Truyen3h.Co

|masonb| body

body.

giiiiiii07

Ánh đèn sân khấu vẫn còn hắt ra những tia sáng cuối cùng, len lỏi qua khe hẹp của tấm rèm nặng trĩu, rọi vào không gian tĩnh lặng của hậu trường. Mùi khói thuốc, mùi mồ hôi và mùi nước hoa hòa lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự căng thẳng và phấn khích đang lắng xuống.

Nguyễn Xuân Bách dựa lưng vào bức tường thô mộc, một làn khói xám mỏng manh thoát ra từ đôi môi mỏng. Ánh sáng yếu ớt tô lên những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt gã. Trong bộ trang phục biểu diễn bằng da đen bóng loáng, gã như một con mãnh thú đang nghỉ ngơi sau màn săn mồi thành công. Tiếng nhạc rap đầy năng lượng và những câu rhyme sắc lẹm của gã vẫn còn vang vọng đâu đó trong không gian. Những người mẫu, nam có nữ có, lướt qua gã với những ánh mắt không che giấu sự hấp dẫn thuần túy trước một vẻ ngoài quá đỗi phong trần và lạnh lùng. Gã chẳng để ý, hoặc giả có để ý cũng chẳng mảy may, hơi thở của gã vẫn đều đặn, đôi mắt nâu sẫm chỉ tập trung vào làn khói đang tan loãng trong không khí.

Thì ở đấy, trong cái khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, cánh cửa hậu trường bật mở.

Một luồng ánh sáng rực rỡ từ sân khấu tràn vào, và theo sau là một bóng hình. Nguyễn Thành Công bước vào, dứt khoát và nhẹ nhàng như một con mèo lớn. Bộ vest trắng muốt em vừa trình diễn bắt lấy ánh đèn, khiến em giống như một nguồn sáng di động. Mồ hôi lấm tấm trên trán, làm ướt nhẹ vài sợi tóc đen mềm mại, nhưng không hề làm giảm đi thần thái của một người mẫu đã từng chinh phục những kinh đô thời trang khắt khe nhất. Em vừa hoàn thành phần trình diễn của mình, và không khí xung quanh em vẫn còn vương vấn sự cổ vũ nồng nhiệt của khán giả.

Bước chân của em không dừng lại. Em lướt ngang qua góc tường nơi gã đang đứng, một đường thẳng thanh thoát và đầy tự tin. Như thể có một sợi dây vô hình nào đó giật nhẹ, đôi mắt đen láy, sâu thẳm của em vốn đang hướng về phía trước bỗng khẽ chuyển hướng. Và đôi mắt nâu lạnh lùng của gã, từ đám khói thuốc, cũng ngẩng lên.

Hai luồng ánh mắt ấy chạm nhau.

Không phải một cái nhìn cố tình tìm kiếm, cũng không phải sự tò mò thoáng qua. Đó là một sự va chạm ngẫu nhiên, tình cờ đến mức hoàn hảo, như một nốt lặng bất ngờ giữa bản nhạc ồn ã. Trong chốc lát ấy mọi thứ xung quanh như biến mất. Tiếng ồn ào hậu trường, ánh đèn, thậm chí cả làn khói thuốc… tất cả đều nhòa đi.

Ánh mắt của em, tinh anh và sắc sảo, lóe lên một tia cảm xúc khó nắm bắt – có lẽ là nhận ra, có lẽ là đánh giá, như một nghệ sĩ nhìn thấy một tác phẩm thú vị. Còn ánh mắt của gã, vẫn thế, lạnh và thăm thẳm, nhưng sâu trong đáy mắt nâu ấy, dường như có một tia lửa nhỏ vụt qua, nhanh đến mức chính chủ nhân của nó cũng không ý thức được.

Rồi khoảnh khắc ấy tan vỡ.

Em không chậm bước. Em đi tiếp, bóng lưng thẳng tắp trong bộ vest trắng khuất dần vào trong dãy phòng thay đồ. Gã khẽ chớp mắt, hít một hơi thuốc cuối cùng rồi bóp tắt điếu thuốc trên tường. Làn khói cuối cùng tan biến.

Không một lời nói. Không một cái gật đầu. Chỉ một lần chạm mắt, ngắn ngủi và vô tình, giữa em và gã.

Nhưng trong cái không khí ngột ngạt của hậu trường ấy, dường như đã có một thứ gì đó mới mẻ vừa được đánh thức. Một sợi tơ nhện mỏng manh vô hình, vừa được giăng ra, nối giữa hai thế giới tưởng chừng song song: thế giới của âm nhạc bùng nổ, góc cạnh và thế giới của thời trang thanh lịch, quyến rũ.

.

Không khí trong buổi after-party kín tại một penthouse cao cấp dường như hoàn toàn tách biệt với sự ồn ã của sân khấu lúc nãy. Ánh sáng được điều chỉnh xuống mức thấp, ấm áp và gợi cảm, hòa quyện với tiếng nhạc jazz trầm bổng và tiếng cười nói thân mật. Rượu champagne và những ly cocktail màu sắc lấp lánh trên tay những vị khách thượng lưu, những người mẫu và nghệ sĩ.

Nguyễn Xuân Bách đã thay bộ đồ da đen bằng một bộ suit đen giản dị nhưng cắt may hoàn hảo, ôm lấy những đường cơ thể rắn chắc. Gã ngồi trên chiếc ghế bành rộng rãi ở một góc tương đối khuất, nhưng tầm mắt vẫn bao quát. Trường Linh, nhà thiết kế chính của show, ngồi bên cạnh, đang hào hứng kể về ý tưởng của bộ sưu tập.

Nhưng ánh mắt của Bách lại lang thang, vô tình bị cuốn hút về phía một nhóm người mẫu đang trò chuyện sôi nổi bên bàn bar. Giữa một rừng những gương mặt đẹp trai, xinh đẹp và phong cách, có một người khiến ánh nhìn của gã dừng lại.

Vẫn là bóng hình ấy - Nguyễn Thành Công.

Em đã thay bộ vest trắng bằng một chiếc áo len cashmere màu ngọc lam nhạt, cổ lọ ôm sát, kết hợp với quần âu màu be, tạo nên vẻ thanh lịch, quý phái mà không kém phần trẻ trung. Dưới ánh đèn vàng mờ, làn da em càng thêm sáng, nụ cười tươi tắn khi trò chuyện khiến gương mặt em như tỏa ra một thứ ánh sáng riêng, dịu dàng mà cuốn hút, như một đóa lan quý giữa vườn hoa rực rỡ. Em cười, đôi mắt đen láy híp lại, để lộ hàng mi dài cong vút. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh dường như nhòa đi.

Bách khẽ nhíu mày, một cử chỉ khó nhận ra. Gã quay sang Trường Linh, ngắt ngang câu chuyện về chất liệu vải của người bạn.

“Ai thế?” Giọng gã trầm, pha chút khàn khàn vì chất giọng rap và thuốc lá, chỉ thẳng về phía Công.

Bùi Trường Linh quay lại nhìn, rồi nở một nụ cười hiểu ý: “À, Nguyễn Thành Công. Một người mẫu triển vọng lắm. Mới từ Paris về, profile cực kỳ đẹp, đã đi show cho vài nhà mốt lớn. Lần này tao mời được em ấy về cũng khá vất vả đấy. Sao, có hứng thú?”

Linh nói bằng giọng đùa cợt, nhưng Bách không trả lời. Gã chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng hình xa xa ấy.

Như thể cảm nhận được ánh nhìn chăm chú ấy, đang trong một khoảng nghỉ của cuộc trò chuyện, Nguyễn Thành Công bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía góc phòng. Ánh mắt đen sâu của em một lần nữa, bắt trọn ánh mắt nâu thăm thẳm của Bách.

Lần này không còn là sự vô tình.

Có một sự chủ ý trong cái nhìn của cả hai.

Bách chậm rãi nâng ly rượu whisky trên tay lên. Cử động của gã chậm rãi, đầy ý vị, ánh sáng lấp lánh xuyên qua lớp chất lỏng màu hổ phách, chiếu lên những ngón tay thon dài. Gã không cười, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, nhưng hành động nâng ly hướng về phía Công lại rõ ràng như một lời chào, một sự công nhận, thậm chí… mang chút thách thức.

Ở phía xa, Nguyễn Thành Công khẽ giật mình. Một tia ngạc nhiên thoáng qua trong đáy mắt, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự tinh anh, thú vị. Một nụ cười nhẹ, chân thật hơn lúc nãy, nở trên môi em. Em cũng từ từ nâng chiếc ly champagne trong tay lên, hướng về phía Bách, khẽ gật đầu. Ánh mắt em như nói lời “Chào anh” trong im lặng.

Khoảng cách xa xôi giữa hai góc phòng dường như bị thu hẹp lại trong khoảnh khắc trao đổi không lời ấy. Tiếng nhạc, tiếng cười nói xung quanh bỗng trở thành nhạc nền mờ nhạt.

Trường Linh ngồi bên cạnh, nhìn cảnh tượng ấy, khẽ huýt sáo một tiếng thú vị. “Ồ? Có vẻ như… không chỉ mình mày để ý đến người ta đâu nhỉ?”

Bách hạ ly rượu xuống, khóe môi cuối cùng cũng nhếch lên một nụ cười rất nhỏ, rất nhanh, như một tia chớp lóe lên rồi vụt tắt trong đêm.

“Có thể.” Gã trả lời, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt vẫn đang giữ lấy hình bóng người đang cười nói trở lại với nhóm bạn, như thể vừa có một bí mật nhỏ giữa hai người.

Màn đêm của buổi tiệc vẫn còn dài. Và sợi tơ vô hình đã được giăng ra từ hậu trường, giờ đây, dường như đang được thắt thêm một gút nút nhỏ, bền chặt hơn một chút.

.

Ánh đèn flash trắng xóa và âm thanh “tách tách” liên hồi của máy ảnh dần lắng xuống khi buổi chụp hình cho EP mới của Bách đi đến những shot cuối cùng. Studio ngập tràn một thứ ánh sáng lạnh lẽo, pha lẫn mùi hương nhẹ của máy móc và bụi phấn. Bách đang trong bộ trang phục phá cách, toát lên vẻ nguy hiểm và lôi cuốn đặc trưng, chuẩn bị thay đồ thì cánh cửa studio bất ngờ mở ra.

Ánh sáng tự nhiên từ hành lang ùa vào, cắt ngang không gian đóng kín, và một bóng hình quen thuộc bước vào.

Nguyễn Thành Công xuất hiện, thanh lịch trong bộ đồ đơn giản mà vẫn sang trọng, tay xách một chiếc túi đựng đồ chuyên dụng. Cậu dừng lại ở cửa, đôi mắt đen linh hoạt lướt nhanh một vòng, rồi nở một nụ cười nhã nhặn, lễ phép gật đầu chào nhóm người đang làm việc.

“Chào mọi người ạ.”

Giọng nói trong trẻo, lịch sự vang lên. Ánh mắt cậu cũng lướt qua Bách, người đang đứng dưới đèn, dừng lại một nhịp. Một cái gật đầu nhẹ khác, kèm theo nụ cười mỉm, như một lời chào dành riêng, dù hai người vẫn chưa từng được giới thiệu tên nhau. Bách, vẫn đang trong trạng thái “nhân vật” của ống kính, chỉ khẽ nâng cằm đáp lễ, ánh mắt nâu sẫm không biểu lộ nhiều cảm xúc.

Công nhanh chóng được trợ lý dẫn đến khu vực makeup đã được chuẩn bị sẵn cho buổi chụp hình quảng cáo Calvin Klein sắp tới. Cậu ngồi xuống, thả lỏng người trước gương, trong khi đội ngũ stylist bắt đầu làm việc.

Ở một góc studio, Bách đã thay xong đồ thường, khoác lên mình chiếc áo khoác da đơn giản. Gã đứng đó, tay trong túi quần, không rời mắt khỏi bóng lưng thẳng tắp đang ngồi trước bàn trang điểm. Mái tóc đen mềm mại của Công đang được một chuyên viên nhẹ nhàng vuốt ve, khuôn mặt thanh tú soi trong gương mang vẻ điềm tĩnh, tập trung. Không giống vẻ lấp lánh, xa cách ở những buổi tiệc, lúc này cậu trông có phần dễ gần hơn.

Sau một lúc chần chừ, Bách bước về phía đó. Tiếng bước chân của gã nhẹ nhàng trên sàn gỗ khiến Công hơi ngước mắt lên nhìn qua gương. Gã dừng lại bên cạnh, hơi nghiêng người.

“Nguyễn Xuân Bách.” Gã đưa tay ra, giới thiệu ngắn gọn, giọng trầm ấm phá tan không khí im lặng xung quanh ghế makeup.

Công hơi giật mình, nhưng ngay lập tức quay người lại, nở nụ cười tươi hơn. Cậu đưa tay nắm lấy tay Bách, cái bắt tay chắc chắn nhưng không quá mạnh.

“Nguyễn Thành Công. Rất vui được gặp anh.”

“Chụp cho Calvin Klein à?” Bách hỏi, mắt vẫn không rời khuôn mặt đang được tô điểm nhẹ nhàng của cậu.

“Vâng. Cũng may là lịch hôm nay không chồng chéo, không thì lại phải xin lỗi anh Linh vì đến muộn.” Công trả lời, giọng thoải mái, đề cập đến Bùi Trường Linh – người bạn chung của cả hai.

“Làm người mẫu bận rộn thế?” Gã tiếp tục hỏi, giọng có vẻ tò mò thật sự.

“Cũng tùy đợt. Nhưng mà được làm việc với những thương hiệu mình thích, gặp gỡ nhiều người thú vị.” Cậu mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hướng về Bách: “Thì cũng đáng.”

Hai người trao đổi thêm vài câu ngắn gọn về công việc, về studio quen thuộc này. Bách nhận ra, đằng sau vẻ ngoài chỉn chu, lịch thiệp và thành công ấy, Nguyễn Thành Công tỏ ra khá dễ tính. Cậu trả lời câu hỏi một cách cởi mở, nụ cười luôn thường trực trên môi, không hề có vẻ kiêu kỳ hay tạo khoảng cách như nhiều người trong giới. Sự dễ chịu ấy toát ra một cách tự nhiên, khiến không khí giữa họ trở nên thoải mái lạ thường.

