2.
james càng tỏa sáng, càng có nhiều kẻ ghen ghét. những cái bẫy được giăng ra, những tin đồn ác ý chực chờ nuốt chửng anh và đó là lúc nó hành động.
nó trở thành người dọn đường thầm lặng. bất cứ khi nào anh gặp khó khăn, một đối tác bỗng dưng trở mặt, một scandal chực chờ bùng nổ, nó sẽ xuất hiện trước, giải quyết êm thấm mọi thứ bằng những phương thức mà một người như james không cần biết đến.
nó ngắm nhìn anh từ xa, thấy anh nhíu mày khó hiểu khi một rắc rối lớn bỗng nhiên tan biến như bọt xà phòng, thấy anh thở phào nhẹ nhõm và lại tiếp tục sải bước tự tin.
với nó, james không đơn thuần là ân nhân, là đối thủ hay đồng minh, anh là một tác phẩm nghệ thuật độc bản, một chiếc bình pha lê tinh xảo và mong manh nhất thế gian. và nhiệm vụ của nó không chỉ là ngắm nhìn mà còn là xây dựng một tủ kính chống đạn bao quanh anh, lau sạch mọi hạt bụi dám bám vào vạt áo anh.
anh sinh ra để được trưng bày, để được ngưỡng vọng dưới ánh đèn. còn nó, nó sinh ra để đảm bảo rằng không một viên đá nào có thể ném vỡ được vẻ đẹp ấy.
_
căn phòng làm việc rộng lớn chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng thở đều đặn của anh. james vẫn giữ nguyên tư thế ấy, để mặc cho sự thật vừa tìm được ngấm vào từng tế bào.
anh cứ ngỡ mình là con cưng của thượng đế, là kẻ được định mệnh ưu ái dọn sẵn đường băng để cất cánh. những đối thủ cạnh tranh sừng sỏ bỗng nhiên vướng vào bê bối, những nút thắt pháp lý hóc búa đột ngột được tháo gỡ vào phút chót. anh đã từng tự mãn cho rằng đó là do hào quang và tài năng của mình áp đảo tất cả. nhưng hóa ra, hào quang của anh được đánh bóng bằng mồ hôi, và có lẽ là cả máu từ tay của đứa trẻ đó.
"martin." james lầm bầm cái tên ấy, cảm giác vừa buồn cười, vừa tức tối, lại vừa có chút gì đó nghẹn lại nơi cổ họng.
anh đã dạy nó cách cầm dao, cách săn mồi, với hy vọng một ngày nào đó nó sẽ đủ nanh vuốt để lao vào cắn xé anh, tranh giành vị thế vua của khu rừng này. anh mong chờ một đối thủ xứng tầm, một kẻ có thể khiến dòng máu trong người anh sôi lên vì phấn khích.
nhưng martin đã làm gì? nó cầm con dao anh đưa nhưng không dùng nó để đâm anh mà lại dùng nó để chém đứt mọi gai góc xung quanh anh. nó chọn làm một kẻ dọn đường hèn mọn, chấp nhận để đôi tay mình vấy bẩn trong bóng tối chỉ để giữ cho đôi giày da của anh không dính một hạt bụi nào.
james ngả đầu, mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà. sự kiêu hãnh của một kẻ chinh phục trong anh bị tổn thương.
nhưng rồi, một ý nghĩ khác len lỏi vào, xoa dịu sự tự ái đó.
martin không coi thường khả năng của anh. ngược lại, nó tôn thờ anh đến mức cực đoan. trong mắt nó, anh không đơn giản chỉ là một con người bằng xương bằng thịt có thể bị đánh bại, mà là một lý tưởng, một tín ngưỡng. nó không muốn thắng anh, nó muốn bảo tồn anh. nó muốn giữ cho anh mãi mãi ở trên đỉnh cao, rực rỡ và không tì vết, còn những thứ xấu xa, thủ đoạn, dơ bẩn của thế giới này nó sẽ thay anh gánh chịu.
"cậu định làm thánh tử đạo đấy à?"
james nhếch mép, nụ cười lần này không còn vẻ chế giễu mà mang theo sự phức tạp khó tả.
anh ngồi thẳng dậy, với tay lấy điện thoại. màn hình sáng lên, hiển thị số của martin. anh định gọi, định quát vào mặt nó rằng hãy dừng ngay cái trò hy sinh ngu ngốc đó lại. rằng hãy ra mặt đi, hãy đến đây và đòi hỏi phần thưởng, hoặc tốt hơn là hãy lật đổ anh như anh đã dạy.
nhưng ngón tay anh khựng lại trên phím gọi.
nếu martin đã muốn chơi trò trốn tìm, muốn làm cái bóng nhẫn nại sau lưng anh, thì tại sao anh không dùng chính điều đó để thử thách nó thêm một lần nữa?
james đặt điện thoại xuống, ánh mắt trở nên sắc lẹm.
