Truyen3h.Co

[marseong] be my blue moon ⏾⋆.˚

⏾⋆6⋆˚₊ 𖤓☽˚.⋆

hoctoanvuilam

..:..
Eom Seunghyeon dường như rất hứng thú với chuyện ghi lại cuộc sống hằng ngày, dãy story em ghim trên tường nhà vô cùng phong phú, còn được đặt tên theo chủ đề em post.

Có tấm chụp với gam màu ấm áp, chiếc ghế gỗ đặt ngoài sân, bé mèo trắng nằm híp mắt sưởi nắng với caption nho nhỏ dưới góc phải.  - phơi nắng. -

Ảnh căn bếp có chiếc bàn đặt giữa chất đầy túi nhựa, gia đình em vừa trở về từ chuyến mua sắm hàng tuần, bóng người phụ nữ lớn tuổi xoay lưng nấu nướng bận rộn khói bay, bé mèo trắng muốt kê cằm ngửi túi cam bọc bằng túi lưới.

-Đoán xem mẹ của Seunghyeonie nấu sườn chua ngọt cho ai nào. Bố với chị hai không có phần đâu nhé! -

Martin Edward quên mất điếu thuốc sắp tàn dù chưa hút được mấy hơi, tro thuốc bay bay theo cơn gió lùa vào trong đêm yên ắng, chìm đắm vào không khí gia đình của một người chưa từng gặp mặt.

Vài pixel kỹ thuật số bất động lại truyền tải trọn vẹn một phần cuộc đời được nuôi dưỡng trong vòng tay gia đình hạnh phúc, đủ đầy. Martin Edward thầm nghĩ chẳng trách tính cách người nọ hiền lành như thế, hắn tự hỏi bên ngoài em còn rạng rỡ đến mức nào? Có như mèo con của em sưởi nắng mỗi ngày? Có được mẹ thơm má trước khi đi ngủ? Có được bố dắt tay sang đường vào ngày đầu đến lớp?

Hắn nghĩ về em, rồi lại nghĩ về mình. Mỉm cười xóa đi dòng phản hồi vào story mới nhất, mặt trời nhỏ là nguồn nhiệt vĩnh hằng sưởi ấm nhân gian , Martin Edward liệu có đủ can đảm tiến gần? Vì hắn là bóng đen ảm đạm, là sao chổi chỉ nên quét ngang rồi tan biến.

.

.

Mẹ Eom  nhìn em bé nhỏ cứ cách mười phút kiểm tra đồng hồ một lần từ sáng, tựa như liên tục nhìn sẽ khiến chiếc kim bé nhỏ tăng gia tốc theo chiều dương và chạy nhanh hơn. Điện thoại bật chuông để sẵn, em sợ bỏ qua bất kỳ thông báo nào dù đang ăn tối.

Màn hình chớp một giây, em đã buông chén kiểm tra ngay.

"Seunghyeonie hôm nay sao thế? gà hầm mẹ nấu có vừa miệng em không?"

Bố gắp chân gà cho em nhân tiện thăm dò, đổi lại là ánh mắt lúng liếng né tránh. Em nhỏ lắc đầu bảo rằng ngon lắm ạ.

"Mai em Seunghyeon đến trường nhận lớp mới, hơi hồi hộp thôi ạ."

Chị hai nhìn mẹ, mẹ nhìn bố, cả ba người chăm em từ thuở lọt lòng, sao không nhìn ra khác lạ nơi em. Chỉ là bé con rồi sẽ lớn, rung động với ai đó ở môi trường mới là vô cùng dễ hiểu.

Thế, nên sáu giờ ba mươi bạn nhỏ chạy vào phòng đóng cửa ngay thay vì cùng mẹ và chị hai ăn trái cây tám chuyện, không ai được kể cho em là cả nhà cười khì trêu ngầm sau lưng em đâu đó!

.:.

5.

.:.

.

