nhàng, khẽ cọ vào ngón tay Tư Mã Ý như đang an ủi. Đôi mắt nó dường như thấu hiểu hết mọi nỗi đau của nàng. Tư Mã Ý run run, đưa tay chạm vào con cá, giọng nói khàn đi vì nước mắt.

"Cá.. cá vàng... sẽ ở bên con sao..?"

Bụt mỉm cười hiền từ, dịu dàng xoa đầu nàng lần cuối.

"Từ nay nó sẽ là người bạn chân thành nhất của con. Nó sẽ lắng nghe hết mọi nỗi buồn của con. Hãy hứa với ta rằng con sẽ chăm sóc nó thật tốt."

"Con hãy thả nó vào cái giếng sau nhà, nuôi nấng cẩn thận kẻo mẹ con mụ dì ghẻ lại thấy."

"Chỉ khi nào con đọc đúng câu thần chú: Bống bống bang bang, lên ăn cơm vàng, cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm, cháo hoa nhà người, thì nó mới nổi lên ăn cơm nguội của con."

"Con của ta, cố gắng lên con nhé."

Nói xong, thân hình Bụt dần tan biến vào bóng tối, chỉ còn lại con cá vàng nhỏ xinh bơi lượn nhẹ nhàng trước mặt Tư Mã Ý.

Tư Mã Ý vâng lời, lặng lẽ thả con cá vàng nhỏ xíu vào giếng nước sau nhà. Nàng chăm chú ngắm nhìn nó bơi lội tung tăng dưới bóng trăng mờ, dù nước mắt vẫn rơi nhưng nỗi tuyệt vọng đau thương trong lòng nàng đã vơi đi phần nào.
___________________________________________

Kể từ ngày đó, cuộc sống của Tư Mã Ý không khác gì địa ngục. Thằng anh khốn nạn của nàng ngày càng bạo dạn hơn, quấy rối nàng mọi lúc mọi nơi không kể trời sáng hay tối. Nhưng điều tuyệt vọng hơn nữa là mụ dì ghẻ biết chuyện nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, thậm chí còn có phần cố tình nuông chiều cho Gia Cát Lượng được nước lấn tới nhiều hơn.

Có một hôm, nàng đang lau sàn trong phòng riêng của hắn thì lại bị hắn túm tóc kéo vào giường. Hắn thô bạo giật phăng sợi lụa cột váy của nàng làm nó tuột hết xuống nền đất lạnh, cái lồn múp míp non choẹt hiện ra đập thẳng vào mặt. Hắn quỳ giữa hai chân trắng ngần, đưa lưỡi bú liếm trêu chọc khe thịt non. Nàng khóc lóc rên la đến khản cả cổ, hai tay cố đẩy đầu hắn ra nhưng không thể. Hắn không quan tâm đến nàng mà càng mạnh bạo hơn, mút mạnh hai mép thịt hồng hào, dùng lưỡi ngoáy sâu vào trong, tiếng bú mút chùn chụt vang vọng trong phòng. Cái mũi cao thẳng cạ vào hột le, ngửi mùi lông mu một cách suồng sã. Đôi tay hắn như gọng kìm bóp mạnh hai bên đùi non không cho nàng khép chân lại.

"Không.. anh Cám, đừng mà... trời còn sáng..."

"Dì phát hiện mất... đừng mà anh.. tha cho Tấm..."

Gia Cát Lượng không nghe, chôn mặt sâu hơn vào cái lồn dâm, dùng răng ngậm cắn hột le đỏ hỏn. Tư Mã Ý cắn chặt môi dưới khóc đến run cả người, thân thể giật bần bật mỗi lần lưỡi hắn day mạnh vào hột le nhỏ xíu.