Đến khi đội makeup của Công cần tập trung hơn, Bách mới khẽ gật đầu: “Chúc may mắn.”

“Cảm ơn anh. Cũng chúc EP của anh thành công rực rỡ.” Công đáp lời, nụ cười vẫn nở trên môi.

Bách quay đi, cảm giác kỳ lạ cứ lơ lửng trong lòng. Có vẻ như, lần “chạm mặt” thứ ba này, cái tên “Nguyễn Thành Công” không còn chỉ là một gương mặt đẹp nổi bật trong đám đông, hay một đối tượng để tò mò. Mà đã trở thành một người có tính cách, có sự dễ gần và ấm áp riêng, khiến gã cũng phải nhớ tới.

.

Không khí trong phòng VIP của quán bar ảm đạm, chỉ được xua tan bởi ánh đèn vàng mờ và tiếng nhạc jazz trầm buồn phát ra từ chiếc loa cổ điển. Khói thuốc cuộn lên từ đầu điếu trong tay Bách, hòa vào mùi rượu whisky nồng nặc trên bàn. Xung quanh là vài gương mặt quen thuộc trong giới âm nhạc và thiết kế, ai nấy đều trong trạng thái thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng.

Bùi Trường Linh đang say sưa kể về ý tưởng bộ sưu tập mới thì Nguyễn Đình Dương, một rapper có tiếng khác, bỗng chĩa ly về phía Bách:

“Ê Bách, EP của mày nghe đồn sắp ra lò rồi mà? Đến đâu rồi?”

Bách hít một hơi thuốc dài, thở khói ra từ từ, giọng khàn khàn: “Xong nhạc rồi. Đang chuẩn bị quay MV.”

“Thế kiếm được diễn viên chưa? MV của mày chắc cần gái xinh lắm nhỉ?” Dương cười lớn, đùa cợt.

Bách lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng: “Chưa. Chưa thấy ai hợp.”

Lời nói của gã như châm ngòi cho một cuộc thảo luận sôi nổi. Mọi người bắt đầu đưa ra đủ loại gợi ý, từ người mẫu này đến diễn viên nọ, thậm chí cả một vài hot TikToker. Tiếng ồn ào khiến Bách hơi nhíu mày. Thấy vậy, Bùi Trường Linh vỗ tay ra hiệu:

“Bình tĩnh nào các anh. Muốn biết có hợp hay không, phải nghe nhạc đã chứ. Bách, cho tụi này nghe thử xem nào.”

Bách do dự một chút, nhưng rồi cũng lấy điện thoại ra. Gã bấm play, và một giai điệu mang đậm chất của gã tràn ngập căn phòng. Nó không ồn ào, mà sâu lắng, đầy những cung bậc cảm xúc phức tạp – có chút u tối, chút day dứt, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một sự khao khát ánh sáng, một nỗi cô đơn thăm thẳm muốn được thấu hiểu. Khi bản nhạc kết thúc, không gian chìm vào im lặng vài giây.

Bùi Trường Linh là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh ta chậm rãi xoay ly rượu trên tay, đôi mắt tinh anh lóe lên một tia sáng như vừa nghĩ ra điều gì quan trọng. Anh vỗ nhẹ lên vai Bách:

“Tao có một người. Có lẽ… sẽ rất hợp với cái vibe MV của mày đấy.”

Bách quay sang nhìn Linh, ánh mắt nghi hoặc: “Ai?”

“Nguyễn Thành Công.” Linh nói tên một cách rõ ràng.

Cái tên ấy vừa được thốt ra, hình ảnh một bóng hình thanh lịch trong bộ vest trắng, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt sâu thẳm lập tức hiện lên trong đầu Bách. Nhưng gã vẫn nhíu mày lại, giọng đầy hoài nghi: “Người mẫu ảnh? Anh chàng Calvin Klein đó? Được không?”

Linh cười, tỏ vẻ tự tin: “Đừng xem thường cậu ta. Công không chỉ có ngoại hình. Cậu ấy có chiều sâu, và biết diễn xuất. Cái thần thái lạnh lùng nhưng ẩn chứa nội tâm ấy, hiếm người có được.”

Anh ta nhìn thẳng vào mắt Bách, như đang đọc vị sự do dự của bạn: “Mày cứ thử đi. Liên lạc với cậu ta mà nói chuyện, cho cậu ấy nghe nhạc. Nếu không hợp thì thôi, có mất mát gì đâu.”

Nói rồi, Linh lấy điện thoại của mình ra, lướt nhanh vài cái rồi đưa cho Bách xem. Trên màn hình là số điện thoại và địa chỉ Instagram cá nhân của Nguyễn Thành Công: “Đây, thông tin riêng của cậu ta đấy. Tao nói trước, cậu ấy kén lắm, nhưng với mày… có khi lại đồng ý thì sao.”

Bách im lặng nhìn dãy số và tên người dùng trên màn hình. Trong đầu gã, giai điệu da diết của bản nhạc vừa rồi và hình ảnh đôi mắt đen huyền bí của Công dần chồng lên nhau. Một cảm giác kỳ lạ, như sự trùng hợp được sắp đặt, len lỏi trong lòng. Gã không nói gì, chỉ chậm rãi ghi nhớ thông tin vào đầu, rồi đẩy nhẹ điện thoại trả lại cho Linh.

Ly rượu trong tay gã được nâng lên, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ tối đen. Có lẽ, lần này, gã sẽ thử. Thử bước qua cánh cửa mà số phận đang mở ra, để xem sợi dây vô hình kia, rồi sẽ dẫn gã đến đâu.

Ngày hôm sau, ánh nắng buổi trưa xuyên qua khe rèm, rọi một vệt sáng dài lên sàn gỗ lạnh lẽo trong căn hộ của Bách. Gã ngồi bên chiếc bàn làm việc lộn xộn, tay cầm điện thoại, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình đang hiện lên ứng dụng nhắn tin. Trong đầu vẫn vương vấn hơi men từ tối qua và lời nói đầy tự tin của Bùi Trường Linh.

Cuối cùng, sau một hồi trì hoãn, những ngón tay thon dài nhưng hơi thô ráp vì tập guitar của gã bắt đầu gõ.

Bách: Chào em, anh là Nguyễn Xuân Bách. Chúng ta đã gặp vài lần.

Tin nhắn được gửi đi, mang theo một chút ngập ngừng hiếm có của kẻ vốn chẳng mấy khi chủ động. Bách đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi pha cà phê, cố tạo ra một khoảng cách với sự chờ đợi.

Chỉ vài phút sau, điện thoại rung lên nhẹ.

Công: Chào anh Bách. Em cũng nhớ ra rồi ạ. Ở show của anh Linh và ở studio chụp hình. Rất vui được nói chuyện với anh.

Nụ cười nhẹ thoáng qua môi Bách khi thấy tin nhắn phản hồi nhanh chóng và lịch sự. Gã ngồi xuống, tiếp tục cuộc hội thoại.

Bách: Anh đang chuẩn bị EP mới, cần quay MV. Linh có đề cập đến em, nói rằng em có thể phù hợp.

Công: Vậy ạ? Anh Linh quá khen rồi. Em rất tò mò về dự án của anh.

Bách: (gửi file audio một đoạn nhạc ngắn trong EP) Có thể nghe thử. Vibe nó như thế.

Một khoảng im lặng dài hơn. Bách hình dung cậu ta đang ở đâu đó, có lẽ giữa một buổi chụp hình hay chuẩn bị cho show diễn, đang đeo tai nghe và lắng nghe một cách nghiêm túc. Sự chờ đợi lần này khiến gã hơi sốt ruột, một cảm giác lạ lẫm.

Công: (sau 10 phút) Anh ơi, nhạc của anh… rất đặc biệt. Nó sâu và có lẽ... Hơi người lớn nhỉ? Em có thể cảm nhận được nhiều thứ trong đó.

Câu trả lời không chỉ là sự xã giao. Nó chạm đúng vào điều Bách muốn nghe. Gã thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Bách: Vậy em có hứng thú thảo luận thêm về ý tưởng MV không? Nếu thuận tiện…

Bách dừng lại, những ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Cách nói chuyện trực tiếp, thẳng thắn của gã trong công việc bỗng khiến gã hơi do dự. Nhưng rồi gã vẫn gõ tiếp, với phong cách quen thuộc:

Bách: Em có thể tới phòng thu của anh. Trao đổi trực tiếp sẽ hiệu quả hơn. Chiều nay hoặc khi nào em rảnh.

Tin nhắn được gửi đi, mang theo một lời mời có phần đột ngột và trực diện. Không phải một quán cà phê ồn ào, không phải một văn phòng công ty trang trọng, mà là phòng thu của gã – không gian riêng tư nhất, nơi những giai điệu và cảm xúc thô nhất được sinh ra.

Bách đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm cà phê đắng nghét. Gã tự hỏi, liệu người mẫu chỉn chu, lịch thiệp kia có thấy lời mời này quá đường đột? Hay cậu ta sẽ từ chối một cách khéo léo?

Màn hình điện thoại lại sáng lên. Trái tim Bách, không hiểu sao, khẽ nhói một cái.

Công: Được ạ. Chiều nay em rảnh sau 3h. Anh cho em địa chỉ nhé.

Một câu trả lời rõ ràng, không vòng vo. Không hỏi dò, không tỏ ra e dè. Sự dễ tính và cởi mở mà Bách từng cảm nhận, dường như đang được xác nhận một lần nữa.

Một nụ cười thực sự, nhẹ nhàng và hiếm hoi, nở trên môi Nguyễn Xuân Bách. Gã nhanh chóng gửi địa chỉ phòng thu, một địa điểm khá kín đáo và riêng tư trong một tòa nhà cũ được cải tạo lại.

Bách: 3h chiều. Anh sẽ ở đó.

Cuộc gặp không-chỉ-là-công-việc sắp diễn ra. Và lần này, không còn là sự vô tình giữa đám đông, mà là một cuộc hẹn có chủ đích. Không gian riêng tư của Bách sắp đón một vị khách đặc biệt. Sợi dây vô hình giữa họ, từ nay, có lẽ sẽ được kéo chặt hơn, trong âm thanh của những bản nhạc chưa hoàn thiện và những ý tưởng chưa được giãi bày.

Chiều hôm đó, không khí trong phòng thu của Bách đặc quánh bởi tiếng bass trầm đang được gã chỉnh sửa, pha trộn với mùi cà phê đặc và một chút hương gỗ nhẹ từ các thiết bị âm thanh. Ánh sáng vàng dịu từ đèn bàn chiếu xuống bàn mixer lộn xộn, soi rõ những đường gân tay đang lướt nhanh trên các nút vặn. Bách chìm đắm trong thế giới âm thanh của riêng mình, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ màu đen cũ, chất liệu cotton mỏng dính bám vào cơ thể săn chắc, để lộ hoàn toàn những đường nét cơ bắp cuồn cuộn và những hình xăm phức tạp, tối màu phủ kín từ vai xuống đến bắp tay. Những đường nét nghệ thuật trên da thịt dưới ánh đèn vàng trông càng thêm sống động, như một phần mở rộng của con người và âm nhạc đầy cá tính trong gã.

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ.

Bách nhíu mày, liếc nhìn đồng hồ, đúng 3 giờ. Gã tạm dừng công việc, đứng dậy. Dáng người cao lớn, đầy hình xăm của gã di chuyển trong không gian chật hẹp một cách uyển chuyển bất ngờ.

Cánh cửa mở ra.

Và Bách chợt khựng lại một nhịp.

Đứng trước cửa không phải là hình ảnh Nguyễn Thành Công chỉn chu, lịch lãm với suit hay áo sơ mi gọn gàng mà gã từng thấy. Cậu vừa đi chụp hình về, và có lẽ đã ghé thẳng đến đây. Trên người cậu chỉ là một chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản, chất liệu mềm mại ôn sát vào phần thân trên thon thả, và một chiếc quần jean ống rộng màu xanh nhạt phong cách vintage. Một chiếc túi vải to được vắt qua vai. Mồ hôi lấm tấm trên làn da rám nắng khỏe khoắn, vài sợi tóc đen dính nhẹ trên trán. Không một lớp trang điểm, không một sự trau chuốt cầu kỳ, Nguyễn Thành Công hiện ra với một vẻ đẹp hoàn toàn khác – tươi tắn, sống động, và đầy sức sống trần trụi. Hơi thở của cậu còn hơi gấp, như thể vừa bước nhanh lên cầu thang.

Hai người đàn ông, một đen một trắng, một đầy hình xăm cuồn cuộn và một với làn da sạch sẽ, cơ bắp thon dài rắn chắc, đứng đối diện nhau trong trang phục giống nhau đến lạ kỳ. Khoảnh khắc ấy, mọi ranh giới về nghề nghiệp, về vỏ bọc xã hội dường như bị xóa nhòa. Họ chỉ đơn giản là hai người trẻ, trong những bộ đồ thoải mái nhất, ở một không gian riêng tư nhất.

Ánh mắt của Công cũng giãn ra một chút khi nhìn thấy Bách. Có lẽ cậu cũng không ngờ thấy gã rapper lạnh lùng lại xuất hiện trong một hình ảnh phóng khoáng và… gần gũi đến thế. Đôi mắt đen của cậu lướt nhanh qua những hình xăm trên cánh tay Bách, thoáng một tia tò mò và thích thú, trước khi quay lại nét mặt điềm tĩnh.

“Em xin lỗi nếu hơi muộn.” Công cất tiếng, giọng hơi khàn nhẹ vì mệt, nhưng vẫn rõ ràng: “Vừa xong việc nên ghé thẳng qua luôn.”

Bách khẽ gật đầu, lùi lại một bước mời cậu vào: “Không sao. Vào đi.”

Khi Công bước qua ngưỡng cửa, mùi hương nhẹ của mồ hôi pha lẫn với hương nước hoa cam chanh thanh mát từ cậu tỏa ra, hòa lẫn với mùi cà phê và gỗ trong phòng, tạo nên một thứ mùi vị mới mẻ. Cậu đặt túi xuống, đưa mắt nhìn quanh căn phòng thu chật chội nhưng đầy cá tính, với các thiết bị âm thanh, guitar, và những đĩa nhạc chất đống.

