Truyen3h.Co

Mặt Nạ

Chap 1

NhtThuy

Tiếng trống xập xình, tiếng nhạc chát chúa vang lên, bây giờ là lúc vũ trường Ánh Sáng mở cửa. Từng người, từng cặp, từng nhóm bước vào vũ trường để nhảy nhót. Cứ như một quy luật, đúng 7H tối mỗi ngày là vũ trường Ánh Sáng mở cửa. Đây là một địa điểm dành cho nhà giàu hay những ai muốn chứng minh mình là người giàu có, tất cả vì ở đây giá cả rất mắt mỏ. Các cô em ở đây thuộc hàng những bông hoa xinh đẹp nhất Sài Gòn. Các nam bồi bàn ở đây cũng chẳng thua kém, cũng thuộc hàng tướng tá trời ban. Ngoài công việc bồi bàn thì bọn họ có thể tiếp khách nếu thích( ở đây là thích tiền của khách), và không bị ép buộc. Nhưng con người hiếm khi chống lại được sự cám dỗ của đồng tiến và xác thịt, cứ thế từng người, từng người một xa chân vào con đường ấy. duy chỉ có một mình anh: Phạm Lưu Tuấn Tài là chưa.

Nói về anh: là một con người hoàn hảo, rất đẹp. Khuôn mặt thanh tú, sóng mũi gọn và cao, đôi mắt to sáng lấp lánh, và đen lay láy, đôi môi quyến rũ. Trong vũ trường này anh có biệt danh là "công tử băng giá". Anh sở hữu một thân hình chuẩn: chuẩn cao, chuẩn dáng cộng thêm làn da rám nắng, là kết quả của những ngày lao động mệt nhọc dưới cái nắng buổi trưa oi bức. Nhà anh nghèo, anh phải lao động quần quật suốt ngày. Cha mẹ anh có một quán tạp hóa nhỏ nhưng dạo này buôn bán ế ẩm. Cha anh bị bệnh hẹp vale tim nặng phải phẫu thuật, mẹ anh không còn cách nào khác đã đi vay tiền của mấy tay anh chị. Thời gian trả nợ cũng sắp đến nhưng hiện giờ anh không có gì trong người để có thể trả nổi món nợ đó. Nhiều lần nghĩ quẩn, anh cũng muốn bán quách thân mình cho xong nhưng nhớ lại lời cha anh là không được đem những đồng tiềm dơ bẩn về nhà nên lại thôi. Nhưng thời gian sắp hết, không biết anh còn có thể lựa chọn hay không ?

Ở trong cái vũ trường này, trai gái gì cũng muốn có anh. Đối với đàn bà: anh là một người tình lý tưởng. Đối với đàn ông: thân hình của cậu cứ đốt cháy ham muốn bùng lên trong họ. Rất nhiều tay chơi gạ gẫm anh nhưng không thành. Hôm nay, cậu đang rất bực mình vì nghĩ đến món nợ mà ruồi muỗi thì cứ bâu quanh làm phiền anh. Bất chợt có một bàn tay đặt lên vai anh:

_" Cậu nói đi: cần bao nhiêu cho một đêm ân ái với tôi ?" Phi Thanh Vân lên tiếng.

_"Thưa quý khách, tôi không phục vụ trong khoản này, xin quý khách tìm người khác" nói xong anh bước đi mà không cần nhìn lại người phụ nữ đó

_"Cậu đừng làm cao quá nha, gia đình cậu còn nợ tiền của chú tôi chưa trả. Đến thời hạn coi thử cậu có đến van xin tôi không , tôi đang chống mắt lên chờ xem"

Cô ta là một khách thường xuyên của vũ trường SL vì anh. Cô ta theo Isaac từ khi anh chân ướt chân ráo vào vũ trường này làm bồi. Đến bây giờ cũng đã một năm nhưng anh chẳng có dấu hiệu nào là đổ cô ta cả. Bình thường cô ta chỉ tán xa tán gần nhưng không nói chuyện lộ liễu như hôm nay

Isaac đang rối lên vì chuyện gia đình, lại thêm lời nói của ả Phi Thanh Vân như một ngòi nổ châm cho nhửng gì bực tức trong lòng bộc phát ra . Anh hét lên rõ to:

_"CÔ TƯỞNG CÓ TIỀN LÀ HAY LẮM HẢ ? TÔI NÓI CHO CÔ BIẾT LÀ TÔI GHÉT LŨ CÓ TIỀN NHƯ CÁC CÔ. DÙ MÀY CÓ TIỀN CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC TÔI ĐÂU. TRÊN ĐỜI NÀY KO PHẢI CÓ TIỀN LÀ MUA ĐƯỢC TẤT HẾT ĐÂU. ÍT NHẤT TIỀN KO MUA ĐƯỢC TÔI. RÕ.CHƯA.ĐỒ.NGU."

