Truyen3h.Co

[Markjin/Jinmark] [Longfic] Hate and love.

Chap cuối

Markjin_Lan

Sáng sớm ngày hôm sau, bác gái tỉnh lại: "Gọi điện cho Mark chưa?" Giọng nói bác gái không yếu đuối như tưởng tượng. Tôi đỡ bà ấy từ từ ngồi dậy.

"Gọi rồi ạ, anh ấy nói sẽ về nhanh thôi." Vì để bác gái yên tâm, tôi chỉ có thể nói dối.

"Phiền cậu rồi!" Bác gái ngước mắt, nhẹ nhàng nói với tôi, khẩu khí chưa từng dịu dàng vậy.

"Bác, bác nghỉ ngơi đi! Chúng ta tranh thủ ra viện trước lúc Mark về."

Bác Tuan gật đầu, cau mày thở dài: "Tôi vừa nằm mơ, mơ thấy Mark xảy ra chuyện rồi, trong chốc lát tỉnh dậy..."

Tay tôi run lên, điện thoại rơi xuống đất...

Thức ăn ở nhà ăn bệnh viện không phải là khó ăn lắm, bác gái mỗi lần đều ăn không nổi vài miếng là không nuốt nổi nữa. Lúc trưa, tôi bắt xe đi đến quán " cháo" mua cháo cá và thức ăn, gói mang về viện.

"Cháu cũng ăn một chút đi, còn lại nhiều vậy lãng phí lắm, đều là bỏ tiền ra mua cả." Bác gái lúc nói chuyện thì tôi đang tựa vào ghế ngủ gật, việc ở công ty quá nhiều, nhiệm vụ tháng này của phòng đào tạo chồng chất, rất nhiều nội dung đào tạo nhân viên mới của phòng tiêu thụ đều do tôi tự làm, vừa rồi thấy bác gái ăn cơm, liền ngủ thiếp đi.

Buổi tối đang trên đường về nhà thì bỗng thấy YuGyeom đang bị Bambam nắm tay kéo đi đâu đó tôi vừa thấy liền đi theo nhưng không nói tiếng nào.

"YuGyeom, chúng ta nói chuyện đã!" YuGyeom bị cậu ấy kéo tay suốt dọc đường, im lặng không nói, quay đầu muốn đi. Bambam đâu có chịu, sốt sắng, kéo tay cậu ấy, rồi quỳ gối xuống trước mặt cậu ấy, móc chiếc hộp nhỏ trong túi ra, cầm thứ bên trong ra, rồi đeo lên tay YuGyeom không cho cậu ấy phản kháng.

"Cậu!"

"YuGyeom, cưới anh nhé!"

YuGyeom sững sờ, một chiếc nhẫn đeo vào ngón tay cậu ấy, Cậu ấy không còn là cậu bé béo bị người ta bỏ rơi nữa, cuối cùng đã có người coi cậu ấy như bảo bối rồi sao? Tâm trạng nói không nên lời, cậu ấy chỉ biết mĩm cười trong hạnh phúc.

"YuGyeom, anh và bạn trai trước đây đã hoàn toàn chấm dứt rồi, anh đảm bảo với em sau này sẽ không gặp cậu ta nữa. Dù cho có thấy trên đường cũng giả vờ như không quen. Em từng bị tổn thương, anh cũng từng bị tổn thương, cảm giác bị lừa dối đó chúng ta đều hiểu. Anh chỉ tốt với một mình em, mỗi ngày sẽ báo hành tung với em theo giờ, sau này em cũng đừng đi gặp bạn trai cũ nữa, còn quen người nào bên ngoài thì nói cho anh biết... Anh thu nhập không cao, song vẫn tạm ổn, Lời Bambam nói tôi nghe mà cũng rất cảm động.

Mà này kêu anh là anh nhé , anh không thích cách xưng hô cũ của em chúc nào Bambam nói mặt giã vờ giận .

YuGyeom thấy vẽ mặt đó của Bambam liền bật cười đồng ý.

"Anh thích em ở điểm gì?"

"Anh thích tất cả của em, song điều khiến anh cảm động nhất đó chính là sự cố chấp của em trong tình yêu, chúng ta đều giống nhau, trâu tìm trâu, ngựa tìm ngựa, và anh đã tìm kiếm mười mấy năm nay rồi mới tìm được em."

"Cố chấp, nói thẳng ra chính là ngốc, anh ấy nói em đối với anh ấy quá tốt rồi, cho nên mới không cần em nữa..." YuGyeom nghẹn ngào nói.

"Anh từng ngưỡng mộ anh ta, đố kỵ với anh ta, bây giờ phải cảm ơn anh ta, anh ta không biết tiếc, thì anh biết trân trọng, bảo bối ạ..."