Bách đóng cửa lại, quay vào. Ánh đèn vàng chiếu xuống hai thân hình vạm vỡ trong những chiếc áo ba lỗ đơn giản. Khoảng cách giữa họ dường như bị thu hẹp lại chỉ trong một chiều, bởi chính sự giản dị và chân thực đến bất ngờ của lần gặp này.

“Anh muốn bắt đầu từ đâu?” Công hỏi, hướng về phía bàn mixer, đôi mắt sáng lên vẻ hào hứng thực sự, không còn là sự lịch thiệp xã giao.

Bách nhìn cậu, nhìn thấy sự đồng điệu trong cách ăn mặc và sự sẵn sàng trong thái độ. Một cảm giác dễ chịu, thoải mái lan tỏa trong lòng gã. Có vẻ như, quyết định mời cậu đến đây, là một lựa chọn đúng đắn.

Căn phòng thu chìm vào một khoảng lặng đặc biệt khi Bách nhấn nút play. Không còn là đoạn ngắn gửi qua tin nhắn, mà là toàn bộ bản nhạc đã được hoàn thiện về mặt âm thanh. Giai điệu mở đầu bằng tiếng guitar điện buồn bã, rồi dần chuyển mình với nhịp trống nặng nề, day dứt. Giọng rap của Bách cất lên, không còn là sự gầm gừ trên sân khấu, mà trầm đục, sâu thẳm, như đang kể một câu chuyện từ tận đáy lòng.

Bách ngồi tựa vào thành ghế chỉnh âm, mắt nhìn về phía màn hình máy tính nhưng thực chất đang dõi theo phản ứng của người ngồi đối diện. Công ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, lưng thẳng, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Đôi mắt đen của cậu nhắm lại một phần, tập trung hoàn toàn vào dòng chảy âm thanh.

Bài hát kể về sự cô độc trong thành phố không ngủ, về những cuộc chạm trán thể xác nhưng trống rỗng tâm hồn, về nỗi khao khát tìm thấy một nhiệt độ thật sự giữa muôn vàn cái chạm hời hợt. Ngôn từ của Bách thẳng thắn, thô ráp, đôi khi pha những hình ảnh ẩn dụ đầy tính nhục cảm, không che giấu. Chúng không phải để khiêu khích, mà để phơi bày sự trần trụi của cảm xúc.

Công ngồi im. Thỉnh thoảng, khi một câu rap với ngôn từ mạnh mẽ, gợi cảm vang lên, đôi mày thanh tú của cậu khẽ nhíu lại, không phải vì khó chịu, mà như đang cố thấu hiểu, đang phân tích lớp nghĩa bên dưới. Cậu gật gù nhẹ, một cử động rất nhỏ, như một sự công nhận: Ừ, mình hiểu cái anh muốn nói đến rồi. Có lúc, khóe môi cậu lại khẽ nhếch lên một chút, như bắt được một sự châm biếm sâu sắc hay một nỗi đau được ngụy trang bằng vẻ ngoài lạnh lùng. Dưới ánh đèn vàng, làn da trên cánh tay thon dài của cậu có vẻ như căng hơn một chút, sự tập trung hiện rõ trong từng đường nét cơ thể.

Bài hát đi đến hồi kết với một đoạn hook được hát bằng giọng khàn đặc quánh, đầy ám ảnh, rồi tất cả chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng “tích tắc” nhỏ từ thiết bị điện tử.

Một lúc lâu sau, Công mới từ từ mở mắt ra. Ánh mắt cậu giờ đây không còn là sự tò mò ban đầu, mà chứa đựng một sự thấu hiểu và cảm thông sâu sắc. Cậu hít một hơi thật sâu, như để tiêu hóa hết những gì vừa nghe được.

“Wow...” Cậu thốt lên, giọng trầm xuống, đầy cảm xúc: “Mạnh mẽ. Và… trần trụi...”

Bách không nói gì, chỉ nhìn cậu chờ đợi.

Công quay người hoàn toàn về phía Bách, đôi mắt sáng quắc dưới ánh đèn: “Bài hát này… nó không chỉ là âm nhạc. Nó là một trải nghiệm. Một cuộc hành trình từ bóng tối ra ánh sáng, hay… là sự chấp nhận ở lại trong bóng tối?” Cậu hỏi, như đang tự vấn, nhưng cũng như đang hỏi chính tác giả.

Rồi không đợi Bách trả lời, cậu tiến thẳng vào vấn đề, giọng trở nên nghiêm túc và đầy hào hứng của một người sẵn sàng nhập cuộc: “Vậy… với thứ âm nhạc và cảm xúc như thế này, anh muốn MV của mình trông như thế nào? Anh hình dung ra sao? Một câu chuyện cụ thể, hay chỉ là những hình ảnh cảm xúc phi tuyến? Và… vai trò của em trong đó là gì?”

Câu hỏi của Công không hời hợt. Nó cho thấy cậu không chỉ nghe bằng tai, mà còn thấy bằng mắt của một người nghệ sĩ. Cậu đang hỏi về tầm nhìn, về cốt lõi mà Bách muốn truyền tải. Và trong cách cậu hỏi, có một sự tôn trọng sâu sắc dành cho tác phẩm, cùng với một sự sẵn sàng đắm mình vào thế giới đầy phức tạp và dục vọng ấy mà Bách đã vẽ ra.

Bách nhìn thẳng vào đôi mắt đen đang chờ đợi, đầy thách thức và cởi mở ấy. Lần đầu tiên, gã cảm thấy có ai đó thực sự thấy được thứ gã muốn thể hiện, ngay từ lần đầu tiếp xúc. Một tia lửa sáng tạo, lẫn một thứ cảm xúc khó gọi tên, chợt bùng lên trong lồng ngực gã.

Bách từ từ buông hai tay xuống, ánh mắt nâu sẫm chạm vào ánh mắt đen huyền đang chờ đợi. Một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua, nơi khóe môi gã.

"Tôi muốn nó là một giấc mơ," gã nói, giọng trầm hơn cả khi hát. "Một giấc mơ nơi những dục vọng và nỗi cô đơn được phóng đại, được biến thành những hình ảnh siêu thực. Không phải một câu chuyện tuyến tính. Mà là... những mảnh vỡ cảm xúc được lắp ghép lại." Gã hướng mắt về phía những thiết bị âm thanh, như tìm kiếm từ ngữ. "Có bạo lực, nhưng là bạo lực nội tâm. Có sự gợi cảm, nhưng là thứ gợi cảm đầy đe dọa và cô độc. Tôi muốn người xem bị ném vào đó, và tự cảm nhận."

Gã quay lại nhìn Công. "Em nghĩ sao? Em... có dám lao vào một giấc mơ như thế không?"

Lời chất vấn đầy thách thức, nhưng ánh mắt Bách lại không hề có ý chế nhạo. Nó nghiêm túc, và đầy chờ đợi. Gã đang hỏi, thực sự muốn biết câu trả lời từ chính con người trước mặt, chứ không phải từ lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài của cậu.

Ánh mắt Bách vẫn còn đang chìm trong vùng tối của những hình ảnh siêu thực và những cảm xúc thô ráp vừa được phơi bày, thì nụ cười của Công đã nở ra, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, cắt ngang dòng suy tư của gã.

Cậu không đáp lại ngay bằng lời. Thay vào đó, cậu chống cằm lên, khuỷu tay tựa vào đùi, tạo nên một dáng vẻ thoải mái, suy tư. Ánh đèn vàng trong phòng thu như hội tụ cả vào đôi mắt ấy – đôi mắt đen huyền bỗng trở nên long lanh, sâu thẳm, và rõ ràng là đang cười. Đó không phải nụ cười xã giao, càng không phải sự đồng ý hời hợt. Nó ấm áp, đầy sự thích thú được khơi gợi, và ẩn chứa một sự can đảm ngầm hiểu.

“Một giấc mơ đầy mảnh vỡ, hả?” Công lặp lại cụm từ của Bách, giọng nhẹ nhàng như đang nếm thử hương vị của nó: “Nghe có vẻ… đáng thử.”

Rồi cậu ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Bách, nụ cười không hề tắt. Ánh mắt ấy, vừa tinh anh vừa dịu dàng, như xuyên thấu qua lớp vỏ lạnh lùng và những hình xăm đầy đe dọa bên ngoài, chạm đến phần con người thật sự đang khao khát biểu đạt của gã.

“Có lẽ anh sẽ ngạc nhiên.” Công nói, từng chữ rõ ràng, không chút ngần ngại. “Nhưng em… lại khá thích những thứ như vậy.”

Cậu buông tay xuống, ngồi thẳng người hơn, thần thái thoải mái nhưng toát lên một sự quyết đoán bất ngờ.

“Em đồng ý. Hợp tác với anh trong MV này.” Lời tuyên bố gọn gàng, dứt khoát, không một chút do dự hay điều kiện nào. Nó đến nhanh và thẳng thắn đến mức khiến ngay cả Bách, người vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, cũng khẽ giãn con ngươi.

Có một sự tương phản thú vị trong khoảnh khắc này: Bách, với vẻ ngoài phóng túng, gai góc và đầy thách thức, lại đang là người chờ đợi sự chấp thuận. Còn Công, với vẻ ngoài thanh lịch, tưởng như mỏng manh và an toàn, lại dễ dàng bước vào một thế giới đầy rẫy những hình ảnh méo mó và cảm xúc phức tạp ấy, với một nụ cười đầy tự tin trên môi.

Sự đồng ý của cậu không chỉ là “được”. Nó giống như một lời khẳng định: Tôi hiểu thứ anh muốn. Và tôi đủ can đảm để cùng anh thực hiện nó.

Bách im lặng trong giây lát, như để lời nói của Công thấm vào không gian đặc quánh âm thanh vừa lắng xuống. Rồi gã khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trịch sự ghi nhận.

“Tốt.” Một từ duy nhất, nhưng giọng nói đã bớt đi phần lạnh lẽo, thay vào đó là một sự trầm ấm khó tả.

Khoảng cách giữa họ trong căn phòng thu chật hẹp dường như lại bị xóa nhòa thêm một lần nữa. Lần này không phải bởi trang phục giản dị, mà bởi một sự đồng điệu nghệ thuật vừa được thiết lập. Bách vừa tìm thấy một người không chỉ có gương mặt phù hợp, mà còn có sự thấu hiểu và dũng khí để bước vào thế giới âm nhạc đầy góc cạnh của gã. Còn Công, sau những lần gặp gỡ đầy ẩn ý, cuối cùng cũng chính thức bước qua cánh cửa sáng tạo của người đàn ông bí ẩn này.

Nụ cười trên môi Công vẫn giữ nguyên, như một lời hứa ngầm cho một hành trình sáng tạo đầy thử thách sắp tới. Và trong ánh mắt nâu sẫm của Bách, tia lửa nhỏ đã từng thoáng qua giờ đây dường như đã bén lại, cháy âm ỉ một cách đầy hứa hẹn.

Thời gian trôi nhanh như những khung hình được tua nhanh trong một cảnh phim đầy kịch tính.

Những tuần lên kế hoạch và chuẩn bị cho MV của Bách trôi qua trong một không khí vừa tập trung cao độ, vừa đầy những căng thẳng ngọt ngào và mơ hồ. Căn phòng thu của Bách, hay những địa điểm scouting cho MV, trở thành không gian chung nơi hai thế giới va chạm và hòa quyện.

Họ ngồi cùng nhau phân tích từng cảnh quay, thảo luận về biểu cảm, cử chỉ. Bách, vốn ít lời, lại trở nên chi tiết đến khắt khe. Công, ngược lại, không chỉ tiếp thu mà còn đưa ra những ý tưởng bất ngờ, sắc sảo, khiến gã phải nhìn cậu bằng một con mắt khác, không còn là “người mẫu được chọn”, mà là một cộng sự sáng tạo thực thụ. Khoảng cách vật lý giữa họ trong những lần làm việc thường rất gần: cùng cúi trên một chiếc máy tính, vai chạm vai; cùng đứng trước một bối cảnh, trao đổi bằng những câu nói ngắn và ánh mắt dài.

Và chính trong những khoảng cách gần ấy, thứ không khí “mập mờ” bắt đầu len lỏi.

Nó nằm ở cách Bách thỉnh thoảng đưa tay chỉnh nhẹ một lọn tóc rơi xuống trán Công khi thấy nó che mất ánh mắt cậu trong một bản phác thảo storyboard. Cử chỉ nhanh, vô tư về công việc, nhưng đầu ngón tay gã chạm vào da thịt ấm áp, khiến cả hai đều có một khoảnh khắc im lặng lạ thường.

Nó nằm ở nụ cười hơi nửa miệng, đầy ý đồ của Công khi cậu thử một vài động tác gợi cảm theo yêu cầu của phân cảnh, rồi hỏi Bách: “Như thế này đã đủ ‘đe dọa và cô độc’ chưa, anh Bách?” Câu hỏi công việc, nhưng ánh mắt cậu lại như đang thăm dò, đang tán tỉnh một cách tinh tế.

Không khí giữa họ trở nên sexy một cách tự nhiên và đầy ám ảnh. Nó không phô trương, mà thấm vào từng chi tiết nhỏ: một cái liếc mắt nhanh khi đối phương không để ý, một lần vô tình chạm tay khi cùng cầm một bản kịch bản, một câu nói đùa ám chỉ nhẹ nhàng về những ca từ 21+ trong bài hát, khiến Công cười khúc khích, tai hơi ửng hồng, còn Bách thì chỉ nhìn cậu với ánh mắt nâu càng lúc càng sâu thẳm và khó nắm bắt.

Có những buổi tối làm việc muộn, khi cả hai đều mệt nhoài, Công ngả người trên ghế, chiếc áo phông rộng tuột xuống một bên vai, để lộ xương quai xanh thanh tú. Bách ngồi đối diện, mắt không rời khỏi đường cong ấy, ly nước trong tay gã im lặng một cách đầy ý nghĩa. Sự căng thẳng tình cảm treo lơ lửng trong không khí, dày đặc hơn cả sự mệt mỏi. Họ như đang chơi một ván cờ ngầm, không tuyên chiến, không xác nhận, chỉ liên tục thăm dò và vẽ vòng vèo quanh một ranh giới vô hình mà cả hai đều biết rằng nếu vượt qua, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

Mối quan hệ của họ không còn đơn thuần là “hợp tác”. Nó là một thứ gì đó mập mờ đầy hấp dẫn: một sự thu hút nghệ thuật chuyển hóa thành sự thu hút cá nhân, một sự thấu hiểu công việc dẫn lối đến một sự tò mò da thịt. Họ nói về ánh sáng, về góc máy, về cảm xúc nhân vật, nhưng đôi mắt và những cử chỉ vô thức lại nói về một thứ ngôn ngữ khác – ngôn ngữ của sự rung động, của những tín hiệu tán tỉnh tinh vi, và của một sức hút cháy bỏng đang được nuôi dưỡng trong chính cái không gian sáng tạo đầy cảm xúc này.

