7...Ác mộng
"Vẫn còn sống tốt à ? "
"Đến mùa xuân rồi mày đã được ngắm hoa đào chưa hả Yeonjun?"
"Con người như mày thì xứng đáng được nhìn những thứ đẹp đẽ sao ? "
"Một giống loài dơ bẩn ....."
Mồ hôi của anh chảy thấm ướt cả chiếc gối bông mềm mại kèm theo đó là từng trận co rút đến sống dở chết dở . Cơn hoảng loạn kéo tới ngay trong đêm như là đang dằn vặt cảm xúc của một kẻ tội đồ .
Anh bật dậy, cả cơ thể đều run bần bật, gương mặt anh bỗng trở lên xanh xao nổi đầy gân xanh . Đôi mắt cáo nhỏ hiện lên đầy sự hoảng loạn nhưng gương mặt anh vẫn cố tỏ ra bình ổn . Đặt chân xuống dưới nền nhà lạnh cóng, anh lê từng bước chân đến góc tủ gục cả cơ thể mệt mỏi xuống sàn nhà, anh với tay tìm lấy lọ thuốc hạ sốt mà mình dự trữ .
Run cầm cập đổ từng viên thuốc ra tay, một viên rồi hai viên có lẽ vẫn chưa đủ . Hốc mắt đỏ rực xuất hiện đầy tơ máu cứ vô thức chảy đầy nước mắt .
Cạch...cạch ..
Yeonjun cố mở cửa thật nhẹ nhàng, anh không muốn Soobin ở phòng bên phải giật mình đâu . Lết cơ thể ốm yếu nặng trĩu ấy xuống lầu lấy nước, bàn tay nhỏ bé của anh giờ đã ướt đẫm mồ hôi . Yeonjun cầm lấy cốc nước nhưng không làm sao mà giữ nổi nó và làm cho cốc nước rơi xuống . Tiếng vang của thủy tinh vỡ trong đêm tối còn đặc biệt vang vọng . Anh vội vã cúi người xuống đưa tay vơ lấy những mảnh vụn . Dù có cố cẩn thận nhưng trong cơn hoảng loạn chắc chắn không tránh khỏi sơ ý, anh bị thủy tinh đâm vào tay từng giọt máu đỏ hòa lẫn với những mảnh vụn thủy tinh . Rực đỏ nhưng đau lòng .
"Anh làm gì vậy, Yeonjun ?"
Soobin từ trên lầu bước xuống, chắc cậu bị giật mình nên mới xuống coi . Anh gượng cười nhìn cậu mấp máy môi nói .
"Tôi ....tôi không sao, xin lỗi cậu nha tôi sơ ý quá "
"Anh bị làm sao hả ? "
Cậu nhìn gương mặt xơ xác của anh gặng hỏi .
"Tôi bị đau bụng xíu thôi, không có gì to tát đâu . Cậu lên ngủ đi "
"Ừ vậy tôi lên ngủ "
Đợi Soobin khuất bóng sau hành lang tối om anh mới dám thở dài ngã dựa lưng vào thành tủ . Nuốt những viên thuốc đắng ngắt mà chẳng ai thích nhưng giờ đây Yeonjun phải làm bạn với chúng . Với những viên "kẹo nhiều màu " làm tổn thương tinh thần .
Đây không phải lần đầu tiên anh gặp ác mộng và lên cơn sốt . Chúng theo anh thường xuyên từ lúc mà cả gia đình bỏ anh ra đi, Yeonjun phải tập dần làm quen với những cơn sốt, những viên thuốc hay có khi là cả những bài tập trị liệu.
Giấc mơ với giọng nói đầy ám ảnh của người bố, ánh mắt đượm buồn của người mẹ và sự oán hận đau đớn của Yeonjin . Anh mang theo những cảm xúc tồi tệ hỗn độn ấy theo mà không có cách nào dứt ra được .
Giống như một trò đùa, ác mộng đó không chỉ là giấc mơ nữa mà nó mang đến nỗi ám ảnh cả bên ngoài cuộc sống của anh .
