Truyen3h.Co

m (em)

hai ;;

5thnoviz23

chúng ta yêu nhau là đúng hay sai?

có lẽ nếu ai khác hỏi, tôi sẽ cười mà bảo: "tình yêu thì làm gì có đúng sai." nhưng đến khi tự mình thốt ra, câu ấy nghe như một nhát dao cùn cứa vào lòng.

đêm nào cũng vậy, tôi ngồi bên ly trà nguội, nhìn ánh đèn ngoài hiên run rẩy trong sương, tự hỏi nếu ngày ấy ta không chạm mắt nhau, không lỡ trao nhau một cái nắm tay trong tối, không dặn nhau những lời hứa rách nát, liệu giờ này tôi có còn ngồi đây, gặm nhấm thứ gọi là day dứt?

người ta bảo, có những tình yêu sinh ra đã là lỗi lầm. không phải vì nó không đẹp, mà vì nó không nên nở rộ giữa đất này. chúng ta giống hai nhánh dây leo bám vào tường rào gãy, càng quấn riết lấy nhau, càng làm những vết nứt loang ra. biết thế, mà vẫn bám. biết đau, mà vẫn níu.

em từng nhìn tôi, mắt hoe đỏ dưới bóng đêm, thì thầm như van xin: "chúng ta dừng lại đi..." nhưng tay em vẫn run khi chạm vào vai tôi, hơi thở vẫn nồng mùi giông bão. dừng thế nào được, khi trái tim này đã lỡ vẽ hình em trong từng giấc mơ.

chúng ta yêu nhau là đúng hay sai?

câu trả lời tôi chẳng còn tìm nữa. nếu yêu em là sai, thì tôi nguyện sai trọn một kiếp. nếu yêu em là tội, thì tôi cam lòng mang tội ấy xuống tận đáy sông, mặc sóng vùi lấp tim tôi.

bởi lẽ, có những người ta chỉ được gặp một lần, yêu một lần, mất một lần — rồi không bao giờ thứ tha cho bản thân nữa. em là người như thế. là cơn mưa ướt tuổi trẻ, là nhát dao tôi tự cắm vào tim mình, là vết thương tôi vừa sợ máu chảy, vừa sợ nó lành.

người đời sẽ gọi tên ta bằng đủ lời cay độc. nhưng họ đâu biết, giữa đêm dài nhất, tôi vẫn thì thầm: chúng ta yêu nhau là sai — nhưng chưa bao giờ tôi tiếc.

chúng ta yêu nhau là đúng hay sai
em hỏi tôi giữa đêm chật chội mưa
tôi cười, giấu một tiếng thở dài
đúng hay sai thì cũng đã lỡ
trái tim tôi rách một đường tên em
mưa có dập tắt lửa, tôi vẫn bốc cháy
có ai cấm được hai bàn tay
nắm nhau trong đêm mà quên cửa gió
có ai phạt được giấc mơ
khi tôi gọi em bằng tất cả phần người còn sót lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co