MV sắp được quay. Nhưng có lẽ, thứ đáng mong đợi hơn cả những thước phim đẹp đẽ, chính là thứ tình cảm đang âm ỉ cháy giữa người nghệ sĩ và người cộng sự. Nó nguy hiểm, quyến rũ, và chỉ chờ một tia lửa nhỏ để bùng lên thành ngọn lửa khó kiểm soát.

Buổi fitting đầu tiên diễn ra trong một studio nhỏ chuyên về stylist, nơi các bộ trang phục cho MV được bày ra như một bữa tiệc thị giác đầy màu sắc và chất liệu trái ngược. Không khí ngột ngạt bởi vải vóc, mùi nước hoa mới và sự hối hả của đội ngũ sản xuất.

Bách thử đồ trước. Gã xuất hiện từ phòng thay đồ trong một bộ trang phục bằng da đen bóng, kết hợp với lưới thép và vải bố rách phong cách dystopia, hoàn toàn phù hợp với vibe tối tăm và đầy đe dọa của MV. Gã đứng trước gương, ánh mắt lạnh lùng kiểm tra từng chi tiết, gật đầu với stylist – một sự chấp thuận hiếm hoi. Vẻ ngoài của gã lúc này trông thực sự nguy hiểm và cuốn hút, những hình xăm lộ ra dưới lớp vải đen càng tăng thêm vẻ bí ẩn.

Đến lượt Công.

Cậu bước ra từ sau tấm rèm trong một bộ đồ hoàn toàn trái ngược: một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, gần như trong suốt dưới ánh đèn, cài không hết cúc, để lộ một phần ngực và xương quai xanh; kết hợp với một chiếc quần ống rộng chất liệu mềm mại tối màu. Ý đồ rõ ràng: sự trong trắng mong manh bị đặt vào một thế giới hỗn độn, tàn bạo. Cậu đứng đó, dưới ánh đèn sáng trắng, trông vừa thuần khiết lại vừa gợi cảm đến nghẹt thở.

Bách, đang dựa vào tường quan sát, bỗng nhíu mày. Gã bước tới, vòng qua stylist đang xuýt xoa khen ngợi.

“Chưa được.” giọng gã cất lên, cắt ngang không khí: “Áo này… quá an toàn. Nó cần rách hơn, vướng víu hơn. Và phần này,” gã chỉ vào bờ vai và ngực áo đang phô bày làn da của Công.

“Cần tạo cảm giác bị xâm phạm, chứ không phải chỉ… phô ra.”

Rồi, như để minh họa, bàn tay đầy hình xăm của Bách chìa ra. Ngón tay gã không chạm vào vải, mà trực tiếp chạm lên da thịt của Công. Đầu ngón tay thô ráp lướt nhẹ dọc theo xương quai xanh, rồi dừng lại ở một điểm trên ngực áo, như đang đo đạc, hoặc như đang đánh dấu.

“Chỗ này.” Gã nói, giọng trầm khàn: “Nên có một đường rách chéo, từ đây…” Ngón tay di chuyển, kéo một đường tưởng tượng xuống dưới: “…xuống tận đây.”

Mỗi lần chạm đều mang theo một luồng điện nho nhỏ. Da thịt Công hơi nổi gai ốc, nhưng cậu không hề lùi lại. Ngược lại, đôi mắt đen láy của cậu khẽ nheo lại, một tia ánh sáng tinh nghịch và thách thức lóe lên. Cậu liếc nhìn Bách từ dưới lên, qua hàng mi dài, nụ cười mỉm rất khẽ nơi khóe môi, một cái liếc mắt trêu ghẹo rõ ràng, như thể nói: Anh làm vậy là có ý gì?

Bách bắt được ánh mắt ấy, con ngươi gã khẽ co lại. Gã vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc của đạo diễn, nhưng áp lực từ đầu ngón tay lên da Công dường như tăng lên một chút, phân vân giữa việc rút ra hay tiếp tục.

Đúng lúc đó, stylist gọi to: “Để em đi tìm cái kéo và mấy mảnh vải rách khác phù hợp hơn!” Rồi vội vã quay đi, để lại hai người đàn ông trong góc yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng thở và sự căng thẳng ngọt ngào giữa họ.

Khoảnh khắc cánh cửa phụ đóng lại, Công đột ngột hành động.

Bàn tay thon dài, mềm mại nhưng lực nắm chắc của cậu tóm lấy cổ tay Bách, giữ chặt lấy bàn tay đang còn đặt trên ngực mình. Cử chỉ bất ngờ và trực tiếp khiến Bách giật mình, ánh mắt nâu sẫm đổ dồn vào gương mặt đang cười hờ của Công.

Công nghiêng đầu, giọng nói thấp, trầm ấm, pha chút mỉa mai vui vẻ: “Anh Bách… chạm hơi nhiều rồi đấy.” Cậu nhấn nhá vào từng chữ, đôi mắt vẫn giữ nguyên ánh nhìn trêu chọc, nhưng sâu bên trong là một sự thách thức không hề giấu giếm. “Hay là… đây cũng là một phần trong ‘cảm giác bị xâm phạm’ mà anh muốn em diễn?”

Cổ tay Bách trong tay Công như phát nhiệt. Gã không rút tay ra. Ngược lại, gã khẽ nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách đến mức hơi thở của họ gần như hòa làm một. Giọng gã trầm xuống, chỉ đủ hai người nghe thấy: “Nếu em diễn được sự xâm phạm bằng chính cảm nhận thật… thì càng tốt.”

Lời nói như một gáo nước lạnh tạt vào không khí nóng bỏng, nhưng lại càng khiến ngọn lửa âm ỉ bùng lên mạnh mẽ. Tay Công vẫn nắm chặt cổ tay Bách, hai cơ thể gần như áp sát vào nhau qua lớp vải mỏng manh. Ranh giới giữa công việc và tình cảm, giữa thử đồ và thử lòng, trong khoảnh khắc này đã trở nên mong manh đến tuyệt đối.

Cho đến khi tiếng bước chân của stylist vọng lại từ hành lang, Công mới từ từ buông tay ra, nụ cười tinh nghịch vẫn nở trên môi, như thể vừa thắng một ván cờ nhỏ. Bách rút tay về, trên mặt thoáng một biểu cảm khó đọc, nhưng ánh mắt gã dính chặt lấy Công, đầy vẻ hứa hẹn và cảnh báo.

Buổi fitting tiếp tục, nhưng không khí đã hoàn toàn khác. Mỗi lần stylist chỉnh sửa trang phục cho Công, ánh mắt của Bách từ xa như đang chạm vào từng đường may, từng centimet da thịt được phô bày, nặng trĩu một sự sở hữu và khao khát chưa được thừa nhận. Và Công, dưới ánh nhìn ấy, lại càng tỏa ra một vẻ quyến rũ chủ động, đầy khiêu khích. Trận chiến ngầm giữa họ, vừa tán tỉnh vừa thách thức, đã chính thức bước vào một hiệp mới, căng thẳng và sexy hơn bao giờ hết.

.

Studio chìm trong một thứ ánh sáng tà ma: vàng óng như mật ong đặc quánh và đỏ rực như than hồng sắp tắt, xuyên qua làn khói mỏng manh tỏa ra từ máy tạo khói, quyện vào nhau tạo nên một không gian ngột ngạt, mê hoặc. Set quay được dựng lên như một mê cung của những vật thể kỳ dị và góc cạnh. Tiếng máy quay chạy êm ru, tiếng đạo diễn trao đổi nhỏ nhẹ với đội hình ảnh, tất cả tạo thành một thứ âm thanh nền đầy áp lực.

Ekip đông người, di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma xung quanh vùng sáng chính. Nhưng giữa Bách và Công, dường như tồn tại một vùng im lặng riêng biệt, một bong bóng vô hình ngăn cách họ với phần còn lại của thế giới. Bách đã vào vai, trang phục đen bóng, tóc rũ xuống che một phần ánh mắt lạnh lùng. Công trong chiếc áo sơ mi trắng mỏng đã được chỉnh sửa, với những đường rách chiến tích, đứng đối diện, thần thái mong manh mà kiên cường.

Đạo diễn, một người đàn ông trung niên có kinh nghiệm, ngồi sau màn hình monitor, giọng nói bình tĩnh, rõ ràng vang lên qua tai nghe của hai diễn viên chính: “Cảnh này. Hai người cần đứng rất gần nhau. Gần đến mức… có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Công, anh cần một ánh nhìn vừa sợ hãi, vừa bị thu hút. Bách, anh là người kiểm soát, nhưng cũng bị cuốn vào chính sự thu hút ấy. Bắt đầu từ đây.”

Không ai phản đối. Chỉ thị được đưa ra rõ ràng.

Bách khẽ gật đầu, ánh mắt từ dưới làn tóc đen hướng về Công. Gã bước vào set, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc nịch trên sàn. Gã không để cho ai khác can thiệp. Gã tự tay chỉnh vị trí cho Công.

Lần này, không còn là những cái chạm qua loa, chỉ dẫn nhanh chóng. Bàn tay đầy hình xăm của Bách đặt lên lưng Công, áp nhẹ, rồi trượt xuống một cách chậm rãi, có chủ đích, dừng lại ở eo. Lòng bàn tay rộng, thô ráp của gã áp sát vào lớp vải mỏng manh, truyền qua một hơi ấm nóng hổi và sức mạnh áp đảo. Gã không buông ngay. Gã giữ lại ở đó, đủ lâu để cảm nhận rõ rệt độ ấm của làn da phía dưới, nhịp thở hơi nhanh của Công, và cả sự run rẩy tinh tế mà có lẽ chỉ riêng gã mới nhận ra.

Công đứng im, mắt nhìn thẳng vào ngực Bách, như đúng chỉ đạo. Nhưng đôi mắt đen của cậu không chỉ có sợ hãi và bị thu hút. Trong đó còn lấp lánh một thứ ánh sáng thách thức, và một sự thừa nhận ngầm với cái chạm đầy sở hữu này. Thân hình cậu không căng cứng phản kháng, mà như chùng xuống một chút trong vòng tay định vị ấy, một sự đầu hàng giả vờ, hay một sự mời gọi thật sự?

“Nhích sang phải một chút.” Giọng Bách trầm khàn vang lên sát bên tai Công, hơi thở phả vào vành tai nhạy cảm. Tay gã ở eo Công nhẹ nhàng đẩy nhẹ, điều chỉnh. Mỗi một động tác, mỗi một điểm chạm, đều nằm ngoài phạm vi công việc cần thiết. Nó chậm, nó có chủ ý, nó đầy tính biểu cảm.

Không gian xung quanh như biến mất. Ánh đèn vàng đỏ, làn khói mờ, tiếng máy quay… tất cả đều nhòa đi. Chỉ còn lại cảm giác da thịt nơi điểm tiếp xúc, hơi thở quyện vào nhau, và sự căng thẳng tình dục dâng lên đến đỉnh điểm mà không cần một lời nói, một cử chỉ thân mật nào khác.

Đạo diễn im lặng quan sát trên màn hình, không ngăn cản. Có lẽ ông ta cũng thấy được thứ ma thuật chết người đang tỏa ra từ hai nhân vật chính này – một thứ hóa học màn ảnh hiếm có, không thể đạo diễn mà có được.

“Được rồi." Cuối cùng, Bách thì thầm, tay gã rời khỏi eo Công một cách lưu luyến, nhưng vẫn để lại dư âm nóng bỏng trên lớp vải và cả trên da thịt. Gã lùi lại một bước ngắn, đúng vào vị trí được chỉ định, ánh mắt vẫn ghim chặt Công. “Diễn đi.”

Và máy quay bắt đầu quay. Trong khung hình, hai thân hình gần như dính vào nhau dưới ánh sáng ma mị, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Cái nhìn trao đổi giữa họ không còn là diễn xuất thuần túy nữa. Nó là sự tiếp nối của những lần chạm tay trong phòng thu, của cái nắm cổ tay đầy thách thức trong buổi fitting, của tất cả những khoảnh khắc mập mờ đã tích tụ lại. Nó cháy bỏng, nguy hiểm, và đẹp đến nghẹt thở.

Ekip làm việc trong im lặng tuyệt đối, như thể sợ làm vỡ đi thứ bong bóng mong manh đang bao bọc lấy hai người đàn ông trên set. Mối quan hệ của họ, từ lâu đã vượt qua ranh giới hợp tác, giờ đây chính thức được đưa lên màn ảnh, phóng đại dưới ánh đèn và ống kính, trở thành một thứ nghệ thuật sống động, đầy ám ảnh và dục vọng được kiểm soát. Và ai cũng biết, khi máy quay ngừng quay, thứ năng lượng này sẽ không biến mất. Nó sẽ trở về với họ, còn mãnh liệt và khó cưỡng hơn gấp bội.

Cảnh quay diễn ra trong một sự im lặng căng như dây đàn. Chỉ có tiếng thở, hơi thở của họ hòa làm một, nặng trĩu cảm xúc trước ống kính. Mỗi lần đạo diễn hô “Cắt!”, không khí trên set mới như vỡ òa, nhưng vùng không gian giữa Bách và Công vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng đặc biệt ấy. Gã không lập tức rời xa, cậu cũng không bước lui. Họ đứng đó, trong ánh đèn nóng rực, nhìn nhau, như thể vẫn còn đang ở trong thế giới của phân cảnh – một thế giới nơi sự xâm phạm và đầu hàng, kiểm soát và bị thu hút chỉ cách nhau một tơ hào.

Đến cảnh quay tiếp theo, yêu cầu còn thử thách hơn: “Bách, anh từ từ đưa tay lên, chạm vào mặt Công. Không phải một cái chạm dịu dàng. Mà là sự kiểm tra, sự sở hữu. Công, ánh mắt của em không được lảng tránh.”

