[Markjin/Jinmark] [Longfic] Hate and love.
Chap 8
Tôi đoán lúc này anh ấy định làm gì, muốn cách xa ra một khoảng, nhưng môi anh đã đặt xuống tôi. Chỉ là tôi đã né tránh, nên môi anh đã chạm lên má phải tôi.
Sau đó, không cho tôi kịp phản ứng, cả cơ thể tôi bị anh ôm trọn trong lòng. Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng.
Cả thế giới như ngừng lại trong giây phút đó. Khoảng cách mà anh luôn duy trì với tôi trong suốt ba năm nay, dường như lúc này đã bị anh kéo lại chỉ còn vài giây. Tôi muốn đẩy anh ra,nhưng anh lại ôm tôi thật chặt, tôi chỉ có thể nép thân mình vào ngực anh, và đặc biệt cảm thấy trái tim anh đang đập rất mạnh.
Lần này, anh không hề do dự nữa, cúi thấp đầu, hôn thật sâu lên hai môi tôi. Một cảm giác xưa cũ kích thích tôi, chìm đắm, lưỡi của anh và tôi đã quấn lấy nhau cùng nhảy múa trong miệng tôi.
Tôi bắt đầu đấu tranh, tay anh vòng ôm lấy eo tôi ngày càng chặt, môi anh không ngừng mơn trớn, dường như hận một nỗi không thể nuốt tôi vào trong cơ thể anh vậy, cứ dần dần như vậy, dưới sự dẫn dắt của anh, tôi quên mất cả sự đấu tranh của mình.
Đúng khi tôi cảm thấy hơi thở thật khó khăn, thì môi anh tách rời khỏi môi tôi.
"JinYoung..." Trong giọng nói của anh vẫn mang chút áy náy, còn có cả sự nuối tiếc không nỡ dứt ra.
Tim tôi nhảy loạn cực độ, chỉ có vài giây biến hóa, khiến khoảng cách giữa tôi và anh đã hoàn toàn thay đổi, tôi nghĩ tạm thời tôi vẫn chưa có cách nào đáp ứng được.
Thời gian không đúng, địa điểm cũng không đúng.
Tâm trí hỗn loạn, mọi thứ đều hỗn loạn.
Tôi cúi đầu giấu lên hai đầu gối, cái loại cảm giác này khiến tôi có chút gì đó như không biết mình đã sai. Tôi thấy tôi đối với Jaebum luôn luôn là sự ngưỡng mộ, dù sao đã thành người xa lạ với Mark từ lâu, vậy tôi bây giờ có nên tháo bỏ những nút thắt trong tim mình, bắt đầu một tình cảm hoàn toàn mới không?
Cuộc phẫu thuật của cha tôi được tiến hành rất thuận lợi, khi chúng tôi quay về Seoul, cũng đã là sáng sớm của hai ngày sau. Trong hai ngày vừa qua, Jaebum luôn ở bên cạnh tôi. Trước khi đi anh còn góp ý với mẹ tôi, hi vọng cha tôi sẽ lên Seoul để làm một đợt xét nghiệm tổng thể, rõ ràng là ở Seoul điều kiện y tế tốt hơn ở đây rất nhiều.
Nghe như vậy, mẹ tôi cười rạng rỡ như hoa nở, nói chờ vài ngày cho cha tôi nghỉ ngơi, rồi sẽ cùng nhau lên Seoul.
Hiển nhiên, trong lòng mẹ tôi đã chấp nhận Jaebum rồi, nhưng nếu biết tôi vẫn chưa dứt khoát với Mark, thì tôi thực sự sợ mình sẽ bị mẹ đánh chết mất.
Đến Seoul, tôi vội vàng trở về nhà, sau khi tắm rửa xong, chuẩn bị ra ngoài , thì suy nghĩ bất luận tôi có chấp nhận tình cảm của Jaebum hay không, tôi nghĩ thực sự không thể làm việc tiếp ở Tập này nữa.
Tôi luôn là một người đơn giản, cuộc sống đơn giản, niềm tin vào cuộc đời cũng đơn giản. Tôi nghĩ những con người và sự việc phức tạp này, nếu không nhanh chóng kết thúc, tôi e mình sẽ phát điên mất.
Vừa bước xuống dưới nhà, đã nhìn thấy Jaebum với tinh thần sảng khoái đứng cạnh chiếc xe của anh . Tôi ngớ người, đi xuống, "Jaebum huyng, sao huyng lại ở đây?"
Anh tủm tỉm cười, "JinYoung, bắt đầu từ hôm nay anh sẽ đưa đón em đi làm!"
