Chương 6
Nàng luôn ngại hành lang gấp
khúc này quá dài, mỗi lần đi
qua, đều phải đi rất lâu.
Nô Nhi bĩu môi, hơi nhỏ tiếng
than phiền.
Vừa mới vòng quá chỗ rẽ, đột
nhiên, một đôi tay to duỗi đến,
ôm trọn nàng vào lòng.
“A!” Nàng khẽ hô lên, đang định
không khách khí mà ra tay giáo
huấn tên đăng đồ tử (chỉ kẻ háo
sắc) không có mắt thì tiếng nói
nồng ấm quen thuộc truyền vào
trong tai.
“Nàng chạy đi đâu vậy?”
Khiến người ta khó có thể tưởng
tượng biết bao! Hắn mới không
thấy nàng một lúc thôi mà? Đã
khẩn cấp muốn đi tìm bóng dáng
nàng rồi.
“Tôi đi giúp người thay nước
trà.” Nô Nhi quay người đối diện
với hắn, giơ cái khay trong tay
lên cao.
Khuất Dận Kỳ một tay nhận lấy,
thuận tiện cầm sang một bên,
càng ôm nàng chặt hơn. “Vừa rồi
nàng nói thầm một mình, là nói
gì vậy?”
“Không có.” Nếu nói hắn nghe,
không chừng cái miệng xấu xa
của hắn lại sẽ cười nàng chân
ngắn.
“Mới là lạ.” Hắn nhéo nhẹ mũi
Nô Nhi. “Nhớ ta không?”
“Không nhớ.” Nô Nhi trả lời
không cần suy nghĩ. Xa nhau
chưa đến một canh giờ, có gì mà
nhớ chứ?
“Ta lại nhớ nàng muốn chết.” Ma
chưởng không an phận của
Khuất Dận Kỳ lặng lẽ để lên bộ
ngực sữa của Nô Nhi.
Nàng chỉ cần dùng ngón chân
cũng biết hắn đang nghĩ cái gì.
Ai chẳng biết, hắn nhớ không
phải nàng, mà là thân thể của
nàng, thiếu gia thực không phải
háo sắc bình thường.
“Không muốn!” Nàng ngọ nguậy
vặn vẹo thân thể. “Người chú ý
địa điểm một chút được không?”
“Vậy chúng ta trở về phòng
nha?” Hắn hỏi, chưa từng mê
luyến thân thể một nữ tử như
vậy bao giờ, vốn tưởng rằng chỉ
cần có được nàng, thì lực hấp
dẫn vô cớ kia sẽ biến mất.
Nhưng mà từ lúc nàng lột xác
thành nữ nhân đến nay, suốt một
tháng, Khuất Dận Kỳ mỗi lần
trông thấy nàng, vẫn chỉ muốn
cởi sạch y phục nàng, đè nàng
lên trên giường, mặc sức mây
mưa.
“Không được.” Tiểu nha đầu rất
có cá tính mà từ chối.
“Nàng càng ngày càng khó
thương lượng nha!”
“Đây là vấn đề nguyên tắc.”
“Nàng cũng có nguyên tắc sao?”
Hắn nghe được không biết nên
khóc hay cười.
“Đương nhiên.” Nàng ra sức gật
đầu.
“Nàng một chút cũng không cần
ta.” Hắn thở dài, miệng ai oán.
Tình huống kỳ quặc đến cỡ nào,
vốn phải là nàng mê luyến hắn,
mê luyến đến không thể tự kềm
chế mới đúng, nhưng trên thực
tế, lại là hắn không thể thiếu
nàng.
Sao lại như vậy chứ? Tất cả……
thật không đúng chút nào.
Trong vô thức, đã vì nàng mà
phá lệ rất nhiều, mà hắn cũng
càng lúc càng không nắm được
trái tim mình trong tay nữa……
Vốn tưởng rằng sau khi hai
người có quan hệ thân mật, nàng
sẽ có yêu cầu gì đó, thế nhưng
ngày qua ngày, nàng vẫn giống
như lúc bình thường, an phận
làm việc nàng cần làm, chưa bao
giờ nghĩ tới muốn thay đổi gì cả,
giống như thật sự chỉ cần ở bên
cạnh hắn là được rồi vậy.
Nếu nàng không phải đặc biệt
như thế, có lẽ…… có lẽ hắn đã
không như lúc này mà không
khống chế được cảm xúc của
chính mình rồi?
Thật rối loạn…… tất cả đều rối
loạn…… có phải…… đã đến lúc
nên xa lánh nàng rồi hay không?
Khuất Dận Kỳ âm thầm tự hỏi.
