Truyen3h.Co

Luỵ Tình ( Ngược Tâm) - Mèo

Chương 5: Trò chơi mới chỉ bắt đầu

Yuri_Tato

Giây phút mắt anh chạm phải mắt cô, cô giật mình vội quay đi. Cô cảm thấy sợ hãi, cô sợ ánh mắt đó , ánh mắt lãnh huyết, lạnh băng như xuyên thấu vào da thịt cô. Cô rùng mình, tay ôm chặt vạt áo để tránh khỏi sự lạnh giá đang lan truyền trong cơ thể. Đang suy nghĩ miên man, cô giật mình đứng phắt dậy khi nghe tiếng người phục vụ hỏi cô muốn gọi món gì? Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về cô lúc này, cô nhẹ cười cúi đầu xin lỗi. Người phục vụ khó xử nhìn cô

" Xin hỏi? quý khách muốn dùng món gì ạ?"

Đỗ Tâm nhìn người phục vụ vẻ áy náy. Cô cầm quyển menu lên chỉ bừa một món.

Nhìn bóng người phục vụ khuất sau dãy hành lang, cô quay sang, khẽ liếc nhìn anh rồi lại sợ hãi quay phắt đi. Cô tự hỏi chính mình, Anh vẫn đang nhìn cô sao? Cô không thể nào lí giải nổi, trong giây phút cô nhìn thẳng vào con mắt anh, cô lại thấy trong con mắt anh ánh lên vẻ thù hận. Đỗ Tâm tự an ủi chính mình rằng cô không hề quen anh, lấy từ trong túi ra chiếc laptop cô cúi xuống và bắt đầu gõ phím. Trên màn hình laptop không hề có một đoạn văn bản nào hoàn chỉnh, chỉ là cô đang cố giả vờ tập trung nhưng tâm trí không hề hướng về chiếc laptop.

Bước ra khỏi nhà hàng Đỗ Tâm khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy tay vỗ vỗ đầu mình tự nhủ

' Con người kia thật đáng sợ! may mắn sau này sẽ không gặp lại nữa. '

Đỗ Tâm không vội về nhà. Cô đi dạo khắp các con đường và khi cảm thấy mệt mỏi thì trời đã về khuya. Đỗ Tâm bắt xe buýt về nhà thay vì bắt một chiếc taxi. Cô muốn thử tìm lại một chút cảm giác quen thuộc có thể đã bị chìm sâu trong đống ký ức đã mất kia. Cô dựa đầu vào ô cửa kính, bắt đầu suy nghĩ miên man. Cô đưa tay vẽ từng vòng tròn nhỏ trên mặt kính. Cô vẽ từng vòng, từng vòng rồi bất giác bật cười. Một nụ cười hạnh phúc có lẽ sau này sẽ rất khó có lại.

Cả ngày không hề nghỉ ngơi khiến Đỗ Tâm cảm thấy cơ thể cực kỳ mệt mỏi. Sau lần bị tai nạn giao thông và trải qua rất nhiều ca phẫu thuật lớn nhỏ khiến cơ thể cô yếu đi một cách rõ rệt. Cô mệt mỏi lấy từ trong túi ra chiếc chìa khoá chuẩn bị mở cửa. Bỗng từ phía sau, một cánh tay hiện ra trước mặt cô. Đỗ Tâm chưa kịp phản ứng thì đã bị bàn tay cầm khăn bông kia bịt chặt lấy khuôn mặt. Đỗ Tâm giãy dụa chống cự nhưng vô lực. Cô thấy đầu óc mình choáng váng rồi từ từ ngất lịm đi.

Đỗ Tâm không biết mình đã ngủ bao lâu nhưng khi tỉnh lại cô cảm thấy hết sức kinh ngạc. Từ nhỏ tới lớn, Cô chưa từng thấy qua một căn phòng nào xa hoa nhưng hết sức u ám đến vậy. Đỗ Tâm nhớ lại buổi tối hôm qua khi cô bị ngất đi. Cô rùng mình sợ hãi, từng đợt khí lạnh truyền khắp cơ thể khiến khuôn mặt cô tái nhợt, cô phải trốn khỏi nơi đây.

Khẽ bước chân xuống giường, Đỗ Tâm đi từng bước, từng bước thật nhẹ để tránh bị phát hiện. Cô nuốt nước miếng, hơi thở trở lên gấp gáp. Tay cô run lẩy bẩy chuẩn bị chạm vào chốt cửa thì lúc này một giọng nói vang lên làm Đỗ Tâm hoảng sợ ngã ngồi xuống đất.

" Cô muốn bỏ trốn"

Sau tiếng nói lạnh băng không chút cảm xúc. Đỗ Tâm nhìn về phía vừa phát ra tiếng nói kia. Cô sợ hãi bịt chặt miệng để khỏi hét lên thành tiếng.

Mạc Thiên Lăng ngồi tựa trên ghế sofa, hai tay dang rộng trên thành ghế mang đầy khí chất vương giả. Đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia lạnh sen lẫn chán ghét nhìn về phía Đỗ Tâm. Cô vẫn vậy, không hề thay đổi. Cô luôn có một vẻ ngoài nhu nhược khiến người khác cảm thấy đau lòng. Nếu là trước kia, anh sẽ cảm thấy đau sót khi nhìn cô thì bây giờ nó lại khiến anh cảm thấy căm phẫn và ghê tởm. Anh đã lơ là cảnh giác để rồi đánh mất Vĩnh Nhi mãi mãi chính vì anh luôn nghĩ cô yếu đuối và nhân hậu. Nhưng anh đã sai, đáng lẽ ra anh phải khiến cô ta tránh xa khỏi anh và Vĩnh Nhi của anh. Trái tim Mạc Thiên Lăng co rút từng cơn, đôi mắt hằn lên tia máu mang đầy vẻ phẫn nộ.