Tôi đứng phía sau nghe được những lời Bambam nói với YuGyeom lòng cảm thấy vui mừng cho người bạn thân này . Rồi lặng lẽ bỏ đi , không biết lúc này Mark đang làm gì ở đâu , tôi rất lo lắng khôn biết làm gì mà thậm chí chỉ biết đợi chờ tin tức của anh ấy.

Hôm hôn lễ của YuGyeom, bạn bè bố mẹ Bambam đều đến cả, bữa tiệc rất long trọng.

Tôi tìm bóng dáng Jackson xung quanh, tiệc rượu đã diễn ra được một nửa thời gi­an, cũng không thấy anh ấy. Nhưng lần này nhìn, lại khiến tôi ngạc nhiên khi thấy một người không đáng thấy nhất, Tôi từ từ đi vì góc thiết bị loa vừa mở, nhẹ giọng hét: "Khun?"

Khun ngẩng đầu, dùng tay che mặt, lúc này tôi mới phát hiện anh ta đang khóc.

"Tôi đến nhìn em ấy mặc đồ cưới em ấy mặt bộ đồ đó, rất... đẹp" Nói rồi anh ta lại không kìm nổi rơi lệ, quay người chạy bỏ đi.

Chợt điệt thoại tôi rung lên , lấy điện thoại ra nhìn vào màn hình là một số lạ , tôi không do dự gì mà bắt máy liền vì trong linh cảm bắt buộc tôi phải nghe nó .

A lô !

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu . nhưng tôi vẫn a lô mà chẳng thấy ai trả lời định tắt máy thì bên kia lại lên tiếng .

Là anh . Anh có truyện muốn nói với em , em về nhà liền bây giờ nhé a sẽ đợi .

Tôi sợ hãi chưa kịp hỏi anh ấy gì cả thì đã nghe bên kia tắt máy . Tôi chỉ biết chạy một mạch về nhà trên đường đi cảm giác lo sợ cứ vây lấy , tôi sợ sẽ sảy ra truyện gì , sợ sẽ mất anh ấy một lần nữa , sợ định mệnh trớ trêu bắt chúng tôi xa nhau một lần nữa , khi thế giới này luôn coi thường những người đồng tính . Luôn coi họ là những người bệnh hoạng không đàng hoàng , khi lần đầu tôi biết tôi bị đồng tính tôi đã đau khổ và muốn chết quoách cho xong . Nhưng có anh bên cạch tôi cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết . giờ đây chẳng lẽ ông trời còn phải phạt tôi nữa sao , tôi vừa lo sợ vừa chạy về nhà .

Về đến nhà tôi lao vào mỡ cữa mở cửa ra đều đập vào mắt tôi là căn nhà được anh trang trí để mừng sinh nhật tôi , vì quá lo lắng cho anh nên tôi cũng đã quên mất hôm nay là sinh nhật tôi .

Nhưng tôi chỉ biết lao vào ôm anh ấy thật chặc nước mắt cũng vì thề mà tuông ra lúc nào không biết tôi đáng vào ngực anh trách móc . Anh đi đâu làm gì có biết em lo lắng cho anh như thế nào không ? Sao anh lại tắt máy ? Sao anh lại không trả lời em anh thật đáng ghét.

Anh thấy tôi như vậy càng ôm chặc tôi nói . Tiểu tử ngốc anh đây anh đã nói là anh sẽ bận mà . Anh đã nói dù bây giờ có chết anh cũng sẽ không bỏ rơi em mà . Anh đi là để giải quyết truyện của K để ông ta không làm phiền em nữa , anh xin lỗi vì đã làm em lo lắng , kể từ bây giờ sẽ không có ai có thể làm chúng ta xa nhau nữa , anh sẽ dùng cả cuộc đời còn lại mà ở bên cạnh em cho đến chết JinYoung à . Anh yêu em nhiều lắm mãi mãi là như vậy . Nói rồi anh áp môi mình xuống môi tôi mà hôn một cách nhẹ nhàng nhất .

Đến khi nụ hôn kết thúc anh lấy tay mình lao đi những giọt nước mắt còn vướn trên mắt tôi song nhẹ nhàng nói . Baby à em đâu phải là con gái đừng khóc như dậy chứ , kể từ bây giờ anh sẽ không để em phải khóc nữa cho dù chỉ là một lần . JinYoung đồng ý lấy anh nhé ?

Tôi mĩm cười bật khóc một lần nữa nhưng lần này là nước mắt của sự hạnh phúc . Tôi hôn nhẹ lên môi anh một lần nữa nhẹ nhàng nói em đồng ý .

Khoác lên mình bộ veas toan màu trắng tôi đi vào lễ đường. Phó Giám đốc công ty của Mark nói với tôi, tất cả hôn lễ hầu như đều do nguời thân Mark và trong công ty tự tay làm. Chẳng trách anh ấy lúc đó cứ luôn tăng ca, thì ra là muốn cho tôi một ngạc nhiên.

