Truyen3h.Co

Lust 💋 - Lizkook (21+)

Chỗ tốt

Kangguru97

Lisa nhìn Jungkook chớp chớp mắt, cười nhếch miệng, biểu tình làm bộ chuẩn bị xem kịch vui. Jungkook liếc cô một cái, ấn đường giãn ra, đôi mắt nhu tình, lấp lánh.

Hai người ăn ý mười phần, không biết đang giấu bí mật gì, mẹ Jeon nhìn người này lại quay sang nhìn người kia, chờ bọn họ chủ động trả lời. Jungkook nhàn nhạt nói: "Không có gì? Mẹ thử nghe một chút sẽ biết."

Vì thế anh lại đem đoạn ghi âm Yeri gửi lôi ra, Lisa bị chiêu thức xử lý ấy của anh khiến cho kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, chờ đến khi mẹ Jeon trả lại điện thoại di động cho anh, nhưng thật ra cũng không có tỏ vẻ gì. "Được rồi, cũng không biết sao lại thế này, cứ cho là con chọc cô ấy. Một hai phải mời ra ngoài ăn cơm, giữa chúng con cũng chẳng có gì cả." Lisa khô cằn giải thích vài câu.

Jungkook nói tiếp: "Xác thật, mẹ nói Lice nhằm vào cô ấy, thật ra cũng chỉ mới gặp qua vài lần, đều là gặp ở nhà mình. Trước kia nhìn rất đáng tin cậy, sau khi lấy chồng thì không hiểu nổi."

Trước kia cứ cho rằng anh là người trầm mặc nội tâm, không ngờ cũng có lúc độc miệng như vậy, đặc biệt đối tượng lại là Yeri. Tuy biết rõ chính mình không nên mang tâm tiểu nhân, nhưng Lisa vẫn càng nghĩ càng sung sướng.

Đứng đằng sau mẹ Jeon nhìn anh kéo mắt phải xuống làm mặt xấu, mẹ Jeon nghe anh nói như vậy, cũng không khỏi nhíu mày. Yeri và người mẹ chồng hào môn kia ở chung không vui vẻ, thường xuyên cãi cọ mâu thuẫn với Yugeom bà cũng biết đến.

Mẹ Yeri thường xuyên tìm bà kể khổ, hai đứa nhỏ không bớt lo, hôm qua nghe nói Yugeom đi công tác cũng không nói cho Yeri một tiếng, Yeri về nhà kể, mẹ con bé còn oán giận. Kia đứa nhỏ kia vốn dĩ mơ hồ, xem tình hình này, sao còn xen vào chuyện giữa Lice và Kookie? Mẹ Jeon miễn cưỡng cười cười, "Nếu như vậy, nói rõ với con bé là được, sau này cũng không cần lui tới quá thường xuyên."

Phụ nữ sinh ra đã có sẵn tính mẫn cảm với kỹ nữ, e là mẹ Jeon đã nhận ra Yeri có chỗ không ổn, Lisa hoàn toàn lau mắt mà nhìn đối với Jungkook.

Cơm nước xong trên đường về nhà, cô vừa thắt đai an toàn, vừa hỏi anh, "Anh thật sự gọi người đến xem thế là đủ rồi, nhà anh nói như thế nào cũng đã lui tới với nhà Yeri nhiều năm như vậy, sau này còn cúi đầu chạm ngẩng đầu gặp. Để mẹ biết không phải là xấu hổ sao?"

Mệt cô hiếm khi có ý tốt giải thích giúp người khác, nghĩ cứ như vậy mà không mặn không nhạt, dù sao cô cũng nhắm mắt làm ngơ.

Một bàn tay Jungkook đảo quanh tay lái, rẽ vào cao tốc, sau đó dùng giọng nói bình thản nhất nói ra lời âu yếm động lòng người nhất, "Vì cho em mười phần cảm giác an toàn, chẳng những anh, còn có người nhà của anh cũng sẽ vui niềm vui của em, buồn nỗi buồn của em."

