1
Vì quá mê cái đôi leader × anh cả này nên sốp triển luôn cho hot.
_____
MJ ˖°𓇼🌊⋆🐚
Thế giới của Martin Edward, đứa con trai ba tuổi của gia đình tài phiệt Edward, chính là một kiệt tác của sự độc quyền
Mọi góc cạnh của căn biệt thự ở khu Gangnam thượng lưu đều được thiết kế để tôn vinh sự tồn tại của cậu bé Martin. Từ chiếc giường King-size với ga trải lụa tơ tằm, đến đội ngũ gia sư và người giúp việc luôn tuân lệnh tuyệt đối
Martin là một bản sao thu nhỏ của sự ngông nghênh. Cậu có đôi mắt sắc sảo thừa hưởng từ cha và cái cằm bướng bỉnh, luôn ngẩng cao. Tính cách của cậu được định hình bởi sự giàu có và sự nuông chiều: ngông cuồng, chưa bao giờ chịu cuối đầu trước ai, và tuyệt đối Martin không có khái niệm chia sẻ đồ của mình cho bất cứ ai. Trong từ điển của Martin cụm từ "Của tôi" là tối cao, và không ai được quyền làm trái
" Đồ của tôi chỉ tôi sở hữu! Không ai có tư cách chạm vào! "
.
.
Ngày hôm đó là sinh nhật của chú chó săn King. Martin đang chăm chú xây một mô hình đường đua F1 khổng lồ trên sàn phòng khách bằng những mảnh ghép Lego phiên bản giới hạn. Ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ, làm nổi bật lên hình dáng nhỏ bé nhưng đầy kiêu hãnh của cậu. Martin cảm nhận được sự yên bình nơi đây, sự yên bình của một người nắm giữ mọi thứ
Cạch
Tiếng chuông cửa vang lên.
Martin Edward không bao giờ quan tâm đến khách, trừ khi họ mang quà sinh nhật cho cậu. Nhưng lần này, cánh cửa mở ra, mang theo một làn gió lạnh lẽo, và một sự thay đổi vĩnh viễn
Ông Edward, người luôn điềm tĩnh, hôm nay lại có vẻ mặt phức tạp vừa nghiêm nghị, vừa chứa đựng sự nhẹ nhõm. Bà Edward, người luôn dùng giọng nói du dương nhất khi nói chuyện với Martin, lại đang nắm chặt tay một cậu bé
Martin ngước lên. Hình bóng đó cao hơn cậu gần hai cái đầu, mặc một chiếc áo len đã cũ kỹ
Và rồi, Martin nhìn thấy khuôn mặt của cậu bé ấy
Đó là một vẻ đẹp khác biệt, vẻ đẹp ấy cứ như không nên thuộc về thế giới đầy giả dối này
Cậu bé đó có khuôn mặt thon gọn, xương hàm rõ ràng. Đặc biệt nhất là chiếc mũi cao thẳng tắp, sắc nét một cách tinh xảo, và đôi mắt đen láy, sâu thăm thẳm, như chứa đựng toàn bộ sự u uất của thế giới. James không hề diêm dúa, nhưng vẻ đẹp của anh ta lại toát ra một sự tinh khiết và tĩnh lặng đến mức đáng kinh ngạc
James chỉ mới năm tuổi, nhưng ánh mắt anh lại có sự điềm tĩnh và cam chịu của một người đã trải qua nhiều thăng trầm
Chính vẻ đẹp không.thuộc.về.thế.giới.đó đã làm Martin Edward, ba tuổi, cảm thấy bị đe dọa. Vẻ đẹp đó quá thu hút, quá dễ dàng chiếm được sự chú ý, và quan trọng hơn, nó không phải là của Martin
"Martin ngoan" Mẹ Edward quỳ xuống, dùng chính cái giọng ngọt ngào mà Martin nghĩ là dành riêng cho cậu
"Đây là James. Anh ấy sẽ sống với chúng ta. Con phải gọi James là Anh James nhé"
Từ "Anh" được thốt ra như một viên đạn xuyên qua sự độc tôn của Martin
Anh?
Người lớn hơn, người có vẻ đẹp khiến mẹ cậu phải nắm tay thật chặt, người sẽ ở đây để chiếm tình thương và không gian của cậu.
Martin Edward gào lên một tiếng chói tai, dùng hết sức lực đá bay mô hình đường đua Lego mà cậu đã mất cả buổi chiều xây dựng . Những mảnh nhựa đắt tiền văng tứ tung
"Không! Cậu ta không phải anh của con! Con không có anh!" Martin chạy đến, ôm chặt lấy chân mẹ, ánh mắt đầy lửa giận trừng thẳng vào James
"Cậu ta là đồ ăn trộm!"
James giật mình. Anh vẫn đứng đó, như một cái cột trụ, để mặc cho cơn giận dữ của Martin trút xuống. Đôi mắt đen láy ấy chỉ nhìn Martin, một ánh nhìn đầy ẩn ý: Tớ không đến để lấy bất cứ thứ gì của cậu. Tớ chỉ đang cố gắng tồn tại
Nhưng trong mắt Martin, đó là sự khiêu khích. Đó là lời khẳng định rằng: Tôi sẽ không rời đi đâu!
bc...˖°𓇼🌊⋆🐚
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co