chap 10
Chap 10.
- Em thật sự còn độc thân chứ?
Dahyun bật cười, khóe môi nhếch lên như một trò đùa, Minatozaki Sana chắc hẳn sau khi thấy cô hôn người khác thì đã thấy hoang mang, hay quá, làm cô hài lòng chết đi được.
- Sao em lại cười? – Minatozaki Sana từ đầu đến cuối nói chuyện cực kỳ trầm mặc và chiều chuộng, mặc cho cô gái đối diện đôi lúc giở thái độ cà chớn gây khó chịu.
- Nếu em còn độc thân thì chị định làm gì?
- Vậy là hôm đó em hẹn chị đến quán bar để chị chứng kiến cảnh em hôn cô gái khác?
- Đúng rồi.
- Để trêu tức chị?
- Đúng rồi.
- Kim Dahyun, trêu tức chị là sở thích của em hả? – Sana thở dài, đêm đã buông nhiều hơn và cô còn sức đâu mà tức giận với Dahyun nữa chứ.
Cô thật sự chỉ muốn mau chóng kết thúc cuộc trò chuyện này, ôm Kim Dahyun vào lòng và đi ngủ, cô chỉ muốn vậy...
Nhưng mà Kim Dahyun bướng bỉnh cực kỳ bướng bỉnh, chẳng qua trên trán đang bị thương nên cô đành yêu chiều thôi nhé, như bình thường là cô cho ăn cái bạt tai rồi, với thái độ trêu ngươi đó.
- Tôi vốn không hề muốn trêu tức chị, chẳng qua tại chị không rõ ràng với tôi – Dahyun tỏ ra oan ức.
- Rõ ràng là sao?
- Minatozaki Sana, chị có hiểu tại sao chị cứ hay bị người ta từ chối hoài như vậy không? – Dahyun ám chỉ các mối tình trước của Sana, cô đã được Sana kể qua một lần rồi, và riêng mối tình với Momo thì đã được Eunha kể cụ thể chi tiết.
- Tại sao?
- Vì chị nói không đúng quy trình gì hết, chị có cảm xúc gì với tôi chị không nói, rồi ngang nhiên mời tôi về ở cùng luôn sao, chị nghĩ tôi đồng ý?
Sana nghe xong câu nói, mỉm cười, rồi tiến tới cướp lấy đôi môi đang đanh đá của Kim Dahyun, cô nói trong nụ hôn.
- Tôi yêu em, đồ bướng bỉnh.
- Chị ......nghĩ chị không.... bướng bỉnh? – Dahyun cố nói thành câu, cô đang bị động trong nụ hôn này, cô cứ nói được một từ thì lại bị Sana chặn môi một cái. Minatozaki Sana như một thói quen, đặt tay lên cổ cô một cách chiếm hữu, hôn cô một cách không thể nhẹ nhàng nổi.
- Vậy em có yêu tôi không?
- Không – Dahyun dứt khoát, cô đến giờ cần phải thừa nhận, rằng trêu Sana là sở thích của cô, vì cứ mỗi lần như vậy, chị ta lại mãnh liệt hơn, làm cô mê đắm.
- Không yêu thì tại sao lại hoan hỷ với nụ hôn của tôi như vậy? – Sana cười đểu, rồi lại hôn Dahyun tiếp.
- Hmmm..... – Dahyun không thể nói được gì.
- Đừng đi hôn bừa bãi nữa nhé, giờ chỉ hôn tôi thôi, có được không? – Sana vừa nói vừa nhấc chân lên ghế sô pha, đẩy Dahyun nằm xuống.
- ...... - Dahyun cong người vì dục vọng đang trào dâng bởi những động chạm của Sana.
- Tôi cảm thấy thật tệ khi nhìn thấy em hôn người khác – Sana mân mê vành tai của Dahyun.
Dù chỉ là chạm tai, nhưng Dahyun gần như sắp đạt khoái cảm rồi, vì cô đã có chút men rượu ở trong người, cộng với lời nói ngọt ngào của Sana nữa...
Chị ta nói chuyện lúc nào cũng như kiểu chim hót, nói vừa to vừa ngang ngược, nhưng sao bây giờ giọng nói như mật ong trộn đường vậy, làm cô say sẩm.
Dahyun hít thở nặng nề, phả những hơi men vào mặt Sana, khiến cho cô nàng ở trên càng mất kiểm soát, hai tay mò xuống dưới khuy quần, cởi ra, kéo khóa quần, và rồi xâm nhập vào không một lời xin phép.