Đúng lúc ấy, mụ dì ghẻ vô tình đi ngang qua phòng hắn. Mụ ta nghe thấy tiếng khóc lóc nỉ non phát ra từ căn phòng kín, mụ khẽ sững người, rồi đưa mắt nhìn hé vào trong. Cảnh tượng dâm dục bên trong hiện ra, con trai mụ đang bú liếm hăng say âm đạo của con chồng hiện ra rõ mồn một. Nàng Tấm nhỏ bé đáng thương khóc lóc không ngừng, nước lồn ngon ngọt chảy đầy xuống cằm hắn, nhỏ giọt tong tỏng xuống nền đất lạnh.

Mụ đứng yên một lúc, ánh mắt tràn đầy lạnh lùng. Mụ ta không những không quát tháo hay ngăn cản, mà còn khẽ cười khẩy, lắc đầu nhẹ rồi khép cửa lại đi thẳng, giả vờ như chưa thấy gì.

Hay có hôm vào một buổi chiều nắng gắt, Tư Mã Ý đang cặm cụi hái rau ở góc vườn sau nhà thì Gia Cát Lượng từ đâu bất ngờ xuất hiện, ôm chặt eo nàng kéo vào trong bụi cau gần đó.

Hắn ép sát nàng vào thân cây cau, cưỡng hiếp khuôn miệng nhỏ nhắn một cách tàn bạo. Môi hắn ngậm lấy môi nàng, luồn lưỡi vào miệng nàng đảo như khuấy cháo, mút mạnh cái lưỡi nhỏ nhắn làm nó tê rần cả lên. Một tay hắn luồn vào trong yếm nắn bóp bầu ngực non, tay kia kéo cao váy sờ soạng gò thịt mềm mọng trắng xinh làm nó chảy nước tèm nhem.

"Ưm.. a-anh Cám!.. không, dì thấy mấ-"

Tư Mã Ý giãy giụa, những tiếng kêu vụn vặn bị hắn nuốt trọn vào miệng. Mụ dì ghẻ lúc ấy đang phơi quần áo cách đó không xa, vô tình nhìn thấy cảnh tượng này. Mụ chỉ khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi tiếp tục phơi đồ, miệng lẩm bẩm chửi đổng.

"Đúng lũ nít ranh, chẳng biết nghĩ gì trong đầu! Giữa ban ngày ban mặt mà còn dám vờn nhau chẳng biết nể mặt ai!"

Từ đó, mụ dì ghẻ hoàn toàn phớt lờ những chuyện dâm dục này. Thậm chí mụ ta còn thỉnh thoảng cố tình tạo điều kiện cho thằng con quý hóa của mụ quấy rối nàng. Lúc này Tư Mã Ý mới tuyệt vọng nhận ra ngay cả mụ dì ghẻ cũng thầm ngó lơ chuyện hắn cưỡng bức quấy rối mình.

Nàng Tấm Tư Mã Ý kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần, ban ngày làm trâu làm ngựa, ban đêm thì không khác gì đĩ phải dạng chân dâng lồn cho anh kế chơi. Dẫu tuyệt vọng là vậy, nàng vẫn ân cần chăm sóc sinh mệnh nhỏ bé luôn lặng lẽ ở bên bầu bạn với nàng, ngoan ngoãn lắng nghe những buồn tủi của nàng mà không than vãn lấy một lời. Nàng cẩn thận chăm sóc chú cá vàng bé tí dưới đáy giếng sâu, ngày ngày dành ít phần cơm nguội của mình ra để nuôi nấng nó béo ú.

Những tưởng sẽ có thể che dấu lâu dài, nhưng Gia Cát Lượng đã phát hiện ra con cá vàng vào một đêm tối muộn, hắn tình cờ bắt gặp nàng đang cho cá ăn giữa ánh trăng mờ.

"Bống bống bang bang, lên ăn cơm vàng, cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm, cháo hoa nhà người,..."

Giọng nàng khàn khàn, đầy hy vọng mong manh. Con cá vàng vẫy đuôi óng ánh, cọ nhẹ vào ngón tay nàng như an ủi. Nàng mỉm cười yếu ớt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt giếng ảm đạm. Hắn đứng yên trong bóng tối, nheo mắt quan sát. Hắn không lên tiếng, chỉ khẽ cười lạnh rồi lặng lẽ quay về phòng.