Thiếu ánh sáng nên đầu thuốc đỏ rực vờn khói nổi bật giữa không gian rộng lớn, rỗng tuếch. Vài tàn tro đáp xuống khuôn nhạc đang viết dở.

Phòng ngủ của Martin Edward lạnh lẽo như chính con người hắn.

Đồng hồ trên tường nhích dần sang con số bảy, người dùng blueboi_ không biết cách hắn ba con phố có em nhỏ đang đếm từng phút để vào game, và vì không biết nên người dùng blueboi_ vẫn đang lướt ảnh người nọ post hôm nay.

Dạo này cậu Edward ngoài chơi game với embemattrang vào lúc bảy giờ đến chín giờ, viết nhạc từ mười giờ đến sáng thì còn chăm chỉ tương tác trong thầm lặng với account của bạn nhỏ bên kia.

Sáng nay thực đơn có bánh mì nướng, em Seunghyeon không thích lắm, bằng chứng là caption nho nhỏ với icon mặt mèo đang mếu. Trưa nay rặng cây bên đường xanh mướt được em khen, ly acai cửa hiệu nào đó được em viết ba dòng review ngon lắm.

Martin Edward hai mươi lăm tuổi quanh năm làm bạn với cà phê, chụp ảnh màn hình nhờ Han Wangho xem giúp rồi ghi chú cẩn thận vào điện thoại.

Martin Edward hai mươi lăm tuổi, muốn biết mọi thứ về em, muốn đọc từng dòng ghi chú em đăng, từng quang cảnh em ngắm.

Han Wangho bảo hắn hồi xuân, Park Dohyeon bảo hắn hèn.

"Thích quá thì xin số rồi hẹn gặp, hồi mới quen Wangho, ngày thứ hai là tao tới tận ổ hốt cả mẹ lẫn con"

"Con?"

"Năm con mèo, tao quăng ra phòng khách mới vô làm bậy với em bé được, em bé nói có trẻ nhỏ trong nhà không cho cắn đùi xinh-"

"IM, AI MƯỢN KỂ!" - Han Wangho nghiến răng nghiến lợi, biến thái cỡ đó mà kể với cái giọng tự hào hết sức.

Thế, nên là anh đẹp trai vai rộng được cho ra phòng khách úp mặt vào tường kiểm điểm, đau lòng đau dạ ôm theo con trai con gái vào lòng thút thít. Mấy bé mèo quen cảnh ông bô mình bị mắng, mặc kệ cứ ngủ tiếp thôi, có người gãi cho dễ gì làm giá.

.

.

"Anh ơi, mình chơi map thường nha, chơi hai trận thôi, mai Seunghyeon phải đi học ạ. Không thức khuya được."

Một tuần chơi game với nhau, Eom Seunghyeon biết người ta lớn hơn em bảy tuổi, cũng thân thiết hơn (?) nhiều chút.

Bạn game của em vẫn kiệm lời lắm, có khi chơi hai tiếng nói được tám câu, câu dài nhất là mười chữ ( số liệu đã được ghi chép cụ thể, có thể tin tưởng!), đúng chín giờ sẽ bảo em offline và đi ngủ ngay cho mau lớn.

Nhưng blueboi_ đối với Eom Seunghyeon dạo này đã khác đi đôi chút, vài lần chơi cùng anh Wangho và anh Dohyeon em nghe lỏm được rằng blueboi_ chỉ thích đánh lẻ thôi, cơ mà Eom Seunghyeon hiếm khi bị người nọ bỏ rơi làm anh Wangho cứ nhè em ghẹo miết.

"Seunghyeonie rời khỏi bán kính một trăm mét là thằng blueboi_ nó chịu hỏng nổi chứ ở đó bay theo anh, Seunghyeonie nhảy ở đâu, người ta bám càng theo đó ý."