Kim Dahyun hôm nay mặc quần jean đen, áo hai dây hở bụng màu xanh, khoác bên ngoài là chiếc áo da màu đen, Sana cởi chiếc áo da xuống một nửa, để lộ cả bờ vai của Dahyun, và khe ngực quyến rũ đó.
- Kim Dahyun, em thật gợi cảm – Sana tông giọng ngày càng tan chảy, làm cho Dahyun không còn lối thoát.
Hai ngón tay của chị ta dần dần nhét vào âm hộ đang ẩm ướt của cô, làm cô điên cuồng.
- Ahhhh.....
Sana kéo hai dây áo xuống bắp tay Dahyun, dùng răng của mình cắn vào chiếc áo màu xanh đang che dậy bộ ngực kia, rồi dùng lực miệng kéo xuống, khuôn ngực sexy của Dahyun, cứ thế mà lộ ra trước mắt Sana.
Rốt cuộc, cô đã bị Minatozaki Sana làm cho lên đỉnh ở 3 nơi trong căn nhà của chị ta, lần đầu ở cạnh bàn, lần hai trên giường, lần ba ở trên ghế sô pha.
Ngón tay của chị ta, bàn tay của chị ta, nổi gân lên trông ngầu lắm, nhìn là biết dân chuyên nghiệp rồi.
Thực sự thì, Kang Seulgi, Hirai Momo, đều là những cô gái có phúc nhưng không biết hưởng thật sự.
Tốc độ ngón tay của Sana, làm cho chiếc quần jean của cô, muốn thoát khỏi cơ thể lắm rồi.
Cô ban đầu tưởng đêm nay sẽ ngủ cô đơn ở trại giam đồn cảnh sát, có ai ngờ giờ lại bị ăn sạch trong nhà người ta vậy đâu.
Minatozaki Sana, đáng ghét....
Dahyun thừa nhận mình đang tỏ ra hoan hỷ với động chạm mê lực của Sana, nhưng điều đó không có nghĩa là chị ta được phép thắng hoàn toàn trong trò chơi này nhé.
Dahyun vùng dậy, cởi hết quần áo của Sana ra, cô cũng cởi bỏ chiếc áo khoác đang vướng víu, cô dựa vào thành ghế sô pha, Sana đặt hai đầu gối sang hai bên Dahyun, chống tay lên thành ghế. Trước mặt Dahyun giờ là cô bé mời gọi của Sana, cô không lưỡng lự, dán mặt vào đó.
- Ahhhh..... – Sana đưa đẩy hông đầy gợi dục.
- Yum.... – Dahyun dùng cả miệng lẫn tay làm loạn bên trong Sana, Minatozaki Sana tuy bận rộn làm giám đốc nhưng có vẻ cũng chăm đi tập gym, bụng chị ta rất cứng cáp, khi gồng lên có mấy cái múi hiện lên, toàn bộ từ trên xuống dưới là đường cong chữ S hoàn hảo, với cơ thể cực phẩm này, mà lại nằm gọn trong vòng tay cô ở những lần trước đó sao....
Đúng thật là...thời tới cản không kịp, giờ chị ta lại còn đang mê đắm cô nữa chứ.
Sự mãnh liệt của Sana mỗi lần chị ta ghen, thật sự làm cô hào hứng chết đi được.
Sana hét lớn khi chạm đỉnh, rồi ngồi phịch xuống đùi Dahyun, đầu dựa vai cô ta, thở như hết hơi. Dahyun vén tóc Sana sang một bên, nhìn khuôn mặt rã rời đó, cười đểu.
- 122998 – Sana thều thào, chủ động nói.
- Mật khẩu mới của nhà đó hả? – Dahyun cảm thấy thật thú vị, chị ta đổi mật khẩu nhà, chỉ đổi đúng số cuối cùng, và sau khi nói chuyện với Eunha hôm trước, cô biết rằng mật khẩu cũ chính là sinh nhật Sana, còn mật khẩu mới thì sửa sang năm sinh của cô, có phải vậy không...
Ở trên tivi có nhiều bộ phim nói về chủ đề tình yêu lợi dụng lắm, một cô gái cưa cẩm một anh chàng giám đốc rồi dùng mánh khóe cướp nhà cướp tiền của người ta, Minatozaki Sana chẳng lẽ không sợ hả...
Chị ta nhìn trông khó tính mà hóa ra dễ dãi thật, chị ta không còn đề phòng cô mạnh mẽ như thuở ban đầu nữa.
Nhưng Dahyun thì khác nhé, không phải cứ tán cô là cô đổ luôn đâu nha.
- Em qua nhà chị ở để đỡ tốn tiền, chứ không có mục đích nào khác nữa đâu – Dahyun thả nhẹ một câu hững hờ.
