Chương 61
Cả bốn người liền nhìn xuống, thấy nước bên mạn đò cuộn lên từng đợt từng đợt, đẩy cho đò trôi đi, nhìn giống như sóng đánh nhưng lại không thành tiếng, kì quái là, mặt nước xung quanh vẫn tĩnh lặng, mà sao lại có sóng ở cạnh đò được. Bỗng Tử Phàm thấy một thứ, bề mặt sần sùi, màu trắng xám nhô ra khỏi mặt nước, không phải một mà cứ mỗi lần sóng cuộn lên là rất nhiều khối hình thù khả nghi lại trồi lên, hắn nhìn kỹ liền thấy choáng váng. Ngay bên dưới, chỉ cách một tầng nước mỏng là vô vàn xương người, cả đầu cả tay chân, cuốn vào nhau nhấp nhô theo nhịp sóng cuộn lên! Tử Phàm quan sát xung quanh, đò của hắn trôi tới nơi có ánh lửa xanh lam, cảnh tượng khiến cho người nào người nấy phải kinh ngạc. Nhánh sông dường như đã cạn, bên dưới không phải là nước mà là bùn lầy, những đốm lửa lơ lửng giữa không trung như ma trơi, hắn quờ tay qua cũng không cảm thấy bỏng rát, giống như đó chỉ là không khí vậy.
Đò trôi vào đầm lầy, bên dưới bắt đầu có tiếng lạo xạo của xương cọ vào nhau và cọ vào thành gỗ, nghe ri rít ghê người, kết hợp với rất nhiều đốm sáng ma trơi xung quanh khiến cho bầu không khí trở nên quỷ dị. Thu Oanh nhận ra lòng sông ở đây chỗ nào cũng đầy xương, bùn lầy giống như trải thảm bên trên, nhưng đám xương không phải là đẩy đò đi, có thứ gì khác bên dưới đang di chuyển theo đò, cảm giác nó phải to lớn lắm mới đùn đám xương bên dưới tràn lên, nhìn giống như sóng nhưng thực ra không phải sóng.
Khựng!
Bỗng đò dừng lại. Mấy người nhất loạt nhìn nhau, sau đó mọi ánh mắt dồn về Tử Phàm, ý hỏi chuyện gì thế này? Chẳng phải nói đây nhánh sông sao tự nhiên lại đi vào trong đầm lầy? Tử Phàm cũng chịu chết lắc đầu, hắn nhớ trước kia ở đây vẫn ngập nước, sao bây giờ lại cạn trơ đáy như vậy? Đang tự hỏi bỗng hắn nghe thấy tiếng xương lạo xạo, dù cố gắng đẩy mái chèo đi nhưng đò vẫn đứng im, bên mạn trái có động.
Dần dần tiếng lạo xạo trở nên rõ rệt hơn, không phải mạn trái, mà tiếng lạo xạo quây thành một vòng tròn xung quanh đò, nương vào ánh lửa ma trơi liền thấy được một cảnh kinh người. Xương bên dưới đầm lầy cuồn cuộn trào lên sôi sục, vòng vây dần khép chặt lấy con đò, bốn người thủ thế, không đoán được là cái gì bên dưới, chỉ biết là đò đang rung lắc dữ dội.
"Nó" ngoi lên!
Đập vào mắt bọn hắn là một con quái to như cột đình, nhắm cỡ hai người ôm mới xuể, da đen trũi và trơn nhẵn, giống như con lươn, người nó tựa vào thành đò khiến cho đò chòng chành tưởng lật. Cái đầu con quái lớn bằng cả con đò, hai mắt đỏ quạch, miệng có nanh nhọn như móc câu, nó ngóc dậy, cách đầu người khoảng gần hai trượng, trông sừng sững như một quả núi nhỏ mọc lên giữa sông. Mùi của nó cũng vô cùng đáng sợ, hít vào một cái là buồn nôn tận họng, mấy người liền cho tay lên che mũi, đây là trộn giữa mùi bùn, xác chết và chất thải, vô cùng hôi thối. Tử Phàm nhanh chóng rút mười tờ giấy vàng vẽ loằng ngoằng ra, kẹp vào tay, dùng bùi nhùi để mồi lửa.
Thời cơ chỉ đến trong khoảnh khắc, phải lập tức nắm lấy, Tử Phàm thi triển vu thuật, miệng lẩm nhẩm khẩu quyết, tay đốt bùa, vẽ thành hình chú, nhìn có vẻ vừa thuần thục vừa ma mị. Cuối cùng hắn vẽ trong không trung hai đường vòng cung, mấy lá bùa cùng lúc đã cháy tới tay hắn, chính là lúc này!
