Truyen3h.Co

[Markjin/Jinmark] [Longfic]

Chap 4

Markjin_Lan

  Những tia nắng khẽ xuyên qua tấm rèm cửa màu trắng sữa trong phòng Jinyoung. Những tia nắng nghịch ngợm chiếu vào mặt nó. Nó cựa quậy rồi từ từ hé mở mắt rồi lấy tay dụi dụi. Nó ngồi dậy vươn vai, nhìn đồng hồ.

_AAAAAAAA chết rồi huhuhu 6h45. Mình sẽ muộn học mất._Nó hết lên rồi lao thằng vào nhà vệ sinh làm việc. 5 phút sau nó bước ra với vẻ mặt hốt hoảng. Vẫn là bộ đồng phục đó nhưng bây giờ rối tưng lên.

Cầm cái cặp rồi chạy vội xuống nhà dưới. Nó thấy thằng em trai của mình đang ăn sáng với cả nhà. Pama nó cũng đang ngồi ăn sáng rất thản nhiên. Nó chạy vội tới kéo thằng em dậy khi thằng bé đang chuẫn bị "măm" miếng thịt gà chiên trên đĩa.

_Ăn gì nữa mà ăn? có nhanh lên không? Không thì muộn học bây giờ_Nó cáu khi thấy vẻ thản nhiên trên gương mặt của thằng em.

_Ặc. huhu miếng thịt gà chiên của tôi. Tôi chờ mãi hỗng được ăn mà của chưa bỏ vào miệng đã mất_Yugyeom vẫn luyến tiếc nhìn miếng thịt gà của mình đang nằm "dưới sàn" nhà.

_Ăn gì nữa! 6h50 rồi kìa. Nếu em không muốn bị muộn học thì nhanh nhanh lên!_Jinyoung hét vào mặt thằng em. Ngay sau đó thằng em quoay phách người lại và nhìn nó bằng ánh mắt tóe lữa.

_Cái gì chứ? Không phải là do anh àh? Nãy em gọi thì không chịu dậy giờ dậy muộn rồi còn than thiên trách địa chi nữa?_Yugyeom cũng không vừa mà cũng sỗ cho anh cậu một tràng.

_Her~? Em gọi anh hồii nào?_Nó tròn con mắt nhìn em nó, bây giờ nhìn mặt nó "ngu cực". Yugyeom thì vẫn sát khí đằng đằng nhìn nó. Nó nhăn nhăn mặt rồi nhớ lại...

------------20 phút trước--------------  

  Yugyeom phụ mama và dì 2 dọn bữa sáng ra, dọn xong xuôi mà vẫn không thấy anh cậu xuống mama kêu cậu lên gọi anh dậy vì chắc là anh vẫn còn đang "mơ". Cậu lên phòng anh cậu, gõ cữa phòng mãi mà anh không ra. Cậu tự mở phòng bước vào thì thấy anh vẫn đang "nằm gọn trong chăn" mà ngủ. Cậu bước tới lay lay anh dậy.

_Nè, 6h25 rồi đó, anh dậy nhanh đi không là không kịp giờ đi học._Cậu nói bằng giọng hiền nhưng mà đáp trả cậu, anh cầm nguyên cái gối và "phang" vào đầu cậu. Rồi cười ha hã.

Sau khi bị dính "chưỡng" của anh , cậu tức khí bay dô kéo phăng cái chăn của anh ra. Một luồng khí lạnh luồn vào người, nó khẽ run lên rồi lấy tay dành lại cái chăn của mình. Và thuận chân đạp cho thằng em "rớt xuống giường" nun. (Trùi, tội nghiệp thằng nhóc)

_Cái con heo lười kia có dậy không thì bảo? Đừng trách tại sao ta ác nhá!_Cậu không chịu được nữa bay vào lôi áo anh cậu dậy, nhưng vừa chạm vào áo anh cậu đã bị anh "nắm tóc" và giật giật giật..... Làm cho cái mái tóc mà cậu thường "kiêu hãnh" vì anh cậu muốn bay ra khõi đầu luôn. (Amen tội lổi tội lỗi...)

_Huhuhu híc híc còn đâu là mái tóc của người ta nữa. Đúng là con heo lười. Ta để ngươi muộn học luôn cho chết._Giằng co một hồi thì cậu mới gỡ cái tay của anh cậu ra khỏi mái tóc của mình.

