Chap 24: H+
Buổi tối hôm đó, sau khi tôi và Thái Hanh trở về, nhà họ Kim mở tiệc chúc mừng rõ vui, ấy thế mà mãi sau vẫn chẳng thấy Như Hoa đâu, có hỏi con Y Nhu nó cũng chỉ bảo cô út Như Hoa từ ngày tôi và Thái Hanh đi cứ khăng khăng nhốt mình trong phòng.
Tầm quá 10h đêm, gia nhân trong nhà dọn dẹp đồ ăn thức uống, Thái Hanh lẫn lão Kim thì ham vui nên say bí tỉ không biết trời trăng gì, còn các bà thì ăn uống no nê xong thì ai về phòng nấy. Để lại cho tôi và má cả là mớ hỗn độn xung quanh và hai cái thân say mèm trước mặt.
-" Con đưa Thái Hanh vào trong phòng nghỉ ngơi đi, còn má thì đưa cha bây vào " bà cả nhẹ nhàng nói, vừa đỡ cơ thể to lớn của lão Kim, vừa nhăn mặt vì nặng.
-" Má đỡ không nổi thì kêu đám gia nhân trong nhà phụ nha má " tôi lấy cánh tay Thái Hanh vắt qua vai, tay còn lại thì ôm chặt lấy eo anh đỡ đi.
-" Được được, bây vào đi " bà xua tay, mỉm cười nhìn tôi.
Tôi cũng gật đầu, đỡ Thái Hanh nhanh chóng trở về phòng.
(...)
Đẩy cửa phòng vào, đặt cơ thể Thái Hanh lên giường. Tôi mệt mỏi thở gấp.
-" Ha, người thì có chút éc mà nặng như con trâu " tôi phủi phủi tay, chống nạnh đi ra ngoài cửa gọi cái Nhu.
-" Y Nhu ơi, qua đây cậu biểu ".
Tôi réo lớn, lại thấy cái bóng dáng nhỏ nhắn hì hục của nó từ trong bếp chạy ù ra, một hơi phi đến trước mặt tôi.
-" Cậu kêu con " nó thở gấp, đưa tay đặt lên lòng ngực mà thở phì phò.
-" Mày lấy nước ấm với khăn khô cho cậu nhé, à...vắt cả nước chanh không đường nữa " tôi dặn dò nó.
Nó nghe xong, cuối chào tôi rồi một lèo mà chạy đi như ma dí.
Mà phải công nhận cái Nhu nó nhanh tay lẹ chân lắm đó nghen, dặn dò xong là một hồi nó bưng đồ đến cho tôi liền.
Nghĩ gì có đó, chưa được vài phút nó bưng cái thao nước ấm chạy ù ra, người ngợm thì vã đầy cả mồ hôi.
-" Nè cậu " nó dí cái thao nước ấm với cái khăn khô cho tôi, trên tay còn bưng cả cái ly nước chanh.
-" Mày quỷ ma hay gì mà làm nhanh dữ dậy? " tôi trêu chọc, vội lấy cái khăn nó đưa mà vắt qua vai, nhanh chóng bê luôn cái thao nước ấm phụ nó.
-" Hông có, tại nước chanh với nước ấm pha nhanh lắm, chứ mà cái nào khó khó thì con thua, con khiếu " nó chấp tay đùa giỡn, cười cười.
Tôi gật gù cũng hùa theo nó.
Nói chuyện một hồi, tôi với nó cũng tạm biệt nhau, vì nó còn đang bận túi bụi với đống công việc ở dưới bếp, nào có gảnh rang mà đứng đây trò chuyện với tôi.
Tôi nhìn bóng lưng nó đi xa, nhanh chóng đưa tay khép cửa lại.
Quay sang nhìn cái thân ảnh đầy mùi rượu đế, mê man đỏ tía cả mặt, tôi chỉ biết thở dài, không biết uống cũng ráng uống tận mấy bình rượu. Đúng là...
Tôi bước những bước nhẹ nhàng đến bên cạnh anh, nhanh chóng mà ngồi lên giường, đưa tay tháo mấy khuy cúc áo trên người anh ra, lại thấy cái bản mặt anh có chút đáng ghét, liền đưa tay mà đánh cái bép vào mặt anh.
Ai mượn đẹp trai hơn Điền Chính Quốc chi? Ngươi sẽ phải trả giá!!!
Thấy đánh một bên lại có vẻ không đều, tôi lại đánh thêm một cái mạnh vào bên con lại. Ầy, như này thì đẹp hơn rồi này, mặt sưng sưng ú ú giống như cái mặt ú nu của tôi.
Giỡn một hồi, tôi đưa khăn cho vào nước ấm, được một lúc thì lấy ra vắt cho khô, đưa lên mà lau mặt cho anh.
-" Em tưởng mỗi em là tuấn tú nhất...ai ngờ...lại có người tuấn tú hơn cả em " tôi bĩu môi, vừa nhìn mặt anh vừa thầm tán dương.
-" Thật ghét mình quá đi ".