CHIẾU TƯỚNG!
Xìiiiii
Lửa tắt ngóm.
Ba nàng phía sau trân trối nhìn. Tử Phàm giũ giũ tay mấy cái, quay lại cười khổ nói:
– Thật ngại quá, ẩm ướt thế này, bần đạo quên là hỏa chú không dùng được ở đây.
Bỗng nhiên phía trước mặt hắn có hồng quang lóe lên. con quái nhanh như chớp trườn tới, đò chỉ bé tin hin, không biết chạy đâu cho thoát. Thấy cái miệng nó ngoác rộng, bên trong tối như hũ nút, cặp răng nanh giương lên, ngay lập tức con quái bổ một cú như trời giáng xuống đò.
Aaaaaaa
– Tiểu thư! Tiểu thư rơi xuống đầm rồi! - Thu Oanh bị hất văng đi, nàng không kịp giữ lấy tay Khả Uyên, trong khoảnh khắc trông thấy nàng ấy rơi ra khỏi đò.
Đầm lầy là nơi ít loài sống được, một phần bởi địa hình đất lún, vốn chủ yếu là bùn nhão và trầm tích lắng đọng, bên dưới sâu không có đáy, rơi vào thì cảm giác giống như nó đang nuốt chửng thân thể mình, người nào càng vùng vẫy sẽ càng nhanh bị kéo xuống, cuối cùng là bị chôn sống trong bùn. Một phần khác là bởi chính những loài sống được trong đầm lầy, số ít người thoát được khỏi đây kể rằng, bùn nhão thực chất không đáng sợ, đáng sợ là những thứ sống bên dưới nó, quái thì không đâu hiếm độc bằng.
Trong đó có một loài, đầu nhọn như rắn, thân dài thòng lòng, da trơn nhẵn, màu đen như lươn, miệng rất rộng, cỡ một người trưởng thành nó nuốt tọng. Được mệnh danh là quái vương nhờ vào đôi mắt đỏ quạch, tương truyền con mồi chỉ cần nhìn vào mắt nó đã sợ tới vỡ tim mà chết, không chỉ có thân hình đồ sộ, nó còn sở hữu một tốc độ vô cùng khủng khiếp. Nếu con mồi bỏ chạy hoặc chống trả sẽ bị nó cuộn lại siết tới khi xương cốt gãy nát, có người còn bị bóp cho nổ đầu mà chết.
Khi ăn, cái miệng lớn như miệng giếng ngoạm một phát dễ đến nửa thân người, đôi răng nanh quặp vào giống móc câu giữ chặt con mồi, cổ họng từ từ co bóp tạo thành từng đợt sóng gợn lên trên da. Nó nuốt tọng chứ không nhai hay xé mồi như những loài khác. dân chúng coi đây là quỷ, vì sợ nó đói khát mà bắt người ăn nên mỗi tháng đều cống cho nó một con trâu béo, kết quả là người vẫn bị ăn như thường, cơ bản là có nuốt bao nhiêu nó cũng không biết no.
"KỲ MÃNG?"
Hà Anh sau khi tránh được một cú ngoạm chí mạng, nàng liền nhớ ra trước đây từng nghe Lão Mẫu kể về loài quái thú đầm lầy nửa giống rắn nửa giống rồng này. Lúc ấy cũng phải đi qua âm vụ mới tới được đầm lầy, lẽ nào nơi bà bà tìm tới chính là hắc thủ này? Lần đó không chỉ có Lão Mẫu mà còn rất nhiều cao thủ của quỷ khách đã tham gia vây bắt kỳ mãng, phải nói là trước nay chưa từng có cuộc đi săn nào quy mô lớn đến thế!
Trong lời kể của bà bà, kỳ mãng là một con rồng đen vô âm vô ảnh, nó di chuyển lặng lẽ không một tiếng động, nhưng khi tấn công thì như sấm giăng chớp giật. Nhiều người đã chết trước khi nhận ra mình bị kỳ mãng giết hại, cơ thể khổng lồ của nó vô cùng linh hoạt, không chỉ siết mà nó còn có thể dìm chết người dưới bùn. Quân số bấy giờ hao hụt rất nhanh, dù đã tìm hiểu kỹ địa hình nhưng khi rơi xuống đầm lầy, hạn chế di chuyển chính là một trong những nguyên nhân chí mạng dẫn đến thất bại.