Hắn chưa từng để một nữ tử ở
lại bên cạnh hắn lâu như vậy.
Cái muốn có được, hắn đều nắm
giữ tất cả trong tay rồi, còn có lý
do gì cùng nàng dây dưa không
rõ nữa đây?
Hắn đã tốn rất nhiều tâm tư ở
nơi nàng, nhiều đến mức tạo
thành hắn thất thường liên tiếp
như bây giờ.
Một khi có tình cảm mềm yếu
quá mức, nhất định sẽ thảm bại,
về điểm này không phải hắn so
với ai khác đều rõ ràng hơn ư?
Sao hắn có thể cho phép mình có
quá nhiều mê luyến với nàng
được?
Phải nên làm cho mình bình tĩnh
một chút.
Lùi lại một bước, Khuất Dận Kỳ
buông nàng ra. “Không muốn thì
thôi vậy, dù sao ta cũng chỉ là
tùy tiện nói thôi.”
Hắn là người dễ thương lượng
như vậy sao?
Nô Nhi ngây ngốc ngẩng đầu lên,
hắn lại không cho nàng cơ hội
nghiên cứu vẻ mặt của hắn, quay
người liền tạo ra một khoảng
cách.
Là ảo giác sao? Ngây ngốc nhìn
hắn quay người lạnh nhạt bước
đi, Nô Nhi lại từ trong đó ngửi
được một hương vị quyết tuyệt,
bóng dáng hắn đi xa…… làm nàng
vô cớ cảm thấy lo sợ bất an,
phảng phất như lúc này hắn đi
một bước ra khỏi sinh mệnh của
nàng vậy…… Đây thật sự rất vô
lý, không phải mới nãy bọn họ
còn cười cười nói nói, ôn tồn
gắn bó sao?
Nô Nhi cười chính mình lo được
lo mất.
Nhưng mà, lời nói lạc quan vẫn
không trấn an được nỗi lo sợ
trong lòng……
※※※
Thật sự là nàng quá đa nghi rồi
sao?
Mấy ngày liên tiếp, thiếu gia đối
xử với nàng, không còn vô cùng
thân thiết ôn tồn giống như
trước kia nữa, ngược lại là như
gần như xa làm nàng khó có thể
đoán.
Như là cố ý xa cách, hờ hững,
thái độ cũng dè dặt nhiều.
Vô lý, đúng không?
Nhưng nó chính là đã xảy ra.
Kéo mạch suy nghĩ đang phiêu
lãng về, thấy hắn có ý định xử lý
chuyện buôn bán, nàng vội vàng
đi lên. “Thiếu gia, để tôi mài
mực.”
Đây luôn là chuyện của nàng.
“Không cần.” Khuất Dận Kỳ lạnh
lùng từ chối.
Nàng ngốc tại chỗ.
“Vì…… Vì sao?” Hắn thật sự chút
xíu cũng không cho nàng tới
gần…… “Ta có cần thiết phải giải
thích với ngươi không?”
Lời này là đang nhắc khéo với
nàng, rằng nàng không phải là gì
cả sao?
Tầng nước mắt mỏng nhạy cảm
yếu ớt dâng lên vành mắt Nô
Nhi. “Nhưng mà…… tôi muốn ở
lại……”
“Đừng để ta nói lại lần thứ hai.”
Lạnh lẽo tràn đầy đôi mắt Khuất
Dận Kỳ, tựa như tuyết lạnh vào
ngày đông giá rét, nước mắt của
nàng, cuối cũng cũng không mềm
hoá được hắn.
Đáp án, đã rất rõ ràng rồi.
Nô Nhi khẽ cắn cánh môi, cố
nhịn đau thương, không nói gì
rời khỏi phòng.
Hắn không cần nàng, ở trong mắt
hắn, nàng chỉ là dư thừa……
Đúng thế, nàng chính là đọc ra
được thông tin như vậy.
Đây còn có thể là nàng quá đa
nghi sao? Nàng hỏi chính mình
lần thứ vô số.
Nhìn bóng dáng nhỏ gầy cô đơn
bi thương của nàng, nhìn nàng
rưng rưng lùi đi ra, lại nhìn cả
phòng trở về vắng vẻ.
Khuất Dận Kỳ nắm chặt hai đấm.
Khoảnh khắc kia, hắn thế mà lại
mãnh liệt muốn ôm nàng vào
lòng.
Đây là cảm xúc quỷ quái gì thế?
Quá mức tệ hại rồi!
Hắn ảo não rủa thầm, hắn từ
trước đến nay đã quen nắm tất
cả mọi thứ trong tay, lần đầu
tiên trong cuộc đời, tâm tư
không do mình, cái loại cảm giác
không khống chế được này, làm
hắn cảm thấy tức giận bội phần.