Ngồi bẹt xuống sàn cậu vuốt vuốt lại mái tóc đáng thương của mình rồi trước khi ra khỏi phòng, cậu đứng dậy định "đạp" cho anh một cái thì bị anh nó chụp lấy chân cậu. Và một lần nữa cậu lại "té nhào" và cậu "hun" sàn nhà lần nữa. Cái má tiếp đất nên bị sưng sưng lên. Cậu sợ quá phóng ra khỏi phòng của anh cậu luôn. Không dám đứng trong này một giây phút nào nữa. Không trừng đứng lại lát nữa anh cậu lại "xữ" nốt cái bộ đồ của cậu thì "toi".  

  -------------Giấc mơ của Jinyoung đây-----------
Chẳng là lúc đó nó đang mơ mình bị bọn cướp "bắt cóc'. Bị nhốt vào trong một canh phòng tối. Nó sợ và run lên. Song có tiếng mở cửa (Lúc cậu bước vào phồng ế) nó liền kiếm một cái gì đó, và nó tìm được một cái cây trên sàn nhà đó. Tên cướp đó bước đến gần nó, nó giả vờ nhắm mắt lại. Hắn vừa chạm vào người nó thì nó lấy cái cây và đạp thằng vào mặt tên đó.(Lúc cậu gọi nó dậy đấy) nó cười đắc chí. Thằng đó sau khi bị choáng voáng 1 phen thì đứng dậy và bay vào giựt cái cây cũa nó, dắng co mãi nó bất giác lấy chân "đạp" cho thằng cướp đó 1 phát đau điếng. Nó sợ sệt, thằng kia lại đứng dậy và xông thẳng vào nó và kéo nó đứng dậy, nó chống cự và thuận tay nắm lấy cái đầu của thằng đó và "giật giật giật". Thằng đó la oai oái rồi kéo tay nó ra khỏi cái đầu của mình. Lại một lần nữa hắn hung hãn xông tới và tính "đạp" vào người nó. Nhưng nó nhanh tay và chụp lấy chân của thằng đó và hắn "hun" đất. Sợ hãi, hắn đứng dậy la hét om sòm rồi chạy ra khỏi căn phòng đó.

---------------------end giấc mơ---------------------  

  Mặt Jinyoung bây giờ nghệch ra 1 hồi lâu. Sau khi hoàn hồn lại nó nhìn chắm chằm vào khuôn mặt của thằng em. Thấy vết sưng trên má và hơi đỏ đỏ, rồi mái tóc thì có cái gì đó kì kì, nó nhìn chằm chằm một hồi lâu thì thằng em "chột dạ" và cáu.

_Này! Nhìn cái gì mà nhìn chứ! Có gì mà nhìn thôi đi._Yugyeom xua xua tay trước mặt anh nó và giả cáu. Nó thấy thằng em như vậy thì phá ra cười, cười một cách ngặt nghẽo, lăn lọi trên sàn.

_Hahahaha....So...sorry em nhá hahaha Không ...không cố ý đâu haha._Jinyoung cố nín cười và chọc quê thằng em. Yugyeom xoa xoa cái má của mình rồi nhìn anh nó bằng một cặp mắt căm phẫn.

_Thế cái này không phải là anh làm thì còn ai vào đây nữa cơ chứ? Hứ. Thôi nhanh lên rồi đi học._Yugyeom đánh trống lãng vì thấy cũng "quê" thiệt.

Rồi cầm cặp và bước ra ngoài cái xe đen bóng đậu trước cửa. Trước khi đi còn nói vọng vào nhà.

_Pama con đi học lun nhá_Rồi cậu bước ra ngoài và leo lên xe. Nó cũng thôi cười và cầm cặp lên.

_pama con đi học ạ._Jinyoung cũng lon ton trèo lên chiếc đen bóng đó. Pama nó ở trong nhà nhìn mọi chuyện mà chỉ biết khúc khích cười.
-------------JYP School--------  

  Chiếc xe dừng trước cổng trường. Bây giờ tại cổng trường có rất nhiều người đang đứng đó, nam nữ quá trời. Họ đang chờ hai" hotboy mới" của trường mà. Yugyeom mở cửa xe ra và bước xuống. Tiếp đó Jinyoung cũng bước theo sau. Bây giờ mọi người đếu nín thở mà nhìn 2 đứa chúng nó. Nó nghệch mặt ra nhìn lũ "khỉ già" đứng trước cỗng trường

1..........2............3.......... Mọi thứ như vỡ òa sau 3 giây. Cái lũ khỉ ấy vây lấy hai anh em nó. Nó không thở được thì. Ngay lúc đó.

