Truyen3h.Co

mập mờ cũ

nỗi sợ bên trong

inadequate

mình thích bạn là thật

nhưng mình cũng sợ lắm

mình biết là bạn trân trọng những điều mình dành cho bạn

chỉ là mình không biết đó có phải do phép lịch sự hay là không

dù có thể nào thì mình cũng sợ một ngày bạn không cần nó nữa mà nhẫn tâm vứt bỏ

mình cũng rất thích chủ động mở ra một cuộc trò chuyện với bạn

nhưng mình lại thấy chúng ta không hợp cho một câu chuyện lâu dài dù có khi hai ta đều muốn như vậy

đôi lúc mình nghĩ đôi ta có thể đến với nhau không

sau cùng thì mình suy nghĩ là không đâu

chính vì thế mình mới không muốn bạn biết quá nhiều về mình

mình rất muốn chia sẻ những thứ xung quanh mình cho bạn lắm chứ, nhưng đôi khi mình được đáp lại một cách hờ hững dù mình hiểu điều đó là cách nói chuyện của bạn và buồn thì vẫn là buồn thôi, không có gì có thể thay đổi

mình vì bạn mà thay đổi từ một người trầm lặng thích bình yên thành một người muốn có một sự ồn ào nhẹ nhàng dễ chịu bên tai

bạn cũng là người đầu tiên khiến mình cảm thấy hai chữ buông bỏ khó thực hiện đến thế
bằng một cách nào đấy, bạn níu kéo mình, mình đã mềm lòng nhưng mình không muốn bạn chứng nào tật nấy, sau cùng thì bạn từ bỏ và mình lại dũng cảm bắt đầu cái mối quan hệ không xác định này một lần nữa

mình không khằng định bất cứ điều gì với bạn không phải vì mình không thể chọn lựa mà chính vì mình không muốn bạn coi thường cái tình cảm ấy của mình dành cho bạn
mình với bạn đôi khi như một cặp đôi, ánh mắt ta trao nhau có lẽ hai bên sẽ tự thấu tự cảm đối với riêng bản thân

nhưng hai ta đôi khi như hai người xa lạ chưa từng quen biết
mình luôn muốn gần bạn, nhưng mặc cảm nên mình phải tự ép bản thân tránh né bạn trong những nơi đông người, đương nhiên bản thân mình không muốn như thế, mình từng nghĩ rằng bạn cũng không muốn thế

nhưng biết làm sao được đây bạn ơi? mình không muốn bạn có một tin tức nào đó liên quan đến đời tư của bạn nên mình sẵn sàng làm người trong bóng tối luôn ở cạnh bạn thôi

đôi khi mình ước chúng ta có thể chính thức đi cạnh nhau với hai chữ " người tình ", nhưng đôi lúc mình lại cảm thấy may mắn vì đôi ta dừng lại vỏn vẹn ở hai chữ " mập mờ "

những dòng này mình vừa muốn gửi đến bạn, cũng một phần muốn giữ riêng chúng cho bản thân mình nên có lẽ bạn sẽ không thể đọc được đâu, Ninh Dương Lan Ngọc không phải của mình.

Thùy Trang và Lan Ngọc là mập mờ của nhau, người yêu có thể làm chúng ta đau và suy nghĩ một nhưng mập mờ lại khiến chúng ta đớn và suy ngẫm đến mười lần. Đặc biệt là đối với người có cảm xúc nhiều hơn trong mối quan hệ không rõ ràng ấy

Người đó không ai khác là Thùy Trang, rõ ràng người bắt đầu là Ninh Dương Lan Ngọc mà sao nàng lại buồn đến thế nhỉ? Có lẽ không phải vì những thứ mà Lan Ngọc dành cho nàng, nàng cảm thấy Lan Ngọc đối với nàng như một người bạn mà thôi

Từ đó đến nay cũng đã được một năm cho mối quan hệ này rồi, có lúc nàng đã lấy hết can đảm để bày tỏ cho Lan Ngọc tình cảm và muốn tiến đến là của nhau nhưng thứ nàng nhận lại là một chữ seen không hơn không kém

Thời khắc ấy nàng cười, một nụ cười chua chát vì nhận ra những tình cảm, những điều tốt đẹp nàng dành cho Lan Ngọc ấy còn không bằng một câu trả lời là có hoặc không, đớn thật đấy nhỉ ?
Những dòng trên là tâm sự thầm kín của Thùy Trang cho riêng Lan Ngọc mà cũng là nơi để nàng bày tỏ hết tâm tình của bản thân mà không sợ bất cứ một ai phán xét

- " Trang ơi "

Lan Ngọc đang gọi nàng ấy, để Thùy Trang xuống đón xinh đẹp đáng yêu ấy đã nhé

- " Cậu làm gì lâu thế hả Trang? "

- " Tớ chỉ đang bận suy nghĩ một vài việc thôi, cậu lên phòng trước đi để tớ lấy sữa cho nhé? "

- " Được, Thùy Trang đáng yêu là nhất "

