Chương 20 - LỰA CHỌN
Căn phòng tầng ba chìm trong im lặng chết ngạt.
Không ai lên tiếng.
Chỉ còn tiếng đá lạnh va khẽ vào thành ly whiskey trong tay Nguyễn Xuân Bách.
Tách.
Tách.
Mỗi âm thanh đều như đập thẳng vào thần kinh Nguyễn Thành Công.
Hổ đứng cạnh cửa.
Ánh mắt hắn không giấu nổi sự đắc thắng lạnh lẽo.
Giống như cuối cùng cũng tìm được cơ hội đẩy cậu xuống vực.
— "Nó khai rất chắc."
Hổ chậm rãi nói tiếp.
— "Nói trước vụ giao dịch, từng thấy Thành Công xuất hiện ở bến Đông."
— "Còn nói hai người đã nói chuyện riêng."
Không khí càng lúc càng nặng.
Thành Công biết—
Lần này không còn là nghi ngờ mơ hồ nữa.
Đây là bằng chứng trực tiếp.
Dù thật hay giả.
Chỉ cần Xuân Bách muốn tin...
Cậu sẽ chết ngay tối nay.
Xuân Bách vẫn ngồi yên trên sofa.
Áo sơ mi đen hở một phần vai quấn băng trắng.
Sắc mặt hơi tái vì mất máu.
Nhưng ánh mắt vẫn lạnh đến đáng sợ.
Anh nhìn Thành Công.
Rất lâu.
— "Có muốn giải thích không?"
Giọng anh bình thản.
Chính sự bình thản đó mới khiến người khác sợ hãi.
Tim Thành Công đập mạnh trong lồng ngực.
Nhưng nét mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.
— "Không có gì để giải thích."
Hổ bật cười khẩy.
— "Hay thật."
— "Bị nghi là nội gián mà còn bình tĩnh vậy?"
Thành Công quay sang nhìn hắn.
Ánh mắt lạnh đi.
— "Nếu tôi thật sự phản bội..."
— "Lúc ở bến cảng anh đã chết rồi."
Hổ khựng lại.
Sắc mặt lập tức tối xuống.
Bởi đó là sự thật.
Nếu Thành Công thật sự muốn Xuân Bách chết—
Cậu đã không hét lên cảnh báo.
Không khí im lặng vài giây.
Xuân Bách bỗng bật cười khẽ.
Anh chống tay đứng dậy.
Rồi chậm rãi bước tới trước mặt Thành Công.
Khoảng cách rất gần.
Gần đến mức cậu ngửi thấy mùi thuốc lá lạnh quen thuộc trên người anh.
Xuân Bách cúi xuống nhìn cậu.
— "Em biết không?"
— "Tôi ghét nhất là bị lừa."
Tim Thành Công khẽ siết.
Anh đưa tay nâng cằm cậu lên.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng đầy áp lực.
— "Cho nên..."
— "Đừng để tôi phải tự tay giết em."
Cả sống lưng Thành Công lạnh buốt.
Khoảnh khắc ấy—
Cậu không biết Xuân Bách đang cảnh cáo...
Hay đang cho mình cơ hội cuối cùng.
Hổ đứng phía sau siết chặt nắm tay.
Rõ ràng hắn không hài lòng với phản ứng này.
— "Anh Bách."
Giọng hắn trầm xuống.
— "Chỉ dựa vào lời nói thì quá nguy hiểm."
— "Để em xử lý nó."
Xuân Bách không quay đầu.
Ánh mắt vẫn dừng trên Thành Công.
— "Xử lý thế nào?"
Hổ cười lạnh.
— "Nhốt lại."
— "Nếu nó sạch sẽ, sớm muộn cũng chứng minh được."
Không khí lập tức đóng băng.
Thành Công hiểu rất rõ.
Một khi rơi vào tay Hổ—
Dù cậu không lộ thân phận, hắn cũng sẽ hành hạ đến chết.
Xuân Bách im lặng vài giây.
Rồi cuối cùng buông tay khỏi cằm cậu.
Anh quay lưng bước về phía cửa kính.
Bóng dáng cao lớn phản chiếu trong ánh đèn Hong Kong rực rỡ.