_Alo alo! Tôi đề nghị các em học sinh đang tự tập trước cổng trường về lớp để chuyển bị cho tiết học. Không nên làm ảnh hưởng đến những người khác! Alo tôi xin nhắc lại các em giãi tán gấp!_Tiếng ông thầy giám thị lanh lảnh trong loa vang lên. Ngay lập tức cái lũ "khỉ già" kia dù có luyến tiếc lắm nhưng mà vẫn phải giải tán. Hai anh em nó thì thở phào nhẹ nhõm. Bambam lúc đó cũng vừa bước vào trường, thấy mọi người bu lấy hai anh em nó mà không phải là cậu bé thì tức lắm.

_Anh chờ đấy Park Jinyoung. Tôi không tha cho anh đâu!Rồi cậu bé liếc nhìn nó một cái sắc lém và bước vào lớp học.  Hai anh em nó sau khi được ông thầy giám thị cứu mạng thì cũng "dọc lên lớp" liền.

---------------------------------------

Vừa bước vào lớp Jinyoung và thằng em lại được những người trong lớp nhìn một cách âu yếm ngoại trừ hắn và Jackson. Rất đơn giản vì hắn thì đang chú ý đến cái điện thoại của mình, còn Jackson bão táp thì đang "kua gái". Haizzzz. Mọi người cứ nhìn tụi nó như thế , Jinyoung bước vào chỗ ngồi và Yugyeom cũng vậy. Thế là tiết học bắt đầu. Cứ vậy chóc chóc cái lũ kia lại nhìn nó dò xét làm cho nó lạnh sóng lưng.  

  Tiết học hôm nay trôi qua thật nhanh. Jinyoung không biết tại sao nhưng mà nó cảm thấy có cái gì đó khó chịu. Ngột ngạt trong cái không gian này.

_Rengggggggggg renggggggg

Tiếng chuống ra chơi và khi nó đang dọn sách vỡ chuyển bị qua chổ thằng em và gọi đi ăn cơm trưa thì có khoảng 4-5 người bước đến chỗ nó.

_Ưm?_Nó ngạc nhiên nhìn những người này. Họ có vẽ như là thiếu gia con "nhà nghèo" (so với nó đấy, nhà nó quá giàu mà ). Ăn mặc rất kì cục .

_Hừm, bắt nó cho tao._1 tên con trai có mái tóc màu nâu ra lệnh cho mấy tên kia kéo nó đi. Nó bị tụi kia lôi đi nhưng vẫn ngoái lại nhìn thằng em, tuy là miệng bị tụi kia bịt rồi. Rồi không hiểu làm sao nó lại liếc qua nhìn hắn (Mark ế bà con) tuy là không trông mong gì ở tên này nhưng mà nó vẫn liếc qua nhìn nhưng hắn thì vẫn vậy. Cứ gián mắt vào cái điện thoại miết.

---------------------Sân sau trường--------------------

  Đây là một chốn ảm đạm. Những cây cỏ mọc um tùm và cao quá đầu gối của nó, những cây cỏ như đã khô héo có màu vàng úa đi do cái nắng gay gắt. Đâu đó thì có những cái cây khô cằn cọc không một chiếc lá, chĩ còn lại cành khô.... Không khí nóng bức dần do cái nắng oi ã của buổi trưa. Trong khoãnh khắc đó thì mặt nó ửng hồng lên do nắng. Khiến những tên lôi nó đi cảm thấy thẹn thùng vì vẻ đẹp của nó.

_Ưm...ưm..._Jinyoung cố hét lên nhưng không được vì do miệng đang bị tụi kia bịt kín.

_Này, đến nơi rồi! Thả nó ra_Cái tên kia lại ra lệnh, và lũ này buông nó ra rồi đẩy nó về phía trước làm nó té nhào xuống. 2 tay chống xuống đất và xước hết lòng bàn tay. Máu rỉ ra... nó rát, đau, nhưng nó mặc kệ. Không quan trọng. Điều quan trọng là ai đã bắt nó đến đây? Và muốn gì ở nó?