Một đòn ngay tim, cảm giác ngọt ngào bốc hơi thành nhiệt độ cao, nhiễm hồng gương mặt trắng nõn không tì vết của cô. Nghiêng đầu qua nhìn anh, giống như nói gì cũng không cần thiết nữa, trên trán tóc đen tán loạn không kiềm chế được, biểu cảm xôn xao gợn sóng. Biết cô đang nhìn mình không chớp mắt, khóe miệng Jungkook hơi cong lên, xe chậm rãi tiến vào gara rồi dừng lại.

Mới vừa xuống xe đóng sập cửa lại, tiếng chuông di động vang lên, Lisa nghe xong vài câu, cúp điện thoại. Lúc này cũng không còn sớm, màu xanh đằng sau tòa nhà cao tầng dần tối lại, tiếng lá cây xào xạc vang lên.

Jungkook đứng ở dưới đèn đường, vạt áo bị gió thổi tung, thân mình cao gầy, đầu tóc đen như mực, khuôn mặt tuấn tú. Chân dài thẳng tắp, con ngươi màu trà thỉnh thoảng lại chuyển hướng sang bên cạnh, chú ý động tĩnh của cô. Phong thái như một cậu thanh niên, sạch sẽ trong sáng, Lisa không chút suy nghĩ nhảy lên ôm chầm lấy.

Được anh tiếp lấy ôm vào trong lồng ngực, tóc rũ ra phủ lên hai người, cô ngửa đầu cười, "Nè, có ai từng nói là anh rất đẹp trai không."

"Có." Anh cúi đầu, cười trầm tĩnh, nhỏ giọng nói: "Nhưng đều nghe không êm tai bằng em."

Giống như khởi động kỹ năng nịnh nọt vậy, miệng sao lại ngọt như thế, Lisa nhón mũi chân hôn lên khóe miệng anh, "Đi ra ngoài tụ tập không? Là người lần trước kết hôn ấy, BamBam."

Đuôi lông mày anh hơi nhếch, nhớ ra là ai, mỉm cười lắc đầu, "Không đi." Đọc từng chữ một giọng điệu rất kiên quyết.

"Đi đi mà." Lisa nắm lấy tay áo anh, lắc lắc, "Khó có được hôm nay vui vẻ như vậy."

"Anh thấy mỗi ngày em đều rất vui vẻ." Khóe miệng anh nhẹ nhàng hàm chứa nụ cười.

"Ý em là hiếm khi thấy anh vui vẻ như thế." Cô xoay chuyển đôi mắt, bẻ đầu ngón tay tính toán, "Anh xem đi, em lại thích anh nhiều hơn một chút; Yeri cũng không có cách nào gây phiền toái; hôm nay trời rất đẹp."

"Không cần đề cập tới cô ta." Anh nói.

"Được được được, không đề cập tới, không đề cập tới. Vậy có đi hay không?"

Anh cười nhưng trả lời không có khẳng định, "Đi thì có chỗ tốt gì?"

Đôi mắt hơi phát sáng, giọng nói như ngậm đường mật pha lẫn một tia tà khí hư ảo, nói thầm bên tai, hơi thở ấm áp phất qua sườn mặt. Lisa xoa xoa lỗ tai, mặt có chút nóng, nỗ lực đứng đắn, "Anh muốn có chỗ gì tốt?"

Sau đó anh thì thầm một hồi, ngẩng đầu nhìn cô, "Có đồng ý hay không? Em đồng ý anh liền đi."

Lisa mặt đã đỏ rực, muốn mắng anh không đứng đắn, nhưng tâm lý lại thực thích là như thế nào?

Vẫn là phòng lần trước, sinh nhật vợ BamBam, mời tất cả bạn từ nhỏ tới chơi. Trong phòng đều là nhân vật bát diện linh lung, mỗi người trong nhà đều có công ty hoặc xí nghiệp, tùy tiện lấy một người ra bảo kê đều không thành vấn đề.

