Truyen3h.Co

lưu manh | minayeon

Phần 1.

sabityec


"Myoui Mina, muốn gây sự sao?"

Cô gái vừa đi được vài bước đã bị gọi tên, đành quay đầu, nhún vai, giọng nói cũng mang vẻ bất cần

"Ừ cũng muốn đấy. Giỏi thì xông vào"

Bị nói khích bởi một đứa con gái như vậy, cậu con trai kia đương nhiên không thể giữ bình tĩnh. Vừa định cho cô gái kia một trận lại có người đứng chắn trước mặt, ngăn cản chuyện này

"Các em đừng đánh nhau mà"

Cậu con trai kia vừa nghe thấy giọng nói đó, tâm tình cũng dịu lại một chút rồi thở mạnh một hơi

"Nayeon, là em nể chị"

Rồi cậu trai liếc lên Mina, hù hoạ

"Còn con nhỏ lưu manh như mày. Đừng nghĩ cái khăn len trên cổ mày có thể che giấu cho mày mãi được. Nên yên phận một chút đi"

Xong thì cũng quay lưng bỏ đi. Nhìn điệu bộ cũng rõ, cái ngọn lửa tức giận trong lòng vẫn còn cháy rực, chưa thể dập tắt. Nhưng vì cậu ta nể Im Nayeon, là một người tiền bối rất tài giỏi tốt bụng và hiền lành, nên cũng không động tay chân.

Cậu trai đó đi khuất hẳn, Nayeon mới quay người lại, phát hiện người kia cao hơn hẳn một cái đầu đang nhìn chằm chằm vào mình tự nhiên lại có chút sợ.

" Chị là ai?"

"Chị.. là lớp trưởng lớp em đang học, vì chị đi học trễ một năm nên mới học chung với em."

Mina nhướn một chân mày lên. Suy nghĩ gì đó rồi lại giãn ra, cũng không có gì bất ngờ, cậu đó giờ bùng tiết suốt thôi, không biết có người mới chuyển đến cũng chẳng có gì là lạ. Mina gật đầu một cái nhẹ rồi quay lưng bước đi. Vừa vặn ba bước lại bị cái cô lớp trưởng kia cản

"Mina đi đâu vậy? Sắp đến giờ vào lớp rồi"

Mina nhíu mày lại một cái. Một tay đặt lên đầu người trước mặt, đẩy sang bên trái, rồi lại tiếp tục bước đi. Nayeon cảm thấy bực bội lắm, nhưng tay chân cứ luống cuống không biết phải làm thế nào, bất giác chạy theo, nắm lại cánh tay Mina

"Em tiếp tục trốn tiết, chị sẽ báo lại giám thị đấy!"

Myoui Mina, sức khoẻ thật sự rất tốt. Giờ phút này bị kéo lại như vậy, cậu không khỏi bực mình, giật mạnh cánh tay làm người kia ngã phịch xuống đất. Mina xoay mặt nhìn Nayeon bị ngã, mặt khó chịu vô cùng, lấy trong túi áo khoác cái gì đấy rồi ném đến chỗ Nayeon, kèm theo câu nói

"Hay đấy. Cứ báo đi, tôi sẽ cảm ơn chị"

Nayeon nhìn theo người kia từ từ bước ra cổng, rồi nhìn lại miếng băng cá nhân mà Mina vừa ném lại cho mình. Nâng cánh tay muốn lấy nó, cơn đau liền truyền đến từ nơi khuỷ tay. Hình như chảy máu rồi. Nayeon lúc này, hết nhìn vết máu lại nhìn miếng băng cá nhân ấy, không quên ngước nhìn cái bóng người vừa ném nó cho mình đang dần khuất. Trong lòng liền nảy sinh sự nghi vấn.

Sau một tuần Nayeon chuyển đến đây thì mọi người đều bảo cái cậu Myoui Mina gì đấy, tốt nhất đừng nên tiếp xúc, vì cậu ta là một tên lưu manh, là một tên xã hội đen chính hiệu, là một kẻ có lòng dạ xấu xa. Lúc ấy mặc dù cô chưa hề chạm trán, nhưng lời qua tiếng lại, khiến cô cũng có chút sợ hãi

Nhưng ngày hôm nay, cô nhìn miếng băng cá nhân đó. Trong lòng chợt bật lên ý nghĩ. Lưu manh, côn đồ, xấu xa mà mọi người nói, hình như không đúng lắm.

-----

Xoảng!!!

Myoui Mina chuyển động nhẹ cái tay, lập tức những cái ống nghiệm gần đó đều rơi xuống đất

Nghe tiếng thuỷ tinh vỡ, thầy giám thị liền chạy vào phòng thí nghiệm. Nhìn thấy có hai bóng người, xung quanh là các mảnh vỡ của ống nghiệm mà nổi nóng lên

"Là ai?!?"

Myoui Mina đứng đó nhếch mép cười, định rằng lên tiếng. Nhưng ngờ đâu, Im Nayeon cũng đang tại căn phòng đó lên tiếng trước

"Là em ạ! Lúc nãy trượt tay nên em lỡ..."