_Ưm...Cậu muốn gì?_Nó ngước mặt lên và trước mặt nó bây giờ là một tên cũng khá đẹp trai. ( Sao bằng nó được hehe )

_Hừm, muốn gì ư? Muốn mày tránh xa Yugyeom ra!_Tên kia cúi xuống, lấy tay nắm lấy cằm nó rồi ngước mặt nó lên. Nhìn nó bằng con mắt sắc lém, lần khinh thường.

_Ưm..... Nhưng....tại sao tôi phải làm như vậy?_Nó ngập ngừng, nó ghét những người như thế này. Thật là chẳng hiểu truyện chúc nào.

_Nếu mà mày không tránh xa anh ấy ra thì tao sẽ làm cho mày bị đuổi học. Để xem mày làm được gì?_Tên đó nhếch mép cười và cúi sát xuống mặt nó hơn. Ánh mắt thực sự rất đáng sợ. Ánh mắt ấy đang xoáy vào người nó.

_"Lại một tiều thu con nhà "nghèo" nữa rồi."_Nó nhìn tên đó bằng một ánh mắt yếu đuối. Nhưng ánh mắt ấy củng đủ để khiến tên đó rùng mình.  

  _Cái thằng nhóc này! Muốn thử sức với ta ư?_Tên đó giật mình và gắt lên khi bắt gặp ánh mắt của nó. Tên đó sợ....đúng! Tên đó đang sợ ánh mắt của nó.

_....._Nó vẫn im lặng, nó vẫn nhìn tên đó bằng cái ánh mắt đó. Tên đó cáu lên và dơ tay lên...

_Đấm vào mặt nó.

Mặt nó bây giờ đang đỏ lên. Nó đau, nó rát, nhưng... nó không hề sợ. Vì nó biết! Rồi thì Thằng em nó cũng sẽ đến. Em nó sẽ lại bảo vệ nó như mọi lần thôi. Không việc gì phải sợ cả.

_Này thì.....Mày lại còn cứng đầu àh?......_Những tiếng ấy cứ vang lên trong không gian yên ắng và đáng sợ này. Những tên kia khi thấy tên cầm đầu này đánh nó thì cũng cảm thấy gì đó tiếc. (nó quá đẹp trai mà bị đánh thế kia thì?.....) Nó đau, không chịu được nữa. Em nó vẫn chưa đến. Em nó đang ở đâu? Sao không đến cứu nó.

_Mày! Mày có chịu mở miệng ra nói hay không?_Như bị kích động tên đó kia cúi xuống nắm lấy áo nó và lôi lên. Nhìn nó bằng ánh mắt giận dữ (Ác độc :| ).

_Hừm, mày muốn thế này àh? Được! Tao chiều mày._Tên đó nhếch mép cười rồi đẩy mạnh nó xuống đất và rồi dùng chân đá vào người nó. Nó nằm xuống và chĩ biết dùng tay ôm lấy đầu. Nó co người lại không hề nhúc nhích cứ để tên đó đánh như vậy. Tên đó dơ chân lên và định đạp vào bụng nó.

  _Cháttt

Tiếng động đó vang lên. Không phải là tên đó đánh nó nữa. Mà là người khác, nó tuy đã không còn đủ sức để làm gì nữa, nhưng mà vẫn ngước mặt lên nhìn xem ai đã cứu mình. Nó thấy một người. Một người trông rất hiền lành đã đánh tên đó. Nó ngất lịm đi, để mặc mọi chuyện cứ tiếp tục sãy ra....

_Mày.....mày là thằng nào?_Tên đó đưa tay lên ôm lấy cái mặt rát bõng vừa được tặng cho "1 tát".

_Hừm! Mày biết cảm giác bị người ta đánh là thế nào không? hehe! Hôm nay Junho này sẽ cho mày biết cảm giác đó là như thế nào! ._ Nói xong người có cái tên Junho đó bước tới và lại tặng cho tên đó một cái thụi vào bụng. Junho bước ra phía sau lưng tên đó rồi dùng chân đạp vào lưng tên đó làm tên đó té dúi người vè phía trước. Tên đó đau nhưng không kịp làm gì thì Junho lại ngồi lên lưng. Sau 2 phút ngắn ngũi thì tên đó bị Junho hạ gục.