"Jaebum..." Tôi nghĩ tốt hơn là không nên nói gì. Lên xe anh ấy, tôi mới phát hiện một phần bánh sanwich vẫn còn nóng hổi. Anh ấy đưa cho tôi, "Mua cho em này. Em ăn đi" Nếu nói là tôi không cảm động thì hoàn toàn là nói dối.
Trên đường đi, tắc đường thật sự nghiêm trọng, khi đến tòa nhà lớn của công ty, cũng đã đến muộn tới nửa tiếng. Khi tôi và Jaebum bước từ trong xe ra, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Mark và Junho một trước một sau đi vào bên trong cánh cửa xoay của tòa nhà.
Nghỉ làm mấy hôm liền, công việc chồng chất lại một đống. Tôi cắm đầu vào làm việc, chỉ hận một nỗi là không thể giải quyết chúng ngay lập tức. Cho đến khi tôi ngẩng đầu nhìn lên màn hình hiển thị trên máy tính, thời gian đã là 11 giờ rưỡi rồi. Nghĩ đến chuyện xin nghỉ việc, tôi liền cầm điện thoại lên, nhưng rồi lại thấy tiếng chuông điện thoại nội bộ reo vang.
Tất nhiên là Min, cô ấy nói trong điện thoại có vẻ rất thần bí: "JinYoung, bây giờ qua phòng họp nhỏ tầng 28 một chút nhé!"
Tôi ngơ ngẩn, điện thoại cũng đã cúp, chỉ nghe thấy tiếng tút tút liên tục bên kia đầu dây. Tôi lên phòng họp nhỏ tầng 28, phát hiện thấy trong phòng họp ánh sáng rất yếu. Tôi vội bật đèn lên, bên trong trống không, chẳng có một người nào. Phòng họp này rất nhỏ, chỉ khoảng 10m2, đặt một bộ ghế sofa tròn bằng da, dường như đã chiếm hết diện tích căn phòng. Nơi này là phòng họp chuyên dụng, bình thường rất ít người ra vào.
Tôi nhìn xung qoanh không có ai định bỏ đi , thì cánh cửa phòng họp bật mở, Mark bước vào, tiện tay đóng cánh cửa phòng họp rất chặt.
"Anh?" Tôi há hốc miệng, mở to mắt nhìn anh ta, tôi nghĩ lên tầng 28 rất có thể sẽ gặp phải anh ta, nhưng lại không thể ngờ được, lại gặp anh ta riêng lẻ như thế này. Cái món quà như tôi sao thể hiện rõ nét thế, giá sao rẻ mặt thế.
Tôi cố tình khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn anh ta.
Đối mặt với tôi không phải là người bạn thân thiện gì, hôm nay anh ta đã bỏ đi hết sự khinh thường và nhạo báng tôi, đi thẳng đến ngồi trên chiếc ghế cách tôi một khoảng gần nhất.
"Hôm trước gọi điện cho tôi có việc gì?" Ánh mắt của anh ta chiếu thẳng vào mặt tôi, thần thái rất phức tạp.
Tôi không ngờ rằng, anh ta vẫn còn quan tâm đến chuyện này.
Tôi mỉm cười: "Tuan Tổng, thời gian làm việc, vốn đâu phải để nói chuyện riêng tư. Nhưng dù sao anh cũng đã hỏi, tôi cũng không làm mất thời gian"
Lông mày anh ta chau xít xịt, cái biểu cảm vừa u sầu vừa chân thành này, năm xưa không biết đã mê hoặc biết bao nhiêu người.
Tôi chớp chớp mắt coi thường, nói với anh ta: "Mark, tôi gọi điện thì còn có thể có việc gì sao, đương nhiên là hẹn anh ra để giải quyết rõ ràng....."
Tôi vẫn còn chưa nói hết câu, thì cái biểu cảm của anh ta đã hoàn toàn thay đổi, sự ôn hòa hiền lành khi nãy không còn nữa, trên khuôn mặt cũng vô thức tiến sát gần tôi. Tôi cảm thấy sự thất vọng và bực tức bao trùm trên cơ thể anh ta, cũng ý thức được có một sự nguy hiểm đang dần dần từng bước hướng về phía tôi.
Tôi vội vàng bỏ sang một góc ghế khác, anh ta đang bực tức ư? Nhưng tôi thực sự không thể hiểu được lý do khiến anh ta bực tức. Tôi càng không hiểu, hai người đã từng yêu thương nhau như vậy, sao lại có thể trở thành như ngày hôm nay.