Đỗ Tâm lùi người về phía sau. Cô sợ hãi nhìn anh, càng sợ hãi hơn khi nhìn phải đôi mắt anh. Lấy hết dũng khí, cô khó khăn lắp bắp từng từ

" Tôi.... Tôi không hề..... không hề quen.... biết anh....... Tại ... tại sao anh lại..... bắt..... bắt ...tôi?

Mạc Thiên Lăng từ từ bước về phía Đỗ Tâm, dáng người cao lớn mang đầy khí chất vương giả toát lên vẻ lạnh lùng đầy âm khí như suất phát từ địa ngục khiến Đỗ Tâm co rúm người sợ hãi cúi mặt xuống đất. Mạc Thiên Lăng cúi người ngồi đối diện với Đỗ Tâm. Tay anh nâng cằm Đỗ Tâm lên để mặt cô đối diện trực tiếp với mình.

" Không quen tôi?"

Đỗ Tâm ra sức gật đầu, nước mắt không tự chủ được lăn dài trên gò má xanh tái. Đã rất lâu rồi cô không khóc, nhưng cô không hiểu vì sao khi đối diện với con người này, cảm xúc bao lâu nay cô cố gắp che đậy lại trở nên hỗn độn như vậy. Mạc Thiên Lăng không chút thương sót, tay bắt đầu siết chặt cằm cô. Giọng anh vẫn thản nhiên không chút đe doạ nhưng lại khiến cô sợ tới mức cả người run lẩy bẩy, sắc mặt càng lúc càng xanh tái.

" Thật sự là không biết"

Cơn đau đớn từ cằm do bị tay anh siết chặt khiến cô choáng váng. Cô ra sức gật đầu, cô không hiểu tại sao con người này lại đối xử với cô như vậy? Cô đã làm gì sai sao? Cô khó khăn nói từng từ. Cô tự hỏi phải chăng lúc trước cô đã làm gì có lỗi với anh nên mới khiến anh căm phẫn tới như vậy?

" Tôi thật sự... thật sự.. không biết... anh. Tôi không..... nhớ gì hết....không nhớ được.... gì cả. Van.... van cầu anh... hãy thả tôi ra... Nếu trước đó... thật.... sự tôi đã... làm gì sai.... với anh.... tôi xin lỗi... xin lỗi vì tất.... cả...xin lỗi... xin... lỗi..."

Nước mắt Đỗ Tâm tràn đầy gương mặt. cô nấc lên, sợ hãi gỡ cánh tay đang nắm chặt cằm cô ra. Cô không muốn tiếp xúc với con người này. Cô rất sợ, thực sự rất sợ.

Mạc Thiên Lăng cảm thấy thương sót khi nhìn cô. Ánh mắt anh từ từ dịu đi. Anh nhớ đến nụ cười hồn nhiên của cô mỗi lần chạy theo sau anh, bỗng ánh mắt anh tràn đầy lửa giận khi nhớ tới cảnh Vĩnh Nhi ngã nhào xuống dưới lầu khiến anh tức giận tát mạnh vào mặt Đỗ Tâm.

Đỗ Tâm chưa kịp hoàn hồn thì đã bị cái tát của Mạc Thiên Lăng giáng mạnh vào mặt khiến khoé miệng rỉ máu, sau đó tóc Cô bị giật ngược về đằng sau khiến khuôn mặt cô nhăn nhó vì đau đớn. Mạc Thiên Lăng nhìn thẳng vào mắt cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên

" Cô diễn đủ chưa. Tôi đã ngu ngốc tin vào cái vẻ mặt giả tạo này của cô khiến cô có cơ hội ra tay với Vĩnh Nhi. Tôi không cần biết cô đã quên hay còn nhớ. Nhưng món nợ này, tôi sẽ khiến cô phải trả giá gấp trăm nghìn lần. Năm năm.... ha ha... Dương Bất Hối cô nghĩ cô có thể sống yên ổn trong khi Vĩnh Nhi của tôi phải mãi mãi phải nằm dưới đất lạnh lẽo kia sao? Cô nhớ cho rõ! trò chơi này mới chỉ là bắt đầu. Tôi sẽ khiến cô sống mà còn đau khổ hơn là đã chết".

Mạc Thiên Lăng đẩy mạnh cô ra. Anh lấy từ trong túi ra chiế khăn tay rồi lau thật kỹ bàn tay vừa chạm vào cô như vừa chạm vào một vật gì đó thật bẩn thỉu. Mạc Thiên Lăng nhìn cô cười khinh miệt, chiếc khăn tay màu trắng tinh từ từ rơi xuống trước mặt cô. Anh quay bước rời khỏi phòng , anh không hề muốn ở thêm nơi này với cô thêm một giây hay một phút nào nữa.

Đỗ Tâm nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa, cơ thể ngã nhào ra đất, nước mắt không tự chủ vẫn tiếp tục rơi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co