Lại một lần nữa, không cần đạo diễn hay ai khác can thiệp. Bách bước vào vị trí. Gã đứng sát đến mức gần như không còn khoảng cách. Hơi thở của gã phả lên mặt Công, mang theo mùi bạc hà và thuốc lá nhẹ. Rồi, bàn tay đầy hình xăm từ từ nâng lên.

Những ngón tay thon dài, từng chơi đàn, từng viết nên những giai điệu phức tạp, giờ đây chậm rãi lướt qua khóe mắt Công, xuống sống mũi thẳng tắp, dừng lại ở đôi môi mềm mại đang khẽ mở. Áp lực từ đầu ngón tay không mạnh, nhưng đầy tính khẳng định. Nó không phải là một cử chỉ yêu đương. Nó là sự đánh dấu, là sự khẳng định chủ quyền trên một tác phẩm nghệ thuật sống. Da thịt dưới đầu ngón tay Bách ấm nóng và mềm mại một cách đáng kinh ngạc.

Công không chớp mắt. Ánh mắt đen huyền của cậu dán chặt vào mắt Bách, như một lời thách thức ngầm: Anh cứ việc. Trong cái nhìn ấy có sự kiêu hãnh, có sự chấp nhận, và thậm chí, một sự khuyến khích tinh vi. Cậu nghiêng đầu một chút, má cọ nhẹ vào lòng bàn tay thô ráp của Bách, một cử động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, khiến ngay cả gã rapper lạnh lùng cũng phải khẽ rùng mình.

Máy quay ghi lại từng chi tiết nhỏ ấy: sự run rẩy của ngón tay Bách khi bị đáp trả, sự thu hẹp của con ngươi Công, sự căng cứng của cơ hàm dưới lớp da mỏng. Sự căng thẳng tình dục trong không khí dày đặc đến mức cả ekip đứng xung quanh đều cảm thấy được, có người quay đi, có người nuốt nước bọt.

“Tốt… Rất tốt…” Đạo diễn thì thầm vào micro, giọng đầy phấn khích: “Giữ nguyên trạng thái đó. Công, từ từ nhắm mắt lại, như thể anh đang đắm chìm trong cảm giác đó, dù nó đáng sợ. Bách, ánh mắt của anh vẫn phải giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng, nhưng… để lộ một vết nứt. Một chút mất kiểm soát.”

Công từ từ khép mi mắt lại, hàng lông mi dài in bóng trên gò má. Cử chỉ đầu hàng ấy lại càng khiến Bách phải gồng mình lên để giữ vững biểu cảm. Nhưng “vết nứt” mà đạo diễn yêu cầu đã xuất hiện: một tia lửa hoang dại, khao khát lóe lên trong đáy mắt nâu sẫm của gã, nhanh đến mức chỉ có ống kính máy quay độ phân giải cao mới bắt kịp. Ngón tay gã trên môi Công khẽ động đậy, như muốn ấn sâu hơn, như muốn cảm nhận nhiều hơn.

Rồi, một cách đột ngột, trước khi đạo diễn kịp hô “Cắt!”, Công mở mắt ra.

Ánh mắt cậu giờ đây trong veo, sắc lạnh, không còn vẻ đắm chìm hay sợ hãi. Cậu nhìn thẳng vào Bách, đôi môi dưới đầu ngón tay gã khẽ mấp máy, tạo thành một câu nói không lời, chỉ dành riêng cho gã: “Đủ chưa?”

Bách như bị điện giật. Gã rụt tay lại nhanh hơn dự tính, để lại một khoảng trống đột ngột giữa hai người. Hành động đó còn lột tả sự “mất kiểm soát” hơn bất cứ diễn xuất nào. Gã quay lưng đi, hít một hơi thật sâu, vai gã căng lên dưới lớp áo đen.

“Cắt!” Đạo diễn vội hô, giọng đầy hài lòng. “Xuất sắc! Nghỉ năm phút!”

Nhưng không ai trong hai người di chuyển ngay. Bách đứng quay lưng, nắm đấm siết chặt bên hông. Công vẫn đứng nguyên tại chỗ, trên môi nở một nụ cười nhẹ, đầy vẻ tự mãn, như thể vừa giành chiến thắng trong một cuộc đua ngầm. Cậu biết mình vừa chạm được vào điểm yếu thật sự của con người lạnh lùng kia.

Năm phút nghỉ ngắn ngủi trôi qua trong sự im lặng đầy ý nghĩa giữa họ. Khi quay trở lại set, không khí đã khác. Mỗi lần Bách phải chạm vào Công theo kịch bản, gã làm điều đó với một sự chính xác lạnh lùng hơn, như thể đang cố gắng lấy lại thế chủ động. Nhưng mỗi lần như vậy, Công lại có cách đáp trả riêng: một cái liếc mắt, một sự chùng xuống tinh tế của cơ thể, một hơi thở dài khẽ… tất cả đều như những mũi kim nhỏ, đâm xuyên qua lớp vỏ phòng thủ mà gã đang cố gắng dựng lên.

Buổi quay kết thúc muộn. Mọi người mệt nhoài nhưng phấn khích vì những thước phm xuất sắc thu được. Bách thay đồ nhanh chóng, định lẳng lặng rời đi. Nhưng khi gã bước ra khỏi phòng thay đồ nam, Công đã đứng đợi ở đó, dựa vào tường, trong bộ đồ thường thoải mái, tay cầm một chai nước.

Cậu không nói gì, chỉ đưa chai nước về phía Bách.

Bách dừng bước, nhìn chai nước, rồi nhìn vào đôi mắt đang cười của Công. Lần này, không có ánh đèn sân khấu, không có khói mờ, không có ống kính. Chỉ có họ, và sự thật trần trụi của những cảm xúc đã bị khuấy động đến tận cùng.

Gã từ từ đưa tay ra, nhận lấy chai nước. Ngón tay của họ chạm nhau trong một khoảnh khắc. Cả hai đều không rút tay lại ngay.

“Diễn xuất của em hôm nay…” Bách lên tiếng, giọng khàn đặc. “…rất nguy hiểm.”

Công cười nhẹ, giọng trầm ấm: “Anh cũng thế.” Cậu hơi nghiêng người, thì thầm, “Nhưng mà… ‘nguy hiểm’ mới thú vị, phải không?”

Câu hỏi treo lơ lửng trong không gian hành lang tối. Bách không trả lời. Gã chỉ nhìn cậu, ánh mắt đen sẫm như muốn nuốt chửng mọi thứ. Rồi gã khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy ẩn ý, trước khi xoay người bước đi, để lại Công đứng đó với nụ cười ngày càng rạng rỡ trên môi.

Trận chiến ngầm vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bước vào giai đoạn gay cấn nhất. Và cả hai đều biết, kẻ đầu hàng thực sự, sẽ không phải là người rời đi trước.

Bữa tiệc mừng kết thúc buổi quay diễn ra tại một quán nhậu ồn ào, ánh đèn neon rực rỡ và tiếng cười nói xé tan sự mệt mỏi sau một ngày làm việc căng thẳng. Bách, vẫn là hình ảnh lạnh lùng thường thấy, ngồi trong góc, ly rượu mạnh trong tay chỉ nhấp môi từng ngụm nhỏ. Mắt gã không rời khỏi Công, người đang ngồi giữa đám đông, nụ cười tươi rói, dễ dàng trò chuyện với bất kỳ ai. Cậu vẫn tỏa ra thứ ánh sáng thu hút ấy, nhưng chỉ có Bách mới biết, đằng sau vẻ ngoài hòa đồng ấy là một sự thách thức ngầm chỉ dành riêng cho gã.

Đến lúc tàn tiệc, Bách xung phong đưa Công về.

Chiếc xe SUV đen của Bách lướt êm trên con đường vắng lúc nửa đêm. Bên trong xe, không gian tách biệt hoàn toàn với sự ồn ã vừa qua. Chỉ còn tiếng động cơ êm ru và bản nhạc jazz trầm buồn phát ra từ hệ thống âm thanh. Mùi rượu nhẹ, mùi nước hoa gỗ ấm của Bách và hương cam chanh thanh mát từ Công quyện vào nhau.

Lúc đầu, họ trao đổi vài câu xã giao về buổi quay, về sự chuyên nghiệp của ekip. Nhưng rồi cuộc trò chuyện cũng lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng đặc quánh, không hề thoải mái. Mỗi lần Bách đánh lái, cánh tay gã chạm nhẹ vào Công ngồi bên cạnh. Mỗi lần như vậy, một luồng điện nho nhỏ lại chạy dọc sống lưng cả hai.

Đột nhiên, giữa lúc dừng đèn đỏ, Bách phá vỡ sự im lặng. Giọng gã trầm, phẳng lặng, không nhìn Công mà vẫn nhìn thẳng về phía trước qua kính chắn gió:

"Hôm nay... cảnh tay anh chạm mặt em." Gã dừng lại, như để cụm từ đó lơ lửng trong không khí: "Em diễn cái ánh mắt 'đắm chìm' đó rất tốt."

Công khẽ quay đầu nhìn gã, đôi mắt trong bóng tối lấp lánh một chút cảnh giác lẫn tò mò. "Cảm ơn anh. Nhưng đó không hẳn là diễn."

Lời nói như một thách thức trực tiếp. Bách từ từ quay mặt sang nhìn cậu. Ánh đèn đường lướt qua kính xe, chiếu sáng từng phần khuôn mặt góc cạnh của gã, làm nổi bật đôi mắt nâu sẫm đang ánh lên một thứ tia sáng nguy hiểm.

"Ý em là gì?" Gã hỏi, giọng thấp khàn.

Không khí trong xe lập tức trở nên kì lạ. Nó đặc lại, nóng lên, dù điều hòa vẫn đang chạy. Sự căng thẳng tình dục mà họ đã xây dựng cả ngày trên set phim, bị kìm nén trong bữa tiệc, giờ như tìm được lối thoát trong không gian chật hẹp này.

Công không trả lời ngay. Cậu từ từ đưa tay lên, như thể đang nhớ lại cảm giác, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên làn da má nơi bàn tay Bách đã chạm vào. Một cử chỉ vô cùng gợi cảm và tự giác.

"Ý em là," Công nói, từng chữ một, giọng nhẹ nhưng rõ ràng, "khi anh chạm vào em như thế, với ánh mắt đó... ranh giới giữa diễn và thật rất mong manh. Em không cần 'diễn' sự đắm chìm. Nó... tự đến."

Lời thừa nhận ấy treo lơ lửng trong xe, táo bạo và trực diện hơn bất cứ thứ gì họ từng trao đổi. Nó xé toạc lớp vỏ công việc, phơi bày sự thật đang nhức nhối: họ bị thu hút nhau, một cách mạnh mẽ và nguyên thủy.

Bách siết chặt tay lái, các đốt ngón tay trắng bệch. Gã nhìn Công, ánh mắt như muốn xuyên thấu. "Em biết em đang nói gì không?"

"Rất rõ." Công đáp lại, không chớp mắt. "Còn anh? Anh có biết lúc đó ánh mắt anh nói lên điều gì không? Nó nói rằng anh cũng đang 'đắm chìm', và anh... sợ điều đó."

"Em dám nói thẳng vậy luôn hở?"

"Em dám." Công cắt ngang, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Vì đây không phải trên set. Không có máy quay, không có đạo diễn. Chỉ có anh và em."

Đèn xanh bật lên. Chiếc xe phía sau bấm còi nhẹ nhắc nhở. Bách như tỉnh giấc mộng, quay mặt đi, nhấn ga cho xe chuyển bánh. Nhưng tốc độ của xe có vẻ nhanh hơn một chút, như thể gã đang muốn chạy trốn khỏi không khí ngột ngạt mà chính mình tạo ra, hay muốn nhanh chóng đến một điểm đến nào đó... để giải quyết thứ căng thẳng này.

Phần còn lại của quãng đường, họ không nói thêm lời nào. Nhưng sự im lặng giờ đây đã khác. Nó là một sự im lặng đầy hứa hẹn, nóng bỏng và nguy hiểm. Mỗi một kilomet trôi qua, sợi dây căng giữa họ lại như bị kéo chặt hơn.

Khi xe dừng trước chung cư của Công, Bách tắt máy. Cả hai ngồi yên trong bóng tối, chỉ có đèn đường chiếu vào tạo thành những vệt sáng mờ.

"Anh có muốn lên uống nước không?" Công hỏi, giọng bình thản, nhưng trong đó là cả một vũ trụ mời gọi.

Câu hỏi giản đơn ấy lại là đòn quyết định. Bách quay sang nhìn cậu, trong mắt gã là một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Sự thận trọng, sự kiểm soát, đang đấu tranh với con sóng dục vọng và tò mò đã được khơi dậy bấy lâu.

Không gian trong xe, lúc này, thực sự trở thành một chiến trường im lặng, nơi chỉ cần một cái gật đầu hay một lời từ chối, sẽ quyết định toàn bộ lối rẽ của câu chuyện giữa họ.

Câu hỏi của Công vẫn còn lơ lửng trong không gian tĩnh lặng của xe, mang theo sức nặng của một lời mời không chỉ dừng lại ở một ly nước. Ánh mắt của Bách lướt qua khuôn mặt đang mỉm cười kia, qua đôi môi mềm mại vừa thốt ra lời thách thức, rồi dừng lại ở đôi mắt đen thăm thẳm, nơi chẳng giấu giếm chút ý đồ nào.

Gã không trả lời bằng lời. Một cái gật đầu ngắn gọn, dứt khoát. Hành động nói lên tất cả.

Hai bóng hình bước ra khỏi xe, bước vào thang máy yên tĩnh lúc nửa đêm. Trong không gian chật hẹp, họ đứng hai bên, nhưng sức hút giữa hai cơ thể như một nam châm vô hình, kéo họ lại gần hơn từng centimet. Hơi thở của nhau là thứ duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Cánh cửa căn hộ sang trọng nhưng tối giản của Công vừa đóng lại, với một tiếng "tách" khẽ, thì mọi sự kiềm chế, mọi lớp vỏ, mọi ranh giới "công việc" và "hợp tác" đều tan vỡ.

Không có một lời nào được thốt ra. Không có một sự chuyển tiếp nào.