Chỉ là, trong lúc này, tôi đã không muốn giày vò thêm những chuyện vô nghĩa này nữa, bây giờ tôi chỉ muốn hoàn toàn vạch rõ ranh giới với anh ta. Tốt nhất cả cuộc đời này cũng không nên gặp lại, đến chết cũng không gặp lại.
"Park JinYoung, cậu thực sự muốn dứt khoát muốn vạch rõ ranh giới với tôi vậy sao?" Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, giống như tôi nợ anh ta nhiều lắm vậy.
Đây chẳng phải là nói thừa sao?
Ba năm trước, hai chúng tôi đã nói rất rõ ràng về vấn đề này rồi, lẽ nào năm đó những lời anh ta nói anh ta đều quên hết rồi sao?
Nếu thực sự đã quên, ngày hôm nay sau ba năm, sau khi gặp lại tôi, khi tôi cần sự giúp đỡ nhất, anh ta vẫn còn đang phong lưu hưởng lạc với người đàn bà khác?
Đã gặp qua kẻ áp bức người khác, nhưng chưa bao giờ tôi gặp người lại áp bức người khác đến nỗi đen trắng bất phân, chỉ để thỏa mãn dục vọng bản thân mình như vậy.
"Đúng vậy, ngày nào tôi cũng muốn, đêm nào tôi cũng muốn, cả khi tôi nằm mơ đều mong chờ đến ngày hôm nay" Khuôn mặt tôi không chút biểu lộ cảm xúc, ngữ khí càng trở nên lạnh lùng hơn.
Ánh mắt của Mark tối sầm, từ từ cúi thấp đầu xuống, tôi không thấy được biểu cảm của anh ta, chỉ nghe thấy anh ta nói từng câu từng chữ, rất kiên quyết: "Tôi nói rồi, chuyện này để sau sẽ bàn."
Thất vọng của tôi về anh ta càng nặng nề, lạnh lùng lên tiếng: "Tuan Tổng, đã ba năm rồi, chưa từng thấy anh tìm tôi lấy một lần, ngày hôm nay lại trong hoàn cảnh này, nói cần thêm thời gian. Nếu tôi bây giờ vẫn là cậu bé vô tri bị anh lừa dối đến quay cuồng đó, thì có thể tôi vẫn cho rằng, lúc này anh vẫn còn chút tình cảm với tôi, muốn tiếp tục nối lại duyên cũ. Nhưng ba năm nay, xã hội thực tế đã dạy tôi rất nhiều, Tuan Tổng, dáng vẻ của anh lúc này đối với tôi mà nói, chẳng qua chỉ là sau khi tôi bị anh bỏ rơi, không bị chìm đắm trong khóc lóc hay treo cổ, ngược lại sống rất tốt, cho nên anh không cam tâm, nghĩ tôi đã có thể không thực sự toàn tâm toàn ý yêu anh, điều đó khiến sự tự tôn của anh bị tổn thương nghiêm trọng."
"Anh tức giận vô cùng, muốn hủy hoại tất cả những gì thuộc về tôi, muốn bỏ sự tôn nghiêm của tôi xuống chân mà chà mà đạp, để thỏa mãn cái hư vinh bành trướng cực độ của một người thành công. Thực sự, anh không cần thiết phải rối ren như vậy. Vốn từ cái đêm đó, khi anh mở cái "món quà" là tôi, tất cả sự tôn nghiêm của tôi đã hoàn toàn bị anh chà đạp rồi."
Nói một hơi dài nhiều điều như vậy, tôi cảm thấy mình bị thiếu dưỡng khí, tôi hít thở một hơi thật sau, ai biết được tiếp tục nói ngữ khí của tôi cũng đã thay đổi, tôi dường như đang cầu xin anh ta: "Mark, tôi rất mệt mỏi, khi anh cô đơn, đại khái có thể tìm đến những người bạn chăn gối của anh. Còn tôi chỉ là một người thằng bé nhỏ vật lộn với cuộc sống, không thể trở thành liều thuốc an thần khi anh buồn chán được. Anh buông tha cho tôi, coi như chúng ta chưa từng quen biết nhau, được không?"
Mark ngẩng đầu lên, trong ánh mắt của anh ta lóe lên một luồng cảm xúc rất đau đớn, môi anh ta mím thật chặt: "JinYoung, ba năm nay em sống thế nào?"
Tôi thở một hơi dài, chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười thật to.
Nhưng vẫn còn chưa chờ tôi mở miệng, thất thần trong vài giây anh ta lại đùng đùng như bị đốt cháy: "Bạn chăn gối, bạn chăn gối cái gì?"