Chỉ là những phản ứng không
sao nói rõ được này khiến hắn
quyết định dừng tất cả lại giữa
chừng, nếu không phải vì như
vậy…… Hắn đột nhiên phát hiện
ra, tại lúc trước đó, hắn lại
chưa từng có ý nghĩ chấm dứt
trong đầu, chưa từng nghĩ tới
muốn buông nàng ra…… Đến nay
vẫn như vậy!
Vẫn là mãnh liệt khát vọng nàng
như thế sao? Khuất Dận Kỳ thất
bại thở dài.
Xem ra, phương pháp lạnh nhạt
với nàng cũng không có bao
nhiêu hiệu quả.
Phải tìm cái gì đó để dời đi lực
chú ý, làm phai nhạt đi cảm xúc
không hiểu kia……
Đến gần tẩm phòng Khuất Dận
Kỳ, từng trận tiếng cười duyên
của nữ tử truyền vào bên tai Nô
Nhi.
Ngực Nô Nhi căng thẳng, tựa
như từng cây kim sắc nhọn đâm
vào, đau đớn không chịu nổi.
Gần đây luôn như vậy, hắn xem
nhẹ sự tồn tại của nàng, cùng
những người kia tán tỉnh mua
vui, nữ nhân đổi hết người này
đến người khác, tất cả đều thiên
kiều bá mị làm nàng tự biết xấu
hổ.
Nàng chưa từng nghĩ tới muốn
độc chiếm hắn, cũng biết với
thân phận của nàng, không nên
hy vọng xa vời cái gì, nhưng mà
tình huống như vậy, thật sự
nàng không thể chịu đựng được!
Nàng có thể nhìn ra, hắn là cố
tình muốn làm nàng nhục nhã.
Hít vào một hơi, nén nước mắt
đảo quanh hốc mắt xuống, nàng
đứng thẳng người, đẩy cửa
phòng ra, đem rượu và thức ăn
hắn sai bảo vào.
Bất kể như thế nào, chỉ cần có
thể ở lại bên cạnh hắn thì cái gì
nàng cũng có thể nhịn.
Khuất Dận Kỳ cũng không thèm
liếc nhìn nàng một cái, tự nhiên
khiêu khích nữ tử trong lòng,
như chốn không người mà đưa
tay dò xét vào trong vạt áo giai
nhân xinh đẹp, phóng túng vuốt
ve khối đẫy đà.
Nữ tử duyên dáng kêu ra tiếng.
“Đừng như vậy mà, có người ở
đây!”
“Thẹn thùng cái gì? Chuyện này,
kinh nghiệm của nàng ta so với
nàng còn phong phú hơn.”
“Làm sao chàng biết rõ như vậy?
Chẳng lẽ chàng từng ‘chứng
thực’ rồi?” Trong lời nói của mỹ
nhân, ẩn chứa ghen tuông nồng
đậm, lòng của nữ nhân là rất
nhỏ, nhỏ đến nỗi không chứa
được một hạt cát.
“Một nữ nhân do một tay ta dạy
dỗ, chơi chán sinh ghét, nàng nói
ta có rõ hay không?”
Khuất Dận Kỳ cười nhạo.
Lòng Nô Nhi lạnh lẽo, tay run
lên, gần như cầm không vững
bình rượu.
Thật sao? Chơi chán sinh ghét?
Đây là nguyên nhân hắn đột
nhiên lạnh nhạt với nàng sao?
Nữ tử kia không khỏi nhìn Nô
Nhi thêm vài lần.
“Cũng không đẹp đẽ gì! Sao
chàng lại coi trọng một nha đầu
xấu như vậy chứ?” Cần sắc đẹp
sắc không sắc đẹp, so với nàng
còn kém xa lắm, dựa vào cái gì
mà được Khuất Dận Kỳ quan tâm
đến?
“Nàng ta xấu.” Hắn thờ ơ như
không lạnh nhạt trào phúng.
“Nhưng vậy thì đã sao? Ta chỉ
quan tâm đến cảm giác nếm có
đủ ngọt hay không, có đủ để mất
hồn hay không thôi.”
“Chàng thật là xấu!” Nữ tử cười
mắng, vươn người đáp lại khiêu
khích của hắn.
Tình cảnh này nàng còn có thể
chịu được bao lâu? Nô Nhi tuyệt
vọng nhắm mắt lại, không nhìn
tới hình ảnh đả thương người
kia nữa.