Bách quay người, đôi mắt nâu sẫm như thiêu đốt. Công đứng đó, dựa nhẹ vào tường phía sau cửa, ánh mắt không hề chạy trốn, ngược lại còn như đang mời gọi. Và thế là đủ.

Gã bước tới, một bước duy nhất, xóa sổ khoảng cách cuối cùng. Tay gã vòng qua eo thon của Công, kéo cậu áp sát vào người mình trong một chuyển động mạnh mẽ, đầy sở hữu. Công khẽ thở hắt, nhưng không phản kháng. Tay cậu nhanh chóng vòng lên, ôm chặt lấy cổ Bách, những ngón tay thon dài cắm vào lớp tóc đen dày phía sau gáy gã.

Và rồi, họ hôn nhau.

Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, tìm hiểu. Mà là một sự va chạm đầy khát khao, tích tụ từ cái nhìn đầu tiên ở hậu trường, từ những lần chạm tay đầy ẩn ý, từ sự căng thẳng chết người trên set phim và trong xe. Đôi môi của Bách ép chặt lấy môi Công, nóng bỏng và đòi hỏi. Gã nghiêng đầu, đưa nụ hôn đi sâu hơn, lưỡi gã tìm cách xâm nhập, khẳng định chủ quyền. Công đáp trả không kém phần mãnh liệt, cậu nghịch đầu lưỡi với gã, hơi thở gấp gáp trộn lẫn trong những tiếng rên nhỏ khe khẽ thoát ra từ cổ họng.

Công bị dồn ép vào cánh cửa, lưng cậu áp vào bề mặt gỗ mát lạnh, tạo nên sự tương phản với hơi nóng đang bùng cháy giữa hai cơ thể. Tay Bách siết chặt hơn ở eo cậu, như muốn in dấu vĩnh viễn vào da thịt nơi đó. Tay kia của gã chống lên cửa, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng, khóa chặt Công trong vòng vây của mình.

Trong không gian tối chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn đường lọt qua khe rèm, hai bóng hình hòa làm một, di chuyển trong một vũ điệu nguyên thủy của sự ham muốn. Áo quần trở thành vật cản vướng víu. Hơi thở trở nên hỗn loạn. Những tiếng thì thầm tên nhau, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào… tất cả vang lên, phá tan sự yên tĩnh của căn hộ.

Nụ hôn như một ngọn lửa dữ, thiêu đốt hết lý trí cuối cùng. Nó là lời giải đáp cho tất cả những gì "mập mờ" bấy lâu. Nó là sự đầu hàng và cũng là sự chinh phục, từ cả hai phía. Bách, kẻ luôn kiểm soát, giờ đang mất kiểm soát trong hương vị của Công. Công, người luôn thách thức, giờ đang bị chinh phục bởi sự cuồng nhiệt của gã.

Khi nụ hôn tạm dứt để lấy hơi, trán họ chạm vào nhau, hơi thở vẫn nóng hổi và gấp gáp. Ánh mắt của Bách lúc này đen sẫm, đầy những cảm xúc hỗn độn – thèm khát, ngỡ ngàng, và một chút hoang mang vì đã vượt qua điểm không thể quay lại. Công nhìn gã, đôi môi đỏ mọng, mắt lấp lánh trong bóng tối, nở một nụ cười đắc thắng nhỏ, đầy vẻ kiêu ngạo và hài lòng.

"Ly nước..." Công thở dốc, giọng khàn khàn: "...có vẻ như không cần thiết nữa rồi nhỉ?"

Bách không đáp. Gã chỉ cúi xuống, lần này là những nụ hôn mềm mại hơn, thấm đẫm hơn, dọc theo hàm, xuống cổ Công, như một sự xác nhận, một sự thỏa hiệp với số phận mà họ đã tự chọn cho mình. Cánh cửa đã đóng. Thế giới bên ngoài không còn quan trọng. Chỉ còn lại họ, trong căn phòng tối, với ngọn lửa dục vọng cuối cùng cũng được thả tự do, bùng cháy dữ dội và không hề muốn tắt.

Không khí trong căn hộ như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng thở gấp gáp và tiếng lạo xạo của vải vóc bị xô lệch. Những nụ hôn mềm mại nhưng đầy tham vọng của Bách rời khỏi đôi môi đỏ mọng của Công, bắt đầu một hành trình chậm rãi và đầy chủ ý xuống phía dưới.

Gã hôn dọc theo đường hàm sắc nét của cậu, để lại một vệt ẩm nóng. Đôi môi gã dừng lại ở chỗ lõm nhạy cảm dưới quai hàm, nơi mạch máu đang đập nhanh, cảm nhận rõ nhịp tim cuồng loạn của Công truyền qua làn da mỏng manh. Một tiếng rên khẽ, không kiềm chế được, thoát ra từ cổ họng Công, khuyến khích Bách tiến xa hơn.

Bàn tay đầy hình xăm của Bách, lúc nãy còn siết chặt eo, giờ bắt đầu cử động. Những ngón tay thô ráp nhưng khéo léo tìm đến hàng cúc áo phông mỏng mà Công đang mặc. Gã không vội. Gã cởi từng cúc một, chậm rãi, trong khi đôi môi vẫn không ngừng gây rối trên vùng da cổ đang dần lộ ra. Mỗi lần một cúc áo được mở ra, hơi thở của Công lại hỗn loạn hơn một chút.

Lớp vải cuối cùng bị tách ra. Bàn tay Bách trượt vào bên trong, lòng bàn tay nóng hổi áp trực tiếp lên làn da ấm áp, mịn màng của xương quai xanh. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Công. Tay cậu, vẫn vòng trên cổ Bách, siết chặt hơn, những móng tay cắn nhẹ vào da thịt gã như một phản xạ.

Bách hít một hơi sâu, mùi hương thanh khiết pha lẫn mồ hôi nhẹ từ da thịt Công khiến đầu óc gã quay cuồng. Gã hạ thấp người hơn, những nụ hôn giờ đã xuống đến xương đòn thanh tú, rồi tiếp tục hành trình xuống ngực. Bàn tay gã không ngừng khám phá, từ xương quai xanh trượt xuống, lướt qua vùng ngực phẳng nhưng rắn chắc, dừng lại ở một trong hai điểm nhạy cảm đang dần cứng lên dưới sự chà xát của lớp vải áo và cả sự chờ đợi.

Công ngửa đầu ra sau, tựa hẳn vào cửa, mắt nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy. Cậu không còn là người mẫu điều khiển mọi ánh nhìn trên sàn diễn, cũng không phải là người cộng sự thách thức trên set phim. Giờ đây, cậu chỉ là một người đàn ông đang bị khuấy động đến tận cùng bởi những cảm giác mà người đàn ông kia mang lại. Mỗi cái chạm của Bách, dù thô ráp hay dịu dàng, đều như đánh dấu, như tuyên bố.

"Bách..." Công thở ra, giọng nói vỡ vụn, như một lời cầu xin không rõ ý nghĩa.

Tên gã được gọi ra trong bối cảnh này, với giọng điệu ấy, như thêm dầu vào lửa. Bách ngẩng lên, ánh mắt đen kịt nhìn thẳng vào mắt Công đang mở hé, đầy vẻ mê đắm. Gã không nói gì, chỉ dùng hành động để trả lời. Gã cúi xuống, dùng miệng cắn nhẹ lên đầu ngực của cậu qua lớp vải mỏng, một cử động bất ngờ khiến Công giật nảy người, một tiếng kêu nghẹn ứ trong cổ họng.

Áo của Công giờ đã được cởi bỏ hoàn toàn, vắt vẻo trên tay Bách trước khi bị ném sang một bên. Dưới ánh sáng mờ, làn da rám nắng khỏe khoắn của cậu lộ ra, với những đường cơ bắp thon dài, gợi cảm. Bách dừng lại một chút, mắt nhìn ngắm, như một nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng tác phẩm của mình, với ánh mắt đầy thèm khát và sở hữu.

Rồi gã lại tiếp tục, bằng cả tay và miệng, trên hành trình chinh phục bản đồ cơ thể này. Mỗi một khu vực mới được khám phá, mỗi một phản ứng của Công, đều khiến ngọn lửa trong lồng ngực Bách cháy rừng rực hơn. Sự kiềm chế mà gã từng tự hào giờ tan biến, nhường chỗ cho một bản năng nguyên thủy, mãnh liệt, chỉ muốn hòa tan và sở hữu người đàn ông đang mềm mại trong vòng tay mình. Cánh cửa căn hộ vẫn đóng kín, bên ngoài là cả thế giới, nhưng bên trong, chỉ có họ và cơn bão cảm xúc đang cuốn phăng đi mọi thứ.

Bầu không khí trong phòng khách tĩnh lặng bị xé toạc bởi tiếng thở gấp gáp và tiếng lạo xạo của vải vóc. Sau khoảnh khắc ngắn ngủi chiêm ngưỡng, Bách hành động. Sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể vạm vỡ của gã bùng lên. Hai tay gã luồn sâu xuống dưới lưng và dưới đùi Công, rồi nhấc bổng cậu lên trong một chuyển động mạnh mẽ, dứt khoát.

Công thở hổn hển, bản năng giúp cậu nhanh chóng quàng hai chân quanh eo thon chắc của Bách, khóa chặt, để cả thân hình không bị rơi xuống. Tư thế này khiến hai cơ thể áp sát vào nhau hơn bao giờ hết, không còn một khe hở. Cậu cảm nhận rõ rệt độ cứng cáp của cơ bắp Bách và thứ nhiệt độ nóng bỏng đang tỏa ra từ làn da gã.

Bách không nói một lời. Gã bế Công đi qua hành lang ngắn, vào phòng khách rộng rãi. Ánh đèn đường lọt qua tấm rèm lớn chỉ đủ để phác họa những đường nét của đồ đạc đắt tiền và hai bóng hình đang quấn quýt. Gã đi thẳng đến chiếc sofa da sang trọng, rộng rãi.

Với cùng một sự mạnh mẽ nhưng không hề thô bạo, Bách đặt Công xuống mặt da mát lạnh của sofa. Thân hình cậu chìm nhẹ vào đệm mềm, tạo thành một bức tranh gợi cảm đến nghẹt thở dưới ánh sáng mờ: làn da rám nắng tương phản với màu da tối của sofa, hai chân vẫn chưa buông lỏng khỏi eo Bách, đôi mắt đen mở to nhìn lên gã với vẻ đợi chờ và thách thức.

Đứng đó, nhìn xuống Công đang nằm dưới mình, Bách như một vị thần của bóng tối, đầy quyền lực và dục vọng. Gã đưa hai tay lên, nắm lấy cổ áo ba lỗ đen của mình. Trong một động tác nhanh, mạnh mẽ, gã giật phăng chiếc áo lên và ném nó sang một bên, không màng nó rơi xuống đâu.

Ánh sáng mờ giờ chiếu rõ toàn bộ phần thân trên của Bách. Những khối cơ cuồn cuộn, săn chắc, phủ đầy những hình xăm phức tạp và đầy cá tính, di chuyển theo từng nhịp thở nặng nề của gã. Những đường nét nghệ thuật trên da thịt như sống dậy trong bóng tối, kể câu chuyện về con người bí ẩn và đầy sức mạnh này. Sự phô bày này không chỉ là thể chất, mà còn là một sự phô bày tâm hồn, một sự thừa nhận rằng gã cũng đang trần trụi, dễ tổn thương và khao khát không kém.

Công nằm dưới, mắt không rời khỏi thân hình ấy. Một tia thích thú và mãn nguyện lóe lên trong đáy mắt cậu. Cậu đưa tay lên, những ngón tay thon dài run nhẹ khi chạm vào những hình xăm trên ngực Bách, lướt qua cơ bụng săn chắc, như đang đọc từng đường nét, từng câu chuyện.

"Hóa ra," Công thở ra, giọng khàn đặc: "Anh cũng có nhiều bí mật được khắc trên da thế này."

Bách khụyu một đầu gối xuống sofa, cúi người thấp hơn, hai tay chống hai bên đầu Công, giam cậu trong vòng vây của mình. Hơi thở nóng của gã phả xuống mặt cậu.

"Còn em." Giọng gã trầm khàn, đầy đe dọa và hứa hẹn: "Sắp trở thành bí mật mới nhất của anh."

Lời tuyên bố ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào tim. Trước khi Công kịp phản ứng, Bách đã lại cúi xuống, lần này không phải bằng những nụ hôn dò xét, mà bằng một sự chiếm hữu toàn diện. Gã hôn cậu, tay gã tiếp tục hành trình khám phá xuống phần thân dưới của cậu, nơi chiếc quần jean rộng giờ đã trở thành vật cản duy nhất.

Trên chiếc sofa đắt tiền, trong căn phòng khách sang trọng, hai thế giới, hai con người tưởng chừng không bao giờ chạm vào nhau, giờ đã hòa làm một, trong sự hỗn loạn đầy mê đắm của da thịt, hơi thở và những khát khao được giải phóng. Bức tường ngăn cách cuối cùng cũng sụp đổ.

Không gian phòng khách chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, nơi mọi đường nét đều được làm mềm đi, chỉ còn lại những hình khối cơ bản và những cảm giác thô ráp, nóng bỏng. Chiếc sofa da trở thành một hòn đảo nhỏ giữa cơn bão dục vọng.

Sau lời tuyên bố đầy sở hữu, Bách không vội vàng lao vào “việc chính”. Gã như một kẻ săn mồi tinh tế, biết rằng khoái cảm cao nhất nằm ở chính quá trình chinh phục. Đôi môi gã rời khỏi môi Công, bắt đầu một hành trình mới, chậm rãi và đầy ám ảnh.

Những nụ hôn nhẹ như lông vũ, nóng như than hồng, điểm xuống trán Công, trên mí mắt đang khép hờ, dọc theo sống mũi cao. Mỗi nơi gã chạm đến, da thịt Công lại như bừng lên, nổi gai ốc. Tay gã, những ngón tay thô ráp của một nghệ sĩ chơi đàn và cầm micro, giờ trở nên vô cùng nhạy cảm. Chúng lướt dọc theo hai bên cổ Công, cảm nhận nhịp mạch đập nhanh dần dưới da, rồi trượt xuống vai, bóp nhẹ vào cơ bắp đang căng cứng vì hưng phấn và chờ đợi.