Minatozaki Sana bật cười, rồi không nói gì nữa, vì hiện tại đang quá mệt và quá buồn ngủ, chị ta cứ thế ôm Dahyun và đi vào giấc ngủ luôn.
---
Cuộc sống của Dahyun tại nhà Sana bắt đầu...
Và cô vẫn nhất quyết như đinh đóng cột, không được để Minatozaki Sana có cảm giác thỏa mãn hoàn toàn. Dahyun đã được Eunha tâm sự hết và cô biết rằng, Sana là kiểu người thích chinh phục, chị ta mà dễ có điều gì đó, thì sẽ không trân trọng đâu.
Dahyun bị Sana làm cho tự ái mấy lần rồi, chuyện trả tiền một đêm cho cô lẫn việc chửi cô là hư hỏng, chửi cô là con cáo, mấy chuyện đó đừng hòng cô quên, tính cô thù dai lắm. Cho nên, Dahyun rất nhất quán, lời yêu từ miệng cô, đừng hòng cô nói ra.
Thỉnh thoảng Minatozaki Sana đối xử ấm áp với cô, làm cô xúc động kinh đi được, nhưng sau đó cô phải gồng lên ngay, để chị ta bức bối...
Thái độ bức bối của Sana, trông thú vị lắm, chị ta lúc ghen, hay lúc bị cô phũ, mặt phụng phịu, trông đáng yêu cực kỳ luôn.
Vào một buổi sáng, Dahyun thức dậy và đặt gọi đến nhà một ly sữa, lúc đó Sana biết rằng, cô là người nghiện uống sữa socola. Rồi ngày hôm sau, Dahyun thức dậy, ngạc nhiên vì trong căn bếp có một chiếc máy pha sữa. Minatozaki Sana bảo rằng mua cho cô để cô đỡ phải đi đặt hàng ngoài quán nữa, và chị ta không thích những dịch vụ gọi đồ giao về nhà, và thêm một lý do nữa, là điều này sẽ tiết kiệm tiền.
Rồi sau đó Dahyun vẫn ngang bướng đặt sữa ở quán vào ngày hôm sau, cô biết Sana quan tâm cô, cô thấy thật cảm kích, nhưng cô nào đâu biết tự pha đồ đâu cơ chứ, dù chị ta nói rằng cái máy này xài cũng đơn giản, chỉ cần ấn vài nút là có được một ly sữa rồi, nhưng thực sự thì Kim Dahyun là chúa lười, cô có pha chắc cũng chẳng ngon, đồ ngoài quán ngon hơn nhiều.
Rồi sáng ngày hôm sau, cô thấy Minatozaki Sana lọ mọ pha cho cô một ly sữa socola để uống, cô uống thử, và thấy rất ngon, ôi ngon cực kỳ, cô còn hào hứng nói với Sana rằng cô sẽ uống được 10 ly sữa như vậy luôn.
Cô đã nghĩ rằng Sana có kỹ năng bartender sẵn rồi, nhưng khi đi lướt qua cái bàn làm việc của Sana ở phòng khách, cô thấy một quyển sách mỏng mỏng ở giữa đống tài liệu tài chính của Sana, tên là "Tuyệt đỉnh pha sữa tại nhà". Vậy là chị ta đi mua sách, đọc tìm hiểu và đi pha đồ cho cô ư?
Khi Sana pha sữa socola, chị ta chỉ làm 1 ly, Dahyun thắc mắc sao không làm 2 ly để 2 người uống luôn cho tiện, thì Sana tiết lộ rằng chị ta ghét mấy cái đồ ngọt.
Oh, ghét sao? thế mà đi tìm hiểu rồi pha đồ cho cô uống....
Lúc đó Dahyun mới thấy rằng, Minatozaki Sana thật tuyệt vời.
Cô muốn khen chị ta một câu, nhưng rốt cuộc cô chỉ khen ly sữa ngon hết sảy, chấm hết.
Rồi chị ta còn hay lải nhải bên tai cô về những thói quen thất thường của cô nữa, cô thích ngửi mùi quần áo thơm, nên hôm nào mà cô rảnh cả ngày, cô giặt đồ liên tục trong một ngày, quần áo ít cũng vứt vô máy giặt để giặt, và Minatozaki Sana đã lèm bèm với một tông giọng khá cao.