Mina bất ngờ nhìn sang Nayeon
Thầu giám thị nhíu mày. Trong lòng chắc chắn thủ phạm không phải đứa học sinh ngoan ngoãn này. Nhìn thấy Mina, thầy lại nghĩ ra cái gì đấy rồi lên tiếng

"Cô từ đâu đi ra đây? Tiết trước tôi không thấy cô trong lớp?"

Đang cúi người lượm mấy mảnh vỡ, nghe câu hỏi đấy, Nayeon cứ như là phản xạ không điều kiện, liền đứng phắt dậy

"Là em ạ! Em thấy em ấy bùng tiết nhưng không báo lại. Là em bao che em ấy"

Mina kế bên, lông mày càng nhíu chặt lại hơn, thầm nghĩ cái chị lớp trưởng này đang làm cái quái quỷ gì thế?

Thầy giám thị thở dài. Con bé Im Nayeon này, lại lên tiếng bên vực cái đứa ngỗ nghịch kia. Thầy nhẹ nói

"Sau này cẩn thận một chút. Để cảnh cáo, tôi phạt em dọn sạch sẽ chỗ này và cả lớp học của em. Còn Myoui Mina, xuống chạy mười vòng sân trường, mau lên!"

Thấy nói rồi lại sầu não quay đi. Chính thầy cũng không hiểu, vì sao Nayeon lại bảo vệ cô học sinh đó.

Mina nhìn người ở dưới cậm cụi nhặt từng miếng thuỷ tinh, lòng bỗng cảm thấy hỗn loạn vô cùng. Đến khi Nayeon bất cẩn, để một miếng thuỷ tinh xước vào da, Mina khẩn trương hơn hẳn, liền ngồi xuống giật lấy bàn tay đó thổi thổi vào chỗ vừa bị cắt

"Chị đang làm cái quái gì vậy?"

Nayeon rụt rè rút tay lại, ngại ngùng lên tiếng

"Chị không sao. Em mau xuống chạy đi, không thầy lại phạt"

Mina hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy kéo luôn cả Nayeon cũng đứng theo

"Tại sao lại làm vậy?!?"

Mina gần như hét lên khiến Nayeon có chút sợ, lùi lại một bước nhỏ, nhẹ nói

"Lần trước em cho chị băng cá nhân. Chị muốn cảm ơn em cho nên...hơn nữa, chị không muốn bạn mình bị phạt đâu"

Mina im lặng nghe cô gái kia nói một loạt. Nhưng cái cậu chú ý trong toàn cả câu chính là chữ "bạn". Trong giây phút nghe được chữ đó, thật chất cậu không biết nên làm gì, liền chọn cách bỏ đi, còn để lại câu nói

"Tôi mặc kệ chị!"

Mina bực dọc đi từng bước nặng nề xuống sân. Ai mượn chị ta làm chuyện đó chứ? Một câu hỏi từ suốt quãng đường từ phòng thí nghiệm xuống đây mà Mina vẫn chưa thể trả lời. Định là trốn hình phạt, nhưng chợt nhớ cô ngốc đó chiều lại phải ở lại để dọn vệ sinh phòng học. Mina càng bực hơn khi nghĩ đến nó, đành quay ngược trở lại trong trường.

"Phiền phức thật!"

Mina bỏ mạnh cái balo mình xuống, bắt đầu công cuộc chạy mười vòng sân trường của mình.

---

Chiều đến, sắc trời cũng thay đổi, học sinh về gần hết. Im Nayeon còn ở lại phòng học thực hiện hình phạt của mình. Nhưng có chút khó khăn khi có hai vết thương, một ở khuỷ tay, một ở ngón tay, cùng ở trên một cánh tay như vậy. Thật sự có chút khó di chuyển. Thể lực của cô vốn cũng chẳng tốt, bây giờ đúng là thở không ra hơi.

Cây lau nhà trên tay cô bỗng nhiên bị giật lấy thật mạnh. Kế đó còn nghe tiếng trách móc

"Sức không có thì đừng làm! Ngồi xuống đi"

Mina ném cặp mình vào một góc, thay thế cô chị ngốc kia dọn vệ sinh phòng học. Mà cái cô đó phiền phức lắm, có ý định lấy lại cây lau nhà từ tay cậu

"Không cần đâu, em cứ về đi"

"Yahh!!"

Mina quát lên một tiếng, Nayeon liền sợ sệt chầm chậm ngồi xuống ghế. Thế là một người làm, một người nhìn, không có bất kì tiếng nói nào.

Đến khi Mina hoàn thành xong, vừa bước ra cửa thì nhận ra, Nayeon đang nắm lại quai cặp của mình, cậu khó hiểu nhìn.

"Mina và chị bây giờ là bạn có đúng không?"

Nayeon không rõ lắm. Chỉ biết là cô muốn hiểu con người này hơn một chút
Myoui Mina, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào người trước mắt. Nghĩ ngợi gì đó rồi mới kéo tay của cô xuống, đẩy cô lại vào trong lớp, khoá trái cửa.

----end chap----

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co