Bách cúi xuống, đôi môi gã tìm đến một bên tai nhạy cảm của Công. Hơi thở nóng rực phả vào vành tai, khiến cậu rùng mình toàn thân. Rồi, đầu lưỡi gã lướt nhẹ một đường quanh vành tai, trước khi ngậm lấy dái tai mềm mại, mút nhẹ, cắn yêu. Một tiếng rên nghẹn ngào, đứt quãng bật ra từ cổ họng Công, tay cậu bấu chặt vào vai rộng của Bách.

“Im lặng.” Bách thì thầm bên tai cậu, giọng khàn đặc, đầy vẻ đe dọa giả vờ, nhưng thực ra là một sự khuyến khích. “Để anh nghe thấy… em đang cảm thấy thế nào.”

Những ngón tay của Bách tiếp tục hành trình xuống dưới. Chúng vạch những đường chậm rãi dọc theo xương sườn thon của Công, cảm nhận từng nhịp co thắt của cơ bụng phẳng. Gã không vội cởi bỏ chiếc quần jean, mà chỉ dùng tay xoa nắn, miết mạnh qua lớp vải dày, tạo ra ma sát và áp lực đầy khiêu khích lên vùng nhạy cảm đang căng cứng phía dưới. Công cong người lên, một cử động vô thức tìm kiếm nhiều hơn, hai chân siết chặt hơn vào eo Bách.

Gã mỉm cười, một nụ cười đắc thắng hiếm hoi trong bóng tối. Đôi môi gã lại di chuyển, từ tai xuống cổ, rồi dừng lại ở hõm cổ. Ở đó, gã dùng lưỡi liếm một đường dài, chậm rãi, cảm nhận mạch máu đang đập rộn ràng dưới da, trước khi đặt một nụ hôn mở, hút nhẹ, để lại một dấu ấn đỏ hỏn trên làn da rám nắng. Một dấu vết của sự sở hữu.

“Bách…” Công lại rên lên, giọng đã đứt quãng, mê loạn. Tay cậu luồn vào mái tóc đen dày của gã, kéo nhẹ, vừa như muốn đẩy ra, vừa như muốn kéo lại gần hơn.

Bách ngoan ngoãn nghe theo lời kéo ấy, nhưng theo cách của gã. Gã nâng người lên một chút, nhìn thẳng vào mắt Công – đôi mắt đen giờ đã mờ đục vì dục vọng, long lanh nước. Gã chậm rãi cởi chiếc quần jean rộng của cậu, từng động tác đều chậm, cố ý, làm căng thẳng sự chờ đợi đến tột độ. Khi lớp vải cuối cùng bị loại bỏ, không khí mát trong phòng ùa vào làn da nóng bỏng, khiến Công run lên.

Nhưng Bách vẫn không vội. Gã dùng cả hai tay, nâng hai chân Công lên, đặt lên hai bên vai mình, mở rộng hoàn toàn tầm nhìn và sự tiếp cận. Ánh mắt gã nóng rực quét từng centimet da thịt đang phơi bày, từ đùi thon dài, rắn chắc, đến vùng kín đang căng cứng đầy thèm muốn. Cái nhìn ấy còn khiêu khích hơn bất cứ cái chạm nào.

Rồi, gã cúi xuống. Không phải ngay lập tức. Mà là những nụ hôn nóng bỏng, những cái liếm chậm rãi, dọc theo mặt trong đùi Công, khu vực cực kỳ nhạy cảm. Mỗi lần lưỡi gã lướt qua, cơ thể Công lại giật lên một cái, những tiếng rên nghẹn ngào liên tục bật ra. Cậu như bị treo lơ lửng giữa thiên đường và địa ngục, giữa sự chờ đợi khắc khoải và khoái cảm dồn dập từ những kích thích nhỏ nhưng vô cùng hiệu quả này.

Bách kéo dài sự tra tấn ngọt ngào ấy, cho đến khi Công gần như không chịu nổi, thân hình căng cứng, tay bấu chặt vào mặt sofa da, gọi tên gã trong một âm thanh đứt quãng, đầy nhu cầu.

Chỉ đến lúc đó, khi Bách cảm thấy đã đủ, khi sự kiểm soát và thèm muốn trong cậu đã được đẩy lên đỉnh điểm, gã mới dừng lại. Gã nâng người lên, hai tay chống hai bên vai Công, nhìn sâu vào mắt cậu, nơi chỉ còn lại sự đầu hàng hoàn toàn và lời cầu xin thầm kín.

Màn dạo đầu đẫm mồ hôi, đầy ám ảnh và kiểm soát đã kết thúc. Không khí như nín thở. Mọi thứ đã sẵn sàng. Bây giờ, mới thực sự là lúc bước vào “việc chính”. Gã khẽ cười, một nụ cười đầy hứa hẹn và thống trị.

“Bây giờ.” Giọng Bách trầm xuống, đầy sức nặng: “Em thuộc về anh.”

Không khí trong phòng khách như nín thở, căng thẳng đến mức có thể cắt ra được. Những màn dạo đầu đầy tra tấn ngọt ngào đã đẩy Công đến bờ vực của sự mất kiểm soát. Anh nằm dưới thân hình vạm vỡ của Bách, da thịt nóng bỏng, mồ hôi lấp lánh dưới ánh sáng mờ, đôi mắt đen mở to nhìn lên gã với vẻ đợi chờ, thèm khát và một chút lo sợ mơ hồ.

Bách, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc của kẻ nắm quyền kiểm soát, chậm rãi hoàn tất công việc cuối cùng. Bàn tay gã với những ngón tay thon dài nhưng đầy lực, cởi bỏ nốt những lớp vải cuối cùng còn vướng víu trên cơ thể hai người. Tiếng khóa kéo, tiếng vải xào xạc, tất cả đều vang lên rõ rệt trong không gian tĩnh lặng. Khi lớp ngăn cách cuối cùng biến mất, một luồng khí mát lành ùa vào làn da nóng rực, khiến cả hai đều rùng mình.

Giờ đây, không còn gì che giấu. Hai cơ thể trần trụi, đầy sức sống và dục vọng, áp sát vào nhau. Sự tiếp xúc da thịt hoàn toàn khiến một cơn run rẩy mãnh liệt chạy dọc sống lưng Công. Anh cảm nhận được rõ ràng sức nóng, sự cứng cáp và thứ sức mạnh đang được kiềm chế của người đàn ông trên mình.

Bách không vội. Gã dừng lại, đôi mắt nâu sẫm quét toàn bộ thân hình đang run rẩy dưới mình, như một vị tướng trước trận chiến. Gã đưa tay lên, lòng bàn tay thô ráp vuốt dọc theo mặt bên của Công, từ thái dương xuống hàm, một cử chỉ bất ngờ dịu dàng trong lúc này.

"Thư giãn." Giọng Bách trầm khàn, phá vỡ sự im lặng. Nhưng đó không phải là một yêu cầu, mà giống như một mệnh lệnh.

Nói rồi, gã dùng tay hướng dẫn, điều chỉnh vị trí của Công một chút trên mặt sofa, nâng hông cậu lên bằng một chiếc gối nhỏ vô tình ở gần đó. Mỗi một động tác đều chậm rãi, có chủ đích, khiến sự chờ đợi của Công càng thêm khắc khoải. Tim cậu đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Khi mọi thứ đã ở vị trí Bách muốn, gã mới dùng tay mình chuẩn bị cho Công. Cử chỉ không thiếu phần thô bạo, nhưng lại cẩn thận đến bất ngờ, như thể gã đang chuẩn bị cho một nghi thức quan trọng. Cơ thể Công căng cứng vì cảm giác lạ lẫm và áp lực, nhưng dần dần, dưới bàn tay điều khiển của Bách, cậu buông lỏng được một chút, dù tim vẫn đập như trống.

Rồi, khoảnh khắc ấy đến.

Bách bắt đầu tiến vào.

Đó là một sự xâm nhập chậm rãi, kiên nhẫn, nhưng không thể cưỡng lại. Áp lực ban đầu khiến Công nghẹt thở, tay cậu bấu chặt vào da sofa, một tiếng rên đau đớn pha lẫn kích thích bật ra. Mặt cậu nhăn lại, mắt nhắm nghiền.

"Chậm thôi..." Công thốt ra, giọng đứt quãng.

Bách dừng lại, nhưng không rút ra. Gã cúi xuống, hôn lên trán cậu, một nụ hôn ướt đẫm mồ hôi, vừa an ủi vừa thống trị. "Được rồi." Gã thì thầm bên tai, hơi thở nóng rực. "Từ từ."

Gã kiên nhẫn chờ đợi, để cơ thể Công thích nghi, chỉ di chuyển rất nhẹ, rất chậm. Những ngón tay gã vỗ nhẹ lên hông cậu, một cử động trấn an kỳ lạ. Khoảnh khắc đau đớn ban đầu dần qua đi, nhường chỗ cho một cảm giác khác – lạ lẫm, đầy đặn, và bắt đầu len lỏi một sự kích thích sâu bên trong.

Khi cảm thấy sự căng cứng dưới mình dịu đi, Bách mới bắt đầu di chuyển.

Nhịp điệu đầu tiên thật chậm, sâu. Mỗi một lần tiến vào, rút ra, đều được kiểm soát tỉ mỉ. Bách như một nhạc trưởng, điều khiển mọi hơi thở, mọi chuyển động. Gã quan sát từng biểu cảm thoáng qua trên khuôn mặt Công, lắng nghe từng âm thanh nhỏ thoát ra từ cổ họng cậu, để điều chỉnh góc độ, nhịp điệu và độ sâu.

Công ban đầu còn cố gắng nhịn, nhưng dần dần, dưới sự dẫn dắt chuyên chế nhưng hiệu quả của Bách, những tiếng rên rỉ bắt đầu tuôn ra không kiềm chế. Chúng thấp, khàn, đứt quãng, mỗi lần Bách chạm vào một điểm nhạy cảm sâu bên trong. Tay cậu buông lỏng khỏi sofa, tìm đến người đàn ông trên mình, ôm lấy lưng rộng đầy mồ hôi và hình xăm, những móng tay để lại những vệt đỏ nhẹ trên da thịt gã.

Bách đáp lại bằng cách tăng dần nhịp độ và lực đẩy. Sự kiên nhẫn ban đầu dần chuyển thành một cơn cuồng nhiệt được kiểm soát. Tiếng da thịt va vào nhau vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở gấp gáp. Gã cúi người xuống, hôn Công một cách tham lam, nuốt lấy mọi tiếng rên của cậu, trao đổi hơi thở nóng bỏng.

Cảm giác bị lấp đầy, bị chiếm hữu hoàn toàn, cùng với sự kích thích không ngừng nghỉ, đẩy Công lên một trạng thái mê loạn. Anh quên mất nơi mình đang ở, quên mất mọi thứ, chỉ còn cảm nhận được người đàn ông này, sức mạnh của gã, sự kiểm soát của gã, và cảm giác đang bùng nổ dần trong chính cơ thể mình.

Trên chiếc sofa da đắt tiền, hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, di chuyển trong một vũ điệu nguyên thủy của sự kết hợp. Ánh sáng mờ từ bên ngoài chiếu lên những đường cơ bắp căng thẳng, những giọt mồ hôi lấp lánh, và hai khuôn mặt đang đắm chìm trong khoái cảm và sự thống trị. Bách, người luôn kiểm soát, cuối cùng cũng để lộ ra một chút mất kiểm soát trên nét mặt khi khoái cảm dâng lên. Còn Công, đã hoàn toàn đầu hàng, tan chảy trong vòng tay và dưới thân hình của người đàn ông mà từ lần gặp đầu tiên, anh đã không thể rời mắt.

Sự kiên nhẫn ban đầu của Bách như một lớp băng mỏng, và giờ đã tan chảy hoàn toàn dưới sức nóng của chính dục vọng và phản ứng đáp trả đầy mê đắm từ Công. Khoảnh khắc cảm thấy thân hình dưới mình đã quen thuộc, mềm mại và thậm chí bắt đầu chủ động tìm kiếm nhịp điệu, lớp kiểm soát cuối cùng trong mắt Bách bùng vỡ.

Không còn là những nhịp đẩy chậm rãi, thăm dò. Gã tăng tốc một cách đột ngột và mạnh mẽ. Cả cơ thể vạm vỡ của gã trở thành một cỗ máy được điều khiển bởi bản năng nguyên thủi. Mỗi cú đẩy sâu, mạnh, đều mang theo một sức mạnh gần như thô bạo, đẩy Công dịch chuyển trên mặt sofa, khiến những tiếng rên nghẹn ngào của cậu bị cắt đứt thành từng đoạn ngắn.

“Bách… chậm… chậm lại…” Công thốt lên, nhưng giọng nói đã đứt quãng, mê loạn, nghe chẳng khác nào một lời khuyến khích.

Gã không thèm nghe. Hoặc có nghe, cũng chỉ coi đó là tín hiệu để đi sâu hơn, mạnh hơn. Tay gã từ chỗ nâng đỡ, giờ siết chặt lấy hông Công, những ngón tay in hằn lên da thịt, như muốn giữ chặt, định vị cậu tại chỗ để gã có thể điên cuồng chiếm đoạt. Góc độ thay đổi, tìm kiếm và đâm thẳng vào điểm nhạy cảm sâu nhất khiến Công hét lên một tiếng, thân hình cong lên như một cánh cung, tay bấu chặt vào lưng Bách, để lại những vệt đỏ dài.

Không khí tràn ngập tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ, tiếng da thịt va đập liên hồi. Mọi hành động dần trở nên hoang dại. Bách cúi xuống, cắn lên vai Công, không phải một vết cắn yêu, mà là một dấu ấn đau đớn và đầy sở hữu. Một tiếng rên đau đớn lẫn khoái cảm vang lên. Đáp lại, Công cũng cắn trả vào vai gã, hàm răng cắn sâu vào cơ bắp rắn chắc, như một sự khẳng định rằng cậu không phải kẻ chỉ biết nhận.