"Sao em cứ giặt đồ hoài vậy hả, phí nước lắm đó biết chưa"
Nhưng Kim Dahyun nào đâu biết nhường nhịn là cái gì, cô ở một mình suốt mấy năm nay từ lúc tốt nghiệp đại học xong và đi làm, đây là lần đầu tiên cô ở chung với ai đó, cô là một tâm hồn tự do và vô tư, đừng hòng sửa tính nết của cô. Cho nên khi Sana nói vậy, Dahyun tính cà chớn, lè lưỡi lêu lêu lêu cho chị ta bõ tức.
Chị ta chẳng nói gì, chỉ bặm môi phụng phịu, trông cưng chết đi được.
Rồi có một hôm Sana tan làm sớm, Dahyun cũng kết thúc công việc sớm, nên hai người về nhà ăn tối khá sớm, cho nên đến đêm muộn, Dahyun tự dưng lại đói, cô bật điện thoại lên và chuẩn bị đặt đồ giao về nhà ăn tiếp, lúc đó Sana đã ngủ rồi.
Nhưng Minatozaki Sana tai thính thế nào, nghe thấy tiếng kêu đói phát ra từ bụng cô, rồi bảo cô không được gọi dịch vụ giao hàng nữa, chị ta mò dậy, vô bếp, làm ngay cho cô một tô mì cho thêm thịt heo cốt lết nóng hổi.
Chị ta thuộc lòng hết tất cả các món khoái khẩu của cô rồi, hình như Minatozaki Sana đang có kế hoạch khiến cho Dahyun không còn hứng thú với đồ ăn bên ngoài nữa, và cô dần dần, ăn đồ chị ta nấu còn hơn cả đồ ăn ngoài quán, ngược hẳn với lối sống trước đây của cô.
Rồi cũng vì thế, mà tần suất rửa chén của cô đã nhiều hơn, có hôm cô còn đau hết cả cái eo vì cúi xuống rửa chén lâu quá.
Rồi có một hôm, chiếc áo len dài tay của Dahyun bị rách nho nhỏ ở phần vai, cô tính vứt đi rồi mai đi mua cái áo khác, thì Sana nhanh tay đi khâu lại cho cô...
Chị ta đưa ra một lý do quen thuộc để sửa đổi cô, lại là lý do về tài chính, rằng hãy tiết kiệm tiền.
Với tính cách chặt chẽ tài chính đó, sẽ không ai nghĩ chị ta là giám đốc một trụ sở ngân hàng đứng top Hàn Quốc. Tài sản của Minatozaki Sana rất nhiều, xe ô tô của chị ta xịn, quần áo của chị ta toàn hàng hiệu, nhà chị ta vừa to vừa đẹp, thậm chí chị ta còn dư sức để tặng các cô bạn gái của chị ta những món quà vật chất, như nhà cửa chẳng hạn.
Và chị ta biết nấu ăn, biết pha sữa, thêu thùa,....
Và Dahyun bỗng tự hỏi, có cái gì là Minatozaki Sana không làm được?
Và cô quyết định, cô sẽ tìm cho bằng được thứ chị ta không làm được.
Nhưng từ hôm ở với chị ta đến giờ là hơn tuần rồi, cô vẫn chưa tìm ra...
Hôm nay Dahyun đến đồn cảnh sát Seoul để lấy lại giấy tờ của mình, hôm trước khi Sana giúp cô làm thủ tục nộp phạt xong, cảnh sát đã giữ lại giấy tờ tùy thân của cô để làm báo cáo, hẹn một tuần nữa đến lấy lại. Dahyun gặp lại viên cảnh sát kia, rồi cô được nghe từ vị cảnh sát đó một câu gây bất ngờ cực kỳ.
- Là người yêu của Minatozaki Sana, cô rất may mắn đấy Kim Dahyun.
- Ý cô là sao, sao cô lại nói tôi là người yêu của Sana? – Dahyun hồi hộp hỏi.
- Sana bảo tôi thế mà.
Dahyun về nhà trong tâm trạng phấn khởi, Minatozaki Sana bí mật xác nhận cô là người yêu trước mặt bạn bè của chị ta, thật là tuyệt vời.
Nhưng vài ngày sau, Dahyun bắt gặp Sana trong một nhà hàng, lúc đó cô và Eunha đang ăn tối. Cô muốn mời Eunha một bữa cám ơn vì Eunha đã giúp cô về mấy thông tin của Sana.
Cô thấy Sana cùng với một cô gái nào đó bước vào nhà hàng, họ cười nói với nhau trông khá vui vẻ, vì bàn cô và Eunha ngồi cũng gần cửa ra vào, nên khi Sana bước vào, chị ta cũng bắt gặp được ánh mắt của cô.
Sana có khựng lại vài giây, nét mặt thể hiện sự không hài lòng, rồi coi như không quen, quay ra cười tiếp với cô gái kia, họ đi đến bàn ăn của họ, rồi tiếp tục nói chuyện.