Tôi trề môi, nhíu mày, khổ thật đó...tự nhiên muốn đẹp hơn Thái Hanh ghê. Người gì đâu mà đánh đến mặt sưng chù vù vẫn đẹp rõ chán!
Tôi đưa khăn lau khắp mặt anh, xong lại chuyển xuống lau cả cơ thể. Lau xong, tôi nhanh chóng đem dẹp cái thau nước sang một bên, cầm ly nước chanh còn hơi ấm, nhẹ thổi nguội.
-" Thái Hanhhhhh, cháyyyy nhàaaaa, thức dậyyy uống nướccc chanhhhhhh " tôi đưa khuôn miệng dí sát vào tai anh mà hét lớn.
Anh bất chợt giật mình, mắt mở to ra hết cỡ, xong lại xuýt xoa mà xoa lấy một bên tai. Chắc là cú la khi nãy khiến màn nhĩ anh sắp lủng rồi cũng nên.
-" Chuyện gì? " anh xoa xoa mái tóc, lại xoa xoa hai bên thái dương đang mỏi nhừ, mắt nhắm mắt mở nhìn tôi.
-" Uống nước chanh giải rượu " tôi đưa ly nước chanh dúi vào tay anh, một đường nhíu mày mà nói.
Anh xoa mạnh lấy mái tóc, hai đôi lông mày dính chặt vào nhau, nhanh chóng cầm lấy ly nước chanh trên tay tôi mà tu hết một hơi.
Vừa uống xong, mặt anh nhăn nhúm như khỉ, tay quéo lại, cà giật cà giật liếc mắt nhìn tôi.
-" Này, định giết tôi à? Chua gần chết " anh khó chịu nhăn nhó cả mặt, lè lưỡi ra nhìn tôi chất vấn.
Nhìn Thái Hanh chu mỏ nhăn mặt, tôi chỉ biết mỉm cười, không nhanh không chậm mà chồm đến đặt nhẹ lên môi anh một nụ hôn.
Hai đôi môi mềm chạm vào nhau, anh bất chợt đưa đôi mắt nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Tôi nháy mắt với anh, tách môi rời khỏi môi anh, đưa lưỡi liếm mạnh lên miếng thịt mềm mại trước mặt.
-" Hết chua chưa? " tôi áp bàn tay lên mặt anh, cười khì khì.
-" Ừm, hết rồi " Thái Hanh mỉm cười, vuốt mái tóc tôi, đặt lên trán tôi một nụ hôn nhẹ.
-" Hết rồi thì ngủ dùm ".
(...)
Ru Thái Hanh ngủ xong, tôi cũng chui vào lòng anh, ôm anh chặt cứng, cùng anh chìm vào giấc ngủ.
Cũng chẳng biết đã bao lâu, vào giấc nào, tôi bỗng giật mình thức giấc vì tiếng trống lớn vang lên ngoài cửa phòng, ánh đèn lồng nhấp nháy di chuyển, tiếng đám gia nhân thay phiên nhau chạy đôn chạy đáo, tiếng bước chân ầm ầm và còn cả...những giọng ca hòa mình mà hát, hát một bài hát với âm ngữ khó hiểu mà tôi chưa từng nghe qua. Lại ngửi thấy mùi nồng nực của dầu hỏa thiêu.
Tôi nhíu mày, lồm cồm từ trong lòng Thái Hanh bò dậy, nghe thấy tiếng thở anh đều đều, nhìn anh an giấc ngủ say, tôi có chút nhíu mày.
Anh không nghe thấy tiếng trống phía bên ngoài sao?
Thắc mắc cũng bỏ qua sang một bên, tôi nhẹ nhàng leo xuống giường, càng bước gần đến cánh cửa, âm thanh tiếng trống lẫn tiếng kèn vẫn đều đều vang lên.
Bỗng tôi chợt giật mình vì một giọng nói mang âm điệu chói tai phát lên.
-" Lễ cưới giữa Dạ Lan và Kim Trấn An, còn vài canh nữa sẽ tiến hành ".
((hjhj thật ra để tựa cho zui z hoi chứ có H đâuuu tr, lêu lêu mấy bồ bị lừa moahhhh))
________________________________________
GÓC NHỎ THÔNG BÁO
tui viết truyện cứ kì kì sao áaaa mấy bồ ơiiiiii, như kiểu tay nghề viết truyện giảm đi quá tr lun á 💔
jdjdjsjjsjsmsmsksm nãy tui vừa viết vừa sửa lại mà kiểu trầm tư luôn áa tr, kiểu tui thể hiện cứ bị lóng nga lóng ngóng như con đần áaa *#*#*@**$*#?"*?$*$*$?"?@(@
thoyyy thì tuii sẽ tạm thời ngừng viết lại vài bữa để điều chỉnh lại một số chap, đồng thời để viết kĩ hơn chứ kiểu đăng bài cho mọi người đọc mà viết như này quài dễ mất hứng lắm, đã thế sẽ làm mọi người mau chán nên cố đợi tuii nhaaaa hjhj. hok biết nào tui mới trở lại với em chap mới, nhưng chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng với chương sau đâuuu 🥺 bơ phẹcccc lun áaaaaa kekekekkeke
#bún
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co