Đến sáng hôm sau, lợi dụng lúc nàng đang đi rẫy, mẹ con mụ dì ghẻ liền ra cái giếng sau nhà, bắt chước cách nàng đọc câu thần chú kia mà dụ con cá vàng nổi lên. Hắn tàn nhẫn bắt sinh mệnh nhỏ bé ấy lên, không thương tiếc mà dùng cây dao phay sắc lạnh chặt phăng cái đầu con cá, cạo đi lớp vảy vàng óng ánh. Mụ dì ghẻ vui vẻ đem con cá vàng tội nghiệp chế biến thành món rồi ăn sạch sẽ, bỏ lại đống xương cá trắng hếu trên cái dĩa cũ. Nàng Tấm sau một ngày dài đi nương về, vừa bước vào bếp đã nhìn thấy đống xương cá ngổn ngang khiến tim nàng hẫng đi một nhịp, vội vàng chạy ra giếng gọi con cá của mình. Nhưng dù cho nàng có gọi đến khản cả cổ nó vẫn không nổi lên, Tư Mã Ý liền nhanh chóng hiểu ra vấn đề, đống xương cá đó chính là "món quà" mà mẹ con Gia Cát Lượng dành cho nàng.

Nàng bất lực, quỳ sụp bên giếng khóc nấc từng hồi. Đôi vai nhỏ nhắn run rẩy theo từng tiếng nấc, tiếng khóc thê lương vang vọng khắp sân sau vắng lặng. Luồng ánh sáng dịu dàng như tối đêm ấy lại hiện ra. Bụt lại xuất hiện, ánh mắt tràn đầy thương xót. Ngài khẽ xoa nhẹ mái đầu rối bù của cô bé, nhẹ giọng an ủi nàng.

"Đứa nhỏ tội nghiệp... ta đã chứng kiến tất cả, nhưng ta không có quyền can thiệp quá sâu vào nhân quả trần gian."

"Con của ta, đừng đau buồn nữa. Con hãy chia xương thành bốn phần, bỏ vào bốn cái hũ sạch, chôn ở bốn góc giường. Sau này sẽ có lúc cần dùng."

Tư Mã Ý khóc đến run người, giương đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Bụt. Nàng gật đầu lia lịa, rồi run rẩy ôm đống xương cá về phòng, vừa khóc vừa làm theo những gì Bụt dặn dò.

Đêm hôm đó, khi Tư Mã Ý đang ngồi co ro trên giường tre cũ kỹ, ôm đầu gối khóc thầm thì cửa phòng kẽo kẹt mở ra.
Gia Cát Lượng bước vào, vẻ mặt hiếm hoi mang theo chút dịu dàng giả tạo. Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc tơ mềm.

"Em gái ngoan... hôm nay mẹ sai rồi, nhưng mong em đừng trách mẹ. Buồn thì khóc với anh này.."

Lời hắn nói nghe nhẹ tênh như thể hắn không phải là kẻ cầm đầu gây tội. Đôi tay hắn vuốt ve mái tóc được một lúc thì như rắn độc lặng lẽ trườn bò xuống tấm lưng mai gầy, khẽ khàng vuốt dọc sống lưng làm Tư Mã Ý ớn lạnh cả người. Nàng run rẩy né tránh, nhưng hắn đã kéo nàng vào lòng ôm chặt. Ban đầu hắn chỉ vuốt nhẹ lưng, rỉ tai nàng thì thầm những lời dịu dàng ngọt ngào. Nhưng dần dần, tay hắn luồn vào trong yếm nắn bóp bầu ngực non nớt một cách thèm khát.

"Anh Cám... x-xin anh... em đang buồn lắm..."

"Buồn thì để anh dỗ."