_Haizzzz không biết tự lượng sức mình. Nói! Ai là người sai cậu làm việc này._Junho ngồi trên lưng tên đó và hỏi nhỏ bằng một giọng lạnh lùng. Còn mấy tên kia thì đánh quân bài "chuồn" ngay lập tức khi thấy tên cầm đầu bị Junho đánh.

_Dạ....là....là.... Bambam ạh._Tên đó rụt rè. nói lắp bắp vì đang rất sợ.

_Hừm, xong rồi cút đi! Và nhớ! Nói với cái thằng nhóc Bambam đó là "Không nên đùa với hổ" đâu!_Xong Junho đứng dậy và dùng chân đá vào "mông" tên đó, tên đó hoảng quá đứng dậy và chạy mất tiu. Junho bước đến gần Jinyoung và cúi xuống nhẹ nhàng đỡ nó dậy. Rồi đưa nó đến phòng y tế của trường. Hắn -Mark đã trứng kiến hết mọi việc, hắn đã lén đi theo cái lũ kia khi thấy nó bị lôi đi. Hắn thấy được Junho đã làm những gì. Nhếch mép cười, nụ cười đáng ghét.

_"Junho àh? thú vị thật"_Song hắn quay lưng và bước đi....  

  Còn về phần Yugyeom thì sau khi cậu tĩnh dậy và không thấy anh cậu đâu thì cuống quýt đi tìm, xuống can-tin lùng xục. Các lớp học kễ cả sân trường. Nhưng vẫn không thấy tăm hơi của anh cậu đâu. Cậu cuống lên và ngồi bệt xuống cái cột trên vỉa, hai tay ôm lấy đầu. Cậu gần như sắp khóc.......

_Cố lên nào, gần đến rồi cố lên_Tiếng một người vang lên và đang tiến về phái phòng y tế thì phải. Yugyeom liền ngước mặt lên và bắt gặp ngay, cái người mà đang được dìu đi chính là "Anh cậu". Mừng rỡ...cậu chạy đến và hỏi tới tập Junho.

_Này này... Jinyoung! Này anh kia! Jinyoung bị làm sao thế?_Cậu nhanh tay đỡ lấy nó từ tay Junho và cuống quýt hỏi.

_Àh.......tôi thấy cậu ấy nằm ở sân sau của trường. Và bị người của Bambam đánh cho ra nông nỗi này đó, tôi đang tính đưa cậu ấy đến phòng y tế nhưng mà có cậu ở đây rồi thì cậu đưa cậu ấy đến đó nha! Tôi đi đây._Nói xong Junho định đi thì bị cậu kéo tay lại.

_Cảm ơn! Mà anh tên là gì nhĩ?_Yugyeom cười hiền với junho nói.

_Àh, tôi tên là Junho_Nói xong Junho liền vội vàng chạy đii luôn. Yugyeom thì đưa ngay anh cậu đến phòng y tế.

Vừa đặt anh cậu nằm xuống chiếc giường và để cô y tá chăm sóc anh cậu. Cậu bước ra ngoài cữa, đưa lưng vào bức tường rồi suy nghĩ, trông cậu thật lạnh lùng.

_Hừm! Cái thằng nhóc Bambam này được lắm. Dám đụng vào anh tao. Xem như mày tới số rồi. _Nói xong cậu rút cái điện thoại trong túi ra và gọi cho hắn.

_Alo, Yugyeom em gọi anh có việc gì?_Hắn cứ làm như là chưa từng biết đến chuyện gì ( Che giấu cảm xúc rất giỏi )

_Àh, em muốn nhờ anh đi cùng em "xữ" cái thằng có tên Bambam đó. được không?_Cậu nói bằng giọng lạnh lùng.

  _Ah àh, ra Yugyeom nhà ta cũng có hứng đi uýnh lộn sao? Mà mình em đũ rồi, sao còn gọi anh làm gì?_Hắn chêu chọc cậu và thắc mắc.

_Nếu 1 mình thằng nhóc đó thì mình em dư hơi. Nhưng mà em muốn làm cho gia đình nó "không có chỗ dung thân"_Yugyeom nói và nhếch mép cười. Nụ cười chết người. Có lẽ...con người thật của cậu sẽ quay trở lại.

Rồi lời hứa với papa của cậu sẽ ra sao khi mà papa của cậu biết chuyện. Jinyoung sẽ làm gì? và thực sự cái người có tên Junho thực sự là người thế nào?..........

Tất cả, còn là một ẩn số

~End Chap 4~


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co