Người tới gần đông đủ, tập trung vào một bàn chơi bài, nhà Lisa làm ăn kinh doanh lớn, có rất nhiều người muốn cố ý kết giao với Manobal thị, nhờ BamBam giúp đỡ. BamBam liền kéo Lisa đi chơi bài. Lisa nói: "Cậu thấy tôi giống người biết đánh bài sao, cậu sẽ dạy tôi chơi sao?"

"Thắng thì cho cậu, thua tính cho tôi, có được không?"

Cùng tới dự tiệc còn có Jackson cũng ra khuyên, "Đi đi, người đàn ông của em để anh ra chiêu đãi, anh còn có việc cần hỏi cậu ta đây."

Jackson cũng tốt nghiệp chung đại học, lại còn là bạn cùng phòng của Jungkook. Chẳng qua bởi vì tính tình Jackson rất dễ chơi, bạn gái bên cạnh thay đổi quá nhanh, Lisa nghe danh rất khinh bỉ anh ta, lúc đi học không thường lui tới, sau khi tốt nghiệp ngược lại thân thiết hơn.

Trên bàn có vài người quen mặt, cũng có người chưa gặp bao giờ, Lisa xác thật không hiểu về đánh bài, đánh vài ván cũng đã nhìn ra, nhà trên vẫn luôn cho cô bài.

Chờ cô nghi hoặc nhìn qua, đối phương cười thân thiện, nhìn không ra bất cứ sơ hở nào. Chơi ván bài lại còn có chuyện tốt như vậy, sợ là có việc muốn nhờ, quy tắc trên thương trường cô cũng hiểu.

.
.
.

Jackson bưng một ly rượu Cocktail, dựa vào quầy bar, "Sao thế? Có lợi nhuận chắc chắn là được, tôi đây thật sự phải dựa vào cậu đó."

Jungkook nhẹ nhấp một ngụm rượu, tay trái đút trong túi quần, vóc người trong góc tối tăm tuấn tú thanh cao, "Cậu muốn chơi trò chơi, tìm tôi làm gì?"

"Cậu đây là giả bộ hồ đồ phải không?" Jackson phun tào, "Ai mà không biết cậu ngoài dạy vật lý hệ cao, còn là IT viết trương trình, là cao thủ phần mềm."

"Chúng ta tốt xấu gì cũng chung một phòng ngủ, nếu cậu giúp đỡ tôi một tay, anh em cũng không thể bạc đãi cậu." Jackson có thể nói là cầu xin, "Không được tôi sẽ tìm Lice giúp đỡ."

Ánh mắt lạnh lẽo đảo qua, ngữ điệu âm trầm, "Lice cũng để cho cậu gọi sao?"

Jackson một hơi nghẹn họng, suýt chút nữa nghẹn chết chính mình. Chơi hơn mười ván, luôn là cô thắng, Lisa ngượng ngùng, nghiêng đầu nhìn Jungkook và Jackson ở một bên nói chuyện, cô vẫy tay.

Tiến đến bên tai anh, "Không muốn đánh, luôn thắng, phải làm sao bây giờ?"

Jungkook vừa nghe liền rõ ràng, nhìn về phía Jackson, đón nhận ánh mắt anh, Jackson liền tới gần, cười nhẹ: "Bao nhiêu? Có việc thì đến lượt tôi thay chân vậy."

Lisa từ trên bàn bài đứng dậy, nhẹ nhàng thở ra, "Tên khốn BamBam, lần tụ tập này thật sự không nên tới."

Có việc thì trực tiếp đến công ty tìm, phải ra chiêu số mềm mỏng cũng có thể, cứ như vậy dựa vào đánh bài cho cô tiền tính là cái gì?

BamBam tính tình hòa hoãn cười cười, "Lice, cậu không cần ngay thẳng như vậy đâu, thua bởi cậu chính là thua bởi cậu, việc kia gấp cũng có thể giúp đỡ, không thể giúp thì chẳng có cách nào cả."

"Nhà tư bản gian ác, lão bán bánh quẩy, học người đen tối quả là xuất sắc." Cô nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu, "Tôi lại mặc kệ chuyện trong nhà, bái phật cũng tìm nhầm miếu, trực tiếp hẹn các anh tôi có phải là càng xong việc nhanh hơn không."