"Mày không xứng đáng được tận hưởng cái đẹp đâu "
Cái đẹp mà Yeonjun không được nhìn thấy, không được tận hưởng chính là không khí hương hoa của mùa xuân . Khi tiết trời ấm áp và mọi người thoải mái nghỉ ngơi thì một mình anh lại chống chọi với từng cơn ác mộng, từng nỗi ám ảnh về cả thể chất và tinh thần .
Từ lúc trở thành kẻ tội đồ trong mắt mọi người, Yeonjun chưa một lần được đi ngắm hoa đào nở . Dù có cố tình hay sơ ý đi qua thì cũng là lúc anh nhìn thấy những bông hoa đó lụi tàn . Mua vé đến xem hoa thì bão lớn, cố tình chọn nơi hoa đã nở rộ để tới thì cả khu rừng hoa nhiễm bệnh héo úa .
Một người thích hoa như anh trải qua bao lần như thế anh dần hiểu ra rằng .
Một kẻ dơ dáy nhuốm sự oán hận của gia đình có lẽ đến sự rộng lượng của cái đẹp cũng chẳng thể dung tha cho kẻ đó .
Hốc mắt đau rát vẫn tiếp tục rơi những dòng lệ nhỏ, anh gặng ép bản thân mình đứng dậy đi về phòng .
Ngoài thân thể đau rát và cảm xúc nặng trĩu, kẻ tội đồ giờ còn mang theo một bàn tay nhuốm máu đỏ và những mảnh vụn thủy tinh .
*******************************
Sáng ngày hôm sau Soobin dậy sớm, cậu hơi lo lắng về anh tối hôm qua nên đi sang phòng tìm nhưng anh đã đi đâu từ rất sớm và không nói gì với cậu .
Cậu ăn sáng một mình và bắt xe đi tới trường thì thấy một Choi Yeonjun thẫn thờ ngồi ở bàn học .
"Anh sốt à ? "
Cậu lại gần đưa tay sờ lên trán anh, trán anh nóng rực . Anh không phản ứng gì nhiều chỉ lặng lẽ đẩy tay cậu ra.
"Tôi không sao hết đâu "
Bàn tay băng bó của Yeonjun ngay lập tức đập vào mắt cậu . Soobin nắm chặt lấy tay của anh, ánh mắt khó chịu dò hỏi .
"Tay anh bị sao đây ? "
Lại một lần nữa anh cố lơ đi câu hỏi của cậu .
"Hôm qua làm vỡ cốc của cậu chảy chút máu ở tay không sao cả"
"Thế sao không nói cho tôi biết ?"
"Không có gì to tát cả mà, nói ra thì phiền cậu lắm "
Soobin bỏ tay anh ra, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh lôi sách vở đặt trên bàn . Cậu không hiểu vì sao bản thân lại cứ vô thức lo lắng cho Yeonjun, lại cứ vô thức khó chịu khi anh ấy dấu mình chịu đau một mình . Soobin nhìn anh mồm mấp máy muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng cậu thở dài giọng lạc hẳn đi nói .
"Mai sau có gì thì nói với tôi, đừng có dấu . "
Yeonjun ngẩn ngơ nhìn sang cậu cố gắng híp mắt cười vui vẻ .
"Được rồi, cậu không cần lo cho tôi nữa đâu "
"Anh ăn gì chưa ? "
"Tôi uống chút sữa dâu rồi "
"Để tôi đi mua cho anh ít bánh, uống chút sữa như thế sao mà sống được ."
"Thôi không cần đâu "
"Ngồi yên đấy đi, tôi ra căn tin tí rồi về đưa cho ."
Không để Yeonjun nói gì Soobin đứng dậy bỏ đi luôn . Yeonjun nhìn bóng lưng của cậu khuất bóng thì đặt dấu chấm hỏi lớn trong đầu . Anh tự hỏi không biết mình là người bị ốm hay tên mặt than kia không biết .
*******************************
"Soobinie ......"