Tôi đi từ từ về phía Mark, anh ấy hôm nay mặc một bộ com lê màu trắng, khá giống tôi . Ngày thường thì anh ấy mặt veast , nhưng hôm nay hôn lễ chúng có trao đổi sẽ thay đổi phong cách một tí.

Nhạc hôn lễ được mở lên, dưới sự chứng giám của tất cả mọi ánh mắt, tôi đi về phía anh ấy. Nhạc dừng lại, mọi người lập tức yên tĩnh lại, giọng của người chủ trì vang lên: "Anh Mark Yi-En Tuan, anh có bằng lòng lấy cậu Park JinYoung làm vợ không, mãi mãi kính trọng yêu thương bảo vệ cậu ấy, cùng sống cả đời với cậu ấy không?"

"Tôi bằng lòng!" Giọng nói của Mark có chút run rẩy, đây là lời thề.

"Cậu Park JinYoung, cậu có bằng lòng lấy anh Mark làm chồng không, mãi mãi kính trọng yêu thương anh ấy, bất luận là khỏe mạnh hay ốm đau, bất luận giàu sang hay nghèo hèn, đều sống cả đời với anh ấy không?"

"Tôi bằng lòng!" Hai mắt nhìn nhau, tôi thấy ánh mắt long lanh của anh ấy, mũi tôi thấy cay cay, nước mắt cứ thế rơi xuống.

"Anh Tuan, vào thời khắc xúc động lòng người này, nếu để anh nói một câu với vợ, anh sẽ nói gì?"

Thời gi­an dường như dừng lại, cảnh tượng quá khứ hiện lên trước mặt, lúc giọng nói anh ấy lại một lần nữa vang lên, rõ ràng chỉ có trong thời khắc ngắn ngủi vậy, dường như đã trải qua bao nhiêu trải nghiệm của tình yêu vậy.

"JinYoung, anh đợi ngày này đã rất lâu rồi... Chúng ta đả trải qua biết bao sóng gió, anh vẫn cảm thấy hạnh phúc, cảm ơn em luôn cùng anh, em là người đầu tiên cũng là người duy nhất anh yêu trong cuộc đời này, sau này hãy để anh chăm sóc và bảo vệ em cả đời, cả kiếp... Anh mãi mãi yêu em..."

Tôi nhìn thấy bố mẹ tôi, mẹ của anh còn vui sướng với họ, những người này đã chứng kiến cả quá trình tình cảm của chúng tôi, họ giống tôi đều lén lau nước mắt. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất, tôi bỗng thấy Jaebum đứng cạnh bố tôi đang cười với tôi rất dịu dàng, ngay cả tôi cũng không dám tin, sao tôi lại có thể hạnh phúc như vậy.

Một lát sau tôi nghe thấy người chủ trì hỏi: "Cậu Park, đối diện với người chồng, lúc này để cậu nói một câu với anh ấy, cậu muốn nói điều gì?"

Tôi hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh : "Mark thực ra ngay từ ban đầu em quyết định sống cùng anh, đã chưa từng muốn rời xa anh... Có thể làm vợ anh là điều em luôn mong đợi..." Nước mắt tôi không nghe lời, cứ khóc thút thít thành tiếng, đột nhiên cảm giác thấy một bàn tay ôm tôi vào lòng anh ấy, anh ấy nâng mặt tôi lên, rồi hôn tôi thật sâu thật sâu thật chặt.

Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay giòn giã.

"Cô dâu, chú rể trao nhẫn đi!"

Cô lễ tân bưng chiếc khay đi đến, bên trên có hai chiếc nhẫn. Từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó, đến hôm nay đã lâu như vậy rồi.

Nó vẫn rực rỡ chói mắt vậy, vẫn im lặng ở đó, lịch sự điền nhã. Mark nhẹ nhàng cầm nó lên, động tác rất cẩn thận, song trái tim tôi vẫn cứ run rẩy. Tôi nghĩ đây chính là hạnh phúc thực sự. Đợi bao lâu rồi, anh ấy cuối cùng cũng tự tay đeo nó lên tay tôi.

Vô số ánh đèn lấp lánh chiếu về chúng tôi, thời khắc hạnh phúc cuối cùng trở thành mãi mãi trong máy quay phim.

~ End~

Hết rồi nhé mấy bạn có thắc mắc vì sao không thấy jackson không vì trước khi anh ấy đi anh ấy đã nói những câu vô cùng tình cảm với Jinyoung rồi huhu Lại thêm một Fic nữa hết rồi . mình sẽ trở lại với một Fic khác vào một ngày sớm nhất nhá Pp

Mà nè trong fic này mấy bạn thích ai nhở mình thì thích tính cách của Jackson hơn luôn luôn lo lắng cho Jinyoung kiếm một người như vậy đâu phải dẽ đúng hem ^^ Mấy bạn cmt cho au ý kiến nhá để au biết Fic này như thế nào nè hay hay là dỡ ^^ ! 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co