Lời nói lạnh nhạt vô tình, tựa
như lưỡi dao sắc bén xẹt qua
ngực, đau đớn xé tim, máu tươi
nhỏ giọt, đau đến khiến nàng nói
không nên lời.
Thì ra trong mắt hắn, vẫn luôn
đối đãi với nàng như thế.
Mà nay, nàng đã không còn giá
trị lợi dụng, đối với hắn mà nói
chỉ là dư thừa, nàng nên đi nơi
nào đây?
Không oán, không hận, nàng chỉ
là mờ mịt, ngày không có hắn,
phải trải qua như thế nào?
Không, nàng không rời khỏi hắn,
cho dù hắn chán ghét nàng cũng
được, nàng sẽ cố hết sức không
làm hắn phiền lòng, chỉ cần có
thể nhìn hắn từ xa…… là tốt rồi.
“Ai nha! Ngươi muốn chết sao!”
Tiếng quát chói tai, làm nàng mờ
mịt mở mắt.
Bình rượu cầm trên tay không
biết từ lúc nào đã rơi xuống,
văng tung tóe rượu lên toàn
thân nữ tử trong lòng Khuất Dận
Kỳ, mà đối phương thì đang giận
dữ trừng mắt nàng.
“Tôi……” Nô Nhi căn bản không
biết chuyện này xảy ra lúc nào.
“Dận Kỳ, chàng xem ! Nàng ta rõ
ràng là không cam lòng, nên cố ý
chỉnh thiếp.” Nữ tử kia căn bản
cũng không để ý đến nàng, tự
động làm nũng kể khổ với Khuất
Dận Kỳ.
Nô Nhi có miệng mà khó trả lời,
hai mắt đẫm lệ, nghẹn ngào
không nói gì nhìn hắn.
Hắn cũng cho là như vậy sao?
Cảm thấy nàng là người không
có ý tốt, làm ra những chuyện
xấu xa?
“Ngươi giải thích thế nào đây?”
Khuất Dận Kỳ cười như không
cười nhìn lại nàng.
Hắn hỏi nàng? Hắn thế mà lại
hỏi nàng?!
Nàng còn có thể nói như thế
nào? Nàng chỉ cảm thấy vô cùng
bi ai!
“Thực sự xin lỗi.” Nàng không
làm nhưng trăm miệng cũng khó
cãi, yên lặng nghe trách mắng,
nâng ống tay áo lên lau cho nàng
ta.
“Ngươi cút ngay ! Ai cần ngươi
lau giúp ta.” Nàng ta trở tay đẩy
một cái, Nô Nhi không hề phòng
bị lảo đảo ngã ngồi trên mặt đất,
như là thấy vẫn chưa hả giận,
nàng ta thuận tay cầm đĩa điểm
tâm tinh xảo trong mâm trên bàn
ném lên người Nô Nhi, Nô Nhi
tránh không kịp, gắng gượng
chịu trận.
Đau quá!
Nàng không biết mình bị làm sao,
một cảm giác nóng nóng từ trán
chảy xuống, nàng hỗn loạn, đầu
óc trong chốc lát trống rỗng.
Dáng vẻ nữ nhân khi bị lòng đố
kị điều khiển mà làm xằng bậy,
thật sự rất khó xem! Dù là nữ tử
tuyệt diễm hơn người cũng đều
như nhau.
Khuất Dận Kỳ khinh bỉ mà nhếch
khóe môi.
“Đủ rồi.” Thờ ơ lạnh nhạt hồi
lâu, vào lúc nàng kia muốn ném
ra cái đĩa thứ hai, hắn đưa tay
ra cản. “Đã đổ máu rồi, còn
chưa nguôi giận sao?”
“Thế nào, chàng đau lòng à?”
Nàng ta không vui bĩu đôi môi đỏ
mọng.
Ngoài dự liệu, Khuất Dận Kỳ lại
bừa bãi cười to. “Chuyện cười
rất thú vị đấy, nàng lấy lòng ta
được rồi.”
Nàng ta quan sát vẻ mặt của hắn,
khẳng định Nô Nhi ở trong lòng
hắn không có địa vị gì, lúc này
mới cam tâm buông tha nàng.
“Cút ra đi! Nhìn khuôn mặt xấu
xí này thật chướng mắt.”
Dù sao chính là không thích
nàng ta lượn lờ ở trước mặt
thôi, còn nữ nhân xấu này đối
với Khuất Dận Kỳ mà nói có ý
nghĩa gì hay không cũng mặc.
Nô Nhi khó khăn đứng dậy, cố
gắng làm cho hai mắt tìm về tiêu
cự, thật vất vả mới nhận ra
phương hướng, ép đầu óc tuân
theo điều khiển, từng bước một
gian nan mà trống rỗng đi ra
ngoài.