Vậy đấy, đối diện với những lời nói ấy, nói không động tâm chính là một lời bao biện không thể khó nghe hơn. Thùy Trang và Lan Ngọc đã đến nhà nhau đến mức phụ huynh của họ quen mặt và nghĩ rằng họ yêu nhau đấy, Thùy Trang cũng đã từng mong phụ huynh của họ có thể trở thành thông gia

Để Lan Ngọc lên phòng mình còn bản thân nàng chuẩn bị một ly sữa cho cậu ấy, nhưng có lẽ nàng đã quên rằng những trang nhật ký vừa hoàn thiện của mình vẫn đang mở toang trên bàn cùng cây bút chưa kịp đóng nắp, điều đó sẽ làm dâng cao sự tò mò của một con người không biết gì, Lan Ngọc cũng là không ngoại lệ

- " Sữa cho bạn yêu đến rồi đâyy "

- " Tớ cảm ơn Trang yêu nhé "

Mắt nàng kiểm tra xung quanh phòng, sững người khi nhận ra cuốn sổ ấy còn đang nguyên vẹn lật mở ở trên bàn, thôi kì này nàng toang rồi. Nhưng sao nhìn sang Lan Ngọc cậu ấy có vẻ bình thản đến thế? chưa đọc chăng? thế thì may quá đi thôi

- " Thôi, tớ đi về nhé Trang "

Lời Lan Ngọc nói sau khi đã uống hết cốc sữa và dành 2 tiếng để trò chuyện với nàng

- " Được ạ, Ngọc đi đường cẩn thận nhé, để tớ tiễn cậu đến cửa "

Xuống đến cửa, trông khi nàng mở cửa và chờ cậu ấy bước ra ngoài, Lan Ngọc cũng bước đến cửa, đi giày xong cậu bỗng quay lại nhìn nàng, không nhanh không chậm rút khoảng cách bằng không giữa hai cánh môi, điều đó chỉ xảy ra thoáng chốc nhưng lại khiến Thùy Trang ngẩn người. Đến lúc giật mình tỉnh lại thì Lan Ngọc đã đi về từ lúc nào

Đương nhiên nàng phải bất ngờ chứ, đây là lần đầu tiên mà hai người họ có hành động thân mật hơn là ôm, mấy lần nàng ôm Lan Ngọc cũng đều bị cậu đẩy nhẹ tay ra ngoài, thế là nàng dỗi nàng không nữa và cậu cũng không thèm quan tâm đến luôn

- " Ngày mai cậu sang nhà tớ nhé, tớ có điều này muốn cho cậu biết "

Đây là tin nhắn đầu tiên của Lan Ngọc gửi đến Thùy Trang sau buổi chiều ngày hôm đó, tất nhiên nàng sẽ không thể chối từ mà

- " Chiều theo ý đáng yêu ạ "

Thùy Trang đi ngủ trong tâm thế háo hức ngày mai được sang nhà Lan Ngọc dù cho có sang bao nhiêu lần đi chăng nữa, nhưng tinh thần của nàng khi đặt chân vào đó vẫn luôn ngại ngùng kèm vui mừng tựa ngày đầu tiên

- " Ngọc ơi, mở cửa cho Trang với "

- " Đến liền, đến liền "

- " Mình đi lên phòng tớ nhé "

- " Được "

Bước vào căn phòng ấy, có lẽ cũng đã 2 tháng rồi nàng chưa đặt chân đến lại nơi này vì sự ngượng ngùng và suy nghĩ của mình, và nó không có gì đổi thay cả, vẫn là một căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, mang cho người khác cảm giác dễ chịu như chủ nhân của nó vậy

- " Phòng thơm thế, thơm như Ngọc luôn "

- " Thế cậu muốn tớ thơm cậu không? "

- " Đương nhiên rồi "

Lại một nụ hôn phớt lờ vụt qua nơi đầu môi nàng, nàng chỉ nghĩ rằng Lan Ngọc đùa, nhưng Thùy Trang nhầm rồi

- " Sao mấy hôm nay cậu lại hôn tớ thế "

- " Cậu có thấy tớ khác không "

- " Khác thì có, nhưng không nhiều "

- " Những thứ tớ dành cho cậu thì cũng chỉ dành riêng cho cậu thôi Trang ạ

Nhưng có lẽ lời nói và hành động của tớ lại khiến cậu buồn và suy nghĩ, cậu không nói tớ cũng không biết được. Tớ xin lỗi vì đã đọc nhật ký của Trang, tớ sẽ đền bù bằng cách không để Trang phải đem cảm xúc của mình lên những con chữ mà để Trang bày tỏ với tớ nhé?

Tớ khác vì tớ đã khẳng định được cảm xúc của mình dành cho Trang "

- " Vậy nên, Nguyễn Thùy Trang có đồng ý trở thành người tình của Ninh Dương Lan Ngọc này không? "

Một lần nữa, Ninh Dương Lan Ngọc lại thành công làm Thùy Trang khóc rồi. Nhưng giọt nước mắt lần này là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc
Không chần chừ, nàng kéo người tình của mình vào một nụ hôn thay cho lời đồng ý

- " Thùy Trang thật sự thích Lan Ngọc lắm "

- " Lan Ngọc cũng thích Thùy Trang nhiều "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co