Isaac vừa nói vừa dung ngón tay chỉ vào vai ả Phi Thanh Vân . Cả vũ trường như lắng lại khi nghe anh hét lên như thế, nhưng rồi ai cũng vào việc nấy như chưa từng có việc gì xảy ra. Ở một góc khuất của vũ trường có kẻ ngồi lặng lẽ, dường như người đó chẳng chú ý gì xung quanh, tay cô cầm ly rượu chát lắc qua lắc lại rồi từ từ đưa lên miệng thưởng thức. Cô chính là Gil, chủ của vũ trường ShaLi và hàng loạt vũ trường quán bar khác ở Sài Gòn này. Nhưng, rất ít kẻ biết mặt cũng như là giới tính thật sự của cô. Cô rất hiếm khi đến chỗ này, hôm nay có công chuyện nên tình cô ghé ngang qua đây. Cô vốn là kẻ không để tâm đến những chuyện không phải của mình nhưng đột nhiên lọt vô tai cô một câu: " Không phải có tiền là mua được tất cả đâu, ít nhất là không mua được tôi". Tự nhiên cô giận kinh khủng, có kẻ nào đó dám xúc phạm đến châm ngôn sống cuta cô " CÓ TIỀN MUA TIÊN (MUA QUỶ) CŨNG ĐƯỢC". Đối với cô tiền là quyền lực và cũng là quyền năng, cô tồn tại bao năm chỉ dựa vào cái châm ngôn đó. Cô thấy giống như mình bị xúc phạm ghê ghớm. Cô dùng ngón tay trỏ _cái ngón tay trỏ đeo một chiếc nhẫn bạch kim hình đầu lâu lớn, hai con mắt là hai viên kim cương đen (loại kim cương tự nhiên quý hiếm trên thế giới)_ngoắt tên quản lý vũ trường lại, cô nói không hé răng:

"Tên hầu bàn mới to tiếng đó là ai?"

Tay quản lý không hiểu chuyện gì cả nhưng linh tính mách bảo hắn có chuyện chẳng lành, hắn nói lí nhí:

_"Thưa Ngài, cậu ấy tên Phạm Lưu Tuấn Tài thường gọi là Isaac , vào làm hầu bàn cách đây gần 1 năm. Là người đẹp trai nhất trong các vũ trường vùng Sài Gòn này. Cậu ấy 25 tuổi, rất nhiều người biết quy định quán chúng ta nên muốn bao cậu ta một đêm nhưng không được. Tất cả những gì tôi biết có chừng đó thôi."

Cô ta nãy giờ vẫn lắng nghe nhưng sắc thái tuyệt nhiên biểu hiện chẳng quan tâm mấy, trong đầu cô giờ đây đang suy tính làm thế nào để chứng minh châm ngôn sống của cô là đúng, và cho Isaac thấy mãnh lực của đồng tiền. Đột nhiên cô bóp mạnh ly rượu trong tay, ly rượu vỡ vụn ra như nhẹ nhàng như bóp một cái bánh quy vậy. Bọn đàn em rút mình hoảng sợ, tay quản lý không dám hé một lời. Cô nói, một tiếng nói nhỏ lạnh lẽo thoát ra trên đôi môi đỏ như máu đang mấp máy của cô:

_"Đuổi việc cậu ta ngay, gọi điện bảo tất cả các nhà hàng, khách sạn,vũ trường. quán bar trong Sài Gòn này không được nhận cậu ta vào. Nói với họ cậu ta là đồ của Gil Lê. Nếu dám trái lời, Gil Lê ta sẽ đích thân san bằng nơi đó."

