Truyen3h.Co

[marseong] be my blue moon ⏾⋆.˚

⏾⋆4⋆˚₊ 𖤓☽˚.⋆

hoctoanvuilam

..:..

"Đừng sợ."

Bên góc phải màn hình, số 3 đang di chuyển bằng xe về phía em. Tiếc rằng khoảng cách quá xa, Martin Edward vạn dặm thiên lý trùng khơi, thanh chỉ máu ngược lại cạn dần, không khả năng cứu kịp.

"Bo sắp rút rồi, không cứu được, bạn đừng sang đây." - Eom Seunghyeon lên tiếng, em đã buông chuột, chống cằm nhìn chằm chằm số 3 ngày một gần mình. Lạ nhỉ, em chẳng buồn mà có chút vui, hơi nghiêng đầu sợ bỏ qua giọng của người ta.

Ngoài phòng khách, tiếng TV chập chờn của bộ phim nào đó chị lớn theo dõi hòa cùng tiếng tim ai ngồi trước màn hình máy tính lập lòe ánh sáng.

Người ta hay nói game là game, không có gì là chân thật, cớ sao một lời trấn an ngắn gọn, vài ba pixel hình ảnh miêu tả ai đó biết rõ kết quả vẫn muốn đến đón em cũng làm vật sống nơi ngực trái dao động phập phồng.

Người là đã muốn đến tìm, còn lại làn khói xanh(*) vẫn đến tận nơi em đóng thành hộp nhặt xác. Hai team lúc nãy hẳn vẫn còn loot thêm đồ, chưa vội đi, tiếng súng, tiếng bước chân lúc gần lúc xa báo hiệu không dưới năm người.

"Mình vẫn chưa loot được gì nhiều, nhưng xác còn hai lon nước ý."

[(*) Khói xanh : khói bốc lên sau khi người chơi bị tiêu diệt biến thành hộp.]

Martin Edward cất công đường xa vì hai lon nước rơi vào cảnh tứ phía bao vây, bỗng dưng thấy bạn nhỏ bên kia màn hình có chút đáng thương.

Martin Edward không tốt bụng như em, hắn sẽ không cứu cặp tình nhân đang diễn tuồng trên mic, ngược lại nghĩ cho bản thân và mau chóng rời khỏi khu này nếu hắn có trình độ gà mờ của bạn nhỏ số 3.

Người chơi số 4 tắt hết loa chỉ chừa mỗi loa cho số 3, nói nhanh trước khi đổi súng:

"Đợi."

Khu quân sự ai chơi quen đều biết hệ thống drop rất nhiều xe để chạy về khu trung tâm, nhìn hướng di chuyển, mục tiêu gần nhất có lẽ là xe đậu khu vực cổng ra.

Uống xong hai lon nước, Martin Edward vòng về phía sau khu vực nhà chữ U, ba nhân vật trang bị skin sặc sỡ đang chuẩn bị rời đi đúng như dự đoán.

Eom Seunghyeon dưới góc nhìn của đại thần, AKM không giảm thanh đoàng đoàng mười mấy giây, diệt gọn cả team.

"Giàu thật đó." - Bạn nhỏ cảm thán ngó ba chiếc hòm bị soát trên màn hình. Toàn bộ súng khu này dường như đều thuộc về team họ, trang bị đầy đủ cho hai cây M416, chưa kể K98 scopes 8X, chính là bạn bắn cừ khôi hạ em cách đây vài phút.

Martin Edward chẳng quan tâm mấy, đổi sang cây snipper giết mèo con, nhặt bom, lấy hai bộ cứu thương chuẩn bị chạy bo, xong hết hắn lấy xe, thiện chí dặn dò riêng em:

"Số 3, tắt loa số 1 và 2 đi."

.

.
Eom Seunghyeon nghĩ người nọ đến đón đồng đội, im lặng co gối ngồi trên ghế, dựa vào gấu bông nghiêng đầu nhìn trò chơi tiếp diễn, nếu em chơi giỏi hơn chút biết đâu cũng được đại thần đến đón, được chơi với người ta lâu hơn. Bạn nữ số 1 đã vào giữa bo an toàn, con gà như em chỉ có thể ngồi đây ước ao, cố tận hưởng phần còn lại của game.