Yuri ngọt ngào gọi tên Soobin cùng lúc đó chạy lại ôm chặt cứng cánh tay cậu .
"Soobin chưa ăn sáng sao ? "
Soobin khó chịu đẩy tay cô ra, nhàn nhạt giọng nói .
"Làm ơn đi Yuri, chúng ta chỉ là bạn thôi "
"Nhưng cậu biết tôi thích cậu từ lâu rồi mà, sao cậu vẫn chưa đáp trả tôi thế? "
"Không có tình cảm có thể đáp trả lại sao ? "
"Vậy Yoh Yuri đây sẽ khiến cậu yêu tôi cho bằng được ? "
"Cậu không thấy ngán sao ? Còn tôi thì ngán với mấy trò trẻ con đó của cậu lắm rồi ."
Yuri cười cười .
"Không sao rồi cậu sẽ quen thôi . Mà cậu mua đồ ăn sáng cho ai đấy, Soobin ? "
"Yeonjun, cậu ấy bị ốm mà sáng chưa ăn gì cả . "
"Ghen tị với Yeonjun quá đi mất được cậu mua đồ cho . "
"Cậu ấy bị ốm mà "
Nói xong câu này Soobin liền nghĩ dù Yeonjun có bị ốm hay không thì chỉ cần là anh ấy chưa ăn hay muốn ăn cái gì thì Soobin đây không hiểu vì sao cứ sẵn sàng chạy đi mua bất cứ lúc nào thôi .
"Tôi mang đồ về cho anh ấy đây "
"Bye cậu "
*******************************
Nhóm giúp Yuri cưa đổ Soobin
Y.ri
Bọn mày biết tên người nào có tên Yeonjun không ?
B.fi
Hình như là cái đứa trông nhát nhát mà là thủ khoa tiếng Anh hay sao á .
A.jin
Rồi làm sao ? Mày lại có chuyện gì với nó ?
Y.ri
Sáng nay tao thấy Soobin đi mua đồ ăn sáng cho thằng đấy bọn mày ạ .
B.fi
Mấy thằng con trai mua đồ cho nhau thì lạ gì mày ?
A.jin
Nhưng mà thằng Soobin nó chưa hẹn hò với ai bao giờ nên Yuri nhà ta chưa xác định được nó là thẳng hay cong mày ơiii
Vấn đề nó nằm ở đấy đấy .
B.fi
Thảo nào tao thấy Yuri nó đề phòng và diệt trừ cả trai lẫn gái gần Soobin vậy
Y.ri
Tao cảm nhận lần này nó khác lắm bọn mày ạ . Tao phải đề phòng tên Yeonjun này mới được .
Bọn mày đi hóng tin giúp tao nhá .
A.jin
Okiii bạn tôi
B.fi
Ơ mà không phải tên đó với Soobin đang sống chung nhà sao ?
Y.ri
Sao mày biết ?
Soobin ở đẳng cấp nào mày biết không ?
Mắc mớ gì phải ở chung với tên bần hèn nào đó .
B.fi
Tao nghe được chúng nó nói thế . Mẹ Soobin muốn tên Yeonjun kèm môn Anh cho Soobin hay sao á ?
A.jin
Tao tra được tên Yeonjun ấy là thủ khoa đầu vào khối ngoại ngữ đấy . Đỉnh nhở .
B.fi
Vậy Yuri phải đề phòng lớn với thằng con trai tên Yeonjun này rồi .
Yuri mày nghĩ sao ?
Y.ri offline .
B.fi
Lại bày trò gì nữa rồi con này .
A.jin
Thôi mày kệ nó đi con này nó thích Soobin đến mức mù quáng rồi .
B.fi
Haizzz.
Tao chịu con này rồi.
Biết là quá đáng nhưng tính nó chả đổi được .
Mn hãy trông chờ những tình tiết tiếp theo nhá, đảm bảo vô cùng đờ re me luôn nà 🤣🤣
Chúc mn bủi túi tốt lành ha 🤫
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co