_Tay quản lý run: " Dạ vâng, Lão đại." Trong đầu tay quản lý giờ đang nghĩ: " tôi xin lỗi cậu, Isaac, chúc cậu may mắn"

_Đợi tên quản lý đi khỏi, cô nói với một gã ngồi cạnh hắn: " Điều tra mọi thứ về cậu ta cho tôi, đặt lên bàn tôi trước 11h đêm"

Gã này chính là cánh tay phải của cô: Noo Phước Thịnh, là một người đẹp trai, lịch sự, rất thông minh, từng giúp hcoo giải quyết nhiều vấn đề nan giải. Nếu cô được gọi là vua trong thế giới ngầm, thì Noo Phước Thịnh là hữu tể tướng, chuyên lo về sách lược đối ngoại

Cô đứng dậy rời khỏi vũ trường trên chiếc Limo đen ngòm và chói lóa. Cô đến phòng làm việc của mình và ngồi chờ đợi. Cô nhếch mép:

_"Phạm Lưu Tuấn Tài , ta phải làm cho mi sáng mắt, cho mi quỳ xuống chân ta mà thừa nhận có tiền muốn mua gì, làm gì cũng được."

Cô ngồi trầm ngâm nhìn trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, trên tay là một ly rượu vang hảo hạng, cô nhấp từng chút, từng chút một như đang uống từng ngụm máu tươi và người.

Đúng 11h, Noo Phước Thịnh bước vào phòng làm việc của cô với một sấp hồ sơ trên tay. Noo đặt tập hồ sơ trước mặt cô:

_"Lão đại, đây là tất cả hồ sơ liên quan đến Phạm Lưu Tuấn Tài ."

_"Cậu đọc lên tôi nghe"

_"Phạm Lưu Tuấn Tài , 25 tuổi. Cha là Phạm ......"

Noo bị hắn cắt lời: "Vào phần chính đi!"

_"Tốt nghiệp trung học trường trung học TP. HCM, là một học sinh xuất sắc, được học bổng và tuyển thẳng lên đại học TPHCM , học khoa Quản trị kinh doanh nhưng do hoàn cảnh gia đình nên nghỉ học đi làm xin được bảo lưu hồ sơ học. hiện giờ cậu ta đang đi làm thuê ở nhiều chỗ: sáng 5H đi giao báo và sữa, 8H-14H: cậu ta làm thêm ở 1 tiệm thức ăn nhanh, 14H-18H, làm bốc vác ở công trường xây dựng, từ 19H cậu ta làm bồi bàn ở vũ trường ShaLi ."

_"Có năng khiếu vỏ nghệ: đai đen karate, đai đen Judo, ngoài ra cậu ta rất giỏi về kiếm đạo. Không có tiền án tiền sự, hồ sơ sạch."

_"Còn gì nữa không ?" Hắn hỏi bâng quơ

_"Dạ, cha bị hẹp vale tim nặng, cần phải phẫu thuật nên mẹ hắn đã đi vay mấy tay anh chị trong khu vực 200 triệu đồng, tụi nó tính lãi nên giờ tổng nợ đả lên tới 500triệu đồng rồi, còn đúng 1 tuần nữa là đến hạn trả nợ nhưng theo em điếu tra thấy cậu ta không có một khoản tiền nào là có thể trả nổi món nợ đó. Cha cậu ta đang nằm ở bệnh viện Sài Gòn , mẹ cậu ta nuôi bệnh còn cậu ta đi làm để trả viện phí."

_"Ai là chủ nợ cậu ta ?" Cô hỏi

_"Dạ, đó là Phi Nhân, em ruột của ba Phi Thanh Vân "

_"Có phải ả Phi Thanh Vân , tả cấp dưới mà tôi cho quản lý vũ trường 'Love me more' không ?"

_"Dạ đúng."

_"Sáng mai 7H kêu ả và tên Phi Nhân đến đây gặp tôi. Nếu không còn gì thì cậu ra ngoài, nhớ bảo mấy đứa tới "săn sóc" cậu ta cho tôi, không được làm gì, chỉ bảo đảm là cậu ta không kiếm được việc làm thôi."

_"Hiểu rồi, Lão Đại. Chị nghỉ sớm"

Nói rồi Noo rời phòng cô, khi còn lại một mình, cô ngồi xem lại tất cả hồ sơ về anh. Một cái cười nữa miệng làm lạnh thêm cái không khí vốn đã lạnh lẽo xung quanh.

---------
Mọi người thấy cái này ok k? Nếu ok sẽ suy nghĩ đến việc tiếp tục. K ok thì mình sẽ tháo bỏ luôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co