BamBam cười cười không nói lời nào, người trèo lái Manobal thị dễ mời như vậy, cũng không cần đi đường vòng cứu nước. Lisa nhìn thấy biểu cảm cậu ta cao giọng khó lường, cảm thấy bản thân mình phảng phất như một con thỏ trắng ngây thơ.

Tuy cũng ngấp nghé, nhưng lúc trở về đã gần rạng sáng, Lisa nghĩ đến chuyện tụ tập vừa rồi, cảm thán, "Thay đổi nha, đều thay đổi rồi."

Jungkook một bên lái xe, một bên quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, "Cái gì thay đổi?"

"Em kể cho anh nghe." Cô hứng thú bừng bừng, "Trước kia trong số bạn cùng trang lứa, BamBam ưu tú hơn cả, bọn em đều lớn lên dưới ánh hào quang của cậu ta. Khi đó ông nội của em còn nói cậu ta không kiêu ngạo không siểm nịnh, khó có được người thành thật. Hiện giờ em thấy cậu ta một chút cũng không thành thật."

Lại nói tiếp liền thao thao bất tuyệt, kể ra một đống chuyện hồi nhỏ bọn họ sống trong đại viện. Jungkook vui vẻ lắng nghe, hiếm khi Lisa nguyện ý nhắc tới khi cô còn nhỏ, hơn nữa trong lời nói còn không có Yugeom, thật đúng là một chuyện tốt.

Về đến nhà đã khuya khoắt, trong thành thị ánh đèn lộng lẫy từ hàng vạn gia đình hắt ra.

Tắm rửa xong cô mệt không chịu được, còn may ngày mai không phải đi làm. Jungkook quấn một cái khăn tắm, đẩy cửa ra, tóc ướt còn đang nhỏ giọt, hơi nước trong nhà tắm chưng khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ.

Màu môi rất tươi đẹp, đuôi mắt treo một mặt lười biếng, vai lưng thẳng tắp.

Bọt nước trên cổ lướt qua vòm ngực to lớn, cơ bụng hơi gầy nhưng săn chắc hài hòa, thân dưới quây khăn tắm màu trắng.

Tuy đã nhìn nhau trần trụi không chỉ có một lần, Lisa vẫn còn có chút thẹn thùng, mặt vùi vào lòng bàn tay. Jungkook ngồi lên mép giường, "Lisa, còn nhớ rõ vừa rồi đã đồng ý với anh cái gì không?"

Động tác dứt khoát, tình thế sét đánh không kịp bưng tai, trùm chăn lăn đến bên kia giường, thanh âm rầu rĩ từ trong chăn truyền đến, "Không nhớ rõ."

Jungkook buồn cười, "Lice, không được chơi xấu, lần đầu tiên nhận lời với anh, liền chuẩn bị cho leo cây?"

Hình như là không phúc hậu cho lắm, nhưng mà ngẫm lại thật sự thẹn thùng quá, con nhộng thật lớn ở trên giường lăn qua lăn lại. Lisa cẩn thận ló đầu ra, tóc dài hỗn loạn, mặt đỏ bừng phảng phất như vừa bị hun khói, con ngươi đen láy ngập nước, môi phấn nộn, "Chỉ là, em không biết."

Anh cười nhẹ nói: "Anh dạy cho em a." Dưới lớp da nho nhã là con sói đầy một bụng đen tối, một đôi mắt hung ác nham hiểm vừa thâm tình vừa mềm mại nhìn chằm chằm con mồi mình coi trọng, lên thuyền giặc không dễ xuống như vậy đâu.

Lisa vắt hết óc suy nghĩ, vì sao phải đồng ý yêu cầu mất não như vậy. Anh muốn làm thế nào mới có thể vui vẻ thoải mái trên giường thì kệ anh, còn muốn cô tham gia, ngàn vạn lần đừng giống như ý mà cô đang nghĩ trong đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co