Thế nhưng, lại không ai chú ý,
trong khoảnh khắc, ánh mắt
phức tạp của Khuất Dận Kỳ, vẫn
dõi theo nàng…… Mãi đến khi rời
khỏi tầm mắt bọn họ, nàng mới
hết sạch tất cả sức lực, cả người
Nô Nhi mềm nhũn ngã dựa vào
tường, nước mắt cuồn cuộn mà
rơi.
Không sao cả. Khi tâm hồn đã bị
đau thương làm vụn vỡ, thân thể
đau đớn, sẽ không còn biết gì
nữa……
※※※
Dằn vặt phảng phất như là
không bao giờ dứt, nàng trốn
không khỏi, cũng không có
quyền lợi kêu ngừng, chỉ có thể
yếu đuối mặc cho hắn tùy tiện
tổn thương nàng, lăng trì nàng,
vết thương thấu tim — nàng từng
nghĩ, vô cùng cố gắng, vô cùng
cố gắng nghĩ, rốt cuộc nàng đã
sai ở chỗ nào ? Vì sao chỉ qua
một đêm mà tất cả đã biến đổi
rồi? Hắn vốn gần gũi quen
thuộc, tại sao lại cay nghiệt đến
khiến nàng cảm thấy thật xa lạ
như vậy?
Là vì ngày hôm đó, nàng cự tuyệt
hắn, cho nên hắn mới cố tình
ruồng bỏ nàng ư?
Hay là, có nàng hay không có
nàng, căn bản cũng không sao
cả, giống như lời hắn nói, hắn
cũng không lo không có nữ
nhân, hắn đã sớm sinh ghét với
nàng rồi?
Ngày qua ngày, nàng cũng đã
sớm không còn lòng dạ đi tìm tòi
đáp án, cố chấp canh giữ ở phía
sau hắn, một ngày lại một ngày,
mãi đến khi nàng rốt cuộc không
thể chịu đựng – những ngày gần
đây đầu óc thường xuyên hỗn
loạn, một trận cảm giác buồn
nôn cuộn từ đáy lòng lên, nàng
vô cớ nôn khan, ngay cả một tia
huyết sắc cuối cùng trên khuôn
mặt tái nhợt cũng biến mất.
Nàng không biết mình gần đây là
bị làm sao, luôn ăn không biết
vị, vả lại còn có tình trạng nôn
mửa.
Chẳng lẽ bị hắn tổn thương quá
nặng, không chỉ có tri giác, mà
ngay cả vị giác cũng tê liệt theo
luôn sao?
Ánh mắt Nô Nhi lại lần nữa liếc
nhìn vết mực đã viết thành nét
chữ ở trên mặt bàn, lờ mờ cười
chính mình ngu ngốc.
Nàng đến cùng vẫn còn ngu ngốc
kiên trì cái gì nữa chứ? Đã sớm
không còn ai quan tâm đến rồi,
mà nàng, vẫn còn khắc sâu nó
dưới đáy lòng, xem như báu vật,
luyến tiếc vứt đi.
Nhớ tới thời gian ngọt ngào khi
hắn dạy nàng đọc sách luyện
chữ, nước mắt chua xót lại lặng
lẽ dâng lên.
Đây là hứa hẹn của nàng với
hắn, nàng muốn luyện viết được
tên của hắn, cho tới lúc này,
nàng cũng chưa từng quên. Mà
nay, nàng đã làm được rồi, quyết
chí thề không thay đổi tình cảm,
giống như kiên quyết trong quá
trình luyện chữ vậy.
Cầm trang giấy đã gửi gắm vào
tình yêu thầm lặng nồng nàn,
nàng áp sát vào ngực, chần chờ
rất lâu, mới dời bước đi đến cửa
phòng hắn.
Xem như nàng ngốc đi! Lòng đã
si mê đến cùng cực rồi, không
quay đầu lại được nữa, cho dù bị
hắn vứt bỏ như thứ cũ nát, nàng
cũng chấp nhận.
Đến gần cửa phòng, từng đợt âm
thanh không phải nhỏ bình
thường truyền ra, đó không phải
tiếng cười đùa tìm hoan mua vui
ngày thường, mà là…… loại âm
thanh giống như âm thanh rất
nhiều đêm từng cùng Khuất Dận
Kỳ triền miên kích tình, nàng
đương nhiên sẽ không thể không
biết.
Một trận đau đớn kịch liệt xuyên
thấu tim phổi, Nô Nhi nắm chặt
vạt áo, cắn chặt môi dưới, đau
đến không thốt ra được một âm
thanh nào, ngay cả nước mắt
cũng quên mất phải chảy ra
sao…… Đó là âm thanh thỏa mãn
khi nam nữ giao hoan!