Vấn đề là địa hình chỉ hoàn toàn bất lợi với phe quỷ khách, còn đối với kỳ mãng, đây là địa bàn lý tưởng cho nó vùng vẫy. Tính thế hoàn toàn đảo ngược, người đi săn bỗng chốc trở thành con mồi, bọn họ phải trổ hết tài cán mới hòng giữ được nửa cái mạng. Ngay cả những người dày dặn kinh nghiệm cũng không thể chủ động đối phó trước diễn biến phức tạp như vậy, Lão Mẫu vì cứu một người khác mà bị kỳ mãng cuốn lấy, bà bà tương kế tựu kế thoát được nửa người, tới chân lại không kịp, kết quả là từ đầu gối trở xuống đều gãy nát.
Giằng co đến khi trời tang tảng sáng thì con quái tự động rút lui, nhờ vậy mà mấy người còn lại mới giữ được mạng trở về. Nàng chỉ nhớ là bà bà nhấn mạnh tuyệt đối đừng nhìn vào mắt nó, vừa quay ra chưa kịp mở miệng liền nghe thấy Thu Oanh hét lớn, tiểu thư rơi xuống đầm rồi! Bên kia con kỳ mãng cũng tức thì lao theo, nhanh như chớp đớp ngang người Khả Uyên. Thu Oanh không nghĩ nhiều mà lập tức bám theo, con quái cựa người mấy cái, da nó trơn như bôi mỡ, nàng tuột một tay, tay còn lại cầm lăm lăm dao găm cũng bị nó hất rơi mất.
Tình thế lúc đó hung hiểm vô cùng, trông thấy con quái ngoạm chặt Khả Uyên trong miệng, Thu Oanh không chần chừ rút phong đao chém nó liền mấy nhát, tiếng trảm phong vun vút, con quái đau quá liền quẫy mạnh. Sợ rơi mất mồi, con kỳ mãng rướn cổ nuốt tọng luôn cả người Khả Uyên, Hà Anh kinh hoàng hét lớn:
- Tiểu thư!
Dứt lời không đợi nàng phản ứng, Thu Oanh dùng tốc độ nhanh nhất xông vào đoạt người. Nhưng con kỳ mãng đã nhanh hơn một nhịp, một lần nữa ngửa cổ nuốt luôn Khả Uyên xuống họng. Nghe ực một tiếng, Thu Oanh trong lòng lạnh băng đi, nàng nổi điên vung trì đao bổ vào miệng nó, ngay cả con kỳ mãng cũng bị nàng làm cho tối tăm mặt mũi. Tiếp theo Hà Anh cũng tới hỗ trợ, hai người một trên một dưới vừa kéo vừa chém lấy chém để, con kỳ mãng tức thì há miệng đớp cho Thu Oanh một cái. Chính lúc đó, nàng liền vác trì đao chặn ngang họng nó, đôi hàm khỏe như gọng kìm nghiến xuống vai nàng, Hà Anh hét lớn một tiếng, hai tay cầm hai cái răng nanh kéo ngược lên, cộng thêm Thu Oanh gồng mình banh rộng miệng nó ra. Kết quả nàng cũng chống được thanh trì đao không cho nó ngậm miệng lại.
Thu Oanh chui vào khoang miệng liền thấy nửa người Khả Uyên đang mắc ở ngoài. Nàng vội vàng kéo tiểu thư ra, quá trình không dễ dàng, con quái không ngậm được miệng thì càng lúc càng điên cuồng, nó vùng vằng một hồi, nước dãi cùng máu chảy tràn ra xung quanh, tay nàng vì thế mà trơn tuột đi.
Phải tới lần thứ ba Thu Oanh mới nắm chặt được tay Khả Uyên, không rõ là người nàng rung lên hay hai hàm của con quái đang rung lên, tưởng như nó sắp khép miệng lại đến nơi. Dự cảm không tốt khiến nàng nhanh chóng quyết định, phải dùng hết sức bình sinh để kéo tiểu thư ra trong một lần này!
RẮC!
Tử Phàm nhìn thấy có thứ gì rơi từ trên cao xuống, vừa hay lại hướng về phía hắn, không kịp suy nghĩ, hắn liền phi thân ra đỡ. Lúc ngửa lên xem mới thấy là Khả Uyên, hắn vội kiểm tra, rất mừng là tiểu thư vẫn còn thở, cũng không bị thương nặng ở đâu, chỉ là bị ngạt nên ngất đi thôi. Hắn lập tức đỡ nàng lên đò, còn chưa kịp yên vị, phía sau lại nghe "Ầm" một tiếng. Cả một vùng đầm lầy dậy sóng, bùn nhão dâng lên cao quá đầu người, xương nổi trắng xóa, con quái ấy vậy mà không thấy đâu nữa.