Rất lâu sau—
Anh mới lên tiếng.
— "Được."
Tim Thành Công chợt lạnh buốt.
Hổ lập tức nhếch môi.
Nhưng ngay giây tiếp theo—
Xuân Bách nói tiếp:
— "Nhưng do tao giữ."
Nụ cười trên môi Hổ cứng lại.
— "Anh Bách..."
Xuân Bách quay đầu.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
— "Có vấn đề?"
Hổ siết chặt hàm.
Rồi cúi đầu.
— "...Không."
—
Nửa tiếng sau.
Căn phòng nghỉ phía trong tầng ba.
Cửa khóa từ bên ngoài.
Không quá lớn.
Nhưng đầy đủ mọi thứ cần thiết.
Giống một chiếc lồng dát vàng hơn là phòng giam.
Thành Công đứng cạnh cửa sổ.
Nhìn ánh đèn neon phản chiếu trên mặt kính.
Đầu óc hỗn loạn.
Cậu vừa thoát chết.
Nhưng tình hình bây giờ còn nguy hiểm hơn.
Xuân Bách đã bắt đầu kiểm soát cậu trực tiếp.
Điện thoại bị tịch thu.
Mọi liên lạc với cảnh sát hoàn toàn cắt đứt.
Quan trọng nhất là—
Cậu không còn biết cấp trên có đang nghi ngờ mình hay không.
Cạch.
Tiếng cửa mở vang lên.
Thành Công lập tức quay lại.
Xuân Bách bước vào.
Trên tay là khay thức ăn và thuốc.
Anh đóng cửa lại.
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh đến kỳ lạ.
Xuân Bách đặt khay xuống bàn.
— "Ăn đi."
Thành Công nhìn anh.
— "Anh định nhốt em bao lâu?"
Xuân Bách tháo đồng hồ khỏi cổ tay.
Giọng nhàn nhạt:
— "Tới khi tôi chắc chắn."
— "Chắc chắn em không phản bội tôi."
Câu nói ấy khiến tim Thành Công khẽ run lên.
Không phải "tổ chức".
Mà là "tôi".
Xuân Bách ngồi xuống sofa.
Vết thương ở vai rõ ràng vẫn đau.
Nhưng anh gần như không để lộ cảm xúc.
Thành Công nhìn lớp băng trắng thấm máu đỏ nhạt.
Cuối cùng vẫn bước tới.
— "Để em thay băng."
Xuân Bách hơi ngước mắt nhìn cậu.
Ánh mắt sâu không rõ cảm xúc.
— "Em biết làm?"
— "Biết một chút."
Anh không từ chối.
Chỉ lặng lẽ cởi bớt áo.
Khoảnh khắc lớp băng được tháo ra—
Vết đạn sượt dài hiện rõ dưới ánh đèn.
Đỏ thẫm và dữ dội.
Tim Thành Công siết lại.
Cậu cố giữ tay ổn định khi sát trùng vết thương.
Xuân Bách ngồi rất gần.
Hơi thở cả hai gần như hòa lẫn.
Không ai nói gì.
Chỉ còn tiếng bông gòn chạm nhẹ lên da thịt.
Một lúc sau—
Xuân Bách bất ngờ lên tiếng:
— "Nếu một ngày tôi phát hiện em thật sự phản bội..."
Động tác của Thành Công khựng lại.
Giọng anh rất thấp.
— "Em nghĩ tôi sẽ làm gì?"
Không khí lập tức nghẹt thở.
Thành Công không trả lời ngay.
Rất lâu sau...
Cậu mới khẽ nói:
— "Anh sẽ giết em."
Xuân Bách bật cười khẽ.
Nhưng ánh mắt lại lạnh đến tận cùng.
— "Sai rồi."
Anh nhìn thẳng vào cậu.
Từng chữ một chậm rãi vang lên:
— "Tôi sẽ khiến em hối hận vì đã sống."
Tim Thành Công lạnh buốt.
Mà điều đáng sợ nhất là—
Trong khoảnh khắc ấy...
Cậu vẫn không thể ngừng rung động trước người đàn ông này.
—————
MasonB
_cún_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co