Đã biết rõ, đây là chuyện sớm
đoán được, nhưng khi thật sự
gặp phải, thì nỗi đau tê tâm liệt
phế kia, nàng cũng không có khả
năng chịu đựng.
Nàng vẫn muốn tiếp tục sống
như vậy nữa sao?
Loại tình huống này, ngày ngày
đều diễn ra, ngày ngày đều ăn
sâu vào tim, cho đến khi nàng
mất hết sức sống, làm sao nàng
chịu đựng được đây?
Có phải…… nên nhân từ với
chính mình hơn hay không?
Cho tới nay, nàng chỉ biết gửi
gắm tất cả vào hắn, dùng mọi
thứ mình có để thương yêu hắn,
chưa từng nghĩ cho mình cái gì,
mà nay…… vẫn còn chưa tỉnh táo
lại sao?
Ý nghĩ đột nhiên xuất hiện, xé
nát linh hồn, Nô Nhi khẽ hít một
hơi, chịu đựng đau khổ trí mạng
chết đi sống lại này…… “Ngươi
còn muốn đứng đây bao lâu
nữa?” Tiếng nói ẩn chứa trào
phúng lạnh lùng của Khuất Dận
Kỳ từ trong phòng thổi vào đầu
óc mờ mịt trống rỗng của Nô
Nhi.
Hắn hẳn đã biết nàng đứng ở bên
ngoài từ đầu rồi đúng chứ?
Nhưng vẫn có thể thờ ơ cùng nữ
nhân khác làm loại chuyện
này…… phải không? Nếu không
phải tuyệt tình như vậy thì hắn
sẽ không phải là Khuất Dận Kỳ.
Nô Nhi cười chua xót.
Lúc này, ý nghĩ duy nhất của
nàng, là vẫn dành tình cảm cả
đời cho hắn…… Đẩy cửa phòng
ra, vừa vặn trông thấy hắn
xuống giường mặc quần áo, mà
nữ tử trần như nhộng trên
giường, vẫn nằm im với dáng vẻ
quyến rũ, không chút quan tâm.
Máu, một giọt lại một giọt từ
trong ngực chảy xuôi, lòng, cũng
đông lại từng tấc một.
“Lại đây giúp ta thay y phục.”
Hắn hờ hững hạ lệnh.
Nhưng mà, nàng cũng không
giống như trước kia, ngoan
ngoãn nghe lời.
Lẳng lặng, nàng đi lên phía
trước, đôi mắt sáng vô cùng
trong trẻo yên lặng nhìn lại hắn.
“Có phải tổn thương tôi thật sự
có thể làm người thoải mái hay
không?”
Khuất Dận Kỳ ngạc nhiên.
Nàng chưa bao giờ chất vấn hắn
điều gì, hắn vẫn luôn cho rằng,
nàng là một nữ nhân còn dịu
dàng hơn cả nước.
“Vậy thì thế nào? Nếu không
phải nữ nhân các ngươi tự mình
cam chịu bị coi thường, ta sẽ tổn
thương được các ngươi ư?”
Sao lại có người như vậy chứ?
Đả thương người bừa bãi, lại
còn chê bai sự không oán không
hối của người ta.
Giờ khắc này, nàng đã thật sự
tỉnh ngộ.
Trả giá tất cả không giữ lại gì,
chỉ đổi lấy chán ghét cùng xem
thường của hắn, nàng tội gì phải
vậy? Nếu còn tiếp tục u mê
không tỉnh ngộ nữa, thật sự sẽ
chết không nơi chôn thân mất!
“Tôi hiểu rồi.” Nàng phản ứng
bình tĩnh ngoài sức tưởng tượng,
không khóc, không kêu, cũng
không ầm ĩ, bi thương tột cùng
khiến trái tim chết đi, chính là
dạng này sao?
Nàng như vậy, làm Khuất Dận Kỳ
vô cớ bất an.
“Có thể cầu người một chuyện
cuối cùng được không?” Nàng
hỏi rất nhỏ, rất mềm mỏng, đôi
mắt vô cùng sáng chói, so với bất
cứ gì cũng đều đẹp đến đoạt hồn
người.
Khuất Dận Kỳ mím môi không
đáp.
Nàng sẽ nói cái gì, hắn đại khái
đã biết, hắn không cho rằng hắn
cần thiết phải đáp ứng nàng cái
gì.
Nô Nhi cũng không để ý đến sự
trầm mặc của hắn, gần như tự
mình nói: “Bài thơ Nô Nhi xấu xí
kia…… có thể đọc hết nó không?