Nói có sách, mách có mắt nhìn thấy rõ, Eom Seunghyeon không dám phản biện vì mười trận như một, Martin Edward bảo hiểm cho mèo nhỏ tận răng, vừa đáp đất sẽ tìm chổ cho em nấp, tự mình dọn dẹp cả khu sạch bóng người mới để em ra loot đồ. Người nọ hiếm khi hỏi, cơ mà thanh máu em vừa hụt đi chút xíu, băng cứu thương, nước, kim tiêm liền bày ra trước mặt.

Eom Seunghyeon không rơi vào lưới tình, Eom Seunghyeon bị mấy hành động của người kia đánh ngất, quăng lên đồi hoa simp rồi chôn luôn ở đó.

.

.

"Seunghyeon?"

"Dạ, em đây ạ."

Martin Edward đôi khi chỉ gọi tên em, không vì gì cả.

Eom Seunghyeon co gối gọn trên ghế, đồng hồ chưa điểm chín giờ nhưng em và người ta không ai ấn sẵn sàng chơi tiếp, im lặng nghe tiếng thở của nhau.

Người lớn hơn đã đổi ly cà phê khác, mấy viên đá lanh canh va vào thành cốc.

Eom Seunghyeon sợ người ta bận việc nên im lặng chờ được chuẩn tấu bãi triều đi ngủ như mọi hôm, người nọ cũng biết em chờ, lại vì lưu luyến hơi thở của em, lưu luyến sự hiện diện của em mà chẳng cất lời.

"Anh ơi."

Bên kia micro, Martin Edward uống cốc cà phê thứ tư trong ngày, ậm ừ đáp lại.

"Seunghyeon tên Seunghyeon ạ."

Tiếng ai cười khẽ, người nọ đặt cốc xuống bàn vang tiếng cộp, khen :"Tên em Seunghyeon dễ nghe lắm."

"Em tên Eom Seunghyeon, học năm nhất trường đại học X, thích acai dâu tây và thích mưa ạ."

Em ngừng một chốc, móng tay bị gặm đến sắp bật máu, tiếp tục:

"Đến lượt anh."

Martin edward không trả lời em ngay, bao thuốc trên bàn còn sót điếu cuối cùng và sắp bị rút ra. Ghế tựa lưng xoay hướng ra cửa sổ, người ngồi trên ghế nhìn ngọn đèn lấp lánh xa xa trên đỉnh tòa cao ốc chọc trời, ngã cả cơ thể vào đệm ghế phía sau.

"Martin Edward."

"Tên anh không dễ thương như tên em Seunghyeon, mong em đừng ghét bỏ."

"Anh thích nước khoáng, không thích cà phê. Anh không biết mình thích nắng hay mưa."

"Nhưng em Seunghyeon thích mưa như thế, có khi trời mưa dễ chịu hơn."

Kim giờ chạy ngang số chín, kim phút cũng vượt khỏi số năm.

"Hôm nay Seunghyeon đi học, có bé mèo trong trường béo ú nằm lười phơi nắng, bạn của em cầm dù che cho em ý xong bị em ý liếc một cái, nhưng mà cái thân tròn vo vẫn lăn vào tán ô trông buồn cười lắm."

"Em Seunghyeon lần sau chụp lại cho anh xem với."

"Vâng ạ. Lần sau Seunghyeon sẽ chụp bạn mèo cho anh Martin xem ạ."

Mùa là thu đến, trời dần về khuya, mèo nhà ai ríu rít kể chuyện xóm chuyện làng, anh nghệ sĩ mọi hôm đúng giờ đúng giấc nhắc em đi ngủ cũng là nghe đến mềm tim, mềm phổi phớt lờ cái đồng hồ đang chạy.

Cũng vì ngày là mùa thu, sáng nắng chiều mưa, mười giờ kém năm phút tự nhiên trời chuyển sấm. Sét đánh rồi ào xuống cơn mưa, Eom Seunghyeon bị ông trời dọa liền hét lên một tiếng thật to, Martin Edward lo khỏi bàn, vội hỏi em sao thế, em bị làm sao.