.

Ngược với suy đoán của cả Eom Seunghyeon và bạn nữ số 1, Martin Edward nhanh chóng lái xe đến nơi, bên kia còn cho rằng hắn bắn tốt, có lẽ muốn đoàn kết ăn gà, lời chào chưa kịp đưa,  số 1 nhận gọn hai quả bom khói, đại thần cao cao tại thượng dưới mi mắt đang mở lớn hết cỡ vì bất ngờ của bạn nhỏ hồn ma trong game, xả đạn tử hình số 1.

Đúng chất tử hình, hắn xả đạn vào làn khói, cho đến khi người nọ hoảng loạn không biết chạy ra tốt hơn hay trốn trong làn khói tốt hơn, xung quanh không có nhà hay cây để nấp tạm, làn khói bắt đầu tan đi, Martin Edward trực tiếp dùng K98 headshot cô ta.

Vô cùng đáng sợ.

Tiếng chửi rủa không xuyên qua tai em tất cả nhờ vào việc tắt loa lúc nãy, Eom Seunghyeon lặng người nhìn blueboi_ dùng bom tự sát rồi thoát trận trở về sảnh chờ.

Sự việc diễn ra chưa đến năm phút, Eom Seunghyeon run tay tắt mic rồi lại mở, muốn nói nhưng chẳng biết nói gì.

Trong tai nghe vang tiếng chuông điện thoại, người nọ bảo em chờ rồi tắt mic. Eom Seunghyeon nhấp chuột vào nhân vật của em, chốc sau cẩn thận rê chuột gần nhân vật trên đầu gắn tên blueboi_ nho nhỏ.

Nhân vật ingame của đại thần mặc đồ cơ bản, không mang skin, em tự hỏi không biết phía sau nhân vật da ngăm đen, đầu trọc là người thế nào, là cậu bạn mập mạp đáng yêu có giọng trầm hay một anh học bá đeo kính cận? Dù là ai đi chăng nữa, vẫn không khiến sự ngầu của người nọ giảm đi chút nào.

Xoay qua xoay lại(*), lén lút thầm vui.

(* Đoạn này là em Eom dùng chuột xoay nhân vật của Martin trong game vòng vòng ấy!)

"Còn đó không?"

Người nhỏ hơn đang làm chuyện lén lút, bị bắt tại trận nên có tật giật mình, ngồi thẳng lưng tựa các bé tiểu học bị bắt vì tội lén ăn vụng trong lớp học.

"Còn, mình còn."

"Ừ." - Martin Edward nhấp ngụm cà phê sắp lạnh, im lặng chờ. Điện thoại liên tục pop-up tin nhắn từ groupchat hỏi khi nào hắn tới nơi.

"Bạn còn chơi nữa không?"

Eom Seunghyeon nhỏ giọng hỏi, nhận được đáp án liền hụt hẫng ngay lập tức.

"Không chơi nữa, có việc bận."

"Ừm, okay, vậy-" - Cố nén thất vọng, nâng giọng cao hơn chút để nghe như em vui vẻ chào tạm biệt người ta. "Vậy bạn bận việc đi nhé, bái bai."

Không nỡ out trước, Eom Seunghyeon nhìn màn hình đợi người ta rời đi, cơ mà đợi mãi, đợi vài phút rồi vẫn không có gì thay đổi.

"Ngủ sớm mới mau lớn được."

"Ngủ ngon."

Martin Edward off game, không nhận ra khoé môi mình nhếch lên cao tự lúc nào.
.

Ngoài hiên lất phất cơn mưa đêm, Eom Seunghyeon đặt tay lên ngực trái, não đã ngừng hoạt động.

Một hai, một hai, người ta chỉ chúc ngủ ngon.

Một hai, một hai, huhu thở đều với mình nào bạn tim bạn phổi ơi.

.:.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co