★4
Thành Công chẳng rõ lý do tại sao em lại ở trên chiếc Ferrari đắt tiền của Xuân Bách vào lúc hai giờ sáng. Khi mà mặt trời đã vào giấc ngủ, con người gác lại những mệt mỏi của ngày dài để đắm mình trong cơn mơ mê hoặc của đêm đen. Thay vì cảm nhận những huyền ảo mà não bộ mang lại, em chọn ngồi trong lòng gã, tận hưởng khoái lạc mà đối phương đưa đến. Xuân Bách đưa tay dẫn lối em qua đêm lạnh, gã sưởi ấm một cơ thể đương lạnh lên vì nhiệt độ dần giảm. Em cũng giúp gã không ít, khiến lịch trình cả hôm nay dường như đều xứng đáng vì giây phút này, Công là một công tắc nhiệt, làm cho tim Bách ấm áp hơn bao giờ hết. Đương nhiên, không chỉ đơn giản là tim. Đến khi lớp quần áo cuối cùng được cởi bỏ, cũng là lúc em giải phóng cái nơi ngày một phình to trong quần gã, cự vật khổng lồ trưng ra trước mắt em. Dù chẳng phải lần đầu trông thấy, nhưng em vẫn bất ngờ bởi chiều dài của nó.
Chiếc camera trước nhà vẫn lấp lóe ánh đỏ. Trường Linh đã say giấc từ lâu trên giường ngủ, nếu Xuân Bách hoàn thành xong nhiệm vụ phục vụ Thành Công trước sáu giờ sáng. Em vẫn thừa thì giờ để xóa đi đoạn video đã phơi bày sự hư hỏng của em. Và chỉ là khi Xuân Bách xong việc trước sáu giờ sáng. Với độ chai lì của gã, có lẽ Công vẫn đang lo lắng trong lòng.
Vách thịt ấm dù trải qua bao lần vẫn một kích thước như thế. Vẫn khiến gã phải nhăn mặt mỗi lần cố gắng lút cán. Tiếng đập beat hòa lẫn cùng thanh âm hoan ái của họ, tạo ra bản hòa tấu tuyệt mỹ đến cực độ. Chiếc Pandora trên tay em, lắp lánh bởi cái chạm ánh sáng của đèn đường. Nó liên tục va chạm vào cửa kính, phát ra tiếng trầm đục nặng nề. Thành Công luôn hướng về phía cửa chính của nhà, chắc chắn rằng Linh sẽ không bất chợt đến và mở cửa xe. Một chuỗi âm thanh va chạm từ kính cửa sổ và chiếc vòng của em, nếu có kẻ nào thật sự đi ngang qua, ắt hẳn sẽ hiểu rằng trong chiếc xe ấy đang xảy ra chuyện gì.
" Ah...ưm..."
Em quay đầu, nhìn xuống nơi hai thứ chất dịch vẫn đang hòa làm một. Một tầng sương mù phủ mắt em, Công đã chẳng nhìn rõ biểu cảm của đối phương nữa. Em chỉ biết rằng, gã ôm em thật chặt, cho đến khi dòng tinh dịch ấm nóng chảy vào tận trong bụng em, gã mới hài lòng rút ra và bắt đầu một đợt giao hợp khác.
Xuân Bách hài lòng nhìn cự vật của bản thân biến mất trong em. Gã thật muốn chụp lại khoảnh khắc gương mặt em vô tư gọi tên gã trong tiếng rên rỉ. Nó khiến gã muốn đè em ra mà giã thật mạnh. Nhưng để giữ hình tượng, Bách nuốt trọn tâm tư vào trong lòng, gửi đến em qua từng lần nhấp hông.
" Lớn lên chút nữa, anh muốn nghe. "
Chỉ vừa gặp mặt nhau hôm trước, thằng em nhỏ đã tra tấn tinh thần gã bởi vì không thể gặp em.
Buổi gặp gỡ lén lút, nhưng những dấu hôn Xuân Bách đặt trên tình nhân của gã lại thầm tố cáo câu chuyện yêu ngập tràn dục vọng.
" Ah...chầm chậm...em chết mất...chết mất thôi..."
Bản thân từng đã người trải nghiệm qua Xuân Bách, em nhận ra chỉ có những câu đường ngọt mới dụ dỗ được gã. Công nỉ non vài câu bên tai, nhưng dường như Bách chẳng có mấy phần để tâm. Có lẽ em cũng đã quá chìm trong ái tình mà quên mất giờ giấc. Đến khi nghe thấy tiếng gà gáy vang trong điện thoại, tiếng báo thức quen thuộc của em, Công mới nhận thức được thời gian đã qua quá lâu. Em vội vã mặc quần áo, tặng gã nụ hôn chào buổi sáng rồi chạy biến vào trong nhà. Tiết đầu tiên sẽ bắt đầu rất sớm, Công mãi bận tâm đến giờ giấc mà quên mất đoạn phim sống động kéo dài ít nhất năm tiếng của cả hai trong chiếc Ferrari đậu chễm chệ ngoài sân. Thậm chí, quên cả giấu đi vết đỏ ẩn hiệu mờ ảo trên xương quai xanh.
" Anh Linhhhhhh, dậy đi trễ giờ em rồiiii. "
Hắn mơ màng tỉnh cơn mơ, đầu tóc vẫn rối bời. Vớ lấy điện thoại bên cạnh đầu giường. Quả nhiên hắn đã quên béng việc phải đặt báo thức để đưa cậu em trai đi học. Hôm nay Thành Công chọn một chiếc phông rộng, tay dài. Tôn được chiếc cổ trắng ngần, hắn đã chộp được hình ảnh lắp ló của vài dấu đỏ sau lớp áo khoác dày. Muốn với tay vạch ra xem là thứ gì, nhưng do Công hành động quá nhanh. Mới đó đã vội xuống bếp, đành để chiều về nói chuyện sau vậy.
;
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co