"Anh ơi, sấm chớp."

"Ơi, không sợ, Seunghyeon tắt máy, lên giường đắp chăn lại, cửa sổ đã đóng kĩ chưa?"

Eom Seunghyeon theo bản năng lắc đầu, nhưng người ta có thấy được đâu. Thế, thế mới vội vàng bĩu môi, không muốn offgame đâu.

Chưa nói đến hôm nay em đã biết được tên, Martin Edward đang dịu dàng với em dữ lắm, mê trai mà, sợ sấm sợ chớp gì đó xếp hạng thứ hai.

"Không sao ạ, Seunghyeon kể xong đã- á!"

Trẻ con khó bảo, Martin Edward khuyên em nếu sợ nên sang phòng bố mẹ hoặc chị hai, lỡ xíu mưa to hơn, sấm lớn hơn biết làm thế nào.

Martin Edward muốn ôm em, dỗ em nhưng chưa có cách.

Mà dễ thương, cái giọng run run dễ thương quá.

Cái giọng ấy mà gọi tên Martin Edward mỗi ngày, đống thuốc an thần chỉ còn nước cuốn gói vào thùng rác.

"Em Seunghyeon nghe anh, lên giường nằm đắp chăn nhanh."

"Anh ơi, cơ mà-"

"Giờ tụi mình offgame, sau đó anh gọi cho em Seunghyeon bằng insta nhé? Hứa không trốn bỏ Seunghyeonie lại với bạn mưa."

Martin Edward đứng dậy, cơn mưa bên bạn nhỏ giờ đã hòa làm một với bên này, hắn đóng cửa sổ, lần đầu trong đời hạ giọng dỗ dành người khác nhưng chẳng thấy gượng gạo chút nào.

Ở cạnh Eom Seunghyeon, Martin Edward tự học thành tài, không ai dạy tự thành người lớn.

"Anh ơi, Seunghyeon lên giường rồi ạ."

Mèo nhà ai dễ dỗ ghê, Martin Edward theo tiếng chớp rạch ngang trời an ủi em vào giấc ngủ, đến khi tiếng thở đều đều truyền sang, hắn luyến tiếc đợi đúng mười hai giờ, quyết tâm ngắt máy.

Bức tường giấy mỏng manh hôm nay đã mỏng hơn, Martin Edward lý sự với bản thân rằng là trời cứ dọa Eom Seunghyeon mãi đấy, chẳng phải hắn muốn kéo gần khoảng cách với em đâu.

Và khuôn nhạc đã đầy tràn khi mặt trời ló dạng, người thức cả đêm nắn nót từng dòng nhạc lý hứng khởi lê thân xác vào phòng thu. Bản nhạc tình đầu tiên trong đời của hắn đã viết nhanh như thế đó.

.

embemattrang đã post một ghi chú mới:

Không có sợ bạn sấm nữa. ⚡︎

Vì có mặt trăng dỗ dành mình. ˚☽˚.⋆

.:.

martinedward đã post một ghi chú mới:

Trời mưa nhưng đừng sấm chớp.

martinplaydabeat08 đã post một ghi chú mới:

Đợi khi anh đủ dũng cảm đối diện em,

mưa anh che, chớp anh ôm.

.:.

kimoyi đã post một ghi chú mới:

top 10 địa điểm nơi tình yêu bắt đầu.

viper03_ đã post một ghi chú mới:

top 1: ghi chú instagram.

..:..

P.S: tâm sự xíu là mình mới đi khám về, hong sao chỉ cần kiên trì chữa là được 🎀🌸🌺🌼
Mình sẽ ổn thui, mình còn phải đi học, con về rồi đi gặp em Lúm anh Tin ✨✨✨

Chúc mấy bồ hôm nay thật vui vẻ đáng iu, mỗi ngày đều thật dịu dàng với mấy bồ ạ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co