- Cô gái đó là ai vậy Eunha? – Dahyun không giấu nổi sự tò mò, cô biết rằng, với các mối quan hệ xã hội, nói chuyện thân thiện và tươi cười là điều cần thiết, cô cũng gặp các khách hàng hầu như mỗi ngày nên cô biết chứ, nhưng cô vẫn thấy khó chịu khi thấy vẻ thân thiện của Sana đang dành cho một người nào đó.....mà không phải cô.
- Chị cũng không biết nữa, để mai gặp Sana ở cơ quan chị sẽ hỏi xem – Eunha lúc nhìn thấy Sana cũng hơi sượng, vì cô không hề kể gì với Sana về Dahyun hết, cô bắt tay với Dahyun để che giấu Sana vài chuyện nho nhỏ, chẳng qua mọi thứ vì tiền hoa hồng mà thôi, việc giao dịch nhà qua lại cho Sana đã giúp Eunha kiếm thêm bên lề khá nhiều.
Dahyun đang thưởng thức bữa ăn mà cũng thấy bớt ngon lại, tai cô đang nghe lời Eunha nói nhưng đôi mắt cô cứ đảo qua cái bàn kia, nơi Sana đang ngồi.
Cô thấy cô gái kia đối xử với Sana khá là ga lăng và tử tế, nhìn ánh mắt là biết, chắc chắn cô nàng đó thích Sana, cô ấy cao, trông trẻ trung, đôi mắt mèo đầy thu hút, cô ấy còn lấy muỗng lấy dĩa, gắp đồ ăn cho Sana nữa chứ.
Mà khoan...đôi mắt mèo....cô đã được Eunha cho xem ảnh Seulgi một lần.
- Cô ấy là Kang Seulgi hả? – Dahyun giật thót khi tự thốt ra tên người yêu cũ của cũ của Sana.
- Không phải, chỉ có đôi mắt giống thôi – Eunha trả lời, khi cô làm bạn với Sana, là lúc đó Sana đang yêu Momo, cô cũng chưa có cơ hội gặp Seulgi, chỉ thấy qua ảnh, nhưng chắc chắn không phải người này đâu.
Dahyun và Eunha kết thúc bữa ăn trước và rời khỏi, cô rủ Eunha đi xem phim, đi uống coffee, cho đến thật tối muộn, vì cô không muốn về nhà sớm. Eunha hòa nhã đồng ý theo yêu cầu của Dahyun, vì yêu cầu của khách hàng VIP mà, cô nàng sao dám cãi.
Dahyun về nhà là đồng hồ vừa tích tắc sang ngày mới, cô tắm rửa rồi leo lên giường ngủ, Minatozaki Sana như dự đoán, sau bữa tối là về nhà luôn, nên đang nằm sẵn trên giường.
Chị ta rõ ràng là chưa ngủ, nhưng khi Dahyun bước vào phòng, thì bắt đầu đặt điện thoại xuống rồi kéo chăn nhắm mắt ngủ. Quá ư là da dẻ.
Dahyun không hiểu thái độ của Minatozaki Sana là gì, cô đáng lẽ mới là người nên giận hờn mới đúng, Sana không thèm giao tiếp với cô dù chỉ một câu, và còn nhìn cô với ánh mắt không thiện cảm nữa.
Hiện tại chị ta đang quay sang phải, quay lưng với Dahyun, rồi cô chờ một lúc, rồi di chuyển, nhẹ nhàng chống tay sang bên kia, ngó xem chị ta ngủ thật chưa...
Sana biết chuyển động của Dahyun, rồi lại quay lưng về phía bên trái, tránh ánh mắt dò xét của Dahyun.
- Sana, chị ngủ chưa vậy? – Dahyun nằm sát Sana, gặng hỏi.
- Yên lặng đi để chị ngủ - cái giọng bướng bỉnh đó lại vang lên, làm Dahyun muốn sôi máu.
- Vừa rồi chị đi ăn với ai vậy?
- ..................
- Sana, Minatozaki Sana – Dahyun gọi dai, người kia vẫn nhất quyết không trả lời.
- .................
- Em thấy người đó thật giống Kang Seulgi, chị lại muốn tìm bóng dáng cũ để ôn lại cảm xúc xưa à – Dahyun bực mình với thái độ thờ ơ của Sana, cô buông một câu mỉa mai.
Minatozaki Sana mở mắt lườm thẳng vào Dahyun, rồi lật chăn ra, mang theo gối, đi ra khỏi phòng.
End chap 10.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co