Sự trao đổi hung bạo ấy càng kích thích Bách. Gã nâng Công lên, đổi tư thế, để cậu quay lưng lại, úp mặt vào mặt sofa. Tư thế này càng sâu, càng thô bạo hơn. Bách nắm lấy hai bả vai Công, kéo cậu về phía mình trong mỗi cú đẩy, như một kỵ sự đang cưỡi ngựa hoang. Mồ hôi từ cơ thể gã nhỏ xuống lưng Công, hòa lẫn với mồ hôi của cậu, tạo thành một thứ chất lỏng nóng bỏng và mặn chát.

“Nói đi.” Bách gằn giọng, hơi thở phả vào gáy Công, giọng khàn đặc đầy đe dọa và hứa hẹn: “Nói ai đang làm em thế này.”

Công, trong cơn mê loạn, đầu óc trống rỗng chỉ còn cảm giác bị xâm chiếm và khoái cảm dâng trào, thốt ra không do dự: “Anh… là anh… Bách…”

“Đúng rồi.” Gã gầm lên, một cú đẩy thật sâu, thật mạnh, như muốn đóng đinh câu trả lời đó vào tận thể xác cậu: “Và em là của ai?”

“Của anh…!” Tiếng hét của Công vang lên, đứt quãng, đầu hàng hoàn toàn.

Lời thừa nhận ấy như dầu đổ vào lửa. Bách lao vào một trận cuồng phong cuối cùng, nhịp điệu nhanh, mạnh, hỗn loạn, xóa nhòa mọi ranh giới giữa đau đớn và khoái lạc, giữa thống trị và đầu hàng. Cả căn phòng như rung chuyển theo nhịp điệu ấy.

Rồi, mọi thứ vỡ òa.

Bách siết chặt Công trong vòng tay, một tiếng gầm thô bạo thoát ra từ sâu trong cổ họng gã, cả cơ thể căng cứng rồi run rẩy dữ dội. Cùng lúc đó, dưới sự công kích không ngừng và lời khẳng định chủ quyền, Công cũng đạt đến đỉnh điểm, thân hình co quắp, một chuỗi những tiếng rên nghẹt thở bật ra, tay chân buông thõng, hoàn toàn kiệt sức.

Sau cơn cuồng phong trên sofa, sự yên tĩnh chỉ kéo dài trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự kiệt sức. Hơi thở chưa kịp đều, mồ hôi chưa kịp khô, Bách đã lại hành động. Gã không cho Công một giây phút nghỉ ngơi thực sự nào. Như thể cơn đói khát bị dồn nén bấy lâu vừa được khơi thông, giờ đây nó đòi hỏi phải được thỏa mãn đến tận cùng, trên mọi phương diện, trong mọi không gian.

Gã nhấc bổng Công lên một lần nữa, lúc này thân hình cậu đã mềm nhũn, chỉ biết vòng tay qua cổ gã một cách vô thức. Bách bế cậu, đi qua hành lang ngắn, đá nhẹ cánh cửa phòng ngủ mở ra.

Không gian ở đây rộng rãi hơn, tối hơn, chỉ có một chút ánh sáng từ đèn ngủ vàng nhạt chiếu qua cửa sổ. Chiếc giường rộng lớn, trắng muốt, trở thành sân khấu mới cho cuộc chinh phục chưa hồi kết.

Bách đặt Công xuống giường, thân hình cậu chìm vào lớp ga gối mềm mại. Bây giờ không gian hoạt rộng hơn, Bách lại chẳng còn bị giới hạn. Gã không vội vàng lao vào như trước. Gã đứng bên giường, trong bóng tối, mắt nhìn xuống Công đang nằm đó, thở dốc, da thịt lấp lánh mồ hôi và vết tích của cuộc vừa qua, với ánh mắt của kẻ săn mồi đang thưởng thức thành quả và lên kế hoạch cho màn tiếp theo.

Rồi gã leo lên giường, không ép Công vào tư thế nào, mà để cậu nằm ngửa, thư giãn trên mặt giường. Gã nằm giữa hai chân cậu, và lần này, không cần sự chuẩn bị cầu kỳ nào nữa. Gã tiến vào một cách trực tiếp, mạnh mẽ, lấp đầy khoảng trống vừa mới tạm thời trống vắng.

“Ư…!” Công rên lên một tiếng, thân hình giật mình, hai tay bấu chặt vào ga giường. Anh nằm ngửa trên giường, thở dốc và rên rỉ với từng lần đưa đẩy của gã. Nhịp điệu lần này không hỗn loạn như trên sofa, mà đều đặn, sâu và dai dẳng hơn, như một cỗ máy bền bỉ, quyết tâm đào sâu và khẳng định sự hiện diện của mình ở mọi ngóc ngách.

Bách cúi người xuống, không hôn lên môi Công. Gã cúi xuống trước ngực cậu. Đôi môi nóng bỏng và đầu lưỡi thô ráp của gã bắt đầu một hành trình mới trên cơ thể hoàn hảo của người mẫu xinh đẹp được kiêng khem đủ thứ mới có được.

Gã vừa hôn vừa cắn. Những nụ hôn mở, ướt át, để lại những vết ẩm trên làn da mịn màng. Rồi những chiếc răng cửa sắc nhọn cắn nhẹ lên cơ ngực phẳng, lên xương sườn thon, lên bụng săn chắc với những đường cơ rõ rệt. Mỗi một vết cắn đều không quá mạnh để gây thương tích nghiêm trọng, nhưng đủ để lại dấu vết, đủ đau, và đủ kích thích. Chúng như những con dấu, đánh dấu từng phần cơ thể mà Công đã dày công giữ gìn cho công việc, giờ đây bị Bách tuyên bố chủ quyền theo cách riêng đầy man rợ và gợi cảm của gã.

“Anh… đừng cắn…” Công rên rỉ, tay đẩy nhẹ vào đầu Bách, nhưng lực đẩy yếu ớt, chẳng khác nào vuốt ve.

Bách ngẩng lên, mắt đen nhìn cậu, trong miệng còn đang ngậm một bên đầu ngực nhạy cảm của cậu. Gã nhếch môi, một nụ cười đầy ý đồ, rồi cắn nhẹ một cái, khiến Công rướn người lên, một tiếng kêu nghẹt thở.

“Em giữ gìn nó cho công việc...” Bách thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng, trong khi hông gã vẫn không ngừng vận động:  “Nhưng giờ, nó là của anh. Anh muốn đánh dấu, thì anh đánh dấu.”

Lời nói đầy tính sở hữu ấy, kết hợp với những cảm giác đang dồn dập từ cả phía trên lẫn phía dưới, khiến Công gần như phát điên. Cậu không còn phân biệt được đâu là đau, đâu là khoái lạc. Tất cả hòa quyện vào một dòng thác cảm xúc cuốn phăng đi mọi ý thức. Tay cậu không còn đẩy, mà ôm lấy đầu Bách, những ngón tay xoắn vào mái tóc đen dày, giữ gã lại gần, như muốn nhiều hơn nữa những vết tích ấy.

Bách tiếp tục hành trình của mình, từ ngực xuống bụng, rồi xuống cả vùng đùi trong nhạy cảm. Mỗi một vết hôn, vết cắn, đều đi kèm với một cú đẩy thật sâu từ phía dưới. Gã như muốn khẳng định: mọi centimet trên cơ thể này, từ trong ra ngoài, đều phải mang dấu ấn của gã.

Công nằm đó, thân hình cong lên theo từng đợt sóng khoái cảm, tiếng rên rỉ liên tục thoát ra, đôi mắt nhắm nghiền, mặt đỏ bừng. Vẻ đẹp hoàn hảo, kiêu kỳ và được bảo vệ nghiêm ngặt của người mẫu quốc tế, giờ đang bị vò nát, được tô vẽ lại bằng mồ hôi, nước mắt, và những dấu vết đỏ hỏn của dục vọng. Và trong sự “bị phá hủy” ấy, lại toát lên một vẻ đẹp khác, chân thực, nguyên thủy và quyến rũ đến chết người.

Trên chiếc giường rộng, cuộc chinh phục vẫn tiếp diễn, không biết điểm dừng. Bách, kẻ không còn bị giới hạn, đang dùng mọi cách để khắc sâu vào thể xác và ký ức của Công một đêm mà sau này, dù có muốn, cậu cũng không thể nào quên được.

Thời gian trong căn phòng ngủ tối mờ dường như bị kéo dài vô tận, bị định hình bởi nhịp điệu đều đặn, sâu thăm và không ngừng nghỉ của những lần đưa đẩy. Bách, sau khi đã thỏa mãn phần nào cơn khát chiếm hữu ban đầu, giờ đây chuyển sang một trạng thái khác: rong chơi.

Gã không còn vội vã như một cơn bão muốn phá hủy tất cả. Thay vào đó, gã như một kẻ du hành đầy kiên nhẫn và tinh tế, muốn khám phá từng ngóc ngách, từng phản ứng trên cơ thể cậu. Hông gã vẫn vận động, nhưng với một nhịp điệu biến hóa khôn lường: khi chậm rãi, sâu thăm đến mức Công tưởng như tim mình ngừng đập; khi lại nhanh, mạnh, dồn dập như mưa rào; lúc lại dừng hẳn, chỉ để xoay tròn, mài mòn ở một góc độ đặc biệt khiến Công rên lên những âm thanh không thành tiếng.

Đôi tay của gã cũng không ngừng rong chơi. Chúng không còn bám chặt vào hông hay vai, mà trở nên linh hoạt và tò mò. Những ngón tay thon dài, với những vết chai của người chơi đàn, lướt nhẹ dọc theo hai bên sườn thon của Công, nơi da thịt cực kỳ nhạy cảm, khiến cậu co người lại, cười khẽ một cách vô thức giữa những tiếng rên. Rồi bàn tay gã nắn bóp nhẹ nhàng vào bắp đùi rắn chắc đang quấn quanh eo mình, cảm nhận từng thớ cơ run lên vì căng thẳng và khoái cảm.

Bách cúi xuống, lần này không cắn, mà dùng lưỡi. Đầu lưỡi thô ráp và nóng bỏng của gã liếm một đường dài từ yết hầu đang phập phồng xuống ngực, dừng lại quanh quầng vú đã sưng đỏ vì được chú ý quá nhiều. Gã không ngậm, mà dùng đầu lưỡi vẽ những vòng tròn nhỏ, chậm rãi xung quanh, trước khi đưa lên thổi nhẹ một hơi mát. Sự tương phản giữa nóng và lạnh, giữa ẩm ướt và khô ráo, khiến Công giật mình, toàn thân run lên một trận, một luồng điện chạy dọc sống lưng.

“Bách… đừng…” Công thở dốc, nhưng lời nói không còn là sự từ chối, mà là một lời cầu xin mơ hồ cho sự tra tấn ngọt ngào này dừng lại, hoặc… tiếp tục.

Gã ngẩng lên, nhìn vào mắt cậu – nơi đã mờ đục hoàn toàn, chỉ còn lại sự đắm chìm và thác loạn. Một nụ cười đắc ý thoáng qua trên môi Bách. Gã không nghe lời. Gã tiếp tục hành trình của mình.

Gã hôn lên bụng dưới của Công, nơi các cơ đang co thắt liên hồi theo nhịp điệu của gã. Đôi môi gã áp vào da thịt nóng hổi, hôn những nụ hôn mở, ướt át, trong khi tay gã tiếp tục vuốt ve mặt trong đùi, khu vực nhạy cảm khiến Công liên tục giật nảy mình, hai chân siết chặt hơn vào eo Bách, rồi lại buông lỏng ra vì không còn sức.

Bách như đang chơi đùa với một nhạc cụ tinh tế và đắt giá nhất. Gã biết rõ từng nút bấm, từng dây đàn trên cơ thể Công, và gã dùng mọi kỹ thuật của mình để bắt nó phải cất lên những âm thanh mà gã muốn nghe: những tiếng rên nghẹn ngào, những tiếng thở dốc đứt quãng, những cái tên gã được gọi ra trong hỗn loạn.

Có lúc, gã dừng hẳn mọi chuyển động, chỉ để nằm đó, áp toàn bộ thân hình nặng trịch lên người Công, mặt gã áp vào cổ cậu, hít hà mùi hương hỗn độn của mồ hôi, nước hoa và dục vọng.

“Em thơm quá.” Gã thì thầm, giọng khàn đặc, như một lời khen đầy mâu thuẫn trong tình huống này.

Rồi gã lại tiếp tục, với một năng lượng mới. Lần này, gã đổi tư thế, kéo Công nằm sấp, tựa người lên lưng cậu, tay vòng qua nách để giữ chặt. Tư thế này càng sâu, càng mang tính xâm lấn, và cho phép bàn tay của gã tiếp tục rong chơi trên lưng, trên mông căng tròn của Công. Những ngón tay gã ấn vào các huyệt đạo dọc sống lưng, vừa gây đau nhói, vừa mang lại một cảm giác kỳ lạ, khiến Công rên lên một tiếng dài, thân hình chùng xuống hoàn toàn dưới sức nặng và sự điều khiển của gã.

Cả đêm dường như trôi qua trong vòng xoáy không ngừng của sự khám phá và thỏa mãn này. Bách không chỉ lấy, mà còn cho, không chỉ chiếm đoạt, mà còn trao tặng, bằng một cách rất riêng, rất độc đoán của gã. Cơ thể Công, từ chỗ căng cứng, đề kháng, đến mềm mại, đón nhận, rồi đến kiệt quệ, chỉ còn biết phản ứng theo từng kích thích, đã trải qua một hành trình biến đổi hoàn toàn dưới bàn tay và thân thể của người đàn ông này.

Khi bình minh đầu tiên bắt đầu ló dạng, rọi những tia sáng yếu ớt qua khe rèm, Bách mới thực sự dừng lại. Gã đổ ập xuống bên cạnh Công, hơi thở nặng nề, toàn thân đẫm mồ hôi. Công nằm im, mắt nhắm, chỉ còn thở, thân hình bao phủ bởi vô số những vết hồng, vết cắn, vết hôn, như một bức tranh được vẽ nên bởi một nghệ sĩ điên cuồng và đầy đam mê.

Sự rong chơi có vẻ như đã tạm thời kết thúc. Nhưng cả hai đều biết, với một người như Bách, đây mới chỉ là khúc dạo đầu cho một hành trình chiếm hữu và khám phá dài hơn, sâu hơn, và có lẽ còn mãnh liệt hơn nữa. Khi gã đã bắt đầu, sẽ không dễ dàng để dừng lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co