Chỉ một lần thôi, vì tôi mà đọc.”
Hắn nhíu mày, nhất thời không
thể tin.
Đây chính là yêu cầu duy nhất
của nàng sao? Nàng rốt cuộc
nghĩ cái gì vậy?
Nhưng mà, hắn cũng không tỏ ý
gì, thu hồi mê mẩn trong nháy
mắt, nhẹ nhàng đọc: “Nhi kim
thức tẫn sầu tư vị, dục thuyết
hoàn hưu, dục thuyết hoàn hưu,
khước đạo thiên lương hảo cá
thu.” (các t/yêu xem lại đoạn
dịch thơ ở chương 3 nhé ^^!)
Nhi kim thức tẫn sầu tư vị…… Nô
Nhi khẽ lặp lại trong lòng, lúc
này, nàng không khỏi nghĩ,
không phải ngay từ đầu hắn đã
có ý tổn thương nàng rồi đấy
chứ? Cho nên, mới có dụng ý
khác mà ngâm khuyết bài ‘Nô
Nhi xấu xí’ này ?
Gật đầu, nàng yếu ớt ưu sầu nở
nụ cười. “Cảm ơn người.”
Cảm ơn hắn? Hắn không hiểu,
nàng đã dùng tâm trạng gì, để nói
những lời này? Hắn cho rằng,
nàng phải chỉ lên trời chửi rủa,
hận chỉ muốn hắn chết mới
đúng.
Nàng không nói thêm gì nữa,
giống như khi đến, nhẹ nhàng
thoái lui, gió nhè nhẹ thổi bay
ống tay áo, trong một khoảnh
khắc, hắn dâng lên ảo giác
hoảng hốt, phảng phất như nàng
sẽ hòa vào trong làn gió nhẹ, bay
đi thật xa – cảm giác không chạm
được đến nàng nữa, làm Khuất
Dận Kỳ vô cớ cảm thấy hoảng sợ,
thiếu chút nữa đã xông lên phía
trước, giữ nàng lại, không cho
nàng bất cứ cơ hội trốn tránh
nào…… Nhưng mà, hắn lại không
làm như vậy.
Nâng tay lên, rồi lại chán nản
buông xuống ở không trung,
Khuất Dận Kỳ nhìn theo Nô Nhi
lẳng lặng đi xa, một bước lại một
bước, ở giữa cả hai như có hàng
rào vô hình, cho đến lúc không
chạm được đến nàng nữa –
※※※
Thiếu niên bất thức sầu tư vị, ái
thượng tầng lâu, ái thượng tầng
lâu, vi phú tân từ cường thuyết
sầu.
Nhi kim thức tẫn sầu tư vị, dục
thuyết hoàn hưu, dục thuyết
hoàn hưu, khước đạo thiên
lương hảo cá thu…… Một lần lại
một lần, Nô Nhi ầm thầm thì
thào lẩm bẩm.
Hay cho một bài ‘Nô Nhi xấu xí’
khuyết!
Kỳ lạ là, nàng thế mà lại không
khóc được, hai mắt khô khốc,
ngay cả muốn than khóc cho
chính mình, cũng không chảy ra
nước mắt được.
Gió thu đìu hiu đã thổi rồi. Đã là
mùa thu rồi sao? Thật nhanh.
Trời không nói, đất không nói,
thu không nói, cùng nàng cũng
không nói.
Nếu là trước kia, nàng nhất định
sẽ ngây thơ hỏi, thu cùng sầu thì
có liên quan gì? Vì sao những thi
nhân cứ thích ghép những thứ
đó lại cùng nhau?
Nhưng nay, nàng đã hiểu.
Có thể nào không hiểu được
chứ? Hai chữ ‘thu, tâm’, vừa vặn
hợp thành chữ ‘sầu’ nha!
Chữ thu (秋), chữ tâm (心), chữ
sầu (愁): chữ thu bên trên, tâm
bên dưới thành chữ sầu.
Tâm của trời thu, sầu của
nàng…… ‘Thiên lương, hảo cá
thu……’, thì ra, sầu, đúng là
không có cách nào hình dung,
chỉ là cảm giác man mác mà
không thể dứt ra được! Thiên
lương hảo cá thu, thiên lương
hảo cá thu…… Nàng sẽ mãi mãi
ghi nhớ. Người nam tử khiến
cho nàng khắc cốt ghi tâm,
người nam tử khiến cho nàng
gửi gắm tâm thu, lĩnh hội được
cái gì gọi là buồn bã mất hồn……
Nhưng, nàng sẽ đi, nàng phải đi,
cũng như mùa thu đìu hiu này,
hóa thành một trang ký ức thống
khổ ố vàng.