Đợi sóng lặng đi, giữa đầm trồi lên một người, Tử Phàm lập tức kéo đò tới, là Hà Anh, nàng thất thần nhìn xung quanh, nếu hắn không nhanh tay cản lại thì nàng đã tiếp tục ngụp xuống dưới bùn. Hà Anh vùng ra, khuôn mặt bỗng tràn đầy tuyệt vọng, nàng hụt hơi nói:
- Thu Oanh ...Thu Oanh bị nuốt rồi, ... ta phải đuổi theo nó, ta phải bắt nó trả người,... Thu Oanh!
"...Người bị hà bá kéo xuống nước tuyệt đối không được cứu, nếu cố tình cứu sẽ phải thế mạng, kết cục thậm chí còn thê thảm hơn nữa..."
Diễn biến nhanh đến độ, Hà Anh cũng không kịp xoay xở, nàng vẫn đang tập trung giữ hai chiếc nanh của con kỳ mãng, bỗng hẫng một cái, miệng nó ngậm lại, kéo theo cả người nàng nhào xuống, lúc đó nàng đã biết là không ổn rồi. Hà Anh trong lòng lạnh băng, một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, nàng gần như chẳng còn nghĩ được gì ngoài việc Thu Oanh vẫn đang ở trong miệng nó. Ngay lập tức Hà Anh điên lên, muốn bắt nó há miệng ra!
Nhưng con kỳ mãng không cho nàng thời gian, nó ngoạm được mồi thì lập tức lao ùm xuống bùn, tiếng nổ cùng chấn động kinh người mà Tử Phàm nghe thấy chính là do nó tạo ra. Không chỉ có tốc độ, lực kéo cũng quá lớn khiến Hà Anh không thể giữ nổi nó, cuối cùng nàng tuột tay. Có thể cho là may mắn khi nàng không bị nhấn chìm trong đầm lầy, Tử Phàm nhanh chóng phát hiện ra nàng nên đã đẩy đò tới cứu, Hà Anh tuy không chết nhưng đã như người mất hồn, thần trí hoản loạn, một mực đòi đi tìm Thu Oanh.
- Ngươi mau đưa tiểu thư rời khỏi đây, ta không thể đi mà không có em ấy, ta sẽ ở lại, ...ta phải tìm nó để cứu em ấy ...
Dứt lời Hà Anh liền hướng ra mặt đầm, nếu Tử Phàm không nhanh tay cản lại e rằng nàng đã nhảy luôn xuống, dẫu biết chắc đó là tự sát. Tử phàm bất giác thở dài, vừa xuống núi đã lại gây ra tội tày đình, nếu không phải hắn chọn đi con đường này, cố chấp vì một chuyện năm xưa mà kéo theo bao người vào tử lộ. Cũng chính bởi suy nghĩ đơn giản, hắn vẫn tưởng là sau bao năm bản thân không thay đổi thì hết thảy bên ngoài cũng sẽ như vậy, nhưng thế sự mỗi ngày một biến hóa, biết đâu là hắc thủy đã hóa đầm lầy. Không nói quá khi gọi nơi này là nghĩa địa, và đống xương mục bên dưới chính là của những thuyền buôn lậu trước nay vẫn quen đường đi qua đây.
Trước mắt việc cấp bách là cứu người, nếu hắn cứ chần chừ thì sẽ hết cơ hội. Mà cứu bằng cách nào? Mỗi khắc trôi qua cơ hội sống của Thu Oanh lại càng thêm mong manh. Đã đến nước này, nếu không lập tức hành động, sợ rằng không những không cứu được người mà còn khiến tất cả cùng chung một kết cục, Tử Phàm liền dùng lời lẽ trấn an Hà Anh, nói:
- Chuyện này không phải là đã hết cách. Bần đạo nhất định sẽ đem Lý cô nương trở về, có điều biện pháp này lại tiềm ẩn rủi ro rất lớn.
- Ta mặc kệ, giờ chỉ cần cứu được em ấy, có chết ta cũng cam lòng. - Hà Anh nhìn hắn, quả quyết đáp.
- Ở đây kẻ đáng chết chỉ có bần đạo, người nếu muốn cứu được thì phải đánh đổi, đến lúc đó xin cô nương hãy giết bần đạo, bằng mọi cách phải giết đi, nếu không tính mạng của tất cả sẽ nguy hiểm - Tử Phàm vừa nói vừa cởi áo, hắn lau qua bùn trên người, sau đó rút từ bên hông ra một con gao nhỏ.
- Ngươi định làm gì? - Hà Anh bị hắn làm cho kinh ngạc, sửng sốt hỏi.
- Mở nguyền ấn. - Tử Phàm dùng dao rạch một đường trong lòng bàn tay, hắn lơ đãng nhìn mặt đầm đầy những đốm lửa xanh lập lòe, đoạn quay về phía hà anh ôn tồn đáp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co