"được thôi, martin. nếu cậu đã muốn nâng tôi lên,"
anh thì thầm vào khoảng không, như thể nó đang đứng ngay đó lắng nghe.
"vậy thì tôi sẽ leo lên cao đến mức cậu không thể với tới được nữa."
anh sẽ tạo ra một rắc rối, một rắc rối lớn đến mức mà những thủ đoạn âm thầm trong bóng tối của nó sẽ không còn tác dụng. anh sẽ ép nó phải lựa chọn. hoặc là nhìn anh ngã ngựa, hoặc là phải đường hoàng bước ra, đứng ngang hàng với anh đấu trí.
james kéo tập hồ sơ dự án rủi ro nhất mà anh từng gạt bỏ lại gần mình. anh cầm bút lên, và lần này, anh không vẽ những vòng tròn vô nghĩa nữa. anh ký tên.
"để xem cậu đỡ tôi kiểu gì lần này, đồ ngốc."
_
dự án được công bố như một quả bom nổ chậm. một thương vụ xuyên biên giới, dính đến những quỹ đầu tư xám màu, hành lang pháp lý mong manh như sợi chỉ. trên giấy tờ, nó là bước tiến vĩ đại, là cú nhảy vọt đưa tên tuổi james lên một tầng cao mới. nhưng với những kẻ đủ hiểu chuyện, đó là một bàn cờ tử thần. chỉ cần một nước đi sai, tất cả sẽ sụp đổ, không có chỗ cho những bàn tay vô hình sửa sai trong im lặng.
james cố tình làm mọi thứ thật ồn ào. họp báo, phỏng vấn, những câu nói ngạo nghễ được tung ra như mồi nhử.
"nếu không mạo hiểm, tôi đã không đứng ở đây," anh nói trước ống kính, ánh mắt sáng quắc. "tôi tin mình đủ khả năng kiểm soát rủi ro."
anh đang gọi tên nó, theo cách tàn nhẫn nhất.
và martin nghe thấy.
nó đứng trong căn phòng quen thuộc của mình, nơi ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt phản chiếu lên màn hình chi chít số liệu. dòng tin tức chạy dài, cái tên james nổi bật đến mức đau mắt. chỉ cần liếc qua cấu trúc thương vụ, nó đã hiểu anh đang làm gì.
"anh điên rồi." nó thở ra, không biết đang mắng anh hay mắng chính mình.
lần đầu tiên sau rất lâu, martin cảm thấy mất kiểm soát. những mối quan hệ ngầm, những con đường vòng mà nó dày công xây dựng, tất cả đều vô dụng trước quy mô này. đây không còn là vài đối tác trở mặt hay một scandal có thể ém nhẹm, đây là một canh bạc mà nếu thua, james sẽ bị xé xác công khai giữa ánh đèn sân khấu.
và tệ hơn cả, james biết rõ điều đó.
nó hiểu ra ý đồ của anh. anh không cần sự bảo vệ nữa. anh đang ép nó phải lựa chọn.
martin cười khẽ, nụ cười không chút vui vẻ.
"anh đúng là độc ác." nó lẩm bẩm.
nhưng nó vẫn đứng dậy.
martin bắt đầu thu xếp. không còn những cú điện thoại nặc danh hay những thỏa thuận mờ ám qua trung gian. nó liên hệ trực tiếp. nó ký tên. nó để lại dấu vết. từng bước, từng bước một, nó tiến ra khỏi bóng tối mà chính mình đã chọn trú ẩn suốt bao năm.
những người từng chỉ nghe danh giờ bắt đầu thấy cái tên martin xuất hiện, ban đầu là trong những phụ lục nhỏ, rồi dần dần là trên những trang chính. sự tò mò chuyển thành dè chừng.
"martin là ai?"
một câu hỏi vang lên trong các phòng họp kín.
james nhận ra sự thay đổi ngay lập tức. anh nhìn thấy nó trong cách các đối tác nói chuyện, trong những ánh mắt dò xét mới hướng về phía sau lưng anh. những vấn đề vẫn được giải quyết, nhưng không còn biến mất một cách thần kỳ nữa. chúng được xử lý công khai, sắc bén và lạnh lùng.
đúng kiểu của martin, nếu nó không còn trốn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co