Nếu không rời khỏi hắn, nàng
thật sự không biết mình có bị
chết trong những hành động
lạnh lùng tàn khốc hết lần này
đến lần khác của hắn hay không
nữa.
Lựa chọn thống khổ nhất của đời
người, cùng lắm cũng chỉ như
thế này thôi.
Lau khô giọt lệ cuối cùng, nàng,
cuối cùng cũng không còn nước
mắt để rơi nữa.
Nhặt một chiếc lá khô ố vàng
lên, nhìn nó bay khỏi lòng bàn
tay, rong chơi bay lượn trong
trời đất, giống như trái tim thê
lương lênh đênh của nàng vậy……
※※※
Nhìn nữ tử trong lòng dùng tất
cả kỹ thuật quyến rũ để mê hoặc
hắn, Khuất Dận Kỳ lại giống như
đã mất cảm giác, không hề cảm
thấy gì, tất cả đầu óc đều là
khuôn mặt tuy không hoàn mỹ
lắm, nhưng lại linh hoạt tao nhã
kia…… Suốt bảy ngày không thấy
nàng, nàng vẫn đang giận dỗi
sao?
Đây là thủ đoạn nữ nhân thường
dùng nhất, không cần phải để ý.
Hắn luôn thuyết phục bản thân
như vậy.
Nhưng hắn cũng biết, Nô Nhi
không phải một người sẽ dùng
thủ đoạn, dù cho hắn có dùng
nhiều lời nói và hành động tàn
khốc với nàng, thì cho tới bây
giờ nàng vẫn chỉ biết nhẫn nhục
chịu đựng, nếu không phải quá
mức tuyệt vọng, thì sao có thể
không quan tâm đến hắn nữa
như vậy?
Hắn thật sự đã tổn thương thấu
tim nàng rồi sao?
Đây vốn là mục đích của hắn,
nhưng khi thật sự đạt được, thì
người mong nhớ bận tâm, buông
cũng không buông được lại trở
thành hắn.
Cảm xúc như vậy rất hoang
đường, hắn luôn không muốn để
ý tới, cũng vẫn cố gắng dùng nữ
nhân khác để thay thế mê loạn
trong lòng, nhưng mà một ngày
lại một ngày trôi qua, hắn còn
muốn dối gạt mình đến bao giờ
nữa?
Hắn, vẫn chỉ có cảm giác đối với
nàng, ngọn lửa ngủ yên trong cơ
thể, chỉ có nàng mới có thể châm
lên, cũng chỉ có nàng mới có thể
thỏa mãn hắn, mỗi một nhịp hít
thở, mỗi một tấc suy nghĩ của
hắn, toàn bộ đều reo hò nhớ
nhung ôn hương mềm mại trong
trí nhớ, những nữ nhân khác,
chỉ có thể khiến hắn chai sạn.
Hắn vẫn muốn tiếp tục sống như
vậy sao?
Thôi vậy, hắn chấp nhận. Nếu
vẫn khát vọng đối với nàng, thì
cần gì cứ phải làm khó chính
mình?
Phiền chán đẩy nữ nhân dính
trên người hắn ra, Khuất Dận Kỳ
sửa sang y phục, xoay người
xuống giường.
“Cút ra đi!” Không có một câu
giải thích dư thừa, hắn lạnh
lùng ra lệnh, nữ tử trên giường
thấy sắc mặt hắn cũng không dễ
nhìn, không dám nhiều lời câu
nào.
Khuất Dận Kỳ mở cửa phòng ra,
liền sai người đi gọi Nô Nhi đến,
sau đó mới trở lại trong phòng
chờ đợi.
Tiểu nữ nhân này, rốt cuộc là có
bao nhiêu ma lực vậy? Hắn thất
bại thở dài thành tiếng.
Đây là lần đầu tiên hắn đầu hàng
trước nữ nhân.
Nhưng mà, hắn đợi rất lâu, vẫn
không thấy bóng dáng mềm mại
điềm tĩnh kia. Hắn rót chén
nước khẽ uống, một bên suy
ngẫm có phải đã xảy ra chuyện gì
hay không.
“Thiếu gia, mấy ngày trước Nô
Nhi đã rời khỏi phủ rồi.” Câu
trả lời của người hầu xuyên qua
đầu óc Khuất Dận Kỳ, trong nháy
mắt, đầu óc của hắn trống rỗng.
Chén trong tay nhẹ nhàng rơi
xuống , tiếng vỡ vụn thanh thúy
từ trong yên tĩnh vang lên –
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co