Tôi hừ một tiếng, giả vờ giải thích rất chuyên nghiệp: "Chính là hai bên không phải hứa hẹn, không phải chịu trách nhiệm, chỉ cùng nhau hưởng thụ quan hệ dục vọng, an ủi bằng xác thịt, tôi nói có đúng không, Tuan Tổng?"
"Không hứa hẹn, không chịu trách nhiệm, bạn chăn gối?" Mark nghiến răng nghiến lợi, "Ai dạy cậu vậy?"
"Đương nhiên là anh!" Tôi không do dự bật ra câu trả lời. Nghĩ lại cảnh khi anh ta tắm. Suzy đưa điện thoại cho anh ta, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn. Tôi không sao có thể tưởng tượng được, một người lớp trưởng Mark bảo thủ, kỷ luật năm xưa, tự nhiên lại trở thành dáng vẻ như vậy.
Khuôn mặt Mark đột nhiên biến sắc trắng bệt, môi run rẩy, đầu mày chau lại, "Cậu nói linh tinh cái gì thế?"
Tôi lườm anh ta một cái, im lặng chẳng buồn nói.
Tôi chán chẳng muốn giải thích, không muốn trả lời. Có thể cái phản ứng đó của tôi đã trở thành sự mặc định trong mắt anh ta, nhưng kệ anh ta thôi.
"Park Jinyoung, cậu phải biết là mình chưa dứt khoát với tôi, hiện tại, tôi vẫn còn là người yêu của cậu, cậu ngang nhiên, vội vàng tìm người đàn ông khác như vậy, tôi không đồng ý".
Tôi không thể ngờ rằng, những lời như vậy lại phát ra từ trong miệng của anh ta. Rõ ràng anh ta sa ngã, vô liêm sỉ, lại đem tất cả tội lỗi bẩn thỉu đó đổ lên đầu tôi.
"Mark, nếu tôi nhớ không nhầm, năm đó người đưa ra quyết định dứt khoát là anh, bây giờ anh lại ồn ào vô lý như vậy, lẽ nào anh thực sự không muốn dứt khoát sao, đến bây giờ vẫn còn yêu tôi sao?"
Không chờ anh ta nói lời nhục mạ tôi, tôi đã tranh nói trước: "Nhưng xin lỗi nhé, tôi đã không còn yêu anh nữa. Tôi muốn lập tức dứt khoát. Không muốn chờ đợi thêm một phút nào nữa."
Có thể trong ba năm qua, trong lòng tôi vẫn luôn có một sự mong đợi mong manh ở anh, nhưng hôm đó sau khi tôi gọi cho anh cuộc điện thoại duy nhất đó, sự dựa dẫm trong tình cảm cuối cùng, tình nghĩa tốt đẹp còn sót lại trong tôi, đã hoàn toàn không tồn tại nữa.
Mark ngơ ngẩn, trong vài giây, khuôn mặt đã chuyển đổi tới mấy trạng thái, cuối cùng vẫn cười lạnh lùng, khiến tôi cảm thấy sống lưng mình ớn lạnh. "Ba năm qua, khi cậu và Im Jaebum ở bên nhau, bởi vì anh ta có chút thành công trong sự nghiệp, thu nhập ổn định, cho nên, cậu theo anh ta ba năm. Ba năm liền cậu không gọi điện cho tôi, tôi vẫn cứ tưởng...." Mark tự cười khổ sở, đột nhiên anh ta kéo người lại gần tôi khoảng cách với mặt tôi chỉ còn vài thước, nghiến răng nói: "Nếu tôi khiến anh ta thất nghiệp, như vậy thì anh ta không còn gì để thu hút cậu nữa?"
"Anh.." Tôi muốn nói anh ta thật vô liêm sỉ, nhưng theo những gì tôi hiểu về anh ta trước kia, chỉ e tôi làm như vậy sẽ thực sự khiến anh ta phẫn nộ. Như thế chỉ làm hại Jaebum mà thôi.
Tôi cố gắng đè nén ngọn lửa căm giận trong lòng mình, gắng hết sức bình tĩnh và thấp giọng nhất nói với anh ta: "Thực ra, tôi và Jaebum huyng không như anh nghĩ đâu."
Tim tôi bỗng đập thình thịch, khóe mắt hơi ướt át, tôi cắn răng vào môi mình, không muốn nhìn anh ta.
Biểu lộ của anh cũng giống như đang kìm nén hết sức, đầu lông mày chau lại, nhìn tôi không chớp mắt. Vì khoảng cách quá gần, hai chúng tôi dường như cảm nhận rất rõ hơi thở nóng rực của đối phương. Một giây, hai giây, ba giây, ai cũng không chịu thể hiện hay thỏa hiệp yếu đuối.
~ End Chap 8 ~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co