Hắn cười khẩy, từ từ dồn nàng vào góc giường giữ chặt dưới thân. Bàn tay hắn khéo léo kéo tuột mấy nút thắt mỏng manh trên bộ đồ của nàng, lột sạch không chừa mảnh vải che thân. Thân thể non mềm trắng muốt hiện ra làm hắn thèm khát nuốt nước bọt cái ực. Ánh mắt hắn như lửa đốt lướt khắp người nàng, tham lam dò xét từng tất da thịt trắng muốt mặc cho nàng khóc lóc cầu xin.

"K-không!. Anh Cám, đừng mà... em xin anh!"

Tư Mã Ý khóc nấc giãy giụa hoảng loạn, đôi chân đá loạn trong không khí bị hắn tóm chặt quấn quanh eo mình. Gia Cát Lượng vẫn không quan tâm, hắn cởi quần, để con cặc cứng ngắc to lớn bật ra. Con cặc gân guốc kinh tởm ấy nhẹ nhàng chà sát mu lồn béo múp, đầu khấc bóng nhẫy cọ nhẹ nhàng lên hột le e ấp. Nụ nhỏ mềm mại vì kích thích liên tục mà bật ra khỏi mũ âm vật, dựng đứng cương cứng như hạt đậu non. Hắn nhẹ nhàng dùng tay mơn trớn mép môi hồng hào, cẩn thận nới rộng cái lồn trinh nguyên của thiếu nữ dưới thân để tránh nàng khóc quá to. Cảm giác tê dại từ dưới âm đạo truyền lên đại não khiến nàng mơ màng, môi nhỏ vô thức bật ra mấy tiếng rên khe khẽ.

Cảm thấy nới rộng đã đủ, hắn lại từ tốn ngậm chặt môi nàng, kéo nàng vào nụ hôn sâu đến nghẹt thở, cốt là để nuốt trọn tiếng hét thảm thương của nàng khi hắn một phát tiến vào không thương tiếc. Nàng cảm giác rõ màng trinh mỏng dính bị xé toạc, một cơn đau rát bỏng lan tỏa khắp cả người. Máu trinh nóng hổi trộn lẫn với nước nhờn chảy dài xuống chiếu làm nàng kinh tởm. Tư Mã Ý bị hắn cưỡng hiếp cả miệng trên lẫn miệng dưới, không thể phát ra tiếng hét nào, thỉnh thoảng chỉ có vài tiếng ú ớ vô nghĩa thoát ra ngoài.

Cái lỗ thịt mềm mại ra sức ngậm chặt lấy dương vật thô cứng làm Gia Cát Lượng sướng đến tê rần đầu óc. Từng đường gân xanh tím trên thân cặc được khe thịt bú mút cẩn thận khiến hắn khoái trá mà đâm rút mạnh hơn, không chờ nàng Tấm làm quen với dị vật bên dưới. Thiếu nữ đáng thương bị hôn đến mơ màng vì thiếu dưỡng khí, lúc này hắn mới luyến tiếc vùi mặt vào cần cổ trắng ngần hôn mút liên tục làm nó đỏ ửng cả lên. Cảm giác đau rát đầy ứ bên dưới lồn non dội thẳng lên dạ dày làm nàng muốn nôn ra ngoài. Nàng vừa tởm vừa sợ thằng con riêng chó chết của mụ dì ghẻ này, nhưng thân thể yếu đuối cùng tính tình có phần nhu nhược của mình làm nàng bất lực đến tột cùng, chỉ có thể nuốt ngược nước mắt vào trong mà cam chịu số phận.

"Con đĩ, nhìn xem mày mút cặc tao chặt như nào này..."

Hắn hài lòng nhìn con đĩ nhỏ dưới thân bị mình cưỡng hiếp đến không thở nổi. Bên dưới lồn non bị con cặc gân guốc kia dập mạnh liên hồi. Tiếng nước nhóp nhép mỗi lần hắn rút ra đâm vào làm nàng sởn hết cả da gà da vịt. Nhưng khi Gia Cát Lượng day nghiến liên tục vào gò thịt mềm mại mọng nước bên trong thì thân thể nàng lại phản bội chủ nhân. Từng cú thúc sâu và mạnh của hắn khiến một dòng khoái cảm nhục nhã lan ra khắp người nàng và át dần cơn đau.

Tư Mã Ý cắn chặt môi, nước mắt rơi lã chã. Nàng ghét hắn, ghét đến mức muốn chết quách đi cho rồi, nhưng dưới bụng lại co thắt mạnh mẽ, ngoan ngoãn ngậm chặt lấy con cặc đang ra vào không ngừng. Nàng liếc mắt nhìn xuống bụng dưới, chỉ để nhìn thấy một điểm gồ lên lớp da mỏng mỗi khi Gia Cát Lượng dập sâu. Con cặc to lớn của hắn khiến bụng nàng nhô lên một cục nhỏ, di chuyển lên xuống theo từng cái nắc hung hãn.

"Trông kìa... bụng mày bị tao đụ đến gồ cả lên rồi.."

Hắn nở nụ cười dâm đãng, dùng tay ấn lên điểm gồ ấy khiến Tư Mã Ý trợn ngược mắt rên rỉ không kìm nén được.

Tởm quá, tởm quá.. đồ súc sinh kinh tởm... nhưng mà sao mình lại thấy sướng thế này?...

Nàng vừa khóc vừa run rẩy, cảm thấy nhục nhã tột độ vì bị chính kẻ cưỡng hiếp mình làm cho sướng đến co quắp cả chân, eo nhỏ nhũn ra trước từng cái nắc mạnh bạo. Mỗi lần hắn rút ra gần hết rồi lại dập mạnh toàn bộ chiều dài vào trong, điểm gồ trên bụng nàng lại càng nổi rõ, cái mông trắng nõn bị hắn thúc cho đến đỏ ửng cả lên, lồn dâm phun nước tung tóe ướt đẫm cả bụng dưới của hắn.

"A-anh.. anh cút ra.. ghét,... em ghét anh..."

Nàng khóc nấc lên từng cơn, giọng nói khàn khàn lắp bắp mấy câu chửi hắn, nhưng bên dưới hông nhỏ lại bất giác lay động theo từng nhịp đập của hắn một cách nhịp nhàng. Lỗ lồn dâm đãng sau một hồi được dạy dỗ thì tham lam ngậm chặt cặc hắn không buông, nước dâm sánh nhờn như mật chảy ra nhiều đến nỗi làm vết máu đọng trên tấm chiếu nhạt thếch cả đi. Gia Cát Lượng nhìn thấy cảnh này thì càng hưng phấn, nâng eo nàng lên rồi ra sức dập nhanh và mạnh hơn, hai tay ngắt nhéo đầu ti nhạy cảm làm nó sưng to chuyển đỏ. Hắn vùi cặc sâu hơn vào lỗ thịt mọng nước ấy, đâm sâu đến tận cùng rồi đổ hết mớ tinh nóng hổi đặc quánh vào đầy tử cung non nớt của Tư Mã Ý. Khi hắn rút ra, tinh dịch trắng đục trào ra khỏi khe thịt sưng đỏ, chảy dài xuống đùi non mềm mại. Tư Mã Ý nằm bất động, nước mắt rơi lặng lẽ nhưng trong lòng đã hỗn loạn đến tột cùng.

Nàng căm ghét, kinh tởm Gia Cát Lượng đến tận cùng, nhưng cũng vừa ghê tởm, vừa nhục nhã vì chính cơ thể mình, cái cơ thể không biết vâng lời mà vẫn trơ trẽn tận hưởng khoái cảm tột độ mà thằng súc sinh ấy mang lại.
___________________________________________

😇 còn đoạn sét public nữa mà làm biếng quá
Ai mà đọc xong chap này rồi làm ơn đi xem lại truyện cổ tích Tấm Cám gốc để rửa não nhá 😭😭😭😭😭 xin đừng đánh tui 🥀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co